Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sài Gòn Lovestories – CHƯƠNG 10: GỌI EM LÀ NGỌC 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngọc lang thang phố xá đã thấy không khí giáng sinh rộn rịp khắp nơi dù còn hơn hai tuần nữa mới là Noel. Với cô, quanh năm chỉ có dịp này là vui nhất. Sài Gòn trong những ngày Tết âm lịch thường vắng lặng, mọi người đóng cửa ru rú ở nhà xem TV hay tranh thủ trốn đi Đà Lạt, Nha Trang nghỉ dưỡng. Cô thích Noel, thích những trang trí rực rỡ trên đường phố, trong các cửa hàng và ngay ở trường cô, trước cửa thư viện cũng có một cây thông cao ngất (mà cô đoán ít nhất cũng 2 mét rưỡi). Năm nào cũng chỉ có từng ấy thứ, cây thông giả, những quả châu nhiều màu sắc, những hang đá giả, xốp giả tuyết, những ông già Noel và tuần lộc giả … nhưng niềm háo hức của mọi người là có thực. Khí hậu cũng thật chiều lòng người, thay vì nắng chang chang như mấy ngày Tết Nguyên đán, thời gian trước Noel, không khí Sài Gòn cũng mát mẻ dịu dàng.

Vài hôm trước, thấy Ngọc và mấy cô bạn cùng lớp xúm vào chụp hình với cây thông trước cửa thư viện, có một sinh viên cùng trường nói rằng:

-Noel là dịp vô bổ, tại sao người ta cứ phải đua đòi chạy theo những dịp lễ lạt của nước ngoài? Sính ngoại quá đáng, mất hết bản sắc dân tộc.

-Lễ tết chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ để người thân, bạn bè nghĩ về nhau, quan tâm đến nhau mà thôi. Bạn đừng dùng những từ như “đua đòi”, “sính ngoại”. Vì truyền thống theo mình cũng là một thói quen lâu năm. Đừng quên tết Nguyên đán, tết Đoan Ngọ của Việt Nam cũng là du nhập từ Trung Quốc cả đấy –cô trôi chảy đáp.

Nói được một hơi như vậy, cô thỏa thuê lắm. Vài ngày nay, tâm trạng cô không tốt. Ngọc thi giữa học kỳ xong rồi nhưng cô chẳng dám liên lạc với Minh. Cô sợ nếu tiếp tục gặp gỡ, cô sẽ yêu anh mất và đó sẽ là sự phản bội tệ hại nhất với mối tình đầu của cô. Cô có thể để lại mọi ký ức về Bình sau lưng nhưng không thể trơ trẽn ở bên Minh, cùng anh làm những việc mà Bình không còn cơ hội làm với bất kỳ ai. Đang đắm mình trong suy nghĩ thì cô bị tiếng điện thoại kéo lại thực tế.

-Dạ em nghe.

-Anh đây, Tiểu Nguyễn. Anh đang ở trước cổng nhà em, mau xuống đi.

-Không hiểu anh học đâu cái lối áp đặt người khác như thế chứ?

-Học từ em đó, tiểu sư mẫu ạ.

Cô lao ra khỏi phòng nhưng khi đến gần cổng lại cố bước thật chậm để giấu đi sự sốt sắng của mình. Nhìn thấy cô, anh bước tới, giấu hai tay đằng sau lưng miệng cười ra vẻ bí mật.

-Tiểu Nguyễn, hôm nọ có người tặng mẹ anh một món quà, mẹ lại bảo anh mang sang đây tặng em. Đoán xem là cái gì?

-Có phải là của anh cho em đâu mà anh úp úp mở mở như thật ấy.

-Nếu mẹ không tưởng em là người yêu của anh thì cũng sẽ chẳng cho em quà nên coi như là anh cũng có đóng góp vậy, mau đoán đi.

-Sách?

-À, thế ra, em thích được tặng sách nhất nhưng không phải.

-Một đôi giày mới?

-Đoán bậy rồi.

-Thôi, em chịu thua đấy.

-Là cái này –anh vừa nói vừa xòe tay ra.

