Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 00:Mở đầu (1) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngọc tím ném vào tàn tro lạnh lẽo, xóa nhòa một chữ “tâm”.
Mành thưa vén nửa, tịch dương hiu hắt
Hoa đào lìa cành, chim yến bay liệng.
Vọng hướng bích vân trên trời tây
Tan biến bao tâm tư, mong đợi
Giấc mộng xa xôi trôi nổi trăm thước tơ nhện,
Vô hạn thê lương.


– “Lãng Đề Sa” Nạp Lan Dung Nhược –

(Nói về một người phụ nữ cô đơn đợi phu quân trong một căn phòng,
nàng nhìn qua khung cửa sổ, cảnh vật như thế, cuối cùng thốt lên câu “vô hạn thê lương”)

Vẫn là thời tiết đầu xuân, ban ngày trời nắng ấm, gió
thổi qua êm dịu. Cách mành nhìn ra, trong đình yên tĩnh không một tiếng
động, chỉ có chú vẹt ở cuối hành lang thi thoảng mới miễn cưỡng lười
nhác vỗ vỗ cánh, khiến cái chuông vàng ở chân nó kêu leng ceng một hồi.

Ngủ đã được một lúc lâu khiến người cũng cảm thấy mệt mỏi, lười biếng
không chịu dậy, thế là nàng gọi cung nữ bên người: “Hương Ngâm.” Đi vào
lại không phải là Hương Ngâm, một hình ảnh quen thuộc tiến đến dọa nàng
giật mình, quên mất phải hành lễ: “Hoàng thượng…”

Tóc mai khẽ rủ xuống, trước mặt Hoàng đế như vậy là quá thất lễ, hoàng
đế lại chỉ cười bảo: “Trẫm thấy nàng ngủ say, nên không cho ai đánh thức
nàng.” Hắn cực kì nuông chiều nàng, trong mắt lại lộ ra ý tứ giống như
nàng là vật báu hắn vất vả lắm mới tìm được.

Ai ai cũng cho rằng nàng được sủng ái nhất lục cung. Bởi vì tháng bảy
tuyển tú, tháng 12 được sắc phong Hòa tần, đồng thời Đồng Giai thị được
phong làm quý phi. Đồng phi là muội muội của Hiếu Ý hoàng hậu, từ sau
khi Hiếu Ý hoàng hậu qua đời thì nàng ta nắm quyền quản lý hậu cung. Vào
ngày đó còn có một quý nhân được phong Lương tần, nàng ấy là mẫu thân
của Bát a ca nhưng vì xuất thân thấp hèn nên từ trước đến này hoàng đế
không hề để ý tới. Lần này được sắc phong lên tần trong cung đều đồn đại
là do Bát a ca không ngừng tranh đấu. Vị Bát a ca này có dung mạo phong
thái giống hoàng đế nhất trong các vị a ca, mới 18 tuổi đã được phong
Bối Lặc.

Sắc phong là việc hỉ, Đồng Quý Phi làm chủ, các nàng ba người mở tiệc
chiêu đãi vài vị chủ nhân hậu cung: Vinh phi, Nghi phi, Đức phi, Huệ phi
đều được mời. Cả một gian phòng tiếng nói cười ồn ào náo nhiệt. Đây là
lần đầu tiên nàng gặp Lương tần. Lương tần là người yên tĩnh, đến cả nụ
cười trông cũng rất lạnh nhạt hờ hững. Nàng cảm thấy vị Lương Tần này
trông rất quen mắt, chỉ là không nhớ nổi đã thấy qua ở đâu. Trong bữa
tiệc chỉ thấy có Nghi phi là quan tâm tới Lương tần, nàng thật sự không
hiểu nổi, hai con người tính cách khác nhau như thế sao có thể kết bạn?

Sau này nghe nói là do Bát a ca thân với Cửu a ca, nàng cũng chẳng để
tâm vì lâu nay hoàng đế không thích phi tần hậu cung bàn luận chuyện
triều chính.

Nàng đắm chìm trong suy nghĩ, thần sắc trên mặt phảng phất có tia hoảng
hốt. Hoàng đế nắm chặt tay nàng, chợt nói: “Trẫm dạy nàng viết chữ.”

