Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 09:Phần 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

LỜI THỀ SÂU SẮC*

Tán trật tọa ngưng trần, xuy khí u lan tịnh.
Trà danh long phượng đoàn, hương tự uyên ương bính.  
Ngọc cục loại đạn kì, điên đảo song tê ảnh.
Hoa nguyệt bất tằng nhàn, mạc phóng tương tư tỉnh.

 

—— “Sinh tra tử” – Nạp Lan Dung Nhược ——

(Cảnh àn nhàn xa hoa của quý tộc thời xưa. Bài thơ được cho là thuộc
những bài thơ đầu tiên của Nạp Lan Dung Nhươc – người rất ít khi miêu tả
những hình ảnh như trong bài trên. Câu đầu: Mở hộp đựng sách ra, có bụi
bay lên, bên cạnh có hương thơm hoa lan. Câu này muốn nói lúc đọc sách
thì có nàng ở bên. Câu hai: Nhấp thử ngụm trà Long Phượng Đoàn nổi
tiếng, ngửi hương Uyên Ương. Hai thứ này đều là xa hoa phú quý thời xưa.
Hai câu tiếp: Đánh cờ, hai bóng người ẩn hiện dưới ánh trăng.)

*Giải thích tên chương: Nguyên văn ‘Giám thủ thâm minh’, trích trong bài ‘Hồng song nguyệt’ của Nạp Lan Dung Nhược:

“Yến quy hoa tạ, tảo nhân tuần, quá liễu thanh minh.
Thị nhất bàn phong cảnh, lưỡng dạng tâm tình.
Do kí bích đào ảnh lí, thệ tam sinh.

Ô ti lan chỉ kiều hồng triện, lịch lịch xuân tinh.
Đạo hưu cô mật ước, giám thủ thâm minh.
Ngữ bãi nhất ti hương lộ, thấp ngân bình.”

(Đoạn đầu: Chim yến bay về lúc hoa tàn. Tiết trời sáng sớm tiết thanh
minh. Hai cảnh như nhau ở hai thời điểm lại có hai tâm trạng khác hẳn.
Dường như nhớ lại khi ở cạnh cây đào ngày đó, thề thốt đời đời kiếp
kiếp. Đoạn sau: Đừng phụ lời thề của đôi ta, chiếc hộp trang sức bằng
vàng kia có thể làm chứng. Hà một hơi, gương đầy hơi nước.)

 

Tuy Hoàng đế đang ở Nam Uyển nhưng mỗi ngày đều phái người hồi
cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu và Hoàng thái hậu. Hôm nay Triệu Hữu Trung
lĩnh việc này. Hắn vừa đi thỉnh an từ Từ Ninh cung đi ra thì gặp Đoan Tần đang
đi đến thỉnh an Thái hoàng thái hậu.

Đoan Tần đi thẳng về phía trước không chớp mắt, thế nhưng cung nữ tâm phúc Thê
Hà đang đỡ nàng một bên, lại ra hiệu bằng ánh mắt với hắn.

Triệu Hữu Trung ngầm hiểu, không vội về Nam Uyển ngay mà đi tới Hàm Phúc cung,
rồi vào phòng bên hông. Hắn cùng bọn thái giám vây quanh chậu than nói chuyện
phiếm một lúc lâu mới thấy Đoan Tần hồi cung. Triệu Hữu Trung liền đi đến thỉnh
an, rồi theo Đoan Tần vào trong noãn các.

Đoan Tần ngồi xuống tràng kỉ, nàng nói: “Mời Triệu am đạt ngồi.”

Triệu Hữu Trung luôn miệng đáp: “Không dám.” Thê Hà đã mang chiếc ghế
nhỏ lên, Triệu Hữu Trung tạ ơn, lúc này mới ngồi xuống chiếc ghế nhỏ.

Đoan Tần cầm tách trà, lấy chiếc nắp nhẹ phẩy qua lá trà, chầm chậm mở miệng hỏi:
“Vạn Tuế Gia vẫn khoẻ chứ?”

Triệu Hữu Trung vội đứng dậy: “Hoàng thượng vẫn khoẻ.”

