Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 47-48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 47

Người già tức giận

Lúc Tô Tuấn về nhà, Lưu Sảng đang nằm trên giường lật xem tạp chí.

Anh cởi áo khoác, nơi lỏng cà-vạt trên cổ rồi đi đến trước mặt cô.

“Đừng suốt ngày đọc sách thế, để cho mắt nghỉ ngơi đi. Đọc sách nhiều cẩn thận bị cận thị đấy, chẳng lẽ em muốn trở thành bà mẹ bốn mắt à?”.

“Hôm nay không phải anh nói ở nhà sao, lại có bạn bè nào gọi anh?”. Lưu Sảng vẫn xem tạp chí, làm vẻ như thuận miệng hỏi.

Tô Tuấn treo áo vào tủ quần áo, quay người nằm lên giường, tay vuốt ve lên bụng cô, “Hôm nay con trai anh sao rồi?”.

“Anh đừng cả ngày chỉ nói con trai không ngừng nữa, biết đâu là con gái thì sao”.

“Con gái cũng tốt, chỉ cần là em sinh ra, anh đều thích”.

“Mồm mép ngậm mật”. Lưu Sảng đóng tạp chí lại. “Em hỏi anh, anh đi đâu vậy, năm mới đến mà buổi tối cũng không về nhà ăn cơm”.

Bàn tay Tô Tuấn vẫn đặt lên bụng cô, “Aiz, bị mấy đứa bạn kéo ra ngoài nói chuyện, anh đã phải rút nhanh chóng mới được về nhà sớm đấy”.

Lưu Sảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, 10h25, giờ này còn gọi là sớm. Mấy người bạn đó chỉ sợ là một người kia mà thôi.

“Tay đừng đặt lên đó nữa, không thoải mái”.

“Anh và con trai chia sẻ tình cảm mà, chưa từng nghe qua việc này à”. Tô Tuấn kề mặt vào bụng cô, nói thì thầm , “Con trai, con mau ra sớm một chút, ba con nóng vội lắm đấy”.

“Ngủ đi, đừng nói vô lý nữa. Nếu muốn con sớm ra thì chẳng phải sinh non sao, lúc đó anh muốn khóc cũng không kịp. Anh không biết đứa trẻ sinh non cơ thể thường suy yếu, chăm sóc khó khăn à?”.

“Đáng đánh”. Tô Tuấn làm bộ vỗ nhẹ một phát nên mặt mình, “Anh nói sai rồi, anh thu lại câu đó”.

Lưu Sảng ngáp một cái, “Em mệt rồi, tắt đèn đi”.

“Em ngủ trước đi, anh vào thư phòng chơi máy tính đã”.

Chốt cửa cạch một tiếng, cả phòng tối om.

Tô Tuấn lấy điện thoại di động dưới gối, sau đó rón rén đi ra khỏi phòng.

Đôi mắt Lưu Sảng đang nhắm lại lặng lẽ mở ra, trong phòng tối đen cũng như trái tim của cô vậy.

Anh cũng thật nóng vội, về nhà là lấy điện thoại di động, có lẽ sợ cô phát hiện, đáng tiếc cô đã sớm phát hiện ra rồi.

Đã từng có lần cô giả vờ câm điếc, chỉ là vì muốn duy trì một bong bóng xinh đẹp. Cô lưu luyến cái hạnh phúc như bong bóng xà phòng này nhiều năm. Khi yêu nhau đã có nhiều người nhắc nhở cô, Tô Tuấn là người không phải có một tình cảm duy nhất.

Cô vẫn cố chấp coi đó là vì anh ấy chưa gặp được người thích hợp.

Tuổi trẻ cô càng cố chấp càng tin tưởng, cô có thể đợi đến ngày nào đó trong mắt anh chỉ có một mình cô.

Có rất nhiều lúc cô nghĩ mình đã thật sự đợi được ngày đó.

Có lần hồi đại học, anh và cô cùng nắm tay nhau đi bộ trên nền tuyết trắng, những bông tuyết lạnh giá rơi lên người cô, anh liên tục phủi hết tuyết rơi trên vạt áo cô trong suốt con đường mà không hề thấy mệt.

Thời khắc đó, cô thấy thật cảm động.

Khi đi làm, buổi tối phải tăng ca, lúc đó anh mới mua xe, ngày nào cũng chờ cô dưới cửa tòa soạn báo sau đó đưa cô đi ăn khuya.

Lúc ấy cô đã hỏi anh, không sợ cô ăn nhiều sẽ béo sao? Anh nói, anh thích cô, mặc kệ là xấu, là béo hay gầy, anh vẫn luôn thích cô. Khi đó, cô đã hạ quyết tâm, mặc kệ tương lai gặp phải khó khăn gì, cô vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Thời khắc đó, cô thấy rất hạnh phúc.