Trong tay anh là một chiếc quạt xếp lớn rất đẹp, quạt làm bằng lụa vẽ hai bông hoa mẫu đơn một đỏ thẫm, một màu vàng nhạt, lại có thêm một cánh bướm trắng chấp chới trên hoa, nét vẽ rất sinh động. Cán quạt và các thanh nẹp được làm bằng ngà có khắc nổi hoa văn lại còn xỏ một sợi dây màu đỏ tươi. Ngọc ồ lên thích thú rồi nhờ anh gửi lời cảm ơn tới mẹ anh. Chiếc quạt đã xua tan tâm trạng khó chịu của cô mấy hôm nay -hay sự thật mà không dám thừa nhậnlà:được nhìn thấy anh mới chính là chiếc quạt mát cho tâm hồn cô lúc này.

-Nét vẽ đẹp quá, anh ạ.

-Ừ, không những đẹp mà còn là một lời chúc nữa, cô nhóc.

-Chúc? Em có thấy đề tựa đâu nào?

-Chỉ trách kiến thức của em to bằng một quả táo –anh nháy mắt– nên em mới không biết. Chà, thật đáng tiếc, tặng quạt này cho em khác nào đem đàn gảy tai trâu.

-Anh nói em nghe đi mà, cứ rào đón, hứ, làm người ta tò mò muốn xỉu.

-Này nhé, ở Trung Quốc trước kia, hoa mẫu đơn là loài hoa quý hiếm, chỉ có bậc quyền quý đài các mới chơi hoa này. Cho nên mẫu đơn là biểu tượng của sự giàu sang phú quý. Bướm là điệp trong hồ điệp đồng âm với điệp trong trùng điệp. Tranh mẫu đơn điểm thêm cánh bướm ngụ ý phú quý trùng điệp.

-Em đâu có cần phú quý. Nhưng dù sao được tặng chiếc quạt đẹp thế này, em cũng thích lắm.

-Vậy lần sau anh sẽ nhờ người vẽ tặng em một quả lựu thật to, đã bóc dở, trông thấy cả hạt ở bên trong.

-Hớ, là ý gì?

-“Lựu khai bách tử”, chúc em con cái đầy nhà, haha.

-Á, anh dám? –cô lườm anh một cái rõ dài.

-Có gì mà anh không dám, vào nam ra bắc cùng con người ghê gớm như em, anh còn dám thì có thể sợ việc gì nữa đây?

Cô cầm chiếc quạt trên tay, khẽ xòe ra, gấp vào rồi lại điệu đà xoay cổ tay mở quạt che cả khuôn mặt, chỉ chừa ra đôi mắt rồi lúng liếng nhìn anh.

-Nhìn em kìa –anh mỉm cười che giấu đậy sự váng vất trước cái nhìn của cô– cũng tên Ngọc nhưng người ta là em Lâm, hay anh gọi em là em Phan nhé?

-Em Phan cái gì mà em Phan? Em là chúa ghét cái cô nàng Lâm Đại Ngọc đấy nhé.

-Ơ, sao lại ghét? Nhân vật ấy đáng yêu lắm mà.

-Người đâu mà như làm bằng nước mắt ấy, chỉ bị ai nói động đến 1 chút đã lã chã nước mắt, đã giận bầm gan tím ruột rồi tự hành hạ bản thân.

-Nhưng cô bé ấy là một viên ngọc trong sáng, không tì vết, theo anh thì những giọt nước mắt ấy cũng rất đẹp.

-Trong sáng thì để làm gì? Nước mắt đẹp cũng vô ích. Khóc lần 1, lần 2 còn thấy đáng thương nhưng càng khóc nhiều thì càng nhàm. Gặp chuyện, không biết cách đối đầu cũng không tìm cách giải quyết, chỉ dùng nước mắt. Cô ta định dệt lớp tường bảo vệ hay muốn uy hiếp ai bằng thứ nước mắt ấy?

-Miệng lưỡi của em giống mợ Phượng lắm, em gái à.

-Nếu là Vương Hy Phượng khóc thì còn làm người ta giật mình mà nghĩ lại chứ như Đại Ngọc, cái việc kia đã là quá nhàm thì chẳng ai thèm để tâm cho nhiều, cho phiền, cho bực mình.

