Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 09:Phần 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lâu nay tính tình Hoạ Châu vẫn không khôn khéo, lúc này đang bày ra một bộ mặt
bí xị: “Ai được lợi còn ra vẻ?”

Phương Cảnh liền can ngăn: “Tuy là không có chủ nhân ở đây nhưng các ngươi
cũng làm lâu năm rồi thì biết rõ, lúc năm hết tết đến càng không nên tranh cãi,
mỗi người nói ít đi một câu!”

Hoạ Châu cười lạnh lùng, nàng nói với Vinh Hỷ: “Ta biết ngươi vì chuyện
gì, còn không phải vì mấy hôm trước ca ca ta chiếm được vị trí của phụ thân
ngươi hay sao. Trong lòng ngươi khó chịu. Cùng là phận nô tài như nhau cả, ai
giỏi thì người đó được trọng dụng, ngươi có tức đến đỏ mắt thì cứ đỏ mắt mãi đi
thôi.”

Ngay lập tức Vinh Hỷ điên lên, tức đến mức mặt đỏ bừng:
“Ai giỏi thì người đó được trọng dụng… Câu nói này còn không phải ngươi
muốn chửi ta ngu dốt? Trời sinh ta đã là phận nô tài, cả đời này cũng không
ngóc đầu lên được. Cùng là nô tài cũng phân năm bảy cấp. Cho dù ta không giỏi
giang, cũng còn hơn ối đứa rẻ mạt từ Ngũ Kỳ trở xuống. Có giỏi thì đi giành lấy
vị trí chủ nhân đi, đến lúc đó lấy ta ra chửi mắng cũng chưa muộn!”

Hoạ Châu xuất thân từ Tương Lam Kỳ (cơ cấu dưới Ngũ Kì). Theo quy định thì nô bộc
trên Tam Kì mới có thể hầu hạ ngự tiền. Nàng được Thái hậu sai đến nên là trường
hợp đặc biệt, lâu nay vẫn bị thái giám cung nữ hầu hạ ngự tiền khác xa lánh.
Nghe Vinh Hỷ nói như vậy, Hoạ Châu tức giận, cả người run rẩy.

Phương Cảnh vội khuyên: “Cả ngày chỉ thấy hai đứa cãi nhau liên mồm. Nói
gì thì nói, đừng có đả động đến bề trên.”

Vinh Hỷ cười đáp: “Phương tỷ tỷ không biết đó chứ, chúng nô tài miệng lưỡi
ngu ngốc sao so được với người ta thông minh lanh lợi? Cả ngày chỉ thấy tỏ vẻ với
Vạn tuế gia. Tiếc là Vạn tuế gia cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn đến một cái. Hừ,
muội cũng chẳng vừa mắt cái dạng đi quyến rũ đấy. Với khuôn mặt đó mà cũng đòi
trèo cao, nằm mơ đi!”

Đến giọng nói cũng không còn giống bình thường nữa, Hoạ Châu khàn khàn mở miệng:
“Ngươi nói ai trèo cao?” Phương Cảnh đã đứng ra ngăn giữa hai người,
quát lớn: “Vinh Hỷ! Sao càng nói càng quá đáng thế? Vạn tuế gia là ai mà
ngươi cũng dám lôi ra để nói?” Phương Cảnh đã có tuổi, ngày tháng làm việc
ở ngự tiền đã lâu, tuy Vinh Hỷ vẫn còn muốn cãi tiếp nhưng cuối cùng vẫn nhẫn
nhịn.

Hoạ Châu thấy vậy thì bảo: “Còn không biết là ai trèo cao đâu! Hôm qua vừa
gặp Lâm Lang, một câu “cô nương”, hai câu cũng “cô nương”,
nghe đã thấy kiểu nịnh hót. Là ta xem cái điệu khúm núm nô tài của ngươi không
vừa mắt mới đúng!”

