Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 41-42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41

Ngọt ngào

Rất tự nhiên, Tiếu Dương đã dần dần bước vào cuộc sống gia đình với Khương Hiểu Nhiên.

Cách lễ mừng năm mới chỉ có vài ngày, nghĩ đến mẹ và dì sẽ đến, nhưng bốn người mà sống trong nhà bé như lòng bàn tay này hẳn sẽ chật chội. Hơn nữa Tiếu Dương lại bị thương, mỗi ngày ở đây lúc ăn lúc uống, tay chân sẽ rất bất tiện.

Khương Hiểu Nhiên còn chưa kịp lo lắng chuyện này quá đã nhận được điện thoại của Tiếu Dương.

“Hiểu Hiểu”.

” Dạ”.

“Không có tinh thần à, nói chuyện như hết hơi vậy”.

“Ừm vâng”.

“Em có chuyện gì thế, đến bên hồ gặp anh”.

“Dạ”.

Khi Khương Hiểu Nhiên đi đến bên hồ, Tiếu Dương đã lái xe đợi ở đó, “Nhanh lên xe”.

Ngồi trên xe, Khương Hiểu Nhiên vẫn có dáng vẻ nhăn mặt nhíu mày.

“Hiểu Hiểu, hôm nay không vui à?”.

“Không có gì thì sao mà vui được”.

“Vừa đúng lúc, lao động một chút tâm tình sẽ tốt”.

“Lao đông?”. Khương Hiểu Nhiên nghi hoặc nhìn anh

Tiểu Dương lái xe dọc bờ hồ đến một còn đường nhỏ, chạy đến cuối đường. Khương Hiểu Nhiên nhớ trước kia nơi này rất hẻo lánh, gần như không có người ở.

Đã đến cuối đường mòn đột nhiên thấy sáng sủa rộng mở.

Ở đó có những tòa nhà cao tầng đứng sừng sững, một kiểu sắp xếp biệt thự đan xen hợp lý, mỗi một căn biệt thự phía trước đều có hoa viên nhỏ với những cây cỏ hoa lá khác nhau phát triển mạnh mẽ.

Khương Hiểu Nhiên xuống xe, khẽ hít thở cái không khí nhàn nhạt mang nhiều hương thơm tinh tế, nhiều hương vị rất riêng của nơi đây.

Đi theo Tiếu Dương vào một tòa biệt thự, phòng khách không quá lớn như nhà của Lưu Sảng, nhưng bài trí đồ đạc tứ phương chính giữa đều rất có con mắt thẩm mỹ.

Trên sofa còn bọc một lớp màng mỏng, hiểu nhiên là vừa mua. Đối diện là chiếc kệ đặt một chiếc tivi LCD 55 inch.

Tiếu Dương ngồi trên ghế sofa vẫn còn được đóng gói, thì ra bộ sofa này được bọc một lớp nilong cẩn thận ngồi xuống còn phát ra tiếng sột soạt. Khương Hiểu Nhiên sờ tay lên lớp vỏ nilong, đệm sofa rất êm. Cô thả lỏng người ngồi lên, thoái mái, rất đúng với giấc mơ của cô là có một ngôi nhà mới và bộ ghế sofa êm ái.

Từ phòng khách vào thăm đến nhà bếp, bộ bàn ăn màu gỗ thô, Khương Hiểu Nhiên thấy rất sang trọng.

Tủ bếp tổng thể mang màu xanh nhạt, tường còn được sơn màu trắng, nhìn qua rất nhẹ nhàng thư thái.

Đi lên tầng hai có bốn phòng, một phòng là thư phòng, ba phòng khác là phòng ngủ. Trong đó một phòng ngủ kéo dài ra liền với sân thượng rộng rãi, có đặt một bộ ghế mây để có thể thưởng thức phong cảnh bên ngoài.

Màu sắc chủ đạo là màu vàng, đồ nội thất màu lam nhạt, cửa sổ và sàn nhà là màu tím cô thích.

Tất cả rất giống với giấc mơ về ngôi nhà mới của cô.

“Hiểu Hiểu, anh nghĩ mẹ và dì sắp đến, nhà kia lại nhỏ, căn biệt thự này là anh mua trước đây, không to lắm, nhưng vài người ở thì không có vấn đề gì”. Nói xong, anh đưa cho cô một chùm chìa khóa.

Khương Hiểu Nhiên cầm chùm chìa khóa, vẻ mặt do dự, không biết nên nhận hay không.

“Hiểu Hiểu, căn nhà này anh mua cho Dương Dương, em chỉ giúp con bé bảo quản cho tốt thôi”. Tiếu Dương lấy một tập giấy tờ từ ngăn kéo, mở ra, bên trong sổ đỏ có viết tên Khương Dương.

