Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

Mờ ám

Chủ nhật, Khương Hiểu Nhiên ở bếp làm cơm thì nghe bên ngoài phòng khách vang lên tiếng gõ cửa.

“Dương Dương con ra mở cửa đi”.

Đến lúc lâu cũng không có trả lời.

Nha đầu chết tiệt này, không biết đang làm gì nữa. Cô nói thầm trong lòng.

Lau tay, cô chạy ra mở cửa.

“Dương Dương ở nhà sao? Anh mua cho con bé mấy thứ ở thành phố B”. Tay Tiếu Dương xách hai túi lớn.

“Vào đi”. Cô cúi người lấy một đôi dép bông mới của nam.

Tiếu Dương đi vào, kích thướng vừa vặn, lại mềm mại.

“Ơ, sao ở mãi trong phòng không ra?”. Khương Hiểu Nhiên gọi to, “Dương Dương, ra đây một chút”.

Dương Dương lục đục đi ra, cũng không nói câu gì.

“Sao không chào đi?”. Khương Hiểu Nhiên nhìn con bé.

“Ba”. Dương Dương nhẹ nhàng chào, ánh mắt lại nhìn chằm chằm xuống mặt đất.

Tim Tiếu Dương đập thình thịch như cãi nhau ầm ĩ.

Anh lấy từ túi ra một chiếc mũ đáng yêu, mặt trên còn có lông xù, đưa đến trước mặt con gái.

Dương Dương liếc qua nhưng không nhận.

Anh lại lấy ra bộ truyện tranh “Cừu vui vẻ và Sói xám”.

Dương Dương nhìn chăm chú rất lâu nhưng vẫn không nhận.

Nhiệt độ trong phòng rõ ràng rất lạnh nhưng Tiếu Dương lại cảm thấy cả người mình nóng lên, thậm chí trán còn toát mồ hôi.

Trong túi lớn đó còn búp bê cho con gái, áo lông dê, anh bỏ hết lên ghế sô fa, tình cảm nói: “Dương Dương, tất cả đều mua cho con, có thích hay không?”.

“Thích, con muốn vào phòng đọc sách”. Nói xong, Dương Dương đi vào phòng.

Khương HIểu Nhiên nhìn hai cha con trao đổi ánh mắt lạnh lẽo cũng không nói được từ nào.

Tiếu Dương chán nản ngồi trên sô fa, nhớ được gì đó, lại từ túi quần lấy ra một cái hộp giấy.

“Mua cho em này”.

Khương Hiểu Nhiên tùy tay tiếp nhận, cũng không mở ra, để lại bàn trà, xoay người đi vào phòng bếp.

Tiếu Dương suy sụp ngã xuống sô fa, nghĩ ngợi lung tung, sao lại thế này? Hai mẹ con mỗi người một tính.

Ngày đó đến trường nghe hợp xướng, Dương Dương ở trên sân khấu tự nhiên duyên dáng, tiếng hát rất hay.

Tại lúc đó, tim anh tràn ngập cảm kích và tự hào.

Sau khi biểu diễn kết thúc, anh đón Dương Dương về nhà, gặp giáo viên chủ nhiệm của con bé. Cô giáo hỏi Dương Dương anh là ai vậy. Dương Dương nhỏ giọng nói anh là ba con bé, nghe có vẻ miễn cưỡng.

Trong lòng anh lúc ấy có chút không thoải mái, à không mà thật sự không thoải mái.

Trước lúc ấy, anh là chú Tiếu của con bé, lúc ấy con bé đối với anh rất gần gũi. Sao lúc danh chính ngôn thuận làm ba, ngược lại khoảng cách càng lớn.

Tâm tư bé gái chín tuổi thay đổi thất thường, làm người khác khó có thể nắm bắt.

Trên đường trở bề, anh hỏi Dương Dương, có gì không vui. Dương Dương không nói. Sau đó, anh cố gắng dỗ dành, con gái mới nói, nó ghét anh, ghét anh không quan tâm đến nó suốt chín năm qua, ghét anh lúc bị bạn học trêu chọc nhạo báng anh đã không ở bên bảo vệ nó.

Lúc ấy anh đang lái xe, tay nắm chặt vô lăng không khỏi phát run.

