Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 49-50 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 49

Cầu con

Bất tri bất giác đã đến tháng bảy.

Thời tiết năm nay oi bức khác thường, mặt trời lên cao, nắng nóng đổ mồ hôi. Người đi trên đường nếu không che ô, làn da rất dễ bị đen.

Gần đây Lưu Sảng cảm giác cơ thể càng ngày càng nặng nề. Nghe nói phụ nữ có thai phải vận động nhiều, như vậy có lợi khi sinh, hai tháng gần đây cô đều đi bộ đi làm, mỗi ngày đi về cũng gần hai giờ.

Bắt đầu cũng chịu được, đến gần đây lại không hề muốn đi, biết vậy nhưng cô vẫn tự nhắc bản thân phải kiên trì đi lại.

Buổi trưa ở cơ quan ăn cơm, cô nhận được điện thoại của Lỗ Lệ Lệ, “Lưu Sảng, gần đây có bận gì không?”.

“Bình thường thôi, cậu mới là người bận rộn đấy, sao hôm nay lại có thời gian rảnh gọi điện cho tớ?”.

“Nghe nói trường sắp tổ chức lễ kỉ niệm 80 năm ngày thành lập trường, chuẩn bị lập một quỹ học bổng có quy mô lớn, giúp cho học sinh cố gắng học tập, có nhiều sinh viên cũ được gửi thiệp về dự, bữa tiệc này không thể bỏ lỡ. Tớ nghĩ Tô Tuấn nhà cậu chắc chắn cũng nhận được thiệp mời”.

“Tớ chưa hỏi anh ấy. Chắc thế. Cậu cũng nhận được à?”.

“Tớ cũng quyên góp một ít, khoảng một trăm tám mươi, cũng không thể không nể mặt trường được. Tối thứ bảy này cậu cũng đi đi, mọi người đã lâu không gặp mặt rồi”.

“OK, đến lúc đó tớ gọi cho Khương Hiểu Nhiên, chúng ta tụ tập một hôm”.

“Hai người đúng là như hình với bóng, tớ ghen tỵ đấy”. Lỗ Lệ Lệ cố ý nói.

Ngắt điện thoại, Lưu Sảng nhanh chóng gọi tiếp, “Hiểu Nhiên, thứ bảy kỉ niệm ngày thành lập trường, cậu và Tiếu Dương có đi không?”.

“Ừ, anh ấy cũng nói với tớ rồi. Đầu tiên cũng không định đi, vào trường hợp của tớ đi cũng thấy mất mặt, cũng chẳng làm được gì. Nhưng lại nghĩ, dù sao cũng là hoạt động công ích, không thể lấy tiền ra đo lường được”.

“Nói rất đúng, tớ cũng không hơn gì cậu, cũng chỉ hưởng hào quang từ Tô Tuấn thôi. Trong phòng chúng ta chỉ có Lỗ Lệ Lệ mạnh nhất, tốt xấu gì cô ấy cũng lăn lộn làm được viên chức nhỏ, nghe nói bây giờ là cán bộ phụ cấp”.

“Không nói đến cô ấy nữa, gần đây cậu thấy thế nào?”.

“Haizz cảm thấy mệt muốn chết. Còn hay khát nước, ban đêm hay đi vệ sinh”.

“Có đi bác sĩ kiểm tra không?”.

“Tháng trước có, chỉ tiêu các hạng mục đều bình thường. Nhưng lượng đường trong máu hơi cao”.

“Vậy cậu phải chú ý, nếu không tớ và cậu đi kiểm tra lại xem”.

“Hay là chiều nay đi, công việc cũng không bận gì”.

“Ừ, thế nhé”.

Hai người hẹn gặp ở bệnh viện bảo vệ sức khỏe phụ nữ.

Khương Hiểu Nhiên đứng trên bậc thang, thấy Lưu Sảng chật vật đi đến, liền bước lên phía trước nắm tay cô.

“Mệt lắm hả, tháng sau sinh là thời khắc quan trọng nhất, cậu cố gắng chịu đựng”.

“Phụ nữ sinh con sao khó khăn như vậy. Thế hệ trước kia sinh vài đứa sao được nhỉ, không thể tưởng tượng nổi”.

