Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sân không vắng vẻ tàn xuân – Chương 12:Phần 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Qua hoa viên rồi thẳng đến Thuận Trinh môn, đúng lúc Thuận
Trinh môn đang khóa cửa. Binh sĩ túc trực bên trong nhìn thấy ba người từ xa,
quát lớn: “Ai đó? Cửa cung đóng rồi, tạp vụ không được phép đi lại lung tung.”

Lương Cửu Công vội mắng lớn: “To gan, ngự giá ở đây.” Lúc này tên
lính kia mới nhận ra là hoàng đế, hắn sợ hãi, vội vàng quỳ phịch xuống hành lễ,
hoàng đế lại bình thản nói đúng hai chữ: “Mở cổng.” Tên lính trực đêm
đáp vâng rồi lệnh cho mấy người hợp sức, đẩy cái cánh cổng nặng như chì ra.

Lương Cửu Công mơ hồ đoán ra được một nửa, biết rõ có khuyên cũng chẳng được,
đành theo hoàng đế ra khỏi Thuận Trinh môn. Quan thống lĩnh trực đêm ở Thần Vũ
môn nhìn thấy hoàng đế ra khỏi Thuận Trinh môn, gấp gáp dẫn theo thị vệ đang trực
cùng chạy như bay đến nghênh đón, cả đoàn quỳ xuống từ xa xa, vạt áo còn bay phần
phật. Vị thống lĩnh kia dập đầu sát đất, bẩm: “Nô tài to gan, xin hoàng đế
khởi giá hồi cung.”

Hoàng đế đáp hờ hững: “Trẫm ra ngoài đi dạo rồi sẽ về, đừng làm lớn
lên.” Vị thống lĩnh tuân lệnh, dẫn người vây quanh hoàng đế cùng bước lên
thành lầu.

Tuy tuyết đã ngừng rơi nhưng trên thành lầu vẫn có gió bắc đang rít gào, thổi mạnh
đến mức chiếc áo choàng trên người hoàng đế không ngừng tung bay. Triệu Xương
chỉ cảm thấy gió thổi rét đến tận xương tủy, cả người run lên vì lạnh, hắn mở
miệng khuyên: “Vạn tuế gia, đêm có tuyết thì gió cực kì lạnh, Vạn tuế gia
thánh thể ngàn vàng, chỉ sợ lỡ như nhiễm gió lạnh… vẫn nên khởi giá hồi cung
thôi ạ.”

Ánh mắt hoàng đế cứ nhìn về một mảng đen kịt xa xa bên ngoài tường thành, qua một
lúc lâu mới nói: “Trẫm đi dạo một lát rồi sẽ về.”

Lương Cửu Công chẳng biết làm thế nào, chỉ đành nháy nháy mắt với Triệu Xương.
Triệu Xương nói: “Vậy nô tài giúp Vạn tuế gia cầm đèn soi đường.”
Hoàng đế chẳng đáp lời, chỉ giơ một tay ra, Triệu Xương miễn cưỡng đưa chiếc
đèn lồng cho hoàng đế. Mắt thấy hoàng đế cầm đèn, chầm chậm đi vào màn đêm đen
kịt, hắn dường như vẫn chưa từ bỏ ý định, chân vẫn đi theo vài bước.

Hoàng đế bất chợt quay đầu, ánh mắt sắc bén ấy cực kì lạnh lẽo, như ngang với
gió tuyết trong đêm. Hắn rùng mình, đứng im ngay tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm
vào ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn càng ngày càng xa.

Mọi người đứng lặng im trên thành lầu, gió lạnh thấu xương, lạnh đến mức cả người
gần như mất hết cảm giác. Lương Cửu Công sốt ruột vô cùng, hai mắt cứ dán chặt
vào ánh sáng le lói từ đằng xa. Triệu Xương cũng nhìn không chớp mắt. Chiếc đèn
đó như ẩn như hiện trong gió đêm.

Chẳng ai dám thở mạnh, chỉ nghe tiếng gió bắc thổi như rít, thổi qua cái chuông
đồng treo dưới mái hiên, khiến nó phát ra tiếng leng keng leng keng. Cuối cùng
thì ánh đèn đã đứng im ở chỗ xa xa kia, im ắng chẳng động đậy cả hồi lâu.

