Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 12:Phần 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

ĐỜI ĐỜI KIẾP KIẾP

Kí oản trường điều dục biệt nan.
Doanh doanh tự thử cách ngân loan.
Tiện vô phong tuyết dã tồi tàn.
Thanh tước kỉ thì tài cẩm tự, ngọc trùng liên dạ tiễn xuân phiên.
Bất cấm tân khổ huống tương quan.

 

“Hoán khê sa” – Nạp Lan Dung Nhược

 

 (Nỗi oán hận khi ly
biệt của cô gái. Phần trên viết nỗi buồn chia ly, kể rằng vẫn nhớ tình cảnh
không nỡ rời nhau lúc đó, bây giờ mỗi người một nơi, xa cách ngàn trùng. Đến
nay trời quang mây tạnh nhưng tâm trạng vẫn buồn bã như cũ. Phần sau là sự
trông mong, mong đợi tin tức của người, nhưng hy vọng cuối cùng trở thành vô
ích, đau lòng không yên.)

Hôm nay thời tiết âm u, đến chiều tối thì lác đác rơi mấy
bông tuyết. Nạp Lan về phủ thấy cửa lớn mở rộng, cửa này nối tiếp cửa kia mở đến
thẳng phòng khách chính, hắn biết ngay là có ý chỉ tới.

Hắn đi vào từ cổng nhỏ phía tây như cũ, xong mới đi đến phòng khách. Gặp đứa a
hoàn của phòng khách chính liền hỏi: “Có chỉ dụ tới lão gia à?”

A hoàn đáp: “Là người của Nội Vụ phủ tới truyền chỉ, hình như là nương
nương nhà chúng ta bị ốm nên cho truyền nữ quyến vào cung.”

Nạp Lan lập tức đi đến gian phòng của Lão thái thái, từ xa đã nghe thấy tiếng Tứ
thái thái nói cười: “Người không nghe vị Vương công công đó nói sao, là
chính miệng chủ nhân nói muốn gặp người, không uổng công lâu nay người yêu
thương chủ nhân như thế.”

Ngay sau đó là giọng của Tam thái thái: “Dù gì thì đứa bé này cũng đi ra từ
phủ chúng ta, cho nên mới không quên gốc rễ. Không ngờ trong phủ chúng ta lại
có đến hai vị chủ nhân.”

“Chỉ là có nói bị ốm, nhưng lại không nói ốm nặng không, lòng ta cứ bồn chồn
không yên.” Lão thái thái nói.

Tứ thái thái cười đáp: “Con đoán chắc là không nặng lắm. Nhìn sắc mặt
Vương công công là biết. Vừa rồi không phải người cũng nói rồi sao, đứa bé Lâm
Lang này từ nhỏ đã có phúc…” Lời còn chưa nói xong thì nghe tiếng a hoàn
vén mành: “Lão thái thái, thiếu gia về rồi ạ.”

Mọi người trong phòng không khỏi giật mình. Thấy Nạp Lan vào, Lão thái thái bảo:
“Cháu ta, ngoài trời lạnh căm căm như vậy, thấy mặt cháu cũng bị lạnh đến
trắng xanh rồi, mau lên tràng kỉ ngồi cho ấm.” Lúc này Nạp Lan mới quay
người, hành lễ thỉnh an Lão thái thái. Lão thái thái cười cười: “Đến đây
ngồi với ta. Vừa hay chúng ta đang nhắc đến Lâm muội muội của cháu đấy.”

Nạp Lan phu nhân không khỏi lo lắng, Lão thái thái lại nói tiếp: “Vừa rồi người
của Nội Vụ phủ đến, nói rằng Lâm Lang nhà chúng ta đã được phong làm một chủ
nhân của hậu cung rồi. Vì người không khỏe cho nên truyền chúng ta vào cung.
Chuyện đại hỷ thế này chắc cháu cũng rất vui.”

Sau một hồi lâu mới nghe Nạp Lan đáp một tiếng: “Vâng.”