Ngoài việc tiếp nhận có lẽ cô không còn cách nào khác.

“Anh không phải bảo em đến lao động sao?”.

“Em đấy, trời sinh mệnh vất vả. Nhà này nói lớn không quá lớn, nói nhỏ không quá nhỏ, nhưng quét dọn đến hai tiếng cũng chưa chắc đã xong đâu”.

“Về sau ở đây cũng phải làm còn gì”.

“Công ty anh có nhân viên tạp vụ làm bán thời gian, anh sẽ sắp xếp để người đó đến quét dọn vài ngày”.

Khương Hiểu Nhiên thấy Tiếu Dương đang nói liền sờ soạng lên sau đầu anh, vội vàng hỏi, “Đau lắm à?”.

Vẻ mặt Tiếu Dương ban đầu bình tĩnh nhưng ngay sau lại lộ ra vẻ đau đớn, khóe miệng còn run rẩy.

“Ngồi xuống đây”. Khương Hiểu Nhiên giúp anh ngồi lên mép giường.

Thấy dáng vẻ Tiếu Dương vẫn nhăn nhó, bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt lên gò má anh, nhẹ giọng nói, “Được rồi, cố chịu, vết thương sắp lành rồi, từ từ sẽ không đau”.

“Anh biết cách để không đau”. Tiểu Dương làm vẻ nghiêm túc nói.

“Cách gì?”. Khương Hiểu Nhiên hỏi.

Tiếu Dương nhắm mắt lại, không nói gì.

Dưới đôi lông mày đen dày, đôi lông mi dài khẽ nhúc nhích, dưới chiếc mũi cao thẳng, đôi môi dày cong lên so với bình thường.

Khương Hiểu Nhiên tức thì hiểu ám chỉ của anh, mặt đỏ tim đập nhanh, cô khẽ nghiêng đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.

Tiếu Dương mở mắt ra, càu nhàu nhìn cô, “Anh còn muốn nữa”.

“Anh cho là được ăn đường ngọt sao, lại còn muốn nữa”. Khương HIểu Nhiên trừng mắt lườm anh.

Tiếu Dương cố ý liếm môi, “Cái này còn ngọt hơn đường”.

Tay Khương Hiểu Nhiên véo lên cánh tay anh, “Đồ háo sắc, không biết xấu hổ”.

“Á”. Tiếu Dương khoa trương kêu to, “Có thể đổi chỗ đánh không? Chỗ này anh bị thương đấy”.

Nhìn thấy chỗ băng bó đầy băng gạc vừa bị cấu véo, trong lòng Khương Hiểu Nhiên xót xa nhưng miệng lại nói, “Đáng đời, nhìn anh còn ba hoa lắm”.

Khi Tiếu Dương lái xe ra đến bên hồ, tâm tình Khương Hiểu Nhiên vẫn còn ở trong biệt thự.

Nói là mua nhà cho con gái nhưng trang trí trang hoàng, đồ nội thất bên trong đều theo sở thích của cô. Trong sổ bất động sản có chứng nhận, ngày mua chính là ngày hai người họ mâu thuẫn.

Cô không tưởng tượng được, trong lòng Tiếu Dương một bên rất oán giận cô, nhưng một bên mua nhà, trang trí nhà hoàn toàn theo ý nghĩ của cô, nhất định khó chịu lắm!

“Đưa em đến siêu thị anh về công ty”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn thấy gáy, cổ, tay anh đều quấn đầy băng gạc, tò mò cô hỏi, «Dáng vẻ anh thế này, chắc xuất hiện ở công ty sẽ khiến nhân viên nữ sợ hết hồn ».

Tiếu Dương vừa bực mình vừa buồn cười, “Nhìn em thế này không thể nhận ra lòng hiếu kì mạnh mẽ đến thế, em không nên bán sách, em nên đổi nghề sang làm phóng viên đi”.

“Thật ra em cũng muốn trở thành phóng viên, dù sao cũng có người muốn mà”. Khương Hiểu Nhiên thoải mái nói.

“Phóng viên nhìn xinh đẹp thế thôi, thực ra họ rất vất vả. Hay là em đến công ty anh, làm trợ lý cho anh, còn tốt hơn bán sách nhiều”. Ngữ khí Tiếu Dương mang vẻ trêu trọc.

“Chịu sự quản thúc của anh, lại còn chịu sự bóc lột của anh, em không thèm”. Khương Hiểu Nhiên kiên định nói.

Tiếu Dương cười, đưa cô đến siêu thị rồi tự mình lái xe đến công ty.

Vừa rồi anh nói muốn cô đến công ty anh, không hoàn toàn là lời nói đùa. Nghĩ đến cô ở siêu thị của Cố Thiên Nhân bán sách, trong lòng anh luôn có điều khó chịu.