Đoan Tần thở dài một tiếng, nói: “Vậy thì tốt.” Triệu Hữu Trung không
đợi nàng hỏi tiếp đã nói nhỏ: “Chuyện Đoan chủ nhân dặn nô tài nghe ngóng,
nô tài cũng không có cách nào hoàn thành được. Người bên cạnh Vạn Tuế Gia, ai
ai cũng như bị dán kín miệng cả rồi, chỉ sợ khiến Vạn Tuế Gia biết được. Nghe
nói đợt trước đến Lương Cửu Công – Lương am đạt, Vạn Tuế Gia cũng đã xử lí, là
người khác thì không biết còn bị phạt thế nào.”

Đoan Tần nói: “Đã làm khó cho ngươi rồi.”, nói xong nháy mắt ra ý với
Thê Hà, Thê Hà liền đi lấy một tờ ngân phiếu mang đến. Triệu Hữu Trung liếc mắt
thấy ngân phiếu, mở miệng nói: “Nô tài không làm xong việc Đoan chủ nhân
giao phó, sao có thể nhận phần thưởng của chủ nhân được?”

Đoan Tần cười cười: “Tình tình ta ngươi cũng biết, chỉ cần ngươi có lòng,
coi như đã giúp ta rồi.”

Triệu Hữu Trung đành nhận lấy ngân phiếu, bỏ vào trong tay áo. Trên mặt tràn đầy
ý vui mừng: “Chủ nhân xin bớt buồn phiền, chuyến này quay về nô tài sẽ
nghĩ cách.”

Hắn về đến Nam Uyển thì trời đã tối. Đi bàn giao công việc xong mới về phòng của
mình, mở cái ngăn tủ đầu giường lấy ra bình rượu trắng mà hắn giấu trong đó, rồi
đem bọc lại một cách qua loa bởi tấm vải sờn rách. Hắn kẹp bình rượu vào dưới
nách, đi tìm tên thái giám Vương Chi Phú của Nội Tấu Sự.

Thời tiết mùa đông, trời rét thấu xương. Vương Chi Phú ngồi một mình trong
phòng hơ nóng lạc trên chậu than hồng. Vừa nhìn thấy Triệu Hữu Trung thì vô
cùng thân thiết chào đón: “Huynh đệ, lần này lại mang đến thứ hay ho gì thế?”

Triệu Hữu Trung cười nhẹ, quay người chốt cửa rồi mới lấy ra cái bọc hắn kẹp dưới
nách. Vương Chi Phú nhìn hắn mở bọc ra, vừa thấy là rượu liền vô cùng thèm thuồng,
không ngừng nuốt nước bọt. Hắn vội đem tới hai chiếc bát rượu thô kệch, tay đổ
rượu, miệng nói liến thoắng: “Thơm quá!”

Triệu Hữu Trung cười nói: “Nói nhỏ chút kéo người bên ngoài nghe thấy. Rượu
này chẳng dễ dàng gì mới có được. Người khác mà biết, chỉ e hai chúng ta đều phải
tới Thận Hình Ti một chuyến.”

Vương Chi Phú cười hì hì, đem số lạc đã bị hơ đến cháy xém trên chậu than đến,
hai người vừa ăn lạc vừa uống rượu. Tuy không được gây ra tiếng động lớn, nhưng
cũng được uống cho đỡ thèm. Cái bình vơi đi hơn nửa, cả hai đều đỏ bừng cả mặt
mũi. Vương Chi Phú líu lưỡi nói: “Không có công không thể hưởng bổng lộc.
Huynh đệ có chuyện gì cần đến ta, xin huynh nói một tiếng là được. Ta được
huynh chiếu cố cũng không phải mới ngày một ngày hai.”

Triệu Hữu Trung đáp: “Huynh là người thẳng thắn phóng khoáng, ta cũng
không vòng vo nữa. Huynh làm việc ở Nội Tấu Sự, ngày ngày đều gặp Hoàng thượng.
Trong lòng ta có một chuyện muốn nhờ huynh đệ.”

Vương Chi Phú đã ngà ngà say, hắn nói: “Ta cũng chỉ đem
tấu sớ vào mỗi ngày một lần, dâng xong tấu sớ liền lui xuống luôn. Vạn Tuế Gia
cũng chẳng liếc mắt nhìn ta lấy một cái. Có thể nhìn thấy Hoàng thượng đó,
nhưng chẳng được mở miệng.”