Lão thái thái cười nói: “Chúng ta cũng coi như gấm thêu hoa (đã đẹp còn đẹp
hơn)… Không ngờ ngoài Huệ chủ nhân, trong phủ còn có thể thêm một vị chủ nhân
nữa. Năm đó Lâm Lang đến tuổi, không thể không đi ứng tuyển, ta thật sự không nỡ
xa nó. Ngạch nương của cháu còn khuyên ta, nói là không chừng như thế nó càng gặp
nhiều phúc hơn, đến nay mới thấy quả thật là nói chuẩn.”

Bấy giờ Nạp Lan phu nhân mới cười, nói: “Cũng là do Lão thái thái nhiều
phúc, cháu gái đã có phúc phận, đến cháu gái bên ngoại cũng có phúc phận
đó.” Tam thái thái, Tứ thái thái đều gật đầu đồng ý, chẳng bao lâu mà ồn
ào hẳn lên.

Lão thái thái lặng lẽ nhìn bộ dạng mất hồn của Nạp Lan, cuối cùng không chịu được
mà nói: “Chắc cháu mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi đi. Lát nữa ăn cơm, ta sẽ
cho người đi gọi.”

Nạp Lan đã cố hết sức kiềm chế rồi mới không thất thố. Hắn nói một tiếng
“vâng” rồi đi luôn. Trong phòng bỗng yên tĩnh hẳn, Lão thái thái nói:
“Các con đừng có trách ta tàn nhẫn. Chi bằng dứt khoát luôn đi, “lấy
độc trị độc”.” Mọi người yên lặng không nói, Lão thái thái lại thở
dài: “Chỉ hy vọng từ giờ nó nghĩ thông.”

Nạp Lan về đến phòng mình, Hà Bảo thấy sắc mặt hắn không khỏe, nghĩ là do trên
đường đi về lạnh quá, nàng liền sai người đi lấy bếp lò đến, tự tay hâm nóng lại
bình rượu hoa mai. Rượu hâm nóng được bê vào trong noãn các. Nạp Lan đang đứng
trước cửa sổ. Tất cả mai đỏ trong đình đều đang nở đẹp vô cùng. Từng cành từng
cành đan xen vào nhau, cánh hoa đỏ thẫm, hương thơm ngào ngạt, hương hoa lạnh lẽo
như thấm vào xương. Hà Bảo mở miệng khuyên: “Thiếu gia, cửa sổ đang mở,
gió bắc thổi vào rét lắm.” Nạp Lan hình như không nghe thấy gì. Hà Bảo đi
tới đóng cửa sổ lại.

Nạp Lan quay người, hắn cầm bình rượu hoa mai bằng bạc lên, từ từ rót đầy ắp
chiếc chén đá lạnh, uống hết sạch luôn một hơi. Xong lại tiếp tục rót đầy chén,
rót cực kì chậm nhưng uống lại vô cùng nhanh. Uống xong bảy tám cốc thì bắt đầu
thấy mặt mày vừa nóng vừa đỏ. Hắn lấy thanh kiếm đang treo trên vách tường xuống,
mở cửa rồi đi ra giữa đình.

Hà Bảo vội theo ra ngoài, Nạp Lan rút kiếm ra, ném vỏ kiếm về
phía nàng, nàng liền chạy đến đỡ lấy. Kiếm lóe lên ánh bạc, hắn múa kiếm, miệng
ngâm:
“Vị đắc trường vô vị, cánh tu tương, ngân hà thân vãn, phổ thiên nhất tẩy.

Lân các tài giáo lưu phấn bổn, đại tiếu phất y quy hĩ. Như tư giả, cổ kim năng
kỉ? ①”

Tiếng kiếm xé gió vun vút, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, giọng hắn vô cùng đau đớn:  
“Hữu hạn hảo xuân vô hạn hận, một lai do, đoản tẫn anh hùng khí.
Tạm mịch cá, nhu hương tị.②”

Lúc đó tuyết rơi đầy trời, rơi lả tả, tới tấp, như bay theo mũi kiếm:
“Đông quân khinh bạc tri hà ức.
Tẫn niên niên, sầu hồng thảm lục, thiêm nhân tiều tụy.
Lưỡng tấn phiêu tiêu dung dịch bạch, thác bả thiều hoa hư phí.
Tiện quyết kế, sơ cuồng hưu hối.③”

Cổ tay xoay theo từng từ ngâm lên. Mũi kiếm nghiêng nghiêng, cắt vào từng bông
hoa mai. Hoa mai tung bay, đẹp vô cùng, mai lẫn vào màu trắng của tuyết nổi lên
đỏ thẫm như máu. Hương mai lạnh buốt, dường như rét thấm vào tận xương cốt.