“Mẹ tớ chỉ sinh một mình tớ thôi”.

“Nhà tớ có ba anh chị em, mẹ tớ đúng là thiên tài”.

“Bà ngoại tớ mới trâu, sinh sáu đứa cơ”.

“Bà Khương đúng là giỏi, tớ bái phục rồi đấy”.

“Được rồi, phục cái gì không phục, lại bái phục cái này”.

Vừa đi vừa nói chuyện, hai người đi đến cửa phòng khám. Khương Hiểu Nhiên đứng trước phòng bác sĩ khám bệnh xếp hàng.

Vào phòng kiểm tra, vị bác sĩ già hơn sáu mươi tuổi sờ bụng Lưu Sảng, cho cô đi xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu rồi làm siêu âm.

Khương Hiểu Nhiên cầm lộ phí đi ra ngoài, trong lúc vô tình đi ngang qua cửa thấy một người con gái rất quen, suy nghĩ cẩn thận hình như là người lần trước đi cùng Tô Tuấn.

Trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ không tốt, chẳng lẽ?

Chờ khi cô thanh toán xong, chuẩn bị ra xem tờ danh sách trong tay y tá, người đã không thấy đâu.

Cô lắc đầu, có lẽ cô đã nhìn nhầm rồi.

Lúc Lưu Sảng kiểm tra, toàn bộ quá trình cô đều đi cùng, Xếp hàng kiểm tra cũng gần đến một giờ chiều.

Giờ chỉ chờ bác sĩ thông báo kết quả xét nghiệm, vị bác sĩ già cau mày, “Lượng đường trong máu của cô rất cao, bình thường có phải không chú ý đến chế độ ăn uống hay không?”.

Lưu Sảng ngẫm nghĩ, “Đồ ăn thông thường là thịt, rau, bổ sung thêm ít hoa quả và uống thêm thuốc bổ”.

“Lượng cơm ăn có thể khống chế một chút, hoa quả cũng không cần ăn nhiều, mỗi ngày chỉ ăn một hay hai quả là được. Tuy nói phụ nữ có thai lượng đường trong máu cao, sau khi sinh đứa bé xong sẽ trở lại bình thường, nhưng một bộ phận người vẫn có thể bị tiểu đường”. Bác sĩ vừa nói vừa mở phiếu khám bệnh, “Cô hơi thiếu máu nên bổ sung thêm sắt vào”.

Lưu Sảng vội gật đầu, “Bác sĩ, gần đây chân tôi phù lên nhiều, không biết là nguyên nhân gì?”.

“Phần lớn phụ nữ có thai đều gặp phải tình huống này, nhưng lượng đường trong máu của cô quá cao, có thể nghiêm trọng hơn. Buổi tối tốt nhất cô dùng nước ấm ngâm chân, có thể giảm bớt bệnh tình”.

“Cảm ơn bác sĩ”.

Ra khỏi cửa bệnh viện, mặt trời đã lặn. Ánh nắng chiều tà còn lưu luyến không chịu rời đi, nhuộm đẫm hình ảnh toàn màu hồng.

Khương Hiểu Nhiên vào cửa hàng tạp hóa mua hai chai nước, đưa cho Lưu Sảng một chai.

“Sao không mua thêm đá?”. Lưu Sảng oán giận.

“Cậu cho là một mình cậu uống thôi à, trong bụng còn có em bé đấy. Nghe người ta nói, lúc mang thai ăn nhiều đá, con sau khi sinh ra môi sẽ thâm tím”.

“Được rồi, chị gái ạ, người ta không phải không biết. Ra công viên ngồi đi, về nhà cũng chẳng có việc gì”.

Hai người đi đến công viên nhỏ gần đó, không quá rộng. Đi vào trong hưởng không khí tươi mát, mùi hương hoa dịu nhẹ.

Khương Hiểu Nhiên nhớ đến ở bệnh viện nhìn thấy người con gái kia, không khỏi cẩn thận hỏi, “Sảng, bình thường cậu đi kiểm tra một mình à, sao không gọi Tô Tuấn cùng đi?”.

Lưu Sảng uống ngụm nước, “Anh ấy có thời gian sẽ đi cùng tớ, một mình tớ cũng mới đi một, hai lần thôi”.