Vinh Hỷ cười khẩy: “Đợi đến kiếp sau ngươi có một ngày như Lâm Lang, ta
cũng sẽ một câu “cô nương”, hai câu cũng “cô nương”. Ta sẽ
nịnh, nịnh đến tận trời vị chủ nhân nương nương mà không phải chủ nhân
này!”

Phương Cảnh thấy ngăn không nổi nữa đành vội vàng kéo Hoạ Châu đứng lên:
“Chúng ta đi, không chấp với người ta!” Hoạ Châu vừa bị chọc tức, đôi
mắt đen nhánh xinh đẹp đang trợn lên trừng trừng, nàng đẩy Phương Cảnh ra, hỏi
lớn: “Ngươi trù ta cả đời này làm nô tài? Trong cái cung này, lẽ nào ai
sinh ra cũng có mệnh là chủ nhân chắc?”

Vinh Hỷ vẫn cười cợt đáp lại: “Ta trù cả đời ngươi, đời con đời cháu ngươi
không có phúc đấy!”

Phương Cảnh dùng hết sức lực kéo Hoạ Châu, Hoạ Châu đã tức đến đờ người. Đúng
lúc có tiếng vén mành, Lâm Lang đi đến, nàng cười hỏi: “Năm sắp hết rồi,
sao còn ở đây đấu võ mồm?” Nàng vừa tới, tất cả mọi người đều nín thở.

Phương Cảnh liền cười: “Ngày nào chúng nó chả cãi nhau vài lần mới chịu!”
Vừa nói vừa đem miếng đệm lông ngỗng mới tinh đến: “Cô nương mời ngồi xuống
một lát.” Vinh Hỷ tiến đến xun xoe rót trà dâng lên mời Lâm Lang, cười
nói: “Làm gì có cãi nhau chứ, mọi người chỉ nói đôi ba câu mà thôi.”

Tên thái giám Dư Phú Quý vội bước lên quỳ gối dập đầu thỉnh an, cười cười nịnh
nọt: “Xiêm y của Lâm cô nương đã xong rồi, lát nữa sẽ chuyển đến tận phòng
của người.”

Lâm Lang thấy Hoạ Châu cắn môi, đang mất hồn ở đâu đâu. Tuy nàng không rõ đầu
đuôi nhưng cũng nghe được loáng thoáng đôi ba câu, sợ Hoạ Châu lại gây ra chuyện,
nàng nói: “Không uống trà nữa, ta về phòng thử xiêm y mới.” Kéo Hoạ
Châu rồi bảo: “Tỷ đi với muội về phòng, nhìn muội mặc đồ mới xem đẹp
không.”

Hoạ Châu đành đi cùng nàng. Cho đến lúc về tới gian phòng, tiểu thái giám đứng
sau Dư Phú Quý đang cầm bốn bọc y phục màu đen, Lâm Lang không thể không hỏi:
“Sao lại có mấy thứ này?”

Trên mặt Dư Phú Quý là nụ cười rộng tới tận mang tai, hắn nói: “Ngoài phần
của cô nương ra thì số còn lại là do Vạn tuế gia sai bảo phải chuẩn bị. Trong bọc
này là y phục từ lông chồn trắng, đây một bộ hoa hồng tím có tay viền lông cáo,
còn trong bọc kia là chiếc áo khoác màu đỏ thẫm từ linh miêu. Đại nhân chúng nô
tài vừa truyền khẩu dụ đến là lập tức tự mình đốc thúc. Ba bộ xiêm y bằng da
lông này đều là những tấm tốt nhất trong số da thượng hạng, cắt may gấp không
quản ngày đêm bởi các vị sư phụ có tay nghề giỏi nhất. May mà không bị chậm trễ.
Xiêm y nếu có bị ngắn thì vải may vẫn còn ở chỗ chúng nô tài. Mời cô nương thử
chút xem có hợp với mình hay không?”