Hắn ngửa mặt lên trời, đọc to:
“Đãn hữu ngọc nhân thường chiếu nhãn, hướng danh hoa, mĩ tửu bính trầm
túy.
Thiên hạ sự, công đẳng tại.④”

(①, ②, ③, ④: Ngâm bài Kim lũ khúc
– Nạp Lan Dung Nhược. Ý toàn bài: Viết về một người có con đường làm quan không
như ý muốn, thể hiện nỗi bất bình trước thế đạo bất công.)

Ngâm xong liền phi luôn kiếm, kiếm cắm vào đống tuyết đọng dưới gốc mai, thân vẫn
còn rung rung không ngừng. Chung quanh yên lặng, chỉ còn những bông tuyết rơi
giữa đất trời, cứ rơi mãi rơi mãi.

Lúc đó gió thổi đến. Hà Bảo chợt thấy lạnh nên giật mình, nàng thấy Nạp Lan vẫn
đứng lặng hồi lâu buồn bã giữa màn gió tuyết, bông tuyết rơi hết bông này đến
bông khác vào vai áo hắn, cảnh tượng vắng lặng, cứ như giữa trời đất này, chỉ
còn trơ trọi mình hắn.

Vì việc này mà Hà Bảo lo lắng cả ngày, đợi đến tối, thấy trong phòng không còn
ai thì nàng mới cố gắng khuyên hắn: “Nô tì hiểu tình cảm của thiếu gia. Hà
Bảo theo hầu thiếu gia từ nhỏ, từ khi Lâm Lang cô nương nhập cung, thiếu gia vẫn
luôn sầu não không vui, nhưng mà ngày nay cô nương thành chủ nhân rồi, thiếu
gia cũng phải lấy vợ, duyên phận cũng hết rồi. Mà thiếu gia nên nghĩ thoáng một
chút, cô nương làm chủ nhân là chuyện đại hỷ.”

Lúc này Nạp Lan mới biết nàng hiểu nhầm, lòng chua xót vô cùng: “Lẽ nào đến
nay đến ngươi cũng không hiểu ta nữa… Ta chỉ vì không biết nàng bị ốm nặng đến
mức nào. Nếu như không nặng thì sao phải truyền nữ quyến vào cung?”

Hà Bảo cũng biết việc này rất ít gặp, chỉ sợ bệnh của Lâm Lang đã rất nguy kịch,
thế nhưng mở miệng vẫn là: “Mấy người Lão thái thái cũng đã đặc biệt đi hỏi
người trong cung rồi, đều bảo là không nghiêm trọng, chỉ là nhiễm gió lạnh
thôi.” Đột nhiên nói: “Thiếu gia nếu đã lo lắng bệnh tình của cô
nương như vậy, chi bằng nghĩ cách gửi cho cô nương một lá thư. Dù chỉ là hỏi
thăm thôi nhưng cũng bớt chút lo lắng này của thiếu gia.”

Nạp Lan nghe vậy liền lắc đầu: “Cung cấm nghiêm ngặt, làm gì được phép
truyền đồ này nọ? Ta tuyệt đối sẽ không hại tới nàng.”

Hà Bảo cười nói: “Thì ra là nô tì ngu ngốc, nhưng mà thái thái vào cung thỉnh
an Huệ chủ nhân luôn đem theo vài thứ tinh xảo tặng người, mỗi lần về Huệ chủ
nhân đều thưởng đồ này thứ kia. Sao thiếu gia không nhờ thái thái đem cho Lâm
cô nương chứ, cũng coi như là tấm lòng của thiếu gia.”

