Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 00:Mở đầu (2) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Trong hộp lót vải lụa vàng, nhưng không hề có công văn chỉ dụ
gì, chỉ thấy một chiếc túi có thêu hoa văn kim tuyến. Nàng cực kì ngạc nhiên,
hoàng đế cũng bất ngờ, duỗi tay ra cầm chiếc túi lên xem. Trên mặt túi ở giữa
có thêu hoa văn rồng bằng kim tuyến, phía dưới có kết tua rua màu vàng, rõ ràng
là vật dụng của tiên đế. Hoàng đế không chần chừ mở chiếc túi ra, bên trong là
một miếng ngọc bội màu trắng, chạm vào thấy mát lạnh, trên mặt có khắc mấy chữ
vàng mảnh dẻ, chính là: “Tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục; khiêm
khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc”. Phía dưới miếng ngọc lại có một đoạn
tóc của nữ tử, mềm mại mượt mà, phảng phất một mùi hương như có như không.

Nàng cảm thấy cực kì xấu hổ, nhẹ nhàng ho khan một tiếng:
“Hóa ra không phải là văn thư gì quan trọng.” Trong nháy mắt nàng thấy
cực kì thất vọng, chung quy vẫn là đang còn trẻ, cảm thấy bị bẽ mặt. Rời thuyền
xuống một chiếc thuyền nhỏ tiến vào bờ, nàng vẫn chưa hết căm phẫn. Bước lên bậc
thềm xanh nàng bất chợt ngẩng đầu, chỉ thấy thấp thoáng có người đang gạt liễu
đi, nàng tưởng là thái giám hầu hạ, liền muốn hắn đi gọi cung nữ của nàng, nàng
gọi: “Này, ngươi qua đây.”

Người nọ nghe nàng gọi, theo bản năng quay đầu nhìn qua.
Nàng giật mình, người này chắc chắn không phải thái giám, tuổi chừng ba mươi, một
thân trường bào gấm đen, trước ngực có họa tiết màu xanh. Trên đầu chỉ đội chiếc
mũ gấm đen, nhưng eo thắt dây lưng màu vàng, rõ ràng là một vị hoàng tử.

Tên thái giám theo tùng vị hoàng tử này đã tiến lên thỉnh
an: “Thỉnh an Hòa tần.”

Lúc này vị hoàng tử kia mới biết thân phận của nàng, nhanh
nhẹn bình tĩnh khom người hành lễ: “Dận Chân xin thỉnh an mẫu phi.” Hắn
có đôi mắt đen và sâu thẳm. Chư vị hoàng tử có diện mạo không giống nhau, Dận
Chân thì có đôi mắt trong veo vô cùng.

Nàng rất khách khí đáp: “Tứ gia xin đứng lên, vẫn luôn
nghe Đức phi nhắc đến Tứ gia suốt.” Thật ra vị Tứ gia này từ nhỏ do Hiếu Ý
hoàng hậu nuôi dưỡng, lại có chút xa cách với thân mẫu. Thế nhưng gặp nhau như
thế này đành phải cố tìm ra vài câu để che dấu sự quẫn bách của bản thân.

Tứ a ca vẫn giữ bộ dáng thong dong như cũ: “Dận Chân đang
muốn vào hoa viên thỉnh an ngạch nương.” Đôi mắt đen nhánh không đoán được
ý tứ gì. Từ lâu nàng đã nghe nói Tứ a ca khó lường, khó nắm bắt nhất, hóa ra
đúng là vậy.

Theo quy củ, phi tần hậu cung cùng các hoàng tử trưởng thành
nên ít gặp gỡ, tránh được thì tránh. Trong lúc nàng đang vội vàng lại gặp Tứ a
ca, suy cho cùng vẫn là không ổn. Huống hồ tuổi nàng còn trẻ, so với vị hoàng tử
trước mặt này nàng còn trẻ hơn vài tuổi. Nàng bị hắn gọi một tiếng mẫu phi chỉ
cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Hắn chợt đứng thẳng lên nói: “Dận
Chân cáo lui.”

