Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 51-52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 51

Chân tướng

Hôm thứ bảy về nhà họ Tô ăn cơm, một mình Lưu Sảng đi.

Tuy Tô Tuấn bảo cô đừng đi nhưng vì cô làm dâu nhà người ta, cô không đi, chắc chắn ông Tô không trách con trai nhưng ngược lại cho rằng cô không hiểu chuyện. Lại nói, cô là người nhận điện thoại hôm đó.

Nghĩ lại cô vẫn nên một mình đến.

Nhà họ Tô nằm ở tầng hai mươi tám trong khu chung cư Thiên Triều có tiếng ở thành phố B.

Nghe nói ở thành phố B, những người giàu có tích tụ nhiều tiền đều mua căn hộ ở khu chung cư có địa hình thuận lợi này. Khi ông Tô mua nhà đã mua liền hai căn sát nhau, phá vỡ ra sau đó tu sửa lại thành căn hộ rộng hơn bốn trăm mét vuông, ngoài bốn người trong nhà ở, còn có một người giúp việc nấu cơm, và một người giúp việc dọn dẹp vệ sinh theo giờ.

Lưu Sảng đi vào thang máy, cửa thang máy sắp kép lại thì bên ngoài có một nam một nữ tiến vào.

“Chị dâu, chị đã đến rồi”. Người đàn ông mỉm cười chào hỏi, tay còn ôm ngang hông người con gái.

Lưu Sảng cũng cười, nhưng trong lòng nói thầm, khó trách Tô Tuấn không thích người em trai trên danh nghĩa này.

Tóc nhuộm vàng kim, mặc trên người chiếc áo thun vẽ những hình thù kì quái, khuôn mặt đoan chính, có chút cảm giác thâm hiểm, cực kỳ giống mẹ hắn.

Nhìn người con gái bên cạnh hắn, dáng vẻ thật sự rất quen thuộc nhưng không thể nhớ đã gặp ở đâu.

Ra khỏi thang máy đi vào trong nhà, vợ ông Tô nhiệt tình tiếp đón con và bạn gái, sau một lúc lâu mới nhìn thấy Lưu Sảng, “Con cũng đến rồi à”.

“Dạ vâng, chào dì”. Lưu Sảng cúi đầu chào.

Ông Tô ở thư phòng nghe tiếng người nói chuyện, đi ra.

“Ba, đây là bạn gái của con tên là Lưu Hương Hương”. Tô Đinh chạy ra giới thiệu.

“Chào bác trai”. Lưu Hương Hương ngọt ngào chào.

“Ba ạ”. Lưu Sảng cũng gọi một tiếng.

Ông Tô nhàn nhạt nói với Tô Đinh, “Được rồi, tiếp đón bạn bè con cho tốt”.

Sau đó nhìn sang Lưu Sảng, “Sao chỉ có một mình con đến, Tô Tuấn sao không đi cùng con?”.

“Ba à, anh ấy có hẹn cơm với khách. Con là người lớn rồi, một mình đi cũng có sao đâu”.

“Ngồi đi, đứng làm gì cho mệt”.

“Cảm ơn ba”.

“Con sắp sinh rồi nhỉ, đến nay được mấy tháng rồi?”.

“Dạ được tám tháng rồi, còn một tháng nữa thôi”.

“Gần đây con phải đặc biệt chú ý, đừng làm việc gì cả. Bình thường có chuyện gì thì giao phó cho Tô Tuấn đi làm. Sảng Sảng, ba biết con ở cùng Tô Tuấn nhiều năm như vậy, chịu không ít tủi cực. Nhưng bây giờ nó đã biết sửa chữa là tốt rồi, hai con thanh thản ổn định cuộc sống, chúng ta làm trưởng bối cũng an tâm”.

Nghe lời nói tha thiết của ông Tô, lòng Lưu Sảng tràn đầy cảm động, “Ba, ba đừng quá quan tâm đến chúng con, ba tuổi đã cao rồi nên chú ý giữ gìn sức khỏe cho tốt”.

Lúc ăn cơm, ông Tô ngồi giữa không nói gì.

Bà Tô và Lưu Sảng ngồi một bên, bà nhiệt tình gắp thức ăn cho Lưu Sảng. Lưu Sảng bị nhiệt tình của bà thể hiện ra mà thấy có chút không đỡ được.

