Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sài Gòn Lovestories – CHƯƠNG 09: RÚT LUI 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sau chuyến đi của táo và hoa cải, Ngọc lao vào việc học và thi cuối kỳ. Hai người chỉ liên lạc qua những cuộc điện thoại hỏi thăm ngắn ngủi và vô vị mà mỗi lần bên kia cất tiếng “Dạ em nghe” thì tim Minh lại nhảy tưng bừng.

Một buổi sáng thứ hai, anh vào phòng trợ lý để động viên cho một tuần làm việc mới thì thấy An đang nhóp nhép gì đó, thế ra cô gái tưởng như hoàn mỹ này cũng ưa ăn vặt như mọi phụ nữ khác, vậy mà từ trước tới giờ anh vô tâm nên không để ý. An cũng mừng vì giám đốc của mình cũng vô tâm mới không phát hiện ra chiếc hộp đặt trên mặt bàn có dán nhãn “Ô mai ô liu Hồng Lam”, mà cho dù có nhìn thấy cái nhãn thì liệu anh ta có nhận ra đây là một trong những chiếc hộp Ngọc đã mua ở Nội Bài không nhỉ? Nghĩ tới Ngọc, cô lại cảm thấy kém vui, dạo gần đây, con bé có vẻ bị lung lạc và không còn quyết tâm nhiều như trước, chiều nay hai người sẽ có cuộc hẹn nho nhỏ. Gặp nhau trong quán kem Goody trên đường Phạm Ngọc Thạch là một nơi an toàn vì cả hai cô gái đều biết là Min không hề thích kem nên xác suất bị bắt gặp ở đây gần như là 0%.

Bốn giờ chiều, với cái cớ có việc phải về sớm, An mặc bộ máy liền sọc ca rô xanh non và trắng, ngồi thẳng lưng trong một chiếc ghế tựa còn Ngọc vẫn quần jeans, áo pull màu sáng thoải mái dựa lưng vào chiếc ghế đối diện. Giữa họ là một chiếc bàn vuông, nơi mà An đang dùng những ngón tay thon dài với móng tay được cắt tỉa cẩn thận giữ lấy bàn tay mềm mại của Ngọc.

-Chị xin em, chỉ còn một bước nữa thôi là chị em mình sẽ thành công, em không thể đổi ý vào lúc này.

-Chị, em xin lỗi, em cũng không biết nên làm thế nào mới phải. Mấy hôm nay em cố gắng học chăm chỉ để không nghĩ đến Minh nhưng em làm không nổi.

-Em mềm lòng rồi ư? Em quên chuyện cách đây bốn năm rồi ư?

-Chị An, xin lỗi nhưng đơn giản là em không thể tiếp tục.

-Em quên Bình rồi ư?

An lật bài, rõ ràng quân bài này luôn có tác dụng rất tốt đối với Ngọc, cô bé đang khóc, không nức nở thành tiếng nhưng những giọt nước mắt liên tục rơi xuống cốc kem trước mặt, cô có cảm giác buồn nôn như bị An đưa cả bàn tay vào, túm lấy ruột gan cô mà vặn xoắn.

-Chị, cho em thêm 1 ngày suy nghĩ thấu đáo rồi em sẽ quyết định.

-Chị tin em là cô gái mạnh mẽ -An mỉm cười một nụ cười đẹp như thiên thần.

Đêm đó, Ngọc hầu như thức trắng. Những ký ức về Bình, một lần nữa lại xâm chiếm tâm hồn cô. Cách đây sáu năm, khi cô còn là một nữ sinh lớp 11, cô đã quen anh. Ngọc có một cô bạn thân suốt bốn năm cấp hai tên Thương đã quyết định theo đuổi chiếc đàn piano nên cấp ba vào học trung cấp ở nhạc viện thành phố. Trong một buổi được Thương rủ đến thăm ngôi trường đặc biệt ấy, cô đã gặp anh. Khi ấy, Bình là một sinh viên sắp tốt nghiệp đại học, hơn cô bảy tuổi và hơn em gái anh, Quỳnh An hai tuổi.

Cô vẫn có thể dễ dàng hình dung ra buổi chiều lần đầu họ gặp gỡ. Cô đi lạc trong những hành lang vừa dài lại vừa lắm cửa rồi vô tình nhìn thấy có một người đang chơi violon trong một căn phòng vắng vẻ, bên cạnh chiếc cửa sổ vừa cao vừa rộng. Ngược sáng nên cô không thể nhìn rõ gương mặt anh nhưng có thể cảm nhận được sự lôi cuốn. Chiếc violon như thu hết toàn bộ sinh lực của anh vào nó còn anh, anh hút vào mình toàn bộ sự quan tâm của cô. Không gian như bị niêm phong và cô gái nhỏ bị mê hoặc. Một cơn gió bất chợt thổi tung những tờ giấy trên chiếc bàn trước mặt anh. Cô lao vào phòng nhanh như chớp, đưa tay nhặ những tờ giấy kẻ đây những khuông nhạc bằng mực đen. Rồi cô ngẩng lên và họ tìm thấy nhau.