Hoàng đế thích dạy nàng viết chữ, mỗi lần đều là viết thơ hắn sáng tác.
Thậm chí còn có một lần dạy nàng viết tên hắn. Nàng học rất chậm nhưng
hắn luôn bằng lòng dạy nàng viết. Lúc dạy nàng, hắn thường im lặng, cũng
không thích nàng nói chuyện, chỉ lặng lẽ nắm tay nàng. Viết viết vẽ vẽ,
cực kì chuyên tâm, cứ như đó là chuyện quan trọng nhất trên thế gian.
Bút lông mềm mại uốn lượn, những chữ viết ra đều cong cong vặn vẹo, nét
ngang thì giống như con giun, nét sổ giống cành cây. Có lúc nàng không
nhịn được bật cười, nhưng hắn cũng chẳng lấy làm phiền. Có lúc hắn bỗng
xuất thần, trong mắt có một tia hoảng hốt không thể giấu được. Trong ấn
tượng của nàng, Hoàng thượng tuy dịu dàng hòa nhã nhưng tâm sâu không
lường được. Không ai dám phỏng đoán tâm ý của hắn, nàng cũng không dám.
Phi tần trong hậu cung nhiều như thế, hắn lại chiếu cố nàng như vậy, ai
ai cũng bảo là nàng có phúc lớn.

Thật ra nàng là người thích náo nhiệt, nhưng Hoàng đế lại không thích.
Nàng chỉ đành im thin thít trước mặt hắn. Hắn thích nàng mặc xiêm y màu
xanh biếc. Vải lụa may mặc mà Giang Ninh, Tô Châu, Hàng Châu cống nạp
đều thưởng cho nàng lụa màu xanh, xanh lam như hồ nước, xanh lá sen,
xanh lục nhạt… Vải cống, lụa Oa, gấm vóc, gấm Phủ, lanh, thổ cẩm, tơ
tằm, lụa Hàng Châu… y phục bốn mùa nhiều như thế, tuổi mười bảy ai mà
không thích sắc hồng? Nhưng vì hắn không thích nên nàng cũng chỉ đành ăn
mặc mộc mạc như hoa sen.

Năm thứ hai vào cung, nàng hạ sinh một vị tiểu cách cách, trong giấy tờ ở
Tông Nhân phủ ghi lại là vị cách cách thứ mười tám, nhưng sinh ra mấy
tháng liền chết non. Nàng đau khổ cùng cực, khóc đến thương tâm. Hắn bãi
triều vội vàng đến chỗ nàng, thấy nàng buồn bã bi ai, trong mắt hắn có
sự thương tiếc vô hạn. Ôm lấy nàng, thể hiện một nỗi đau khó nói mà nàng
không thể hiểu. Từ trước tới nay hắn chưa từng nhìn nàng như vậy, đau
xót như vậy, tuyệt vọng đến vậy, cứ như không phải là mất đi một cách
cách, mà là mất đi thứ hắn quý trọng yêu thương nhất trên đời. Tuy hắn
có nhiều cách cách, a ca, nhưng lúc này hắn thương tâm đến vậy, cơ hồ
như còn đau hơn cả nàng.

Nàng khóc đến nghẹn ngào, nước mắt thấm ướt áo bào của hắn, hắn chỉ lặng
lẽ ôm chặt nàng, cuối cùng nói: “Ta nợ nàng nhiều đến thế.”

Sau đó vài ngày, Nội Vụ phủ phụng ý chỉ phong Lương tần lên làm Lương
phi. Vương thị buột miệng nói: “Cuối cùng cũng là do nhi tử không ngừng
tranh đấu, tuy hoàng thượng không để ý đến nàng ta nhưng cũng vì Bát a
ca mà nể mặt nàng.” Nàng không hiểu vì sao trong lòng bỗng thấy buồn bã,
Vương thị lúc này mới biết lỡ lời, vội cười bảo: “Muội muội vẫn còn trẻ
như vậy, hoàng thượng quan tâm, năm sau chắc chắn sẽ hạ sinh một vị
tiểu a ca.”

Thế nhưng nàng lại không sinh được ai nữa. Phi tần trong hậu cung trông
mong nhất chính là sinh được hoàng tử, nhưng sinh được hoàng tử thì sẽ
có tất cả hay sao? Vậy Lương phi tuy là sinh được Bát a ca đó, nhưng
nàng ấy không phải vẫn cô đơn hay sao? Ngoài những lần triệu tập các
cung, rất hiếm khi thấy nàng đi lại trong cung.