Trong lòng châm biếm cười, dì này chỉ cần có ông Tô ở nhà thì bà ấy đối với cô còn thân hơn cả khuê nữ với nhau. Nếu không có ông Tô là ngay lập tức trở lại bình thường.

Không khỏi nhớ đến nhân vật Tuyết Cầm trong “Tình thâm thâm, vũ mông mông”[1], cũng có bộ mặt như vậy.

Tô Đinh thấy người nhà tập trung toàn lực chú ý lên người Lưu Sảng, không tiếp đón bạn gái hắn, vì thế lớn tiếng nói, “Hương Hương, bít tết này không phải em thích ăn nhất sao, ăn nhiều một chút”.

Trong lòng Lưu Sảng hiện lên cảm giác kỳ lạ, nhìn lại đánh giá cô ta một lần nữa.

Lúc này mới nhớ, thì ra lần trước ở trong siêu thị với Khương Hiểu Nhiên có nhìn thấy người con gái này, còn tự xưng là bạn gái Tiếu Dương.

Nhìn ánh mắt cũng biết được người phụ nữ này thuộc tầng lớp hạ đẳng, không biết bị bao nhiêu đàn ông chơi đùa.

Trong lòng Lưu Sảng châm biếm, nhưng cô biết bản thân mình không có lập trường nói bất cứ điều gì, đôi khi nhiệt tình ngược lại sẽ trở thành người xấu bụng, đặc biệt trong cái gia đình phức tạp như nhà Tô Tuấn.

Đi ra khỏi nhà Tô Tuấn đã đến mười giờ.

Đứng trên đường đang định gọi taxi thì một chiếc xe hơi màu đỏ đỗ trước mặt cô.

“Lên xe đi”. Tô Tuấn gọi cô.

“Này anh canh rất chuẩn nha. Em vừa ra khỏi nhà liền gặp được anh”.

“Em không biết trên người em anh đã gắn thiết bị theo dõi sao, em đi đến đây cũng không thể trốn khỏi mắt thần của anh”. Tô Tuấn cợt nhả nói.

“Đừng đùa nữa, quỷ ạ”. Lưu Sảng ngồi bên cạnh, tay huých vào đùi anh.

“Hôm nay có sao không?”. Tô Tuấn lo lắng hỏi.

“Thấy mệt mỏi, cơ thể càng ngày càng nặng nề không muốn đi lại”.

“Vậy đừng đi nữa, em muốn đi đâu anh làm tài xế cho”.

“Nói thật dễ nghe, lần trước vẫn là Hiểu Nhiên đưa em đi kiểm tra đấy. Mà lại nói, bác sĩ bảo phải đi lại nhiều, sau này mới tốt cho sinh sản. Anh không biết đừng nói bừa”.

“Được được được rồi, nghe lời em. Hôm nay em lại đến nhà họ Tô làm gì, nơi đó có sơn hào hải vị đang chờ em à?”.

“Sơn hào hải vị thì không có, nhưng đụng phải một hồ ly tinh”.

Tô Tuấn tạm ngừng, khoa trương hỏi, “Thiên hạ đang thái bình thịnh vượng thế này, đào đâu ra hồ ly tinh chứ”.

“Chính là người trước kia làm Tiếu Dương và Hểu Nhiên mâu thuẫn đấy, bạn gái Tiếu Dương”.

Tô Tuấn cảm thấy nên giải thích một chút, “Em đừng hiểu lầm, người phụ nữ kia kỳ thật chỉ là Tiếu Dương ủy thác cho anh tìm giúp để diễn kịch thôi. Trả cho cô ta năm vạn để giả làm bạn gái Tiếu Dương, vì muốn để cho Hiểu Nhiên ăn dấm chua đấy mà”.

“Em cũng thắc mắc rồi, khi đó Hiểu Nhiên nằm viện, quan hệ hai người rất tốt, sao đột nhiên lòi ra một cô bạn gái. Thì ra chính là ý tưởng xấu xa của anh”.

“Anh cũng có lòng tốt mới làm chuyện xấu thôi. Ban đầu nghĩ Tiếu Dương chịu kích thích rồi thì để Hiểu Nhiên cũng chịu tí kích thích, đẩy nhanh tốc độ quay về của cô ấy. Ai ngờ lại lộng xảo thành chuyên [2]”. Tô Tuấn ngượng ngùng nói.

