Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 08:Phần 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vì uống rượu nên trên mặt hắn hơi nóng. Cầm chén trà nóng hổi lên, không vội uống
mà đem chén trà đặt xuống bàn. Hắn chợt nhớ ra một chuyện, cười nhẹ mà nói:
“Có thứ này cho nàng.” Nhìn sang Lương Cửu Công, Lương Cửu Công hiểu
ngay, vội đi lấy.

Trước mặt Lâm Lang là một chiếc lồng sắt mạ vàng tinh xảo. Trong đó có nhốt một
con sóc nhỏ, đôi mắt đen nhánh to tròn, đang trừng mắt nhìn nàng. Nàng bật cười,
nhẹ nhàng ôm lấy chiếc lồng. Trên má trái vừa cười đã thấp thoáng thấy má lúm đồng
tiền.

Hoàng đế đứng dậy cầm lấy chiếc lồng: “Để Trẫm bắt ra cho nàng nhìn.”
Lương Cửu Công thấy cảnh này đã yên lặng lui xuống từ lâu.

Con sóc đã vùng vẫy một lúc, hiện giờ nằm im re run rẩy trong lòng bàn tay
Hoàng đế. Lâm Lang thấy nó dễ thương ngoan ngoãn, liền khẽ vuốt lớp lông nhung ở
đuôi nó, bất giác nói: “Thật là thú vị.”

Hoàng đế thấy nàng cười xinh đẹp, dưới ánh đèn chỉ cảm thấy rực rỡ như ngọc
sáng, đẹp đẽ rạng rỡ. Má lúm đồng tiền lộ ra như nụ hoa mai, hương thơm lan toả.
Hoàng đế cười nói: “Cẩn thận nó cắn nàng đấy.” Nói xong liền nhẹ
nhàng đặt con sóc vào bàn tay nàng.

Nàng thấy con sóc bị buộc bởi dây lưng, đáng thương vô cùng. Cái dây lưng vốn
chỉ thắt hờ, nàng khẽ cởi ra, hai đầu dây lưng đều gắn ngọc, trước mặt còn có
hình chữ triện vô cùng quen thuộc.

Trong nháy mắt, nụ cười trên khoé môi nàng cứng lại, cứ như bị đông giữa tuyết
lạnh buốt, đến lục phủ ngũ tạng cũng lạnh buốt đến tận xương. Không để ý một
chút, con sóc đã nhảy lên một cái rồi trốn mất.

Lúc này nàng mới giật mình hoàng hồn, khẽ kêu “ai” một tiếng, vội
vàng bắt lấy. Con sóc kia lại nhảy lên, nháy mắt đã nhảy lên trên tràng kỉ rồi
chui thẳng xuống phía dưới cái gối. Hoàng đế nhanh nhẹn, kịp thời nhấc cái gối
lên. Con sóc nhỏ xíu, kêu chít chít một tiếng rồi nhanh như tên bắn chạy xuống
dưới gầm thảm trên tràng kỉ. Lâm Lang vồ đến, nó thoát được mấy lần, vô cùng
nhanh. Đuổi đuổi bắt bắt, nó lại lẻn tới dưới chân bàn trên tràng kỉ, ánh mắt
trừng trừng nhìn hai người.

Tây Noãn Các vốn là phòng ngủ của Hoàng đế, Lâm Lang không dám sờ loạn vào đồ
dùng của hắn. Hoàng đế vỗ nhẹ lên trên chiếc bàn, quả nhiên con sóc nhảy ra,
Lâm Lang nóng lòng, nghiêng người vồ đến. Không ngờ Hoàng đế cùng lúc dang tay
bắt con sóc. Nàng không kịp lùi lại, chỉ cảm thấy trời long đất lở, người đã
ngã soài lên tràng kỉ. May là lớp thảm trên đó rất dày nên nàng không đau.
Khuôn mặt Hoàng đế ở ngay bên cạnh, nghe thấy cả tiếng hô hấp của hắn. Trong
hơi thở còn vương mùi rượu thơm. Nàng bối rối, theo bản năng xoay mặt sang một
bên.

Cổ trắng mịn hiện lên dưới lớp áo xanh, Hoàng đế không tự chủ được mà hôn xuống.
Cả người nàng lạnh run, như nhụy hoa run rẩy trước gió lạnh, thật khiến người
ta thương yêu.