Lương Cửu Công thấy toàn thân đều tê dại cả rồi, gió lạnh cứ như xộc thẳng vào
trong lồng ngực. Ngay cả chớp mắt cũng phải cố hết sức mới chớp được một lần.
Lúc trước còn thấy lạnh, giờ thì đến lạnh cũng chẳng cảm giác được nữa. Hình
như não cũng đã đông lại, chỉ nghe được mỗi tiếng tim đập của chính mình, cứ đập
đều đều thình thịch thình thịch. Dù vẫn đập mãi như thế, nhưng cũng không có lấy
một chút ấm áp. Đúng lúc này, chiếc đèn lồng bỗng bay lên vào giữa màn đêm, giống
như một ngôi sao băng vút qua. Chỉ trong chớp mắt nó đã rơi xuống theo tường
thành. Lương Cửu Công sợ mất hồn vía, kêu lên thất thanh: “Vạn tuế
gia!” rồi chạy vội vàng về phía trước.

Cá đám người mặt cắt không còn hột máu. Vị thống lĩnh kia dẫn theo thị vệ, gấp
rút chạy về phía tường thành, chạy một hơi tới ngay bên cạnh mới thấy hoàng đế
đang đứng trước bờ tường nhô lên trên thành, lúc này mới hết lo lắng. Áo trong
của Lương Cửu Công đã ướt đẫm mồ hôi, hắn liên tục dập đầu: “Vạn tuế gia,
người dọa chết nô tài rồi… Nô tài xin Vạn tuế gia bảo trọng thánh thể.”

Hoàng đế hơi cười cười. Bọn thị vệ cầm theo đèn lồng, đang vây quanh hắn, dưới
ánh sáng mờ nhạt của đèn lồng, vẻ mặt hoàng đế vẫn ung dung bình thản:
“Không phải trẫm vẫn đứng ở đây sao?” Hắn dõi mắt nhìn ra xa, đêm đen
nặng nề, tất cả dân chúng cửu thành đều nằm trong tầm mắt hắn. Hắn cười, cười
vô cùng thoải mái: “Ngươi nhìn xem, thiên hạ này đều là của trẫm, vì sao
trẫm không trân trọng bản thân chứ?”

Lương Cửu Công nghe giọng hắn không nhận ra là vui hay buồn, vì vậy vô cùng hoảng
sợ mà không ngừng dập đầu. Lại nghe hoàng đế nói: “Khởi giá hồi
cung.”

Về đến Càn Thanh cung, Lương Cửu Công sợ hoàng đế bị nhiễm gió lạnh nên vội sai
người đi chuẩn bị nước nóng, tự mình giúp hoàng đế tắm rửa. Hoàng đế thay y phục,
trên người chỉ mặc một chiếc áo dài lụa có hoa văn chữ thọ. Lương Cửu Công cười
nói: “Tuy trong noãn các không lạnh nhưng Vạn tuế gia mới tắm xong nên tóc
dựng hết cả lên rồi. Đêm cũng đã khuya, nếu như Vạn tuế gia vẫn xem tấu sớ thì
mặc thêm áo lông vào đi ạ.”

Hoàng đế không muốn nói chuyện, chỉ vẫy vẫy tay. Lương Cửu Công liền gọi Họa
Châu đi lấy áo lông cáo đen đến, hầu hạ hoàng đế mặc vào. Hoàng đế thuận miệng
hỏi: “Có gì ăn được không?” Hắn vẫn chưa ăn cơm tối, lúc này chắc đã
đói rồi.

Lương Cửu Công bất giác cảm thấy nhẹ nhõm hẳn: “Bẩm Vạn tuế gia, có đồ ăn
lợi cho tiêu hóa, có sữa, chè, có cháo từ gạo tẻ mới nhập từ phía nam.”

Hoàng đế đáp: “Vậy ăn điểm tâm và chè đi.”

“Vâng.” Lương Cửu Công hỏi thêm: “Vạn tuế gia vẫn ăn chè hạnh
nhân chứ?”