“Anh cho là ai ai cũng giống em sao, còn khiến anh phải đắn đo. Em muốn có bản tính dũng cảm như Khương Hiểu Nhiên, lúc đó anh có dám đối với em như vậy không?”. Lưu Sảng nói xong, giọng nói còn có chút nghẹn ngào.

“Sao vừa tốt đẹp mà giờ mặt em đã biến sắc thế. Trước kia là anh không tốt, giờ anh đã sửa chữa rồi mà em còn không yên tâm, sau này cứ cài máy theo dõi lên người anh đi. Anh không dám bỏ ra đâu, em đều biết hết hành tung của anh”.

“Ai thèm nghe anh nói ngoa chứ”. Lưu Sảng nín khóc mỉm cười.

Ngày hôm sau, Tô Tuấn đưa Lưu Sảng đến bệnh viện phụ sản kiểm tra.

Vẫn là vị bác sĩ già, lại là một loạt kiểm tra, lần này Tô Tuấn chạy lên chạy xuống, cầm một đống phiếu khám bệnh.

Bác sĩ nhìn xem, lắc đầu, “Lượng đường trong máu của cô vẫn rất cao, về sau cần chú ý chế độ ăn uống, đừng để bị bệnh tiểu đường sau khi sinh, đó là bệnh nhà giàu, sẽ đi theo cô cả đời đó. Bệnh thiếu máu đã được cải thiện, kê cho cô một thực đơn sắt, tiếp tục ăn uống bổ sung”.

Tô Tuấn ở bên cạnh lo lắng hỏi, “Có cách gì có thể ngăn ngừa hết không?”.

“Chủ yếu vẫn là điều trị bằng chế độ ăn uống, thuốc tôi không chủ trương cho uống nhiều, phải kiểm soát miệng, thích hợp thêm một chút hoa quả, ngũ cốc”.

Hai người vội vàng gật đầu, chờ đi đến đại sảnh, Tô Tuấn đi nộp tiền viện phí.

Lưu Sảng ngồi trên ghế chờ anh, cầm trong tay hồ sơ bệnh án vừa kiểm tra.

“Cô là Lưu Sảng phải không?”. Một người con gái xa lạ đi đến trước mặt cô.

Người con gái tuổi chừng hai mươi mấy, khuôn mặt duyên dáng, mặc chiếc váy rộng cho thấy cô ta cũng là phụ nữ đang mang thai.

“Cô là …?”. Lưu Sảng nghi hoặc hỏi.

“Không biết Tô Tuấn có nhắc đến tôi cho với cô hay không, tôi tên là Chương Hàm Mị”. Người con gái cười thực sự mê hoặc.

Tim Lưu Sảng đập mạnh, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, “Chưa từng nghe nói qua”.

“Không nhắc đến tôi cũng quan trọng, nhưng ngay cả đứa bé anh ấy cũng không nói sao?”. Người con gái vuốt ve bụng.

Lưu Sảng thấy bản thân mình kỳ lạ, còn có tâm trạng nhìn bụng cô ta, không quá lớn, chắc cũng mới ba, bốn tháng.

“Chương tiểu thư, người như cô tôi đã thấy nhiều lắm. Nếu con Tô Tuấn dễ dàng để người khác mang thì sẽ không có đứa con này trong bụng của tôi”.

Chương Hàm Mị cười dịu dàng, lấy từ trong túi một tờ danh thiếp đưa cho cô, “Không tin cũng không sao, đây là điện thoại của tôi, có hứng thú có thể gọi điện cho tôi”.

Cô ta vừa mới rời đi, Tô Tuấn từ phía sau đi đến, thấy bộ dạng Lưu Sảng ngơ ngác, tay huơ huơ trước mặt cô, “Sao ngẩn người ra thế?”.

Lưu Sảng máy móc cười, “Không có gì”.

Về nhà, cô ngả đầu lên giường nhắm mắt ngủ.

Tô Tuấn mở điều hòa, lấy chăn đắp lên người cô, sau đó ra khỏi phòng, lén lút đóng cửa lại.

Lưu Sảng căn bản không ngủ được, sở dĩ nằm trên giường giả bộ ngủ là không biết cách nào đối mặt với Tô Tuấn.

Dọc đường đi, Tô Tuấn nói chuyện với cô, cô đều không thấy yên lòng, hoàn toàn không có tâm tư trả lời vấn đề của anh.

