Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 02- Phần 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tri kỷ nhất nhân thùy thị?
Dĩ hĩ. Doanh đắc ngộ tha sinh.
Hữu tình chung cổ tự vô tình, biệt ngữ hối phân minh.  
Mạc đạo phương thì dịch độ, triêu mộ.
Bảo trọng hảo hoa thiên.
Vi y chỉ điểm tái lai duyến, sơ vũ tẩy di điền.

– “Hà diệp bôi” Nạp Lan Dung Nhược –

(Đời này gặp được nàng thì không thể yêu ai được nữa,
nguyện chung thủy suốt cuộc đời. Thê tử không may qua đời, phu quân giữ
lại di vật của thê tử để kiếp sau nàng nhìn thấy vật này có thể nhớ lại
kiếp trước cùng mình.)

Đến lập xuân, Lâm Lang mới dần khỏe lại. Mấy ngày gần đây
trong cung lại đang bận rộn chuẩn bị cho cuộc đi săn. Ngọc Trợ thấy Lâm Lang
ngày càng tươi tắn hơn, có thể làm việc như trước nên cực kì vui mừng nói:
“Hoàng thượng muốn xuất cung đi săn, phòng giặt đồ chúng ta cũng phải đi
theo hầu hạ. Ngươi khỏe lại làm ta yên tâm rồi.” Vì Lâm Lang làm việc cẩn
thận chu toàn nên Ngọc Trợ liền đến gặp tổng quản, đem tên nàng ghi vào danh
sách cung nữ đi theo hầu hạ.

Sau khi Lâm Lang vào cung, chưa từng bước ra ngoài cho nên lần
này vừa vui vừa than thở. Vui chính là trong lúc ngẫu nhiên nhìn qua rèm xe ra
ngoài, phố xá thành quách vẫn như xưa, than thở là vì Thiên tử đi tuần, chín
thành đều giới nghiêm, phố phường do nha môn bộ binh thống lĩnh, cùng với quân
tiên phong, kỵ binh, hộ quân, do ngự tiền đại thần phụ trách dẫn đầu dẹp đường.
Mỗi chỗ ngự giá (xe có vua ngồi) đi qua, trên đường đều treo bạt màu vàng, do
ba cánh quân bảo vệ. Đừng nói những kẻ rảnh rỗi, chỉ sợ đến một con chuột cũng
bị dọa chạy xa mười dặm.

Đường đi tắc nghẽn, xa xa chỉ thấy cả đoàn xe nối tiếp nhau,
quanh co khúc khuỷu, hàng ngũ dài hơn mười dặm.

Thật ra nàng mới tiến cung chưa lâu, chỉ nghe nói kỷ luật
quân binh nghiêm khắc, nay mới tận mắt thấy thiên binh vạn mã, tiếng chân đều đặn,
bánh xe vang lộc cộc, đến ngay một tiếng ho khan cũng không có.

Đến chiều hạ trại, lều trại cũng san sát nối tiếp nhau, ngọn
lửa hừng hực tỏa ra từ đuốc thông sáng như ban ngày. Mấy ngày liền ánh trăng đều
bị những ngọn đuốc này làm cho lu mờ ảm đạm. Trên bình nguyên mênh mông, trăng
trên cao, đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng củi cháy trong đống lửa “ba ba
tách tách” liên hồi. Lúc binh sĩ trực ở các lều trại đi tuần vòng quanh,
áo giáp sắt leng keng va chạm, cái bóng đen của binh sĩ chiếu lên lều bạt,
trông y như người khổng lồ.

Lâm Lang dựa theo ánh đèn sửa xong chiếc áo choàng màu xanh
lam, có thêu hình hai con rồng uốn vào nhau thì chợt nghe xa xa có tiếng thổn
thức, có người đang thổi kèn. Ở nơi hoang vu này âm thanh đó cứ ngân nga vang vọng,
quanh quẩn lên xuống không ngừng.

Ngọc Trợ “ồ” một tiếng: “Ai thổi kèn thế?”
Lâm Lang lắng tai nghe kĩ, chỉ thấy tiếng kèn kia xao động, phảng phất như có
âm thanh kim loại chen vào. Người thổi kèn khuất phục trăm ngàn hùng binh, có rất
nhiều đất đai. Nàng liền đoán: “Nhất định là một vị đại tướng quân thống
lĩnh quân đội đang thổi kèn.”