Nàng cũng không nhớ rõ lắm, chỉ biết hoàng hôn ngày đó bao
trùm khắp nơi, ánh hồng ánh tía chiếu rọi lên những chiếc lá phong đỏ rực như lửa,
càng làm sắc đỏ tràn đầy chung quanh, trông như pháo bông nở rộ tứ phía vào mỗi
đợt Tết Nguyên Tiêu vậy. Người ta vẫn gọi thế là “Vạn thọ vô cương”
(sống lâu muôn tuổi). Mỗi năm đều đốt để đổi được một nụ cười của hoàng đế.
Nàng đột nhiên nghĩ đến, “vạn thọ vô cương”, thật sự có “vạn thọ
vô cương” sao? Nàng nhớ tới khuôn mặt của hoàng đế, gầy gầy thanh tú, nếp
nhăn nơi khóe mắt, ánh mắt thâm sâu khó dò. Nhưng hoàng tử Dận Chân kia, khuôn
mặt sáng sủa, ánh mắt trong vắt, giống như nước trong hồ, bình tĩnh thong dong,
dưới đáy còn gợn lên một loại sức sống mãnh liệt.

Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con quạ kêu a a, vỗ
cánh bay về phía cánh rừng nơi xa. Hoàng hôn phủ lên bốn bề, khu lâm viên thắng
cảnh đẹp đẽ kia từ từ mờ nhạt, như mộng như ảo.

Những ngày sau đó vẫn như cũ sóng yên biển lặng. Sự tranh đoạt
trong triều dần truyền tới hậu cung. Khi phế truất thái tử, hoàng đế gần như
già đi chục tuổi chỉ sau một đêm. Mấy ngày liền người không ăn không ngủ, bệnh
một thời gian dài. Các vị a ca không ngừng tranh giành, phe ủng hộ Bát a ca vẫn
là đông nhất. Hậu cung tuy không tham dự vào chuyện triều chính, nhưng trong
lòng hoàng thượng luôn ưu phiền không vui, nàng cũng thường nhận ra. Có một
đêm, hoàng thượng bỗng tỉnh giấc, bàn tay lạnh như băng của hắn phủ lên mặt
nàng. Nàng bừng tỉnh sau giấc ngủ, mắt nhập nhèm, hắn cúi đầu xuống gọi nàng một
tiếng: “Lâm Lang.”

Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy cái tên này. Hơi thở thô
ráp của hoàng đế thoảng qua. Lòng bàn tay hắn có vết chai do kéo cung, vuốt ve
khuôn mặt nàng rồi hắn xoay người, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

 

Sau đó, nàng cũng quên mất.

 

Năm Khang Hi năm mươi bảy tuổi, nàng được phong làm Hòa phi.
Sự sủng ái hơn hai mươi năm vẫn chưa dứt, cũng coi như là ngoại lệ rồi. Ngày sắc
phi đó cực kì náo nhiệt. Vài vị phi tần thân thiết trong hậu cung chuẩn bị tiệc
rượu, nàng cũng uống rất nhiều, sau cùng có hơi say say.

Buổi tối tẩy trang, nhìn vào trong chiếc gương thủy tinh,
hai gò má của nàng vẫn như cũ đỏ hồng tươi đẹp như hoa đào. Nàng buồn bã nhìn
chính mình trong gương, vẫn rất đẹp. Ba mươi sáu tuổi rồi nhưng vẫn trông như
chỉ hơn hai mươi. Sắc đẹp phai dần thì sự yêu chiều cũng dần mất đi, thế nhưng
nàng lại vẫn xinh đẹp như trước, vẫn mãi luôn như thế.

Lại qua bốn năm nữa, hoàng đế cũng đã già. Nhưng cứ cách mấy
ngày là lại đến nói chuyện cùng nàng. Nàng uyển chuyển bẩm tấu, xin được nuôi
dưỡng một vị hoàng tử. Hoàng đế nghĩ nghĩ rồi bảo: “Trẫm hiểu ý của nàng,
các hoàng tử đều đã lớn cả rồi. Trong mấy vị hoàng tôn (cháu) Trẫm sẽ chọn ra một
vị cho nàng dưỡng, cũng giống nhau cả thôi.”

