Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sa ngã vô tội – Chương 09-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngay khi tỉnh lại sau giấc ngủ, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô chính là phải giết chết anh, nhưng trên gối cạnh bên cô chỉ thấy một bộ quần áo bằng lụa mỏng màu hồng nhạt.

Cô xoa xoa cánh tay đau nhức, mặc bộ quần áo ấy rồi ra khỏi phòng ngủ.

Ánh nắng mặt trời nhè nhẹ xuyên qua lớp kính cửa sổ trải dài trên sàn nhà bằng đá hoa cương màu trắng làm cho căn phòng sáng bừng lên, vô cùng sạch sẽ, không còn lưu lại bất kỳ một dấu vết nào của tội ác đêm qua.

Lâm Quân Dật đang đứng bên cửa sổ, bộ quần áo mặc ở nhà màu trắng khoác trên người anh bay nhè nhẹ trong gió, nhẹ nhàng mà thanh nhã.

Vẻ mặt anh thất thần nhìn ly sữa trong tay đang tỏa hơi nóng, những ngón tay thon dài trượt dọc theo thành cốc thủy tinh.

Cô còn chưa kịp mở miệng, anh dường như nhận thấy sự xuất hiện của cô, ánh mắt mờ sương lập tức chuyển hướng nhìn sang cô, trên mặt lộ ra một nụ cười thuần khiết.

Đó là nụ cười chỉ có thiên sứ mới có được…

Nếu không phải trên cổ tay cô còn dấu vết bị trói thâm tím và trên thân thể vẫn còn lưu lại vô số những dấu hôn thì cô nhất định nghĩ rằng những việc xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng.

Ngay lúc này nếu anh hỏi cô: Tại sao cô lại ngủ ở nhà tôi?

Băng Vũ chắc chắn sẽ hoài nghi đầu óc mình đã có vấn đề rồi!

May thay, anh ta lại không nói như vậy, anh chậm rãi đi đến, đưa cốc sữa đang cầm trên tay đến trước mặt cô: “Uống sữa đi.”

Cách nói ấy không hề bâng quơ mà là thật nhẹ nhàng quan tâm. 

Băng Vũ hất văng cốc sữa, nhìn những giọt sữa trắng đục vung vẫy ra xung quanh, những tức giận cùng buồn bực trong lòng mới giảm đi một tí.

Cô gắt: “Đừng diễn trò với tôi!”

Anh thở dài, choàng tay qua vai cô, dùng lời lẽ không mấy tự nhiên như dỗ dành cô tình nhân bé bỏng đang hờn dỗi: “Em muốn thế nào?”

Cô gạt tay anh ra: “Sao đêm qua anh không hỏi tôi muốn thế nào đi?”

Môi anh hơi mấp máy như định nói điều gì lại mím chặt thành một đường thẳng tắp, ánh mắt di chuyển từ trên gương mặt cô nhìn xuống những mảnh thủy tinh vỡ vụn trên mặt đất.

“Những việc như thế căn bản có giải thích cũng không có tác dụng, giống như chiếc cốc thủy tinh này, vỡ nát chính là vỡ nát, cho dù em có cố gắng tái tạo như thế nào đi chăng nữa nó cũng không thể nguyên vẹn như ban đầu…”

Cô không thể không thừa nhận những việc đã xảy ra đêm qua quả thật không thể cứu vãn được!

Cô không đủ khả năng bắt anh phải chịu sự trừng phạt, càng không biết bắt anh phải bồi thường cho cô như thế nào, cho nên cô chỉ có thể im lặng.

Anh nhìn cô, ánh mắt so với vừa rồi càng sáng ngời hơn: “Tôi thừa nhận đêm qua tôi có hơi quá đáng, nhưng em dám khẳng định là em không có ý quyến rũ tôi sao?”

“Tôi không có…”

“À… Em không có.” Khóe miệng anh cong lên: “Em không có thường xuyên vụng trộm ngắm nhìn tôi, em không có quyến rũ tôi bằng nụ cười si mê, em không có tỏ ra mình thật sự yếu đuối ở trước mặt tôi, em không có đêm hôm khuya khoắt tự mình đi vào nhà của tôi… là em không có sao?” 

Cô rất muốn phản bác lại những lời của anh ta, nhưng bây giờ cô có nói cái gì cũng chỉ là ‘già mồm cãi cố’.

Anh ta nói không sai, cô là thư ký của anh, lại vào lúc nửa đêm ở trong nhà anh mà cởi bỏ quần áo…

Nếu nói là không có ý đồ quyến rũ anh chỉ sợ không có ai tin cô mà thôi.

Người ‘tao nhã’ như Lâm Quân Dật, có gia thế lại có học thức, đi nói với người ta là anh cưỡng bức phụ nữ, liệu có ai tin được?

Anh coi thường cô trong khi cô lại quá xem trọng anh.

Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Kỳ thật ban đầu tôi đối với em hoàn toàn không có tư tưởng không an phận, tôi biết em đã có chồng, còn có con nhỏ, mà tôi cũng đã đính hôn. Tôi thật lòng không muốn dây dưa gì với em, cũng không muốn có quan hệ phức tạp gì với em… Tôi thuê em làm việc là xuất phát từ lòng thương hại, chỉ muốn cho em một công việc ổn định với hy vọng em không cần phải vì vấn đề cá nhân mà thường xuyên thay đổi chỗ làm, tôi chưa từng nghĩ đó là sự giao dịch giữa quyền và sắc.”

Cô trầm mặc nghe những lời anh ta nói, cô thừa nhận anh thực sự là một ông chủ hiếm thấy, anh đối xử với cô rất tốt.

“Vẻ quyến rũ của em nhất thời kích thích cảm xúc của tôi, làm cho tôi mê loạn, nhưng tôi luôn luôn hết sức kiềm chế bản thân, bởi vì tôi không muốn dây dưa gì với em, càng không muốn hủy hoại cuộc sống gia đình em. Tôi muốn thuê em làm thư ký dài hạn cho tôi, cũng chỉ muốn cùng em duy trì một mối quan hệ thuần túy trong công việc. Nhưng là em hết lần này đến lần khác khảo nghiệm sự tự chủ của tôi, ánh mắt mê hoặc của em khiến tôi có ảo giác: em muốn cùng tôi tiến xa thêm một bước…”

“Ý của anh là tôi đã sai sao?”

Lâm Quân Dật đột nhiên ngẩng đầu, cánh tay run rẩy hạ xuống, bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, chỗ những khớp xương vang lên tiếng kêu răng rắc, cuối cùng những lời nói trong miệng thoát ra khỏi hai hàm răng như rít lên: “Diêu Băng Vũ, em cảm thấy em đúng hay sai?”

Tuy rằng cô không biết cơn tức giận của anh từ đâu mà có nhưng Băng Vũ hoàn toàn có thể cảm nhận được cơn liệt hỏa bị dồn nén này.

Anh ta hít thở sâu rất nhiều lần, khôi phục lại ngữ khí bình thản: “Bỏ đi, đã xảy ra rồi… Bây giờ tranh cãi ai đúng ai sai còn có ý nghĩa gì? Tôi mệt mỏi lắm, em muốn như thế nào đều tùy em đi.”

Cô muốn như thế nào?

Băng Vũ không nghĩ ra những người phụ nữ khác nếu rơi vào tình huống như cô thì họ sẽ làm như thế nào, có thể là gào khóc đòi giết anh; kiện anh ra tòa; hoặc là bắt anh bồi thường một số tiền; đương nhiên, cũng có người sẽ bắt anh phải chịu trách nhiệm.

Còn cô, ngoại trừ bỏ đi, còn có thể làm gì được nữa…

Kỳ thật, thoạt nhìn qua cô trông có vẻ kiên cường nhưng trên thực tế cô lại là một người phụ nữ yếu đuối. Một khi cô gặp phải sự việc không thể đối mặt, cô chỉ biết tìm cách trốn tránh không để bản mình suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra.

Cô nhanh chóng đi về phía sô pha, cầm lấy túi xách của mình hướng ra cửa.

Ngay lúc Băng Vũ mở cánh cửa, vết bầm trên tay cô lại đau nhói, cánh tay đã bị anh nắm kéo lại.

“Diêu Băng Vũ, trước khi đi em cũng phải nói rõ ràng với tôi!”