Cô nhớ một năm trước khi kết hôn, cô đã mất đi lòng tin với tình yêu của hai người trong thời gian dài, vào sinh nhật cô năm đó, anh đã lập một lời hứa, kiếp này vợ của anh sẽ chỉ là cô- Lưu Sảng, không bao giờ là người khác.

Thời khắc đó, cô thấy xúc động sâu sắc.

Cô tin tưởng trong mắt anh chỉ nhìn cô, trong lòng anh cũng chỉ nghĩ đến cô.

Nhưng tim anh quá lớn, có quá nhiều ngăn để cất giấu những người phụ nữ khác.

Cô đã sớm phát hiện nhưng không có dũng khí làm rõ ràng mọi chuyện với anh, càng không có can đảm để bỏ đi.

Trên đời có rất nhiều cặp vợ chồng đã vượt qua như vậy, cô cho rằng mình cũng có thể, làm một người vợ biết nhẫn nhịn chịu đựng.

Chỉ cần trong lòng anh còn có gia đình, chuyện gặp dịp thì chơi tùy vào anh.

Sau khi kết hôn, cô luôn nhắm một mắt mở một mắt, có mắt mà coi như không nhìn thấy gì, chẳng qua chỉ muốn tự đánh lừa trái tim mình.

Đáng tiếc, cô vẫn không làm được. Có lẽ chỉ khi cô không còn yêu mới thật sự có thể để lòng mình bình lặng như nước được.

Cô tay lên tim mình, miệng khẽ thì thầm, “Đừng đau, tôi sẽ bảo vệ bạn. Ngoan, tôi thực sự sẽ bảo vệ bạn đến cùng”.

Trái tim nhỏ bé của cô dường như nghe hiểu được những lời cô nói, đau đớn đã giảm đi phần nào.

Cô lại đặt tay lên bụng, “Còn con nữa, bảo bối của mẹ, mẹ cũng sẽ bảo vệ con”.

Ánh mắt lại nhắm lại, dần chìm vào giấc ngủ.

Tô Tuấn nằm trên ghế thư phòng, mở hộp thư đến di động, ấn nút xóa toàn bộ, nháy mắt hộp thư đã trống không.

Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, Lưu Sảng hẳn chưa phát hiện.

Hôm nay cũng thật mệt mỏi, bị con quỷ nhỏ kia cuốn lấy không cách nào thoát thân.

Bắt đầu nhận được điện thoại của cô ta, anh vốn không định đi, anh lại nghĩ gặp mặt nói chấm dứt rõ ràng cũng tốt, vì thế phóng xe đến khách sạn.

Ai ngờ được, một bồn tắm sạch sẽ, khăn tắm ẩm ướt bao quanh người, trước ngực lộ hơn nửa thịt ra bên ngoài, không lẽ mê người là phạm tội sao?

Lúc ấy ý chí anh đã rất kiên định, không xuống tay với cô ta.

Nhưng ả hồ ly tinh đó nhào cả người trơn mượt vào trong lòng anh, hương thơm dịu nhẹ, da thịt cận kề, anh mà nhịn được, hẳn sẽ không phải làm đàn ông bình thường, mà là tên đàn ông bị cấm dục.

Say đó, vẫn lại xảy ra chuyện không nên xảy ra.

Lúc việc bắt đầu, anh thật sự rất thích, đã nghẹn lâu lắm rồi, không bài tiết ra thật sự chịu không nổi.

Nhưng sau đó trong lòng thấy trống rỗng, hư vô, không có cảm xúc, thì ra đây chính là cảm giác tách biệt thể xác và tâm hồn.

*

Chớp mắt đã đến tháng năm, Khương Hiểu Nhiên trang hoàng nhà mới đã ổn định, đồ đạc bài trí trong nhà đều mua đầy đủ.

Cô bước ra từ căn biệt thự, bỗng cảm thấy nơi đó trống rỗng khiến tâm trí bất an.

Lúc cô gọi điện hỏi Tiếu Dương, anh chỉ nói lại một câu, tùy ý cô.

Mẹ và dì không về thành phố A, trong nhà có hai người họ, Dương Dương cũng có người chăm sóc, cô cũng không phải lo trước lo sau.

Nhưng có điều cửa hàng kinh doanh càng ngày càng sa sút, trong đầu cô đã nảy sinh ý tưởng đổi nghề.

Qua điều tra thị trường, cô phát hiện ở siêu thị bán thực phẩm tương đối tốt. Nhưng đổi nghề không khác gì vượt núi, cô không có cách tìm hiểu phương pháp nên không dám tùy tiện nhập hàng.

