Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sam Sam đến đây ăn nè! – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Part 7

Thứ 2, Tiết Sam Sam tinh thần phấn chấn bừng bừng đi đến Phong Đằng, khuôn mặt tươi cười cả buổi sáng, tâm trạng rất là happy.

Đồng nghiệp trêu đùa nói : “Nhìn khí sắc của Sam Sam hôm nay rất tốt, có việc gì vui phải không?”

Nếu mà nói vui vẻ đến thế chỉ vì không phải ăn cơm gan lợn nữa, liệu có vô vị quá không ? Sam Sam sờ cằm suy nghĩ một lúc, nói một câu rất thú vị : “Là việc tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra.”

Là gan lợn, luôn luôn sẽ phải ăn hết.

Happy đến tận buổi trưa, Sam Sam dọn dẹp bàn làm việc, định cùng với đồng nghiệp xuống nhà ăn nhân viên ăn cơm. Hà hà hà, cơm sườn, tao nhớ mày quá.

Dọn dẹp xong vừa mới đứng dậy, điện thọai trên tay vang lên, Sam Sam tiện tay nghe luôn, hóa ra là A May ở tầng 22.

Cô căng thẳng hỏi: “ A May, không phải cô lại đưa cơm đến nữa chứ?”

A May nói : “Hôm nay không đưa đến nữa.”

Sam Sam thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: “ Vậy thì tốt, A May tôi đi ăn cơm đây. Khi nào cô rảnh, tôi mời cô đi ăn cơm.” A May là người đưa cơm đến nhiều nhất, Sam Sam cũng dần dần trở nên thân với cô ấy.

“Được thôi, chủ nhật tuần này chúng ta đi dạo phố nha, tôi cũng cần mua mấy bộ quần áo.” Nói đến ăn cơm, dạo phố, A May tràn đầy hứng thú, sau đó tiện nói luôn một câu: “ Sam Sam, chủ tịch không bảo tôi đưa cơm cho cô nữa, nhưng bảo cô tự lên lấy.”

Sét đánh ngang trời!

Cô bị sét đánh trúng, đang trong quá trình đốt cháy, một lúc lâu sau cô như vớ được vận mayhỏi : “… Lấy cái gì?”

“Cơm trưa.”

“A May ……..cô không nghe nhầm chứ?”

“Không nhầm.” A May khẳng định chắc như đinh đóng cột.

“……”

Sam Sam hít một hơi thật sâu, không được, vẫn chưa đủ dũng khí, hít thêm một hơi thật sâu nữa, cô anh dũng nói : “ A May, có thể đưa điện thoại cho chủ tịch được không?”

“Được, cô đợi một lát, tôi hỏi đã.” Một lúc sau A May nói : “Tôi đã chuyển rồi.”

Trong điện thoại đổi thành âm thanh nhạc chờ chung của cả công ty, cô giữ chặt ống nghe. Mặc dù đã có 2 lần tiếp xúc với sếp lớn, nhưng ở công ty là lần đầu tiên, vẫn còn rất hồi hộp.

Hơn một phút sau, đầu dây bên kia mới nhấc máy, Giọng nói trầm thấp của Phong Đằng vang lên: “Alô”

“ Chủ tịch, tôi, tôi là Tiết Sam Sam.”

“Uh, Có việc gì?”

Sam Sam nghe thấy đầu bên kia có tiếng lật giấy, chắc là anh ta đang làm việc, vội vàng nói nhanh: “ Chủ tịch, là chuyện đưa cơm, hôm đó Phong tiểu thư nói………”

“Về việc đưa cơm.” Phong Đằng ngắt lời cô “ Cô Tiết, tôi nghĩ thư ký của tôi sẽ không đưa cơm cho cô nữa.”

Đúng rồi, đúng rồi. Sam Sam xúc động, chủ tịch cuối cùng ngài cũng nghĩ thông rồi, cho nên sau này không cần đưa cơm cho tôi nữa………

“Cho nên từ hôm nay trở đi, cô tự lên lấy.”

Không chờ cô trả lời, chủ tịch đại nhân dập điện thoại một cách quyết đoán.

Đầu dây bên này, phòng tài vụ ở tầng dưới, Tiết Sam Sam cầm ống nghe cos pho tượng. ( cos = cosplay * )

Đồng nghiệp giục cô: “ Tiết Sam Sam, cô không đi ăn cùng mọi người sao, có đi hay không?”

