Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

Mối tình đầu

Năm ấy, anh học năm thứ hai. Vừa mới vào khoa tài chính ở đại học C, anh đã được xem là một nhân vật tuyệt vời.

Lúc đó, hơn nửa số bạn học xung quanh anh đều đang tìm bạn gái. Cậu bạn cùng phòng Tô Tuấn thường xuyên nói đùa, “Tiếu Dương, cậu giữ thân như ngọc, dành cho ai à?”.

“Cậu bệnh à, bệnh viện rất hoan nghênh đấy.” Anh đáp lại.

“Đáng tiếc cho vẻ đẹp khiến nhiều mỹ nhân phải say mê. Cậu không cần, vậy để tớ ra tay.”

“Cậu khẩu vị lớn như vậy, một Lưu Sảng cũng không thỏa mãn được . Đi đường đêm nhiều, cẩn thận đụng phải hổ cái.”

“Cậu phải nghiêm túc đi. Băng sơn mỹ nhân [1] khoa kế toán Khương Hiểu Nhiên nhất định sẽ khiến cậu đổ gục cho xem”.

Đó là lần đần tiên Tiếu Dương nghe đại danh của Khương Hiểu Nhiên.

Trưa hôm sau, Tiếu Dương và Tô Tuấn tìm góc khuất ở căn tin ăn cơm. Bên tai nghe được cuộc đối thoại của một đôi nam nữ.

“Hiểu Nhiên, có buổi biểu diễn của Vương Phi, cùng đi đi?” Nam sinh giọng chan chứa khẩn cầu.

Khương Hiểu Nhiên tâm áy náy nhưng lay động, cơ bản mấy bài hát của ca sĩ Vương Phi hát cô đều đã nghe nhưng vẫn chưa bao giờ được gặp.

“Mau đồng ý đi, chẳng phải là thần tượng của cậu sao.” Lưu Sảng hận không thể thay cô đồng ý.

Khương Hiểu Nhiên nghĩ lại, vẫn nói, “Buổi tối tôi còn đến thư viện đọc sách nên sẽ không đi.”.

Nam sinh thất vọng gục đầu xuống, đã là lần từ chối thứ n, anh chàng yên lặng đứng dậy rời đi.

“Sao không đi? Một buổi buổi diễn mà thôi, cứ coi như bạn bè bình thường có sao.”

Khương Hiểu Nhiên nghiêm trọng trả lời, “Cậu có biết vé đó bao nhiêu tiền không? Ít nhất là hai trăm tệ đó, so với phí sinh hoạt một tháng của tớ còn nhiều. Nếu không muốn kết giao với cậu ta, tối nhất không nên lãng phí tiền của cậu ta như vậy, càng không nên để cho cậu ta hy vọng quá nhiều.”.

“Biết rồi, cậu là quân tử, tớ tiểu nhân.” Lưu Sảng nhỏ giọng giận.

“Quả nhiên là băng sơn mỹ nhân, theo đuổi căng thẳng gần một năm. Nhưng cô ấy vẫn không hề lay động, tốt xấu gì người ta cũng tuấn tú lịch sự, lại là cán bộ công đoàn.” Tôi Tuấn tức giận bất bình.

“Cậu trở thành mật thám từ bao giờ thế, tớ không biết đấy.” Tiếu Dương lơ đảng nói, tầm mắt không tự chủ lướt về phía đối diện với cô gái.

Cô đang cùng bạn học nói chuyện, dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn lại, dưới cái trán mịn màng là đôi mắt sáng ngời, giống như nước hồ mùa xuân sâu thẳm mà yên tĩnh.

Trong khoảnh khắc đó Tiếu Dương thất thần.

Khương Hiểu Nhiên gặp nam sinh bộ dạng quen mắt, mỉm cười, xem như gửi lời chào.

“Cậu quen Tiếu Dương?” Lưu Sảng kinh ngạc hỏi.

Tiếu Dương, khó tránh cảm thấy quen mắt. Trên bảng tin trường thường xuyên gắn ảnh của anh, như lấy làm hình tượng anh hùng, ca ngợi công lao vĩ đại.

Khương Hiểu Nhiên lắc đầu, vùi đầu ăn cơm.

Từ sau đó, Khương Hiểu Nhiên thường gặp Tiếu Dương trong vài trường hợp tình cờ khác, hai người dần dần nói chuyện, thì ra lại chính là đồng hương.

Kì nghỉ hè năm nhất, Khương Hiểu Nhiên mang nặng hành lý, chuẩn bị đáp tàu về nhà.