“Tôi không có lời nào để nói với kẻ tâm thần như anh.”

“Em không có nhưng tôi có!” Anh đem tay cô nắm chặt trong lòng bàn tay mình, lồng ngực phập phồng rất nhiều lần mới cất giọng khàn khàn hỏi: “Tôi hỏi lại em một lần cuối cùng… Chấp nhận tôi được không? Sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của nhau, cũng không cho bất kỳ ai biết?”

“Anh?!” Anh ta lại lên cơn điên, xem ra không phải chỉ có buổi tối anh ta mới phát bệnh, mà chỉ khi anh đối diện với cô, nhất định sẽ phát điên.

“Mỗi người đều có điểm giá trị mấu chốt của mình, tôi tin rằng em cũng có… Bất kể là điều kiện gì tôi đều có thể chấp nhận!”

Băng Vũ rút bàn tay bị anh siết đến phát đau trở về: “Anh cả đời cũng đừng mơ tưởng, tôi tuyệt đối sẽ không chà đạp bản thân mình mà làm tình nhân của anh!”

“Em sống một cuộc sống khoe khoang nhan sắc như vậy không phải là chà đạp chính mình sao? Hay là em cảm thấy ở trước mặt nhiều người đàn ông phô bày tướng mạo mỹ miều sẽ cảm thấy thành công hơn là chỉ ở trước một người chăng?”

Cô hung hăng cho Lâm Quân Dật một bạt tai, vốn nghĩ được trông thấy gương mặt của anh ta bị sỉ nhục sẽ như thế nào, nào ngờ nước mắt của cô đang trực trào…

Giờ phút ấy, cô nghĩ mình phải kiêu ngạo mà ngẩng cao đầu, nhưng cô không làm được, lời nói của anh đã động đến miệng vết thương mỏng manh nhất trong lòng cô, khiến cả cõi lòng cô đều trở nên đau đớn.

Bốn năm qua, cô tự cho mình thanh cao, chưa bao giờ là đồ chơi trong mắt đàn ông, về điểm này cô rõ ràng hơn hẳn so với bất kỳ ai.

Mà cô đến tột cùng là vì cái gì?

Cô không cha không mẹ, không có nơi nương tựa, nhưng cô không chấp nhận bất kỳ một người đàn ông nào mà nguyện ý sống một cuộc sống kham khổ, hèn mọn.

Cô một mình chống đỡ nhiều vất vả như vậy chỉ vì người đàn ông mà cô không thể quên đã gây cho cô biết bao nhiêu đau đớn…

Cô vẫn là không có cách nào đối mặt với sự thật.

Cô biết rõ là không thể lẫn không nên hy vọng, nhưng vẫn lặng lẽ chờ đợi một ngày nào đó có thể Trần Lăng sẽ đột ngột xuất hiện, nắm lấy tay cô và hỏi: Em có bạn trai chưa?

Băng Vũ ngồi xổm trên sàn nhà, dùng đầu gối kẹp chặt hai bên mặt để che dấu những đau đớn của bản thân mình, cô cắn chặt môi ngăn không cho tiếng khóc bật ra…

Nhớ đến người đàn ông tên Trần Lăng, tim cô tan nát hệt như bốn năm về trước.

Một đôi tay kéo cô ôm vào trong lòng thật là ấm áp.

Cô giương mắt nhìn lên nhưng không trông rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe được tim anh đang đập thật nặng nề.

“Hãy buông tha cho tôi, xem như tôi cầu xin anh!”

“Tôi đưa em về, từ nay về sau em muốn như thế nào thì sẽ như thế ấy, tôi sẽ không bao giờ miễn cưỡng em nữa…”

*  *  *  *  *  *  *  * 

Về đến nhà, cô mở quyển lưu bút đã ố vàng, chữ viết cương nghị của Trần Lăng ở trong đó đã mờ đi rất nhiều, vậy mà nó vẫn xuyên thấu tâm hồn cô, làm cho tim cô đau đớn…

Tuổi thơ của Băng Vũ trải qua trong cô nhi viện.

Bởi vì không được ai bảo bọc, che chở, yêu thương cho nên hơn phân nửa những đứa bé ở đó đều có tính cố chấp và quái gỡ, tuy nhiên chỉ có cô là hay cười.

Điều đó là bởi vì khi cô lên chín tuổi đã được nhận nuôi, người nhận nuôi cô là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, bà ấy không quá già nhưng lại hết sức tang thương.

Bà không thích nói chuyện nhưng lại thích nhìn bức ảnh ai đó mà lẩm bẩm suốt ngày.

Bà không thích cười nhưng lại thích nhìn bức ảnh ai đó mà cười đến ngây ngô.

Khi Băng Vũ mười bốn tuổi mới biết được, trong bức ảnh đó là người yêu của bà đã mất sau một tai nạn giao thông cách đây hai mươi năm.

Bà nhận nuôi cô chẳng qua là để an ủi cuộc sống cô đơn, tịch mịch.

Một cô gái mười bốn tuổi không thể hiểu được ý nghĩa của sự chờ đợi trong tuyệt vọng, nhưng đối với người vô cùng khát vọng thứ tình cảm ấy, thì sẽ cảm thấy rằng có nó thì bản thân mình có thể thoát được nỗi cô đơn.

Chính vào cái năm cô mười bốn tuổi ấy, cô đã gặp được một người…

Đó là một buổi tối, cô đang trên đường về nhà thì bắt gặp một đám nam sinh chạy ra từ trong một con hẻm nhỏ, bên trong con hẻm ấy vẫn còn có một nam sinh khác đang ôm vai trái vừa lồm cồm đứng dậy vừa cắn răng lau những vết máu trên mặt.

Cô nhận ra anh ta, nữ sinh trong trường cô không có một ai là không biết anh ta.

Anh ta tên gọi là Trần Lăng, tên của anh luôn nằm ở vị trí cao nhất trong bảng xếp hạng học tập hàng năm của trường, đã vậy tư thế của anh ấy khi chơi bóng rổ là cực kỳ phong độ, không có một trận đấu bóng quan trọng nào mà lại có thể vắng bóng anh…

Băng Vũ nhớ rất rõ lần đầu tiên nhìn thấy anh ở trong trường học, đôi mắt anh ngời sáng dưới ánh nắng mặt trời chói chang, một đôi môi mỏng thật xứng với cái mũi thẳng tắp, khuôn mặt tinh tế, điển trai càng làm cho tim người khác đập liên hồi.

Thân người anh hơi gầy cùng với chiều cao một mét tám mươi có chút không cân xứng, nhưng đồng phục mặc trên người anh lại giống như một kiệt tác hoàn hảo của nhà thiết kế nổi tiếng.

… 

Cô nhìn thấy Trần Lăng bị thương đang muốn đứng lên nhưng không đủ sức lại ngã ngồi trên mặt đất, trong lòng có chút không đành nên đi đến đỡ lấy anh ta.

“Anh có sao không?”

Anh ngẩng đầu nhìn cô, khẽ cắn môi không trả lời.

“Tại sao bọn họ lại đánh anh?”

“Không biết!” Lần này anh trả lời câu hỏi của cô nhưng lại không ngẩng đầu nhìn cô.

Bình thường thấy anh rất hay cười, sao tính tình anh lại khó chịu như vậy kìa.

“Tôi đưa anh đi bệnh viện nha?”

“Không…” Anh vừa đứng dậy.

“Rầm!!!” Lời chưa ra khỏi miệng đã lại ngã xuống.

Nhìn anh vì quá đau mà cắn môi đến mức chảy máu, cô thật thấy đau lòng nên bước đến đỡ anh dậy và đưa anh đến bệnh viện. Trong phòng chờ khám bệnh của bệnh viện, lúc cô định rời đi lại thấy lo lắng mà hỏi: “Đưa cho tôi số điện thoại nhà anh để tôi báo cho người nhà anh đến.”

Anh kinh ngạc nhìn cô như nhìn một cô bé ngốc nghếch.
Cô hỏi: “Sao vậy?”

Anh nhẹ giọng trả lời: “Không có gì!”

Không hiểu sao ánh mắt bướng bỉnh của anh lúc này lại lưu lại trong trái tim cô.

Ngày hôm đó, cô cùng anh ngồi chờ ở phòng khám rất lâu, trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng thật là khó chịu.