Trong đầu nàng trống rỗng, trước môi bỗng nóng bỏng. Bàn tay vẫn nắm chặt dải
dây lưng kia. Lòng bàn tay lại đổ một lớp mồ hôi. Phía sau lưng thì lúc nóng
lúc lạnh, từng trận từng trận dồn dập, giống như lúc bị ốm nặng vậy. Trong tai
cứ ong lên từng hồi.

Gió tuyết bên ngoài vọng qua song cửa sổ, vang lên tiếng rào rào.

Đồng hồ phương tây đổ chuông báo 11 giờ, Lương Cửu Công thấy
đã đến giờ tý, đợi không nổi nữa, hắn yên lặng đi vào Tây Noãn Các. Nhìn thấy
giá cắm nến có 18 cây khắc hình rồng uốn lượn quanh thân, cây nào cây nấy to bằng
bắp tay, đã cháy hơn phân nửa, sáp nến đỏ hồng đang chảy xuống dưới rồi dần
đông lại. Mành màu vàng buông thõng, dải lụa buộc mành vứt bừa trên đất. Bốn
phía yên lặng. Bất chợt nghe tiếng ư ư, hoá ra là con sóc kia. Không biết chạy
ra từ chỗ nào, vừa thấy Lương Cửu Công nó lại nhảy ngay vào sau mành.

Lương Cửu Công liền đi nhẹ nhàng ra ngoài, thái giám Kính Sự Phòng – Phùng Tứ
Kinh đứng ở hành lang, thấy hắn đi ra thì cất giọng hỏi nhỏ: “Giờ này rồi
sao Vạn Tuế Gia vẫn chưa nghỉ ngơi?”

Lương Cửu Công đáp: “Vạn Tuế Gia đã đi nghỉ rồi, ngươi cũng về phòng nghỉ
ngơi đi.” Phùng Tứ Kinh ngẩn người, líu lưỡi nói: “Nhưng… cung nữ hầu
hạ trà nước – Lâm Lang vẫn đang ở trong Tây Noãn Các…” nói chưa hết câu
đã tự hiểu ra. Hắn hít vào một hơi, càng lúc càng mông lung không biết nên làm
thế nào. Hành lang bỗng có gió lớn, hắn lạnh đến run người, hai hàm răng va vào
nhau, sau một lúc lâu mới nói: “Lương Am Đạt, việc ngày hôm nay nên ghi lại
thế nào đây, như thế này không đúng quy củ.”

Lương Cửu Công tức giận: “Quy củ… Lúc này ngươi còn muốn nhắc quy củ với
Vạn Tuế Gia?” Dừng một lúc rồi nói tiếp: “Đúng là đồ không có não, việc
hôm nay bỏ qua, không được ghi lại. Sao ngươi không hiểu ý tứ của Vạn Tuế Gia
gì cả vậy?”

Phùng Tứ Kinh cảm kích vô cùng, phủi hai tay áo xuống rồi quỳ trên đất, nói:
“Đa tạ Am Đạt chỉ dạy.”

Đã gần đến tháng chạp, trong cung cũng rảnh rang hơn. Đồng Quý Phi nắm quyền
cai quản lục cung nên càng đến ngày Tết lại càng bận rộn. Nàng phải quyết định
đủ loại việc nhỏ nhặt, tặng phẩm các nơi, rồi yến tiệc năm mới… Đều là mấy
chuyện khiến người ta đau đầu, hơn nữa, chúng đều liên quan tới quốc thể, không
cho phép được sơ sẩy chút nào. Sau khi nghe người ở phủ Nội Vụ bẩm báo xong,
nàng chỉ thấy cái huyệt Thái Dương kia lại đau nhức, cũng đau đầu nữa. Nàng gọi
cung nữ bên người: “Đem chậu than kia để ra xa, khói than ám cả người rồi.”

Cung nữ vội vâng lệnh. Bọn tiểu thái giám đi tới nhấc chậu than đi. Bên ngoài
có người tiến vào báo: “Chủ nhân, An chủ nhân tới.”

An Tần vẫn hay lui tới, cũng không câu nệ lễ nghi, chỉ quỳ gối nói: “Thỉnh
an Quý Phi.”

Đồng Quý Phi vội sai người đỡ dậy, rồi bảo: “Muội muội mau ngồi đi.”