Hoàng đế có tuổi, nhớ lại tình xưa, khi rảnh rỗi thường thích đến hậu
cung cùng các phi tần ôn chuyện, có Đức phi, Nghi phi, Huệ phi… nhưng
trước nay chưa từng nghe nói tới hắn đến chỗ Lương phi.

Những ngày này trong cung, sóng yên biển lặng. Phi tần đối đãi với nàng
rất khách khí vì biết nàng được hoàng thượng sủng ái. Sự sủng ái này có
thể coi là thiên trường địa cửu, cả đời không hết. Nàng cùng Vương thị
nói chuyện cực hợp ý nhau do tuổi tác cả hai không chênh lệch nhiều. Có
lần nhàn hạ ngồi trong cung của Đồng quý phi, mọi người ồn ã nói chuyện,
Nghi phi bỗng cười bảo: “Mọi người nhìn xem, hai người họ thật giống
chị em ruột.” Nói thật ra thì nàng cùng Vương thị không hề giống nhau,
chỉ là khuôn mặt đều là hình trái xoan.

Đức phi cười bảo: “Hoàng thượng thích mặt trái xoan, tiếc là mặt ta
tròn, mấy năm trước còn được coi là xinh đẹp thanh tú, bây giờ chỉ đành
coi là cái bánh nướng thôi.” Cười đến mức Nghi Phi không nhịn được, suýt
nữa phun ra một ngụm trà.

Thật ra Đức phi vẫn còn rất xinh đẹp. Khuôn mặt tròn trịa, năm đó vẫn
sáng ngời như mặt trăng. Nữ nhân hậu cung có ai là không đẹp? Hoặc nói
là, ai đã từng không đẹp?

Cứ nghĩ như vậy trong lòng lại hiện lên một tia bối rối, hoang mang. Tuy
hoàng đế đối với nàng trước sau như một, ngày ấy còn đặc biệt tranh thủ
lúc nghỉ ngơi buổi trưa qua thăm nàng, trên mặt tràn đầy ý cười hỏi:
“Hôm nay là sinh nhật nàng, Trẫm đã kêu Ngự Thiện phòng chuẩn bị mì Ngân
Ti. Lát nữa Trẫm sẽ ăn cùng với nàng.”

Nàng run rẩy một chút rồi mới cười đáp lời: “Hoàng thượng nhớ nhầm rồi,
thần thiếp sinh vào tháng mười, bây giờ mới vừa qua tết Đoan Ngọ thôi.”

Hoàng thượng “ồ” một tiếng, trên miệng vẫn nở nụ cười, chỉ là trong mắt
lại có một tia hoảng hốt mà nàng không thể hiểu nổi. Nàng sẵng giọng:
“Hoàng thượng nhớ sinh nhật của ai vậy, cố ý đến đánh lừa thần thiếp.”

Hoàng thượng cười, chỉ nói: “Trẫm bận bịu nhiều việc, nhớ nhầm mất rồi.”

Sau khi hoàng đế đi rồi, nàng tới cung của Nghi phi, thật khéo gặp Nghi
phi đang tiễn Lương phi ra. Vì thường ngày ít qua lại, nàng cố ý cười
một tiếng gọi: “Lương tỷ tỷ.”

Xưa nay Lương phi rất khách sáo, xa lánh, lúc này gật gật đầu xem như đáp lễ.

Nghi phi dẫn nàng đến cạnh lò sưởi, vừa hay có một cung nữ dâng lên điểm
tâm. Nàng nhìn thấy có mì Ngân Ti, liền cười nói: “Hóa ra hôm nay là
ngày sinh của Nghi phi tỷ tỷ”, rồi lại đem chuyện Hoàng thượng nhớ nhầm
ngày sinh ra kể một lượt. Nghi Phi dường như có chút cảm động, qua một
hồi lâu mới thở dài một hơi. Nghi phi là người vốn thẳng thắn cởi mở,
rất ít khi có tâm trạng phiền muộn, nàng thấy vậy liền cảm thấy buồn bực
một hồi.