*  *  *  *  *  *  *  * 

Con gái ở lứa tuổi ‘thầm mến’ luôn rất ngây ngô và đáng yêu, thầm mến Trần Lăng là tình cảm của rất nhiều cô gái lứa tuổi đó, tình cảm ấy vừa có chút mong đợi ngọt ngào, lại vừa có chút vô vọng không thể với.

Tuổi mười lăm của cô đã trôi qua như vậy…

Mỗi ngày cô dậy từ rất sớm, chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn đến đúng bảy giờ thì ra khỏi cửa. Bởi vì vào thời điểm đó, mỗi ngày, Trần Lăng đều đi đến trường vào đúng bảy giờ ba mươi, sau này cô mới biết đó là vì cô mỗi ngày đúng bảy giờ ba mươi sẽ xuất hiện ở cổng trường.

Ngày ngày cô đều đi đến lớp học của anh để tìm người bạn tên là Na Na cùng ăn cơm trưa, bất quá ngay cả Na Na cũng biết cô tìm cô ấy đi ăn trưa chỉ là một cái cớ mà thôi.

Mỗi ngày, qua mười hai giờ một chút, cô sẽ ở trên lối vào khuôn viên trường để được thoáng gặp qua anh, mỗi lần như vậy tim cô đều đập rất nhanh.

Mỗi một lần ánh mắt vô tình giao nhau, cô đều thất thần rất lâu tự hỏi rằng liệu anh có còn nhớ ngày cô cùng anh ngồi chờ rất lâu trong phòng khám bệnh đầy mùi thuốc sát trùng hay không.

Nhưng cô lập tức phủ định ngay cái ý nghĩ trong đầu mình, bởi vì anh chưa bao giờ chủ động nhìn cô, cho dù ánh mắt của hai người có vô tình chạm nhau thì anh cũng sẽ nhanh chóng quay đi…

Cho nên, cô chưa bao giờ dám ảo tưởng, chỉ vụng trộm mang tình cảm này mà lưu vào một cuốn nhật ký để cho nó trở thành một đoạn ký ức ngọt ngào nhưng cũng đầy ưu tư mỗi khi nhớ lại…

Tình yêu thường bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ bất ngờ đầy thú vị và không biết từ khi nào tình yêu ấy đã bắt đầu một cách rất tự nhiên.

Ngày hôm đó, tan học Băng Vũ tìm Na Na để cùng nhau đi về, khi vào lớp học của Na Na cô mới phát hiện chỉ có một mình Trần Lăng đang tập trung làm bài tập.

Tim của cô đập loạn nhịp, không khí xung quanh chợt ngưng đọng, cô cố gắng như thế nào cũng không thể khiến cho hơi thở bình thường trở lại.

Cô muốn quay ra thì quá muộn, vì anh đã ngẩng đầu lên nhìn cô.

Cô miễn cưỡng áp chế tinh thần vốn đang bị kích động, giả vờ như không có việc gì liền hỏi anh: “Bạn Dương Na về rồi sao?”

Bàn tay của cô đang nắm chặt dấu sau lưng không ngừng run lên, cô không có cách nào làm giảm bớt sức nóng trên gương mặt ửng hồng, sắp lâm vào tình trạng quẫn bách. Kết quả là càng không thể tin được phản ứng của anh lại còn khác thường hơn cô.

Anh đột nhiên đứng bật dậy, nói rất nhanh: “Cô ấy đã về rồi!”

Bởi vì anh vội vàng đứng lên nên đụng vào quyển sách trên bàn làm nó rơi xuống đất. Anh ngay lập tức cúi người xuống để nhặt quyển sách thì cánh tay lại va vào góc bàn, những đường nét trên gương mặt anh tuấn đều nhăn lại và hiện rõ một chữ “đau”…

Trong khoảnh khắc đó, Băng Vũ không hiểu vì sao cũng cùng một lúc liền cảm nhận được sự đớn trên cánh tay mình.

“Cám ơn!” Cô không thể bỏ đi cũng không dám mở miệng nói chuyện với anh.

Khi cô không thể tìm đề tài nào để trò chuyện đành xoay người định rời đi thì nghe thấy anh gọi tên cô.

“Diêu Băng Vũ!”

Đó là lần đầu tiên cô phát hiện thì ra tên của mình nghe hay như vậy, từng chữ thoát ra từ miệng anh thật là tự nhiên.

Anh tại sao lại biết tên của cô, chẳng lẽ anh cũng để ý đến cô sao!!!

“Tôi là Trần Lăng.”

Cô ngơ ngẩn… anh lẽ nào không biết tên của mình nổi bật nhất trong trường, ai ai cũng biết, anh còn phải tự giới thiệu sao?

Anh không biết tên mình đứng đầu trong bảng xếp hạng hàng năm của toàn trường nên luôn được mọi người chú ý sao?

Không chỉ toàn bộ nữ sinh trong trường đều biết anh là Trần Lăng mà ngay cả mấy dì trong căn tin cũng biết đến anh nữa là.

Anh thấy cô có vẻ không hiểu ý của anh thì có chút thất vọng, cúi đầu, ngón tay mân mê bìa quyển sách vừa được nhặt lên. “Anh nghĩ em vẫn còn nhớ chứ, chúng ta lúc nhỏ sống chung trong cô nhi viện… sau đó có người đến nhận nuôi em.”

“Anh sống ở cô nhi viện với em?”

Hóa ra anh là trẻ mồ côi, khó trách hôm đó ở bệnh viện anh lại nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc như vậy.

Khó trách tính anh lại bướng bỉnh như vậy.

“Em nhớ ra anh rồi sao?” Anh nở một nụ cười xán lạn, so với ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ còn có phần rực rỡ hơn.

Trần Lăng? Cô cố gắng lục lại trong trí nhớ từng cái tên của những bạn nhỏ ở cô nhi viện, ngoại trừ mang máng nhớ tới một anh trai béo tròn thì những bạn khác cô đều không có chút ấn tượng nào.

Cô ngơ ngẩn lắc đầu, rồi lại gật đầu liên tục, thật là ngốc quá đi, không nhớ ra cũng có thể giả vờ mà!

“Lúc trước chúng ta thường xuyên cùng nhau chơi đùa” Anh nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ của cô, nét tươi cười trên mặt tan biến, cắn nhẹ môi dưới và nói: “Anh khi đó khá nhỏ con, chắc là em không chú ý đến anh rồi…”

“Có mà!” Cô cuống quýt khẳng định dù rằng một chút cô cũng không nhớ ra. Nhưng cô biết rằng những đứa trẻ không lớn lên trong vòng tay của cha mẹ rất dễ bị tổn thương, một chút chuyện nhỏ cũng có thể là cho anh cảm thấy bị tổn thương. “Em nhớ mà, anh đã thay đổi rất nhiều!”

“Đúng rồi!” Giọng của anh chợt vút lên giống như một bản nhạc đang đến hồi cao trào kích động cõi lòng cô : “Sau này, nếu rảnh cùng trở về đó chơi nha.”

“Được!”

Tại thời khắc đó, tâm hồn hai người họ như gần kề bên nhau, cô nhận ra đằng sau tấm lưng vững chãi kia tâm hồn anh cũng mỏng manh hệt như cô, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời của anh chỉ để che dấu một trái tim trong suốt như thủy tinh vô cùng dễ vỡ.

Cô đọc được những khát khao trong anh, cũng đồng thời nhìn thấu anh rất sợ bị tổn thương.

Mỗi đứa trẻ mồ côi đều là như vậy, mang hết thảy cảm xúc giấu ở trong lòng, bất luận là chuyện buồn như thế nào chỉ có thể để cho nó tự thối rữa theo thời gian cũng không muốn cùng người khác chia sẻ.

Những đứa trẻ đó luôn khát khao có thể dựa vào một ai đó, nhưng cũng luôn lo lắng rằng chính mình phải trả giá cho những tình cảm đó mà người kia thì không hề để tâm đến…

*  *  *  *  *  *  *  * 

Sau ngày hôm đó, quan hệ của cô và anh tiến triển rất tốt, khi ngẫu nhiên gặp mặt liền tươi cười chào nhau: “Hi!”

Mỗi ngày cô đều viết vào nhật ký của mình rất nhiều đoạn miêu tả về một từ chào thật nhẹ nhàng kia.