An Tần ngồi trên ghế phía đầu tràng kỉ. Đồng Quý Phi nghiêng người dựa trên chiếc
gối, mặc một bộ áo gấm vàng thường ngày, cổ áo, tay áo đều có một lớp lông cáo
trắng muốt, làm nổi lên khuôn mặt tái nhợt. An Tần nói: “Tỷ tỷ phải giữ
gìn sức khoẻ, gần đây muội thấy tỷ đã gầy hẳn đi.”

Đồng Quý Phi khẽ thở dài: “Ai mà không muốn nghỉ ngơi cơ chứ. Hậu cung có
mấy ngàn người trên dưới, mỗi ngày đều có hơn mười việc lớn nhỏ. Hôm kia Vạn Tuế
Gia còn đến thăm tỷ, cười cười nói nói, bảo tỷ còn bận bịu hơn Vạn Tuế Gia ở
trên triều.”

Trong lòng An Tần chua xót: “Hoàng thượng vẫn nhớ thương tới tỷ tỷ. Cứ ba
năm ngày là lại đến thăm tỷ.”

Cung nữ dâng lên một bát ngọc, Đồng Quý Phi cầm thìa bạc múc lên, nhấp một chút
rồi lại buông xuống không uống nữa. An Tần vội nói: “Canh tổ yến là bổ nhất,
tỷ tỷ cố gắng uống một chút.”

Đồng Quý Phi nhẹ nhàng lắc đầu, An Tần thấy trên tường quanh tràng kỉ dán đầy
những bức tranh nhằm giảm khí lạnh, nàng nói: “Năm nay thật lạnh, vừa vào
tháng chín là tuyết rơi hết trận này đến trận khác không dừng. Ai da, ngày
tháng trôi thật nhanh, lại đến cuối năm.” An Tần có vẻ nhớ lại: “Chắc
là Nghi Tần sắp sinh rồi.”

Đồng Quý Phi đáp: “Có lẽ là trong tháng chạp, hôm trước Vạn Tuế Gia còn hỏi
tỷ chuyện này, tỷ bẩm đã phái người đến đó hầu hạ rồi.”

An Tần tiếp lời: “Tiểu Thất nhà Quách Lạc La là người Vạn Tuế Gia thương
yêu, nếu bây giờ còn hạ sinh một vị tiểu A Ca, không biết rồi Hoàng thượng sẽ sủng
ái đến mức nào nữa.”

Đồng Quý Phi cười nhẹ: “Tuy Nghi Tần cũng rất mong muốn như vậy, nhưng tỷ
thấy, Vạn Tuế Gia sẽ không quá thiên vị nàng ta đâu.” An Tần có câu nói sắp
nói ra, nhưng lại rút lại, bày ra dáng vẻ nhàn nhã: “Không biết mấy ngày
nay tỷ tỷ có nghe thấy chuyện long thể Hoàng thượng không khoẻ hay không?”

Đồng Quý Phi giật mình ngạc nhiên: “Sao cơ? Tỷ đâu có nghe thấy truyền ngự
y? Muội muội nghe được những gì rồi?”

Mặt An Tần dần ửng hồng lên, đáp nhỏ: “Hoá ra là muội nghĩ lung tung. Vì
ngày nọ bất ngờ nghe được người của Kính Sự Phòng nói hai mươi ngày gần đây Vạn
Tuế Gia đều nói “Lui!”.

Đồng Quý Phi cũng đỏ bừng mặt. Tuy là nàng cũng cảm thấy chuyện này không bình
thường, nhưng hai người đều đang trẻ trung, ngại ngùng, không dám mặt dày mà
bàn luận chuyện phòng the. Nàng chỉ cười cười đáp “ừ” một tiếng rồi
chuyển sang chuyện khác.

Đến tối, Đồng Quý Phi đi thỉnh an Thái hoàng thái hậu, ngồi lâu hơn hàng ngày một
lúc. Đang lúc kể mấy chuyện hậu cung thú vị cho Thái hoàng thái hậu nghe đỡ buồn
chán thì có cung nữ cười dịu dàng tiến vào báo: “Thái hoàng thái hậu, Vạn
Tuế Gia tới rồi.” Đồng Quý Phi vội vàng đứng dậy.

Mỗi ngày vào buổi chiều Hoàng đế đều đi thỉnh an Thái hoàng thái hậu, vô cùng
thân thiết. Thỉnh an xong đứng lên, Thái hoàng thái hậu nói: “Lên tràng kỉ
ngồi, trên đó ấm áp.” Lại gọi Đồng Quý Phi: “Cháu cũng ngồi đi, đều
là người một nhà, đóng cửa lại, không cần để ý quy củ.”