“À ừ, thế gần đây Tô Tuấn có chơi bời bên ngoài nhiều không?”.

“Theo tớ quan sát, lần cuối cùng anh ấy ra ngoài là vào dịp Tết”.

“Không có nghe cậu nói chuyện này”.

“Đầu tháng ba năm mới, cậu có hỏi đâu mà tớ nói. Người phụ nữ kia gửi tin nhắn đến điện thoại của anh ấy, vừa lúc bị tớ nhìn thấy”.

“Cậu cứ cho qua như vậy à?”.

“Lúc ấy tớ cũng muốn làm ầm lên. Nhưng lại nghĩ đến đứa trẻ trong bụng nên cố gắng nhẫn nhịn. Tớ cũng không muốn đứa trẻ vừa sinh ra đã phải sống trong gia đình đơn thân”.

“Nhưng ít nhất cậu cũng phải cảnh cáo anh ta, nếu không anh ta lại ngựa quen đường cũ”.

“Nhiều năm như vậy tớ chưa từng nói chuyện này với anh ấy. Nhưng sau này tớ còn nhịn được là vì đứa bé, tớ cũng phải cố gắng thôi. Nếu anh ấy thật sự không có cách thay đổi, tớ nghĩ tớ sẽ không nhẫn nhịn thêm nữa”.

“Anh ta có biết cậu phát hiện ra người con gái kia không?”.

“Biết, hơn nữa còn thề sẽ không bao giờ lui đến chỗ người phụ nữ đó nữa”.

“Anh ta làm được sao?”.

“Ít nhất mấy tháng nay anh ấy làm được, tớ tin lần này anh ấy nghiêm túc”.

“Vậy là tốt rồi”. Khương Hiểu Nhiên nghĩ, có lẽ bản thân mình quá mẫn cảm, người phụ nữ kia kiểm tra ở bệnh viện, không nhất định là mang thai, có lẽ có bệnh khác.

Về nhà, Tiếu Dương đang cùng con gái chơi poker, ai thua liền bị dán lên mặt một tờ giấy. Trên mặt hai cha con gần như đều dán chi chít giấy, chỉ để lại hai con mắt ra bên ngoài.

“Mẹ, mau đến giúp con tính đi, xem ai nhiều giấy hơn”.

Khương Hiểu Nhiên liếc một cái, thấy rõ ràng Tiếu Dương nhiều hơn, xem ra anh ấy nhường con gái.

“Ba con nhiều hơn”.

“Yeah, con thắng rồi”. Dương Dương nhảy cẫng lên, “Ba à, ba đừng quên ngày mai đưa con đi chơi công viên đấy, ba đã nói rồi, con thắng thì mai sẽ đưa con đi chơi”.

“Được rồi, biết rồi, bảo bối ngoan”. Tiếu Dương véo mũi con bé, “Nhưng bây giờ phải về phòng ngủ thôi, muộn rồi”.

Khương Hiểu Nhiên mỉm cười, trở về phòng lấy quần áo ngủ vào toilet tắm rửa.

Chờ khi cô đi ra, Tiếu Dương vẫn còn ngồi trên sofa xem tivi.

“Dương Dương đâu?”.

“Ngủ rồi”.

“Mẹ và dì cũng ngủ rồi?”.

“Ừ”.

Khương Hiểu Nhiên nói xong cảm thấy ngữ khí mình giống như chồng tra khảo vợ đấy, nghĩ vậy không khỏi bật cười.

Sau đó, ngồi xuống bên cạnh anh, cầm khăn tắm lau tóc.

Cô mắc chiếc áo ngủ chất cotton ngắn tay, cổ khoét sâu chữ V, kiểu dáng rất bảo thủ nhưng vùng da thịt từ xương sườn đến cổ vẫn lộ ra bên ngoài.

Làn da cô vốn trắng nõn, dưới ánh điện càng thêm nổi bật, giống như pha lê trong suốt lấp lánh.

Đôi đồng tử trong mắt Tiếu Dương khẽ giật, hơi thở cũng dần nặng nề hơn, cúi đầu hít hương thơm từ cổ cô.

Tim Khương Hiểu Nhiên đập nhanh, nhớ đến mẹ vẫn ở ngay trong phòng, cô nhỏ giọng mắng, “Sao anh không biết cân nhắc tình huống thế hả?”.