Vì thấy Hoạ Châu đã đi ra giữa phòng để rót trà, hắn cúi đầu thì thầm:
“Trong bọc y phục này là một bộ gấm màu xám và một chiếc áo khoác ngắn từ
da rái cá đã sấy khô. Là do đại nhân chúng nô tài đặc biệt kính biếu cô
nương.”

Lâm Lang nói: “Thế sao được, việc này không đúng quy củ!”

Dư Phú Quý kính cẩn đáp: “Đại nhân nói, ‘Nếu như cô nương không vui mừng
mà nhận lấy thì chắc là do chê không tốt, không thì là mặt mũi của chúng ta
không đủ lớn. Sau này còn nhiều việc chúng ta còn phải nhờ cô nương chiếu cố, nếu
cô nương cứ xa cách như vậy thì sau này chúng ta cũng không dám làm phiền đến
người.”

Lâm Lang vội nói: “Ta hoàn toàn không có ý nghĩ đó.” Nàng biết rõ, nếu
như không nhận, phủ Nội Vụ sẽ cho rằng nàng muốn soi mói bắt bẻ bọn họ trong
công việc từ nay về sau, gây phiền toái đến họ. Nói không chừng lại là hoạ.

Tên Dư Phú Quý lại nói: “Đại nhân chúng nô tài bảo, xin cô nương yên tâm,
còn nhiều bộ chất vải da lông nữa đều được chuyển đến phủ của cô nương rồi. Tuy
y phục chưa được mười phần hoàn hảo, nhưng vẫn xin nhà cô nương giữ lấy mà làm
phần thưởng cho người làm vậy.”

Lâm Lang từ chối mãi không được, đành đáp: “Xin gửi lời đa tạ của ta tới tổng
quản đại nhân, đa tạ đại nhân quan tâm!” Nàng mở ngăn kéo ra lấy một nắm bạc
vụn đưa cho Dư Phú Quý: “Sắp đến Tết rồi, am đạt cầm lấy để uống trà nước.”

Dư Phú Quý cực kì vui mừng, vội vàng thỉnh an: “Tạ cô nương ban thưởng.”

Nàng tiễn hắn ra cửa xong, lúc quay đầu lại nhìn thấy Hoạ Châu ngồi ôm đầu gối
trên tràng kỷ, lặng lẽ rơi lệ. Nàng liền đến khuyên: “Đang bình thường tự
dưng lại sao thế?” Hoạ Châu quệt bừa lệ vương khoé mắt: “Gió thổi cát
bay vào mắt thôi.”

“Miệng lưỡi Vinh Hỷ xấu xa, tỷ đâu phải không biết. Đừng có tranh cãi với
người ta là được.”

“Không tranh? Ở trong cung, nếu không tranh thì chỉ sợ ngay cả mạng sống
cũng chẳng còn.” Hoạ Châu cười cười, nói tới đây lại ngẩn ngơ rơi lệ.

Lâm Lang đáp: “Hôm nay tỷ làm sao thế? Bình thường thấy
tỷ luôn mồm luôn miệng, giờ lại chỉ biết khóc. Sắp Tết rồi, đừng như vậy nữa.”

Hoạ Châu nghe nàng nói thế, dần dần ngừng khóc. Bất chợt phì cười: “Đúng
thật là… cho dù có khóc ra hai hũ đầy nước mắt thì cũng chẳng có tác dụng gì
cả.”

“Vừa khóc vừa cười, rõ xấu hổ.” Lâm Lang cười. Thấy mặt Hoạ Châu đang
dính nước mắt hỗn độn, nàng bảo: “Muội đem chậu nước đến, tỷ rửa mặt
đi.”