“Trẫm ăn nó phát ngấy rồi, đổi loại khác.”

Lương Cửu Công lại đáp một tiếng vâng, hắn lui ra ngoài đi bảo thái giám Ngự
Thiện phòng chuẩn bị. Một lúc sau thì có bốn món điểm tâm được dọn lên, vẫn là
thịt ngan tẩm rán xốp giòn, bánh ngọt, bơ bọc khoai môn, bánh rán giòn rắc vừng
và một bát chè ngọt bát bảo đang bốc khói nghi ngút.

Hoàng đế cầm thìa bạc thử một ít chè rồi đẩy luôn chiếc bát. Lương Cửu Công cười
lấy lòng: “Có phải Vạn tuế gia thấy không ngọt phải không? Nô tài sẽ cho
thêm ít đường.” Hắn mở cái khay màu đỏ thẫm chạm trổ hoa văn, lấy ra lọ đường
nho nhỏ bằng bạc, thêm một nửa thìa đường mịn vào.

Hoàng đế ngẩng đầu, thấy Họa Châu đang đứng góc kia, liền vẫy
vẫy tay gọi tới. Họa Châu đến, hoàng đế chỉ vào món thịt ngan rán giòn trước mặt
nói: “Thưởng cho ngươi.”

Họa Châu vừa vui vừa sợ, mỉm cười vái lạy: “Tạ Vạn tuế gia.”

Hoàng đế thấy nàng rất vui vẻ, hai má thì ửng hồng. Hắn hỏi: “Ngươi vào
cung mấy năm rồi?”

“Nô tì vào được ba năm rồi.”

Hắn ừ một tiếng, lại hỏi: “Ở trong cung có tốt không?”

“Ở trong cung đương nhiên tốt.”

Hắn cười, cười rất vui vẻ, thế nhưng ánh mắt lại cứ nhìn chằm chằm vào ngọn nến
đằng xa: “Ngươi nói xem, ở trong cung thì có gì tốt?”

Nàng đáp: “Ở trong cung được hầu hạ Vạn tuế gia, đương nhiên là tốt.”

Hắn “ừ” một tiếng, như tự nói với chính mình: “Ở trong cung được
hầu hạ trẫm, thì ra là tốt.”

“Có thể được hầu hạ Vạn tuế gia chính là phúc phận cả mấy đời của nô
tì.” Họa Châu đáp. Dưới ánh đèn, chiếc áo xanh của nàng sáng lên, dáng người
xinh đẹp. Hoàng đế chợt nói: “Chiếc khăn dắt trên khuy áo ngươi, tháo xuống
cho trẫm xem chút.”

Họa Châu giật mình, vội lấy khăn xuống dâng lên hoàng đế. Hoàng đế thấy chiếc
khăn trắng bằng lụa, bốn góc đều thêu hoa văn tứ hợp như ý, người như toát mồ
hôi, hắn không kìm lòng được mà siết chặt lấy. Một lúc lâu sau mới hỏi:
“Chiếc khăn này là ngươi thêu?”

Họa Châu đáp: “Bẩm Vạn tuế gia, chiếc khăn vốn là của Vệ chủ nhân. Lúc Vệ
chủ nhân còn làm việc ở Càn Thanh cung thì nô tì và chủ nhân có quan hệ rất tốt,
cho nên mới tặng nô tì chiếc khăn.”

Vẻ mặt hoàng đế lúc này hoảng hốt vô cùng, rất lâu sau đó mới vươn tay về phía
nàng. Nàng được yêu thương nên đâm ra lo sợ. Nàng chần chờ một giây, cuối cùng
vẫn tiến tới. Hoàng đế nắm tay nàng, lòng bàn tay hắn rất nóng, đầu ngón tay lại
hơi lạnh. Hắn cũng không nắm chặt lấy nàng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể
buông tay. Nàng vừa lo vừa sợ, ánh nến từ giá cắm nến bên người cứ lập lòe, nhảy
lên liên tục, giống như đang ở trong mơ vậy.

Giọng hoàng đế nghe rất xa xôi: “Trẫm sắc phong nàng làm quý nhân
nhé.”