Con bé còn nhỏ cũng có suy nghĩ riêng của mình, anh không nói thêm câu gì, mua cho con đồ chơi rồi dỗ dành nó về nhà. Con gái anh, từ lúc sinh ra đến bây giờ, vẻn vẹn đã chín năm, anh đều không tham dự.

Từ trước, anh luôn thầm oán trách. Hiểu Nhiên, vì sao không nói cho anh biết chuyện đứa nhỏ. Kì thực, anh rõ ràng biết tính tình Hiểu Nhiên, có đánh gãy răng cô vẫn nuốt lại vào bụng, làm sao có thể chịu yếu thế với anh.

Mùi hương thịt nướng thơm ngon kéo anh khỏi trầm tư.

“Hiểu Hiểu, tay nghề của em đã cao lên đấy”.

Trên bàn dọn hết thịt nướng, đậu phụ nhồi thịt, nấm hương xào rau cải, canh xương, hương thơm của thức ăn trộn với cơm thơm ngát, thoáng chốc tràn ngập gian phòng.

“Muốn ăn cơm, phiền mang giúp bát đũa”. Khương Hiểu Nhiên nói khi thấy anh ngồi trên ghế sô fa nhìn vào bếp.

“À ừ”. Tiếu Dương nhanh chóng đứng lên, chậm rãi đi vào phòng bếp.

Lúc ăn cơm, Dương Dương gắp thịt nướng, vừa ăn vừa nói, “Mẹ, lâu rồi mới được ăn đồ ăn mẹ làm, thịt còn ngon hơn nhà bà Trương”.

“Đừng ăn mỗi thịt, con cũng ăn ít rau dưa đi, nếu không sẽ biến thành quả bóng mũm mĩm”. Khương Hiểu Nhiên gắp rau cải vào bát con bé.

Tiếu Dương chỉ ăn đậu phụ và rau, chưa động đến thịt.

“Trước kia anh thích ăn thịt mà? Sao giờ không ăn?”. Khương Hiểu Nhiên không nhịn được hỏi.

“Anh cũng sợ béo phì”. Tiếu Dương chân thành nói.

Khương Hiểu Nhiên lườn anh một cái, nhìn dáng người anh ấy thế kia, vừa thấy đã biết chuyên đến phòng thể hình luyện tập, vậy mà còn đến lượt anh ấy sợ béo phì sao!

Dương Dương vừa ăn cơm xong đã chạy vọt vào phòng.

Tiếu Dương cười khổ, anh giống phần tử khủng bố đến vậy sao? Quên đi, vẫn nên vùi đầu ăn cơm, anh biến nỗi đau thành sự thèm ăn, giải quyết triệt để thức ăn trên bàn.

Sau khi ăn xong anh tự giác thu dọn bát đũa.

Khương Hiểu Nhiên đứng ngơ ngác ở một góc phòng khách, đối diện phòng bếp, nhìn anh hơi cúi người rửa sạch bát đũa.

Khoảng khắc đó, cô có một suy nghĩ trong đầu, nếu cùng ở bên cạnh anh, có vẻ như không quá khó khăn.

Cô nghĩ thật sự đơn giản.

Rửa xong, Tiếu Dương đi ra, thấy cô thất thần đứng đó, giơ tay quơ quơ trước mặt cô, “Nghĩ gì mà thần người như vậy?”.

“À, không có gì”. Cô chật vật nói.

“Không đúng, em có tâm sự”. Tiếu Dương vô thức gạt nhẹ tóc mái cô về sau vành tai.

“Anh có thấy mình phiền phức không, nói không có việc gì thì không có việc gì”. Khương Hiểu Nhiên không biết sao liền tăng âm lượng, lùi về sau vài bước.

Trong mắt Tiếu Dương ánh lên nỗi bi thương.

Anh đi đến ban công, mở cửa sổ đang đóng, phía dưới có một gia đình ba người đang chơi đùa.

Cha và con gái đang đánh cầu lông, mẹ cầm chai nước, nhìn bọn họ, ánh mắt anh hiện lên nét cười dịu dàng.

Đột nhiên, con gái bị ngã sấp xuống, người cha vội vàng đi đến bên cạnh, nâng con gái dậy.

Con gái làm mặt quỷ, lè lưỡi, cha yêu chiều xoa khuôn mặt con.

Tiếu Dương cũng mỉm cười, đứa trẻ đó cũng không khác gì Dương Dương, ngay cả vẻ mặt cũng giống như vậy.