Đúng giữa trưa, thời tiết nóng bức, cô mặc chiếc áo ngắn tay, quần lửng, vào thị trường buôn bán thực phẩm vòng vèo một giờ.

Càng nghĩ cô càng quyết định chắc chắn bán đồ ăn trẻ con như thạch hoa quả, kẹo mút … bây giờ gia đình nào cũng có trẻ con, mà trẻ con cần đầu tư nhiều tiền. Rất nhiều cha mẹ sống tiết kiệm nên tiền đều dùng hết cho con nhỏ.

Trên đường phố, khắp nơi đều thấy cha mẹ ăn mặc giản dị nắm tay con trai bé bỏng, còn con gái lớn vẫn nhõng nhẽo như trẻ con.

Mỗi đứa trẻ từ khi sinh ra, đến trường, kết hôn, sinh con, mỗi bước đi đều không rời khỏi bàn tay cha mẹ chăm sóc.

Nghĩ đến mẹ mình, nói là đón bà về nhà hưởng phúc, kỳ thực vẫn là bà giúp cô.

Giúp cô chăm sóc con, giúp cô lo liệu việc nhà, lại còn phải lo lắng đến vấn đề cá nhân của cô nữa.

Hôm nay là ngày của Mẹ, cô quyết định đến siêu thị chọn mua quần áo cho mẹ và dì, món quà tuy nhỏ nhưng cũng là cả tấm lòng của cô.

Đến siêu thị nổi tiếng thịnh vượng nhất thành phố B, nơi đó có nhiều quần áo của người có tuổi.

Cô đi đến cửa hàng độc quyền quần áo lụa, chọn một bộ rộng rãi tay áo dài cho mẹ, gần đây mẹ bắt đầu béo lên rồi. Lại chọn thêm bộ cổ chữ V cho dì.

Lúc đứng ở quầy thu ngân trả tiền, cô vô tình nhìn thấy Tiếu Dương và mẹ anh đang đi về phía này.

Mẹ anh đến đây, sao không nghe anh nói, cô không biết nên đi lên hay lui xuống phía sau.

Đang đứng do dự, Tiếu Dương nhìn thấy cô, anh kéo tay mẹ đi đến.

“Hiểu Hiểu, trùng hợp quá”. Anh nháy mắt với cô.

“Chào bác gái”. Khương Hiểu Nhiên lễ phép chào hỏi.

Bà Tiếu nhìn từ đầu đến chân đánh giá cô, “Phụ nữ đã trên ba mươi, dáng vẻ thay đổi nhiều quá, cháu không gọi bác, sợ là bác không nhận ra”.

“Bác gái vẫn giữ được dáng vẻ như trước. Thật khiến cho người khác hâm mộ ạ”. Khương Hiểu Nhiên cố nhịn tức đáp lại.

“Phụ nữ mà, lòng dạ phải rộng rãi, cứ như bụng gà con thì dễ dàng lão hóa thôi”.

Mặt Khương Hiểu Nhiên thoáng run rẩy, vừa định há mồm thì nhận được ánh mắt truyền đạt của Tiếu Dương.

“Mẹ, chúng ta đến bên kia xem”. Tiếu Dương kéo bà Tiếu đi.

Khi đi qua người Khương Hiểu Nhiên, tay còn nắm chặt vai cô, nháy mắt sau đã buông ra.

Cơ mặt Khương Hiểu Nhiên trở lại bình thường, nhiều năm không gặp, mẹ anh vẫn giống như trước đây, nói lên nói xuống, khắc nghiệt không chút tình cảm.

Vẫn cái phong thái doanh nhân ấy, người đã từng được trúng cử đại biểu doanh nhân ưu tú thành phố A, cô lắc đầu.

Không so đo với bà ấy, bà ấy cũng hơn sáu mươi rồi, tức giận nhiều làm gì.

Khi đi đến cửa siêu thị, nhìn thấy Tiếu Dương đứng dựa người vào tường, tay đút túi quần, hình ảnh đó dường như rất quen thuộc.

“Choáng váng à, sao ngây người ra thế”. Tay anh véo lên mũi cô.

“Anh không đi hầu hạ lão Phật gia, chờ em ở đây làm gì”.

“Bà ấy có người đi cùng rồi, anh muốn đi cùng em cơ”. Tiếu Dương cười hì hì.

“Em nào có được may mắn như thế”.

Tiếu Dương nhận lấy túi đồ to của cô, “Bà xã à, đi đâu vậy?”.

“Vừa rồi sao anh không gọi, đúng là không dám đi”.

“Thì không phải là duy trì ổn định đoàn kết, thúc đẩy xã hội hài hòa sao”.