Tâm tư Cố Thiên Nhân anh biết rõ.

Với tình hình trước mắt này thì anh đang chiến thế thượng phong. Nhưng nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân mình. Nếu anh không thừa thắng xông lên, khó mà đảm bảo một ngày nào đó không có đường trở lại.

Nhưng quyền quyết định vẫn trong tay Khương Hiểu Nhiên, cuộc chiến này, một đấu một, xem ra anh vẫn cần nỗ lực rất nhiều.

Trở về công ty, trợ lý giao báo cáo thu nhập đầu tư tuần trước cho anh xem qua.

Dù anh quen lặng lẽ hưởng thành công nhưng cũng không thể không mỉm cười.

Cuối năm ngoái, thời điểm thị trường chứng khoán trong nước xuống thấp nhất, anh đổ hết mọi tiền mặt trong tay mua vào, đến bây giờ tiền lãi gần như lên đến 60%, cũng chỉ có hơn ba tháng qua.

Lợi nhuận tuần trước rất khả quan, được 8%, xem ra thị trường chứng khoán đang trong thời gian nóng như lửa. Nhưng anh luôn quen việc đi trước người khác một bước, đầu tư có chút khác anh đều phải suy xét kĩ.

“Trợ lý Trương, anh đi thông báo cho bộ phận ngoại hối, để mắt cho tôi thị trường đô la gần đây biến động ra sao, giá đồng Euro, bảng xu hướng phát triển trong suốt hai năm qua phân tích kỹ càng cho tôi”.

“Dạ vâng, tôi lập tức đi ngay”.

Thư ký Lý bưng một ly cà phê cho anh.

“Thư ký Lý, cô đặt cho tôi mười phòng tiệc, cũng gần đến lễ mừng năm mới tôi muốn mời toàn bộ nhân viên trong công ty đi liên hoan, nhưng đều phải mang theo người nhà”.

“Dạ được”. Thư ký Lý đáp nhanh.

Tiệc à, phải chọn một nơi thật tốt. Ông chủ mời khách, hôm nay đúng là có phúc ăn.

Tiếu Dương uống ly cà phê, hơi đắng nhưng rất có dư vị.

Di động vang lên tiếng tin nhắn, mở ra đã thấy, Tiếu đại ca, hôm nay là sinh nhật em, em muốn mời anh đi ăn cơm, có được không? Hương Hương.

Tiếu Dương nhăn mặt cau mày, tên Tô Tuấn này, không phải nói giúp anh giải quyết à, sao vẫn còn gửi tin nhắn đến thế này.

Vừa định trả lời, không có thời gian. Nghĩ lại, vẫn quyết định nên tự mình ra mặt thì hơn, nói gì thì tự mình nói cho xong.

“Tiểu Lưu à, buổi chiều ba giờ gặp ở quán cà phê Trời Xanh”. Anh đơn giản nói rõ.

“Tiếu đại ca, anh đừng khách khí như vậy, người ta tên là Hương Hương, anh gọi thế cho thuận miệng “.

” Cứ gọi Tiểu Lưu đi, dễ nghe”.

Tiếu Dương không đợi cô ta trả lời liền ngắt điện thoại.

Ba giờ chiều, Tiếu Dương đúng giờ đến quán cà phê.

Lưu Hương Hương kia ngồi ở bàn cạnh cửa số, nhìn thấy anh xuất hiện cô ta mỉm cười rất tươi.

Nhìn dáng vẻ cô ta lúc này rất khác với hồi trước, tóc xoăn đã ép thẳng, trên mặt trang điểm đậm cũng đổi sang trang điểm nhẹ hơn, trông dáng vẻ có vài phần giống học sinh.

“Tiếu đại ca, anh uống gì, em mời”. Giọng nói cô ta nhẹ nhàng.

Cả người Tiếu Dương nổi da gà, “Một ly cà phê, anh còn có việc, không thể ngồi lâu được “.

“Tiếu đại ca, gần đây anh hay trốn tránh người ta nha, em có đáng sợ như vậy không?”. Tay cô ta nâng cằm, hai mắt ai oán nhìn anh.

“Tiểu Lưu, có một số việc chúng ta nên nói rõ ràng thì hơn. Lúc trước tìm em chỉ muốn em phối hợp diễn kịch với anh thôi. Thù lao quyết định năm vạn, bắt đầu đã trả ba vạn, còn hai vạn anh mang đến rồi đây”.

Nói xong, Tiếu Dương lấy trong cặp hai tập tiền mặt đặt trên bàn.

“Tiếu đại ca, trong mắt anh em thô tục như vậy sao. Từ nhỏ em không có anh trai, em cảm thấy anh rất thân thiếu nên muốn nhận anh làm anh”. Lưu Hương Hướng mím chặt đôi môi tô son bóng.