“Hiểu Nhiên!” Tiếu Dương không biết từ đâu xuất hiện.

Khương Hiểu Nhiên thấy anh chỉ đeo một cái balo, cười nói, “Chúng ta đổi đi.”.

Tiếu Dương không nói hai lời, cởi balo đưa cho cô, thuận thế tiếp nhận hai túi hành lý nặng trên tay cô.

Tháng tám, trời hết sức nóng bức, đi đến cổng, Khương Hiểu Nhiên lấy khăn lau mồ hôi trên trán.

Tiếu Dương buông hành lý, chạy đến cửa hàng tiện lợi, mang về hai chai nước có ga.

Hai người đứng dưới bóng râm, uống nước. Nước lạnh theo cổ họng chảy xuống cơ thể, Khương Hiểu Nhiên cả người thoải mái vô cùng, cô thích chí cười híp mắt, môi hơi hơi nhếch lên.

Tiếu Dương tim đập chậm một nhịp. Nụ cười của cô như mùa xuân tràn đầy sức sống, lặng lẽ chảy vào tim anh, hòa nhập với máu anh.

Trên tàu, Khương Hiểu Nhiên tìm đến chỗ ngồi, Tiếu Dương giúp cô cất hành lý cẩn thận, rồi trở về toa giường.

Có lẽ cảm thấy mệt mỏi, Khương Hiểu Nhiên ngồi không lâu, phải dựa vào ghế ngủ thiếp đi. Ước chừng dựa được lát không thấy thoải mái, cô dần dần hướng sát bên cạnh, tựa hồ có cái gối rộng, đầu tự giác đặt lên, không thực mềm mại. Trong lòng cô thì thầm, sau đó lặng lẽ rơi vào mộng đẹp.

Khi tỉnh lại, đã là nửa đêm. Cô mới giật mình khi biết mình đang tựa vào vai của người bên cạnh.

Tôi xin lỗi, ba chữ còn chưa xuất khẩu, một nụ cười tuấn lãng đã hiện vào mắt, không phải Tiếu Dương sao?

Trong xe lãnh khí càng không ngừng tỏa ra bốn phía, nhưng trên mặt anh độ ấm càng  lên cao.

“Sao anh lại ở đây?” Cô khó khăn hỏi.

“Giường nằm quá yên tĩnh, tôi không quen, nên đổi lại đây.” Tiếu Dương nhẹ nhàng bâng quơ trả lời.

“Anh dùng vé giường đổi lấy vé ghế, thiệt nhiều đó, kém hẳn một trăm đồng đấy.”

Tiếu Dương cười nói, “Không hổ học kế toán, tính toán thật nhanh chóng.”.

Khương Hiểu Nhiên thấy dáng điệu chẳng hề để ý của anh, nghĩ một trăm đồng với anh còn coi như không là gì. Quen biết mấy tháng, tình cảnh gia đình anh đại khái biết được một ít, ba là giám đốc ngân hàng thành phố A, mẹ mở một cửa hàng thành phố A, một người ở triều, một người tại gia, phân công hợp tác rất chuẩn.

Tiếu Dương đưa cho cô một hộp cơm.

Cô đưa tay nhận, vừa mở ra thấy, lạp sườn lá sen cơm. Mới phát hiện từ lúc lên tàu đến giờ cũng được bốn tiếng mà chưa có giọt nước nào. Đã đói, cố hạn chế nói chuyện, ăn nhanh chóng.

Sau khi ăn xong, cô mới lấy lại tinh thần, “Anh không ăn à?”.

“Em để lại đồ ăn cho tôi?”

“Anh chưa ăn?” Khương Hiểu Nhiên nhìn chằm chằm hộp cơm rỗng xấu hổ nói.

Tiếu Dương cận lực nhịn cười, “Tôi hy vọng mình chưa ăn.”.

Tựa nửa ngày, Khương Hiểu Nhiên mới phản ứng lại, “Được lắm Tiếu Dương.”.

“Nghỉ hè có kế hoạch gì không?”

Khương Hiểu Nhiên suy nghĩ: “Tôi dự định làm thêm.”.

Tiếu Dương biết nhà cô kinh tế không tốt, trầm ngâm nói: “Đưa số điện thoại cho tôi.”.

Khương Hiểu Nhiên thấy anh không đầu không đuôi hỏi một câu, không kịp nghĩ, chuẩn bị tìm giấy bút.

Tiếu Dương từ túi rút điện thoại di động ra. “Đọc số đi.”