Hoàng đế vốn ngại quy tắc rườm rà trong cung nhưng một năm lại có đến
nửa năm dừng chân trong Sướng Xuân Viên. Hoa viên lớn như vậy, cảnh xuân
tươi đẹp. Phong cảnh bốn mùa đẹp như tranh vẽ. Mùa thu có lá phong đỏ
như lửa, vây quanh đình giữa hồ, giống như cả hoa viên đều đang được
chiếu bởi ánh đuốc sáng ngời. Ngồi thong dong trên thuyền, phía dưới là
hồ nước xanh như ngọc bích, hai bờ đều là lá phong đỏ, rợp bóng xuống
mặt hồ trong vắt. Sóng vỗ táp táp vào mạn thuyền.

Hoàng đế sai người chuẩn bị bút mực, xưa nay hắn thích những màu thanh
nhã, trên ngự án giữa thuyền chuyên tâm vẽ nên sắc trời ánh nước chung
quanh. Viết thêm lên một bài thơ, rồi ngâm nga từng câu cho nàng nghe.
Tuy nàng chẳng hiểu gì nhưng hắn cũng không giải thích, chỉ vừa ngâm vừa
cười, toát ra một vẻ hân hoan vô cùng.

Hắn chợt nảy ra một ý nghĩ, bảo nàng: “Trẫm vẽ cho nàng một bức tranh.”
Nàng biết hắn thích sự đoan trang nên ngồi xuống một cách quy củ, cực
lực thể hiện sự thong dong nhàn nhã trên mặt. Hắn chăm chú nhìn nàng
thật lâu, ánh mắt chăm chú dán chặt vào nàng. Giống như lá phong đỏ rực
hai bên bờ, tầm mắt như muốn đốt cháy người ta vậy. Sau một lúc lâu hắn
mới cúi đầu xuống tờ giấy trắng, dùng mực nhạt phác họa các nét. Ngòi
bút phác qua phác lại tự nhiên. Đột nhiên cổ tay hắn dừng lại, không vẽ
tiếp nữa.

Nàng vốn ngồi rất gần ngự án, liếc mắt qua thấy trên giấy mỏng đã phác họa lên khuôn mặt, khuôn mặt quen thuộc đến như vậy…

Nàng hỏi: “Hoàng thượng vì sao không vẽ nữa?”

Hoàng đế đem bút lông đặt lên nghiên mực “cạch” một tiếng dứt khoát, mực
văng ra khắp nơi, thản nhiên bảo: “Không vẽ nữa, chẳng có gì hay ho.”

Nàng biết hắn tức giận, nàng cũng không tới hỏi rõ trắng đen. Nàng cũng
giận dỗi, đặt giấy lại ngự án, thỉnh an một cái rồi cáo từ: “Thần thiếp
cáo lui.”

Đối với tính tình trẻ con của nàng, từ trước đến nay hắn đều nhân nhượng
cho qua, thậm chí còn mang chút ý nuông chiều, luôn là cười cười nhìn
nàng hờn dỗi một cách quá đáng. Lần này lại quay đầu sai Lương Cửu Công:
“Tiễn Hòa tần xuống thuyền.”

Trong nháy mắt nàng thấy cực kì thất vọng, chung quy vẫn là
đang còn trẻ, cảm thấy bị bẽ mặt. Rời thuyền xuống một chiếc thuyền nhỏ tiến
vào bờ, nàng vẫn chưa hết căm phẫn. Bước lên bậc thềm xanh nàng bất chợt ngẩng
đầu, chỉ thấy thấp thoáng có người đang gạt liễu đi, nàng tưởng là thái giám hầu
hạ, liền muốn hắn đi gọi cung nữ của nàng, nàng gọi: “Này, ngươi qua
đây.”

Người nọ nghe nàng gọi, theo bản năng quay đầu nhìn qua.
Nàng giật mình, người này chắc chắn không phải thái giám, tuổi chừng ba mươi, một
thân trường bào gấm đen, trước ngực có họa tiết màu xanh. Trên đầu chỉ đội chiếc
mũ gấm đen, nhưng eo thắt dây lưng màu vàng, rõ ràng là một vị hoàng tử.

Tên thái giám theo tùng vị hoàng tử này đã tiến lên thỉnh
an: “Thỉnh an Hòa tần.”

Lúc này vị hoàng tử kia mới biết thân phận của nàng, nhanh
nhẹn bình tĩnh khom người hành lễ: “Dận Chân xin thỉnh an mẫu phi.” Hắn
có đôi mắt đen và sâu thẳm. Chư vị hoàng tử có diện mạo không giống nhau, Dận
Chân thì có đôi mắt trong veo vô cùng.

