Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sam Sam đến đây ăn nè! – Chương 28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Sam Sam đến đây ăn nè! – Chương 28

Sam Sam ở nhà đến mùng 7 mới về, trong thời gian này, cô đã cùng Đại Boss trò chuyện 4 lần, cô chủ động gọi 2 lần, Đại Boss gọi 2 lần. Cô gọi anh chủ yếu để nói hỏi về việc ăn uống của anh, còn Đại Boss thì chủ yếu thông báo cho cô việc anh đi bàn thảo hợp đồng với khách hàng và đáp chuyến bay cùng ngày với cô.

“Bạn đi máy bay ? Không phải trước kia đều đi xe lửa sao ?” Song Nghi ngồi lên giường Sam Sam, nhìn cô thu dọn hành lý.

Sam Sam cũng không nói gì, lấy di động ra, cho Song Nghi xem tin nhắn mà cô nhận được. Song Nghi nhìn nhìn,  “Đây là thông tin vé máy bay của bạn mà, đưa mình làm gì ?”

“Không phải mình đặt vé…. Hôm kia anh ta nhắn cho mình như thế + . +”

“Thật là độc tài, kiểm soát chặt ghê nha.” Song Nghi phụng phịu. Sam Sam không dám nói thêm gì nữa, cô quyết định không cho Song Nghi coi tin nhắn sau của người nào đó cưỡng chế cô xuống máy bay không được đi đâu, phải chờ chuyến bay của anh đáp xuống.

Song Nghi háo sắc nói : “Sam Sam, bạn có tính toán gì không ?”

“Ách, thì trước tiên trả lại tiền vé chứ sao.” Sam Sam thành thật nói ra suy nghĩ của mình.

Song Nghi la lên : “Trả tiền gì chứ ! Không được trả”

“Nhưng mình không thể lấy tiền của người khác được” Sam Sam kiên trì nói.

“Nhưng bạn không biết như vậy là rất sòng phẳng sao ? Bạn nghĩ nhà Đại Boss chẳng lẽ thiếu mấy tờ tiền lẻ này àh ? Dùng cách khác mà trả tiền đi.”

“Cách gì chứ ?” Sam Sam há hốc mồm, nghe Song Nghi nói vậy, cô thầm nghĩ nếu cô cầm tiền trả lại Đại Boss thì chỉ bị Đại Boss cười cho.

“Qua năm mới không phải là lễ tình nhân sao? Thay gì lấy tiền trả lại, hay là bạn mua quà cho anh ta đi!” Song Nghi rít gào, cô là chuyên gia đọc tiểu thuyết tình yêu, nhưng sao lại có người bạn chả biết gì về tình yêu cả.

Song Nghi cứ mãi thúc giục, 2 người ăn mặc chỉnh tề cùng nhau đi đến trung tâm mua sắm.

Đi trên đường, Sam Sam luôn miệng hỏi phải mua cái gì, Song Nghi mặc cho Sam Sam suy nghĩ. Khi đến trung tâm mua sắm, Sam Sam nắm chặt tay Song Nghi, nghiêm túc nói: “Song Nghi, mình nghĩ rồi, chúng ta không thể mua quà trị giá 2000 tệ được, bạn nghĩ thử xem, mình nợ anh ta 2000, tính thêm quà cho ngày tình nhân nữa, thôi thì mua cái nào trị giá 2500 đi…..”

Song Nghi liếc mắt nhìn Sam Sam, sau đó liền mở miệng kết thúc cuộc nói chuyện này: “Tiết Sam Sam, im miệng!”

Hai người đi dạo trong trung tâm, phát hiên thì ra mua quà cho đàn ông không dễ tí nào, nhất là cho đại gia Phong Đằng.

“Hay là chúng ta mua bút máy đi?” Sam Sam đề nghị.

“Bạn đừng cổ lổ sỉ vậy chứ !”

“Hay là dây nịt ?”

“Cũng không được, rất dâm đãng.”

“Sao lại dâm đãng ?”

“Người ta nói đàn ông mà mua quần áo cho phụ nữ ý là muốn cởi đồ họ, bạn mà mua dây nịt cho Đại Boss thì ý là…..”, Song Nghi cười hắc hắc, “mình từng đọc cuốn truyện nói nhân vật nữ chính bất hạnh tặng dây nịt cho nhân vật nam chính, anh ta liền lấy cớ đó mà ở chương 1 ăn luôn.” (bà chị này si nghĩ sâu xa nhở =]] )

“……….Song Nghi, bạn đang sáng tác tiểu thuyết tình dục àh ?”