Vừa rồi đối mặt với cô gái kia, cô có thể giả vờ coi như mây mờ gió thoảng, không chút để ý.

Nhưng khi đối mặt với Tô Tuấn, cô thật sự không có cách nào bình tĩnh. Cô không muốn hỏi anh vấn đề này, mặc kệ anh đưa ra đáp án nào, cô đều thấy không an tâm.

Nên làm cái gì bây giờ? Cô rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ.

Ngày hôm sau, cô gọi điện thoại cho Khương Hiểu Nhiên, “Hiểu Nhiên, có thời gian không? Tớ muốn tâm sự với cậu chuyện này”.

Hai người hẹn gặp ở nhà ăn bình dân.

Khương Hiểu Nhiên nhìn cô, ” Sao vài ngày không gặp, khí sắc cậu sa sút trầm trọng vậy, người cũng không thấy có tinh thần gì”.

Lưu Sảng uống ngụm sữa, “Gặp phải chuyện này, tinh thần xuống dốc đến kỳ lạ”.

“Chuyện gì vậy?”.

“Có một người phụ nữ nói cho tớ biết, cô ấy đang mang thai con của Tô Tuấn”.

Khương Hiểu Nhiên không khỏi giật mình, uống ngụm nước trái cây, “Cậu nghĩ thế nào?”.

“Tớ không biết. Theo lý mà nói, Tô Tuấn không có khả năng làm cho người khác mang thai con của mình, nhưng lời nói của người phụ nữ kia vô cùng xác thực, làm cho tớ không thể không hoài nghi”.

“Thế khoảng thời gian trước có lui đến chỗ người phụ nữ kia không?”.

“Có”.

“Sao cậu không tự hỏi Tô Tuấn, anh ta cũng là đương sự, cậu không thể cứ nghe lời nói từ một phía”.

“Tớ không có dũng khí hỏi anh ấy, mặc kệ anh ấy đưa ra đáp án nào, trong thâm tâm tớ đều không tin tưởng anh ấy”.

Khương Hiểu Nhiên cầm tay Lưu Sảng, đã nhiều năm như vậy rồi trái tim cô ấy vẫn phải chịu nhiều cay đắng khổ cực.

“Tớ nghĩ nên đến hỏi rõ ràng người phụ nữ kia, hỏi xem hai người bọn họ rốt cuộc có chuyện như vậy không?”.

“Cậu tình nguyện tin tưởng cô ta, cũng không nguyện tin tưởng Tô Tuấn?”.

“Tớ chỉ nghe theo quyết định của trái tim”.

“Được rồi, tớ đi cùng cậu”.

“Không, tớ muốn một mình đối mặt”.

Lúc này Lưu Sảng gọi điện thoại cho người phụ nữ kia, “Chương Hàm Mị, tôi là Lưu Sảng, bây giờ cô có thời gian không? Tôi muốn hẹn gặp cô”.

“Được, ở đâu?”.

“Ở nhà hàng trà Duyệt Duyệt”.

Khương Hiểu Nhiên vẫn lo lắng, “Tớ ở cửa chờ cậu”.

Chỉ chốc lát người phụ nữ kia đã đến, cô ta hạ chiếc kính râm, ngồi ở ghế đối diện.

“Chương tiểu thư, tôi muốn nói chuyện trực tiếp với cô, cô nói cô đang mang thai con của Tô Tuấn, bằng chứng đâu?”.

Chương Hàm Mị vuốt đám tóc quăn vương trên trán, “Không có chứng cứ, cô tin hay không tin cũng được. Chờ khi đứa bé sinh ra sẽ là bằng chứng tốt nhất”.

Lưu Sảng nắm chặt chiếc cốc, “Hai người quen nhau như thế nào?”.

“Bạn bè giới thiệu”.

“Hai người quan hệ bao lâu?”.

“Hơn một năm”.

“Đứa bé được mấy tháng rồi?”.

“Ba tháng”.

Lưu Sảng tính toán thời gian, đúng vào dịp Tết vừa qua.

“Chương tiểu thư, tôi nhớ rõ khoảng thời gian đó mỗi đêm Tô Tuấn đều ở nhà, đứa con của cô sợ là có chút ẩn tình”.

“Lưu tiểu thư tôi cũng không biết trả lời cô thế nào mới tốt, ai nói việc này nhất định phải làm vào buổi tối, đàn ông không phải rất thích thứ mới mẻ và tươi trẻ sao. Tôi nhớ mấy tháng trước, có hôm giữa trưa cô gọi điện thoại cho Tô Tuấn, bảo anh ấy buổi chiều cùng cô đi kiểm tra thai”.