Nàng rất khách khí đáp: “Tứ gia xin đứng lên, vẫn luôn
nghe Đức phi nhắc đến Tứ gia suốt.” Thật ra vị Tứ gia này từ nhỏ do Hiếu Ý
hoàng hậu nuôi dưỡng, lại có chút xa cách với thân mẫu. Thế nhưng gặp nhau như
thế này đành phải cố tìm ra vài câu để che dấu sự quẫn bách của bản thân.

Tứ a ca vẫn giữ bộ dáng thong dong như cũ: “Dận Chân
đang muốn vào hoa viên thỉnh an ngạch nương.” Đôi mắt đen nhánh không đoán
được ý tứ gì. Từ lâu nàng đã nghe nói Tứ a ca khó lường, khó nắm bắt nhất, hóa
ra đúng là vậy.

Theo quy củ, phi tần hậu cung cùng các hoàng tử trưởng thành
nên ít gặp gỡ, tránh được thì tránh. Trong lúc nàng đang vội vàng lại gặp Tứ a
ca, suy cho cùng vẫn là không ổn. Huống hồ tuổi nàng còn trẻ, so với vị hoàng tử
trước mặt này nàng còn trẻ hơn vài tuổi. Nàng bị hắn gọi một tiếng mẫu phi chỉ
cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Hắn chợt đứng thẳng lên nói: “Dận
Chân cáo lui.”

Nàng cũng không nhớ rõ lắm, chỉ biết hoàng hôn ngày đó bao
trùm khắp nơi, ánh hồng ánh tía chiếu rọi lên những chiếc lá phong đỏ rực như lửa,
càng làm sắc đỏ tràn đầy chung quanh, trông như pháo bông nở rộ tứ phía vào mỗi
đợt Tết Nguyên Tiêu vậy. Người ta vẫn gọi thế là “Vạn thọ vô cương”
(sống lâu muôn tuổi). Mỗi năm đều đốt để đổi được một nụ cười của hoàng đế.
Nàng đột nhiên nghĩ đến, “vạn thọ vô cương”, thật sự có “vạn thọ
vô cương” sao? Nàng nhớ tới khuôn mặt của hoàng đế, gầy gầy thanh tú, nếp
nhăn nơi khóe mắt, ánh mắt thâm sâu khó dò. Nhưng hoàng tử Dận Chân kia, khuôn
mặt sáng sủa, ánh mắt trong vắt, giống như nước trong hồ, bình tĩnh thong dong,
dưới đáy còn gợn lên một loại sức sống mãnh liệt.

Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con quạ kêu a a, vỗ
cánh bay về phía cánh rừng nơi xa. Hoàng hôn phủ lên bốn bề, khu lâm viên thắng
cảnh đẹp đẽ kia từ từ mờ nhạt, như mộng như ảo.

Những ngày sau đó vẫn như cũ sóng yên biển lặng. Sự tranh đoạt
trong triều dần truyền tới hậu cung. Khi phế truất thái tử, hoàng đế gần như
già đi chục tuổi chỉ sau một đêm. Mấy ngày liền người không ăn không ngủ, bệnh
một thời gian dài. Các vị a ca không ngừng tranh giành, phe ủng hộ Bát a ca vẫn
là đông nhất. Hậu cung tuy không tham dự vào chuyện triều chính, nhưng trong
lòng hoàng thượng luôn ưu phiền không vui, nàng cũng thường nhận ra. Có một
đêm, hoàng thượng bỗng tỉnh giấc, bàn tay lạnh như băng của hắn phủ lên mặt nàng.
Nàng bừng tỉnh sau giấc ngủ, mắt nhập nhèm, hắn cúi đầu xuống gọi nàng một tiếng:
“Lâm Lang.”

Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy cái tên này. Hơi thở thô
ráp của hoàng đế thoảng qua. Lòng bàn tay hắn có vết chai do kéo cung, vuốt ve
khuôn mặt nàng rồi hắn xoay người, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

 

Sau đó, nàng cũng quên mất.

 

Năm Khang Hi năm mươi bảy tuổi, nàng được phong làm Hòa phi.
Sự sủng ái hơn hai mươi năm vẫn chưa dứt, cũng coi như là ngoại lệ rồi. Ngày sắc
phi đó cực kì náo nhiệt. Vài vị phi tần thân thiết trong hậu cung chuẩn bị tiệc
rượu, nàng cũng uống rất nhiều, sau cùng có hơi say say.