Thế rồi một chậu nước ấm được mang tới, Hoạ Châu rửa mặt sạch sẽ, lại chải đầu
tóc một lần. Trên hộp lược là một chiếc gương, qua gương thuỷ tinh thấy bên cạnh
hộp có chiếc túi nho nhỏ có thêu hoa văn bằng kim tuyến. Tuy chưa thêu xong,
nhưng đường thêu đẹp đẽ tinh xảo. Hoạ Châu không nhịn được mà cầm lên xem, ở bốn
góc của chiếc túi được thêu bằng chỉ đỏ thành những hoa văn như ngọn lửa, ở giữa
dùng chỉ vàng thêu hình ngũ trảo hoàng long (năm móng vuốt của rồng vàng); chỉ
đen thành đôi mắt đen nhánh phát sáng, trông rất sống động. Hoạ Châu liền hỏi:
“Chiếc túi tinh xảo đến thế, chắc là làm cho Vạn tuế gia?”

Lâm Lang hơi hơi đỏ mặt, Hoạ Châu nói tiếp: “Hiện giờ có mấy người phòng
thêu thùa đó, còn làm khó muội khổ sở thêu thứ này.” Lâm Lang vốn đã thẹn
thùng, nàng không trả lời ngay. Trên mặt hơi cười nhưng cũng chẳng nói lời nào
mà đem chiếc túi nhỏ cất vào ngăn kéo. Hoạ Châu thấy nàng xấu hổ cũng không nhắc
lại chuyện này.

Hôm nay là giao thừa, hoàng đế ở Càn Thanh cung mở yến tiệc gia đình. Phi tần hậu
cung, chư vị hoàng tử, công chúa cùng tham dự. Chưa đến giờ, yến tiệc đã được dọn
lên. Trên bậc thềm cao hơn mặt đất giữa Càn Thanh cung, được bày theo hướng
nam, mặt hướng về phía bắc là chiếc bàn tiệc lớn rồng vàng của Hoàng đế. Phía
tây bên trái là bàn tiệc của Đồng quý phi. Dưới bậc thềm là bàn của chư vị chủ
nhân các cung. Đầu giờ thân sẽ có tấu nhạc ở hai bên hành lang. Lúc đó Hoàng đế
ngồi vào ghế rồng, phi tần hậu cung sẽ ngồi xuống sau đó. Yến tiệc bắt đầu. Cơm
canh nóng hổi sẽ được mang lên trước, hoàng đế đỡ lấy bát canh từ Đồng quý phi
dâng lên. Sau đó các bàn tiệc dưới thềm mới được dâng đồ ăn. Tiếp đó, trà sữa
được đưa lên. Phi tần hậu cung, thái giám sẽ dâng trà sữa lên cho hoàng đế, đợi
hoàng đế uống xong, thì trà sữa sẽ được đem đến cho chư vị chủ nhân. Thứ ba là
rượu. Tổng quản thái giám quỳ xuống kính: “Mời Vạn tuế gia uống rượu.”
Hoàng đế uống hết mới mời chủ nhân các cung. Sau cùng là dâng hoa quả lên. Dâng
đến bàn của hoàng đế trước rồi mới chuyển tới bàn phi tần. Cứ như vậy đến giờ
tuất mới xong, Hoàng đế rời chỗ, nhạc nổi lên, phi tần quỳ tiễn hoàng đế rồi mới
về cung của mỗi người.

Hết phần lễ nghi rườm rà phức tạp này cũng mất đến hai canh giờ. Về Tây Noãn
Các, tuy tinh thần hoàng đế vẫn tốt, nhưng đã có chút mệt mỏi. Uống rượu, trong
noãn các thì ấm nóng, khiến người ta thấy buồn bực.

Hắn dùng khăn lau mặt xong, còn chưa thay y phục thì thấy Lâm Lang bưng trà tiến
vào. Đã hai ba ngày rồi, bây giờ mới rảnh rỗi, không khỏi đánh giá tinh tế nàng
một chút. Vì là cuối năm nên hiếm khi mới thấy nàng mặc y phục màu hồng cánh
sen, dưới ánh đèn thấp thoáng thấy ánh hồng lấp lánh. Lòng rung động, hắn mỉm
cười: “Ngày mai là mùng một, nếu muốn thưởng gì thì nàng chỉ cần nói
ra.” Nói xong liền đưa tay ra nắm tay nàng, ai ngờ nàng lại lùi về sau một
bước.