Một hôm, cô trên đường ngồi xe buýt về nhà thì nghe được sau lưng vang vang giọng nói như hét lên của một cô gái: “Nè! Mấy người nói mau, là mấy người đánh Trần Lăng phải không?”

“Đúng vậy, ai bảo nó kiêu quá làm chi, ngay cả đại ca tụi tao mà cũng không coi ra gì… Bộ học giỏi thì hơn người chắc, không dạy dỗ nó một tí nó lại tưởng mình ngon lắm…”

“Bớt nói nhảm đi, Trần Lăng chưa bao giờ gây chuyện với mấy người, tại sao mấy người đánh anh ấy?” Ngữ khí của cô nữ sinh tỏ vẻ rất bất bình.

“Mày đau lòng sao? Đau lòng cũng vô dụng thôi, người Trần Lăng thích không phải là mày.”

“Tôi đâu có nói tôi thích anh ấy… Mà câu vừa rồi là có ý gì hả?”

“Nói cho mày cũng được, để mày sớm bỏ cuộc đi, người Trần Lăng thích là Diêu Băng Vũ.”

“Nói bậy!”

“Tin hay không tùy mày! Nói cho mày biết một sự thật, Trần Lăng bị đánh là tại nó nhiều chuyện, không biết tự lương sức mình, dám nói với đại ca của tao là phải tránh xa Diêu Băng Vũ ra…”

“…”

Những lời kế tiếp cô không nghe rõ nữa, Trần Lăng bị đánh là vì cô sao? Trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh anh của ngày hôm đó với ánh mắt quật cường cùng câu trả lời: “Không biết!”

Vậy ra, hôm đó bọn họ đánh nhau trên con đường cô trở về nhà không phải là một sự trùng hợp mà là Trần Lăng đang giúp cô.

Như vậy, anh giúp cô là vì cô và anh quen biết khi còn nhỏ sao, hay là còn có nguyên nhân gì khác?

Bất luận là xuất phát từ nguyên nhân gì đi chăng nữa, cô nghĩ… ít nhất cô nên cảm ơn anh.

Lời tác giả: Sẽ bắt đầu ngược, mọi người chuẩn bị tốt tinh thần. Cẩn thận với những ai tâm hồn mỏng manh yếu đuối, trước tiên hãy mát xa và… mát xa… Đương nhiên, tôi thân là mẹ, sẽ không quá ngược đâu mà! 

Không biết một người đàn ông nếu muốn ép buộc một người phụ nữ trở thành tình nhân của mình, thì anh ta sẽ dùng phương pháp gì?

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Giờ tan học ngày hôm sau, cô bồi hồi ở hành lang gần một tiếng, trải qua vô số lần đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cố lấy hết dũng khí bước vào phòng học của Trần Lăng. Trong phòng học không có ai, chỉ có Trần Lăng đang ngồi một chỗ chăm chú giải bài tập.

Anh không phát hiện cô bước vào, hàm răng trắng tinh đang cắn cắn chiếc bút máy, hàng mi dài khẽ rung động… Ánh nắng ngày hè chiếu vào da thịt nhẵn nhụi của anh, làm lòng cô như có ngọn thuỷ triều lên xuống.

Thất thần một lúc lâu, cô mới chợt nhớ ra mục đích đến đây của mình, ho khẽ vài tiếng, gọi: “Trần Lăng…”

Lạch cạch…

Bút máy đột nhiên rơi trên mặt bàn rồi lăn xuống đất, anh nhìn cô sửng sốt qua gần một thế kỷ.

Hẳn là những bài toán phức tạp vừa rồi vẫn chưa ra khỏi đầu anh – cô đã nghĩ thế.

Cô quẫn bách vươn tay ra, hai tay đem món quà vốn đã được bao bọc cẩn thận lúc này lại bị cô vò đến nhăn nhó đưa đến trước mặt anh: “Chuyện lần trước, cảm ơn anh!”

Nghe câu nói không đầu không đuôi của cô, khuôn mặt anh có chút phản ứng nhưng rồi lại biến thành mờ mịt…

Nhìn biểu tình mờ mịt của anh, cô mới thức tỉnh khỏi cơn mơ đáng buồn cười của mình, cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Món quà trên tay cô rõ ràng là rất nhẹ nhưng sao lúc ấy lại thấy như nặng ngàn cân, cô đã định đem món quà cất trở lại, thì phát hiện anh bước tới đưa tay muốn nhận lấy.

Ngay thời điểm vô cùng xấu hổ ấy, chợt giọng một nam sinh ở cửa truyền đến: “Trần Lăng, ra chơi bóng đi.”

Cô giật mình, món quà rơi xuống đất.

Thanh âm loảng xoảng vang lên, theo tai truyền đến mọi ngõ ngách trong tận đáy lòng cô.

Đó là một trái tim bằng thuỷ tinh, cô vốn muốn tặng anh trái tim này, muốn anh sẽ nâng niu, quý trọng trái tim thủy tinh trong suốt thuần khiết  ấy, kết quả lại là…

Nó còn dễ vỡ hơn cô nghĩ…

Nghe thấy tiếng cười không ngớt từ phía sau của vài nam sinh, cô uất ức, nước mắt trào ra nơi khoé mắt…

Lúc ấy cô chỉ có duy nhất một ý nghĩ là chạy khỏi nơi ấy nhanh lên, vĩnh viễn không gặp anh nữa…

Vừa mới xoay người, đã nghe thấy Trần Lăng lớn tiếng gọi tên cô: “Diêu Băng Vũ!”

Cô không tự chủ được mà dừng bước, ngoái đầu lại nhìn anh, mới phát hiện cánh tay anh vẫn như trước, bất lực chưng hững giữa không trung.

Anh xấu hổ nhìn cô, nhìn bạn học cùng lớp xung quanh, cứng họng nửa ngày, mới cúi người nhặt hộp quà rơi trên mặt đất lên, nói một câu với vẻ đau khổ không liên quan gì:

“Cảm ơn!”

Tiếng cười càng thêm chói tai, vẻ mặt của mọi người trước mặt cô đều trở nên vặn vẹo, khung cảnh đẹp đẽ trong mơ của cô đã tan biến trong khoảnh khắc…

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Sáng sớm hôm sau, cô nghĩ ra vạn lý do để xin phép nghỉ học. Kết quả không có cái nào khả thi, cuối cùng cũng đành cố gắng chai mặt lê bước đến trường.

Cô biết những chuyện buôn lê bán táo như vậy thường truyền đi rất nhanh, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.

Cô vừa bước vào trường đã thấy có vài nữ sinh chỉ trỏ vào mình, nam sinh thì che miệng cười trộm khi đi ngang qua cô…

Cả ngày bên tai cô đều quanh quẩn đủ loại âm thanh cười nhạo chói tai, trước mắt là những cái nhìn đối chọi đầy khinh bỉ, cô thấy giống như lòng tự trọng của mình bị người ta chà đạp, hung hăng giẫm đạp lên…

Rốt cuộc cũng sống sót qua một ngày. Vừa tan học, cô vội vàng dốc sức hướng về cổng trường mà chạy với tốc độ nhanh nhất, chỉ muốn thoát khỏi nơi ấy.

Đáng tiếc cô trốn chạy còn chưa đủ nhanh, vẫn nghe thấy phía sau hai nữ sinh đang lớn giọng: “Nữ sinh đó chính là người đã tỏ tình với Trần Lăng.”

“Đúng vậy, nghe nói Trần Lăng còn chưa thèm xem qua đã đem quà vứt luôn xuống đất.”

Lưng cô chợt lạnh toát, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.

Cô chỉ muốn cảm ơn anh nên tặng quà cho anh, vậy là sai hay sao? Chỉ là lúc ấy cô quá vội vàng quá nên đã quên nói mà thôi!

Nghe thấy hai nữ sinh ngang nhiên cười nhạo mình, nước mắt muốn ứa ra, mơ hồ che mất tầm nhìn của cô.

Nếu mọi chuyển có thể quay lại một lần nữa, cô tình nguyện chỉ âm thầm thích anh, cũng sẽ không si tâm vọng tưởng.