Đợi đến đoạn cuối, âm thanh của chiếc kèn lại càng mãnh liệt,
véo von rồi dừng lại, dư âm mỏng manh sắp đứt, giống như ánh trăng kia, đi thẳng
vào lòng người. Ngọc Trợ cảm thán: “Thổi thật hay, khiến người ta còn muốn
nghe tiếp nữa. Lâm Lang, không phải ngươi biết thổi tiêu sao, thổi một khúc
nghe xem.”

Nàng đáp: “Nô tì không thổi được đâu, chỉ biết qua loa
mà thôi, không dám thổi cho người khác.”

Ngọc Trợ cười: “Cũng đâu phải trong cung đâu, chỉ có mấy
người chúng ta, ngươi cũng không cần phải giấu. Ta biết ngươi luôn mang theo
mình chiếc tiêu, hôm nay ngươi không thể không thổi một khúc.”

Lần này phòng giặt đồ đi theo hầu hạ khoảng hơn mười người,
đều là cung nữ tuổi còn trẻ, mà ngoài lều trại quy củ không chặt, sớm đã muốn
gây chuyện. Nghe được câu này của Ngọc Trợ, không khỏi chờ mong, mồm năm miệng
mười vây quanh Lâm Lang khiến nàng không chịu nổi sự huyên náo ầm ĩ này, đành
phải rút ra cây tiêu ra: “Được rồi, mọi người đã muốn nghe thì ta cũng xin
thổi một khúc, nhưng mà đã nói trước rồi nhé, nếu như nghe xong đến ba tháng
sau cũng không nuốt trôi miếng thịt thì ta cũng mặc kệ đó.”

Nàng trầm ngâm một lát, đoạn cầm cây tiêu lên, thổi một khúc
“Tiểu
trùng sơn”

Xuân đến cổng thành xanh cây cỏ

Vài cánh mai hồng chưa nở nhẹ rơi

Một ấm trà xanh vương ít cặn

Uống một chén, tỉnh trong giấc mộng.

Hoa ngả bóng lên cửa lớn

Trăng soi lên mành thưa, hoàng hôn thật đẹp!

Hai năm ba bận phụ mùa xuân

Xuân năm nay nhất định phải tận hưởng.

Ngọc Trợ không hiểu nhạc lý, chỉ thấy tiếng tiêu trong trẻo
lạnh lùng, nhẹ nhàng nhưng bi thương động lòng người. Nghe trong đêm yên tĩnh,
như kể như khóc, tiếng tiêu quanh quẩn vương vấn, như đem theo ánh trăng, thanh
lệ khó nói nên lời. Một khúc tiêu vừa thổi xong, trong lều vẫn im lặng như cũ.

Một lúc lâu sau Ngọc Trợ mới cười nói: “Ta chẳng nói được
là chỗ nào hay, nhưng mà sau một lúc lâu mà vẫn cảm thấy tiếng tiêu kia cứ như
đang quanh quẩn bên tai.”

Lâm Lang cười đáp: “Cô cô quá khen rồi.” Một lời
còn chưa nói xong, chợt nghe tiếng kèn nọ từ xa lại vọng tới.  

“Tiếng kèn lại thổi đến rồi, chắc có ý phụ xướng cùng
chúng ta.” Ngọc Trợ bảo.

Lần này thổi là khúc “Nguyệt xuất”. Khúc này thường
nghe từ đàn cầm, Lâm Lang chưa từng nghe ai dùng kèn thổi lên bao giờ. Âm thanh
phát ra từ kèn vốn lanh lảnh, thổi khúc nhạc xưa lại đem theo một luồng gió mới,
khiến người ta có cảm giác hoàn toàn mới mẻ.

Thế nhưng giai điệu trong tiếng kèn kia lại dứt khoát, ngang
ngược, hoàn toàn không có ý tứ đau buồn than thở như trong ca từ, ngược lại còn
có ba phần thong dong. Kèn kia thổi xong khúc “Nguyệt xuất” thì ngừng
một lúc lâu rồi lại bắt đầu thổi lại từ đầu.

Cuối cùng Lâm Lang không chịu được nữa liền đem tiêu hợp xướng.
Một tiêu một kèn cùng nhau diễn tấu. Tưởng chừng hai âm thanh trái ngược nhau
nhưng lại phối hợp rất nhịp nhàng ăn ý. Một khúc nhạc hòa quyện giữa tiếng kèn
lạnh lùng dứt khoát với tiếng tiêu quanh quẩn lưu luyến không thôi.