Triệu Hữu Trung cười ha ha: “Ta cũng không cần huynh phải tấu lên Hoàng
thượng chuyện gì.” Xong ghé vào tai Vương Chi Phú, bí mật dặn dò một hồi.
Vương Chi Phú cười bảo: “Chuyện này còn phải xem có cơ hội hay không. Bây
giờ những người hầu hạ ngự tiền rất kín miệng, cũng chẳng phải dễ dàng gì đâu.
Nhưng huynh đã mở miệng thì dù ta có lên núi đao hay xuống biển lửa cũng sẽ
hoàn thành việc huynh đã nhờ.”

Triệu Hữu Trung cười đáp: “Vậy ta cũng xin tạ ơn ngay tại đây.” Hai
người uống hết cả bình rượu rồi giải tán trong vui vẻ.

Tuy Vương Chi Phú kia đã vỗ ngực đồng ý, thế nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội. Vừa
may hôm đó cơ hội tới. Hắn đang trực ở Nội Tấu Sự, trời rét đậm, thời tiết giá
lạnh nên hắn nhắm mắt mơ màng cạnh chậu than. Đã gần tới canh tư, bộ binh ở
kinh thành phái người phi ngựa mang tấu sớ ‘Sáu trăm dặm khẩn’ từ Phúc Kiến.
Vương Chi Phú cũng chẳng dám lề mề chậm trễ bởi vì việc chuyển tấu cũng có quy
định riêng. Tấu sớ khẩn cấp nhất sẽ dùng cụm ‘Sáu trăm dặm khẩn’, mỗi ngày phi
ngựa chạy băng băng hơn sáu trăm dặm để truyền tới. Ngoài việc tấu bẩm liên
quan tới tổng đốc và tuần phủ thì loại tấu khẩn này chỉ dùng khi thành trì thất
thủ hoặc giành được. Bản tấu ‘Sáu trăm dặm khẩn’ này là do Đề đốc Thuỷ quân
Phúc Kiến – Vạn Chính Sắc phái người gửi gấp đến, bên ngoài có dấu ấn lớn màu
tím, chắc là tấu chương quan trọng về việc Trịnh thị Đài Loan*. Vì thế Vương
Chi Phú vội đi ra khỏi phòng trực của Nội Tấu Sự, hắn đi về hướng chính điện
Nam Cung.
*Đài Loan thời triều Trịnh. Năm 1662, Trịnh Thành Công trục xuất người Hà
Lan, giành được Đài Loan. Từ năm đó cho tới năm 1683 lúc Khang Hy thống nhất
Đài Loan thì Đài Loan được thống trị bởi: Trịnh Thành Công, Trịnh Kinh và Trịnh
Khắc.

Gió bắc thổi mạnh, rét đến mức răng hắn không ngừng va vào nhau. Một tay cầm
đèn lồng, một tay bưng chiếc hộp, cả hai đều đã đông cứng tê dại từ lâu, mất cả
cảm giác. Trên trời không có trăng cũng chẳng có sao, chỉ có một mảng đen kịt.
Nhìn từ xa thấy cung điện Nam Cung âm u, thấp thoáng thấy một ánh đèn le lói ở
phòng bên hông của tẩm điện.

Vương Chi Phú gọi thái giám trực đêm mở cửa thuỳ hoa, rồi báo vào bên trong qua
từng tầng gác. Vào đến trước tẩm điện, thái giám đứng đầu ca trực là Triệu
Xương tự mình tiến tới, Vương Chi Phú nói: “Triệu Am Đạt, tấu sớ ‘Sáu trăm
dặm khẩn’ từ Phúc Kiến, e là phải trình lên ngay bây giờ mới được.”

Triệu Xương “ừ” một tiếng, đáp lại hắn: “Ngươi chờ một chút, ta
gọi cung nữ trực đêm đi mời Hoàng thượng.”

Vương Chi Phú nghe xong câu này thì ngẩn ra. Giờ mới thấy khác thường. Theo lệ
thì chỉ có thái giám đứng đầu ca trực ở bên trong tẩm điện, nếu như còn có cung
nữ cùng trực thì nhất định là có phi tần đang ở trong. Nhưng Hoàng đế đi Nam Uyển
còn tần phi lục cung đều ở lại trong cung cả. Triệu Xương cũng tự biết hắn lỡ lời,
trong lòng tự trách mình, đập nhẹ đầu vào cửa bên noãn các hai cái.