Cô không có cách nào dứt mắt khỏi gương mặt xương xương mà nhất là đôi mắt sâu thẳm của anh. Đôi mắt đẹp, phải, quá đẹp đối với một chàng trai. Anh đưa đôi bàn tay mát lạnh với những ngón tay dài và làn da mỏng đến độ có thể nhìn rõ những đường gân xanh bên dưới ra đón lấy tập bản nhạc trong tay cô. Cô tưởng mình không thể thích một chàng trai nào nhiều hơn thế cho đến khi anh cất tiếng nói:

-Cảm ơn em, cô bé.

Ngay cả sau này, anh rất ít nói nhưng mỗi lần anh nói chuyện lại làm cô mê mẩn với những âm thanh rung ngân lạ kỳ như tiếng chuông gió reo ting ting ting, giữa trưa nóng, tiếng anh là hơi mát; giữa đêm vắng, tiếng anh xua tan sự cô đơn. Chuyện cô yêu tiếng nói của anh nhiều hơn cả tiếng đàn sẽ mãi mãi là một bí mật của riêng cô. Bằng nhiều cách, Thương giúp cô khai thác nhiều nguồn tin và biết được chỗ làm thêm của anh, một quán cà phê ở quận 3, rất gần nhà cô. Vậy là sau những ca học thêm và trước khi về nhà, cô thường ghé qua, uống vội vàng một ly nước cam, nghe anh chơi đàn là phụ và nhìn anh là chính. Ở đâu, làm gì, lúc nào cô cũng nghĩ đến chàng trai ấy. Cô âm thầm yêu anh mà hình như tình yêu đơn phương thường mạnh mẽ hơn những tình yêu từ hai phía. Cũng may ba mẹ cô không có thói quen kiểm soát gắt gao giờ giấc đi về của con gái, họ tin cô vì suốt từ bé đến lớn cô vẫn luôn là con ngoan trò giỏi.

Chuyện trót lọt từ tháng hai đến tháng tư nhưng đến tháng năm, sau khi nhận được kết quả học tập tụt hạng thảm hại của cô thì ba mẹ cô bắt đầu lo lắng. Qua một mùa hè là cô sẽ vào lớp 12, năm học quan trọng nhất quyết định tương lai của cô. Thực ra việc cô có đỗ đại học hay không chẳng có gì quan trọng vì gia đình dư sức gửi cô sang Anh hay Úc du học nhưng họ phải tìm hiểu băng được nguyên nhân khiến con gái mình thay đổi chóng mặt như vậy. Hai tuần liên tục, Ngọc không được ra khỏi nhà mà không có người đưa đón nên chẳng có cách nào đến quán cà phê để nhìn anh. Tưởng rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc nào ngờ, đến ngày thứ mười lăm, cô nhận được điện thoại của Thương:

-Tui có tin tốt lành cho bồ đây, bồ ơi, người ta gửi lời hỏi thăm bồ đó.

-Ai?

-Còn ai trồng khoai đất này nữa? Ông Bình violon chứ ai. Sáng nay, tui đang đi vô lớp thì bị ổng gọi lại, hỏi là cô bé bạn tui sao dạo này không thấy nữa.

Hóa ra từ buổi chiều gặp nhau trong căn phòng vắng ở Nhạc viện, anh cũng để ý đến cô, cũng dõi theo cô những lần cô vội vã ghé vào nơi anh làm thêm và hai tuần nay không thấy cô ngồi ở cái bàn quen thuộc ấy, anh hụt hẫng vô cùng. Sau khi tìm nhiều cách dò hỏi, rốt cục anh cũng nắm được đầu dây là Thương, bạn cô. Những tin tức ấy đến với Ngọc cùng với niềm vui sướng diệu kỳ. Rất tự nhiên, họ yêu nhau. Rồi bằng cách này hay cách khác của những người trẻ tuổi ấy cũng tìm được thời gian gặp nhau dù có khi đó chỉ là đi lướt qua nhau trong siêu thị để vừa kịp nhét vào tay nhau một bức thư chăng nữa. Bốn tháng tiếp theo là bốn tháng Ngọc như trôi đi trong tình yêu đầu đời.

Ngày vui chẳng tày gang, một hôm, trên đường tới Nhạc viện, Bình bị một chiếc xe ô tô đâm phải. Tỉnh dậy ở bệnh viện, anh nhận ra bàn tay phải đã mất đi cảm giác. Theo lời bác sĩ nói với bố mẹ anh thì việc anh còn cử động được đã là may mắn nên đừng quá tham lam nghĩ đến việc chơi đàn nữa. Những ước mơ tan vỡ là nỗi đau to lớn hơn cả nỗi đau thể xác cả trăm lần. Mười mấy năm trời anh say mê với cây đàn violon, bây giờ, khi sắp tốt nghiệp thì mọi thứ đổ sụp dưới chân. Sống tiếp ư? Ai sống cũng phải có một nghề nghiệp, không là một nghệ sĩ violon thì anh có thể là ai trong thế giới này? Bắt đầu một công việc mới khi những môn học tự nhiên lẫn xã hội đã bị bỏ bẵng trong nhiều năm qua là một việc quá khó khăn với Bình.