Ngồi trên xe, Khương Hiểu Nhiên hỏi anh, « Sao mẹ anh đến đây mà không nghe thấy anh nói gì? ».

“Bà bị bệnh phong thấp, cả mùa đông phát bệnh, thừa kịp trời sắp nóng đến đây chữa trị”.

“Em cũng nghe người khác nói, mùa đông rét lạnh dễ phát nhiều bệnh. Phong thấp cũng không phải là bệnh nhẹ, phải nhanh chữa khỏi thôi ».

“Chữa tận gốc sợ là khó khăn, có thể giảm bớt đi phần nào là tốt rồi”. Vừa đi vừa nói chuyện, chốc lát đã chạy xe đến dưới nhà cô, “Bà xã à, em lên đi, anh còn phải đến công ty xử lý vài việc”.

“Em còn tưởng anh không bận việc gì, vậy mà giờ vẫn đủng đỉnh thế này đấy”. Ánh mắt Khương Hiểu Nhiên giận dỗi lườm nguýt anh.

“Thì tranh thủ lúc rảnh rỗi”. Tiếu Dương nói xong, không nhịn được cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.

Khương Hiểu Nhiên nhanh chóng mở cửa xe, lập cập đi vào trong nhà.

Về nhà, mẹ nhận lấy túi quần áo cô mua, miệng trách cứ, “Sao lại lãng phí tiền bạc thế này, mẹ còn có quần áo mà”.

“Mua để mẹ mặc, quần áo của mẹ con còn không biết chắc, màu sắc đã bị bạc hết rồi”.

“Trong nhà cần chi tiêu nhiều như vậy, con phải biết tiết kiệm để dành dụm tiền”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn mẹ tóc đã hoa râm, mắt hơi mờ đi, thấp giọng đáp, “Con biết”.

Tiếu Dương về nhà, mẹ và Quách Doanh ngồi ở phòng khách nói chuyện, thấy anh về, bà nhanh nói : “Doanh Doanh, rót cho nó một cốc nước đi”.

“Để tự con rót”. Tiếu Dương đi đến bình lọc nước, rót một cốc.

“Tiếu Dương, nhà này của con vắng vẻ lạnh tanh, trong nhà không có phụ nữ cũng không được. Hôm nay Doanh Doanh cùng đi dạo phố với mẹ, trên đường mua rất nhiều đồ ăn. Con xem này, bữa tối đã làm xong rồi, chỉ chờ con về ăn thôi”.

“Mẹ, con ăn ở công ty rồi. Hai người cứ ăn đi”. Nói xong, Tiếu Dương đi vào phòng.

Bà Tiếu nghi hoặc nhìn anh, mới bảy giờ, sao hành động nhanh quá vậy.

Trong lòng Tiếu Dương thật không thoải mái, Quách Doanh này, tiền đã cầm rồi, sao còn ở trước mặt anh chơi trò lúc ẩn lúc hiện thế. Xem ra lời nói của phụ nữ thật sự không thể tin.

Lúc ấy ký vào bản hiệp ước, cũng đã có điều kiện ràng buộc, nếu cô ta thật sự không muốn tuân thủ, cũng không phải không có cách, nhưng làm to vấn đề này có khả năng còn liên quan đến mẹ nữa.

Làm việc từ trưa đến giờ, người rất mệt mỏi, bụng đói đến kỳ lạ, nhưng chỉ có thể tránh ở trong phòng, anh thật sự không muốn nhìn thấy Quách Doanh.

Nghe được tiếng đóng cửa bên ngoài, anh mời lò dò ra khỏi phòng.

Phòng khách không có một bóng người, có lẽ mẹ đã vào phòng ngủ. Anh lén lút đi vào phòng bếp, sắp một bữa cơm ngon thịnh soạn, tránh ở trong phòng bếp ăn xong mới đi ra.

Mẹ đang ngồi ở phòng khách đọc báo, thấy anh đi ra ném lại một câu, “Ăn no?”.

“Vâng”.

“Đứa nhỏ này, con trốn gì thế, Quách Doanh đáng sợ vậy sao?”.

“Mẹ, con và cô ấy đã chia tay từ lâu rồi, mẹ cứ gọi cô ấy đến sợ lại khiến cho cô ấy hiểu lầm”.

” Hiểu lầm cũng tốt. Con xem đấy, đứa nhỏ Quách Doanh này, điểm nào cũng mạnh hơn Khương Hiểu Nhiên. Về tuổi tác, ngoại hình, gia thế. Thật không hiểu con lựa chọn thế nào, đúng là không có mắt nhìn”.

Tiếu Dương thở sâu, “Cô ta có là tiên nữ trên trời cũng không liên quan đến con”.