Mành gấm được vén lên, hơi ấm ào ạt phả vào mặt. Cung nữ trực đêm bước khẽ ra
ngoài, Triệu Xương nói nhỏ: “Có tấu khẩn cần trình Vạn Tuế Gia.”

Vị cung nữ kia lại nhẹ nhàng đi vào tẩm điện, Vương Chi Phú nghe nàng gọi vài lần
thì Hoàng đế mới tỉnh rồi truyền lệnh thắp đèn. Đúng lúc này lại nghe thấy một
giọng nói khác rất nhẹ của nữ tử từ bên trong điện, đang khẽ khàng nói gì đó,
tiếc là không nghe rõ được. Chỉ nghe được tiếng đáp lại vô cùng dịu dàng của
Hoàng đế: “Không sao đâu, chắc là có tấu khẩn. Nàng không cần dậy.”

Vương Chi Phú đứng ngoài nghe rõ ràng câu này, không khỏi giật mình ngạc nhiên.

Hoàng đế chỉ mặc một chiếc áo lụa đi ra khỏi noãn các. Tuy bên ngoài cũng có chậu
than nhưng vẫn lạnh hơn trong noãn các rất nhiều. Hoàng đế bất giác run nhẹ một
hồi, Triệu Xương liền lấy chiếc áo choàng dài từ lông chồn tía khoác lên người
hắn. Cung nữ cầm đèn đi tới, Hoàng đế dựa theo ánh đèn mà đọc tấu sớ, trên mặt
hiện lên một nụ cười. Lúc này Vương Chi Phú mới khấu đầu rồi lui ra ngoài.

Hắn quay lại noãn các, bàn chân đã thấy hơi lạnh. Vừa duỗi chân vào trong chăn ấm
thì hơi nóng đã bao phủ. Lâm Lang vừa tỉnh giấc, khó ngủ lại, nàng cũng không
dám xoay người, đành nhắm nghiền hai mắt.  

Thưở nhỏ, Hoàng đế được các ma ma và Am Đạt gọi dậy đến thư phòng vào đầu giờ
mão, đến khi đăng cơ vẫn vậy. Mỗi ngày đều là giờ mão ngồi dậy rồi lên triều,
lúc này cũng chẳng ngủ được nữa. Hắn nghe thấy tiếng nàng thở, hỏi: “Nàng
ngủ chưa?” Nàng nhắm mắt đáp: “Ngủ rồi.”, xong không nhịn được
mà phì cười một tiếng, mở mắt ra thấy Hoàng đế dang hai tay, nhẹ nhàng ôm nàng
vào trong lòng.

Nàng nằm cạnh ngực hắn, nghe tiếng tim đập ổn định vững vàng. Tóc dài đen nhánh
như mực xoã xuống vạt áo của Hoàng đế. Hoàng đế lại cầm một lọn tóc lên, nói khẽ:
“Túc tích bất sơ đầu, ti phát phi lưỡng mi. Uyển thân lang tất thượng, hà
xử bất khả liên.”* Nàng không đáp lời, chỉ lấy một lọn tóc của mình, chầm
chậm tết chung với bím tóc đuôi sam của Hoàng đế, tạo thành hai nút thắt đồng
tâm. Ở phía xa xa trong điện có thắp một cây nến, ánh sáng hiu hắt lờ mờ dao động
như một chiếc mành màu vàng nhạt bao trùm cả điện.
* Trích trong “Tử dạ ca” (Bài hát lúc nửa đêm) Bài này rất dài (84
câu =.=) Câu Hoàng đế nói nghĩa là ‘Trước nay ta chưa từng cột tóc. Tóc dài xoã
xuống hai vai, buông xuống đầu gối của tình lang, lúc đó trông ta vô cùng xinh
đẹp đáng yêu.’

Hoàng đế nhìn từng cử chỉ của nàng, trong lòng vô cùng vui mừng và xúc động.
Tuy trời rét đậm nhưng hắn cảm thấy như trời đang ở tiết xuân tháng ba vậy, đẹp
đẽ vô hạn. Cầm lấy tay nàng đặt lên ngực hắn, nguyện đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn
như ngày hôm nay, như giờ khắc này. Bỗng hiểu ra lời thề của người xưa, trên trời
nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm cây liền cành (Trích thơ Bạch Cư
Dị). Nguyện làm uyên ương, không ước thành tiên, hoá ra đúng là vậy…

Chỉ trong nháy mắt đã đến cuối năm, dù không muốn thì vẫn phải
về kinh. Quan viên quần thần cũng chẳng có việc gì khi năm hết tết đến, còn
Hoàng đế thì lại bận bịu đủ loại lễ mừng rườm rà khác nhau, cúng bái tổ tông rồi
tế trời… Lại thêm thông lệ mấy năm gần đây, Hoàng đế sẽ tự tay viết chữ
“Phúc” ban thưởng cho các đại thần. Hôm nay Hoàng đế vừa đi tế tổ từ
Thái miếu trở về, bỏ ra chút sức lực đã viết được hơn mười chữ
“Phúc”.