” Tiểu Lưu, anh sớm qua tuổi nhận em gái rồi. Ý tốt của em anh hiểu”. Tiếu Dương giờ tay, nhìn xem giờ, “Buổi tối anh còn có việc, không ngồi với em thêm được”.

Lưu Hương Hương nhìn bóng dáng anh đi xa, tức giận ném hai tập tiền xuống đất.

Tiếu Dương đột nhiên xoay người trở lại trước mặt cô ta, thấy dáng vẻ xấu hổ của cô nàng, trong lòng cười thầm, ” Quên không nói với em một câu, anh không quen người khác không có việc gì lại gửi tin nhắn cho anh”.

Chờ anh đi rồi, Lưu Hương Hương xoay người nhặt tiền bỏ trong ví.

Tiếu Dương ngồi vào trong xe, gọi điện thoại cho Khương Hiểu Nhiên, “Hiểu Hiểu, tối nay công ty anh liên hoan, anh muốn đưa Dương Dương đi”.

“Vâng, em gọi điện thoại đến bà Trương, bảo bà không cần đón”.

“Em ăn ở đâu?”.

” Tiện thì ăn luôn trên đường được rồi, một mình em cũng không muốn nấu”.

“Nếu không em cùng đến đi. Mọi người đều đưa người nhà, anh làm tổng giám đốc lại không đưa người nhà đến cũng không hay”.

“Ai là người nhà của anh?”.

“Em là mẹ của con anh, cũng coi như nửa người nhà. Mà có em ở cạnh Dương Dương cũng tốt. Anh chắc chắn phải đến các phòng khác kính rượu nhiều, Dương Dương không có người bên cạnh trông không được đâu”.

“Được rồi, anh đi đón Dương Dương, em trực tiếp qua đó sau”.

Tiếu Dương ngắt điện thoại, mỉm cười, lái xe đi đón con gái.

Đến giờ cơm tối, phòng Tiếu Dương chỉ sắp xếp trợ lý, thư ký, và phòng quản lý tài vụ.

Chỉ một chút Dương Dương đã quen hết với mọi người.

Khi Khương Hiểu Nhiên bước vào vẫn còn nghe thấy tiếng nói cười trong phòng.

“Mẹ”. Dương Dương gọi cô.

Trợ lý và thư ký lần trước đã gặp qua cô, vội vàng đứng dậy, lại không biết xưng hô thế nào.

Khương Hiểu Nhiên nhìn mọi người xấu hổ, cười nói, “Tôi là Khương Hiểu Nhiên, mọi người gọi tôi là HIểu Nhiên được rồi”.

“Chị Hiểu Nhiên”. Ba người cùng gọi.

Tiếu Dương kéo ghế bên cạnh ra, nhìn cô.

Khương Hiểu Nhiên ngồi bên cạnh anh.

Thư ký và quản lý đều là nữ, một người hơn hai mươi, một người ba mươi là cùng.

Có lẽ bình thường Tiếu Dương và cấp dưới quan hệ tương đối hòa hợp, vì thế không khí trên bàn cơm rất sinh động.

” Chị Hiểu Nhiên, tổng giám đốc Tiếu của chúng em là người đàn ông tiêu chuẩn của thế kỷ mới. Ngoài đến công ty ra thì chỉ biết có nhà. Trước kia, các nhân viên nữ trong công ty, từ những dì sáu mươi tuổi cho đến các em thiếu nữ hai mươi tuổi đều từng thầm mến anh ấy”.

“Chị nói về bản thân mình đi”. Trợ lý cũng nhảy vào trêu đùa.

” Haizz, trước kia đúng là mộng tưởng hão huyền, nhưng vừa thấy chị Hiểu Nhiên mộng đã tỉnh ngay. Nhìn người ta kìa, dáng người, khí chất đến dung mạo, cùng với tổng giám đốc Tiếu không phải trời sinh một cặp hay sao”.

Khương Hiểu Nhiên bị cô nàng trêu ghẹo, mặt ửng đỏ, cúi đầu ăn, không nói nhiều lời.

Vẻ mặt Tiếu Dương vẫn trấn định, nhưng trong mắt tràn đầy ý cười.

Không sai, Tiếu Dương đi cùng trợ lý đến các phòng khác kính rượu.

Thư ký còn kéo Khương Hiểu Nhiên lại nói chuyện, “Vừa nhìn đã biết chị là phu nhân tổng giám đốc mà, lần trước con hồ ly tinh kia đến cũng phải bỏ về sớm”.

Trong lòng Khương Hiểu Nhiên trầm xuống, “Cô ấy có đến?”.