Trầm ngâm một lát lại nói tiếp: “Hoằng Lịch, nhi tử nhà
Lão Tứ cũng rất được, ngày mai trẫm sai người đưa vào cung cho nàng nhìn một
chút.” Hoàng đế xưa nay vốn cẩn thận, lại nói: “Trong cung nhiều thị
phi, chỉ bảo giao cho nàng cùng quý phi cùng nuôi dưỡng là được.” Đồng quý
phi địa vị tôn quý, như thế này sẽ đỡ được nhiều lời đồn đại, lòng nàng bỗng có
chút chờ mong.

 

Vị hoàng tôn mang nhũ danh là “Nguyên Thọ” kia có
một đôi mắt đen nhánh sáng ngời, vô cùng hiểu lễ nghi, lại còn hiểu chuyện và
đáng yêu nữa. Có hắn đến, dường như trong cung đầy ắp tiếng cười. Mỗi ngày từ
thư phòng trở về với nàng đều khiến nàng quên hết thảy mệt mỏi phiền não.

Có một hôm hoàng đế đến đây, Nguyên Thọ cũng vừa khéo vừa học
xong. Hoàng đế hỏi hắn Sinh Thư, tuy tuổi hắn còn nhỏ nhưng lại cực kì hiếu học,
lại còn trẻ con nên ngâm nga lanh lảnh đọc “Ái liên thuyết”: “Thủy
lục thảo mộc chi hoa, khả ái giả thậm phiền. Tấn đào uyên minh độc ái cúc; tự
lí đường lai, thế nhân thịnh ái mẫu đan; Dư độc ái liên chi xuất ứ nê nhi bất
nhiễm… (Hoa của cây, cỏ trên sông rất được yêu thích, Đào Uyên Minh thời Tấn
chỉ thích hoa cúc. Từ thời Đường, ai ai cũng lại thích mẫu đơn, chỉ có mình tôi
thích hoa sen, trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn…).”

Hoàng đế ngồi xếp bằng trên tràng kỷ, vừa cười mỉm vừa nghe,
trong lòng tràn đầy sự yêu mến.

Sau khi Nguyên Thọ về nhà rồi lại hồi cung, trước tiên hắn
thỉnh an nàng, rồi trình lên vài viên hương nhu: “Dâng lên thái thái tránh
bị cảm nắng.”

Trong ngôn ngữ dân tộc Mãn gọi tổ mẫu* là “Thái
thái”, đứa nhỏ này lại gọi nàng như thế, nàng bật cười ôm hắn vào lòng hỏi:
“Là ngạch nương ngươi bảo ngươi dâng lên?” Đôi mắt đen trong vắt của
Nguyên Thọ nhìn nàng rồi đáp: “Không phải, là a mã.”

* Tổ mẫu: bà nội

A mã mà hắn nói đương nhiên chính là Tứ a ca Dận Chân. Nàng
khó tránh khỏi nao nao trong lòng, Nguyên Thọ nói tiếp: “A mã hỏi chuyện
Nguyên Thọ ở trong cung, rồi nói rất nhớ thái thái.”

Nàng bỗng nhớ lại rất nhiều năm về trước, dưới sắc trời đỏ rực
trong Sướng Xuân Viên, Tứ a ca cao lớn đứng đó, ánh mắt đen sâu xa. Tay nàng vuốt
vuốt đuôi sam đen nhánh của Nguyên Thọ, khe khẽ thở dài.

Việc cuối cùng cần đến cũng đến, ngày 13 tháng 11 năm Khang
Hy thứ sáu mốt, hoàng đế băng hà tại Sướng Xuân Viên.

Phi tần đều ở trong cung, chư vị hoàng tử phụng di chiếu, là
Tứ a ca Dận Chân kế thừa hoàng vị. Nàng cũng không quan tâm đến tất cả những
chuyện này vì kể từ thời khắc nàng nghe thấy tin dữ kia nàng đã biết, đời này của
nàng đã hết. Từ nay về sau, nàng là một thái phi, một người không có nhi tử mà
nương tựa, một thái phi bốn mươi tuổi.

Trên danh nghĩa tuy là Đồng quý phi cai quản lục cung, nhưng
hơn phân nửa việc hậu cung lại do nàng quyết định. Hoàng đế băng hà, nàng khóc
lóc thảm thiết, khóc một thời gian dài, đau đớn đến chết lặng. Nhập cung hơn
hai mươi năm có thừa, nàng được hưởng hết sự sủng ái từ hắn, nhưng rồi vẫn có
ngày hôm nay, vẫn có ngày phải rời ra hắn. Nàng không biết là mình khóc vì quá
khứ, hay khóc vì tương lai của nàng nữa, có lẽ, nàng cũng đâu còn tương lai?