Cô rơi nước mắt, bước nhanh xuyên qua đám người, muốn chạy thoát khỏi trường, thoát ra khỏi cuộc đời học sinh đời mơ mộng ấy, vĩnh viễn cũng không muốn quay lại nữa.

Vì tầm nhìn bị nước mắt làm cho nhoà đi, cô va vào ngực một ai đó.

Người cô vốn đã rất cao, nhưng cũng chỉ đến ngực người đó.

Cô lặng lẽ lau nước mắt, giương mắt lên nhìn đôi mắt sáng ngời đối diện.

Thời gian ngừng lại rồi sao? Vì cô cảm giác mọi thứ chung quanh mình đều ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy, ngay cả tay anh đang ôm lấy bả vai cô cũng đông cứng.

Ơ, rõ ràng mày còn cử động được mà – cô tự nghĩ.

Cô nháy mắt mấy cái, xuyên qua tầm mắt mơ hồ nhìn anh.

“Em… không sao chứ?” Rốt cuộc anh cũng mở miệng, ngón tay ấm áp lau đi nước mắt trên mặt cô.

Sau đó, cô phát hiện những cặp mắt hứng thú bừng bừng đang phóng về phía bọn họ, giống như đang chờ xem trò vui.

Để bản thân không trở thành nhân vật chính bị chê cười vào hôm sau, cô quyết định giữ khoảng cách với anh càng xa càng tốt.

“Không sao.” Cô thuận miệng trả lời một câu, đẩy anh ra đi nhanh về phía cổng trường.

“Diêu Băng Vũ.”

Gọi lớn tiếng như vậy để làm gì cơ chứ?!

Cô có chút mê muội! Hôm nay dường như ánh mặt trời đặc biệt chói mắt!

Lúc ấy đang là giờ tan học, sân trường rất đông người, tiếng kêu của anh lại lớn như vậy, đoán chừng một nửa số người ở trên sân đều nghe được.

Cô bước từng bước cũng không dám ngừng lại, tiếp tục đi về phía trước.

“Cảm ơn món quà hôm qua em đã tặng anh, anh đã chọn lựa rất lâu cũng không biết nên tặng em quà gì được… Cho nên… Anh muốn đưa em đến một nơi, có thể được chứ?

Cô nuốt nước miếng, miễn cưỡng quay đầu lại, nở nụ cười: “Không cần khách sáo!”

“Anh thật lòng mà. Ngày mai tan học, anh ở chỗ này chờ em.”

Haiz! Cô thảm rồi!? Anh có thù oán với cô chăng?

Cô sẽ không hiểu lầm, cũng không có nghĩa các bạn cũng sẽ không tưởng rằng hai người đang hẹn hò!

Rốt cuộc cũng sống sót qua một ngày dài, ngày hôm ấy còn gian nan hơn so với ngày hôm trước…

Cô ngồi trước khung cửa sổ nhìn về cổng trường lớn màu đỏ thắm – cô sẽ không ngốc đến độ đứng trước cổng chờ cho tất cả mọi người trong trường chế giễu.

Chỉ có Trần Lăng là không thèm để ý đến ánh mắt của những người khác. Anh mặc một chiếc áo sơmi trắng, quần jean màu xanh nhạt, đứng ngay tại nơi mọi người chú ý nhất, lẳng lặng chờ đợi.

Cô đứng cách cửa sổ nhìn anh, ánh mặt trời lưu lại một vệt màu vàng trên người anh, chỉ một khoảnh khắc nhưng dường như đã trở thành vĩnh hằng…

Sau này, hình ảnh đó vẫn thường hay xuất hiện trong những giấc mơ của cô, trở thành kỷ niệm mà suốt mười năm qua cô không thể nào lãng quên được.

Ngày đó, Trần Lăng đưa cô đến một quán cơm, cô chưa từng nếm qua món thịt bò nào ngon như vậy, rất thơm!

Dùng cơm xong, cô lấy hết dũng khí hỏi anh: “Vì sao anh lại đánh nhau với bọn người đó.”

Tay anh nắm chặt đôi đũa có chút run rẩy, trầm mặc trong chốc lát, anh nói: “Anh đưa em đến một nơi.”

Cô nhi viện ấy không khác biệt lắm so với trong kí ức mơ hồ của cô, lưới sắt rỉ sét, cầu bập bênh vang lên kẽo kẹt, còn có cái ghế xoay gần như không thể di chuyển được…

Hai người ngồi ở hai bên sườn của chiếc cầu bập bênh, Trần Lăng kể cho cô nghe một câu chuyện cũ rất cảm động.

Vào một ngày mưa, một người mẹ chết trong bệnh viện bỏ lại một bé trai bảy tuổi, tấm khăn trải giường màu trắng phủ trên mặt mẹ cậu bé làm cậu bé hoảng sợ, dường như cậu đang nghe thấy giọng nói nghiêm khắc của mẹ mình văng vẳng bên tai: “Con là một người đàn ông, đã là đàn ông thì bất cứ điều gì cũng phải dũng cảm đối mặt, cho dù là đối mặt với cái chết cũng không được lùi bước.”

Ngày hôm sau, có người đưa cậu bé đó đến một cô nhi viện, cậu nhìn những người xa lạ chung quanh, sợ đến mức cả người phát run nhưng lại không dám lùi bước về phía sau dù chỉ một bước. Khi đó, một nụ cười rất tươi hiện ra trước mắt cậu bé, khuôn mặt một bé gái như bánh bơ ngọt thơm lừng, làm cho cậu bé đang đói khát có một khát vọng muốn thử cắn một cái.

Một người phụ nữ lớn tuổi nói vài câu với cô bé ấy, và thế là cô bé cười bước về phía cậu, kiễng chân hôn nhẹ lên mặt cậu, tươi cười thật tự nhiên: “Anh ơi, đừng sợ!”

Cô bé đó lại nắm lấy tay cậu nói: “Chúng ta đi ăn cơm thôi.”

Tay cô bé đó rất nhỏ, thật mềm mại, cũng thật ấm áp, đó là điều kỳ diệu nhất trong suốt cuộc đời mà cậu bé được chạm vào.

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Ngày qua ngày, một năm qua đi rồi lại một năm nữa, cậu bé vẫn bảo vệ che chở cho cô bé ấy một ngày lại thêm một ngày. Cậu vì cô bé học buổi tối một năm, cô cũng vì cậu học buổi sáng một năm. Bọn họ học cùng lớp, ngồi cùng bàn, cùng dắt tay nhau đi học lại dắt tay nhau ra về, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau sáng tạo nên những điều mới mẻ…

Có một mùa xuân nọ, cậu bé nhìn thấy một người cha ôm đứa con đang ngủ say đi qua trước mặt mình, hai tay cậu nắm chặt lưới sắt bị rỉ sét, ngây ngốc nhìn theo bóng dáng bọn họ, cho đến khi không còn nhìn thấy được nữa. 

Cô bé gái ngồi bên cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi: “Anh ơi, anh đang nhớ ba à?”

“Không, một chút cũng không nhớ.”

“Em cũng không nhớ… Bởi vì cho tới bây giờ em vẫn chưa từng gặp được ba mẹ.”

Lúc đó, nếu như cô bé nói chuyện mà không có chút ướt át nào trong đáy mắt, có lẽ cậu sẽ tin rằng cô bé thật sự không nhớ.

Tựa như cậu tin tưởng chính mình chưa bao giờ nhớ đến ba!

Cô bé vừa cười vừa dùng ngón tay ấm áp lau đi nước mắt trên mặt cậu bé: “Anh ơi, lớn lên anh muốn làm gì?”

“Đàn ông, mẹ anh muốn anh trở thành một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất.”

Cậu bé nhớ rất rõ, có một lần cậu nói cho mẹ nghe rằng lý tưởng của cậu là trở thành nhà khoa học, mẹ cậu nói: “Làm gì cũng không quan trọng, quan trọng nhất là phải trở thành một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, đừng giống như ba con, yếu đuối vô năng.”

Cô bé suy nghĩ nãy giờ, bỗng nhiên nở nụ cười: “Băng nhi phải trở thành một người phụ nữ.”

Thanh âm đó nghe thanh thoát như tiếng đàn, làm cho trái tim cậu bé chợt dao động… Cậu thật sự muốn đem cả thế giới này tặng cho cô, để đối lấy cả cuộc đời cô đều cười vui như vậy…

Ngày cô bé được nhận nuôi, trời mưa như trút nước, cậu bé nắm lấy tay viện trưởng cầu xin đừng cho người ta mang cô bé đi!