Buổi tối tẩy trang, nhìn vào trong chiếc gương thủy tinh,
hai gò má của nàng vẫn như cũ đỏ hồng tươi đẹp như hoa đào. Nàng buồn bã nhìn
chính mình trong gương, vẫn rất đẹp. Ba mươi sáu tuổi rồi nhưng vẫn trông như
chỉ hơn hai mươi. Sắc đẹp phai dần thì sự yêu chiều cũng dần mất đi, thế nhưng
nàng lại vẫn xinh đẹp như trước, vẫn mãi luôn như thế.

Lại qua bốn năm nữa, hoàng đế cũng đã già. Nhưng cứ cách mấy
ngày là lại đến nói chuyện cùng nàng. Nàng uyển chuyển bẩm tấu, xin được nuôi
dưỡng một vị hoàng tử. Hoàng đế nghĩ nghĩ rồi bảo: “Trẫm hiểu ý của nàng,
các hoàng tử đều đã lớn cả rồi. Trong mấy vị hoàng tôn (cháu) Trẫm sẽ chọn ra một
vị cho nàng dưỡng, cũng giống nhau cả thôi.”

Trầm ngâm một lát lại nói tiếp: “Hoằng Lịch, nhi tử nhà
Lão Tứ cũng rất được, ngày mai trẫm sai người đưa vào cung cho nàng nhìn một
chút.” Hoàng đế xưa nay vốn cẩn thận, lại nói: “Trong cung nhiều thị
phi, chỉ bảo giao cho nàng cùng quý phi cùng nuôi dưỡng là được.” Đồng quý
phi địa vị tôn quý, như thế này sẽ đỡ được nhiều lời đồn đại, lòng nàng bỗng có
chút chờ mong.

 

Vị hoàng tôn mang nhũ danh là “Nguyên Thọ” kia có
một đôi mắt đen nhánh sáng ngời, vô cùng hiểu lễ nghi, lại còn hiểu chuyện và
đáng yêu nữa. Có hắn đến, dường như trong cung đầy ắp tiếng cười. Mỗi ngày từ
thư phòng trở về với nàng đều khiến nàng quên hết thảy mệt mỏi phiền não.

Có một hôm hoàng đế đến đây, Nguyên Thọ cũng vừa khéo vừa học
xong. Hoàng đế hỏi hắn Sinh Thư, tuy tuổi hắn còn nhỏ nhưng lại cực kì hiếu học,
lại còn trẻ con nên ngâm nga lanh lảnh đọc “Ái liên thuyết”: “Thủy
lục thảo mộc chi hoa, khả ái giả thậm phiền. Tấn đào uyên minh độc ái cúc; tự
lí đường lai, thế nhân thịnh ái mẫu đan; Dư độc ái liên chi xuất ứ nê nhi bất
nhiễm… (Hoa của cây, cỏ trên sông rất được yêu thích, Đào Uyên Minh thời Tấn
chỉ thích hoa cúc. Từ thời Đường, ai ai cũng lại thích mẫu đơn, chỉ có mình tôi
thích hoa sen, trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn…).”

Hoàng đế ngồi xếp bằng trên tràng kỷ, vừa cười mỉm vừa nghe,
trong lòng tràn đầy sự yêu mến.

Sau khi Nguyên Thọ về nhà rồi lại hồi cung, trước tiên hắn
thỉnh an nàng, rồi trình lên vài viên hương nhu: “Dâng lên thái thái tránh
bị cảm nắng.”

Trong ngôn ngữ dân tộc Mãn gọi tổ mẫu* là “Thái
thái”, đứa nhỏ này lại gọi nàng như thế, nàng bật cười ôm hắn vào lòng hỏi:
“Là ngạch nương ngươi bảo ngươi dâng lên?” Đôi mắt đen trong vắt của
Nguyên Thọ nhìn nàng rồi đáp: “Không phải, là a mã.”

* Tổ mẫu: bà nội

A mã mà hắn nói đương nhiên chính là Tứ a ca Dận Chân. Nàng
khó tránh khỏi nao nao trong lòng, Nguyên Thọ nói tiếp: “A mã hỏi chuyện
Nguyên Thọ ở trong cung, rồi nói rất nhớ thái thái.”