Tiếu Dương ngẩng đầu, ánh mắt vô tội nhìn cô, “Anh rất cân nhắc tình huống rồi đấy, mấy tháng nay em đều không cho anh ăn no một lần nào”.

Khương Hiểu Nhiên cười phì một tiếng, mặt đỏ như quả táo, đỏ mọng đến mức làm người ta muốn cắn một miếng.

“Bà xã à, em thương hại anh đi, vào phòng em đi mà”.

Nói xong còn không chờ câu trả lời của cô, Tiếu Dương liền đứng dậy đi vào phòng ngủ của cô.

Người này, đúng thật là …

Khương Hiểu Nhiên do dự rồi cũng bước theo vào phòng.

Người vừa tiến vào. Cửa đã bị Tiếu Dương đóng sập lại.

Đến cơ hội thở dốc cũng không có, môi đã bị anh chặn kín, rất khác với lúc trước, nụ hôn này rất cuồng nhiệt, mang theo mùi vị đói khát.

Tiếu Dương vội vàng tiến vào, ở bên trong làm càn va chạm, mỗi dây thần kinh trong miệng đều háo hức nhảy lên, đón anh hùa vào.

Không biết khi nào, áo ngủ của Khương Hiểu Nhiên đã bị kéo tới hông.

Còn lại chút dấu vết tỉnh táo, tay cô ngăn trước ngực anh, “Tiếu Dương, không nên đâu, anh chưa tắm rửa, không vệ sinh”.

Tiếu Dương bật cười nhìn cô, “Anh đã tắm rửa sạch sẽ ở công ty rồi”.

Thì ra sớm có dự mưu.

Mặt cô càng đỏ hơn, miệng lại nói, “Anh không phải là người tốt”.

“Để anh cho em biết anh tốt thế nào”. Tiếu Dương vừa nói, vừa kéo miệng xuống phía dưới.

Nhiệt độ trên khuôn mặt của Khương Hiểu Nhiên lan tràn xuống toàn thân, cả người nóng rực khó chịu, nhưng chỉ cần đôi môi anh đi đến nơi nào là nơi đó trở nên mát mẻ.

Cô không muốn rụt rè nữa, thầm muốn anh tiến sát vào hơn.

Miệng vô thức nói, “Nhanh lên”.

Tiếu Dương xấu xa không chịu đi vào, “Nói đi, anh là người tốt”.

“Người tốt … nhanh lên”. Cô không có cách nào kháng cự cám dỗ của anh.

“Bà xã, anh vào đây”.

Không biết bao lâu, Khương Hiểu Nhiên đã ngất rồi mới tỉnh lại.

Thật xấu hổ, mỗi lần cùng với anh, cô đều không bình thường.

Tiếu Dương ôm cô, “Bà xã, chúng ta sinh thêm đứa nữa đi. Cho Dương Dương có bạn”.

“Gì chứ, muốn sinh anh đi mà sinh”.

“Bà xã, trước kia không phải em đồng ý sinh cho anh một đội bóng rổ mà”.

“Anh cũng biết đó chỉ là trước đây, bây giờ em nhiều tuổi rồi, mà lại nói em không phải là vợ của anh”.

“Chúng ta đi đăng kí, danh chính ngôn thuận sinh vài đứa bé nữa”.

“Mẹ anh sẽ đồng ý sao?”.

“Tiền trảm hậu tấu, gạo nấu thành cơm, bà ấy không đồng ý cũng phải đồng ý”.

“Em không muốn vậy, đừng ép em”.

Miệng Tiếu Dương mân mê lên vành tai cô, “Bà xã à, anh không phải ép em. Nhưng em phải biết rằng, chúng ta đều không còn trẻ nữa rồi, không nên để thời gian lãng phí nữa”.

End

 

Chương 50

Tin nhắn

Trường đại học G kỉ niệm 80 năm ngày thành lập trường, đây là một sự kiện chấn động thành phố B.

Toàn bộ truyền thông nổi tiếng trong thành bố B, bao gồm cả đài truyền hình đều tề tựu đông đủ.