Cô bé chạy đến trước mặt cậu, lau đi những giọt nước mắt hoà lẫn nước mưa trên mặt cậu: “Anh ơi, không được quên em!”

“Không đâu, anh sẽ không quên em đâu!” Cậu nắm chặt tay cô bé: “Anh sẽ không quên Băng nhi!”

Có lẽ cậu bé đã quên rằng, một cô bé bảy tuổi tất thảy rồi cũng sẽ quên đi rất nhiều chuyện!

Sau này, cậu bé được đưa vào thành phố học tại một trường sơ trung , ngẫu nhiên, cậu đã gặp lại cô tại sân trường…

Cô trở nên xinh đẹp, mái tóc dài đen huyền, tuy mặc đồng phục nhưng nhìn cô lại không hề giống như những người khác, bóng dáng của cô làm cho cậu bé suốt đời khó quên…

Mỗi ngày, cậu bé ấy đều chuyên cần học tập, chăm chỉ luyện tập chơi bóng rổ, cố gắng hết sức để bản thân trở nên ưu tú nhất, bởi vì cậu hy vọng sẽ có một ngày cô bé ấy sẽ chú ý tới mình…

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Nghe xong câu chuyện xưa đó, nước mắt cô đã sớm rơi đầy mặt, bởi vì hai chữ “Anh ơi!” mà ký ức mơ hồ của cô đã trở nên rõ ràng hơn, cô chạy tới nắm lấy tay anh: “Anh, em không quên anh, chỉ là em không nhớ rõ tên của anh…”

“Không sao cả, anh sẽ không quên em, sẽ không để cho người khác xem thường em.”

Cô thiếu chút nữa thốt ra: “Vậy anh thích em sao?”

Tính cách e lệ của con gái làm cô không thể thốt ra lời, về nhà ngẫm nghĩ lại, cho dù anh nói thích thì thế nào.

Họ đều còn rất nhỏ, tình yêu ở tuổi 15 có thể có bao nhiêu chân thật chứ? Cho dù có bắt đầu, cho dù có ngọt ngào đi nữa, nhưng tương lai ai có thể nắm chắc trong tay?

Trần Lăng là người thông minh như vậy hẳn là đã sớm hiểu được đạo lý này, cho nên anh lựa chọn yên lặng.

Đến ngày ghi danh lên trung học, cô nhìn giấy đăng ký thất thần một lúc lâu, chỉ là một tờ giấy thôi nhưng lại chẳng khác một bức thư tuyệt tình, cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của cô với Trần Lăng.

Cô đương nhiên muốn cùng Trần Lăng đăng ký vào cùng một trường trung học, nhưng anh nhất định là đã ghi danh ở trường Nhất trung (*), cho dù cô có đăng ký thì cũng vô dụng, căn bản là không đậu nỗi, cô buộc lòng phải đăng ký vào trường Thập trung (**) rồi nộp trở lại.

(*) & (**): Trường TH đứng hàng thứ nhất và hàng thứ 10 

Cô khờ quá, si tình quá, biết rõ mối tình này là không có khả năng, vậy mà vẫn ôm hy vọng, cố gắng vô ích.

Hiện tại cũng nên chấm dứt mọi thứ rồi, có những sự việc nên chôn ở trong lòng thì tốt đẹp hơn.

Vào giờ tan học, cô thu dọn đồ đạc, Na Na đột nhiên rất hưng phấn chạy vọt vào lớp học, không để ý trong phòng có ít hay nhiều người, hét lên: “Băng Vũ, cậu có biết Trần Lăng đăng ký vào trường nào không?”

“Nhất trung!” Chưa kịp suy nghĩ cô đã trả lời ngay, hỏi vấn đề ngu ngốc như vậy, tên ngốc cũng biết trả lời.

“Không phải, là Thập trung… Tớ đã nhìn thấy bảng đăng ký của anh ấy, tương lai có thể chúng ta sẽ học chung một trường.”

Cô lại bắt đầu lú lẫn, Thập trung? Danh hiệu ngai vàng của toàn trường vẫn luôn thuộc về anh, vào Nhất trung đối với anh mà nói không cần tốn nhiều công sức, nhưng anh lại đăng ký vào Thập trung để làm gì?

Trời ơi! Hầu như mỗi ngày cô đều thấy Trần Lăng chán nản đi ra từ văn phòng thầy chủ nhiệm.

Ngày nào sau giờ tan học, cô cũng đều nhìn thấy anh ngồi lại cuối cùng trong lớp, một mình ngẩn người ra.

Cô mơ hồ cảm nhận được lý do anh đăng ký vào Thập trung, nhưng chưa bao giờ dám cố gắng tìm hiểu rõ nguyên do.

Có một ngày cô đi qua phòng học của bọn họ, trong căn phòng nghỉ trống trải, chỉ có một mình anh cô độc ngồi hút thuốc lá, một vòng sương khói tràn ngập bao quanh hai ngón tay, ánh mắt anh mờ mịt nhìn về phương xa, u buồn không nói nên lời.

Trái tim cô bị ánh mắt của anh thiêu rụi, ngay cả khẩn trương cũng quên hết, trực tiếp đi vào phòng học của anh.

“Trần Lăng, anh làm sao vậy?”

Anh vừa nhìn thấy, lập lức vứt nửa điếu thuốc xuống đất, chân giẫm lên đầu thuốc đang cháy, cứ như là bị thầy giáo nhìn thấy, khuôn mặt nghiêm nghị đỏ lên lắp bắp nói: “Không… Không có gì!”

“Vì sao lại đăng ký vào Thập trung, với thành tích của anh nên thi vào Nhất trung chứ.” Đến bây giờ cô vẫn không hiểu được, lúc ấy làm thế nào mà cô có dũng khí lớn như vậy, có lẽ đó là lúc thật sự yêu một người, sẽ vì người ấy mà không màng đến tôn nghiêm của bản thân mình.

“Anh, anh vẫn còn kỳ thi lên đại học mà. Chỉ cần anh cố gắng, học trường trung học nào cũng như nhau cả thôi.”

“Vì sao lại phải đi một đường vòng lớn đến như vậy? Cho dù anh không cần giải thích cho bất cứ ai khác, nhưng chẳng lẽ anh cũng không cần phải có trách nhiệm với chính bản thân mình hay sao?”

“Bởi vì…” Anh nhìn cô không chớp mắt, hai tay nắm chặt, miệng vừa định nói nhưng rồi lại thôi.

Cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, lớn tiếng nói: “Diêu Băng Vũ, em có biết không, thế giới này rất rộng lớn, hai người có thể gặp nhau trong biển người mờ mịt là chuyện không hề dễ dàng, gặp lại nhau càng khó khăn hơn, nếu bỏ lỡ, có thể sẽ là tiếc nuối cả đời…… Lựa chọn vào trường trung học nào, nếu so với việc gặp gỡ một người, cũng sẽ không quan trọng bằng.”

Cô nghe mà không hiểu anh đang nói gì, thành tích ngữ văn của họ đúng là có sự chênh lệch, nhưng năng lực lý giải của cô chẳng lẽ lại kém anh nhiều như vậy.

“Anh nói gì? Em không hiểu.”

Anh bước đến bên, đứng đối mặt với cô: “Anh muốn ở lại bên cạnh bảo vệ em.”

Lúc ấy đầu óc cô thấy trống rỗng… Khẩn trương đến căng thẳng cả người, căng đến mức toàn thân cũng cảm thấy đau.

Trên người anh không có mùi mồ hôi, mà nhàn nhạt mùi thuốc lá hòa lẫn với mùi hương hoa nhài thoang thoảng.

Rất lâu rất lâu sau này, cô vẫn nhớ rõ mùi hương ấy.

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Sáng hôm sau, khi bước vào phòng học, cô liền cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đằng đằng sát khí đang nhìn mình giống như nhìn thấy người mắc nghiệp chướng nặng nề vậy.

Cô bất an ngồi xuống, nhìn thấy trên bàn là quyển lưu bút của mình.

Mấy ngày trước cô đã đưa nó cho Na Na viết lại, cuối cùng thì cô bạn cũng viết xong!