Hai người ở trung tâm đi dạo suốt 2 tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng chọn được quà. Món quà này được hai người tỉ mỉ chọn lựa, trị giá 2580 tệ.

Hôm nay Sam Sam đáp máy bay trở lại thành phố S, máy bay đáp xuống vào khoảng 3h chiều, mà chuyến bay của Đại Boss 1 tiếng sau mới đáp xuống, cho nên Sam Sam xuống máy bay liền kéo hành lý đến sảnh sân bay, ngồi ở quán cafe 2 tầng chờ anh.

Đây là Đại Boss ra lệnh cô ở chỗ này chờ anh.

Gọi đồ uống, Sam Sam tìm chỗ ngồi thuận tiện thấy được lối ra của hành khách, sau đó cô gọi về nhà báo bình an. Sam Sam giương mắt nhìn về phía lối ra vào. Nhìn vài lần thì cô bắt đầu nhàm chán, nhấp vào ngụm nước rồi lấy quà đã mua cho Đại Boss ra xem.

Đây là 1 đôi cúc tay áo màu bạch kim, khảm một bảo thạch đen, trên mặt chạm rỗng hoa văn tinh tế, trông rất tinh xảo.

Sam Sam cầm đôi cúc tay áo trong tay, vừa suy nghĩ không biết làm sao tặng Đại Boss ?

Phải chờ đến 14/2 hay là lát nữa tặng luông ?

Đại Boss sẽ có phản ứng thế nào ?

Ngồi dựa vào bàn, vừa ngắm cúc tay áo vừa suy nghĩ mông lung, Sam Sam cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cô nắm chặt cúc tay áo, quyết định nhắm mắt nghỉ ngơi 1 lát

 

Không biết qua bao lâu, nghe thấy phía đối diện có tiếng đồ sứ va chạm rất nhỏ, Sam Sam mơ màng tỉnh dậy, vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là áo sơmi phẳng phiêu màu đen. Cô bật dậy, hai mắt trợn tròng thấy khuôn mặt anh tuấn của Đại Boss.

Anh một tay bưng chén trà uống, một bên xem tạp chí.

“Tỉnh rồi à?”

“……..”

Sam Sam hoàn toàn tỉng, cô nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên,  “Anh xuống máy bay khi nào vậy ?”

“Nửa giờ trước.”

Ách, Sam Sam ngượng ngùng nói : “Sao anh không gọi điện thoại cho tôi ?”

“Tôi nghĩ ra khỏi sân bay thì sẽ có người nghênh đón.”

“……” Sam Sam xấu hổ, “Tôi, tôi chỉ ngủ quên thôi.”

“Ngủ ngon lắm à ?” Phong Đằng không chút để ý hỏi.

“……Ngon = =”

“Đi thôi, xe sắp đến rồi.” Phong Đằng buông chén trà, cầm túi và hành lý của Sam Sam.

“A, đợi chút.” Sam Sam dừng lại, sốt ruột tìm tới tìm lui dưới đất, cô vừa nãy khi đứng lên phát hiện đôi cúc tay áo chỉ còn lại 1 cái.

Phong Đằng nhìn cô tìm lung tung rồi mới vươn tay, “Tìm cái này sao ?”

“………” Sam Sam nhìn cúc tay áo trong tay Phong Đằng, “Cái đó…… làm sao có thể…….”

“Tôi nhặt được ở dưới chân em. Còn một cái đâu?”

Sam sam 囧 囧 đem cúc tay áo còn lại đang nắm trong tay đưa cho anh. Ai nha, vốn tính tìm dịp nào đưa cho anh, tự nhiên lại bị phát hiện = =

“Cái này hình như cho tôi thì phải.”

“……Phải, là cho anh.”

“Quà?”

“….Đúng vậy t__t”

Phong Đằng không nói thêm gì, cất bước ra khỏi quán cafe. Sam Sam yên lặng đi theo anh, vào trong thang máy, Phong Đằng bỗng nhiên nói : “Sao em lại tặng quà cho tôi ?”

“Ách, vì sắp đến lễ……..”

“Lễ tình nhân?” Phong đằng cười cười, “Nhà chúng tôi có truyền thống không theo lễ tiết phương Tây.”

A ? Sam Sam ngạc nhiên.