Tuy mấy cung nữ không hiểu nhạc lý cho lắm nhưng nghe lại thấy
rất hay, tò mò đoán xem người thổi kèn kia là ai thế rồi lại bùng lên náo nhiệt,
ai ai cũng tranh nhau đoán mà không hề để ý đến cửa lều đã được vén lên, theo
đó là mấy người vây quanh một người cùng tiến vào.

Những người trong lều bạt quay về phía cửa, chỉ thấy người
đi đầu phong thái hiên ngang, khoảng 26, 27 tuổi. Trên đầu đội một chiếc mũ
lông màu đen có thêu hai chữ “Vạn thọ” bằng chỉ đỏ. Người ấy nhìn
quanh quất, ánh mắt sắc bén, nhìn qua một lượt tất cả những người trong lều.
Các cung nữ không ngờ lại có một vị khách không mời mà đến. Nhìn thân phận của
người này thì chẳng phải quan cũng không phải binh, hoàn toàn không biết vì sao
trong đoàn hộ tống ngự giá lần này lại có dạng người đó, không khỏi hoảng hốt bất
động.

Duy chỉ có Lâm Lang nhẹ nhàng bước tới, hành lễ nói:
“Nô tì khấu kiến Dụ vương gia, Vương gia vạn phúc kim an!”

Lúc này mọi người trong lều mới bừng tỉnh, vội vội vàng vàng
quỳ xuống dập đầu thỉnh an.

Phúc Toàn vẫy vẫy tay cho qua, ý bảo miễn lễ: “Người vừa
rồi thổi tiêu là ai?” Lâm Lang nhỏ giọng đáp: “Là nô tì.”

Phúc Toàn “ồ” một tiếng rồi hỏi: “Ngươi có biết
ta?” Tuy hắn hay ra vào cung đình nhưng theo quy định thì không thể vô cớ
gặp gỡ cung nữ hậu cung được. Hắn mặc thường phục cho nên cung nữ trong lều mới
không biết, không ngờ nàng kia lại biết được thân phận của hắn.

Lâm Lang đáp: “Nô tì chưa từng có phúc được gặp Vương
gia.” Phúc Toàn ngạc nhiên: “Vậy tại sao ngươi lại biết…”

“Áo gấm của Vương gia chắc chắn là được Hoàng thượng
ban thưởng.” Lâm Lang khẽ đáp.

Phúc Toàn cúi đầu nhìn, chỉ thấy cổ tay áo có hơi lộ ra lớp
lông chồn tía sáng mượt, theo lệ chỉ có y phục Hoàng đế mới được dùng lông chồn
tía. Cho dù thân phận cao quý như thân vương, đại thần cũng không thể đi quá giới
hạn. Hắn không ngờ là mình lộ ra sơ hở, không khỏi cười: “Đúng, đúng là do
Hoàng thượng ban thưởng.” Trong lòng thầm tán thưởng cung nữ này nhanh nhẹn
cẩn trọng. Nhìn nàng đứng nghiêm túc nơi đó, ánh mắt hướng xuống, mặt mày hoàn
toàn không phải kiểu xinh đẹp tuyệt trần, thế nhưng, dưới ánh đèn, mặt mày trắng
mịn như ngọc. Phúc Toàn nhẹ nhàng khen ngợi:”Vừa rồi ngươi thổi tiêu rất
hay.”

Lâm Lang đáp: “Chỉ là ngày nhỏ nô tì từng được học qua
một ít, nhất thời to gan tùy tiện thổi lên, đã làm bẩn tai Vương gia rồi, xin
Vương gia thứ tội.”

“Không cần quá khiêm tốn, tối nay trăng đẹp như vậy,
thích hợp nghe tiếng tiêu, ngươi lại thổi thêm một khúc đi.”

Lâm Lang nghĩ một chút rồi đành thổi một khúc “Cửu vực”.
Ca từ của khúc “Cửu vực” này vốn là ca ngợi Chu Công. Chu Công là nhi
tử Văn Vương, đệ đệ của Vũ Vương. Từ nhỏ đã hiếu thuận hơn người, khi Vũ Vương
yên vị thì lại lấy sự trung thành ra phò trợ Vũ Vương. Nàng lấy khúc này ra đáp
lại lệnh vương lại là vô cùng thích hợp, không những ca tụng Phúc Toàn, mà còn
khen ngợi hai vị thánh hiền văn võ song toàn là Tiên đế và Hoàng đế bây giờ.
Phúc Toàn nghe xong, không thể không cười: “Ngươi từng được học hành
sao?”