Cái nắm tay này của hoàng đế bị hụt hẫng giữa không trung. Hắn không giận, chỉ
chậm chạp thu tay về. Nhìn sắc mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm nào của nàng,
khiến hắn buồn bực khó chịu.

Lương Cửu Công thấy tình hình này, nháy mắt với hai bên trái phải, hai tên thái
giám hầu hạ theo hắn lui ra ngoài.

Lúc này Lâm Lang mới nói nhỏ: “Nô tì không dám được Vạn tuế gia ban thưởng.”
Giọng nói ảm đạm, như mang chút ý u oán. Hoàng đế nghĩ lại một hồi, khoé môi hiện
lên nét cười: “Nàng là người thông minh như vậy chẳng lẽ còn không hiểu
sao?”

Nàng nghe thấy lời này, đáp lại: “Nô tì không dám đoán mò tâm tư của Vạn
tuế gia.” Hoàng đế nhìn chiếc cổ trắng xinh xắn của nàng, vô cùng động
lòng người. Hắn vừa bực vừa giận, nhịn không được mà nói: “Một ngày không
gặp như cách ba thu. Hai ba ngày nay không gặp, chúng ta từ từ tính xem, cuối
cùng là cách mấy thu rồi.”

Lúc này Lâm Lang mới nở nụ cười, hoàng đế vô cùng vui mừng, cười nói: “Tết
năm mới, người ta đều nghĩ phần thưởng, chỉ có nàng lại muốn giận dỗi.” Vừa
nói tới hai chữ “giận dỗi”, cuối cùng bật cười. Ngừng một lúc rồi
nói: “Hai câu nói vừa rồi của nàng nên bị phạt nặng… Phạt nàng hát cho
trẫm nghe một bài.”

Nàng cười dịu dàng: “Nô tì không biết hát bài
nào.” Hoàng đế lại cầm lên chiếc tiêu trên ngự án: “Bất kể nàng hát
bài nào, trẫm cũng sẽ thổi tiêu đệm theo.” Nến đỏ cháy lung linh, ánh nến
chiếu vào hai má nàng hồng hồng, chỉ thấy người xưa bảo “Cầm sắt tại ngự,
mạc bất tĩnh hảo*” cũng chỉ giống thế này mà thôi.
* Trích bài “Nữ viết kê minh” của Trịnh Phong (Quốc Phong):

Nữ viết: “Kê minh”, sĩ viết: “Muội đán. Tử hưng thị dạ, minh
tinh hữu lạn.”
“Tương cao tương tường, dặc phù dữ nhạn.”
“Dặc ngôn gia chi, dữ tử nghi chi. Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão.”

Cầm sắt tại ngự, mạc bất tĩnh hảo.
“Tri tử chi lai chi, tạp bội dĩ tặng chi. Tri tử chi thuận chi, tạp bội dĩ
vấn chi. Tri tử chi hảo chi, tạp bội dĩ báo chi.”

Người con gái nói: “Gà trống đã gáy rồi.”
Nam nói: “Trời hãy còn chưa sáng! Không tin thì nàng mở cửa sổ ra nhìn bầu
trời xem, sao vẫn còn sáng lung linh.”
“Chim tước trong tổ sắp bay liệng. Đi săn vịt bắn nhạn đi thôi.”
“Bắn vịt trời, nhạn lớn xuống sẽ làm đồ ăn tốt cho nàng. Món ngon làm xong
sẽ uống rượu, vĩnh viễn yêu nhau đến bạch đầu giai lão.” Nữ đánh đàn, nam
gõ trống, một cảnh vô cùng hài hoà.
“Biết chàng thật lòng thương thiếp, tặng chàng miếng bội. Biết càng quan
tâm săn sóc thiếp, tặng chàng miếng bội biểu đạt ý cảm ơn. Biết chàng yêu thiếp
là thật lòng, tặng chàng miếng bội biểu đạt ý thiếp cũng giống chàng.”