Lâm Lang từ phòng ngự trà đi tới, thấy thái giám cầm từng tờ phẩy lên phẩy xuống
cho khô mực, trông rất buồn cười. Chợt nghe Triệu Xương gọi nàng đến bảo:
“Thái hậu sai người tới, chỉ đích danh cô nương đến đó một chuyến.”

Nàng không biết có chuyện gì, nhưng là Thái hậu gọi nên nàng vội vã đi. Đi vào
noãn các, Thái hậu đang dựa vào cái gối lớn trên tràng kỉ. Người mặc một bộ áo
gấm màu xanh lục có thêu ẩn hiện hoa văn chữ thọ. Một vị phu nhân mặc áo gấm hồng,
hoa văn bươm bướm, trên đầu có gài hai chiếc trâm bằng ngọc bích nạm vàng, phía
đầu được gắn một viên ngọc trai buông thõng, hiện ra vẻ đẹp đẽ quý phái. Nàng
đang nghiêng người chơi bài cùng Thái hậu. Tuy Lâm Lang không biết nàng ấy,
nhưng nhìn trang phục cũng có thể đoán được đây là Đồng Quý Phi. Nàng quỳ xuống,
cung kính hành lễ: “Nô tì thỉnh an Thái hậu.” Dập đầu xong, ngừng một
lát rồi nói tiếp: “Nô tì thỉnh an quý phi.” Lại dập đầu thêm lần nữa.

Thái hậu liếc nhìn nàng, hỏi: “Ngươi chính là Lâm Lang? Họ gì?” cũng
không hề cho nàng đứng lên, nàng cứ quỳ như vậy mà trả lời: “Bẩm Thái hậu,
nô tì họ Vệ.” Thái hậu chầm chậm rút một quân bài, trên mặt không lộ chút
ý tứ gì, liếc nàng một lần: “Mấy ngày nay Hoàng đế ở Nam Uyển làm gì khi rảnh
rỗi?”

Lâm Lang đáp: “Bẩm Thái hậu, nô tì hầu hạ trà nước, chỉ biết là Vạn Tuế
Gia có lúc thì viết chữ, có lúc ngồi đọc sách. Còn làm gì nữa thì nô tì không
biết.”

Thái hậu cười lạnh lùng: “Vậy Hoàng đế không cưỡi ngựa à?” Lâm Lang
đã biết có chuyện gì không ổn, bây giờ thấy Thái hậu hỏi nàng như vậy, chỉ đành
trả lời: “Vạn Tuế Gia cũng có ra ngoài cưỡi ngựa dạo quanh.” Thái hậu
lại cười, mắt vẫn dán vào quân bài, cùng không nói chuyện nữa. Trong điện vốn
yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lá bài thi thoảng đập vào nhau phát ra tiếng.

Nàng quỳ ở nơi đó rất lâu, tuy dưới mặt đất cũng có lò sưởi ấm nóng, nhưng đá cứng
như vậy, quỳ đến lúc này hai đầu gối nàng đã đau đến tê dại. Đồng Quý Phi bắt đầu
thấy khó xử, gạt gạt quân bài rồi nói: “Hoàng ngạch nương, thần thiếp lại
thua rồi. Thật sự không phải là đối thủ của người, hôm nay số hạt vàng này lại
muốn hiếu kính lão nhân gia tiếp. Thần thiếp không có tiền đồ, xin người tha
cho, đợi đến ngày mai thần thiếp luyện thêm vài lần rồi lại tới cùng chơi với
người.”

Thái hậu cười: “Thật đáng thương, ta cũng chẳng muốn thắng nữa. Chúng ta vẫn
chơi tiếp.” Đồng Quý Phi chẳng làm khác được, nàng liếc nhìn Lâm Lang một
cái, Lâm Lang vẫn đang quỳ ở đó, bình thản và điềm tĩnh.