“Ba mẹ tôi lúc còn trẻ rất thích những ngày lễ thế này, nhưng ông nội thì lại cực kỳ ghét ngày lễ Phương Tây, không chỉ một lần la ba mẹ tôi về chuyện này. Cho nên vào những dịp lễ tình nhân, ba mẹ thường giả bộ nói dẫn tôi và Phong Nguyệt đi chơi, nhưng thật ra sau đó đem chúng tôi đưa cho bảo mẫu giữ, 2 người họ lén lút đi chơi.”

Sam Sam biết ba mẹ anh đã qua đời trong 1 tai nạn xe, tuy rằng lúc anh nói đến họ, anh không có biểu hiện gì cả, nhưng trong lòng cô biết rất rõ anh rất nhớ họ. Sam Sam bỗng nhiên muốn nắm tay anh, nhưng lại ngượng ngùng. Nhưng cuối cùng cũng chạm vào ngón tay anh, nhưng tay cô mới vừa chạm vào thì đã bị anh nắm chặt.

Tuy rằng họ đã từng thân thiết hơn so với bây giờ, nhưng nắm tay trước bàn dân thiên hạ như vậy vẫn làm Sam Sam cực kỳ khẩn trương, lòng tràn đầy lo sợ, đành phải lãnh sang chuyện khác: “Chúng ta thì sao? Hay là lễ tình nhân này, chúng ta lén lút đi chơi đi!”

Phong Đằng quay đầu nhìn cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé như đang muốn chạy trốn của cô, môi dưới cong lên.

“Được.”

******** Chính thức thay đổi xưng hô nhá há há há….. anh anh em em… em em anh anh….

Có lẽ do bàn tay anh rất ấm áp, có lẽ do anh nắm tay cô làm lòng cô rối loạn, Sam Sam đến bãi đỗ xe thấy lái xe mới sực tỉnh, hỏi: “Chúng ta đi đâu?”

“Tới nhà anh ở trong thành phố, em tắm rửa thay đồ, rồi chúng ta ra ngoài ăn cơm.”

Tắm rửa thay đồ gì chứ…. Sam Sam có chút không được tự nhiên nói: “….. À, đúng rồi, chúng ta đi đến cửa hàng điện thoại đi, em muốn mua điện thoại.”

“Được.” Phong Đằng cầm tay cô và nhẹ nhàng hôn lên môi cô, “Em thực phiền toái!”

Đến giờ cơm chhiều, Sam Sam cảm thấy hơi tay anh vẫn còn lưu lại trên tay mình. Cô ngẩng đẩu, lén nhìn người đàn ông đang ăn cơm ở đối diện. Về đến nhà thì anh thay quần áo, cài đôi cúc tay áo mà cô tặng anh. Cô vốn cảm thấy đôi cúc tay áo này rất tinh xảo nhưng khi anh cài vào thì vẻ tinh xảo chẳng còn thấy đâu nữa, thay vào đó là 1 đôi cúc tay áo rất đỗi bình thường.

“Nhìn cái gì? Luyến tiếc đã tặng anh sao?”

“Không có.”

Sam Sam vội thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cúi đầu ăn. Sau đó cô bỗng nhiên ý thức đc, 2 người  đã chân chính ở cùng nhau sau lần đầu tiên tỏ tình.

Vô luận thế nào thì đây cũng được xem như buổi hẹn hò đầu tiên hoàn hảo.

Nhưng mà, còn bạn học của Tiết Sam Sam…….. = = cơm nước xong, Phong Đằng đưa cô đến nhà bạn học. Phong Đằng dừng xe, nói: “Ngày mai buổi sáng anh đến đón em.”

Sam Sam khoát tay, “ Không cần, gần đầy có xe điện ngầm, đi lại rất tiện. Từ nhà anh đến đấy rất xa, rồi còn kẹt xe nữa.”

Nhà của Phong Đằng ở gần công ty, lại chạy qua đây đón cô thì quá bất tiện.

Phong Đằng gật gật đầu, không miễn cưỡng cô, “Vậy mai trưa nhớ lên lầu ăn cơm.”

“Không được.” Sam Sam thốt ra.

“Vì sao?” Luân phiên bị cự tuyệt, giọng nói Phong Đằng có vẻ tức giận.

“Trước kia chúng ta ăn cơm khi chưa có quan hệ gì hết, nhưng hiện tại, chúng ta đang yêu nhau, vậy nên….. anh phải làm gương tốt chứ !!!!”

Phong Đằng nhíu mày, “Cái gì làm gương tốt? Em nói rõ xem.”

“Ách, anh không biết sao?” Sam Sam giật mình nhìn anh, “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương trong công ty.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+