“Mọi người đi trước đi.” Sam Sam đặt điện thoại xuống, quay lại cười đờ đẫn với đồng nghiệp.

“Côkhông đi? Vậy cô ăn cơm ở đâu?”

“Tầng 22.”

Sam Sam như tượng gỗ đi ra khỏi phòng tài vụ, để lại đồng nghiệp ngơ ngác nhìn nhau. Đồng nghiệp vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ nói: “Thảo nào sáng nay vui vẻ thế, hóa ra là từ thiếp lên chính rồi.”

Đi vào thang máy, ấn tầng 22, cô tự an ủi bản thân, kệ thôi, kệ thôi, dù gì chỉ là đến chỗ A May lấy cơm thôi mà, đại tiểu thư chắc là quên không nói với đầu bếp rồi, nghĩ cách nhắc cô ấy vậy. Nhưng làm sao mà liên lạc với cô ấy bây giờ, chẳng lẽ phải thông qua chủ tịch.

Đến tầng 22, đi ra khỏi thang máy, hai mắt Sam Sam sáng bừng —-không hổ danh là sào huyệt của sếp lớn, trang hoàng khác hoàn toàn so với những tầng dưới.

Đang ngó nghiêng xung quanh tìm A May, trợ lý Phương vừa cười vừa bước tới: “Tiết tiểu thư, chủ tịch nói cô trực tiếp đi vào phòng ngài.”

“Ách, không phải là tìm A May sao?”

“A May chắc là đi xuống nhà ăn cơm rồi, Tiết tiểu thư mau vào đi, đừng để chủ tịch phải đợi lâu.”

“Không thể nào.” Mặt cô như đưa đám. Chủ tịch đại nhân bận rộn thế, sao lại quản cả việc đưa cơm thế này.

Trợ lý Phương không hiểu vì sao rất vui vẻ đi ăn cơm, Sam Sam tìm thấy văn phòng của CEO, chần chừ một lúc, đưa tay lên gõ cửa.

“Vào đi.”

Mở cánh cửa gỗ nặng nề, Sam sam theo thói quen thò đầu vào bên trong nhìn ngó.

Sào huyệt của chủ tịch đại nhân to hơn so với cô tưởng tượng, rất thoáng và sáng sủa , đơn giản nhưng đầy đủ, sếp lớn ở góc xa của văn phòng, ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, đang cúi đầu xem tài liệu.

Khi làm việc Phong Đằng có thái độ rất nghiêm túc, ánh nắng xuyên qua người anh ta rơi xuống đất, chiếu rọi làm nổi bật lên cơ thể trẻ trung, Sam Sam bất giác bị sự chấn động làm cho sợ hãi.

Phong Đằng mắt vẫn nhìn tài liệu . “Đứng đó làm gì, lại đây.”

“A.” Sam Sam giật mình, phát hiện ra là mình đã bị “sắc đẹp” của boss đại nhân làm cho mê muội, toát mồ hôi lạnh. Quả nhiên càng là những sinh vật nguy hiểm thì bề ngoài càng như thế, Chủ tịch đại nhân chính là một ví dụ điển hình.

Xoay người đóng của, cô đi đến bên bàn làm việc của Phong Đằng, Phong
Đằng vẫn lật xem tại liệu: “Đợi một lát.”

Cô gật đầu, không dám làm phiền anh ta, thẩn trọng đứng bên cạnh đợi anh ta xem xong.

Một lát sau, Phong Đằng ký tên lên trang cuối cùng rồi gấp tập tài liệu vào. Ngẩng đầu nhìn Sam Sam một cái, Phong Đằng hất cằm bảo cô nhìn về hướng bàn tiếp khách bên tay phải.

“Hộp cơm ở đó.”

Sam Sam nhìn về hướng đó, suýt rớt cằm.

Trời ơi, Phong tiểu thư này thật là ngày càng khoa trương! Trước đây đưa cơm chỉ dùng hộp dùng một lần bình thường, hôm nay lại dùng hộp gỗ tròn 3 tầng.

Lại còn hai hộp nữa chứ.

Phong tiểu thư nghĩ cô là thùng cơm sao. = =

Sam Sam kinh ngạc, lẩm bẩm nói : “ Hai hộp…….Chủ tịch, tôi không ăn nhiều đến vậy.”