Nàng sợ mất hồn, đáp ngay: “Nô tì không dám.” Nói rồi muốn quỳ xuống.
Hoàng đế nắm chặt hơn, nàng không biết nên giãy ra hay không giãy ra thì được.
Đúng lúc đang do dự thì đã bị hoàng đế ôm vào lòng. Mùi hương Long Tiên tỏa ra
từ tay áo hắn lẫn với hương thanh khiết từ xà bông phương tây, cộng thêm mùi
nam tính xa lạ tỏa ra từ người hoàng đế làm nàng hoa mắt chóng mặt, theo bản
năng thì định giãy ra, thế nhưng hơi thở của hoàng đế ấm áp phả vào mặt nàng:
“Đừng nhúc nhích.”

Nàng vừa định xoay thì lúc này chẳng còn chút sức lực nào nữa. Giọng hoàng đế
trên đỉnh đầu nàng, vừa lạ, vừa quen, giọng rất nhỏ, lộn xộn và không rõ ràng:
“Cứ như thế………. Đừng cựa.”

Xưa nay nàng to gan, lúc này lại bủn rủn chân tay. Trong đầu là một mảng trống
rỗng. Sức lực cả người như bị hút đi hết, đến động đậy đầu ngón tay cũng chẳng
có sức nữa.

Hoàng đế cứ lẳng lặng ôm nàng như thế. Tiếng gió thổi ngoài cửa sổ xào xạc tiêu
điều, thổi vào giấy dán trên song cửa sổ khiến nó hơi lay động. Cánh tay của
nàng dần tê dại, cái tê dần lan theo khuỷu tay lên. Hoàng đế vẫn bất động như
cũ, một lúc lâu sau mới nghe thấy giọng nói của hắn, như chứa đựng sự mệt mỏi
vô hạn: “Đã lâu đến thế rồi, trẫm cứ tưởng nàng hiểu…”

Hơi thở của hắn phả vào cổ nàng. Nàng ngẩng đầu lên, môi hơi hấp háy, giống như
không biết nên nói sao mới được. Hoàng đế hơi chần chừ, cuối cùng vẫn hôn lên
môi nàng. Môi hắn lạnh lẽo như chẳng có một chút ấm áp nào. Mặt nàng nóng bừng,
cả người nóng như lửa đốt. Nàng dần duỗi tay ra, ôm trọn lấy thân hoàng đế.

Lâm Lang dưỡng bệnh cả tháng mới dần dần khỏe lại. Cuối cùng thì hôm nay đã có
thể rời giường đi lại rồi. Nàng đang uống thuốc thì thấy Bích Lạc đi vào, sắc mặt
không giống ngày thường nên hỏi: “Sao thế?”

Bích Lạc cứ định nói lại thôi, nhưng theo quy định thì khi chủ nhân hỏi không
thể không trả lời, nàng nghĩ nghĩ xong nói: “Nô tì về từ Từ Ninh cung,
nghe Thôi am đạt nói hoàng thượng…………..” Nàng cứ ấp a ấp úng.

Lâm Lang hỏi: “Hoàng thượng làm sao?”

“Nói là hoàng thượng không khỏe.” Bích Lạc đáp.

Lâm Lang ngẩn ra, một lúc sau mới hỏi: “Không khỏe… Vậy thái y nói thế
nào?”

Hoàng thượng không khỏe đã chẳng phải ngày một ngày hai.
Theo kết luận sau khi bắt mạch của ngự y Lưu Thắng Phương thuộc thái y viện thì
mới đầu chỉ là mạch đập nhanh, là bị nhiễm gió lạnh. Uống hai thang thuốc đã thấy
ra một đợt mồ hôi. Hoàng đế lại xuất cung đi Nam Uyển, trên đường không ngồi kiệu
mà cưỡi ngựa, đến Nam Uyển thì bệnh cảm lại tái phát. Hoàng đế vẫn không nghe lời
khuyên can của ngự y, ngày Bính Tử ôm bệnh nhẹ đi duyệt binh. Cuối cùng kiệt sức,
đến tối sốt cao, mấy ngày rồi không giảm. Nghiêm trọng đến mức thái hoàng thái
hậu phái cả hai vị Lý Dĩnh Tư, Tôn Chi Đỉnh vội vàng đến Nam Uyển. Ba vị ngự y
thái y viện cùng bàn bạc đơn thuốc. Theo quy định, ngoài thái hoàng thái hậu,
thái hậu ra thì kết luận bắt mạch chỉ phải thông báo cho đại thần các bộ là
thánh thể không khỏe. Ngoài việc mạch vẫn đập nhanh và người lạnh không ra được
mồ hôi thì còn xuất hiện thêm ho khan đến đau rát, thở là liền ho, đờm ít nhưng
rất đặc, mặt đỏ, cổ họng khô, lưỡi vàng, ít nước bọt.