“Chỉ là học được đôi ba chữ mà thôi.” Nàng đáp.

Phúc Toàn gật gật đầu, nhìn chung quanh, bất giác hỏi:
“Các ngươi làm nhiệm vụ gì?”

Lúc này Ngọc Trợ mới kính cẩn đáp: “Bẩm Vương gia,
chúng nô tài thuộc phòng giặt đồ.”

Phúc Toàn “ừ” một tiếng, chợt nghe tiếng lều bạt
khẽ động, một tiểu thái giám bước vào, thấy Phúc Toàn liền vui mừng thỉnh an:
“Hóa ra Vương gia ở đây, làm nô tài tìm mãi… Vạn Tuế Gia đang tìm Vương
gia đấy ạ.”

Phúc Toàn nghe xong vội dẫn đám người đi. Đợi hắn đi khỏi
thì lều bạt mới ồn ào trở lại. Ngọc Trợ vuốt vuốt ngực, hít một hơi sâu:
“Thật là dọa chết ta, không ngờ đúng là Dụ vương gia. Lâm Lang, may mà
ngươi lanh lợi.”

Lâm Lang đáp: “Cô cô từng trải, chuyện gì cũng đã kinh
qua, chỉ là chúng ta ở trong cung, trước giờ chưa từng gặp người bên ngoài nên
cô cô mới nhất thời không nghĩ đến mà thôi.”

Ngọc Trợ đi đến bên cửa lều nhìn sắc trời rồi nói: “Đi
trải chăn đi, ngày mai còn phải dậy hầu hạ từ sớm.”

Các cung nữ đáp một tiếng “vâng”, ba bốn người đi
trải chăn, dọn dẹp xong rồi đi ngủ.

Chỗ của Lâm Lang vừa vặn ở bên sườn Ngọc Trợ. Nàng trằn trọc
một lúc lâu, khó ngủ. Chỉ nghe tiếng loạt xoạt bên ngoài lều, hình như đã quá
canh bai. Trong lều yên tĩnh, nghe rõ tiếng ngáy nhẹ của từng người. Ai ai cũng
ngủ say sưa cả rồi, nàng không nén nổi tiếng thở dài khẽ khàng. Ngọc Trợ nghe
thấy liền hỏi nhỏ: “Còn chưa ngủ sao?”

Lâm Lang vội áy náy đáp: “Nô tì có bệnh lạ giường, nhất
định là đã đánh thức cô cô rồi.”

“Ta cũng thế, thay đổi chỗ là ngủ không yên giấc.”

Ngừng một lát rồi tiếng nhỏ như tiếng muỗi lại vang lên:
“Xem tình hình hôm nay thì Dụ vương gia có chút xúc động, sau này chắc
ngươi có chỗ dựa rồi.”

Trong bóng đêm nàng cảm thấy hai gò má nóng bừng. Một lúc
lâu sau lại nói như muỗi: “Cô cô, người lại nói đùa.” Ngọc Trợ nhỏ giọng
đáp: “Ngươi biết ta không nói đùa, Dụ vương gia là huynh trưởng của Hoàng
thượng, sắc phong thân vương. Nếu như Vương gia mở miệng nói một tiếng với
Hoàng thượng hoặc Thái hậu thì ngươi cũng thoát ra được rồi.”

Lâm Lang chẳng nói năng gì, qua một lúc mới đáp: “Cô
cô, người cũng biết con nào có phúc phận lớn vậy.”

Ngọc Trợ cũng lặng im, lại cách một lúc mới nhẹ nhàng nói:
“Nói thật thì… nếu như Dụ vương gia thật sự mở miệng xin Hoàng thượng
cho ngươi đi thì ta cũng thấy oan ức thay ngươi, vận số của ngươi còn tiến xa
hơn nữa.”

Tiếng cô cô cực thấp, sau khi nàng kinh ngạc hoảng hốt một
lúc, cuối cùng chỉ đành đáp: “Cô cô nói như vậy… đến trong mộng Lâm Lang
cũng không dám mơ đến.”

Mấy ngày gần đây Ngọc Trợ rất hay buột miệng, trong lòng ngược
lại lại thấy yên tâm, vẫn là tiếng thì thầm bên tai: “Thật ra mấy năm nay
ta ở trong cung, cô đơn lại gặp được ngươi, làm ta cảm thấy ai cũng có cái số riêng.
Cô cô cũng đã già, nếu như thật sự có ngày đó cũng coi như cô cô này đã không
nhìn lầm.”