Nạp Lan vẫn lắc đầu như cũ: “Việc cũng đã đến nước này rồi, còn có ích
gì?” Mấy năm trở lại đây, chung quy vẫn là bản thân hắn phụ nàng. Hắn liếc
mắt nhìn ra một cách mờ mịt, tuyết bên ngoài óng ánh, chiếu vào song cửa sổ
sáng như trăng. Đêm trăng sáng trong như thế này, không biết sau tường cung cấm
nặng nề kia, nàng ốm thế nào?

Trời rét tháng ba, qua ngày Long Sĩ Đầu* vào ngày mùng hai tháng hai (âm lịch),
trời vẫn còn rơi một vài bông tuyết nhỏ. Triệu Xương đi về từ phía tây lục
cung, đứng ở cuối hành lang phủi phủi tuyết dính trên y phục. Đến nay, mỗi ngày
hắn đều lĩnh mệnh đến tây lục cung, lúc về sẽ bẩm báo tình hình với hoàng đế. Hắn
phủi hết tuyết trên người rồi lại lau lau đế giày vào tấm thảm nỉ dày, xong
xuôi đâu đó mới đi vào noãn các, hướng người trước mặt khấu đầu.
* Ngày rồng ngẩng đầu: tương
truyền là rồng ngủ đông, sau khi nghe tiếng sấm chớp ầm ầm đầu xuân thì ngẩng đầu
dậy
Hoàng đế đang phê tấu, ngừng viết rồi hỏi hắn: “Sao rồi?”

Triệu Xương đáp: “Bẩm Vạn tuế gia, sáng hôm nay tinh thần của Vệ chủ nhân
vẫn rất tốt, sau đó lại gặp người thân nói chuyện một hồi lâu, vẫn có vẻ vui lắm.
Đến trưa ăn xong bát cháo, chủ nhân còn ăn được hơn nửa số chả giò mà thái
hoàng thái hậu ban thưởng. Một lúc sau thì thấy khó chịu, liền nôn hết số thuốc
đã uống ra.”

Hoàng đế buông bút, hỏi hắn: “Ngự y đâu? Ngự y nói sao?”

Triệu Xương đáp: “Đã truyền hai vị thái y đang trực lúc đó là Lý Vọng Tổ
và Triệu Vĩnh Đức rồi ạ. Hai vị ấy đều nói với nô tài là tinh thần chủ nhân
không tốt, lại thêm đau lòng tích tụ nên mới ảnh hưởng xấu đến gan và dịch vị.
Đã không thể dùng thức ăn để vực lại nữa rồi. Tinh thần không tốt dẫn đến tổn
thương gan, gan gặp vấn đề thì càng không thể ăn uống, vì vậy mới luôn buồn nôn.
Lời của hai vị đại nhân cứ quanh co mãi, nô tài ít học, không hiểu được hết.”

Hoàng đế đã ra ý chỉ, tất cả đơn thuốc được kê ra đều phải trình lên cho hắn
xem qua. Triệu Xương dâng đơn thuốc lên. Hắn xem xong liền đứng dậy, nhưng lại
chỉ đi đi lại lại ở trong điện. Tiếng đồng hồ phương tây cứ tích ta tích tắc,
Lương Cửu Công đứng hầu hạ một bên cũng thấy sốt ruột theo.

Hoàng đế thở dài một hơi, sai bảo: “Khởi giá, trẫm đi xem sao.”

Lương Cửu Công gọi một tiếng: “Vạn tuế gia…”

Hoàng đế quát lạnh lùng: “Im mồm! Ngươi còn dài dòng là trẫm cho ngươi đến
Bắc Ngũ Sở dọn phân!”

Vẻ mặt Lương Cửu Công y như đưa đám, hắn nói: “Vạn tuế gia, nếu như để người
ta biết được thì nô tài chắc chắn phải đi dọn phân thật, đến lúc đó dù Vạn tuế
gia có muốn nghe nô tài dài dòng cũng không nghe thấy nữa rồi.”