Khương Hiểu Nhiên thầm than, thật xa xỉ! Hơn mười nghìn tệ một cái di động, đủ bằng thu nhập hai năm của mẹ cô.

Tiếu Dương ấn vài phím, nhập số điện thoại nhà cô, “Tốt lắm, nếu thấy có công việc thích hợp, tôi sẽ thông báo cho em.”.

Hóa ra anh muốn giúp cô tìm việc, lòng cô đột nhiên nóng lên, ngoài miệng lại nói: “Không cần phiền vậy đâu, tôi sẽ tự mình tìm.”.

Chỉ là bạn học thôi, cô không muốn mắc nợ quá nhiều.

Tiếu Dương thấy cô khách khí, sắc mặt trầm xuống, nhưng lại nói không ra câu gì.

Hai người im lặng, cho đến lúc tàu đến trạm.

Khi xuống xe, Tiếu Dương mang hành lý của cô tiến lên phía trước. Khương Hiểu Nhiên vội vàng đi theo sau.

Gọi một xe taxi, Tiếu Dương mở cửa sau xe, đi thẳng vào. Khương Hiểu Nhiên do dự một chút, cũng ngồi tiếp ghế sau.

“Tiếu Dương, cám ơn anh trên đường đi đã chăm sóc.” Cô lắp bắp nói.

Tiếu Dương nhướn mi, cười nói: “Cảm ơn thế nào, tôi thích thưởng vật chất.”.

“Sau khi khai giảng, tôi mời anh ăn cơm.” Cô chân thành nói.

Tiếu Dương ý cười bay lên: “Tôi hy vọng ngày mai có thể khai giảng.”.

“Còn sợ tôi không làm?”

“Cái đó không sợ, chỉ sợ thời gian quá lâu lại không nhớ.”

“Vậy anh nhớ nhắc tôi.”

Hai người cười nói suốt đoạn đường, xe dừng trước khu nhà Khương Hiểu Nhiên.

Khương Hiểu Nhiên cố hết sức cầm lấy hành lý chuẩn bị lên tầng, Tiếu Dương nhanh đoạt lấy, nói lại với lái xe, “Bác tài, chờ cháu một chút.”.

“Lại phiền anh, tôi cũng không nhiều tiền mời cơm.” Cô cười khẽ nói.

“Được rồi, tiểu thư, đây là tặng miễn phí, không thu tiền.”

Đến cửa, Tiếu Dương đem hành lý đặt trước cửa, cũng không chần chừ, thẳng đi xuống tầng.

Khương Hiểu Nhiên thở nhẹ từ từ, cô chưa bao giờ đưa bạn học nam về nhà, một là không muốn, hai là sợ mẹ quá quan tâm. Quan hệ quá mức phức tạp, cô xử lý không tốt.

Một tuần sau, Tiếu Dương gọi điện thoại cho cô, nói có một công ty anh quen đang tuyển nhân viên làm việc trong hè. Lúc ấy, Khương Hiểu Nhiên đã tìm được việc, liền cám ơn rồi từ chối.

Tháng bảy ánh mặt trời không lưu tình như đốt nóng trái đất, không khí ngay cả một ngọn gió cũng không có, mặt trời chiếu gay gắt khiến mắt không mở được.

Khương Hiểu Nhiên đứng ở đường dành riêng cho người đi bộ phát tờ rơi, nghĩ thực không phải việc cho người sống làm.

Nhiệt độ hôm nay của thành phố A là 39 độ, vì mỗi ngày 20 đồng tiền công nên cô phải làm việc dưới ánh nắng chói chang thế này. Cô lấy tay lau mồ hôi bên má, tiếp tục hướng người đi đường phát, miệng còn liên tục nói: “Siêu thị Thịnh Vượng khai trương, tất cả mặt hàng giảm giá, mọi người không nên bỏ lỡ.”.

Phát đi phát lại, đầu óc choáng váng mơ hồ, chân như nhũn ra, cơ thể không kìm được đổ gục xuống.

Lúc cô tỉnh lại, đã nằm trên giường bệnh viện.

“Sao lại là anh?”

“Em cho là ai?” Tiếu Dương sắc mặt vui vẻ, đáy mắt hiện lên ý cười.

“Chẳng lẽ anh vừa ở đường dành cho người đi bộ?”

“Bằng không sao làm được anh hùng cứu mỹ nhân.” Anh mặt hiểu ý, “Xem ra một bữa cơm không giải quyết được vấn đề.”.

Khương Hiểu Nhiên nghĩ, tiền công còn chưa tới tay, tiền thuốc men đã tiêu tốn một  khoản, lại còn phải mời cơm, số mệnh thật đắng cay a.