Đây là trường đại học nổi tiếng nhất thành phố B, trong cả nước cũng xếp thứ ba, đã từng bồi dưỡng đào tạo rất nhiều doanh nhân thành đạt, nhiều nhân vật chính trị nổi tiếng.

Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường được tổ chức liên tục trong một tuần, có bài diễn thuyết về lịch sử trường, có biểu diễn văn nghệ, nhưng nổi bật nhất vẫn là bữa tiệc tối thứ Bảy, tổ chức nhằm thành lập một quỹ học bổng quy mô.

Địa điểm bữa tiệc tổ chức ở hội trường chính đại học G, qua nhiều ngày trang hoàng lộng lẫy, hội trường trông rực rỡ và thu hút hơn hẳn những ngày thường.

Giữa trần treo đèn chùm lớn đẹp, bên cạnh còn bố trí nhiều đèn nhỏ xung quanh, bốn phía là đèn màu nhấp nháy, toàn bộ hội trường tràn đầy ánh đèn sang trọng lộng lẫy với khăn trải, rèm màu hồng phấn làm chủ đạo.

Khi Tiếu Dương và Khương Hiểu Nhiên đến, lối vào ở cửa đã đầy phóng viên. Đi vào bên trong hội trường nghe được giai điệu quen thuộc, bài hát Hữu nghị lâu dài. Ở giữa sàn nhảy còn có nhiều đôi đang cất bước theo giai điệu bài hát.

Đi chưa được mấy bước, Tiếu Dương đã bị một số giáo sư kéo sang một bên nói chuyện, Khương Hiểu Nhiên nhàm chán đi dạo xung quanh. Lúc ra khỏi nhà vội vàng bụng vẫn chưa kịp ăn gì, đi đến chỗ bày đồ ăn nhẹ, cô cầm một cái khay, lấy một vài miếng bánh kem vào bên trong.

Trông có vẻ rất ngon lành, màu vàng bánh phủ một lớp kem tươi, mặt trên trang trí thêm quả anh đào đỏ mê người.

Cô cẩn thận ăn, cho đến hết miếng bánh, cuối cùng còn dùng đầu lưỡi liếm kem dính trên khóe miệng.

Bên tai đột nhiên có tiếng châm biếm.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy Phan Yến Ny cầm một ly rượu vang đứng cạnh cô.

“Không hổ là kẻ xuất thân từ nhà nghèo cửa nhỏ, ra khỏi nhà nhất định đói bụng liền đến đây ăn một bữa no nê, mấy miếng bánh ngọt này cũng đáng chứ nhỉ”. Ngữ khí Phan Yến Ny trào phúng.

Khương Hiểu Nhiên đứng thẳng người, “Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, sau khi làm những chuyện như vậy với tôi mà cô vẫn còn tự tin đứng trước mặt tôi thế này à? Xem ra da mặt cô còn dày hơn cả tường đấy!”.

” Còn cô vô tội chắc? Tôi ghét nhất là loại phụ nữ như cô, làm vẻ lãnh đạm cao giá lắm, nhưng sau lưng cũng chỉ là cái dạng tiểu tam tiểu tứ. Chỉ có hai người Cố Thiên Nhân, Tiếu Dương ngốc nghếch mới coi trọng cô. Tôi nhìn cô không vừa mắt đó, sao nào?”.

Khương Hiểu Nhiên tức giận đến mức cơ thể phát run, trong lòng tự an ủi bản thân, đừng so bì kiến thức với loại đàn bà này.

“Phan Yến Ny, mời cô tránh ra”. Tiếu Dương không biết khi nào đã đến.

“Tiếu Dương, anh đúng là quá coi trọng cô ta rồi, thực ra anh có biết cô ta là loại đàn bà dâm đãng ngoại tình với Cố Thiên Nhân không đó?!”. Phan Yến Ny ngạo mạn nhìn hai người họ.

“Phan Yến Ny, đầu cô toàn đất thôi à? Nếu không phải Hiểu Nhiên tha cho cô, cô cho rằng ngày hôm nay cô có thể đứng ở đây được sao? Cô không được phép động vào cô ấy, tôi có thể cho cô ra, đương nhiên cũng có thể cho cô vào đó lần nữa. Không muốn ăn cơm tù thì mồm miệng rửa sạch sẽ vào”. Tiếu Dương lớn tiếng quát cô ta.