Bích Lạc truyền những lời từ miệng Thôi Bang Cát ra, vốn hiểu câu được câu
chăng, Lâm Lang lại nghe nàng kể lại nên chỉ biết sơ sơ là bị cảm mà không chịu
dưỡng bệnh cho tốt. Bệnh đã đến mức này có thể là nhẹ cũng có thể nặng. Nhưng
đã thông báo quần thần thì chắc chắn đã ốm đến mức không thể quản lý chính sự.
Nàng ngồi lặng lẽ ở đó, trong lòng rối như tơ vò, hàng ngàn suy nghĩ mà nàng chẳng
thể nắm lấy một ý nghĩ nào.

Bích Lạc chỉ đành khuyên: “Thân thể chủ nhân cũng mới khỏe lên được một
chút, tuyết đối không thể quá lo lắng. Vạn tuế gia là cửu ngũ chí tôn, tự nhiên
được trăm thần bảo vệ. Huống hồ mấy ngự y của thái y viện túc trực tại Nam Uyển
không rời một tấc, nhất định sẽ không sao.” Thấy Lâm Lang vẫn có vẻ sốt ruột
bất an nên nàng chỉ có thể nói vài lời an ủi để bớt lo.

Lâm Lang ngồi đó, sau một hồi mất hồn thì nói: “Ta đi thỉnh an thái hoàng
thái hậu.”

Bích Lạc đáp: “Tuy thời tiết ấm áp nhưng chủ nhân mới dưỡng bệnh khỏe được
chút, vài ngày nữa đi cũng không sao.” Lâm Lang nhẹ nhàng lắc đầu: “Cầm
áo choàng đến đi.”

Thân thể nàng dường như vẫn còn yếu, đến ngoài Từ Ninh cung thì cả người ướt mồ
hôi. Sau khi chỉnh lại y phục thì nàng bước vào hành lễ thỉnh an. Thái hoàng
thái hậu đang ngồi ngay ngắn ở tràng kỉ, vẫn từ ái hòa nhã như xưa, người sai bảo:
“Mau đỡ dậy.” Lại nói: “Đã khỏe hắn rồi? Vẫn nên dưỡng bệnh thêm
vài ngày mới đúng. Lúc con nói chuyện, hơi thở vẫn chưa đều đâu.”

Lâm Lang tạ ơn, thái hoàng thái hậu ban cho ngồi. Lúc này nàng mới thấy Đồng
quý phi đang ngồi ở đầu phía tây tràng kỉ, mắt đỏ hồng như vừa mới khóc xong.

Thái hoàng thái hậu đặt tách trà xuống rồi nói với Lâm Lang: “Thấy con khỏe
thật là yên tâm.” Chợt nghe thái giám bẩm báo: “Khởi bẩm thái hoàng
thái hậu, thái tử gia đến.”

Thái tử năm nay mới bảy tuổi, trông chín chắn hơn những đứa trẻ khác. Hắn kính
cẩn hành lễ với thái hoàng thái hậu, rồi lại đến Đồng quý phi. Nhìn thấy Lâm
Lang thì hơi chần chừ. Đôi mắt đen láy sáng ngời hiện lên một chút nghi ngờ.
Thái hoàng thái hậu duỗi tay ra: “Bảo Thành, đến đây ngồi với ta.”