Lâm Lang cầm lấy tay cô cô, đáp: “Cô cô nói khiến người
ta phát sợ, Lâm Lang làm gì có phúc khí lớn như vậy. Cô cô đừng nói những lời tổn
thọ đó nữa.”

Ngọc Trợ vỗ vỗ nhẹ lên mình nàng, chỉ nói: “Ngủ
thôi.”

Ngày thứ hai lại là một ngày thời tiết nắng đẹp. Vì xuất
cung đi săn bắn nên mọi việc đều được giản lược. Lâm Lang thấy quần áo vẫn chưa
giặt xong liền tiện tay cầm đi giặt giũ. Tháng ba mùa xuân, hương cỏ nồng nồng,
lại pha tạp hương hoa dại, một đường đi đánh động đám bướm, đàn chim. Bốn, năm
cung nữ nâng giỏ quần áo lớn, người giặt người giũ bên bờ sông ồn ã, nước bắn
lên tung tóe.

Lâm Lang vừa đập mấy đập bỗng “ai da” một tiếng,
nàng vốn không quen giặt giũ bên sông, không để ý nên khiến giày thấm nước bị ướt,
dưới chân lành lạnh, nước đã ngấm vào chân rồi. Nhìn thấy mấy cung nữ kia vẫn
đang đứng dẫm dẫm ở chỗ nước nông, nàng cười hỏi: “Tuy là mùa xuân nhưng lội
nước các tỷ không thấy lạnh sao?”

Một cung nữ đáp: “Một lúc là quen thôi, ngược lại lại
thấy hay ho nữa, muội cũng qua đây thử xem.”

Lâm Lang thấy làn nước xanh ngọc, trong veo thấy đáy, bản
thân vẫn có vài phần nhát gan, cười cười bảo: “Muội cứ thấy sợ sợ… nước
chảy xiết như thế…”

Cung nữ bên cạnh bật cười: “Nước nông như vậy cũng chẳng
cuốn nổi muội đâu.”

Nàng chỉ lắc đầu: “Không được, muội không dám
đâu.”

Đang lúc cười nói an nhàn bỗng thấy một tiểu cung nữ thở hổn
hển chạy đến từ phía cánh rừng phía xa: “Lâm Lang tỷ tỷ, mau, mau… Ngọc
cô cô gọi tỷ quay về.”

Nàng giật mình, chiếc áo lụa trong tay trôi theo dòng nước,
nàng liền vội nhoài người giữ lại. Đem giỏ quần áo với cái dùi đập cho cung nữ
nọ rồi theo tiểu cung nữ quay về lều trại.

Bước vào thấy Vân Sơ đang ngồi bên trong, nàng cười hỏi:
“Muội cũng đoán tỷ tỷ cũng theo đoàn lần này, nhưng không ngờ tỷ sao lại
qua thăm chỗ muội?”

Theo qui định thì những người hầu hạ ngự tiền không thể tùy
ý đi lại. Vân Sơ lộ vẻ lo lắng, đưa nàng xem một chiếc áo. Lâm Lang nhìn chiếc
áo gấm có hoa văn rồng liền biết là áo vua, trên phía vai áo lại rách ra khoảng
một tấc. Vân Sơ kể: “Hôm nay lúc Vạn Tuế Gia đang đi, chiếc áo vướng vào một
cành cây rồi rách thành như thế. Mà đợt này đi thì những người thêu giỏi đều để
lại trong cung mất rồi.”

Ngọc Trợ đứng một bên bảo: “Lâm Lang, xưa nay ngươi
thêu thùa rất khéo, xem xem có thể vá lại được không?”

Lâm Lang đáp: “Cô cô có lời phân phó lẽ ra nên nỗ lực
thử một lần, nhưng đây là áo của Hoàng thượng, nô tì sợ làm hỏng mất lại liên lụy
tới cô cô cùng Vân Sơ tỷ tỷ.”

“Lần này đi không ngờ thời tiết lại ấm áp vậy, chỉ mang
theo ba chiếc áo. Không chừng buổi tối Vạn Tuế Gia sẽ muốn thay, quay về kinh lấy
thì không kịp, Tứ Chấp Khố đang lo lắng như kiến trên chảo lửa, tỷ cũng bận bịu
tìm người vá, tiện đưa tới chỗ cô cô cho muội xem. Tỷ biết muội có khả năng, dù
sao cũng cứ thử đi.”