Hoàng đế nôn nóng, cũng chẳng có tâm trạng mà để ý đến câu nói đùa của hắn:
“Vậy thì đừng để người ta biết, ngươi và Triệu Xương đi với trẫm.”

Lương Cửu Công thấy khuyên can không được, đành đáp: “Bên ngoài tuyết rơi
nhiều, Vạn tuế gia vẫn nên mặc thêm áo vào.” Nói xong thì đi gọi Họa Châu
lấy chiếc áo choàng lông màu đen đến. Triệu Xương cầm chiếc ô lớn bằng lụa,
Lương Cửu Công đi theo phía sau, ba người ra khỏi Càn Thanh cung trong yên lặng.

Vừa ra khỏi cửa thùy hoa thì gặp ngay gió to tuyết lớn, gió mang theo tuyết phả
vào mặt mũi. Hoàng đế thấy cả người lạnh hẳn, Lương Cửu Công vội thay hắn thắt
chặt dải lụa của mũ che gió, ba người xông vào giữa trận gió tuyết, đi về hướng
tây lục cung.

Ngày có tuyết trời âm u, tối sớm. Đến lúc tới cổng Trữ Tú cung thì các cung đều
đã thắp đèn cả rồi. Trữ Tú cung xưa nay vẫn là nơi rất yên tĩnh. Hoàng đế ngẩng
đầu thấy tên tiểu thái giám đang cầm giá cắm thắp nến. Phòng bên hông có tiếng
hai ba người nói chuyện, tiếng nói phảng phất trong không gian. Từ xa đã ngửi
thấy hương thuốc. Chẳng có ai lưu ý đến ba người họ đang đi vào, vì hai ngày
nay, người làm của các cung ra vào là chuyện thường, tiểu thái giám cũng tưởng
là cung nào đó phái người tới tặng thứ này thứ nọ. Thấy bọn họ cứ tiến tới, hắn
ngăn lại: “Mấy vị thuộc cung nào? Hiện tại chủ nhân đã đi ngủ rồi.”

Hoàng đế nghe xong câu cuối thì hơi ngẩn người. Lương Cửu Công lại quát lớn:
“Thằng nhãi con nhà ngươi còn dám lừa ta. Ta biết thừa bọn ngươi, cứ có
người đến là nói chủ nhân đi nghỉ rồi.”

Lúc này tên tiểu thái giám kia mới nhận ra hắn, vội vội vàng vàng phủi hai tay
áo rồi quỳ xuống hành lễ: “Lương am đạt, trời tối nên nhất thời không nhận
ra người. Hai ngày nay người đến nhiều. Ngự y dặn rằng chủ nhân cần tĩnh dưỡng cho
nên mới phải nói đã nghỉ rồi.” Cứ tưởng Lương Cửu Công phụng chỉ tới nên hắn
không nhìn kỹ xem hai người đi cùng là ai, tự giác vén mành lên.

Lương Cửu Công thấy hoàng đế có chút chần chừ, hắn cũng không lên tiếng mà tự
mình tiến tới vén mành. Lắc lắc đầu ý bảo tên tiểu thái giám kia lui xuống. Lúc
này hoàng đế đã đi vào bên trong.

Phòng ấm áp vô cùng, hoàng đế vừa vào đã cảm nhận được khí nóng phả vào mặt. Vẫn
có mùi thuốc sắc như cũ. Gian phòng ngoài chẳng có ai, chỉ thấy có một chiếc
siêu bằng bạc được đặt trên lò, đang hâm cháo, đã hâm đến sôi sùng sục.

Hoàng đế một bên tháo dải lụa thắt trên cổ ra, Triệu Xương liền thay hắn cầm lấy
chiếc áo choàng. Hắn hơi ngẩn ngơ, cứ thần người nhìn chiếc mành đỏ thẫm dày cộp
trước mặt.

Lương Cửu Công bước lên trước một bước, vén cao tấm mành đó lên, hoàng đế tiếp
tục bước vào. Bên dưới mới được trải một tấm thảm lót sàn rất dày, giày da hươu
của hắn dẫm lên thấy êm êm mềm mại, thảm lún xuống rất sâu. Chung quanh vốn rất
yên lặng, chẳng hiểu sao tim hắn cứ đập thình thịch liên hồi.