Anh nghĩ, sẽ có một ngày cũng giống như vậy, anh nhất định đợi được ngày đó.

Thở sâu, anh lại trở vào phòng khách.

Khương Hiểu Nhiên thay quần áo, đang chuẩn bị ra ngoài.

Nhìn anh, cảm thấy vừa rồi mình nói hơi quá, cô thấp giọng nhẹ nhàng nói, “Buổi chiều tôi đến cửa hàng có chút việc, anh ở nhà trông Dương Dương”.

Buổi chiều, Tiếu Dương ngồi một mình ở phòng khách.

Dương Dương đi ra, rót một cốc nước, đang định trở về phòng.

“Dương Dương, con có viết chơi cờ thỏ cáo [1] không? Ba vừa học, có thể cùng ba chơi một ván không?”. Tiếu Dương lấy ra một hộp cờ thỏ cáo lộn xộn trên ghế sô fa.

Dương Dương dừng bước.

“Mà hôm qua còn bị bại dưới tay một cô bé”.

Dương Dương xoay người đi đến bên cạnh anh,  “Sao ba lại kém cỏi như vậy, cờ thỏ cáo chơi thật dễ dàng. Hừ, con ở trường học là bất khả chiến bại đấy”.

Hai cha con trái một quân, phải một quân, giết kịch liệt khiến trời u đất ám.

Tổng cộng chơi mười hiệp, Dương Dương thắng bảy thua ba.

Con bé đắc ý chống nạnh, “Thế nào, có dám chơi tiếp với con không ?”.

“Lần sau đi. Ba thua nhiều mất hết tự tin rồi”.

“ Ba ba, vậy ba cùng con chơi trốn tìm đi”.

Hai chữ ba ba như đánh trúng tim anh.

Hai cha con lại bắt đầu trò chơi.

Khương Hiểu Nhiên về nhà, nhìn thấy Tiếu Dương và Dương Dương đầu tựa đầu cùng nhau xem phim hoạt hình.

Nhìn đồng hồ treo tường, đã 6h30 rồi.

Về phòng thay quần áo, cô mặc tạp dề, đi vào phòng khách, “Anh không về nhà sao?”.

“Một bữa nữa thôi, có cần phải đuổi người như vậy không ?”.

“Tôi nói trước, trong nhà không có đồ ăn, ăn mỳ thôi, chỉ sợ anh Tiếu đại quý nhân không quen”.

“Chỉ cần là đồ ăn em làm, anh đều thích”.

“Đừng có khấu thị tâm phi [2]”.

Khương Hiểu Nhiên đứng trước bếp, lấy nồi nước, để vào ba quả trứng gà, cuối cùng đặt lên bếp.

Sau đó thêm muối, thịt gà, dầu mè, hành lá, một lúc sau phòng bếp tràn ngập hương thơm mì sợi.

Cô dọn ba cái bát, lấy mì sợi ra, sau đó lấy nước nóng tráng bát.

Lúc ăn mì, Dương Dương gắp hành lá sang bát Tiếu Dương, “Ha, về sau có người giúp con ăn hành lá rồi”.

Khương Hiểu Nhiên cau mày, “Dương Dương, con lại kén ăn rồi”

Tiếu Dương gắp hết hành lá trên mì sợ, ăn hết, “À vừa tốt, anh thích ăn”.

Người này, chỉ biết chiều con.

“Hiểu Nhiên, em có vẻ không thích ăn hành lá, cho anh đi”.

“Đó là trước kia, anh phải biết con người cũng có thể thay đổi”. Khương Hiểu Nhiên cho anh một cây đinh không cứng không mềm.

Sau bữa tối, Dương Dương đã chơi cả ngày, rửa sạch mặt mũi xong lên giường ngủ.

Khương Hiểu Nhiên ngồi trên ghế sô fa, day day huyệt thái dương.

Chiều nay không ngừng làm việc, chạy ba chi nhánh, sắp xếp hàng tồn kho, sau đó liên hệ với nhà cung cấp đặt hàng mới.

Trên đường về nhà, đi ngang qua siêu thị cũng không định mua đồ ăn vì quá mệt mỏi.

Kết quả vừa vào cửa, trong nhà chẳng có gì ăn, nhưng vẫn phải làm cơm tối.

Tiếu Dương này, đã không giúp được gì còn kéo theo phiền phức cho người khác nữa.