Lâm Lang nghe tỷ tỷ nói vậy liền nhìn kĩ lần nữa, cầm cái
khung thêu ra trải lên, chỉnh lại sợi ngang sợi dọc, lại tỉ mỉ nhìn một hồi:
“Bây giờ lấy đâu ra chỉ vàng thẫm đây?”

Ngọc Trợ nói: “Ta thấy chỗ ngươi có chỉ màu vàng
đó.”

“Chỉ sợ vá lên không được giống hoàn toàn, hoa văn trên
áo gấm này lại không phải màu vàng thẫm, sợ là may vào không hợp.”

Trên mặt Vân Sơ lộ rõ vẻ lo lắng sốt ruột, Lâm Lang ngẫm
nghĩ: “Muội cứ vá lên đã, rồi xem xem có cách nào nữa không.” Lại
nhìn Vân Sơ nói tiếp: “May vá cũng không phải việc một lúc là xong được, tỷ
tỷ cứ quay về đi đã, lát nữa vá xong rồi sẽ phái người đến đưa cho tỷ.”

Vốn dĩ Vân Sơ cũng không dám ở lại lâu nên nghe nàng nói như
vậy liền cáo từ.

Trên chiếc áo gấm này thì một sợi chỉ cũng không thể khâu nhầm,
Lâm Lang xâu chỉ rồi chầm chậm khâu vá, nối sợi ngang rồi lại nối sợi dọc. Dần
dà cũng qua hai canh giờ, vá xong vết rách chỉ thấy chỗ đậm chỗ nhạt, muốn giấu
cũng không giấu được.

Ngọc Trợ thở dài một tiếng: “Cũng chỉ có thể làm đến vậy.”

Nàng nghĩ nghĩ một lát rồi lại cầm kim lên. Ở chỗ bị rách
thêu lên hoa văn tứ hợp như ý. Ngọc Trợ thấy nàng thêu được một nửa mới vỗ tay
vội khen tuyệt vời, đợi đến lúc thêu xong thì chỗ rách may mắn được che hoàn
toàn.

Lâm Lang cười bảo: “Phía vai bên kia cũng phải thêu một
đóa thì mới giấu được.”

Đợi đến khi thêu hoa văn bên vai áo còn lại xong, nhấc áo
lên ngắm nghía quả nhiên không chê vào đâu được, cứ như mới vậy. Ngọc Trợ không
kìm được vui mừng, rồi sai người mang áo đi.

Sắc trời đã gần tối, mấy canh giờ vừa qua Lâm Lang chỉ ăn
qua loa mấy cái bánh, bây giờ xong việc rồi nàng mới thấy đói bụng. Ngọc Trợ bảo:
“Giờ chẳng còn ai đến, điểm tâm cũng không có, ta đi gọi bọn họ làm cho
ngươi ít đồ ăn.”

Nàng vội nói: “Không phiền cô cô, dù gì chân tay nô tì
cũng tê cứng cả rồi, muốn đi đi lại lại một lúc, tiện qua bếp xem còn gì có thể
ăn không.”

Lúc xuất cung thế này quy tắc có phần lơi lỏng, Ngọc Trợ gật
đầu: “Cũng được, ngươi đến đó ăn luôn cho nóng.”

Ai ngờ được khi nàng đến nhà bếp thì trời cũng đã tối, trong
bếp cũng chỉ còn vài cái bánh. Lâm Lang cầm lấy ra ngoài lều, nàng ngẩng đầu
lên thấy một vầng ráng chiều, màu xanh lam của bầu trời trông như thủy tinh
trong suốt. Từng ngôi sao dần dần xuất hiện phía xa. Nàng tham lam ngắm cảnh
ráng chiều, chân men theo đường đi đến bờ sông bước tới.

Hoàng hôn tứ phía, nước sông sóng sánh. Trong gió đậm mùi
thơm ngát của cỏ cây hoa lá. Một lát sau trăng lên. Thấp thấp dưới chạc cây,
ánh trăng trắng nhạt, như bao trùm lên cảnh vật một lớp lụa vàng nhạt mỏng
manh.