“Tiếu Dương, thương lượng đã, thời gian mời cơm có thể muộn một chút. Gần đây tay của tôi không thuận tiện.” Hai gò má cô ửng hồng.

Tiếu Dương nghiêm trang nói: “Con người của tôi dễ nói chuyện lắm, thời gian dài ngắn không thành vấn đề, mấu chốt là địa điểm mời cơm phải chọn tốt. Quán ven đường à, vì sức khỏe của em, chắc chắn không được. Cửa hàng cạnh trường học à, cơ bản ăn bị bệnh, em cũng không phải không biết xấu hổ mà mời vậy. Nghe nói, ở gần cảng mở cửa hàng cá, bên trong cá rất ngon còn có ba ba nữa. Không bằng, chọn chỗ đó đi.”.

Khương Hiểu Nhiên trợn tròn mắt, anh ta quả là con người xảo trá, lần trước Lưu Sảng và bạn trai đi ăn bữa cơm, cũng đến gần ba trăm tệ.

Tiếu Dương thấy bộ dạng khó thở của cô, trong lòng nhịn không được buồn cười, bổ sung nói, “Kỳ thật cũng không thất thiết phải ăn cơm, có thể dùng cách khác thay thế.”.

Khương Hiểu Nhiên bắt được thời cơ, hỏi nhanh: “Còn có cách gì khác?”.

“Làm bạn gái của anh.” Tiếu Dương cười: “Về sau ăn cơm, em mời, anh trả.”.

“Tôi ngốc chắc, lấy thân gán nợ, chẳng phải tổn thất hơn nhiều.” Khương Hiểu Nhiên lắc đầu, “Đúng là trò đùa không thú vị.”.

Tiếu Dương thu lại nụ cười, “Hiểu Nhiên, anh rất nghiêm túc.”.

Khương Hiểu Nhiên ánh mắt thoáng giật mình, nghĩ mình nghe nhầm.

“Em nguyện ý không? Hiểu Nhiên?” Anh thật cẩn thận hỏi.

Cô không tỉnh táo sau lời nói của anh.

Không khí tràn ngập hơi thở ấm áp, Khương Hiểu Nhiên tâm tư hoảng hốt đứng lên, từ “Được” suýt thốt ra. Lúc này, y tá đẩy cửa bước vào, “Đừng đứng dậy, còn phải truyền thêm hai chai dịch.”.

Nói xong, đem chai dịch treo lên giá.

Bệnh tật quả nhiên dễ dàng khiến người ta trở nên yếu ớt. Khương Hiểu Nhiên tự giễu cười cười. Cô nào có tư cách nói chuyện yêu đương, đó là điều xa xỉ, không phải cô có thể mua được.

Lời cự tuyệt mắc nghẹn trong cổ họng, thủy chung không nói lên lời. Cô do dự mở miệng “Tôi…”.

Tiếu Dương bỗng cắt ngang lời nói, “Em không cần vội vàng trả lời nhanh như vậy, khi về trường cho tôi đáp án.”.

Khương Hiểu Nhiên không dám nhìn anh, dường như không thể nghe giọng nói vừa thốt ra, “Được.”.

Kì nghỉ hè, Tiếu Dương không tìm cô thêm, ngay cả điện thoại cũng không gọi. Cho đến khi sau lễ khai giảng, hai người lại gặp mặt.

Ngày đó, Tiếu Dương mặc áo T-shirt cộc tay màu đen, quần đùi màu sắc nhàn nhạ, một bộ quần áo rất phổ biến, nghiêng nghiêng tựa như vận động viên thể thao.

“Hiểu Nhiên.”

“Sao anh lại ở đây?” Cô ngây ngốc hỏi, trong tay còn mang túi quần áo để vào nhà tắm thay.

Anh ra vẻ tình cờ, “Buổi tối có chiếu phim ‘Bạch phát ma nữ’ [2], cùng đi xem đi!”.

Khương Hiểu Nhiên giật mình tỉnh táo lại, anh mời cô xem phim, giống như nhiều cặp yêu nhau trong trường. Nhưng, cô có thể đồng ý sao?

“Buổi tối tôi phải đọc sách, e là không có thời gian.” Vẫn như cũ, không thể nghĩ thêm lý do nào khác.

Tiếu Dương thoáng trầm mặc, thấp giọng nói, “Chiều mai có thời gian không?”.

Khương Hiểu Nhiên dời tầm mắt, sau một lúc lâu mới nói, “Tôi xin lỗi.”.