Nàng bỗng nhớ lại rất nhiều năm về trước, dưới sắc trời đỏ rực
trong Sướng Xuân Viên, Tứ a ca cao lớn đứng đó, ánh mắt đen sâu xa. Tay nàng vuốt
vuốt đuôi sam đen nhánh của Nguyên Thọ, khe khẽ thở dài.

Việc cuối cùng cần đến cũng đến, ngày 13 tháng 11 năm Khang
Hy thứ sáu mốt, hoàng đế băng hà tại Sướng Xuân Viên.

Phi tần đều ở trong cung, chư vị hoàng tử phụng di chiếu, là
Tứ a ca Dận Chân kế thừa hoàng vị. Nàng cũng không quan tâm đến tất cả những
chuyện này vì kể từ thời khắc nàng nghe thấy tin dữ kia nàng đã biết, đời này của
nàng đã hết. Từ nay về sau, nàng là một thái phi, một người không có nhi tử mà
nương tựa, một thái phi bốn mươi tuổi.

Trên danh nghĩa tuy là Đồng quý phi cai quản lục cung, nhưng
hơn phân nửa việc hậu cung lại do nàng quyết định. Hoàng đế băng hà, nàng khóc
lóc thảm thiết, khóc một thời gian dài, đau đớn đến chết lặng. Nhập cung hơn
hai mươi năm có thừa, nàng được hưởng hết sự sủng ái từ hắn, nhưng rồi vẫn có
ngày hôm nay, vẫn có ngày phải rời ra hắn. Nàng không biết là mình khóc vì quá
khứ, hay khóc vì tương lai của nàng nữa, có lẽ, nàng cũng đâu còn tương lai?

Mỗi ngày ngoài khóc lóc nàng còn phải cố gắng lên tinh thần
đi kiểm lại di vật của tiên đế. Tổng quản cung Càn Thanh Cố Vấn Hành hai mắt
sưng đỏ, cầm một hộp bằng gỗ trắc bẩm báo: “Đây là chiếc hộp Vạn tuế gia đặt
ở cạnh gối…” Còn chưa nói hết đã nghẹn ngào không nên lời.

Nàng nhìn thấy chiếc hộp tinh xảo kia, khóa kín nghiêm mật,
chỉ sợ bên trong là vật gì quan trọng liền bảo với Cố Vấn Hành: “Thứ này
giao cho bên…” Lời vừa ra khỏi miệng đã nghĩ thấy không ổn, nàng nghĩ
nghĩ rồi sửa lại: “Vẫn là nên mời hoàng thượng tới.”

Cố Vấn Hành run run, hiểu được nàng nói đến hoàng đế hiện tại,
mặc dù không hợp quy củ nhưng vẫn hiểu rõ sự quan trọng của sự việc, có thể đây
là vật gì quan trọng, chính hắn cũng sợ bị liên quan nên tự mình đi thỉnh ngự
giá.

 

Hoàng đế mặc cả người quần áo tang. Trên mặt trắng bệch
không một chút máu, hắn đi vào trong điện thỉnh an thái phi. Nàng cũng nghiêng
nghiêng người đáp lễ, chỉ thấy hắn ngước mắt lên, trong mắt đều là tơ máu sau mấy
ngày túc trực cạnh linh cữu không ngủ. Ánh mắt hắn đã muốn rũ xuống. Đôi mắt
sáng sủa trong suốt của Nguyên Thọ hóa ra là giống hắn.

Trong điện ảm đạm, nhìn ra mành trướng chung quanh đều một mảng
màu trắng, như phủ một tầng khói bụi, tất cả đều u ám tối tăm. Hoàng hôn chiếu
vào lại càng làm cảnh vật nhuốm màu buồn bã. Nàng ngừng lại một chút rồi bảo:
“Chiếc hộp này là di vật của tiên đế, đặt cạnh gối trên giường, có lẽ là vật
quan trọng cho nên mới đặc biệt mời hoàng thượng đến xem.”

Hoàng đế “ồ” lên một tiếng, thái giám tổng quản Tô
Bồi Thịnh ở sau lưng tiến lên tiếp nhận. Hoàng đế còn phân phó: “Mở.”
Tính tình hắn xưa nay nghiêm túc, một lời nói ra, Tô Bồi Thịnh không dám hỏi
thêm, lập tức lấy chiếc kim đồng nạy cái khóa nhỏ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+