Lại nói tới Đồng Quý Phi đang cùng Thái hậu chơi bài, Thái hậu lạnh lùng dạy bảo
Đồng Quý Phi: “Hiện giờ con là chủ của lục cung, mặc dù chưa lập vị Hoàng
hậu, nhưng cũng nên ra uy trước, thế thì bề dưới mới không đến mức làm trái quy
củ, làm ra mấy chuyện ngang ngược được.”

Đồng Quý Phi liền đứng dậy, cung kính đáp một tiếng “Vâng”. Thái hậu
nói tiếp: “Ta chỉ nói vài câu mà thôi, con ngồi xuống đi.” Lúc này Đồng
Quý Phi mới nghiêng người ngồi xuống.

“Hoàng đế một ngày phải xử lý bao công việc, chuyện hậu cung tất nhiên
không thể khiến người phải bận tâm thêm. Trong mười năm trở lại đây, hậu cung
cũng coi như yên bình lặng sóng, không có việc gì quá loạn. Cứ như vậy lại khiến
người ta lo lắng.”

Đồng Quý Phi đáp: “Do thần thiếp bất tài, đã khiến Hoàng ngạch nương phải
bận lòng.”

Thái hậu nói: “Con ngoan, ta không trách con. Tính tình con yếu mềm, huống
hồ con cũng chỉ có một đôi mắt, có thể nhìn thấu được bao nhiêu? Không chừng
người ta làm ra muôn vàn việc sau lưng con.” Rồi cầm lên một quân bài, đập
một cái xuống mặt bàn, xong lại bốc lên một quân bài khác.

Lâm Lang quỳ đã lâu, đầu gối tê dại, nàng chỉ cúi đầu yên lặng. Qua một hồi lâu
mới thấy Thái hậu cười khan: “Chẳng qua còn có ngạch nương quan sát thay
cho các con, bao dung tha thứ cho lũ nịnh nọt dụ dỗ kia chỉ thêm sóng gió mà
thôi. Hừ, ngày tiên đế vẫn còn, Thái hậu đối xử với chúng ta thế nào thì ngày
nay ta cũng đối với các con y như vậy, đảm bảo cho các con mọi việc yên ổn.”
Đồng Quý Phi càng nghe càng ngượng ngùng, chỉ đành đáp: “Tạ Hoàng ngạch
nương.”

Đúng lúc này, thái giám tiến vào dập đầu bẩm: “Bẩm Thái hậu, bên Từ Ninh
cung phái người tới, nói là Thái hoàng thái hậu cho truyền Lâm Lang.”

Thái hậu giật mình, nhìn thấy Lâm Lang vẫn quỳ không nhúc nhích ở đó, ánh mắt
như bình thường, nỗi bực dọc trong lòng bà cũng không phát ra được. Chán ghét
vô cùng mà chẳng thể làm gì được, đành quay mặt đi, giọng đanh lại: “Thái
hoàng thái hậu đã truyền gọi, sao còn không mau đi?”

Lâm Lang dập đầu, cung kính bẩm “vâng”, nói xong thì gượng đứng dậy.
Thế nhưng nàng quỳ đã lâu, hai chân mất cảm giác từ lâu. Nàng cắn răng, xoa bóp
chân một chút rồi mới gắng đứng dậy. Thỉnh an một cái rồi nói: “Nô tì cáo
lui.” Thái hậu giận đầy bụng, “hừ” một tiếng, cũng chẳng đáp lời.

Nàng lui ra ngoài, bước chân phải cố lắm mới đi được vài bước. Vừa dừng lại đã
có người đỡ nàng một bên, chính là thái giám tổng quản Thôi Bang Cát của Từ
Ninh cung. Nàng nói nhỏ: “Đa tạ Thôi am đạt.” Thôi Bang Cát cười cười:
“Cô nương không cần khách khí.”

Đi một quãng đường, máu mới bắt đầu lưu thông lại. Đến khi vào Từ Ninh cung, tiến
đến noãn các, nàng hành lễ: “Nô tì thỉnh an Thái hoàng thái hậu.” Ngừng
một chút lại nói: “Nô tì thỉnh an Vạn Tuế Gia.”

Thái hoàng thái hậu rất hiền từ, người nói: “Đứng dậy đi.”