“Hiểu Nhiên, mệt à, anh xoa bóp cho em”. Tiếu Dương xoay người, hai tay đặt lên vai cô.

Khương Hiểu Nhiên vốn định gạt tay anh ra, nhưng nghĩ lại muốn, hôm nay anh ấy ăn uống cả ngày không phải trả tiền, thôi thì trả giá bằng việc lao động chân tay cũng được.

Nhắm mắt lại, để mặc anh mát xa.

Bàn tay anh rất có lực, đầu tiên đặt lên vai cô chần chừ, một căng thẳng một buông lỏng, bờ vai cứng nhắc dần dần mềm lại.

Cô dựa lưng thoải mái.

Tay Tiếu Dương chậm rãi vòng qua cổ cô, xoa bóp qua chiếc áo len. Lần này tay đã có lực hơn nhiều, lúc bắt đầu cảm thấy đau, sau vài lần lại thành ê ẩm, đến cuối cùng, là cảm giác thoải mái sung sướng đến nói không nên lời.

Giống như được ăn kem vào mùa hè, cả người nhẹ nhàng vui vẻ bao phủ hương vị nồng nhiệt.

Cô buồn ngủ, gần như nửa người ngã vào lòng Tiếu Dương.

Cô thật sự đã ngủ.

Người phụ nữ này không biết nói thầm cái gì, có lẽ là không thoải mái, lúc đầu dựa người vào ngực anh, đầu gối lên cánh tay anh, đột nhiên lại xoay người, hai tay ôm lấy thắt lưng anh. Đầu còn cọ cọ vào lòng anh.

Tiếu Dương bắt đầu ôm cô, thấy vẻ mặt cô mệt mỏi, trong lòng đau đớn vô cùng. Người phụ nữ mạnh mẽ này, ban ngày làm việc bận rộn, buổi tối còn phải chăm sóc cho con, làm sao chịu nổi.

Cánh tay bị đầu cô đè nặng, một lúc lâu có chút tê mỏi, nhưng trong lòng anh rất thoải mái, được cô dựa vào cảm giác thật tốt.

Sau đó, người phụ nữ này không hề an phận, giống như con mèo nhỏ không nghe lời, cứ thế tiến vào lòng anh. Đầu dựa sát vào ngực anh. Ngay cả cái mềm mại đáng chết kia cũng dán vào bụng anh.

Anh là đàn ông, nhưng mấy tháng rồi đàn ông chưa ăn thịt thì không phải là người không có cuộc sống sao ?

Cơ thể nóng lên, cọ lên mũi, miệng đã khô khốc, anh vô tình nuốt nước bọt. Có thể thấy không thể di chuyện, xác định số phận đi, đưa cô về phòng, lòng sẽ tỉnh táo.

Ôm cô, nhẹ nhàng đặt trên giường. Đang muốn mở rộng tay đặt lưng cô xuống.

Người phụ nữ thì thầm gọi, “Tiếu Dương”.

Rất khác với giọng nói những lúc bình thường, thiếu chút lãnh đạm mà trở nên dịu dàng hơn, thiếu điều cự tuyệt, lại có ít mờ ám.

Giống như móng vuốt đâm xuyên vào tim, tay anh nắm tay cô, cúi người xuống, tới gần dòng suối sâu thẳm ngọt ngào kia.

Đôi môi cô đỏ mọng ngon lành qua ánh đèn lại càng khiến người anh nóng lên.

Anh dính sát vào cô, lại muốn càng nhiều.

End

——————————-

[1] Cờ thỏ cáo (Backgammon): là một trong những board game (trò chơi dạng bàn cờ) cổ nhất cho hai người chơi, trong đó những quân được di chuyển theo số xúc xắc. Người chơi chiến thắng bằng cách di chuyển tất cả các quân về phía mình. Mặc dù sự may mắn trong trò chơi rất quan trọng nhưng trò chơi cũng có nhiều chiến thuật. Với mỗi lượt đi theo số súc sắc, người chơi phải lựa chọn những cách đi hợp lý.

Ảnh

[2] Khấu thị tâm phi : miệng nói thế này, trong lòng lại nghĩ thế khác, miệng và tâm không thống nhất với nhau

Chương 26

Mỹ nhân kế

Anh càng muốn nhiều hơn nữa.

Không thể chờ được muốn quấn chặt đôi môi cô.