“Vì sao lại xin lỗi, bởi vì không muốn làm bạn gái của tôi sao?” Khóe miệng Tiếu Dương khẽ nhếch lên.

Anh xoay người giơ tay về phía cô tạm biệt, như hình ảnh tiêu sái ngày xưa.

Khoảng một thời gian sau đó, Khương Hiểu Nhiên không gặp Tiếu Dương. Thì ra trước kia tình cờ gặp, là do anh có chủ ý. Khi một người muốn tránh một người nào đó, đúng là việc rất dễ dàng.

End

———————————————–

[1] băng sơn mỹ nhân : người đẹp lạnh lùng (cái này để ‘băng sơn mỹ nhân’ cho hay :D)

[2] Bạch phát ma nữ: bộ phim TVB kể về chuyện tình của một cô gái Tà phái Nghi Thường và một danh môn chính phái Nhất Hàn được sản xuất năm 1995.

 

 

Chương 4

Thừa nhận

Gặp lại là vào ngày quốc khánh, tháng 10, trong buổi văn nghệ ở đại học C, Tiếu Dương và Phan Yến Ny chủ trì trên sân khấu. Nam trên người một bộ âu phục tây đen, càng tôn dáng người cao ngất và gương mặt anh tuấn. Nữ mặc váy dài hồng nhạt, dáng điệu lay động, không hổ là hoa khôi khoa tài chính.

Khương Hiểu Nhiên ngồi dưới khán đài mỉm cười nhìn lên sân khẩu, đúng là một đôi kim đồng ngọc nữ, cảnh đẹp làm lòng người cảm thấy vui mừng.

“Hiểu Nhiên, có chuyện cực lớn, đại tài tử danh tiếng trường ta đã có chủ.” Lưu Sảng bên cạnh vẻ mặt hưng phấn.

Tâm tư Khương Hiểu Nhiên bỗng dưng căng thẳng, nhẹ giọng nói, “Ai may mắn như vậy?”.

“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.” Lưu Sảng chỉ lên bóng hồng trên sân khấu.

Trên sân khấu người đến người đi, ca hát, khiêu vũ, diễn kịch từng tiết mục lần lượt đến. Nhưng một chút cô cũng không để ý, chỉ chăm chú nhìn vào hình ảnh Tiếu Dương và Phan Yến Ny, hai người cười nói nhìn nhau, anh nói tôi theo, hợp ý vô cùng.

Sau khi chương trình kết thúc, hai người mới ra khỏi cửa hội trường, đã nghe thấy Tô Tuấn gọi: “Sảng, ăn khuya đi!”.

Lưu Sảng kéo tay cô: “Hiểu Nhiên, cùng đi đi.”.

Cô nghĩ đi, lại thành bóng đèn, vừa định cự tuyệt.

Bên tai truyền đến tiếng nói lạnh lẽo: “Bạn học Hiểu Nhiên nhất định muốn đến thư viện ôn bài, cô ấy nào có thời gian.”.

Cô quay đầu nhìn chằm chằm Tiếu Dương, đầu nâng cao: “Hôm nay là ngày lễ quốc khánh, nhân dân cả nước đều nghỉ ngơi, tại sao tôi lại muốn đi đọc sách?”.

Phan Yến Ny nũng nịu nói tiếp: “Tiếu Dương, hôm nay anh mời bạn bè, đừng nhỏ mọn như vậy.”.

Tiếu Dương hai tay đút túi quần, quay đầu nhìn cô nàng, “Được rồi, tiểu thư, hôm nay mời em ăn uống no đủ, đủ rồi có thể  đi!”.

Phan Yến Ny tràn đầy hoa xuân, đưa mắt ẩn tình nhìn anh.

Tiếu Dương cũng mỉm cười.

Khương Hiểu Nhiên đứng đó, tiến thoái lưỡng nan. Hóa ra là anh mời, cô cũng không thấy lạ. Có điều bây giờ nói không đi, thật là tìm không ra lý do thích hợp từ chối.

Giật mình, Lưu Sảng kéo cô đi lên phía trước.

Cả đoàn người đi taxi vào nhà hàng nổi tiếng món cay Tứ Xuyên, lễ tân phục vụ lịch sự hỏi: “Xin hỏi, các vị đặt bàn chưa?”.

“Chúng tôi đặt bàn rồi.” Tô Tuấn đáp.

Lên tầng hai, phục vụ nhanh chóng đưa họ vào phòng đã đặt – Thiên Thượng Nhân Gian. Phòng rất lớn, bàn  ăn thủy tinh đặt gần cửa sổ, ở giữa còn có tivi, một bộ sô pha.