Mặt Phan Yến Ny xám xịt, muốn nói gì đó nhưng nhìn ánh mắt nảy lửa của Tiếu Dương lại nuốt trở về, cuối cùng tức giận quay đi.

Tâm trạng Khương Hiểu Nhiên dần ổn định, nhưng sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt.

“Bà xã, đừng tức giận nữa”. Ngữ khí Tiếu Dương dịu dàng.

“Tiếu Dương, là em tự làm tự chịu, lúc ấy đúng là không nên mềm lòng”. Khương Hiểu Nhiên ngẩng đầu nhìn anh.

“Không sao đâu. Cô ta không dám làm càn lần nữa đâu, loại người này anh đã từng gặp nhiều, người tốt bị bắt nạt sợ hãi kẻ ác, nhưng chúng ta không sợ cô ta”.

“Aiz, Tiếu Dương này, anh và Hiểu Nhiên kết hôn bao giờ đấy nhỉ, sao tôi không biết?”. Lưu Sảng vác bụng to tướng đang đứng ở sau, “Bà xã bà xã, gọi nghe ngọt ngào thế”.

Tiếu Dương nhìn người phụ nữ đứng cạnh Tô Tuấn, “Tiểu đệ này, bà xã cậu miệng lưỡi thật lợi hại đấy”.

Tô Tuấn kéo anh ra giữa hội trường, nơi tụ tập nhiều người giới kinh doanh, nơi phóng viên truyền thông cạnh tranh phỏng vấn đối tượng.

Khương Hiểu Nhiên nắm tay Lưu Sảng, “Sảng, cậu cũng đến góp vui à”.

“Haizz, ở nhà nhiều cũng chán, chỉ muốn tìm gì đó giải sầu”.

“Gần đây thai nhi động đậy nhiều nhỉ”.

“Không biết nữa, thỉnh thoảng không có việc gì đứa bé cứ đá tớ, có khi tớ kéo áo lên thấy bụng như đang múa đấy, giống lượn sóng”.

“Lúc trước tớ mang thai Dương Dương cũng không có phản ứng lớn như vậy, có lẽ của cậu là con trai”.

“Không cần quan tâm là con trai hay con gái, chỉ cần nó bình an chào đời là tốt rồi”.

“Gần đây mọi chuyện đều yên bình chứ?”.

“Ừ, bình an vô sự”.

“Vậy là tốt rồi, tháng sau cậu sinh, phải thật cẩn thận không gặp rắc rối nào”.

“Xem cậu lo lắng vậy kìa, làm gì có nhiều rắc rối mà gặp”.

Hai người nhìn vào đại sảnh, lúc này hiệu trưởng trường chủ trì công việc lên tuyên bố chính thức bắt đầu lễ tài trợ.

“Này trường đại học G giàu có như vậy mà còn làm bộ tìm người tài trợ này nọ”. Lưu Sảng lơ đễnh nói.

“Có ai chê tiền nhiều đâu”. Khương Hiểu Nhiên cười, “Nếu dùng cho học sinh nghèo khó không sao, chỉ sợ bị người đút đầy túi tiền riêng”.

“Trường chắc hẳn đã phái chuyên gia quản lý, không có chuyện này xảy ra đâu”.

“Đợt trước báo chí có đăng, quỹ an sinh xã hội bị người ta chiếm dụng làm của riêng, huống chi là cái quỹ nhỏ này”.

“Vậy chúng ta ra gọi hai người kia không cần quyên góp nữa”.

“Chuyện đàn ông, phụ nữ không nên xen vào. Tớ xem như nghĩ thông suốt rồi, cho nó an nhàn hạnh phúc”.

“Này, thật không giống cậu nhá, cậu nhất quán là thanh niên trẻ nhiệt tình chính trực, chí công vô tư mà”.

“Sao tớ nghe giọng như mỉa mai thế nhỉ”.

Hai người cười nói vui vẻ đến khi Tô Tuấn và Tiếu Dương đi đến bên cạnh, “Về thôi”.

“Đã về rồi sao?”. Lưu Sảng hỏi.

“Người em giờ khó khăn hơn rồi, về nhà sớm một chút”. Tô Tuấn cầm tay cô.