Trong giấc mơ người phụ nữ bất đắc dĩ quay đầu đi, miệng còn nói thầm, “Đừng ầm ĩ”.

Thể xác và tinh thần như lửa thiêu đốt, hận không thể cắn nuốt cô vào, máu thịt dồn hết lên.

Anh lại tới gần lần nữa, môi dính chặt lấy cô, không để chừa một khe hở.

Tay tiến sâu vào nội y, với vào nơi cao nhất, mềm mại nhiều xúc cảm, dường như đánh trúng tim anh, thoáng chốc máu nóng chảy về, đầu óc anh bùng nổ.

“Hiểu Hiểu, Hiểu Hiểu”. Anh không ngừng gọi tên cô.

Hai chữ này giống như ma rủa, làm giảm nội tâm đang cuồng loạn của anh.

Người phụ nữ cảm giác khó thở, ai lại đáng ghét như vậy, quấy rầy giấc mơ đẹp của cô. Bên tai như có con muỗi vo ve hợp vào.

Cô vươn tay chụp lại, chính giữa mục tiêu.

Mặt Tiếu Dương nóng bừng, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

Anh đứng dậy, đứng thẳng không nhúc nhích.

Khương Hiểu Nhiên vô thức liếm môi, động tác rõ ràng  hồn nhiên như trẻ con nhưng ở trong mắt anh cũng là đòn mê hoặc chí mạng.

Ngọn lửa vừa bị kiềm hãm xuống, giờ lại bị thổi bùng lên, càng lúc càng lớn, tán loạn trong cơ thể anh.

Tiếu Dương vội vàng lùi lại, nhanh chóng đóng cửa, dù không muốn đi nhưng vẫn phải đi.

Bằng không, sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Ngày hôm sau, Khương Hiểu Nhiên rời giường, thấy trên người còn mặc áo len, nhớ đến hình ảnh cuối cùng đêm qua là Tiếu Dương giúp cô mát xa, chuyện sau đó đều không nhớ gì cả.

Nghĩ đến lúc Tiếu Dương ôm cô vào giường, tim không hiểu sao đập mạnh mẽ.

Lúc chải đầu, nhìn vào gương, người ở bên trong, tinh thần đặc biệt tốt, đôi môi đỏ mọng hơn bình thường, tựa hồ như bị sưng lên, ngón tay cô khẽ đặt lên môi mân mê.

Một suy nghĩ hiện lên trong đầu, chẳng lẽ….

Cô lập tức gạt bỏ ý nghĩ này đi, dù cho giậu đổ bìm leo, làm những việc như vậy không hề giống với tính cách của anh.

Nghĩ lại, xa nhau lâu như vậy, thay đổi cũng không phải chuyện lạ.

Cả sáng, Khương Hiểu Nhiên đều thấy rối rắm vấn đề này, một hồi nghĩ là anh, một hồi lại không muốn nghĩ oan cho người khác.

Nhưng sau đó cũng không muốn hỏi anh.

Chẳng lẽ nhìn thấy anh liền hỏi, hôm qua anh hôn hay không hôn. Nếu anh ta phủ nhận, trả đũa, nói cô cố tình ám chỉ anh, chẳng phải không còn mặt mũi nào sao.

Nhưng vạn nhất thật sự là anh ta đã làm, không lẽ lại ngậm bồ hòn.

Trong lòng cô không hề thoải mái.

Cho đến buổi tối, lúc Tiếu Dương đến, cô vẫn chưa hòa nhã với anh ta.

Dương Dương thấy không khí giữa bọn họ không tốt, cười ngọt ngào nói, “Ba, mẹ, hôm nay con học được một bài hát, con hát cho ba mẹ nghe”.

“Thời thơ ấu của tôi, tuổi thơ của bạn đều giống nhau.

Bờ vai nhỏ đeo chiếc cặp sách to lớn đến trường.

Dáng vẻ tươi trẻ như những chủ nhân tương lai của thời đại mới.

Mọi người đều vui vẻ học tập phát triển toàn diện đức trí thể mĩ

Ham chơi, ham học, nghĩa khí chúng ta đều giống nhau.

Những cám dỗ ngoài trường sẽ phá vỡ không để tâm….” [1]

Tiếu Dương không đợi tiếng hát chấm dứt đã vỗ tay, “Dương Dương, con giỏi quá”.