Tuyết dần dần ngừng rơi, gió đêm thổi vào mặt sắc như dao cắt. Triệu Xương đứng
dưới mái hiên, lạnh buốt tận xương. Hắn thấy ánh sáng từ một chiếc đèn xuất hiện
từ xa đang tiến vào. Đợi đến lúc đủ gần, mượn ánh sáng mông lung từ ngọn đèn
hành lang, hắn thấy một cung nữ đang đỡ một người mặc áo choàng lông màu đỏ thẫm
mặt bị che mất một nửa bởi chiếc mũ tránh tuyết. Triệu Xương ngẩn ra một lúc mới
nhận ra là ai, vội hành lễ: “Thỉnh an Huệ chủ nhân.”

Huệ tần thấy hắn thì tưởng hoàng đế sai hắn tới, nàng gật gật đầu, rồi có ý đi
tiếp vào bên trong điện. Triệu Xương không đứng dậy, chỉ quỳ gối ở đó, hô một
tiếng: “Huệ chủ nhân.”

Lúc này Huệ tần mới nghi ngờ. Lương Cửu Công đi ra từ bên trong, chỉ lặng lẽ thỉnh
an. Huệ tần nhìn thấy hắn càng kinh ngạc hơn, giật mình hỏi: “Vạn tuế gia ở
bên trong?” Lương Cửu Công không đáp lại câu hỏi, chỉ cười: “Nếu chủ
nhân có việc gấp, nô tài sẽ vào bẩm một tiếng.”

Huệ tần đáp: “Làm gì có việc nào gấp, chỉ là đến thăm muội ấy… Ngày mai
ta lại tới vậy.” Nàng dựa vào cánh tay của cung nữ rồi bước chầm chậm xuống
bậc thềm. Lương Cửu Công thấy người đã đi xa rồi mới quay người đi vào trong điện,
đứng đợi ở gian ngoài. Hoàng đế đã ra rồi.

Sắc mặt hoàng đế thản nhiên, không rõ là buồn hay vui, trong lòng hắn không ngừng
đoán già đoán non. Hắn vội theo hoàng đế đi ra ngoài. Đi đến trước cổng điện, hắn
trơ mắt nhìn hoàng đế bước đi như người mất hồn, vội vàng hô: “Vạn tuế
gia! Bậc cửa!” May mà hắn kịp kêu lên hoàng đế mới không bị vấp vào bậc cửa.
Hắn bước lên trước đỡ lấy tay hoàng đế: “Vạn tuế gia, người sao thế?”

Hoàng đế lấy lại tinh thần, giọng vẫn như thường: “Trẫm không sao.”

Đèn treo ở hành lang không sáng gì cả, Lương Cửu Công chỉ thoáng nhận ra khóe
miệng hoàng đế hơi trễ xuống trong nháy mắt rồi sắc mặt lại trở về như thường.

Triệu Xương thấy hai người đi ra thì bước đến giúp hoàng đế đội lại chiếc mũ. Đợi
đến lúc qua cửa thùy hoa, men theo hành lang thật dài thì hắn mới cảm nhận được
có điều bất thường. Bước chân của hoàng đế càng ngày càng nhanh, hắn với Lương
Cửu Công vừa chạy theo vừa thở hổn hển. Gió đêm lạnh căm căm cứ đập thẳng vào
miệng vào mũi, cổ họng ngứa như có con dao cùn đang cố mài ở đó.

Lương Cửu Công mắt thấy hoàng đế đi theo hướng bắc thì kinh hãi, gấp gáp chạy
lên, vừa thở vừa đè nhỏ giọng: “Vạn tuế gia, cửa cung đã khóa rồi.”

Hoàng đế vẫn im lặng, bước chân cũng không dừng lại. Dưới ánh trăng mờ ảo không
nhìn rõ sắc mặt. Hai người bọn họ đều là người hầu hạ ngự tiền lâu năm, lòng thấy
bất an, nháy mắt với nhau ra hiệu rồi chỉ đành theo sát hoàng đế.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+