Trên đường Khương Hiểu Nhiên và Tiếu Dương trở về, cô vẫn nhịn không được hỏi, “Anh quyên góp bao nhiêu vậy?”.

“À, một trăm vạn”.

“Sao nhiều vậy?”.

“Hiệu trưởng trước kia là chủ nhiệm cũ của anh, chủ nhiệm đã giúp đỡ anh nhiều, nể mặt nên anh quyên góp như vậy”.

“Lấy gì làm bằng chứng đây?”.

“Như một trăm vạn đã bỏ ra rồi, coi như là người khởi xướng quỹ”.

“Cho anh một cái danh, bắt anh phun ra đống máu, nhà trường suy tính thật cao tay”.

“Đau lòng à, vậy em nhanh chóng kết hôn với anh, sau này một trăm vạn đó ngoài chi tiêu, làm gì cũng đều để em phê duyệt chỉ thị”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn ra ngoài cửa kính, không trả lời,

Kỳ thực cùng anh kết hôn, hẳn là chuyện nước chảy thành sông, nhưng vì sao cô lại do dự? Chẳng lẽ thật sự tuổi đã lớn, làm việc gì cũng đều rụt đầu rụt đuôi, đánh mất nhiệt tình rồi sao?

Xe chạy đến dưới nhà cô, Tiếu Dương tắt máy, nhìn cô, “Hiểu Hiểu, anh rất nghiêm túc, cũng rất mong em nghiêm túc suy nghĩ lại”.

Khương Hiểu Nhiên lảng tránh ánh mắt anh, “Mẹ anh không phản đối sao?”.

“Bà ấy có nói gì anh cũng không quan tâm, chỉ cần em đồng ý là được”.

“Nghe Dương Dương nói, người tên Quách Doanh kia thường đến nhà anh, thậm chí tự cho mình là nữ chủ nhân trong nhà”.

“Hiểu Hiểu, em phải biết rằng cô ta chưa bao giờ là vấn đề giờ hai đứa mình mà”,

“Chúng ta như vậy không phải rất tốt sao. Uông Minh Thuyên [1] kia chẳng phải sáu mươi tuổi mới kết hôn à?”.

“Cuối cùng cũng nói ra lời trong lòng, xem ra em tính sáu mươi tuổi mới kết hôn”.

“Chẳng có gì là không tốt, dù sao chúng ta là vợ chồng hay không cũng không có gì khác nhau”.

“Nhìn không ra suy nghĩ em lại hợp thời đại như vậy đấy”. Tiểu Dương miệng cười, nhưng trong mắt lại có một mảnh đau buồn mất mát.

Thông thường khi Khương Hiểu Nhiên lên nhà, Tiếu Dương đều chờ cô đi vào, điện phòng sáng mới rời đi. Nhưng tối nay, cô vừa xuống xe, anh liền khởi động ô tô, không nói thêm câu gì bỏ đi.

Lúc Lưu Sảng cùng Tô Tuấn về nhà, cả người thấy mệt mỏi không muốn động đậy. Đi vào phòng ngủ nằm gục luôn trên giường.

“Đi tắm đã”. Tô Tuấn gọi cô.

Lưu Sảng uể oải đứng dậy đi vào toilet, người mệt mỏi, sau khi nằm vào bồn tắm nước ấm mới thấy thoải mái không nói nên lời.

Tắm đến giữa chừng mới phát hiện chưa lấy quần áo, “Tô Tuấn, lấy cho em bộ quần áo”.

Tô Tuấn đang nằm trên giường xem tivi, nghe được tiếng gọi của cô, nhảy ngay ra tủ quần áo lấy một bộ váy ngủ, rồi đi đến phòng tắm.

Đẩy cửa khép hờ, giữa sương mù mờ ảo, Lưu Sảng đang lau xà phòng vào đầu nhủ hoa. Do phải mang thai nên giờ nó nhỏ hẹp hơn so với bình thường rất nhiều.

Tô Tuấn nuốt nước miếng, không dám nhìn cô, cầm quầy áo đặt trên giá treo rồi đi ra ngoài.

Lúc Lưu Sảng đi ra, tóc vẫn ướt sũng, cô thuận tay lấy khăn tắm lau qua, an vị nằm trên giường, cảm giác thiếu ngủ bắt đầu tràn về.