Đúng là vuốt mông ngựa, Khương Hiểu Nhiên thấy điệu bộ lấy lòng con gái của anh, trong lòng thấy khó chịu nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười, không để cho con gái thấy ý nghĩ mình.

8h30, Dương Dương đi vào phòng ngủ, Tiếu Dương cũng vào theo.

“Ba, hôm nay ba kể chuyện cho con nghe đi, trước kia đều là mẹ kể”.

Tiếu Dương sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé, “Được, ba kể chuyện người nông phu và con rắn”.

“Chuyện đó quá cũ, trước đây con nghe rồi”.

Tiểu nha đầu này còn vòi vĩnh.

“Vậy ba kể câu chuyện về Warren Buffett cho con nghe nhé!”.

“Warren Buffett [2] là ai vậy?”.

“Một doanh nhân người Mỹ, là một vua cổ phiếu giỏi nhất trên thế giới”.

“Cái gì mà vua cổ phiếu, con chỉ nhìn thấy vua cờ bạc thôi”.

“Chính là người mua cổ phiếu”.

“Cổ phiếu là gì?”.

“Là một loại giá trị chứng khoán”.

“Vậy chứng khoán là gì?”.

Trán Tiếu Dương đổ mồ hôi, nói bất cứ điều gì cũng ra thành ra “Mười vạn câu hỏi vì sao”,  “Dương Dương, hay để mẹ kể chuyện cho con nghe nha, ngày mai ba sẽ mua sách kể chuyện về rồi kể tiếp”.

Dương Dương cũng không có hứng thú với doanh nhân người Mỹ đó, liền gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Khương Hiểu Nhiên đang đứng ở cửa, nghe hai người đối thoại, trong lòng vui vẻ.

Ba cũng không làm tốt được, chỉ nói vài ba câu mà muốn kể chuyện sao, còn kém xa lắm!

Khi cô kể chuyện xong cho con gái, đi vào phòng khách, thấy Tiếu Dương đang xem tivi. Liếc mắt, cô đã thấy ghét cái chương trình tài chính kinh tế thế này.

“Dương Dương cũng ngủ rồi, anh có thể về nhà”.

“Cần gì gấp gáp vậy, ngồi xuống nói chuyện đã”.

“Tôi không có tâm trạng nói chuyện với anh, thứ lỗi không đón tiếp được”.

Tiếu Dương đứng lên, đi gần đến cô, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm cô, “Hiểu Hiểu, sao lại ghét anh như vậy. Cho anh một cơ hội, bắt đầu lại từ đầu, được không?”.

Giọng nói anh chân thành nhưng lại hơi thiếu tự tin.

Tâm tư Khương Hiểu Nhiên rối bời, bắt đầu lại từ đầu, nhưng từ miệng anh nói ra, không hề đề cập gì đến cô.

Như vẫn có cái gai trong tim, theo thời gian lớn dần hơn, khiến cô không cách nào đồng ý.

“Cám ơn anh đã rất tốt với tôi, nhưng một mình tôi cũng rất rất tốt rồi”.

Tiếu Dương cười miễn cưỡng, “Cũng không vội, em cứ từ từ suy nghĩ”.

Khương Hiểu Nhiên thấy anh chưa tắt hết hy vọng, nghĩ nghĩ, vào phòng lấy ra mấy hộp tổ yến, còn có cả hộp nhỏ anh đưa tặng hôm qua, cho vào hết một túi nilông, đưa cho anh.

“Mấy thứ này tôi không dùng được, anh cầm lại đi”.

Mặt Tiếu Dương suy sụp, giọng nói rất lạnh lẽo, “Anh đã tặng gì thì sẽ không lấy lại”.

Khương Hiểu Nhiên nghểnh cao mặt, “Tôi không tùy tiện nhận đồ của người khác”.

“Đó là đồ của em, không thích thì cứ vứt đi”.

Khương Hiểu Nhiên cứng nhắc nhét túi to vào tay anh, “Muốn vứt anh đi mà vứt”.

“Được thôi”. Tiếu Dương cầm túi, ném xuống, mấy chiếc hộp rơi hết xuống đất.

Cũng theo đó, chiếc hộp nhỏ cũng rơi ra.

Lúc đó, cánh cửa đóng sầm lại, âm thanh khiến cả tầng dưới cũng nghe được.