Phong Đằng khụ một cái nói: “Một cái là của tôi.”

Cô càng kinh hãi hơn, sao lại có thể cùng bậc đãi ngộ với chủ tịch………chẳng lẽ…………..trong hộp cơm của chủ tịch cũng là gan lợn sao. --­­­­­

Sam Sam ngượng ngập nói : “Chủ tịch, tôi, tôi không thể tiếp tục ăn được nữa. Lần trước tôi đã nói với Phong tiêu thư là không cần mang cơm đến nữa rồi, chắc là cô ấy quên không nói với đầu bếp. Hơn nữa số máu lần trước mất đi đã được bổ sung rồi, ngài xem mặt tôi hồng hào lắm rồi.”
Sắp hồng đến mức giống màu gan lợn rồi.

Phong Đằng nhìn cô một chút, trong mắt ánh lên một tia cười, nhưng khuôn mặt lại lập lức lạnh xuống, một bộ dáng lãnh đạm hờ hững nói: “Những việc nó làm tôi không quản lý, cô tự mình nói với nó.”

“Ách, vậy chủ tịch, ngài có thể cho tôi biết cách liên hệ với cô ấy không?”

“Hôm qua nó đi Châu Âu rồi.” Phong Đằng ung dung nói: “Khoảng 1 tháng nữa mới về.”

Sam Sam mắt trợn tròn, chẳng lẽ phải ăn một tháng nữa.

“Tiết tiểu thư không cần khách sáo.” Phong Đằng nhàn nhạt nói.

Tôi không khách sáo………” Sam Sam muốn rớt nước mắt.

Phong Đằng dường như nhìn cô dò hỏi : “Có phải cô Tiết ngại ăn uống không mất tiền không?”

“Đúng rồi, đúng rồi, chủ tịch minh giám, thật là ngại quá.” Sam Sam vội vàng gật đầu.

“Vậy sao.” Phong Đằng trầm ngâm, Sam Sam lo lắng nhìn anh ta, suýt nữa thì nói ra câu chủ tịch đại nhân khai ân.

“Như vậy đi.” Phong Đằng do dự một chút, có quyết định rồi, đôi mày anh tuấn giãn ra. “Vây cô hãy làm chút việc coi như là tiền cơm đi.”

“Làm cái gì ạ?”

“Đem hộp cơm lại đây.” Phong Đằng ra lệnh.

Sam Sam cầmhai hộp cơm lại.

“Mở hộp này ra.”

Sam Sam mở ra một trong hai hộp.

Phong Đằng nhìn lướt qua các món ăn nói : “Uh, cô chọn bỏ hết cà rốt ở món này ra, chọn cả ớt xanh ở món này nữa.”

Nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của Sam Sam, Phong Đằng trong lòng rất vui tiếp tục bổ sung: “ Tỉ mỉ một chút, giống như là hôm trước nhặt rau thơm ấy.”

Cuộc sống đầy tớ của Sam Sam sắp bắt đầu rồi.

Part8

Tiết Sam Sam vinh dự trở thành một nhân viên chọn thức ăn.

Mặc dù nói giàu sang không phóng túng, nghèo hèn không thay đổi, quyền thế không khuất phục, nhưng, nhưng cô vẫn chưa qua thời gian thử việc.

Có điều Sam Sam đã quyết định, chờ qua thời gian thử việc trở thành nhân viên chính thức, cô nhất định phải thể hiện một chút khí phách của mình.
Còn như hiện tại, tốt nhất vẫn là nhặt hạt đậu ra.

Vẫn là ở tầng 22, văn phòng CEO, Tiết Sam Sam ngồi trên ghế salon khu tiếp khách chuyên tâm nhặt đậu tương, Phong Đằng cùng mấy vị manager cấp cao đang họp trong phòng nhỏ của văn phòng vẫn chưa thấy đi ra.

Tính từ lần đầu tiên đến đây cũng sắp một tháng rồi, Sam Sam lúc đầu vẫn hy vọng Phong tiểu thư trở về cứu cô, nhưng hai ngày trước chủ tịch nói Phong tiểu thư lại đi Canada rồi.