Tiếu Dương, Phan Yến Ny, Tô Tuấn, Lưu Sảng, Khương Hiểu Nhiên theo thứ tự ngồi xong. Hiểu Nhiên nhìn Tiếu Dương ngồi bên cạnh không được tự nhiên.

Phục vụ bưng đồ ăn cay lên, cá phiến luộc, canh sò, thịt dê tái, gà hầm, đậu sốt. Khương Hiểu Nhiên nhìn quanh, gia vị nhiều nhưng cô luôn ăn được cay, hôm nay tất cả đồ ăn đều hợp với khẩu vị cô.

“Có việc gì vui khiến tài tử của trường chúng ta mời ăn thế này?” Lưu Sảng hì hì cười hỏi.

Tô Tuấn hâm mộ nói: “Tên tiểu tử này, thật là có tài phát mệnh, tháng tám, dùng tiền sinh hoạt một vạn đồng chơi cổ phiếu, tháng chín đã biến thàng bốn vạn. Mời chúng ta một chút, còn không phải quá nhỏ bé sao?”.

Hiện giờ là năm 1994, tiền sinh hoạt hàng năm của Khương Hiểu Nhiên là ba ngàn đồng. Cô thầm tính toán, số tiền đó tương đương với chi phí làm mười năm của cô.

Ông trời quả thực không công bằng, dù cho gia cảnh tốt, học tập giỏi giang như vậy, cũng có thể không tính, nhưng ngay cả việc tùy tiện mua cái cổ phiếu cũng trúng, còn có công bằng không?

Không chú ý nên bị sặc cay, cô cúi đầu ho.

“Làm sao vậy?” Lưu Sảng đang muốn tìm cốc nước ấm cho cô.

Tiếu Dương đứng dậy, ngay lập tức rót nước vào cốc thủy tinh. Anh đưa cốc cho Hiểu Nhiên, trách cứ nói: “Không có người cướp, gấp gáp gì?”. Ngữ khí nói ra thâm mật ngoài ý muốn.

Lưu Sảng ngây người, anh ta vừa nói ra hai ba câu là thế nào nha. Lại liếc sang Phan Yến Ny ngồi đối diện, cô nàng cũng thẳng tắp nhìn chằm chằm Hiểu Nhiên, trên mặt cho thấy điều khó coi.

Tô Tuấn nhanh mồm nhanh miệng nói: “Phan Yến Ny, hôm nay em và Tiếu Dương làm MC phối hợp ăn ý vô cùng, ngay cả chủ tịch CLB văn nghệ lão Chương vốn khó tính cũng ca ngợi không ngừng.”.

Sắc mặt Phan Yến Ny dần dần trở lại bình thường, ngữ khí dịu dàng: “Nói thực là Tiếu Dương phản ứng rất nhanh, đoạn giữa em có quên từ, anh ấy đã nhanh chóng nói chèn, nếu không thì như kẻ ngốc đứng đó.”.

“Tô Tuấn, nói cậu có tài ăn nói quả không sai, chương trình tết nguyên đán tới cho cậu chủ trì.” Tiếu Dương thuận miệng nói.

“Ca, tớ đây sợ bị đám kẻ sùng bái cậu đánh chết.”

Kẻ sùng bái, chính là phần đông nữ sinh trong trường hâm mộ Tiếu Dương, gọi chung là kẻ sùng bái, xưng là fan.

Lưu Sảng bật cười, “Lại nói, khoa kế toán chúng ta có một kẻ sùng bái, không biết nghe đâu Hiểu Nhiên và Tiếu Dương là đồng hương, mấy ngày trước còn bám lấy Hiểu Nhiên hỏi thăm địa chỉ và điện thoại nhà họ Tiếu.”.

“Cô ta tìm đúng người rồi, tất cả mọi thứ Khương Hiểu Nhiên đều biết.” Tiếu Dương ngữ điệu bình thường.

Khương Hiểu Nhiên trừng to mắt, Tiếu Dương, anh không phải hại tôi sao? Ngồi bên cạnh bạn gái như hoa như ngọc, tội gì lại mở miệng nói điều mờ ám với tôi.

Tô Tuấn cười ha ha, trong lòng nổi lên vẻ đen tối, từ đầu nghĩ cậu ta có ý với Phan Yến Ny, nhưng lời nói và hành động tối nay, đã thấy rõ cậu ta quan tâm đến Hiểu Nhiên, chẳng lẽ cậu ta không sợ ý trung nhân của mình bị gặp mặt quấy rối sao, đúng thực là nghĩ mãi không hiểu.