Bà Tiếu nhăn mặt tức giận, “Tôi cũng chỉ lo lắng cho anh thôi, đừng để phải ly hôn lần nữa, anh đủ khả năng chịu mất mặt, nhưng tôi thì không thể chịu đựng được”.

End

 

Chương 48

Nhớ hay không?

Tháng năm nắng đỏ, thật sự xứng với tên gọi tháng năm rực rỡ.

Tháng này Khương Hiểu Nhiên bận rộn quá nhiều việc đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có. Đầu tiên, cửa hàng sách thanh lý bán phá giá với mức giá giảm 50% so với giá ban đầu.

Ngoài ra còn vội vàng liên hệ với các nhà cung cấp, chuẩn bị nhập hàng thực phẩm. Ban đầu nếu tài chính hùng hậu, trực tiếp đến xưởng sản xuất lấy hàng là tốt nhất, nhưng cô cân nhắc lại, vẫn quyết định nhập hàng từ cửa hàng bán buôn.

Lấy từ cửa hàng bán buôn, chỉ cần thanh toán một phần tiền hàng, số còn lại có thể chịu nợ. Đối với cô mà nói, đó là cầu còn không được, tuy giá cao hơn so với xưởng sản xuất một, hai phần trăm nhưng không phải vay tiền ngân hàng trả ngay.

Buổi chiều đi đến siêu thị, em gái ở cửa hàng phàn nàn, “Chị Hiểu Nhiên, sách thật ra bán rất nhanh, vấn đề là không kiếm được tiền lãi, tháng này sợ thu nhập xuống thấp”.

Khương Hiểu Nhiên cười, vỗ vai cô, “Được rồi mà, có lỗ vốn chị cũng trả tiền lương đầy đủ cho em”.

” Chị Hiểu Nhiên, không phải em lo lắng tiền lương, là em lo lắng lãi suất kinh doanh ấy”. Cô gái đỏ mặt.

” Sách bán xong rồi chuyển sang bán bánh kẹo, trong sáu tháng cuối năm hẳn sẽ bán chạy.  Đến lúc đó việc kinh doanh cửa hàng chắc chắn sẽ tốt lên”.

Em gái vội vàng gật đầu lia lịa.

Nhìn xem giờ, đã gần sáu giờ, “Chị về trước đây, em đóng cửa hàng nhé”.

Về nhà, dì và mẹ đang ăn cơm.

“Dương Dương đâu rồi ạ?”.

“Tiếu Dương gọi điện thoại nói đưa con bé về nhà, bảo mẹ không cần đi đón”.

“Vâng”. Cô cúi đầu ăn cơm.

Cô ngẫm nghĩ, mẹ anh không phải ở nhà sao, chẳng lẽ anh cố ý đưa con đến cho mẹ gặp?

Dương Dương cùng theo Tiếu Dương vào nhà, thấy bà ngồi trên sofa, nhớ tới lời dặn dò trên đường của Tiếu Dương, vì thế ngọt ngào cười, “Cháu chào bà nội”.

Bà Tiếu nghe tin con bé sắp đến, trong lòng cảm giác rất phức tạp. Thâm tâm bà cũng chẳng thích gì cô cháu gái này, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của Tiếu Dương, cũng không thể không thừa nhận.

Vì thế gật đầu yếu ớt, đón con bé ngồi xuống.

Tiếu Dương bước vào nhà nhìn thấy cái vẻ nghiêm khắc của mẹ, trong lòng hơi lo lắng, miệng nói, “Mẹ, trên đường đi Dương Dương đều nhắc đến mẹ, không hổ là con gái con, cháu gái mẹ”.

“Đến đúng lúc lắm, trong nhà có nhiều người như vậy, mẹ gọi Doanh Doanh đến giúp nấu vài món ăn”.

Quách Doanh mặc tạp dề đứng ở cửa phòng bếp, thấy hai người về, mỉm cười nói, “Dương Dương, tên của cháu thật hay”.

Dương Dương cảnh giác nhìn người phụ nữ xa lạ trong nhà ba, cảm thấy cô ấy không phải là người tốt.

Lúc ăn cơm, Tiếu Dương liên tục gắp thức ăn cho con gái.

“Ba à, bát con nhiều lắm rồi”. Dương Dương xúc miếng cơm phụng phịu nói.

“Tiếu Dương, con bé cũng lớn rồi, để nó tự gắp thức ăn, chiều quá hư thân đấy”.

Quách Doanh cười nói, “Bác gái, Tiếu Dương cũng thương con nhỏ thôi mà”.

Bà Tiếu nghiêm túc nói, “Hồi Tiếu Dương còn nhỏ, bác yêu cầu rất nghiêm với nó”.