Khương Hiểu Nhiên nhìn đồ vật dưới đất, ngồi xổm xuống, lại cho vào trong túi.

Có một chiếc hộp giấy bị mở, bên trong có gì đó rớt ra ngoài.

Lúc cô nhặt lên thì thấy, hóa ra là cái đai lưng.

Trên hộp ghi rõ đai lưng này thiết kế cho người bị căng cơ thắt lưng, thoát vị đĩa đệm ở cột sống thắt lưng, đã được đoạt giải bằng sáng chế độc quyền, có bán ở nước ngoài.

Anh vẫn nhớ lần trước cô nằm viện, bác sĩ nói thắt lưng cô không tốt, cần phải bảo vệ tốt.

Ở nơi nào đó trong tim như có dòng nước chảy vuốt ve, mềm mại, ướt át.

Nhưng nhìn thấy nơi đó lại cảm thấy bối rối, cảm thấy buồn bực không nói lên lời, tính tình người này thật kì lạ, mua tặng cho người ta sao không chịu nói.

Vài ngày sau, Tiếu Dương không đến, điện thoại cũng không gọi tới.

Mới đầu Khương Hiểu Nhiên thấy thoải mái, không có người làm phiền, đồ ăn cũng không cần nấu nhiều.

Nghĩ đến đêm đó, anh ta đùng đùng tức giận, hừ, không đến cũng tốt, ai thèm quan tâm.

Dương Dương lại không như vậy, con bé luôn miệng nhắc đi nhắc lại, ba đi công tác sao? Sao lại không đến thăm con bé? Không có người cũng con bé chơi cờ thỏ cáo, không có người cùng con bé chơi trốn tìm.

Tâm tư Khương Hiểu Nhiên lại thay đổi, giận dỗi với cô thì được, nhưng sao lại giận chó đánh mèo lên đầu con gái, không phải luôn miệng nói sẽ làm bạn suốt quá trình trưởng thành của con gái sao, vậy mà đến giờ bóng dáng đều chẳng thấy đâu.

Đến hôm thứ sáu, cô vừa tức vừa hận, trong lòng tràn đầy oán trách, đương nhiên cũng có chút mất mát, nhưng cô sẽ không thừa nhận.

Ngày đó Tiếu Dương giận dữ mà đi, về nhà lòng anh lại cảm thấy lạnh lẽo.

Cô từ chối anh, trong lòng anh đã sớm có chuẩn bị.

Nhưng không dự đoán được, cô lại hành động quyết liệt như vậy, trả lại toàn bộ mấy thứ kia cho anh. Chẳng phải là cho thấy, không muốn ràng buộc, liên hệ gì đến anh sao.

Được, cô đã tuyệt tình như vậy.

Tiếu Dương anh cũng không thể như chó vẫy đuôi mừng chủ mà đi cầu xin cô.

Ngày hôm sau, nhận được điện thoại Tô Tuấn.

“Ca, gần đây sao không ra ngoài chơi bời?”.

“Không có tâm trạng”.

“Lại bị Hiểu Nhiên đá hả?”.

“Cô ấy dám?”.

“Được rồi, cậu ở trước mặt cô ấy rất có khí thế, còn sợ  theo đuổi không kịp”.

“Cậu cho rằng cậu là chuyên gia sao, vớ va vớ vẩn”.

“Buổi tối ra ngoài uống một chén không? Muốn cái gì giải sầu thì chỉ có rượu ngon là tốt nhất”.

“Đừng ra vẻ nho nhã, tớ đi”.

Buổi tối trong phòng bar Carnival, Tiếu Dương đi vào, chỉ thấy Tô Tuấn ngồi giữa hai nữ hầu rượu.

Giờ mùa đông còn mặc váy ngắn, lộ ra cặp đùi trắng tuyết.

Anh nhăn mặt nhíu mày.

Tô Tuấn vẫy tay. “Được rồi, hai em ra ngoài đi, có việc gì anh sẽ tìm các em”.

“Tô ca ca, hôm nay mặc trời mọc đằng tay à, anh định uống rượu không sao!”. Một em tóc vàng thướt tha rời đi, còn quay lại nháy mắt một cái.

“Có chút chuyện nhỏ thôi”. Tô Tuân cười với cô nàng.

Tiếu Dương ngồi trên sô fa, lạnh lẽo nhìn, giơ chén rượu uống cạn.