Ánh mắt Phan Yến Ny sâu kín, lại mang vẻ tươi cười: “Hai người là đồng hương, tất cả Hiểu Nhiên đều biết a.”.

Khương Hiểu Nhiên vội vàng làm sáng tỏ: “Tôi cũng mới nghe anh ấy đề cập, đáng tiếc chưa bao giờ đi qua.”.

Ánh mắt Phan Yến Ny lóe lên bất ngờ, cười càng ngọt ngào

Lưu Sảng nói tiếp: “Các cậu đến nói chuyện phiếm hay là ăn cơm đấy, một bàn toàn đồ ăn ngon, vậy mà vẫn còn hơn nửa.”.

Mọi người vùi đầu vào ăn Tô Tuấn không chịu nổi lẻ loi, xen kẽ kể vài chuyện cười, chọc cho mọi người cười ha ha. Khi mọi người ăn xong, đã gần mười một giờ.

“Nguy rồi, trường khóa cửa, không vào được.” Lưu Sảng kinh động kêu to.

“Không có gì, anh đã có nơi tốt.” Tô Tuấn định liệu trước nói.

Tài xế taxi lái xe đến trước tòa nhà lớn liền dừng lại. Đi vào đại sảnh, Khương Hiểu Nhiên nghĩ mình sống ở mấy căn nhà cũ đã lâu, trong lòng hiểu được cái gì gọi là cách biệt một trời.

Mở cửa căn hộ, Tiếu Dương nhàn nhã ngồi lên sô pha, tiện tay lấy tờ tạp chí.

Khương Hiểu Nhiên tò mò quan sát bốn phía, trang hoàng tinh tế, đầy đủ mọi thứ, có vẻ như tiêu phí rất xa xỉ.

Tô Tuấn mở miệng nói: “Tổng cộng có ba phòng, Hiểu Nhiên và Yến Ny một phòng, anh và Tiếu Dương một phòng, Lưu Sảng một phòng”.

Khương Hiểu Nhiên nghi hoặc nhìn về phía Lưu Sảng, chỉ thấy cô nàng lộ vẻ mặt đỏ ửng.

Ban đêm, cô vẫn thường dễ ngủ, nhưng giờ lần đầu mất ngủ. Nhìn Phan Yến Ny bên cạnh ngủ say, cô xoay người rời giường, lặng lẽ đẩy cửa phòng.

Đi đến phòng Tiếu Dương, cô dừng lại một chút, đang muốn hướng đến phòng khách. Cửa phòng thình lình mở ra, một bàn tay nóng bỏng nắm lấy tay cô, túm vào trong phòng.

“A!”

“Em không sợ đánh thức mọi người hay sao mà kêu lớn vậy.” Tiếu Dương lấy tay che miệng cô lại.

Khương Hiểu Nhiên mặt thoáng đỏ bừng, ánh mắt nhìn quanh, thấy trong phòng chỉ có một mình anh, mới hung hăng trừng mắt.

Tiếu Dương buông lỏng tay ra.

“Đừng trêu tôi, nếu bị Phan Yến Ny thấy sẽ không tốt lắm đâu.”

“A, có gì không tốt, em thử nói xem.” Tiếu Dương nhẹ nhàng bâng quơ nói.

Khương Hiểu Nhiên không nói gì, người này sao da mặt lại dày như vậy, có hậu quả gì anh ta không phải còn rõ hơn, sao lại còn ra vẻ hỏi cô.

Tiếu Dương dường như không để ý im lặng của cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ánh mắt nhìn sáng ngời: “Hiểu Nhiên, em quan tâm đến Phan Yến Ny sao?”.

Khương Hiểu Nhiên hùng hồn hồi phục: “Tôi sao lại quan tâm đến cô ấy?”.

“Vậy em quan tâm đến anh sao?”

Nhìn ánh mắt anh nóng bỏng, Khương Hiểu Nhiên tựa như không mở miệng được. Nói không quan tâm, thì chính là lừa mình dối người. Nói có quan tâm, cô còn không có chuẩn bị tinh thần đủ.

Nhận thấy sự do dự của cô, Tiếu Dương dựa người qua, đôi môi cơ hồ dán liền với tai cô: “Em không trả lời, anh coi như em thừa nhận.”.

Hơi thở ấm áp không ngờ cùng hương vị nam tính của đàn ông, khẽ vờn hai gò má Hiểu Nhiên, nhè nhẹ tiến đến mũi cô, tim cô chợt thấy căng thẳng.