Cô lòng đầy mong đợi mở ra xem, đang đoán cô bạn sẽ viết gì cho mình, liệu có phải là: “Mong chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau!”?

Trang đầu tiên, nét chữ mạnh mẽ rất giống chữ của Trần Lăng, cô hoa mắt.

Chữ viết này là của ai? Thật sự rất đẹp.

………

Diêu Băng Vũ,

Còn nhớ ngày đầu tiên anh đến cô nhi viện hay không? Em đã hôn lên mặt anh đó?

Có nhớ ngày em rời đi, trời mưa rất lớn không?

Có nhớ anh đã từng nói thế giới này rất rộng lớn, hai người có thể gặp nhau trong biển người mờ mịt là chuyện không hề dễ dàng, gặp lại nhau càng khó khăn hơn?

Có nhớ em đã hỏi anh vì sao lại nhất quyết thi vào Thập trung hay không?

Bây giờ để anh nói cho em biết nhé: Bởi vì anh không muốn bỏ lỡ em một lần nữa…

Kể từ lúc này, anh sẽ không buông tay em ra nữa…

Trần Lăng.

………

Nhanh như chớp cô khép quyển sổ lại, khi ngước mặt lên thì thấy mọi ánh mắt của bạn học đều dừng lại trên mặt mình, xem ra đã có người đem lời nhắn trong này công bố cho mọi người biết rồi.

Trần Lăng đang nghĩ gì vậy? Đem những lời giống như là thư tình mà viết lên lưu bút của cô, còn ngang nhiên đặt trên bàn học của cô.

Cũng may là sắp tốt nghiệp rồi, bằng không chỉ sợ những ngày tháng sau này của cô đều phải ở trong văn phòng thầy chủ nhiệm…

Vào lúc tan học, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trần Lăng đang đứng tựa vào cổng trường, anh nhìn cô ngượng ngùng cười, ánh mặt trời chiếu vào mặt anh, làm cho đầu óc cô choáng váng.

Anh dùng âm thanh có độ lớn như radio của trường, nói: “Anh sẽ không bao giờ buông tay em lần nữa…”

Sau đó, anh đi đến bên cạnh cô, công khai nắm tay cô nghênh ngang đi ra khỏi trường.

Ngày đó, anh ở trong ký ức của cô vẻ mặt mang sắc thái sáng lạn, thế giới của cô như hoa tulip đang nở trong gió, như hoa lan toả ra hương thơm sau cơn mưa…

Năm đó cô 15 tuổi, còn anh 17 tuổi, họ vô cùng vui sướng, họ vô cùng hài lòng, họ chưa từng nói lời “Yêu!”, cũng chưa từng hẹn thề dài lâu.

Bởi vì, từ “yêu” đối với họ mà nói quá to tát.

Mãi mãi luôn ở trong ký ức của cô chính là hình ảnh cô ngồi ở phía sau xe đạp của anh, do dự đến vài ba lượt mới dám ôm thắt lưng anh, anh cúi đầu nhìn thấy tay cô, tốc độ xe bỗng nhiên nhanh hơn, tóc anh bay lên trong gió, sau lưng mồ hôi ướt đẫm…

Cô ôm càng chặt, trong lòng ngọt ngào đến mức không thể ngọt hơn, đẹp đến không thể nào đẹp hơn nữa!

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Đáng tiếc hạnh phúc thường rất ngắn ngủi, hai người ở bên nhau chỉ khoảng một tháng, lại không biết rằng ly biệt trùng trùng đang chờ đợi họ phía trước.

Sau khi kết thúc kỳ thi tuyển vào trung học, họ hẹn nhau đi leo núi, đi ngắm vườn hoa cải dầu ở Thương Mang.

Cô đã sắp xếp hoàn tất, lúc đang chuẩn bị ra cửa để xuất phát, thì mẹ cô ngất xỉu. Cô đưa bà đến bệnh viện, biết được chức năng thận của bà đã suy yếu, bà đã sớm biết mà vẫn giấu cô.

Hôm đó cô ở lại chăm sóc mẹ trên giường bệnh, nỗi đau khổ vì sinh ly tử biệt làm cho cô vô ý mà quên mất Trần Lăng đang đợi ở dưới lầu bao lâu rồi, không biết anh có giận hay không.

Chạng vạng hôm sau, mẹ cô tỉnh lại sau cơn hôn mê, cô lê đôi chân đã không còn cảm giác, cố gắng chống đỡ thân thể lung lay sắp ngã đến cô nhi viện tìm anh, Viện trưởng nói rằng: “Anh đã được người ta nhận nuôi, họ yêu cầu giữ bí mật. Dù cho cô cầu xin thế nào, viện trưởng cũng không chịu nói cho cô biết, vẻ mặt của bà dường như mang theo một chuyện trọng đại cơ mật nào đó.

Cô ngất xỉu…

Sau khi tỉnh lại, cô đến nơi đã hẹn đợi anh rất lâu, nhưng anh cũng không xuất hiện.

Cô đến những nơi mà họ thường xuyên hò hẹn, cũng không tìm được anh.

Vì để chữa bệnh cho mẹ, cô đã vét hết tiền trong nhà để đóng viện phí, nhà ở cũng bán nốt, có lẽ tiền bạc lúc đó giống như dòng nước ào ạt chảy lúc vỡ đê, nhưng bệnh của mẹ cô thì chuyển biến ngày càng xấu!

Vào ngày khai giảng, cô lòng tràn đầy chờ mong chạy đến trường, nghĩ đến có thể gặp anh, nhưng anh đã không xuất hiện.

Anh tựa như không khí, biến mất trong thế giới của cô, chỉ vô hình tồn tại.

Nửa năm sau, mẹ cô – người thân duy nhất đã bỏ cô lại một mình, ra đi vĩnh viễn…

Đó là những ngày cô bất lực nhất, mỗi ngày cô đều ôm quyển lưu bút mà ngủ, nước mắt thấm đẫm làm chữ viết cũng nhoè đi hết, và ngày nào cô cũng mở nó ra xem đi xem lại.

Mỗi lần xem quyển lưu bút đó cô đều tự nói với bản thân mình: anh sẽ quay trở về, anh nhất định sẽ không buông tay cô.

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Khi Liễu Dương trở về, cô đang ngồi rúc trên sofa ôm quyển lưu bút mà khóc như mưa.

“Băng Vũ, làm sao vậy?” Liễu Dương bị bộ dạng của cô làm cho sợ hãi, vội vàng đến bên cạnh ôm lấy cô, nhìn thấy những dấu vết xanh tím trên cổ tay cô, cùng với những dấu hôn lộ ra bên ngoài quần áo, ánh mắt Liễu Dương từ kinh ngạc biến thành xót thương.

“Dương…” Băng Vũ tựa đầu vào vai Liễu Dương, bờ vai tuy nhỏ gầy như vậy nhưng lại là nơi duy nhất cô có thể tựa vào.

“Là ai làm hả?”

“Sếp của tớ – là ông chủ hoàn mỹ của Uyển Uyển, anh ta vốn không phải là người, là tên điên, là tên biến thái… Tớ phải làm thế nào thì anh ta mới bị báo ứng, mới bị trừng phạt đây?” Cô liều mạng dùng nắm tay đấm vào đầu óc vô cùng hỗn loạn của mình lúc này: “Tớ rất hoảng loạn, tớ không nghĩ được gì cả!”

“Băng Vũ…” Liễu Dương nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô, nước mắt nóng bỏng rơi trên vai cô: “Băng Vũ… Coi như là cơn ác mộng đi. Ác giả ác báo căn bản chỉ là ảo tưởng không thực tế mà thôi. Kiện anh ta, cuối cùng là tự rước lấy nhục mà thôi.”

Sao cô lại không biết chứ, trải qua nhiều năm như vậy, cô bây giờ đã không còn là một cô gái ngây thơ nữa, làm sao lại không biết xã hội coi trọng vật chất này u ám ra sao.

Nhưng cô lại nhớ tới chuyện xảy ra đêm qua, cô che mặt cũng không dám đi nhớ lại nữa: “Tớ không cam tâm. Tớ không cam tâm khi phải quên đi như vậy.”

“Vì Tư Tư đi!”