Thật là, vừa mới sinh con xong đã chạy lung tung rồi, người nhà chủ tịch quả nhiên ai cũng thần kỳ. Ví dụ như chủ tịch đại nhân, bệnh kén ăn của anh ta cũng đã nặng đến mức không thể tưởng tượng nổi, kinh khủng hơn nữa là tùy thuộc vào cách nấu mà thay đổi, hôm nay ăn ngày mai chưa chắc đã ăn, luộc thì ăn mà xào chưa chắc đã ăn………..

Giữa lúc Sam Sam đang lẩm bẩm một mình, cửa phòng họp mở ra, Phòng Đằng đi ra trong tình trạng bị vây quanh bởi nhóm manager mặc dù Sam Sam không quen biết với mấy người đó, nhưng cũng biết rằng đó đều là những nhân vật lớn của công ty, một mình ngồi cũng cảm thấy không lịch sự liền đặt cái thìa trong tay xuống đứng dậy lịch sự hướng về phía họ mỉm cười một chút.
Nhóm manager đó lập tức nói: “Tiết tiểu thư mời ngồi xuống, không dám không dám.”

Bọn họ làm sao biết được cô họ Tiết.

Chết rồi, chắc chắn là việc cô không có khí phách làm nhân viên chọn thức ăn cho chủ tịch đã bị tất cả mọi người trong công ty biết rồi!

Sam Sam mới nghĩ đến đó đã lạnh hết cả người, sau này làm sao mà sống ở Phong Đằng được chứ?

Phong Đằng vốn đang nghiêng người nói chuyện với mọi người, nghe thấy động tĩnh bên này, liền quay người lại hỏi: “Làm xong rồi?”

“Vẫn chưa, vẫn chưa.” Sam Sam vội vàng ngồi xuống tiếp tục lựa đậu tương.

Việc của sau này thì để sau này nghĩ vậy, bây giờ trước hết phải hầu hạ chủ tịch cho tốt mới đúng, làm việc lựa thức ăn thì làm việc lựa thức ăn, dù gì cũng là thức ăn cho vua dùng.

Sam Sam dùng thìa múc đậu tương ra bỏ vào hộp cơm của mình, chủ tịch đại nhân đã nói không được lãng phí đồ ăn, cho nên những đồ mà chủ tịch đại nhân không ăn Sam Sam nhất định phải ăn hết, bây giờ chỗ đậu tương này đương nhiên sẽ phải vào bụng cô.

Cô làm rất lưu loát, hoàn toàn không biết rằng những manager đang nhìn mình một cách kinh ngạc.

Sớm đã biết vị Tiết tiểu thư này nhanh chóng trèo lên vị trí cao, nhưng không biết vì sao lại được chủ tịch coi trọng như thế. Chủ tịch ngay cả chút thời gian nghỉ ngơi buổi trưa cũng phải ở cùng một chỗ với cô, hoàn toàn không hề kiêng dè sự đàm tiếu.

Bây giờ xem ra, quan hệ giữa Tiết tiểu thư và chủ tịch quả nhiên không phải bình thường.

Cô ta còn có thể gắp hết những thức ăn mình thích từ bát của chủ tịch sang bên mình!

Mấy vị manager đi ra ngoài với vẻ mặt suy tư, Phong Đằng đặt tập tài liệu trong tay lên bàn, đi đến ngồi trước mặt Sam Sam.

Sam Sam đứng dậy, cung kính đưa hộp cơm đến trước mặt anh ta: “Chủ tịch, đã xong rồi.”

“Ngồi xuống.”

“A.” Sam Sam đã cùng ăn cơm với chủ tịch đại nhân một tháng rồi, đương nhiên đó cũng là do mệnh lệnh của Phong boss, Sam Sam lại hiểu rằng Phong boss ăn xong cần có người dọn dẹp bát đũa.

Sam Sam cầm đũa lên chầm chậm ăn. Nói thật ra Sam Sam vốn ăn cơm rất nhanh, sụp sụp soạp soạp rất có hiệu suất, kết quả là chủ tịch đại nhân thấy vậy rất không vui, yêu cầu cô phải ăn xong cùng lúc với anh ta.
==

Không thể không nói, tính hiếu thắng của chủ tịch đại nhân quả thực quá lớn, ăn nhanh hơn, anh ta cũng đố kỵ.