Dương Dương nhỏ giọt nước mắt nhìn người già nhất nhà, trong lòng nói thầm, bà nội thật hung dữ, vậy mà ba còn nói bà thích mình, đúng là gạt người mà.

Ăn tối xong, Tiếu Dương đưa Dương Dương vào phòng khách chơi ghép hình, rải tấm thảm xuống đất, hai người ngồi lên cùng chơi.

Bà Tiếu nhìn bọn họ lắc đầu, Quách Doanh pha ấm trà nóng đặt trước mặt bà.

“Quách Doanh, cháu nghỉ ngơi chút đi, mệt mỏi từ chiều đến giờ rồi”.

Quách Doanh ngồi cạnh bà, “Cháu không thấy mệt, nhưng bác phải chú ý giữ gìn thân thể, không được bị cảm lạnh kẻo bệnh lại tái phát”.

“Đúng là đứa nhỏ tốt bụng, bác thật không có may mắn mà”. Bà Tiếu nói xong còn nhìn sang Tiếu Dương.

Quách Doanh cúi đầu, làm bộ dạng đáng thương.

Tiếu Dương chơi rất nhập tâm, dường như không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người họ.

“Tiếu Dương, giờ không còn sớm nữa, con đưa Doanh Doanh về nhà đi”.

Tiếu Dương lười biếng bế Dương Dương dậy, “Dương Dương, con cũng về thôi”.

Tiếu Dương nắm tay Dương Dương dung dăng đến bãi đỗ xe, mở cửa xe, Dương Dương đi vào trong xe.

Xẹ chậm rãi nổ máy, Dương Dương hỏi anh, “Ba à, có muốn đưa dì kia đi không?”.

Tiếu Dương giảo hoạt nhát mắt với con bé, “Con nói đi? Ba nghe lời con”.

“Không đưa”. Dương Dương trả lời rõ ràng.

“Vì sao?”.

“Dì ấy vừa nhìn đã biết không phải là người tốt. Mẹ từng dạy con, một người tốt có ánh mắt sẽ không gạt người. Dì kia luôn cười với con, nhưng trong mắt lại lạnh như băng”.

Tiếu Dương vuốt tóc con bé, “Giỏi lắm, vậy chúng ta về nhà trước, không thèm để ý đến dì ấy nữa”.

Nghĩ lại, vẫn nên gọi điện thoại cho cô ta, “Quách Doanh, em tự gọi xe về nhé”.

Quách Doanh ngắt điện thoại, trong lòng thét hận, người đàn ông này thật vô tình, đã quen nhau năm năm, trong đó cũng yêu nhau hai năm, vậy mà chia tay xong đến một chút tình cảm cũng không có.

Đi từ lầu xuống cửa khu nhà, đứng trong gió lạnh chờ xe, vừa đúng lúc thấy con xe Volvo màu trắng của Tiếu Dương chạy qua bên đường, chỉ hận không thể đá cho anh ta hai phát.

Hừ, cô – Quách Doanh không phải là người chịu bị bắt nạt thế đâu.

Đưa Dương Dương về nhà đã gần mười giờ, Khương Hiểu Nhiên mở nước cho con bé rửa mặt, Tiếu Dương tựa người vào cửa toilet, ngắm nhìn hai mẹ con.

Khương Hiểu Nhiên vắt khăn mặt rồi đưa cho Dương Dương, “Nào, con tự lau đi”.

Nói xong, bước ra ngoài, thấy Tiếu Dương đứng ở cửa, “Sao anh không về đi, không mẹ anh lại nhắc đấy”.

“Không có việc gì. Hai ngày không gặp, anh nhớ em đến chết ». Anh ôm cô ra chỗ vách tường ở lối đi, giữ chặt cô lại, môi kề bên tai cô, « Bà xã, em nhớ anh không?”.

Khương Hiểu Nhiên cụp mắt, “Ai có thời gian rảnh rỗi mà nhớ anh”.

“Xem ra nỗ lực của anh không đủ rồi”. Anh lầm bầm, cúi đầu nhanh chóng che miệng cô lại.

Thật lâu sau mới rời ra, “Như vậy có nhớ hay một chút nào không?”.

“Ai thèm chứ, nhìn đã thấy ghét”. Khương Hiểu Nhiên hờn dỗi nói.

“Vậy anh phải nỗ lực hơn rồi”. Nói xong, môi gắn chặt lên vành tai cô, khẽ cắn mút nơi mẫn cảm của cô.

Khương Hiểu Nhiên bị anh hôn khiến cả người mềm nhũn, bên tai nghe tiếng con gái xả nước, trong lòng vừa phấn khởi vừa sợ hãi.

“Tiếu Dương, mau thả em ra”.