Thái tử theo cánh tay đến ngồi dưới gối. Thái hoàng thái hậu mở lời: “Nghe
nói thái tử muốn đến Nam Uyển? Thái tử có hiếu như vậy thật hiếm có. Hoàng a mã
của con không khỏe, ở bên Nam Uyển vốn không đầy đủ như trong cung được.”

Thái tử đáp: “Thái hoàng thái hậu, người cho phép con đi đi. Con đi hầu hạ
hoàng a mã uống thuốc, đảm bảo sẽ không gây phiền hà gì cho hoàng a mã.”
Thái hoàng thái hậu không nhịn được cười: “Con ngoan, thật hiếm có một tấm
lòng như thế. Hoàng a mã của thái tử biết nhất định sẽ rất vui.” Thái tử
nghe thấy ẩn ý cho phép trong lời của thái hoàng thái hậu nên vô cùng vui mừng
mà đứng dậy vái lạy: “Tạ thái hoàng thái hậu.”

Thái hoàng thái hậu dặn dò Tô Mạt Nhĩ: “Nói với người đi theo thái tử là
phải hầu hạ cho tốt. Còn nữa, xe kiệu của thái tử phải kín vào. Tuy thời tiết ấm
áp nhưng trên đường sẽ có gió mạnh. Nói với bọn chúng, phòng vệ phải cẩn thận kỹ
càng, nếu có chuyện gì xảy ra thì người đầu tiên ta không tha chính là
chúng!”

Tô Mạt Nhĩ vâng vâng, thái hoàng thái hậu lại hỏi thái tử: “Bảo Thành, một
mình con đi cả quãng đường xa như vậy có sợ không?”

Thái tử lắc đầu, đáp: “Không sợ, có am đạt, ma ma đi cùng, còn có các thầy
nữa mà.” Thái hoàng thái hậu gật gật đầu: “Thật là một đứa bé
ngoan.” Rồi hướng Lâm Lang nói: “Thật ra chỗ Nam Uyển rất yên tĩnh, tự
do tự tại hơn trong cung, là nơi tốt để dưỡng bệnh. Thân thể con mới khỏe lại,
qua đó nghỉ ngơi hai ngày. Vậy lát nữa đi cùng với thái tử luôn đi, trên đường
cũng tiện chăm sóc nhau.”

Lâm Lang đứng dậy, đáp một tiếng “vâng”.

Lại nói đến Đồng quý phi về đến cung của mình, vừa vặn gặp Huệ tần đến nói chuyện.
Huệ tần thấy nàng hơi buồn rầu, chỉ nói: “Cũng không biết hiện giờ hoàng
thượng thế nào rồi. Thư từ Nam Uyển truyền tới, lúc thì nói thế này, lúc nói thế
kia, loạn tới mức muội ở đây cũng thấy bất an.”

Đồng quý phi đáp:”Hôm nay thấy thái hoàng thái hậu đồng ý với thái tử, cho
phép người đi thỉnh an hoàng thượng.”

Huệ tần nói: “Thật làm khó cho thái tử. Tuy tuổi còn nhỏ mà hiểu chuyện đến
vậy.” Ngừng một chút rồi nói: “Sao tỷ tỷ không xin thái hoàng thái hậu
truyền chỉ cho phép đi thăm hoàng thượng? Cũng tiện chăm sóc thái tử luôn, dù
gì người cũng chỉ là một đứa trẻ. Nam Uyển tuy gần nhưng đi đường cũng chẳng an
tâm được.”

Đồng quý phi khẽ thở dài, nàng nói: “Ý của thái hoàng thái hậu tất nhiên
là chu đáo.” Huệ tần nghe lời nàng nói, ý ẩn trong ý, nhưng biết xưa nay vị
quý phi này rất thận trọng nên không dám hỏi thêm. Về đến cung của mình sai người
đi nghe ngóng mới biết thái hoàng thái hậu lệnh cho Lâm Lang đi Nam Uyển.

Huệ tần đứng ngồi không yên. Thừa Hương thấy
nàng như vậy thì dâng lên một tách trà cho Huệ tần rồi lặng lẽ bảo bọn người hầu
lui cả xuống, lúc này mới nói nhỏ: “Chủ nhân đừng quá lo lắng.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+