Cho nên Sam Sam cũng hết cách, chỉ có thể ăn một miếng rồi lại phải ngẩng đầu lên nhìn xem tiến độ của chủ tịch đại nhân đến đâu rồi, bị nhìn nhiều quá, Phong Đằng đặt đũa xuống: “Cô thích ăn món nào, muốn ăn tự mình gắp.”

Sam Sam: “………..”

Trong miệng có đồ ăn không nói được, Sam Sam vội vàng xua tay.

Phong Đằng gật đầu sáng tỏ: “ Ý của cô là cô không gắp……:”

Gật gật đầu, chủ tịch anh minh.

“Muốn tôi gắp cho cô?”

Sam Sam cố gắng lắm mới nuốt được hết chỗ đồ ăn để nói, nghe thấy vậy lập tức sặc, vừa ho vừa dùng ánh mắt lên án Phong Đằng, chủ tịch đại nhân lúc ăn cơm đừng kể chuyện cười có được không! Hơn nữa lại còn lạnh lùng như thế.

Phong Đằng nhìn cô ho đến nỗi chảy cả nước mắt, nho nhã nghiêng người, nhẹ nhàng đấm đấm lưng cho cô giúp cô thở dễ dàng hơn. Sam Sam bị mùi vị nam tính nồng đậm bao phủ, đột nhiên tim đập nhanh từng hồi, vội vàng tránh sang bên cạnh.

Bầu không khí xung quanh chủ tịch đại nhân thật là đáng sợ, ở gần một chút mà trái tim đã kháng nghị mãnh liệt.

Phong Đằng rút tay về, nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, đột nhiên cười khẽ, dịu dàng nói: “Muốn ăn gì từ từ nói, không cần vội vàng như vậy.”

Sam Sam lại càng ho ghê hơn, khó khăn lắm mới có thể hít thở bình thường được, vội vàng biện minh cho sự trong sạch của mình: “Chủ tịch, tôi tuyệt đối không dám mơ ước thức ăn trong bát của ngài, tôi có đậu tương là đủ rồi!”

“Muốn cũng không sao.” Phong chủ tịch đại nhân phóng khoáng nói.

“Hả?”

“Hôm nay thịt bò rất ngon.” Phong Đằng vờ như không chú ý nói thêm một câu.

Hiểu rồi! Xem ra thịt bò hôm nay không hợp khẩu vị anh ta. Sam Sam xoa xoa cái bụng nhỏ của mình, nghiến răng : “ Nếu ngon như thế, chủ tịch ngài cũng cho tôi nếm thử mấy miếng nhé!”

Cầm chiếc thìa sạch lên, Sam Sam không biết sợ là gì gắp từ hộp cơm của chủ tịch đại nhân sang bát của mình.

Phong Đằng cười tủm tỉm nói: “Không cần khách sáo, cô thích ăn thì cứ lấy hết đi.”

Chiếc thìa dừng ở giữa không trung, Sam Sam ngẩng đầu nhìn chủ tịch suýt nữa rớt nước mắt.

“Chủ tịch.”

“Hả?”

“Nghẹn chết có được tính là tai nạn lao động không?”

Cuối cùng lương tâm của chủ tịch cũng đã được phát hiện, không nhét toàn bộ thịt bò cho cô, Sam Sam chỉ ăn có mấy miếng. Nhưng không hiểu tại sao cứ có cảm giác kỳ lạ. Ăn cơm xong, Phong Đằng đi vào phòng vệ sinh rửa tay, Sam Sam dưới sự thúc giục của cảm giác kỳ lạ, nhanh chóng dọn dẹp, đang định chuồn nhanh, Phong Đằng đi ra nói: “Ngày mai không cần phải đến nữa.”

Sam Sam ngạc nhiên, dừng lại, vậy là được giải phóng rồi sao? Hoàn toàn không phải trải qua đấu tranh gian khổ gì sao? Sam Sam bỏ lỡ mất việc kia rồi. Dù sao cũng phải để cô từ chối quyết liệt một hồi rồi hãy nói chứ, không thì làm sao mà thể hiện được khí phách của cô.

Nhưng mà, như thế cũng tốt, sẽ không cần ngược đãi cái dạ dày tội nghiệp nữa. Nghĩ như thế Sam Sam liền vui lên một chút, tiếc rằng chưa kịp cười thì đã bị Phong Đằng nói thêm: “Nửa tháng sau tiếp tục đến.”

Biết ngay mà………chủ tịch đại nhân ngài đừng có nói nửa câu rồi lại nói chuyển hướng được không.