“Không được, cách mạng còn chưa thành công, anh còn phải nỗ lực hơn”. Giọng nói anh quyết đoán.

“Em nhớ anh”. Khương Hiểu Nhiên lắp bắp nói.

Trong mắt Tiếu Dương hiện lên ý cười, miệng lại nói, “Không nghe thấy, nói gì vậy”.

“Em nhớ anh”. Khương Hiểu Nhiên gần như nghiến răng nghiến lợi nói.

Thật bực mình.

Tiếu Dương dứt miệng ra, tay vẫn chặn trên tường, nhìn xuống cô.

Đúng lúc này, Dương Dương mới từ toilet đi ra, “Ba mẹ, hai người làm gì vậy?”.

“Có gì đó bay vào mắt mẹ con, ba giúp mẹ xem”.

“À, ừm, con đi ngủ đây”.

Tim Khương Hiểu Nhiên buộc chặt cuối cùng cũng được thoải mái, « Được rồi, đừng ở đây lằng nhằng nữa, mẹ anh đang ở nhà một mình đấy ».

Tiếu Dương vuốt ve gò má cô, “Đừng nhớ anh quá đấy”.

Chờ anh đi rồi, Khương Hiểu Nhiên chạm tay lên má, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại độ ấm ngón tay anh, rồi lan dần vào trong lòng.

Khương Hiểu Nhiên vô thức mỉm cười, sau đó đi vào phòng con gái.

*

Sang năm sau, Lưu Sảng phát hiện Tô Tuấn đã trở lại thói quen như trước.

Sáng nào cũng 7h30 đi làm, tối đến 6h30 về nhà.

Cuộc sống tựa hồ đã trở lại những tháng ngày bình lặng như trước, Tô Tuấn đối với cô ngày càng tốt hơn. Tốt đến mức cô đã nghĩ những tin nhắn kia chỉ là ảo giác của cô, hoặc có lẽ cô đã hoa mắt, hoặc có thể là người khác gửi nhầm đến.

Lúc ăn cơm, bảo mẫu làm theo thực đơn Tô Tuấn chỉ định nấu cho cô một bát canh tổ yến, đặt đến trước mặt cô.

Lưu Sảng cau mày, chán nản quấy thìa quanh bát, “Lại là tổ yến, không uống không được sao?”.

“Ngoan nào, ăn tổ yến vào sau này sinh con có làn da đẹp, lại tốt cho cả em nữa”. Tô Tuấn cười khuyên bảo.

“Hừ, chẳng qua anh quan tâm đến con mới bắt em ăn thôi”.

“Nói gì vậy, anh mà là người như vậy à. Anh chính là chuyên gia cố vấn dinh dưỡng đấy, tổ yến chứa nhiều collagen, protein, rất tốt cho làn da phụ nữ. Em không phải luôn oán giận làn da có tuổi không còn căng mịn nữa sao, uống cái này có thể làm chậm lão hóa đấy”.

“Anh chê em già hả, phải rồi, mấy cô gái bên ngoài trẻ trung xinh đẹp, làm sao em so bì được”.

“Xem đấy, lại bẻ cong anh. Người bên ngoài mặc kệ họ, cũng không phải bà xã của anh, anh chỉ quan tâm đến vợ anh thôi. Cô gái bên ngoài có dát vàng lên mặt anh cũng thấy chướng mắt”.

Tô Tuấn vừa nói vừa gắp miếng thịt kho tàu vào bát cô.

Lưu Sảng bưng bát canh tổ yến lên miệng, trong lòng thầm vang lên câu hỏi, vậy cái người Mị Mị của anh có quen không? Hai người đã làm những gì?

Có rất nhiều câu muốn hỏi nhưng lại không thể nói lên lời. Mỗi lần như vậy, rõ ràng đã biết đáp án, hỏi hay không hỏi căn bản chẳng khác nhau, nhưng cô rất muốn hỏi để nghe được đáp án phủ nhận từ chính miệng anh nói ra.

Dù nó có là một câu nói dối đầy thiện ý.

Không nên hỏi, không nên hỏi, ý nghĩ im lặng đó như đã hạ mệnh lệnh, nhưng miệng không chịu nghe theo khống chế đầu óc, cô bình tĩnh nói một câu rành mạch, “Gần đây có phải anh hay đi lại với cô gái tên Mị Mị đúng không?”.

Tô Tuấn rõ ràng thấy sửng sốt, nhưng lại trả lời rất nhanh, “Em nói bừa gì vậy, Mị Mị cái gì, anh không biết cô ấy”.

Lưu Sảng không phản bác, chỉ lặng lẽ ăn cơm, trong lòng cũng quay cuồng không hiểu.