“Thực ra không vào, chỉ một lần thấy thập thò ở cửa công ty, trông cô ta lén lút không biết muốn làm gì”.

Khi Tiếu Dương về, rượu và thức ăn vẫn còn nguyên trên bàn, ba người cùng nhau rời đi.

Lúc đi đến đại sảnh khách sạn, Khương Hiểu Nhiên thấy một nam một nữ đi lướt qua, đứng ở cửa thang máy chờ. Khương Hiểu Nhiên cách đó không xa, thấy bọn họ ấn tầng mười hai, nếu nhớ không nhầm đó là phòng nghỉ khách sạn.

Bởi vì người phụ nữ đi cạnh qua cô, còn người đàn ông đi bên ngoài nên cô không nhìn thấy rõ. Cô định quay lại nhìn kỹ nhưng Tiếu Dương đã giữ chặt cô lại, “Muộn rồi, Dương Dương buồn ngủ”.

End

 

Chương 42

Lửa băng

Trên đường trở về Khương Hiểu Nhiên còn đang suy nghĩ, bóng dáng người đàn ông kia rất quen thuộc, tuy bị người phụ nữ che khuất nhưng vẫn thấy có cảm giác quen thuộc.

Vì thế cô không nhịn được nói : “Đều tại anh đấy, người ta muốn đi xem cũng không cho, anh không biết phụ nữ trời sinh đã có tính tò mò hay sao”.

Tiếu Dương lái xe, “Em không biết tò mò hại chết con mèo hả, quan tâm xem anh ta là ai làm gì, chỉ cần không phải là anh là được”.

“Xem ra anh cũng muốn nếm thử nhiều mùi vị bên ngoài nhỉ”. Nhớ tới lời thư kí nói, ngữ khí cô cũng bắt đầu chanh chua lên.

“Nói gì thế, anh là loại người đó sao”.

“Bây giờ người nào cũng đều đeo mặt nạ, bề ngoài nhìn trung thực, thực chất bên dưới rất phong lưu”.

“Càng nói càng thái quá, không thèm nghe em nói nữa”.

Khương Hiểu Nhiên kéo con gái ngồi sát cạnh, nhắm mắt lại ngủ một giấc, không nói thêm gì.

Xe rẽ trái rẽ phải, đi đến khu biệt thự.

Tiếu Dương mở cửa xe, bế con gái từ trong tay Khương Hiểu Nhiên.

Đi theo sau Tiếu Dương, bước chân cô chậm lại, vào phòng khách xong cả người cô vẫn thấy không tự nhiên.

Tầng hai có một phòng dành cho trẻ con, trong phòng tràn ngập thú bông, giường hai tầng, tường còn sơn vẽ nhân vật hoạt hình sinh động.

Bên cạnh bàn học còn có một tủ đồ chơi lớn, trong đó đựng đủ loại đồ chơi khác nhau.

Tiếu Dương cẩn thận đặt con gái vào giữa giường, cởi quần áo ngoài, giày dép, rồi đắp chăn bông lên người con bé.

Sau đó đóng cửa lại.

Khương Hiểu Nhiên ở ngoài hành lang không ngừng đi đi lại lại.

“Hiểu Hiểu, khuya rồi, đi ngủ thôi”.

“Anh, …, anh này, em chưa nói, đến đây rồi. Bàn chải đánh răng và khăn mặt không có”. Khương Hiểu Nhiên thầm oán anh.

Tiếu Dương cười kéo tay cô, đưa cô vào toilet trong phòng ngủ.

Bên giá bằng inox có xếp thứ tự cốc, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, khăn mặt, dầu gội, sữa tắm.

“Còn thiếu gì không nhỉ?”.

Khương Hiểu Nhiên còn không tiểu hóa nổi những thứ mình vừa nhìn được, tất cả đều đầy đủ, thì ra anh ấy đã có dự mưu từ lâu.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô, Tiếu Dương khẽ xoa má cô.

Cô vừa kịp lấy lại tinh thần, Tiếu Dương đã đóng cửa đi ra ngoài.

Rửa sạch sẽ xong, Khương Hiểu Nhiên lên giường, đệm có gì đó hơi cứng, cô sờ sờ, thì ra ở dưới chăn có cái điều khiển.

Cắm điện, cô nằm trên giường mở Tivi, có rất nhiều đài đang phát sóng phim “Nhà nhỏ” [1].

Nếu là trước đây, xem bộ phim này chắc chắn cô sẽ cảm động. Nhưng lúc này cô đang nằm trong căn phòng ngủ rộng rãi thoải mái, lại còn được trang hoàng sang trọng, bên ngoài có hoa viên tươi mát, cô không có tư cách hối hận.