“Gì chứ? Uống rượu giải sầu không thôi sao”.

“Đến quán bar không uống rượu thì làm cái gì?”.

“Ca, chúng ta tâm sự đã”.

“Nói chuyện cái gì, tiểu tử nhà ngươi có phúc không biết hưởng, tôi đây mới là người không có phước”.

“May mắn thôi, cũng phải tự tìm”. Tô Tuấn uống rượu, “Phụ nữ, không phải vấn đề dễ dàng như vậy. Cậu càng nắm chặt nàng trong bàn tay, nàng càng làm bộ làm tịch”.

“Cậu chơi bời như vậy, tớ nghe sao được”.

“Phụ nữ, phải treo nàng lên. Mọi chuyện cậu nghe theo, nàng càng không bắt cậu làm bất cứ việc gì”.

Tiếu Dương nghĩ, đạo lý này chẳng lẽ anh lại không hiểu, nhưng chẳng qua là đối với ai thôi, đối với cô, anh không đành lòng làm như vậy.

Anh lại uống cạn một chén lớn.

“HIểu Nhiên, đã nhiều năm nay, độc thân nuôi con nhỏ, muốn cái gì? Chẳng phải là không bỏ được cậu sao. Bây giờ, cậu muốn hợp lại với nàng, thì chỉ  là chuyện suôn sẻ hợp lý sớm muộn cũng xảy ra”.

“Cậu nói dễ dàng như vậy”.

“Nàng tự cao tự đại, lúc nào dỗ dành thì nên dỗ dành, lúc nào nên cứng rắn thì phải cứng rắn”.

Tiếu Dương rót rượu, những phương pháp dỗ dành phụ nữ anh đều đã sử dụng. Còn muộn anh dỗ dành thế nào?

Anh lại uống rượu tiếp.

“Mềm mỏng khẳng định cậu đã dùng hết, chỉ còn lại chiêu mạnh mẽ thôi”.

“Mạnh mẽ thế nào?”. Ngữ khí Tiếu Dương có chút bất ổn.

“Cũng không phải bảo cậu trực tiếp tác động, nhưng là mượn ngoại lực đánh thức nàng”.

“Tiểu tử nhà cậu không phải bảo tôi tìm phụ nữ khác kích thích cô ấy chứ?”.

“Ca ca huynh thật thông minh, không cần đệ nhiều lời”.

Tiếu Dương mâu thuẫn trong lòng, nghĩ đến bộ dáng ghen tuông của Hiểu Nhiên, đẹp hơn nhiều. Lại nghĩ vạn nhất mọi chuyện hoàn toàn ngược lại, cô lại tức giận đi không thèm nhìn thì sao, lòng anh lại vô cùng bất an lo lắng.

“Trống vang to phải cần búa đập lớn, đừng nhất thời không đành lòng, bỏ lỡ một nhân duyên đẹp”.

“Được, cứ làm như vậy đi”. Anh hạ quyết tâm.

“Ngày mai đệ sẽ đưa đến cho huynh xem xét một sinh viên, hoa hậu đại học hẳn hoi. Huynh đừng diễn giả mà thành thật nhá!”. Tô Tuấn cười ha ha.

Tiếu Dương nắm tay thành quyền, tiểu tử này, miệng chó không phun ra lời hay.

End

————————————————–

[1] Bài hát Sunshine Boy, Sunshine Girl (Gia đình có con gái nhỏ) (阳光男孩阳光女孩 (《家有儿女》主题曲)

Bàn dịch trên rất ngẫu hứng, không được chính xác hoàn toàn.

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sunshine-Boy-Sunshine-Girl-Home-With-Kids-Theme-Song-Duong-Tu-Yang-Zi/IWZF6O7B.html

[2] Warren Edward Buffett sinh ngày 30 tháng 8 năm  1930 tại Omaha, bang Nebraska, Hoa Kỳ, là một nhà đầu tư, doanh nhân và nhà từ thiện người Hoa Kỳ. Ông là nhà đầu tư thành công nhất thế giới, cổ đông lớn nhất kiêm giám đốc hãng Berkshire Hathaway,và được tạp chí Forbes xếp ở vị trí người giàu thứ hai thế giới sau Bill Gates với tài sản chừng 27 tỉ USD

Chi tiết xem tại: http://vi.wikipedia.org/wiki/Warren_Buffett

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+