Một tháng sau khi xuất viện, sau khi đã vô vọng với khả năng lại được chơi đàn, anh tích cóp đủ số thuốc giảm đau để chìm vào một giấc ngủ vĩnh viễn và Ngọc chới với như bị ai đó xô ngã xuống một cái giếng tối tăm. Mất Bình, cô mất đi tình yêu đầu đời và mất đi cả niềm vui sống. Ba mẹ cô nói đúng, dù có vui hay không, cô phải tiếp tục sống, không thể hèn yếu bỏ lại những người yêu thương cô như anh. Đúng, Bình, anh là đồ hèn!

Vì chết thì dễ, sống mới khó nên cô quyết tâm phải sống. Cô lao vào học để quên thời gian. Đỗ đại học, làm một sinh viên giỏi, quen những người bạn mới không phải là việc khó với Ngọc, việc khó nhất chính là tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Có lúc cô không thể tin, không thể hiểu nổi tại sao Bình có thể ích kỷ bỏ rơi cô lại phía sau, có lúc lại tức giận, lúc thì căm ghét anh nhưng rốt cục thì cô vẫn chưa thể quên anh.

Năm ngoái, khi cô tưởng rằng mình đã có thể bỏ lại tất cả ở sau lưng thì An lại xuất hiện trong cuộc đời cô. Ban đầu chỉ là những cuộc nói chuyện bình thường nhưng dần dà, chị ta hé lộ một kế hoạch lớn để trả thù. Ngọc biết An còn yêu quý anh Bình hơn cả cô nữa nên chẳng ngạc nhiên chút nào. Tòa án đã rất khách quan khi chỉ xử phạt hành chính Minh bởi anh chỉ phải đền bù phần thương tổn là một bàn tay do anh gây ra nhưng An thì quyết liệt không dừng ở đó. Cô đã tìm mọi cách vào làm trợ lý cho hung thủ, ở gần anh ta, hiểu anh ta và chờ tới lúc anh sập bẫy sẽ lấy đi tất cả. Ngọc biết gọi người đàn ông đã gây ra tai nạn là “hung thủ” thì không chính xác nhưng nếu phân tích ra nếu anh ta không khiến Bình mất bàn tay, không làm bao giấc mơ của anh tan vỡ thì dĩ nhiên anh sẽ không tự kết thúc như thế.

Chẳng hiểu từ lúc nào, Ngọc bị cuốn vào kế hoạch này với An. Lòng cô cũng căm hận anh, khao khát trả thù như đó là cách duy nhất giúp cô tìm lại sự bình yên, phải có ai đó trả giá về cái chết của Bình chứ, đúng không? Trong một lần nghe kể về sự dửng dưng của Minh trước cô trợ lý, Ngọc đã buột miệng:

-Chắc anh ta cũng giống ba em, có tòm tèm ở đâu cũng tránh xa các cô thư ký, chị ạ.

Và đó là khởi đầu cho câu chuyện xảy ra hai tháng trước khi Ngọc thành công trong việc tiếp cận Minh (may mắn làm sao hay xui xẻo làm sao, mẹ anh và mẹ cô lại là bạn trong cùng hội từ thiện). Nhưng hơn một tháng vừa qua, dần dần, Ngọc bước trệch ra khỏi kế hoạch ban đầu. Lờ mờ nhưng cô nhận thức được rằng mình không thể trả thù anh, càng không thể bắt anh trả giá những tội lỗi anh không phạm phải. Xét cho cùng, có rất nhiều người đã sống khi thiếu cả hai tay, tại sao Bình không thể? Cô biết như thế thật sai trái khi lại quay ra trách móc Bình nhưng rõ ràng anh đã không yêu cô, yêu gia đình đủ nhiều để có thể bắt đầu một cuộc sống mới bên cạnh họ cho dù nó sẽ khó khăn hơn trước kia. Anh đã chọn cái chết với ham muốn ích kỷ là được giải thoát bản thân, bất chấp có bao nhiêu người phải chịu đau khổ, bị bóng tối của anh đè lên suốt phần đời còn lại. Bình không có dũng khí đối mặt với khó khăn còn An không đủ đũng khí đối mặt với sự mất mát người anh trai. Còn cô, cô muốn sống, mà còn phải sống bình yên và vui vẻ nữa kia.

– Chị à, em nghĩ kỹ rồi. Em rút lui khỏi kế hoạch của chị

Cô cúp máy quá nhanh nên không kịp nghe câu nói của An:

– Muốn thoát thân ư? Không dễ thế đâu, cô em!

*

**

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+