Đồng Quý Phi vâng lời, nghiêng mình ngồi xuống. Thái hoàng thái hậu nhìn chăm
chú vào Hoàng đế: “Ngoài trời lại có tuyết à? Sao không bảo người đem ô?
Trên mũ Hoàng thượng vẫn còn tuyết kìa.”

Hoàng đế cười đáp: “Tôn nhi (cháu) có đội mũ tránh tuyết
(kiểu khăn quấn như người Ả rập), vào điện mới tháo xuống.” Thái hoàng
thái hậu gật gật đầu, cười: “Dạo gần đây ta thấy sắc mặt Hoàng thượng rất
tốt, chắc chắn là trong lòng đang vô cùng vui vẻ thoải mái.”

“Tổ mẫu sáng suốt. Đồ Hải đã vào Tứ Xuyên, Triệu Lương Đống, Vương Tiến Bảo
cũng hạ được vài thành. Tình hình trước mắt thì tới mùa xuân sang năm, thành
khó đánh nhất ở Tứ Xuyên cũng sẽ hạ được. Chúng ta có thể đánh thẳng tới Vân
Nam, một đường dẹp yên Ngô Phiên.” Hoàng đế vui vẻ nói.

Quả nhiên Thái hoàng thái hậu vô cùng mừng rỡ, vừa cười vừa nói liên hồi:
“Tốt quá, tốt quá!”

Đồng Quý Phi thấy câu chuyện liên quan đến việc triều chính thì chỉ ngồi một
bên cười mà không nói gì.

Ba người tổ tôn (bà cháu) lại nói chuyện thêm một lúc nữa. Do nghe thấy tiếng
gió tuyết rít mạnh bên ngoài cửa sổ nên Thái hoàng thái hậu bảo: “Trời tối,
đường lại trơn, quanh co. Ta cũng mệt rồi, các cháu về đi. Nhất là Đồng Giai Thị,
buổi tối có gió tuyết lạnh, thân thể lại không khoẻ, đừng để bị nhiễm gió lạnh.”

Hoàng đế cùng Đồng Quý Phi đã đứng dậy từ lâu, Đồng Quý Phi đáp: “Tạ Thái
hoàng thái hậu quan tâm, cháu ngồi kiệu ấm đến đây nên không sao đâu.”, rồi
cùng hành lễ với Hoàng đế xong xuôi mới cáo từ lui về.

Đồng Quý Phi khoác chiếc áo choàng hoa văn đẹp đẽ đang đứng run run ở hành
lang, gió lạnh thổi đến khiến sắc mặt nàng nhợt nhạt. Hoàng đế xưa nay rất
khách khí với vị biểu muội này của mình, hắn bảo: “Trời nhanh tối như hôm
nay, thân thể nàng đã không khoẻ thì nên đến thỉnh an Thái hoàng thái hậu sớm
hơn ngày thường, cũng tránh phải đội gió đội tuyết trở về.”

Đồng Quý Phi đáp nhỏ: “Tạ Hoàng thượng quan tâm.” Trong lòng vẫn còn
chuyện muốn hỏi nhưng nàng chỉ cúi đầu yên lặng. Hoàng đế hỏi: “Có chuyện
muốn nói sao?”

“Không có.” Nàng đáp, “Hoàng thượng bảo trọng, chính là phúc của
thần thiếp.”

Hoàng đế thấy nàng không chịu nói, cũng bỏ qua. Hắn xoay người bước lên kiệu
vàng ấm áp. Ánh mắt Đồng Quý Phi dõi theo nhóm thái giám vây quanh, cả đoàn người
đi xa dần, lúc này nàng mới lên kiệu của mình.

Hoàng đế vẫn luôn rất tinh tế, về đến cung Càn Thanh, hắn xuống kiệu liền hỏi
Lương Cửu Công: “Hôm nay Đồng Quý Phi có phái người qua không?”

Lương Cửu Công ngẩn người, đáp: “Bẩm Hoàng thượng, Đồng chủ nhân không hề
phái người tới. Chỉ là chiều hôm nay bỗng nhiên có nghe nói chỗ Đồng Quý Phi có
truyền thái giám Kính Sự Phòng qua hỏi vài việc.”