Nàng tạ ơn rồi đứng dậy, hai đầu gối đau ê ẩm, nàng hơi nhăn trán nhíu mày. Ngước
lên thấy Hoàng đế đang nhìn mình, trong mắt có hiện lên sự lo lắng, nàng vội cụp
mắt xuống cúi đầu.

Thái hoàng thái hậu nói: “Vừa rồi ta và Vạn Tuế Gia có nhắc tới chè hạnh
nhân. Trong chè đó không biết được thêm những thứ gì khiến người ta thấy thoải
mái vô cùng, vì vậy mới gọi ngươi đến hỏi một chút.”

Lâm Lang thấy là Thái hoàng thái hậu gọi mình tới để hỏi một chuyện chẳng quan
trọng chút nào liền hiểu ngay sự tình, nàng cung kính đáp: “Bẩm Thái hoàng
thái hậu, trong chè hạnh nhân đó bỏ hơn mười vị: lạc, vừng, hoa hồng, hoa quế,
nho khô… rồi xay với hạnh nhân. Sau cùng mới thêm sữa dê vào”

Thái hoàng thái hậu gật đầu: “Đúng là một món ăn tinh tế, nhất định phải
là người tinh tế khéo léo mới nghĩ ra được nó.” Lại nói tiếp: “Đến gần
đây để ta nhìn một chút.” Nàng đành bước lên vài bước, Thái hoàng thái hậu
nắm bàn tay nàng, cẩn thận suy nghĩ một hồi mới mở miệng: “Thật hiếm có,
đúng là một đứa bé nhanh nhẹn.” Dừng một hồi rồi nói: “Lần trước
Hoàng thượng sai ngươi tới đưa chè, ta vừa nhìn đã thấy thích, nhưng mà nhớ mãi
không ra. Cứ băn khoăn không biết đã từng gặp qua ở đâu.”

Tô Mạt Nhĩ đứng bên cạnh Thái hoàng thái hậu cười nói: “Thái hậu nhìn thấy
đứa trẻ nào xinh đẹp đều cảm thấy vừa mắt. Hôm trước, Trắc phúc tấn mới nạp của
Nhị gia tiến cung thỉnh an người, không phải người cũng bảo là vừa mắt đó sao?
Có lẽ mỹ nhân trên thế gian này đều khiến người ta có cảm giác đôi ba phần quen
thuộc.” Hoàng đế cười: “Ma ma nói có lý.”

Thái hoàng thái hậu lại nói vài câu với Hoàng đế, cuối cùng người bảo: “Ta
mệt rồi, Hoàng thượng cũng bận bịu. Mau hồi cung đi.”

Hoàng đế đứng dậy, thỉnh an rồi mỉm cười: “Tạ ơn Hoàng tổ mẫu.” Thái
hoàng thái hậu nở một nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu. Lúc này Hoàng đế mới quay đi.

Khi ngự giá trở lại cung Càn Thanh thì trời đã tối đen. Hoàng đế thay y phục,
thấy chỉ còn Lâm Lang đứng trước mặt thì mới nói: “Không bị thương chứ?”

Nàng lắc đầu nhè nhẹ: “Thái hậu chỉ gọi nô tì đến hỏi mấy câu, cũng không
làm khó xử nô tì.” Hoàng đế thấy nàng không kể khổ, không đành lòng mà khẽ
thở dài. Sau một hồi lâu mới nói: “Mặc dù Trẫm có cả giang sơn nhưng cũng
không thể làm theo cảm tính được.” Hoàng đế tháo dây ngọc bội hoa văn rồng
đeo ở thắt lưng xuống: “Thứ này tặng nàng.”

Trước mặt nàng là miếng ngọc bội màu xanh ngọc trong suốt, chạm vào thấy ấm áp.
Trên bề mặt ngọc được khảm tứ hạnh (công, dung, ngôn, hạnh) tỉ mẩn, bề mặt ngọc
có dòng chữ được viết bằng tơ vàng là “Tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục.
Khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc.”

Hoàng đế nói: “Trẫm nhất định sẽ nghĩ cách cho sự lâu dài của chúng
ta.”