Lưu Sảng cầm cái cốc run run.

“Anh ấy nói anh ấy không có thời gian, phải tiếp khách. Lúc nói câu đó là tôi đang ở phía dưới đó”. Tay Chương Hàm Mỵ đặt trên cạnh bàn gõ gõ.

Lưu Sảng cảm thấy không cần hỏi thêm nữa, chẳng lẽ muốn nghe người phụ nữ kia kể chi tiết từng chuyện cô ta ở bên cạnh Tô Tuấn đã làm những gì, cô không dám nghe cũng không muốn nghe.

“Tôi đi”. Lưu Sảng xách túi ra khỏi nhà ăn.

Khương Hiểu Nhiên đứng chờ ở cửa, thấy cô đi ra, vội vàng chạy đến, “Sao rồi, đứa bé rốt cuộc là con ai?”.

“Tô Tuấn”. Nói xong, thần sắc Lưu Sảng đang nặng nề đã thoải mái hơn nhiều.

Khương Hiểu Nhiên thấy sắc mặt cô tái nhợt, vội vàng đỡ tay cô, “Trong tay cô ta có bằng chứng sao?”.

“Cô ta nói khi đứa trẻ sinh ra sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất. Tớ không muốn nhìn bằng chứng này, tớ quá mệt mỏi rồi”.

“Vậy cậu tính gì không?”.

“Về nhà thu xếp hành lý”.

End

———————————————–

[1]  Bộ phim “Tình thâm thâm, vũ mông mông”  là tên gốc của phim Tân dòng sông ly biệt.

Chi tiết :

http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%A2n_d%C3%B2ng_s%C3%B4ng_ly_bi%E1%BB%87t

[2] Lộng xảo thành chuyên : biến khéo thành vụng, chữa tốt thành xấu, lợn lành thành lợn què.

Chương 52

Chia tay

Mấy ngày nay tâm tình Khương Hiểu Nhiên rất xấu.

Ngày hôm đó cô đưa Lưu Sảng về nhà, giúp cô ấy thu xếp hành lý.

Lại nói, đối với những việc làm của Tô Tuấn, cô luôn thấy phản cảm, bình thường trong lòng cô cũng đã thầm oán trách vì sao Lưu Sảng lại dung túng cho anh ta như vậy, vì sao không thể sống cho bản thân mình một chút.

Nhưng khi Lưu Sảng hạ quyết tâm rời xa anh ta, cô lại lo lắng không nguôi.

Dù sao tháng sau Lưu Sảng cũng sinh con rồi, nhưng cô ấy lại quyết định về nhà một người dì họ hàng xa ở một huyện ngoại ô thành phố. Tuy nói cách thành phố B không xa nhưng cũng phải mất một giờ đi đường, cả huyện đó điều kiện chữa bệnh so với thành phố B thua kém rất nhiều.

Khương Hiểu Nhiên đã hỏi cô ấy, vì sao không về nhà mẹ đẻ, Lưu Sảng nói cha mẹ cô ấy luôn nghiêng về phía Tô Tuấn, biết cô rời khỏi nhà họ Tô, nhất định họ sẽ làm mọi cách để cô phải trở về.

Hồi còn nhỏ cô thường xuyên ở nhà dì chơi, dì rất thương cô.

Khương Hiểu Nhiên biết cha mẹ cô ấy rất gia trưởng, nhưng không nghĩ đến họ lại gia trưởng đến mức này.

Sau đó cô lại hỏi Lưu Sảng, cô ấy xin phép cơ quan nghỉ một thời gian, mất đi kế sinh nhai, sau này lấy gì nuôi đứa nhỏ?

Lưu Sảng nói trước kia cô ấy đã hợp tác với một người bạn mở công ty, buôn bán có lãi mấy trăm vạn,  sau đó rút cổ phần, thu hồi được tiền vốn một trăm vạn, chỉ cần chi tiêu tiết kiệm, cuốc sống trước mắt không có gì phải lo lắng.

Khương Hiểu Nhiên bớt đi một nửa bất an, thời buổi bây giờ làm gì cũng không thể rời xa được tiền bạc, có tiền vẫn dễ dàng mọi chuyện hơn. Nhưng lại nghĩ đến tờ đơn ly hôn của Lưu Sảng để lại trong nhà, cô vẫn thấy lo lắng.