Hoàng đế nghe xong đã hiểu ra ít nhiều. Ngẩng đầu thấy Lâm Lang tiến vào, không
kìm được mà nở nụ cười. Lâm Lang thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào nàng, mặt mũi
không khỏi ửng hồng. Sau một lúc nàng mới bình thản ngẩng đầu lên, làm như
không có chuyện gì.

Hoàng đế vô cùng dịu dàng, hỏi nàng: “Trẫm đi lâu như thế, nàng đã làm những
gì?”

Lâm Lang đáp: “Không phải Vạn Tuế Gia nói muốn uống trà hạt sen sao? Lâm
Lang đi bảo phòng ngự trà bóc hạt sen.”

Hoàng đế “ừ” một tiếng rồi nói: “Ngoài trời tuyết lại rơi.”
Vì trên bàn ở tràng kỉ có đặt cam sành mới cống từ Quảng Tây đến, Hoàng đế liền
cầm lấy một quả đưa cho nàng. Lâm Lang đang muốn lui xuống đi lấy con dao bạc
thì hắn rút ra một con dao nhỏ tráng men khảm vàng từ thắt lưng ra, đưa cho
nàng. Nàng cúi đầu nhẹ nhàng cắt vỏ cam.   

Hoàng đế ngửi thấy hương cam ngào ngạt, lẫn với mùi hương nhẹ nhàng sâu kín
quen thuộc kia. Hoàng đế nắm lấy tay nàng, bàn tay mềm mại trắng mịn khiến lòng
hắn rung động, hắn vịnh một câu thơ: “Tịnh đao như thủy, ngô diêm thắng
tuyết, tiêm thủ phá tân chanh.①”

Dưới ánh đèn thấy hai gò mà hồng hồng như say rượu của nàng, đôi mắt sáng lay động.
Qua một lúc lâu mới thấy nàng khẽ đáp: “Mã hoạt sương nùng, bất như hưu khứ,
trực thị thiểu nhân hành.②”

Hoàng đế cười nhẹ một cái, nhịn không được mà ôm nàng vào lòng. Vì noãn các ấm
áp, nên nàng chỉ mặc chiếc áo có lông ấm ở cổ màu xám như lông chuột. Hoàng đế
thấy eo nàng nhỏ nhắn, thừa sức nắm bằng một tay, xinh đẹp ngát hương làm say
lòng người, hắn nói nhỏ: “Trẫm may mắn hơn Triệu quan gia* kia nhiều!”

* Chỉ Tống Thái Tổ – Triệu Khuông Dận
①, ②: Trích bài “Thiếu niên du – Cảm cựu” của Chu Bang Ngạn thời Tống.
Tương truyền Tống Thái Tổ và Chu Bang Ngạn đều yêu thương Lý Sư Sư. Một hôm,
Chu Bang Ngạn đang ở bên Lý Sư Sư thì Hoàng đế tới, hắn đành phải trốn xuống gầm
giường, tận tai tận mắt nhìn thấy hai người kia tình cảm. Hoàng đế mang cam
sành Giang Nam mới cống cho Lý Sư Sư, vừa ăn vừa nói nhau nghe những lời đường
mật. Sau hôm đó Chu Bang Ngạn mới viết bài thơ “Thiếu niên du – Cảm cựu”:

“Tịnh đao như thủy, ngô diêm thắng tuyết, tiêm thủ phá tân chanh.
Cẩm ác sơ ôn, thú hương bất đoạn, tương đối tọa điều sanh.
Đê thanh vấn: “Hướng thùy hành túc, thành thượng dĩ tam canh.
Mã hoạt sương nùng, bất như hưu khứ, trực thị thiểu nhân hành.”

Đoạn đầu là một không khí vô cùng ấm áp tình cảm, ngón tay thon của người con
gái bóc vỏ cam, có con dao sắc và đĩa muối bên cạnh. Đoạn sau là lời khuyên đầy
tình cảm của nàng, đã canh ba, đường trơn trượt, ngựa khó đi, chi bằng hãy ở lại
đây đêm nay…

Mặt nàng đỏ bừng, nàng không đáp lời. Gió bắc rít bên ngoài, đập vào cánh cửa sổ,
phát ra tiếng tạch tạch. Hắn nghe tiếng hô hấp nhẹ nhàng của nàng mà tim cũng đập
thình thịch liên hồi. Tóc của nàng xoã xuống mặt hắn, hắn nguyện cứ để như thế
mãi, thật lâu, thật lâu.