Nàng nghe thấy hai chữ “lâu dài”, trong lòng hơi chua xót, nàng gượng
cười mà nói: “Lâm Lang hiểu.” Hoàng đế nhìn nàng lại cảm thấy hơi buồn.
Đúng lúc này, Kính Sự phòng mang tới những chiếc thẻ có thắt dây xanh lục ở đầu.
Hoàng đế vẫn nhìn về phía nàng, nét mặt nàng luôn bình thản. Hắn cực kì không nỡ,
không bằng lòng. Mệt mỏi chẳng muốn liếc mắt nhìn mấy tấm thẻ kia nữa, hắn tiện
tay lật một cái. Miệng nói với nàng: “Hôm nay ngươi cũng mệt rồi, về sớm
nghỉ ngơi đi, không cần ở lại hầu hạ nữa.”

Nàng đáp vâng rồi lui xuống, đi ra ngoài cửa noãn các rồi, lại nghe Hoàng đế đột
nhiện gọi lại: “Đợi một chút!”

Nàng dừng bước, Hoàng đế đi đến trước mặt nàng, chăm chú nhìn nàng một lúc thật
lâu rồi mới nói nhỏ: “Ngã tâm phỉ thạch, bất khả chuyển dã.” (ý nói
không thay lòng đổi dạ)

Bỗng chốc nàng rung động, trong mắt đã có một làn sương mỏng manh. Trước mắt
nàng là nam nhân tuấn tú, y phục trên người là của cửu ngũ chí tôn: áo gấm màu
vàng, viền áo bằng lông chồn tía… lời nói ra vô cùng chân thành, khiến người
khác như không còn sức lực để chống đỡ. Tim nàng chợt mềm yếu trong nháy mắt,
nàng cố gắng kiềm chế, gắng nghĩ đến con đường dài đằng đẵng phía trước mà vô
cùng sầu lo. Thế nhưng ý nghĩ đó quá yếu ớt, dù trên thế giới này, tình cảm có
sâu đậm hay nông cạn, hoá ra đều bị con người phụ bạc. Từ lúc bắt đầu đã không
giữ đúng lời hứa rồi… lòng nàng bỗng lạnh lẽo, nàng nói nhỏ: “Ngã tâm phỉ
thạch, bất khả chuyển dã.”

Hoàng đế nhìn thấy nàng đã gần khóc, đáng thương đến bao nhiêu, thật khiến người
ta rất muốn dỗ dành yêu thương. Hắn đã định dang tay ra thế nhưng chỉ sợ hắn vừa
giơ tay thì sau này sẽ không giữ được nàng nữa. Hắn thở dài não lòng một tiếng,
trơ mắt nhìn nàng đi ra khỏi noãn các.

Từ đầu nàng ở cùng gian phòng với Hoạ Châu, bây giờ Lương Cửu Công càng chiếu cố
hơn, hắn đã sai người giúp nàng dọn đến gian phòng mới từ lâu. Rương hòm đã được
chuyển hết đến, còn có cả chăn đệm mới tinh tươm. Nàng có tật lạ giường, cứ lật
mình trằn trọc cả đêm. Sang ngày hôm sau thì đã có nét tiều tuỵ mệt mỏi trên mặt.
Hiện đã gần đến những ngày cuối năm, mọi việc trong cung rườm rà, nàng đành gượng
lên tinh thần để đi làm việc.

Vừa khéo ngày hôm nay phủ Nội Vụ tặng tới lễ mừng là xiêm y mới may cho năm mới,
một nhóm cung nữ không phải ca trực đang ngồi chụm lại ở góc hành lang buôn
chuyện. Hoạ Châu đang bóc vỏ quýt, vứt vỏ đi, vừa bóc múi vừa mở bọc quần áo ra
xem. Đó là một đoạn gấm có lông sóc màu đen. Nàng cầm lên xem rồi nói:
“Người khác thì không nói, chứ loại vải này đến bọn sai vặt còn chả dùng,
bảo người ta dùng thế nào đây?”

Người đưa xiêm y đến vốn là lão thái giám lâu năm – Dư Phú Quý, hắn đành cười
xoà: “Hoạ Châu cô nương, thứ này đã là đồ thượng hạng rồi đấy, mong cô
nương thông cảm.” Một cung nữ khác – Vinh Hỷ cười một tiếng: “Bọn họ
nào dám tặng qua loa cho ngươi, không nhìn thấy người ta là ai chắc. Chỉ cần mở
miệng nói vài lời là được bao nhiêu, còn ra vẻ gì chứ!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+