Là bạn học nhiều năm, cô ít nhiều cũng biết về Tô Tuấn. Người này mặc dù trăng hoa bên ngoài nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ đến Lưu Sảng. Hơn nữa, Lưu Sảng ra đi không chào hỏi, chỉ để lại một tờ đơn ly hôn, cô có thể tưởng tượng được khuôn mặt đáng ghét của Tô Tuấn.

Chắc chắn không thấy Lưu Sảng, người đầu tiên anh ta tìm sẽ là cô.

Quả nhiên, vào tầm tối muộn Tô Tuấn đã gọi điện cho cô.

“Hiểu Nhiên, em nói cho anh biết bây giờ Lưu Sảng đang ở đâu? Đừng nói với anh là em không biết, bởi nếu em không biết thì sẽ không có người nào biết cả”.

Khương Hiểu Nhiên cố ý nói với anh ta, “Sao anh không về nhà đẻ vợ anh mà tìm, mà lại hỏi tôi, thật kỳ lạ?”.

“Anh đã gọi điện về nhà cô ấy rồi. Hiểu Nhiên, em đừng vòng vo với anh nữa”.

“Tô Tuấn, Lưu Sảng thực sự có gọi điện cho tôi, để tránh cho anh khỏi thấy mâu thuẫn, cô ấy muốn đến nhà một người bạn ở. Nhưng cụ thể là ai cô ấy không nói cho tôi biết”. Khương Hiểu Nhiên nói dối.

“Hiểu Nhiên, chúng ta là bạn học nhiều năm. Anh biết em luôn giúp đỡ Lưu Sảng, nhưng em hẳn biết vợ chồng cãi nhau, khuyên giải không khuyên tán. Em giấu anh như vậy, không phải là giúp cô ấy mà chính là hại cô ấy đấy”.

Trong lòng Khương Hiểu Nhiên mỉa mai cười, bây giờ còn ra mặt là người giáo huấn cô cơ đấy, Tô Tuấn đúng là luôn được làm ông chủ, “Tô Tuấn, đạo lý lớn đó tôi biết, những gì tốt với Lưu Sảng tôi cũng biết. Nếu anh không tin lời nói của tôi, tôi cũng không còn cách nào khác”.

Đầu bên kia điện thoại im lặng vài giây, “Hiểu Nhiên, em đã nói đến mức này, anh còn gì để nói đây”.

Khương Hiểu Nhiên một lòng vì lo lắng cho Lưu Sảng, sợ cô ấy một mình ở nhà dì không quen, vì thế cách vài ngày lại gọi điện cho cô.

“Sảng, gần đây cơ thể thế nào?”.

“Cũng không tệ, ăn no ngủ nướng”.

“Cậu ở đó có quen không?”.

“Có gì không quen chứ, cũng là nhà lầu, ba phòng một sảnh, vợ chồng dì một phòng, tớ một phòng, còn một phòng cho con gái của dì”.

Nghe ngữ khí vậy, cô nghĩ Lưu Sảng đã ổn định lại, tâm trạng Khương Hiểu Nhiên cũng tốt lên nhiều.

“Vậy cậu phải chú ý giữ gìn cơ thể, gần ngày sinh tớ sẽ đến”.

“Hiểu Nhiên, vẫn là cậu đối với tớ tốt nhất”.

“Buồn nôn quá, hai chúng ta còn phân biệt ai với ai sao”.

Ngày đó Tô Tuấn vừa về nhà, tâm trạng vui sướng khác hẳn ngày thường.

Sáng nay mới ký được một hợp đồng lớn với khách hàng, doanh thu năm nay cao hơn hẳn năm trước một bậc. Nghĩ đến tháng sau Lưu Sảng và mình sẽ được đón một đứa con trắng trẻo mập mạp, anh thấy lòng vui như mở hội.

Đưa Lưu Sảng đi kiểm tra sức khỏe, lúc trước anh có tìm một vị bác sĩ có kinh nghiệm cho dùng thuốc hỗ trợ tính trẻ con, hôm đó xem xong phim chụp siêu âm biết là con trai, trong lòng anh vui sướng vô cùng.

Nhưng anh không nói cho Lưu Sảng biết, sợ cô bảo anh trọng nam khinh nữ.