Tiếu Dương chậm rãi rời mặt, làm như vô tình, môi nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.

Hai bên má của cô như bị lửa đốt, nóng rực lên, nhiệt khí lan tràn tới cổ.

Tiếu Dương đặt tay từ môi dọc đến mí mắt, chóp mũi, cuối cùng dừng lại ở cánh môi đỏ bừng, nhẹ nhàng ấm áp, chỉ trong nháy mắt đã rời đi.

Tim Khương Hiểu Nhiên không ngừng nhảy múa, môi tựa hồ còn lưu lại hơi thở của anh.

“Hiểu Nhiên, làm bạn gái anh.” Anh giọng nói trầm thấp.

Khương Hiểu Nhiên còn hoảng hốt, ánh mắt trôi dạt, suy nghĩ hỗn loạn.

“Em không lên tiếng, anh coi như đã đồng ý.” Anh nhanh chóng nói.

“Hả? Đồng ý cái gì?” Khương Hiểu Nhiên lấy lại tinh thần thanh minh.

Tiếu Dương ai oán nhìn cô: “Em đồng ý làm bạn gái anh, sao đã quên rồi.”.

Khương Hiểu Nhiên bị anh nhìn tìm hoảng loạn, lời từ chối không dám xuất ra. Trái tim như có điều kì lạ, mình đồng ý cái gì, sao toàn là anh ta nói vậy?

Tiếu Dương thấy cô cam chịu, tâm tình tốt hẳn, ôm nửa người cô ngồi lên sô pha.

Anh cũng không nói, nhìn ngang dọc, tinh tế đánh giá cô. Hiểu Nhiên bị nhìn khiến mặt ửng đỏ, lắp bắp hỏi: “Sao, Tiếu Dương?”.

Tiếu Dương nâng cao tay lên trán cô dừng lại bên tai, ngón tay mềm nhẹ khẽ vuốt đôi mi thang tú của cô, lẩm bẩm nói: “Hiểu Hiểu, sau này anh gọi em là Hiểu Hiểu. Độc nhất vô nhị Hiểu Hiểu.”.

Hiểu Nhiên nghe âm thanh Hiểu Hiểu, trong lòng hóa thành bể nước, sóng mắt mê ly, đã quên ở nơi nào. Tiếu Dương cằm tựa trán cô, đôi tay vòng quanh làn tóc mượt.

Nửa đêm, Khương Hiểu Nhiên lặng lẽ về phòng. Thật bất ngờ, đèn trong phòng sáng trưng. Phan Yến Ny ngồi trên mép giường, ánh mắt tà khí nhìn chằm chằm cô, miệng châm chọc khiêu khích: “Nhìn không ra cô đấy, thật là làm bộ.”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn lại cô nàng: “Tôi xin lỗi, tình cảm không thể dùng lý trí để khống chế được.”.

Phan Yến Ny tức giận sắc mặt đến trắng bệch: “Cô đừng đắc ý quá sớm, chưa đến cuối cùng, ai là người thắng ai là người thua còn chưa biết.”.

Khương Hiểu Nhiên chớp mắt vô tội, dường như nói thật, không phải tất cả mọi người đều vui mừng.

Sau nửa đêm, hai người không ai ngủ được.

Ngày hôm sau, Khương Hiểu Nhiên mang đôi mắt gấu mèo đi vào phòng khách.

“Làm sao vậy, Hiểu Nhiên, tối hôm qua không quen giường à?” Lưu Sảng ngồi ở bàn ăn chào đón.

Cô mơ hồ gật đầu, bước đến ngồi xuống. Cầm một ly sữa đậu nành nóng vào tay, cô tùy tay ủ ấm, nhanh uống xuống bụng. Uống xong mới phát hiện Tiếu Dương đã ngồi bên cạnh cô.

“Ăn nhiều một chút.” Tiếu Dương gắp há cảo bỏ vào bát cô.

Cô nhìn bốn phía: “Phan Yến Ny đâu?”.

“Nói là có việc, sáng sớm đã đi rồi.”

Tô Tuấn chăm chú nhìn hai người, “Ca, tìm xong chị dâu, cũng không nói cho đệ đệ một tiếng.”.

Tiếu Dương hiểu ý nhìn anh ta: “Bây giờ biết cũng không muộn.”.

Khương Hiểu Nhiên hoàn toàn bất động, từ lúc chào đời đến nay, lần đầu tiên có người gọi cô là chị dâu.

End

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+