Nàng ăn xong bánh, đi xuống dưới sông rửa tay. Vừa chạm vào
nước thì chiếc khăn dắt lỏng lẻo bên sườn rơi xuống, nháy mắt trôi theo dòng nước.
Khăn nhẹ nên nước rất nhanh đã cuốn nó đi mất. Nàng chẳng kịp nghĩ nhiều, nhấc
chân rồi lao vào trong làn nước, lội nước với lấy chiếc khăn. Nước tuy nông
nhưng chảy rất xiết, nàng đuổi theo hơn trăm bước, sông uốn khúc, một chạc cây
khô nằm ngang mặt nước giữ lại chiếc khăn của nàng khiến nó không bị sóng nước
cuốn trôi. Nàng bước tới nhặt khăn, vừa mới không để ý mái tóc mượt mà liền
bung ra, lại vướng vào chạc cây nọ khiến nàng bận bịu đứng gỡ.

Lúc này mới thấy dưới chân lành lạnh trơn trơn, tuy lạnh
nhưng lại có một cảm giác mới mẻ độc đáo. Dòng nước không ngừng mơn man bàn
chân nàng, mềm mại, ngưa ngứa. Nàng thích thú ngồi luôn xuống chạc cây, vắt khô
chiếc khăn vắt lên bên cạnh. Bên bờ sông đều là lau sậy mới lên. Ánh trăng sáng
nhẹ chiếu lên đám lau sậy lại càng sáng hơn, gió thổi qua chúng mang đến tiếng
rì rào nho nhỏ.

Tóc đã vấn lên lại thấy rối, nàng gỡ xuống vấn lại. Ánh
trăng tuyệt đẹp, láp lánh như tuyết, như khói như sương. Nàng nhớ lúc mình còn
nhỏ, bài “Du xa ca” ma ma hay hát, tay thắt bím tóc, miệng ngâm nga
nhẹ nhàng:

Du du trát, ba bố trát, sói đến rồi, hổ đến rồi, ngựa nhảy
tường tới rồi.

Du du trát, ba bố trát, tiểu a ca, mau ngủ thôi, a mã xuất
mã chinh phạt rồi…

Mới hát được hai câu bỗng nghe thấy tiếng lá xào xạc, rõ
ràng là có người đang đi về hướng này, nàng bị dọa vội vàng vấn tóc đứng lên,
không dám quay lại nhìn mà chỉ thốt lên hỏi: “Ai đó?” Chỉ sợ là sói
hoang hay dã thú đến. Nàng sợ hãi, tim đập thình thịch, mắt liếc trộm sang, thấy
trong mặt nước thanh khiết dưới ánh trăng có hiện lên hình ảnh của một người.
Người đó hỏi: “Ngươi là ai? Đây là đại doanh hành tại*, ngươi là kẻ
nào?”, là giọng nam nhân trẻ tuổi.

* Hành tại: Chỗ ở tạm thời của vua lúc vi hành

Lâm Lang thấy hắn hỏi vặn như vậy liền đoán là thị vệ đi tuần,
nàng đáp: “Nô tì là cung nữ theo đoàn hộ tống.” Trong lòng lại sợ sẽ
bị trách phạt, thế nhưng đợi một hồi lâu cũng không thấy người nọ mở lời. Cuối
cùng nàng đành to gan nhìn trộm một cái, thấy màu đỏ thẫm của chiếc áo gấm, lại
chẳng phải trang phục của thị vệ. Ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh trăng sáng, người
nọ đứng giữa bụi lau như một cành lau cứng cáp đứng đón gió. Mặt mũi chính trực
ngay thẳng, ánh mắt lại cực kì dịu dàng, chỉ nghe thấy hắn hỏi: “Ngươi đứng
trong nước không thấy lạnh sao?”

Mặt nàng bỗng đỏ bừng, vội cúi thấp đầu, thấy chân mình thấp
thoáng dưới làn nước xanh trong lại càng lúng túng hơn. Nàng muốn mau mau lên bờ,
không ngờ đá cuội chỗ gần bờ sông trơn nhẵn khiến nàng lảo đảo một hồi, suýt nữa
ngã nhào, may là người nọ nhanh mắt kéo lấy khuỷu tay nàng, nàng mới đứng vững.

Nàng vốn dĩ đã rất ngượng ngùng rồi, gót chân của con gái tộc
Mãn không thể tùy tiện cho người khác thấy được. Nàng thất lễ với nam nhân xa lạ
này xấu hổ đến mức vành tai cũng đỏ ửng nóng như thiêu như đốt, chỉ đành nhẹ giọng
nói: “Cảm phiền người quay mặt đi để tiểu nhân còn đi giày.”