Lúc xem đến cảnh Tống Tư Minh và Hải Tảo gian díu với nhau, cô thấy rất tức giận và kích động.

Nhớ ngày xưa, Tống Tư Minh và vợ đã từng có những khoảng thời gian rất đẹp.

Thời gian trôi qua, vẻ đẹp của người phụ nữ đã sa sút và bị cuộc sống tình dục vợ chồng mài mòn. Người đàn ông còn lấy cớ xuất tinh, không còn tiếng nói chung với vợ, không còn những ngày hạnh phúc với vợ.

Kỳ thực, chỉ là muốn tìm lý do để ra bên ngoài ăn vụng mà thôi.

Trong đầu cô không khỏi nhớ đến lời thư kí nói, cô gái tên Hương Hương kia còn đến tận cửa công ty. Mặc dù Tiếu Dương nói anh và cô ấy không hề có gì nhưng cô ấy vừa trẻ lại xinh đẹp như vậy, khó có thể đảm bảo một ngày nào đó anh không bị cám dỗ.

Miên man suy nghĩ hồi lâu, cô mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Đến nửa đêm cảm thấy cơ thể có gì đó bị đàn áp, khó thở.

Cô bật đèn đầu giường, mông lung mở mắt mới phát hiện Tiếu Dương đã sớm leo lên giường nằm phía sau ôm cô và đang ngủ rất say.

Cô đột nhiên đẩy anh ra, “Tiếu Dương, sao anh lại ngủ ở đây?”.

Tiếu Dương cảm thấy trong tay vắng vẻ, lại tiến đến ôm lấy cô từ sau lần nữa, sau đó thỏa mãn thở sâu một tiếng.

Vòng ôm của anh rất mạnh mẽ, Khương Hiểu Nhiên không thể thoát khỏi lồng ngực anh.

Hơn nữa càng giãy giụa, cơ thể anh càng siết chặt vào cô khiến hơi nóng kịch liệt bay lên, tay còn kiên quyết giữ chặt mông cô.

“Đừng giả bộ ngủ nữa, anh cố ý phải không?”.

” Hiểu Hiểu, phòng kia anh không có chăn, trời lạnh thế này, anh biết em cũng không muốn anh lại sinh bệnh nên đã chủ động dành vòng ôm miễn phí này cho em đấy”.

“Vậy anh thả lỏng ra một chút không được sao?”.

Bàn tay Tiếu Dương từ thắt lưng đi xuống, sau đó dừng lại ở bộ phận mẫn cảm của cô.

“Hiểu Hiểu. Đám thông ở dưới này…. “. Ngữ khí Tiếu Dương thật chân thành.

Chắc chắn là cố ý.

Khương Hiểu Nhiên hét lên một tiếng, cả cơ thể nóng lên.

Tiếu Dương chớp lấy thời cơ ngậm vành tai cô, tinh tế liếm cắn.

Một bàn tay bị thương còn đang quấn băng gạc cũng không nhàn rỗi đặt nên chỗ mềm mại cao nhất của cô.

Băng gạc thô ráp thỉnh thoảng lại chà xát nơi da thịt mềm mại của cô, hơi hơi đau nhưng tim Khương Hiểu Nhiên lại thấy mềm nhũn ra.

Trong lòng khẽ thở dài, đàn ông đúng là dùng nửa thân dưới suy xét vấn đề, đã bị thương như vậy rồi mà còn không thèm quan tâm đến nó nữa. Vì thế cô càng không dám giãy giụa, sợ đụng vào vết thương của anh.

“Tiếu Dương, anh bị thương thế này thì không nên làm vậy”. Cô nói thật uyển chuyển.

“Không làm vậy anh không chịu nổi mất”. Tiếu Dương mơ hồ trả lời, “Không tin, em sờ xem”.

Nói xong, bắt lấy tay cô đặt vào chỗ nóng rực.

Khương Hiểu Nhiên thấy choáng váng, tay càng không dám động.

Tiếu Dương đè lên người cô, miệng làm càn tiến sâu vào cô, dịu dàng mạnh mẽ nếm thử từng dây thần kinh mẫn cảm của cô.

Cô không thể thở nổi, tay lặng lẽ siết chặt thắt lưng anh, hai người quấn chặt lấy nhau.

Lửa nóng trên da thịt Tiếu Dương áp chặt vào làn da hơi lạnh của cô, cô hoàn toàn đầu hàng.

Cảm giác ấy, chỉ có trong giấc mơ.

Cả người cô run rẩy, toàn tế bào trong cơ thể thét gào, cho em. Giống như người bộ hành trên sa mạc gặp được ốc đảo, cơn khát sắp tuyệt vọng đã tìm thấy một tia hy vọng trên đảo Cam tuyền.