Mỗi ngày ngoài khóc lóc nàng còn phải cố gắng lên tinh thần
đi kiểm lại di vật của tiên đế. Tổng quản cung Càn Thanh Cố Vấn Hành hai mắt
sưng đỏ, cầm một hộp bằng gỗ trắc bẩm báo: “Đây là chiếc hộp Vạn tuế gia đặt
ở cạnh gối…” Còn chưa nói hết đã nghẹn ngào không nên lời.

Nàng nhìn thấy chiếc hộp tinh xảo kia, khóa kín nghiêm mật,
chỉ sợ bên trong là vật gì quan trọng liền bảo với Cố Vấn Hành: “Thứ này
giao cho bên…” Lời vừa ra khỏi miệng đã nghĩ thấy không ổn, nàng nghĩ
nghĩ rồi sửa lại: “Vẫn là nên mời hoàng thượng tới.”

Cố Vấn Hành run run, hiểu được nàng nói đến hoàng đế hiện tại,
mặc dù không hợp quy củ nhưng vẫn hiểu rõ sự quan trọng của sự việc, có thể đây
là vật gì quan trọng, chính hắn cũng sợ bị liên quan nên tự mình đi thỉnh ngự
giá.

 

Hoàng đế mặc cả người quần áo tang. Trên mặt trắng bệch
không một chút máu, hắn đi vào trong điện thỉnh an thái phi. Nàng cũng nghiêng
nghiêng người đáp lễ, chỉ thấy hắn ngước mắt lên, trong mắt đều là tơ máu sau mấy
ngày túc trực cạnh linh cữu không ngủ. Ánh mắt hắn đã muốn rũ xuống. Đôi mắt
sáng sủa trong suốt của Nguyên Thọ hóa ra là giống hắn.

Trong điện ảm đạm, nhìn ra mành trướng chung quanh đều một mảng
màu trắng, như phủ một tầng khói bụi, tất cả đều u ám tối tăm. Hoàng hôn chiếu
vào lại càng làm cảnh vật nhuốm màu buồn bã. Nàng ngừng lại một chút rồi bảo:
“Chiếc hộp này là di vật của tiên đế, đặt cạnh gối trên giường, có lẽ là vật
quan trọng cho nên mới đặc biệt mời hoàng thượng đến xem.”

Hoàng đế “ồ” lên một tiếng, thái giám tổng quản Tô
Bồi Thịnh ở sau lưng tiến lên tiếp nhận. Hoàng đế còn phân phó: “Mở.”
Tính tình hắn xưa nay nghiêm túc, một lời nói ra, Tô Bồi Thịnh không dám hỏi
thêm, lập tức lấy chiếc kim đồng nạy cái khóa nhỏ.

 

Trong hộp lót vải lụa vàng, nhưng không hề có công văn chỉ dụ
gì, chỉ thấy một chiếc túi có thêu hoa văn kim tuyến. Nàng cực kì ngạc nhiên,
hoàng đế cũng bất ngờ, duỗi tay ra cầm chiếc túi lên xem. Trên mặt túi ở giữa
có thêu hoa văn rồng bằng kim tuyến, phía dưới có kết tua rua màu vàng, rõ ràng
là vật dụng của tiên đế. Hoàng đế không chần chừ mở chiếc túi ra, bên trong là
một miếng ngọc bội màu trắng, chạm vào thấy mát lạnh, trên mặt có khắc mấy chữ
vàng mảnh dẻ, chính là: “Tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục; khiêm
khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc”. Phía dưới miếng ngọc lại có một đoạn
tóc của nữ tử, mềm mại mượt mà, phảng phất một mùi hương như có như không.

Nàng cảm thấy cực kì xấu hổ, nhẹ nhàng ho khan một tiếng:
“Hóa ra không phải là văn thư gì quan trọng.”