Trước khi về nhà, anh cố ý đến cửa hàng bánh ngọt mua chiếc bánh kem vị sôcôla mà Lưu Sảng thích ăn nhất, nghĩ muốn mang cho cô một bất ngờ. Bởi vì cửa hàng bánh ngọt này bán số lượng có hạn, bánh vừa lò liền bán hết ngay, anh cố ý gọi điện thoại đặt trước mới mua được.

Khi anh về đến nhà, người giúp việc nói cho anh biết Lưu Sảng đã về nhưng sau đó lại xách hành lý ra khỏi nhà.

Tim anh đột nhiệt có dự cảm không hay, lẽ ra cô ấy đang mang thai, cơ quan không thể nào phái cô đi công tác, vậy hành lý đó là sao?

Anh chạy lên tầng, đi vào phòng ngủ mở tủ quần áo, thấy tất cả những thứ của Lưu Sảng đều không thấy. Sau đó mở két, vòng cổ kim cương, lắc tay vàng anh tặng cho Lưu Sảng đã bị lấy đi, chỉ còn lại một chiếc nhẫn kết hôn còn đó. Cả hai thẻ tín dụng của vợ chồng cũng không thấy, bên trong có khoảng hơn trăm vạn, tiền mặt khoảng mười vạn cũng không còn.

Ở tận bên trong tủ, anh tìm được giấy chứng nhận kết hôn, lúc mở ra nhìn xem vẫn còn tốt, trong lòng nhẹ nhàng thở ra. Nhưng lúc bỏ xuống lại phát hiện có hai tờ giấy rớt ra.

Lấy hai tờ giấy ra, một tờ ở trên là một bức thư viết cho anh.

Tô Tuấn :

Em đi, đừng tìm em. Anh phải biết rằng, nếu không đi vào bước đường cùng em sẽ không rời khỏi anh. Anh đối với em giống như một phần thân thể, phải rời khỏi anh cũng giống như em phải cắt bỏ một miếng thịt trong người vậy. Em đau đớn không kém anh. Anh chắc chắn muốn biết nguyên nhân, kỳ thực tự trồng dưa ra quả thế nào mình đều biết rõ, anh làm chuyện gì trong lòng anh tự hiểu. Ở trong bức thư này em thật sự ngại phải viết ra, nếu anh nhất định muốn tìm hiểu nguyên nhân, anh có thể đi hỏi Mị Mị của anh.

Nhớ khi học cấp ba, em đã đọc “Cuốn theo chiều gió” [1], khi đó em đã bị mê hoặc, em luôn tự hỏi, tại sao Rhett Butler có thể chịu đựng được một lần lữa trái tim Scarlett đặt ở bên ngoài, mà lúc nào anh ấy cũng luôn bao dung tha thứ cho cô? Còn Scarlett thật giống như đứa trẻ chưa lớn, vĩnh viễn tùy hứng và bất thường như vậy, em vẫn luôn tự giác và cũng đôi lúc không tự giác thương hại anh ấy.

Cho đến khi gặp anh, ở bên cạnh anh, em mớt hiểu rõ tâm tư của Rhett Butler, thì ra em và anh ấy vẫn luôn chờ đợi người mình yêu lớn lên. Mỗi lần cô ấy phạm sai lầm, trong lòng anh ấy luôn tìm cớ để tự nói với mình, có lẽ cô ấy chỉ chơi đùa mà thôi, trái tim cô ấy vẫn còn ở nhà. Cô ấy chỉ là đứa trẻ hay tò mò mà thôi, chờ khi trôi qua nhiệt tình tươi trẻ này, cô ấy sẽ biết ai mới là người tốt nhất đối với mình.

Đã có rất nhiều lần em lấy tình yêu dành cho anh mà cố chống đỡ, đã có rất nhiều lần em cố tìm lý do để tha thứ cho anh.

Chỉ tiếc là em đã mệt mỏi rồi, thật sự rất mệt mỏi rồi, em không bao giờ đủ sức tìm bất kỳ lý do nào để tha thứ cho anh nữa.

Trong tình yêu, em luôn luôn phải trả giá, không quan tâm được mất, không so đo được đáp lại. Nhưng em mệt mỏi rồi, tình yêu của em đã khô kiệt rồi, em không thể nỗ lực yêu thương bất kì ai nữa.

Mong anh cho phép em được ích kỷ một lần, tình yêu của em dành cho anh dừng lại ở đây.