Cảm giác thời khắc đẹp nhất đã lên đỉnh điểm, cả thể xác và tinh thần giao hòa, hận không thể hòa nhập đối phương vào làm một.

Tựa hồ như có điện giật, cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng đến đỉnh đầu, máu tăng tốc chảy về, Tiếu Dương ra sức tiến vào, trước mặt cô có một vệt sáng trắng xẹt qua, nháy mắt sau đã mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại, phía dưới có chút đau nhức, Tiếu Dương cẩn thận cầm khăn lau cho cô.

Khương Hiểu Nhiên không thể tin vào hai mắt mình, cô đoạt lại khăn, nhẹ giọng nói, “Để em tự làm”.

Tiếu Dương cười nhìn cô, “Lại còn ngại nữa”.

Khương Hiểu Nhiên nhắm mắt lại, không dám nhìn anh.

Tiếu Dương nhận khăn lau từ tay cô, xuống giường, ném vào phòng tắm.

Người này, quần áo còn không mặc quần áo, cứ trần chuồng đi lại nghênh ngang trong phòng thế kia, Khương Hiểu Nhiên vừa mở mắt đã xấu hổ nhắm lại.

“Bà xã”. Tiếu Dương chui vào trong chăn, ôm chặt lấy cô.

“Ai là bã xã của anh, đừng có nói lung tung”. Khương Hiểu Nhiên quay lưng về phía anh.

“Nếu không ngày mai chúng ta đi đăng kí, thế không phải sẽ danh chính ngôn thuận sao”.

“Việc này phải thận trọng”. Ngữ khí Khương Hiểu Nhiên nghiêm túc.

Trong lòng Tiếu Dương biết cô vẫn có nỗi bất an riêng nên anh không miễn cưỡng, “Tâm trí non nớt của anh bị thương, em phải bồi thường cho anh”.

Bồi thường? Không đợi cô phản ứng, Tiếu Dương lại bắt đầu một cuộc tổng tiến công mới.

Hôm sau tỉnh lại, người nóng hầm hập, phản ứng đêm qua quá mệt mỏi, đến giờ hai người vẫn còn chưa mặc quần áo,

Cô vội vàng cuộn tròn chăn lại, ngăn cách ở giữa với anh.

Hơn nửa cơ thể Tiếu Dương lộ ra ngoài, lạnh quá bừng tỉnh.

« Trời lạnh thế này sao em lại lấy hết chăn chứ? ». Anh cố kéo chăn về.

Bờ vai trắng ngần Khương Hiểu Nhiên hở một nửa ra ngoài.

Nhưng vào lúc này, cửa bị đẩy mạnh ra, Dương Dương thò đầu từ ngoài cửa vào.

“Ba mẹ à, bụng con đói lắm rồi đây, sao còn không dậy đi?”.

Khương Hiểu Nhiên sợ đến mức chui sâu vào chăn nhưng bị Tiếu Dương giữ chặt.

“Dương Dương, con đánh răng trước đi, mẹ rời giường ngay đây”.

Tay Tiếu Dương không biết là vô tình hay cố ý lại đặt ngay ở chỗ mềm mại của cô.

Đầu chôn sâu vào gáy cô, hơi thở nóng hổi phả ra làm cô cảm thấy râm ran.

Khương Hiểu Nhiên trốn vào chăn mặc đồ lót, miệng nhỏ giọng quát, “Bỏ ngay móng vuốt của anh ra”.

Tay Tiếu Dương nâng cằm cô, cười hì hì, “Bà xã, không cần hung dữ như vậy, rất dễ có nếp nhăn lắm”.

Khương Hiểu Nhiên nhanh nhẹn mặc quần áo, lao nhanh ra khỏi cửa.

*

Khi Tô Tuấn về nhà đã là hai giờ đêm.

Trở về phòng, Lưu Sảng còn đang ngủ say.

Anh rón rén lấy bộ đồ ngủ đi vào toilet, bật nước nóng chuẩn bị tắm rửa.

Vừa rồi ở khách sạn anh nhìn thấy Tiếu Dương và Khương Hiểu Nhiên đi lướt qua, vội vàng vào chỗ chờ thang máy. May mắn Tiếu Dương kéo Hiểu Nhiên ra, nếu không bị cô ấy bắt gặp hẳn sẽ không hay.

Tẳm rửa sạch sẽ, tẩy sạch mùi vị người phụ nữ kia.

Cái con quỷ nhỏ hôm nay rất quái, hai người ở trên giường làm vài hiệp, mệt nhoài như sắp chết. Vốn anh có thói quen ở bên ngoài tắm rửa rồi về nhà.

Nhưng thật sự quá mệt, đành phải về nhà gột rửa.