Hắn run lên một chút rồi xoay người. Nàng đi giày xong liền
lặng lẽ thỉnh an hắn từ phía sau lưng coi như đáp tạ, rồi yên lặng đi theo bờ
sông trở về. Lâm Lang lặng lẽ bước đi, còn nam nhân kia đứng ở đó không nghe thấy
tiếng nàng, cũng ngại không quay người lại. Chỉ thấy tiếng nước róc rách, gió
thổi quanh người, thổi vào thân cây, lá cây vang lên tiếng xào xạc. Hắn đứng một
lúc lâu, cuối cùng cũng không kiên nhẫn được nữa đành quay người lại, lại thấy
mỗi trăng sáng như nước, lau sậy dập dờn mà chẳng còn ai cả.

Hắn hơi lưỡng lự, xong vỗ vỗ hai tay vào nhau hai tiếng
“ba, ba”. Sau thân cây xuất hiện hai tên thị vệ, khom người hành lễ với
hắn. Hắn chỉ vào chiếc khăn lụa trắng trên chạc cây hỏi: “Đó là cái
gì?”

Một tên thị vệ trả lời: “Nô tài đi xem.” Nói rồi
đi lui xuống, tới bờ sông nghiêng người với lấy chiếc khăn đem dâng bằng hai
tay tới trước mặt hắn: “Chủ nhân, là một chiếc khăn vuông.”

Hắn cầm lấy. Chiếc khăn lụa trắng còn đang ẩm ướt, mang theo
hơi nước của con sông đượm mùi thơm. Chỉ vàng nhạt thêu trên hoa văn tứ hợp như
ý, trông cực kì thanh nhã.

Lâm Lang đã về đến lều nhưng tim vẫn đập thình thịch. Không
biết người nọ là ai, vừa rồi quá lúng túng nên không kịp nhìn thấy manh mối gì
y phục của hắn ta. Nàng thầm đoán là vương công đại thần hộ tống đi săn, bản
thân mình nhất định đã tùy tiện bước vào vùng đóng quân hành dinh rồi, tâm trạng
không ngừng lo lắng bất an.

Người Ngọc Trợ phái đi đưa áo đã quay trở lại, bẩm rằng:
“Vân Sơ cô nương nói đa tạ không ngớt, Lương Am Đạt cũng cực kì vui mừng,
bảo hôm khác sẽ đến cảm tạ cô cô.”

Ngọc Trợ cười nói: “Không cần đa tạ ta, tạ sự khéo léo
của Lâm Lang là được rồi.” Vừa cúi đầu liền nhìn thấy giày của Lâm Lang,
“ai da” một tiếng: “Sao lại ướt thành thế này?” Lúc này Lâm
Lang mới nhớ ra, thuận miệng đáp: “Nô tì đi rửa tay ở bờ sông không cẩn thận
nên bị ướt.”, nói xong vội đi thay đôi giày ướt ra.

Hôm sau, lúc nàng đang là quần áo trong lều thì nghe thấy tiếng
Vân Sơ hỏi bên ngoài: “Ngọc cô cô có trong này không? Lương Am Đạt tới
thăm cô cô đây.”

Ngọc Trợ ra tiếp đón, thỉnh an xong cười bảo: “Am Đạt
thật quá coi trọng Ngọc Trợ rồi.”

Lương Cửu Công chỉ cười cười: “Ngọc cô cô khách
khí.” Lại đưa mắt nhìn tứ phía: “Người vá chiếc áo hôm qua không biết
là vị cô nương nào?”

Ngọc Trợ vội gọi Lâm Lang ra chào. Nàng đang định cúi người
thỉnh an thì Lương Cửu Công liền nhanh nhẹn nâng nàng dậy: “Cô nương không
cần đa lễ, may mà có sự khéo léo của cô nương nên chúng tôi mới không bị trách
phạt. Hôm nay Vạn Tuế Gia nhìn thấy chiếc áo còn hỏi là ai đã vá lại.”

Vân Sơ đứng ở một bên, cười dịu dàng. Ngọc Trợ gọi người đi
pha trà, Vân Sơ lặng lẽ nói với nàng: “Lương Am Đạt lần này thật sự rất
vui mừng nên mới cố tình đến gặp muội đó.”

Chung quy vẫn là đông người, không tiện nói nhiều, dịu dàng
đứng cạnh Lâm Lang nắm chặt tay nàng, vẻ mặt đầy vui vẻ. Lương Cửu Công lại
khen thêm vài câu rồi mới đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+