Hoàng đế bảo: “Đã là vật tùy thân của tiên đế thì chắc
có ý nghĩa sâu xa nào đó, xin mẫu phi cất giữ thay.” Thế rồi đem túi dâng
lên, nàng nhận lấy mới chợt nhớ ra như vậy không đúng quy củ, lặng lẽ liếc mắt
nhìn hoàng đế, ai dè hắn cũng đồng thời ngước nhìn lên, mắt nhìn thẳng nàng,
trong lòng nàng không tránh run rẩy một phen.

Đến ngày liệm thứ hai, trước mặt linh cữu tiên đế đã xảy ra
chuyện. Hoàng đế là nhi tử của Đức phi, Đức phi tuy chưa được phong hiệu thái hậu
nhưng danh vị cũng đã định. Mỗi ngày khóc than trước linh cữu đều là Đức phi đứng
đầu chư vị phi tần. Thế nhưng hôm đó, Đức phi vừa mới tiến vào đại điện, Nghi
phi lại sai người mang đệm mềm của mình đến, đặt trước Đức phi. Chư vị phi tần
đương nhiên hỗn loạn một trận.

Nàng quỳ gối giữa đám người, trong lòng vẫn là một sự nghi
hoặc chết lặng. Nghi phi coi rẻ tân đế (hoàng thượng hiện tại) như vậy sẽ mắc
phải tội gì? Tuy trong cung có vài nghi vấn đối với di chiếu, nhưng ai cũng
không dám ngang nhiên hỏi, Nghi phi làm vậy không để cho tân thái hậu chút thể
diện, tựa như cho hoàng đế một cái tát mạnh mẽ.

Lúc hoàng hôn nàng đi thăm Nghi phi, từ khi Nghi phi ốm bệnh
nhẹ tới nay, vẫn râm ran không dứt bệnh, Nghi phi thấy nàng liền buồn bã nói:
“Muội muội tốt, nếu như tỷ tỷ có thể đi cùng tiên đế, coi như là phúc phận
của tỷ tỷ.” Trong lòng nàng dâng lên một chút lạnh lẽo, tiên đế băng hà,
thái phi các nàng phải chuyển đến Tây Tam Sở, hơn nữa, nàng không có con cái,
những ngày dài dằng đẵng từ nay về sau lấy gì mà sống qua ngày? Tuy vậy lời thốt
ra lại là an ủi Nghi phi: “Tỷ tỷ hãy vì Cửu a ca, nên giữ gìn sức khỏe.”
Nhắc tới nhi tử yêu thương, Nghi phi không khỏi thở hổn hển: “Đúng là tỷ
chỉ lo cho Lão cửu…” Sau một lúc lâu, đột nhiên rơi lệ: “Cuối cùng
vẫn là Lâm Lang có phúc, có thể đi trước tiên đế một bước.”

Mới đầu nàng cũng không để ý, thế nhưng cứ như sấm rền bên
tai, đằng sau là âm thanh mưa gió gào thét. Cái tên này trong trí nhớ của nàng
vừa mơ hồ vừa rõ ràng, dường như là rất quan trọng. Nhưng hết lần này đến lần
khác nàng không nhớ ra là đã nghe thấy ở đâu, vì vậy bật thốt lên hỏi:
“Lâm Lang là ai?”

Nghi phi dừng một lát, nói: “Là ngạch nương của Bát a
ca… Muội ấy cũng đã mất mười một năm rồi, cũng tốt, còn hơn hôm nay như tỷ
trơ mắt nhìn người ta là dao thớt, còn ta là miếng thịt cá.”

 

Kinh tâm động phách đến như vậy… cũng không phải nằm ở câu
dao thớt hay thịt cá kia, mà là nàng đột nhiên nhớ đến năm Khang Hy năm mươi
năm tuổi, cũng vào một đêm lạnh giá tháng mười một, khắp trời là tuyết trắng.
Lương Cửu Công – thái giám lo liệu những việc hàng ngày cho hoàng đế sai người
đến báo, hoàng đế long thể không khỏe.