-Còn chứ, vẫn còn có Giả Bảo Ngọc.

-Anh ta đúng là đại ngốc, suốt ngày chạy theo cô nàng đỏng đảnh ấy “em Lâm ơi, em Lâm à”.

-Anh ta không ngốc, anh ta chỉ bị tình yêu làm mê muội mà thôi.

-Hừ, yêu đương cái gì chứ, rốt cục tới người mình yêu thương nhất cũng không giữ được, anh ta còn mặt mũi nào mà nói ra cái từ “yêu”.

-Đâu phải những cặp đôi yêu nhau đều có một kết cục hạnh phúc, em nói như thế là oan cho người ta rồi.

-Hạnh phúc là cá gì? Nó có từ trên trời rơi xuống không? Em thấy hạnh phúc chỉ là cơ hội đi ngang qua trước cửa, phải mong ngóng nó, gặp được rồi thì phải cố hết sức mà giữ nó lại, vun đắp cho dày dặn thêm lên và ở lại lâu dài với mình. Chứ những kẻ hời hợt trong cuộc sống như vậy, tuyệt đối không xứng được hạnh phúc.

-Phải rồi, miệng anh không đấu lại miệng em, Tiểu Nguyễn, anh xin thua.

-Từ giờ đừng gọi em là Tiểu Nguyễn gì gì nữa.

-Vì sao? –anh ngạc nhiên.

-Vì em tên là Ngọc, anh cứ gọi em là Ngọc.

-Sao trước kia em nói không thích anh gọi em là Ngọc?

-Trước khác, giờ khác, thích hay không đều là quyền của em, anh không cần thắc mắc. Em là người Việt 100%, anh thêm tiểu tiểu đại đại gì đó nghe chướng tai lắm.

Anh định phản kháng nhưng lại thôi, biết làm sao được, cô nàng này tuy vừa chê Lâm Đại Ngọc đỏng đảnh nhưng lại còn đỏng đảnh gấp chục lần cô ta, còn may Ngọc chưa bảo anh đúng là đại ngốc nên mới suốt ngày theo cô. Anh đâu có biết, trước kia vì sợ anh lẫn mình với những cô gái tên Ngọc khác mà anh đã quen nên cô mới bảo anh gọi là Nguyễn còn bây giờ, cô đã hoàn toàn yên tâm mỗi khi nghe hay nhắc đến tên Ngọc, lập tức anh sẽ liên tưởng đến cô đầu tiên.

Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với mục đích tặng quạt chiều hôm đó, anh cảm thấy đời lại như mới mỗi khi gặp cô, cùng cô nói những chuyện trên trời dưới biển không đầu không cuối, còn cô đã tự cho mình một quyết định: thực hiện trọn vẹn hợp đồng hai tháng của mình. Từ giờ tới tết Tây cũng chẳng còn bao lâu nữa, cô muốn được vui vẻ bên anh tận hưởng những ngày còn lại này rồi sau đó sẽ cam tâm cho mối quan hệ này thành kỷ niệm. Lâm Đại Ngọc đã bỏ phí cả đời trong nước mắt còn Phan Nguyễn Ngọc cô thì khác. Đưa mắt nhìn những cánh hoa rụng trong vườn, cô lẩm nhẩm một mình:

“Giờ hoa rụng có ta chôn cất,

Chôn thân ta chưa biết bao giờ.

Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ,

Sau này ta chết, ai là người chôn?

Hồng nhan thấm thoắt xuân qua,

Hoa tàn người vắng ai mà biết ai!”

Một tuần sau đó, mỗi ngày cô đều thuê anh một giờ cho công việc rất đơn giản, đến nhà cô, dùng chiếc xe đạp mini Nhật màu vàng của cô chở cô một vòng phố phường, từ đường lớn vào hẻm nhỏ vòng vèo rồi lại ra đường lớn. Anh không hỏi vì sao và cô cũng không hề đề cập đến lý do. Họ chỉ đơn giản là tận hưởng nó, trên chiếc xe đạp nhỏ, hai người luôn giữ im lặng. Cô vòng tay ôm chiếc lưng ấm của anh, cảm nhận sự bình yên mê ly. Anh đặt bàn chân lên pê đan, guồng chân đạp cho chiếc xe tiến lên phía trước và hòa mình và mỉm cười vui vẻ nhìn cuộc sống. Giữa phố phường Sài Gòn tấp nập, giữa muôn người bận rộn, có hai người thật sự thảnh thơi.