Lâm Lang khẽ cười: “Nếu như Vạn tuế gia không chê thì nô tì sẽ thổi một đoạn
để người nghe.”

Hoàng đế vô cùng bất ngờ, “ồ” lên một tiếng rồi hỏi: “Nàng biết
thổi tiêu?” Nàng đáp: “Hồi còn nhỏ có học một chút, thổi cũng không
hay lắm.”

Hoàng đế cười nói: “Cứ thổi trẫm nghe đã, nếu như không hay thật thì trẫm
sẽ phạt nàng việc khác!”

Nàng không khỏi liếc mắt nhìn hắn một cái, nụ cười dần dần hiện lên xinh xắn. Cầm
chiếc tiêu lên, nàng thổi bài “Phượng hoàn sào”. Hoàng đế ngồi xếp bằng
ở đó, ngậm cười nghe tiếng tiêu. Chỉ nghe tiếng tiêu đẹp đẽ khó tả, trong lòng
thấp thoáng có chút bất an, dường như có việc gì đó vô cùng quan trọng mà hắn
nghĩ mãi không ra là việc gì. Lâm Lang thấy hoàng đế hơi nhăn mặt, dừng thổi, đặt
tiêu xuống. Hoàng đế không khỏi hỏi: “Sao lại không thổi nữa?”

“Dù sao thì Vạn tuế gia cũng không thích nghe, nô tì không thổi nữa. Đêm
đã khuya, Vạn tuế gia nên nghỉ ngơi, nô tì cũng phải cáo lui.”

Hoàng đế không chịu buông tay, chỉ cười: “Nàng đúng là đồ gian xảo! Đến
nay lại học đâu sinh hư.”

Lương Cửu Công đứng bên ngoài cảm thấy có chút lo lắng. Chỉ sợ qua năm mới
không được vui vẻ. Nghe giọng nói của hai người trong noãn các rất nhỏ, sau đó
có tiếng tiêu dần vọng ra, âm thanh rất khẽ, cứ như tiếng thì thầm nỉ non. Lúc
này hắn mới yên lòng, hắn đi ra bàn giao lại việc cho từng người: “Tất cả
chú ý hầu hạ, sáng sớm ngày mai Vạn tuế gia còn phải dậy sớm đấy.”

Ngày đó hoàng đế có lễ mừng lớn cho năm mới, quả nhiên đã dậy từ rất sớm. Trời
còn chưa sáng hắn đã ngồi lên kiệu ấm, cả đoàn người đi Thái Hoà điện nhận những
lời chúc mừng của bá quan. Càn Thanh cung cũng náo nhiệt hẳn lên, thái giám
cung nữ bận rộn chuẩn bị lễ mừng cho chư vị chủ nhân hậu cung vào năm mới. Lâm
Lang sợ có sơ xuất, về phòng mình từ sớm, thay y phục. Vừa xoay xở xong thì đã
có người gõ cửa ngay bên ngoài.

Lâm Lang hỏi: “Ai đó?”

Là tiếng của Hoạ Châu: “Là tỷ.” Nàng liền mở cửa cho Hoạ Châu đi vào.
Trên mặt Hoạ Châu có chút kinh hoảng: “Người ở phòng Giặt Đồ truyền tin tới,
nói là Ngọc cô cô phạm tội rồi.”

Lâm Lang kinh hãi, hỏi dồn: “Sao thế được?”

“Thấy bảo là lén truyền đồ ra ngoài qua tên thị vệ Thần Vũ môn, phạm vào
điều tối kị trong cung. Đã có người đi bẩm cho Đồng quý phi.”

Lâm Lang lo lắng vô cùng, hỏi tiếp: “Vậy hiện giờ Ngọc cô cô thế
nào?”