“Ôi giờ, bà cô của tôi ơi, em như vậy rất dễ bị đau đầu đấy”. Tô Tuấn lấy từ ngăn kéo chiếc máy sấy tóc, cắm điện, bắt đầu sấy khô tóc cho cô.

Máy sấy phát ra tiếng vù vù kêu vang, hơi nóng đập vào khiến Lưu Sảng khó ngủ.

“Sảng, đừng ngủ nữa, chờ tóc khô đã, ngoan nào”. Tô Tuấn dỗ dành cô.

Lưu Sảng miễn cưỡng mở mắt, muốn tìm đề tài nói chuyện, “Tô Tuấn, hôm nay anh quyên góp bao nhiêu tiền?”.

“Một trăm vạn, giống Tiếu Dương”.

“À. Anh nói một trăm vạn có thể giúp bao nhiêu sinh viên?”.

“Bây giờ phí đại học là ba vạn một người, chắc cũng giúp được hơn ba chục người”.

“Em nhớ trước kia chúng ta học đại học. tổng cộng cũng chỉ có ngàn tệ. Mới có mấy năm đã gấp mấy chục lần rồi”.

“Cái này gọi là lạm phát, trước kia đất có tí tiền một mét vuông, bây giờ em biết bao nhiêu tiền một mét vuông không?”.

“Aizz, chuyện kinh tế, càng nói càng đau đầu”. Lưu Sảng nói như làm nũng.

Tô Tuấn đặt máy sấy tóc lên đầu giường, vuốt mái tóc cô, “Vậy em đừng nghĩ nữa, cũng đừng hỏi, đừng để ông xã phải lo lắng”.

Tóc khô rồi, tinh thần Lưu Sảng tỉnh táo hơn nhiều, “Ông xã, hôm qua ba anh có gọi điện thoại bảo chúng ta ngày mai về nhà ăn cơm”.

“Trong nhà có chuyện gì à?”.

“Nghe nói em trai anh có bạn gái, ngày mai dẫn về nhà ra mắt mọi người”.

“Cái gì mà em trai, sao phải gọi thân thiết như vậy”.

“Vậy gọi là gì?”.

“Hắn chỉ là con riêng, lại còn dám xưng là em trai anh. Mẹ hắn chẳng có cái gì tốt, quỷ kế đa đoan. Ngày mai anh không đi, em cũng đừng đi”.

“Ba anh sẽ thất vọng đấy”.

“Ngày khác không có tên con riêng đó anh đến, nhìn hai mẹ con họ anh thấy rất ghê tởm”.

Lưu Sảng nói nửa ngày, cảm thấy mệt mỏi rã rời nhưng vừa nhắm mắt lại không ngủ được.

Thời tiết nóng, mặc dù đã mở điều hòa nhưng vẫn thấy nóng, tay và chân Lưu Sảng đều lộ cả ra bên ngoài. Tô Tuấn xoay người đang muốn đắp chăn lên đùi cô, lại phát hiện thấy chân cô sưng lên nhiều, bàn tay anh không khỏi nhẹ nhàng xoa bóp cho cô.

Người phụ nữ này, trong bụng mang con của anh, vì anh mà chịu khổ. Nghĩ vậy, anh chậm rãi xoa bóp từ tay xuống chân cho cô.

Vào lúc này, di động Tô Tuấn đặt lên tủ đầu giường vang lên tiếng tít tít có tin nhắn.

“Ai vậy, sao lại ầm ĩ thế?”. Lưu Sảng nhắm mắt hỏi.

Tô Tuấn cầm điện thoại di động, mở hộp thư đến, xem xong lập tức xóa đi, cũng tắt luôn di động.

“Gửi nhầm thôi, không biết người nào”.

“Ừm”.

End

———————————–

[1] Uông Minh Thuyên Liza Wang : là ca sĩ kiêm diễn viên nổi tiếng của Hồng Kông (28/8/1948) lên xe hoa lần thứ hai ở tuổi 61 với người bạn trai La Gia Anh đã gắn bó hơn 20 năm trời. Bà được biết đến với khán giả Việt Nam qua bộ phim Mẹ chồng khó tính phát sóng trên VTV3.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+