May mà Lưu Sảng đã ngủ say, nếu không để cô ấy nhìn thấy sợ lại nghi ngờ. Nghe người ta nói phụ nữ có thai tâm tình phải thật tốt, nếu không sẽ ảnh hưởng đến phát triển thai nhi.

Tốt nhất cắt dứt với cái con quỷ nhỏ kia, cũng có mấy tháng, cố nhẫn nhịn đi.

Kỳ thực đã quan hệ với nhiều phụ nữ như vậy nhưng cẩn thận nghĩ lại vẫn hương vị của bà xã là tốt nhất.

Sạch sẽ, nhẹ nhàng, thoải mái, không giống một số phụ nữ còn có mùi hôi nách.

Giống như khát nước, uống nước ngọt ban đầu chỉ là giải khát, nhưng một thời gian dài sẽ càng thấy khát nước hơn. Nước lọc có vẻ nhạt nhẽo không có mùi vị gì cả nhưng lại là đồ uống tốt nhất, thực sự làm người ta không thể không có nó.

Trong lòng có chủ ý, tâm trạng Tô Tuấn cũng thoải mái thư giãn.

Vừa tắm rửa vừa thì thầm hát khẽ.

Lưu Sảng ngủ không yên trên giường, buổi tối nhận được điện thoại Tô Tuấn nói không về nhà ăn cơm, đến tối muộn mới về nhà, trong lòng cô đã thấy có chút bất an.

Đợi đến mười hai giờ, anh không về nhà, lòng cô càng thấy hoảng. Cô gọi điện thoại cho anh, nhưng vừa kết nối thông lại bị ngắt ngay.

Là ai đã nhận điện thoại, vì sao không nói chuyện đã ngắt luôn.

Ôm theo nghi vấn, cô mơ màng nằm ngủ, nhưng vẫn không ngủ sâu được.

Lúc vừa Tô Tuấn đi vào, cô liền bừng tỉnh ngay nhưng lại cố ý giả vờ ngủ.

Cho đến khi anh vào toilet tắm rửa, tim cô đột nhiên trầm lại như bị rơi xuống vực thẳm. Cô biết, Tô Tuấn có thói quen, mỗi lần ăn vụng bên ngoài đều tắm rửa sạch sẽ.

Nhưng, mọi lần đều ở bên ngoài giải quyết, hôm nay lại về nhà tắm, có lẽ chơi quá điên cuồng ở đó nên không cố được nữa.

Lưu Sảng nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến bên tủ quần áo, mở ra, lấy cái áo khoác hôm nay anh mặc, đưa lên mũi ngửi thử, quả thực có mùi hương xa lạ.

Cô ngơ ngác đứng đó.

Cửa toilet mở ra, phát ra tiếng kêu nhẹ.

Lưu Sảng cuống quýt đặt áo vào chỗ cũ rồi trở lại trên giường.

Tô Tuấn đi đến bên giường, thấy cánh tay Lưu Sảng lộ ra ngoài chăn, mỉm cười.

Đã sắp làm mẹ rồi mà cứ như trẻ con, ngủ cũng không yên.

Anh kéo cao chăn, đắp qua cánh tay và vai cô, sau đó mình cũng chui vào trong chăn ấm.

Hai người tựa lưng vào nhau ngủ.

Đôi mắt đang nhắm lại của Lưu Sảng từ từ mở mắt ra, một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ rơi xuống.

End

 

———————————————–

[1] Bộ phim “Nhà nhỏ” (2009) là bộ phim truyền hình dài 35 tập phản ánh về nhiều khía cạnh xã hội như: tình dục, tình yêu, nhà tù nô lệ, tham nhũng, kì thị viêm gan B,… những chủ đề quan tâm của xã hội thu hút nhiều khán giả. (dịch tóm tắm từ http://zh.wikipedia.org/wiki/%E8%9C%97%E5%B1%85)

Bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết “Từ chuyện Nhà ra chuyện Giường” của nhà văn Lục Lục đã được NXB Văn hóa Thông tin xuất bản vào tháng 3/2011.

Trong đó Tống Tư Minh là thị trưởng thành phố, có chức có quyền trong một lần tình cờ gặp Hải Tảo, vẻ đẹp như mơ của cô đã khiến anh như sống lại những năm tháng sinh viên. Hải Tảo có một tình yêu trong sáng và thuần khiết với Tiểu Bội, nhưng vì cuộc sống khó khăn khi bon chen trong nhịp sống hối hả của đô thị đã đưa đẩy Hải Tảo đi vào con đường mới, trở thành bồ nhí của Tống Tư Minh và không thể quay trở về mối tình với Tiểu Bội.

Xem chi tiết nội dung: http://www.sachhay.com/book/201103095418/tu-chuyen-nha-ra-chuyen-giuong.aspx


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+