Nhớ tới Tư Tư, bao nhiêu uất ức trong lòng cô đều vứt bỏ hết. Cô thật sự không thể làm lớn chuyện được, lỡ như quan toà xử thua kiện, Tư Tư chẳng phải sẽ có một người mẹ ‘đê tiện’ hay sao?

Con bé đã không có ba, cô không thể để cho Tư Tư lại có thêm một người mẹ bị người ta thoá mạ!

“Tớ đã biết nên làm thế nào rồi…”

“Việc đó? Định làm thế nào? Từ chức sao?”

Cô gật gật đầu: “Tớ không làm thư ký nữa, về sau cũng không bao giờ làm thư ký nữa!”

Trải qua bốn năm làm việc làm cho cô hiểu được cái quy tắc trò chơi quan trọng nhất, chính là tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cuộc. Ai nói là ngoài việc làm một thư ký cho giỏi thì cô không thể làm gì khác được nữa, không đúng. Sinh tồn là quan trọng nhất, và nhất định phải chăm sóc tốt Tư Tư, cho nên cô đành phải từ bỏ quan điểm của chính bản thân mình, cô không có lựa chọn nào khác, hiện tại cô phát hiện cô không thể tiếp tục như vậy được nữa!

Ngay cả ông chủ tốt như Lâm Quân Dật mà cũng không buông tha cho cô, thì người kế tiếp nữa sẽ thế nào đây…

Kế tiếp? Kế tiếp… Cô đã nghĩ từ kế tiếp đến cuối cùng sẽ là một người chính trực, ông chủ chân thành, nhìn chung thì thế giới này không phải là không có, chỉ là cô không thể gặp được.

Đã muốn đổi tới mười mấy lần, ngay cả ông chủ mà được Uyển Uyển nói như ‘thiên thần’ này cũng không thay đổi được ý niệm trong đầu cô trước đến nay, nếu bây giờ cô lại gửi gắm hy vọng cho lần kế tiếp thì chẳng phải là ngu muội, bi ai quá hay sao.

“Việc này? Vậy cậu muốn tìm việc gì?” Liễu Dương hỏi cô.

“Ngày mai tớ sẽ đến trung tâm môi giới việc làm, tìm việc nào tạm thời có thể làm ngay.”

“Băng Vũ, đừng làm khó dễ bản thân nữa, tìm người nào đó thích hợp mà kết hôn đi!” Thấy Băng Vũ không trả lời, Liễu Dương lại hỏi tiếp: “Cậu vẫn nghĩ tới anh ta à? Nếu như hai người thật sự gặp lại nhau, cậu sẽ làm thế nào?”

Nghĩ đến ư, cô đã nghĩ đến vô số lần, đối với vấn đề này cô thật không biết đáp án.

“Tớ không biết! Anh ta còn nhớ đến tớ hay sao? Vẫn còn yêu tớ sao?”

Liễu Dương bất đắc dĩ lắc đầu: “Tớ nghĩ anh ta nhất định sẽ không quên cậu, nhưng vẫn còn yêu hay không thì rất khó nói… Việc cậu làm ngày trước quả thật quá tuyệt tình.”

“Dương, tớ vẫn nhớ đến anh ấy, cho tới bây giờ tớ vẫn không nghĩ là sẽ nhớ anh ấy đến vậy, nếu hiện tại anh ấy vẫn còn yêu tớ, tớ sẽ quay lại với anh ấy mà không để ý tới người khác nữa…”

“Cậu ngốc! Lúc trước là ai lại ở trước mặt tớ khóc chết đi sống lại, nói tim đau đến mất cả tri giác.”

Cô không nói gì, khi đó cô chỉ biết là Trần Lăng ngoại trừ cô, trong lòng còn có một người con gái khác, cô đã khóc đến chết đi sống lại. Hiện tại, nếu như làm tình nhân của anh, có lẽ suốt ngày sẽ phải lấy nước mắt mà rửa mặt.

“Buông tay đi. Nếu thật sự đã yêu một người, thì sẽ không thể chia sẻ người đó với một người phụ nữ khác được… Mỗi khi nhìn thấy người ấy đứng bên người yêu danh chính ngôn thuận của anh ta mà bản thân mình chỉ có thể trốn ở một góc phòng lặng lẽ liếm láp miệng vết thương, cảm giác ấy đau khổ đến nhường nào.”

Cô biết những điều mà Liễu Dương nói là đúng, bởi chính mắt cô trông ấy bạn mình vượt qua những ngày tan nát cõi lòng. Nếu như tin vào lời thề của Trần Lăng, rồi lại nhìn anh cùng người con gái khác bước ra có đôi đi về có cặp, đợi đến khi đêm dài yên tĩnh mới lặng lẽ gọi điện thoại cho cô, nói ra những lời nhớ nhung, cô nhất định sẽ phát điên!

Thế giới này thứ gì cũng có thể chia sẻ, duy chỉ có trái tim không thể chia đôi.

Liễu Dương vỗ nhẹ vai cô an ủi, khuyên nhủ cô: “Đàn ông trên đời này đều giống nhau, chẳng có ngoại lệ nào cả. Giống như đi tìm việc làm, làm việc ở đâu cũng đều chịu uất ức như nhau… Ai bảo chúng ta lại làm cái nghề có vẻ mờ ám này chứ.”

Nhìn ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng với tình yêu của Liễu Dương, cô lại nghĩ đến một Liễu Dương tinh thần phấn chấn, bồng bột lúc còn đi học. Liễu Dương tin tưởng vững chắc rằng tình yêu có thể chiến thắng tất cả… Đáng tiếc, sự thật tàn khốc đã bóp chết tính cách hiền lành nhưng đầy ắp nhiệt tình của cô nàng.

Lúc mới ra trường, Liễu Dương tuổi trẻ chăm chỉ, lại thông minh sắc sảo, dễ dàng tìm được việc làm ở một xí nghiệp tư nhân, sếp của cô là một người đàn ông 32 tuổi vẫn còn độc thân, rất có nhân cách và hấp dẫn… Làm việc chung lâu ngày, cô không thể kiềm chế được mà sa vào lưới tình, mà sếp cũng có tình cảm với cô… Bọn họ âm thầm hẹn hò hơn một năm, anh ta chưa từng đề cập đến chuyện kết hôn, cô cũng không nghĩ sẽ tạo áp lực cho anh ta. Nhưng Liễu Dương làm thế nào cũng không nghĩ đến trong một lần tham gia tiệc rượu, anh ta đột nhiên tuyên bố tin mình đã đính hôn, còn dắt theo một vị “tiểu thư khuê các” vừa từ nước ngoài trở về. Khi đến đêm yên tĩnh, cô khóc hỏi anh ta vì sao, anh ta hờ hững trả lời: “Anh thực sự yêu em, nếu em đồng ý, chúng ta có thể tiếp tục duy trì mối quan hệ này, nhưng anh không thể cưới em… Bởi vì, nếu cưới em anh không có cách nào khác khiến người nhà của anh vui vẻ mà không gây ầm ĩ, em cũng không có cách nào có thể khiến những phu nhân của các nhân vật nổi tiếng tôn trọng. Càng không thể giúp ích cho sự phát triển sự nghiệp của anh…”

Sống trong mâu thuẫn, dằn vặt suốt ba tháng, Liễu Dương luôn sống tự lập bị đoạn tình cảm đó tra tấn gần như hỏng mất, cuối cùng cô cũng thông suốt. Vào ngày người đàn ông kia kết hôn, cô đã dùng sức mạnh của hai chữ ‘thâm tình’ đáng buồn cười kia mà chuyển sang nhà trọ khác…

Cũng vào ngày đó cô đã cắt đi mái tóc dài mình yêu quý nhất, cười nói: “Không phải anh ta bạc tình, là tớ đã tự đánh giá mình quá cao!”

Đúng vậy! Rất nhiều cô gái ngây ngốc tin tưởng tình yêu người đàn ông dành cho mình là mãi mãi, trên thực tế, lời hứa hẹn xa xôi của đàn ông so với thanh xuân của người con gái càng dễ dàng mất đi!

Tuổi trẻ không chờ đợi ai cả, nhan sắc tàn phai, thay vì trách cứ đàn ông bạc tình, chi bằng tự nghĩ lại thử xem sức hấp dẫn của mình có tồn tại vĩnh hằng, không bao giờ thay đổi?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+