“Người báo tin bảo là đã bị giam ở Thận Hình Ti, may mà đang đợt Tết, đợi
mấy ngày nữa qua năm mới mới xử lí.” Hoạ Châu đáp. Lâm Lang yên tâm hơn một
chút: “Còn mấy ngày nữa. Ngọc cô cô ở trong cung lâu năm, lại có quan hệ tốt
với Vinh chủ nhân, Vinh chủ nhân nhất định sẽ có cách xoay chuyển.”

“Nghe nói Vinh chủ nhân đã đi xin Đồng quý phi. Đúng lúc An tần cũng ở đó,
hai ba câu đã khiến Vinh chủ nhân bẽ mặt, tức giận vô cùng.” Lâm Lang cảm
thấy rất lo lắng, nàng biết lâu nay Vinh tần luôn có chút khó chịu với An tần,
mà Đồng quý phi lại là chủ nhân lục cung, ra ý chỉ Ngọc Trợ phạm tội thì Vinh tần
cũng không có cách gì. Nàng vội hỏi: “Thế chung quy là truyền ra thứ gì?
Có nặng lắm không?”

“Người ở phòng Giặt Đồ nói, vốn là 32 lạng bạc mà cô cô nhờ người đem về
nhà, ai biết lại xảy ra chuyện chứ.” Hoạ Châu đỏ mắt, nói tiếp: “Ngày
xưa ở phòng Giặt Đồ, cô cô đối với chúng ta tốt như thế…”

Lâm Lang nhớ lại những ngày ở phòng Giặt Đồ, trong lòng dâng lên cảm xúc bất an
về tương lai. Hoạ Châu nói: “Mấy tỷ muội từng làm ở phòng Giặt Đồ ngày trước,
đều đang vội vã nghĩ cách, xong nghĩ đến chúng ta liền sai người tới báo tin.
Lâm Lang, chúng ta phải nghĩ cách cứu cô cô mới được!”

Lâm Lang đáp: “Bên chỗ Đồng quý phi thì chúng ta làm gì có tiếng nói. Đến
Vinh chủ nhân cũng chẳng còn cách nào, huống hồ là chúng ta.”

Hoạ Châu lo đến sắp khóc đến nơi: “Vậy sao được… Lén truyền đồ ra ngoài
là đại kị. An chủ nhân đã không ưa phòng Giặt Đồ sẵn rồi, chỉ sợ lần này… Chỉ
sợ lần này bọn họ muốn cái mạng của Ngọc cô cô…” Nói đến đây thì ôm chặt
lấy mặt mà khóc.

Lâm Lang biết việc lén truyền đồ có thể lớn cũng có thể hoá nhỏ. Nhưng nếu An tần
đã có ý làm khó dễ thì chỉ cần nói một câu phạm quy định, thì ngay lập tức sẽ
chịu một trận đòn đau đến chết, người ngoài cũng không thể biết được vì trong hậu
cung xử lý rất nhiều việc đều mập mờ mơ hồ.

Nàng rùng mình một cái: “Không có chuyện đó đâu. Ngọc cô cô sẽ không làm
việc đó.”

Hoạ Châu vừa khóc vừa nói: “Chúng ta đều biết Ngọc cô cô sẽ không làm ra
chuyện như thế, nhưng nếu bọn họ muốn Ngọc cô cô vào chỗ chết… Gán cái tội
danh này cho cô cô…”

Trong lòng Lâm Lang nóng như lửa đốt, Hoạ Châu nói tiếp: “Lâm Lang, đến hiện
tại thì Ngọc cô cô chỉ có thể trông cậy vào muội thôi.”

Nàng cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi nói: “Thật sự muội cũng không có gì chắc
chắn, chính là…” Khẽ thở dài: “Mặc kệ thế nào, chúng ta đều phải
nghĩ cách giúp cô cô.”

Hết chương 9.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+