 

Nàng không quản tuyết dày, dẫm tuyết đi đến thỉnh an thăm hỏi,
ở buồng ngoài thấp thoáng nghe thấy cuộc đối thoại của Lương Cửu Công cùng ngự
y, vụn vặt nghe được câu được câu chăng, chắp vá với nhau thì gần như thế này:
“Vạn tuế gia hình như gặp ác mộng, sau đó mới không dễ dàng gì thiếp đi.
Tin báo tang từ Trữ Tú cung đã tới rồi……… Lúc đó Vạn tuế gia nhổ ra một
ngụm máu tươi……… Nhổ ra nhiều đến mức cả chiếc áo đều là……… Ngài
xem, bây giờ đều khô thành màu tím cả rồi………”

Tiếng của ngự y càng nhỏ hơn: “Là do quá đau lòng nên
máu mới không về tim………”

Hoàng đế cũng không gặp nàng, vì thái giám bẩm báo Bát a ca
đã đến. Nàng đành quay về, sau này nghe nói Bát gia tại ngự tiền khóc to mấy
canh giờ, khàn cả giọng, đến cổ họng cũng đau rát. Hoàng đế thấy con mình như vậy
không khỏi thương tâm, đến bữa tối cũng không ăn, liên tiếp mấy ngày đều ăn rất
ít. Nhưng sau đó lại có chuyện, thái tử mới phục vị không lâu bị phế truất, từ
đó sức khỏe hoàng đế suy yếu, không còn được như xưa.

Nàng nhớ rõ ràng, trong cái đêm khuya tĩnh lặng đó, nửa đêm
trong giấc mộng, hoàng đế từng gọi một tiếng “Lâm Lang”. Những việc
liên quan tới cái tên này bỗng dào dạt ào đến cuồn cuộn như sóng biển, quá khứ
đã qua ầm ầm sụp đổ. Tất cả những thứ mà nàng đã có… Nữ tử mặt mũi bình thản
đó chợt hiện lên rõ ràng trong kí ức. Hình dáng rõ nét, quen thuộc đến mức muốn
tránh cũng không tránh được.

Hóa ra là nàng, hóa ra lại là nàng ta…

Sủng ái hơn hai mươi năm của nàng… hóa ra lại là của nàng
ta…

Tựa như một câu chuyện cười buồn cười nhất thế gian, tất cả
những gì nàng cố chấp tin tưởng, hóa ra không có chút gì thuộc về chính mình.
Nàng nhớ đến trên trang giấy trắng kia, hoàng đế từng nét, từng nét bút phác họa
lên hình dáng đó, mặt mày sinh động biết bao. Hoàng đế vì sao tức giận, bởi vì
đặt bút xuống lại cực kì lưu loát mà vẽ nên khuôn mặt kia, tựa như đã vẽ hàng
nghìn lần, hàng vạn lần ở trong tim. Cho nên mới vung bút lên liền phác thành,
không chút chần chờ.

Hoàng đế giấu kĩ đến vậy, giấu diếm được chính mình, giấu diếm
được tất cả mọi người, chỉ sợ ngay cả bản thân mình cũng hoảng hốt là đã giấu
được rồi. Chính là không lừa nổi trái tim, không lừa được kí ức tại nơi sâu nhất
trong tim, nơi đó đã in lại rất rõ ràng. Chỉ cần vừa cầm bút lên sẽ liên bất
tri bất giác phác họa nên kí ức.

Nửa đời người này, hóa ra lại là một câu chuyện cười. Nàng
được vị đế vương kia sủng ái nửa đời, sự sủng ái này lại chẳng có một phần thuộc
về nàng. Nàng còn có cái gì? Nàng đúng là chẳng có gì trong thâm cung vắng vẻ
này.

Ngày hôm đó nàng khóc trước linh cữu tiên đế, không phải là
gào khóc đứt ruột đứt gan, cũng không phải là nước mắt ròng ròng thống khổ, mà
là im lặng rơi lệ…

Dường như nước mắt cả đời người đều chảy hết trong một khắc
này. Nàng không biết mình đã quỳ trước linh cữu bao lâu, chỉ thấy hai mắt đau đến
mức không thể mở mắt, tê dại, không còn sức lực. Trong lòng là một sự chết lặng
vô vọng. Qua lễ khâm liệm, những phi tần đến Càn Thanh cung khóc lóc càng ngày
càng ít, hóa ra đau thương quá sâu sắc vẫn có thể chậm rãi lành lại.

Hoàng hôn chiếu vào bên trong điện, đem bóng hình cô đơn của
nàng kéo thành một dải dài lẻ loi.

 Hết chương mở đầu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+