Lâm Lang nghe tiếng tách tách từ than cháy trong lò sưởi. Cánh tay ôm nàng của
Hoàng đế rất ấm áp. Trong ống tay áo còn ngào ngạt mùi hương Long Tiên, lòng
nàng dần bình lặng lại. Hoàng đế nói: “Trong cung đúng là không làm người
ta yên ổn, đợi đến cuối năm ổn định, chúng ta đi Nam Uyển.” Giọng nói càng
lúc càng nhỏ, dần dần biến thành tiếng thì thầm bên tai. Tiếng hô hấp của hắn vọng
tới, hơi thở ấm áp vấn vít tới lui sau tai nàng, vừa nhẹ nhàng vừa yếu ớt. Giá
nến bên sườn có hơn mười cây nến đang cháy sáng rực, chiếu sáng một hồi ái ân.

Mãi đến tháng 12 năm Đinh Mão, đại giá mới đi khỏi
Vĩnh Định Môn, đi về hướng Nam Uyển. Ngày hôm đó hiếm khi mới được một ngày trời
nắng đẹp, mặt trời chiếu xuống lớp tuyết dày, phát ra những tia sáng vàng kim loá
mắt.

Hai bên đường đi đều được giăng bạt màu vàng. Sương thấm vào làm nó ướt đẫm rồi
đông cứng lại từ lâu. Quan viên cùng ba doanh tướng sĩ, đại đội nhân mã hộ tống
vây quanh một đoàn mười sáu người cùng ngự giá bằng gỗ, nước sơn đỏ thẫm, lăn
bánh một cách đều đặn. Gió sáng sớm thổi vào những chiếc ô và lá cờ giữa hàng
ngũ, làm nó bay phấp phới.

Pha Nhĩ Bồn lĩnh việc của Nội đại thần, cưỡi con ngựa đi theo sát phía sau ngự
giá. Chợt thấy Hoàng đế vén màn xe lên, vẫy một cái, lại là vẫy hướng Nạp lan Dung
Nhược. Nạp Lan vội phi ngựa đến gần, cách Hoàng đế một cái cửa sổ xe. Hoàng đế
trầm ngâm một lúc rồi mới sai bảo hắn: “Khanh đi lo liệu cho xe phía
sau.”

Nạp Lan lĩnh chỉ, xoay ngựa đi về phía sau hàng ngũ. Phía sau đều là xe ngựa của
hậu cung, Nạp Lan thấy một chiếc xe màu xanh như màu y phục của cung nữ, bánh
xe lớn sơn màu đỏ, không biết là xe của vị phi tần nào theo tùng, trong lòng hắn
tuy cảm thấy kì lạ nhưng Hoàng đế phái hắn qua đây, hắn đành ghìm cương ngựa,
đi bên sườn xe không nhanh cũng không chậm.

Vì thời tiết nắng ấm nên trên đường tuyết đang dần tan, cực kì khó đi. Dưới
bánh xe và vó ngựa đều là bùn, tuyết bẩn, bắn lên tung toé. Ngự giá đi chậm nên
xe ngựa cũng không đi nhanh được. Nạp Lan cầm cương đi lững thững, dường như có
chút thất thần. Đúng lúc này thì trên đường có một hố sâu, vốn được lấp bởi đất
đỏ rồi, nhưng khi đại đội nhân mã giẫm đạp lên nó cùng với nước tuyết tan khiến
nó lõm xuống. Đến khi xe ngựa đi qua thì sa xuống một bên, bánh xe đỏ bị sà xuống
đó. Thái giám điều khiển xe không ngừng hô, quát, nhưng sau vài lần cố gắng kéo
xe của con ngựa, chiếc xe vẫn không thể kéo lên.

Nạp Lan vội nhảy xuống, gọi thêm mấy binh sĩ hộ tống ra đẩy xe. Hơn mười người
dễ dàng nâng được chiếc xe la kia lên. Hắn vừa thả lỏng tâm tình, xoay người nhảy
lên ngựa thì chợt có cơn gió thổi qua khiến mành trướng của xe ngựa bay lên,
theo đó là một hương thơm mỏng manh. Là hương thơm hắn thương nhớ, quen thuộc đến
mức vĩnh viễn cũng không quên được. Trong lòng vừa hoảng sợ vừa đau đớn, kinh
ngạc quay đầu lại nhìn chiếc màn trướng của xe ngựa, dường như muốn nhìn xuyên
thủng cái màn bằng vải xanh dày cộp kia.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+