Xem ra, anh ấy vẫn quan tâm, quan tâm đến cô và đứa nhỏ, cho anh ấy một cơ hội, cũng chính là cho cô và đứa nhỏ một cơ hội.

“Tô Tuấn, em không quan tâm các mối quan hệ trước kia của anh, không cần biết anh từng có bao nhiêu phụ nữ. Nhưng vì đứa nhỏ, em hy vọng sau này anh đừng như vậy. Điều em mong muốn cũng như bao phụ nữ khác, đó là gia đình hạnh phúc. Em không muốn làm giống cách của những người phụ nữ kiêu ngạo, hạnh phúc gia đình đổ vỡ, như vậy rất mệt mỏi”.

Lưu Sảng cứ bình thản nói như vậy, ngữ khí bình thản khiến người khác nghĩ chẳng qua cô chỉ đang nói một câu chuyện vụn vặt mà thôi.

Tô Tuấn không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Anh cúi đầu, suy nghĩ rất lâu rồi ngẩng đầu.

“Sảng, em yên tâm, anh sẽ không làm những chuyện có lỗi với em, nếu anh làm, anh thề sẽ không được …. “. Ba chữ chết tử tế còn chưa nói ra, miệng đã bị Lưu Sảng che kín lại.

“Đừng thề độc như vậy, chỉ cần trong lòng anh hiểu là được rồi”. Lưu Sảng nói xong, khóe mắt ướt át.

Tô Tuấn đứng dậy, đi qua chỗ cô, kề đầu vào bụng cô, tay vuốt ve tóc cô, nhưng không hề nói câu gì.

Lúc tối ngủ, Lưu Sảng lăn qua lăn lại.

Mang thai gần sáu tháng, bụng đã to lên, thân hình nặng nề nhiều, ngủ cũng không yên được.

Tô Tuấn thấy cô không ngủ, trong lòng không chịu nổi. Buổi tối khi ăn cơm, anh quả thực thấy đồ ăn vô vị, gần như không thể nuốt vào trong bụng.

Anh đã làm những gì?!

Anh không muốn biện minh cho mình, bất luận nói cái gì cũng không thể thay đổi những việc anh đã làm.

Thấy Lưu Sảng ngủ không an ổn, anh bật đèn tường, “Sảng, sao vậy?”.

“Nằm thấy khó chịu”.

“Em ngồi lên đây”. Anh cầm một cái gối đặt phía sau cho cô dựa lưng.

Trong phòng bật điều hòa, nhưng cơ thể Lưu Sảng vẫn đổ mồ hôi, cả trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Tô Tuấn đứng dậy, vào toilet lấy một chiếc khăn mặt lau mồ hôi cho cô.

“Uống cốc nước đi”. Sau đó đưa cho cô một cốc nước ấm.

Lưu Sảng uống xong cốc nước đầy, cũng không biết sao gần đây cô thấy rất khát nước.

“Aiz, mang thai thật khó chịu, sau này em sẽ không mang thai nữa  đâu”. Cô nửa oán giận, nửa làm nũng.

“Được rồi, chúng ta hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, chỉ sinh một đưa, sau này không sinh nữa”. Tô Tuấn tựa người lên thành giường, tay còn ôm thắt lưng cô.

Lưu Sảng dựa vào vai anh, nói nhỏ, “Chờ khi đứa nhỏ được sinh ra, không có việc gì anh đưa em đi dạo công viên hít thở không khí trong lành nhé”.

“Anh nói cho em biết, anh mua một căn biệt thự ngoại ô rồi, sau này nghỉ hưu, chúng ta sẽ ra đó ở”.

“Ở đâu cũng được, miễn là gia đình ta sống hạnh phúc bên nhau”.

“Chờ khi con lớn, anh về hưu rồi sẽ giao công ty cho nó, sau đó anh sẽ đưa em đi du lịch khắp nơi”.

“Du lịch. Đã nhiều năm nay rồi, từ lúc học đại học có đi Vân Nam. Hơn mười năm nay anh chưa từng đưa em đi đâu”.

Tô Tuấn cầm tay cô, “Nếu không, chờ khi em sinh con xong, chúng ta sẽ sang châu Âu chơi một chuyến”.

“Làm em sợ đấy, còn châu Âu nữa, thực tế chỉ cần đi trong nước là được rồi, Cửu trại câu Tứ Xuyên, Cung điện Potala, Hong Kong Disneyland, em đều muốn đi”.

Tô Tuấn véo mũi cô, cô gái ngốc này, yêu cầu thật đơn giản, nhưng chỉ có nguyện vọng đơn giản này, cũng không thể thỏa mãn được cô.

“Được rồi, nghe theo em, em nói đi đâu thì đi đó”.

End


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+