Sam Sam buồn thiu, ợ lên một cái, đi ra khỏi phòng làm việc của Phong Đằng.

Cảm giác kỳ lạ lúc ăn cơm làm phiền Sam Sam cả một buổi chiều, làm việc gì cũng như người mất hồn, nhưng mà chỗ nào không ổn thì lại không nói ra được. Lúc đi đến phòng trà nước pha trà, Sam Sam đột nhiên mắt sáng lên, đờ người ra, lẩm bẩm một mình: “Mình nhớ ra rồi, thức ăn còn thừa……nước bọt……..”

Á á á, Cô làm công việc chọn thức ăn quen tay quá rồi, vậy mà hoàn toàn không nhớ rằng chỗ thịt bò đó chủ tịch rất thích ăn, trên đó không để lại nước bọt chứ?

“Nước bọt gì?”

“……của chủ tịch đại nhân …a” Sam Sam quay đầu lại, nhìn thấy đồng nghiệp sắc mặt hưng phấn đứng sau lưng cô.

Sam Sam ngậm miệng cảnh giác, hà hà cười một cái rồi chạy mất. Làm công việc chọn thức ăn đã đủ mất mặt rồi, cô mới không muốn mọi người biết cô suy đồi tới mức ăn thức ăn thừa.

Sau đó những đồng nghiệp bình thường thông minh lanh lợi biết tiến biết lùi đã bị “Bí sửcủa chủ tịch” làm cho choáng váng đầu óc. .”Sam sam, nhìn bộ dáng của cô, không lẽ nào ngày hôm nay là lần đầu tiên… Nước bọt?’’

“Đúng……” trước đây tuyệt đối chưa ăn thức ăn thừa bao giờ.

“A, không đúng, không phải không phải, chưa ăn bao giờ.”

Sam Sam hoang mang cầm cốc chạy ra khỏi phòng trà nước.

Giấu đầu hở đuôi rõ ràng như vậy làm sao mà có thể giấu được những đồng nghiệp thông minh lanh lợi chứ, đồng nghiệp A vẫn đứng đó khuôn mặt khó tin, xúc động: chủ tịch thật là trong sáng, hôm nay mới đến bước Kiss thôi sao.

Sau đó đồng nghiệp cầm một cốc nước không đi ra khỏi phòng trà với khuôn mặt như mộng du.

Ác mộng về việc ăn thức ăn thừa quấy nhiễu Sam Sam cả một ngày liền, ngay hôm sau, từ chỗ A May, Sam Sam biết được chủ tịch cùng với Linda và trợ lý đặc biệt Phương đi sang công ty trực thuộc ở Châu Âu, mới hoàn toàn phấn chấn trở lại.

Đại ma vương đi nước ngoài rồi, ha ha ha ha!

Thế là Sam Sam sống rất vui vẻ, không ngờ đến mấy hôm sau lại có việc tốt hơn nữa xảy ra. Tổng thanh tra tài vụ, chính là cấp trên của trưởng phòng, cấp trên của cấp trên Sam Sam, chính là một trong số những manager mà Sam Sam gặp ở phòng làm việc của Phong Đằng hôm đó, khi phòng tài vụ xếp hàng họp mặt buổi sáng đã công bố, Tiết Sam Sam thái độ làm việc rất xuất sắc, kết thúc thời gian thử việc trước thời hạn, chính thức nhận vào làm. Bên nhân sự cũng tương đối phối hợp, dưới sự chủ động của manager nhân sự với lại ngại từ chối, nhanh chóng làm hết mọi thủ tục.

Sam Sam cái này thật là vui, nhân viên chính thức rồi! Sau này sẽ có thể từ chối tất cả các yêu cầu không hợp lý của chủ tịch đại nhân, hơn nữa anh ta cũng không thể vô duyên vô cớ mà đuổi việc cô được!

Có việc vui làm tinh thần thoải mái! Sam Sam nhìn thấy ai cũng cười tươi.

Duy nhất một điều không vui là Sam Sam phát hiện chất lượng thức ăn ở nhà ăn đi xuống, cơm sườn mà cô nhớ bấy lâu này sao lại không đúng vị

Ôi~ ~ ~đầu bếp nhà ăn chắc chắn là được khen ngợi quá nhiều nên kiêu ngạo rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+