Khi vào nhà sách đọc cọp sách, khi vào một quán chè nhỏ nhâm nhi những ly sâm bổ lượng lớn, anh kể cô nghe những mẩu chuyện trong ngày ở công ty, cô kể anh nghe chuyện trường lớp vu vơ của sinh viên năm cuối. Anh mỗi lúc một khẳng định chắc chắn cái ý tưởng mình là người cô đã muốn được cùng kết hôn và tự huyễn hoặc mình rằng tới ngày kết thúc hợp đồng này, họ sẽ cùng nhau ký một hợp đồng có hiệu lực dài hơn, ừm, như năm mươi năm chẳng hạn? Cô mỗi lúc một mơ hồ thêm về hai chữ “tương lai”, liệu trong tương lai, cô có thể đặt tất cả những kỷ niệm về cả Bình lẫn Minh rồi tìm được một người đàn ông … như Minh hay không?

Trước Noel bốn ngày, ngồi lún sâu trong một chiếc ghế đệm rất dày trong quán Trầm trên đường Trần Huy Liệu, Ngọc nhìn đàn cá tung tăng bơi lội ngoài cửa sổ mà ước gì mình cũng được thảnh thơi như cá. Cô đã từng đọc ở đâu đó, trí nhớ của cá vàng kéo dài 3 phút, nếu thế thì hẳn là chúng đâu vướng phải những chuyện như của cô, ghen tị thật.

-Aesrevo, sao ngồi có một mình vậy em? –kiểu gọi tên bằng nick như thế này thì chỉ có thể là người quen trên mạng của cô thôi.

Cô ngẩng đầu lên và thấy người đứng trước mặt mình là anh Lộc trên diễn đàn nhiếp ảnh. Anh Lộc là một trong số ít người dùng chính tên mình làm nick đăng ký. Đã từ lâu, cô nể trọng anh, không chỉ vì những tấm ảnh đẹp anh chụp vì trên tài anh còn có nhiều người khác – như Minh chẳng hạn, mà là do sự say mê của anh với việc chụp ảnh, cách anh tôn trọng sự say mê của người khác.

-Lâu rồi anh không thấy em viết bài gì mới trên nhà mình cả.

-Tại em vừa thi học kỳ nên cũng ít viết bài, chỉ lướt xem ảnh của mọi người thôi. Hôm nọ bộ ảnh hút của anh rất ấn tượng.

-Quá khen, quá khen.

-Không quá đâu, em thấy rất có hồn, tuy ít mà chất, anh ạ.

Thực ra cô không dám nói thật rằng dạo này cô ít vào diễn đàn vì nơi đó đã thành chốn xô bồ. Các nhóm đi chơi với nhau xong là vào xả ảnh rồi bốc nhau đến tận mây xanh dù ảnh chưa chín. Các ý tưởng mới thì bị vùi dập, thành viên thì ăn miếng trả miếng từ đề tài này sang đề tài khác đến mức dùng ngôn ngữ chê bai mà “đâm chém” nhau phầm phập. Vả lại, mục đích chính của cô khi đăng ký tham gia diễn đàn cũng đã hoàn thành rồi. Nếu chỉ đơn thuần là đam mê nhiếp ảnh, cô vẫn tiếp tục vác máy đi lang thang rồi tự hưởng thụ ảnh của mình cũng đủ.

-Bọn anh định đi Vũng Tàu đón Noel và thay đổi không khí vì được đúng dịp cuối tuần luôn, sáng ngày 24 đi, chiều 25 về, em có muốn đi không?

-Tổ chức thế nào hả anh?

-Như lần trước mình đi Festival Diều quốc tế, à mà lần này có Nhatnguyet thay Tonic làm phó cho anh nữa. Em cứ suy nghĩ, nếu đi thì báo cho anh trước vài hôm.

*

**

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+