Tay Tô Tuấn cầm bức thư run rẩy, ánh mắt mờ sương, một giọt nước nặng nề đọng lại trên trang giấy.

Sao anh lại khóc? Tại sao anh lại khóc thế này?

Tô Tuấn quệt nước mắt, hít sâu, lấy tờ giấy phía dưới ra, dòng chữ đầu tiên đập vào mắt viết Đơn ly hôn, còn nghĩ mình hoa mắt, cố gắng lau mắt để nhìn cho rõ.

Đơn ly hôn, thật sự cô muốn ly hôn với anh.

Tô Tuấn kiên nhẫn nhìn xuống, với tính cách của Lưu Sảng thật lạ khi cô đưa ra thỏa thuận ly hôn với Tô Tuấn. Đối với tài sản, cổ phần công ty, phòng ốc, đều thuộc sở hữu của Tô Tuấn, bản thân cô chỉ lấy sổ tiết kiệm đứng tên mình và quyền nuôi dưỡng đứa trẻ sắp ra đời.

Thực sự ly hôn sao, cô đã hạ quyết tâm ly hôn với anh? Tô Tuấn không thể tin nổi sự thật này, anh cầm tờ đơn ly hôn xé nát thành nhiều mảnh.

Anh không nghĩ được, lúc trước anh ở bên ngoài có người phụ nữ khác, Lưu Sảng đều không đưa ra lời chia tay. Bây giờ, anh đã tu thân dưỡng tính rồi, toàn tâm toàn ý muốn cùng cô sống những ngày hạnh phúc, vậy mà cô lại đưa ra lời đề nghị ly hôn, hơn nữa lại còn trong hoàn cảnh đang mang thai đứa bé.

Nhất định có chỗ hiểu lầm, Mị Mị, cô ta đã làm gì?

Ánh mắt Tô Tuấn lóe ra tia sáng lạnh lùng, nếu anh không được sống an lành, cô ta cũng đừng nghĩ đến việc sống tốt.

Lưu Sảng đã yên ổn, trái tim Khương Hiểu Nhiên treo lơ lửng cuối cùng cũng về đúng chỗ.

Trong nhà có mẹ và dì, cô cũng không cần lo lắng nhiều. Cửa hàng sách cũ đã xử lý hơn nửa, đến tầm tháng chín cơ bản có thể bắt đầu bán thực phẩm được rồi.

Gia đình và sự nghiệp đang vào mùa thu hoạch, theo lý mà nói cô nên tự hào vì đường làm quan đang rộng mở, nhưng không hiểu sao gần đây trong lòng cô ngược lại có cảm giác mất mát.

Cẩn thận nghĩ lại mới phát giác thấy gần đây Tiếu Dương thay đổi không ít, Trước kia mỗi lần đến nhà, anh đều thích trêu trọc cô, muốn cô thể hiện rõ tính cách mới thu lại.

Nhưng gần đây đến nhà nhiều lần, thái độ không những không giảm đi, mà ngược lại một trăm hai mươi phần trăm chuyển biến.

Những lần đến đây cơ bản đều ở phòng Dương Dương, giúp con bé học tập, có thời gian lại chơi đùa với con bé. Mỗi tối đến lúc Dương Dương ngủ, anh đều tự ý thức bỏ đi, không nấn ná ở lại, gần như không có thời gian ở một mình với cô.

Vì thế nên mẹ cũng bắt đầu hoài nghi, hỏi cô có phải hai đứa có mâu thuẫn gì không, sao thái độ Tiếu Dương lại khác như vậy.

Khương Hiểu Nhiên vội giải thích không có gì, gần đây mẹ anh ấy ở nhà, anh ấy phải về nhà sớm với mẹ, vì thế không có thời gian ở cùng cô.

Lúc đó mẹ nửa tin nửa ngờ, nhắc nhở cô phải biết nắm bắt, trên đời này đàn ông tốt rất khó tìm.

Nghĩ đến Tô Tuấn và Tiếu Dương, cô lại thấy có phải bản thân mình nên dũng cảm hay không, bước đi từng bước, cô nghĩ kết hôn cũng không phải là lần đầu tiên, tính đến ly hôn cũng không có gì đáng sợ mà.

Nhớ đến sắp đến sinh nhật Tiếu Dương, cô quyết định đi chọn một món quà tặng sinh nhật anh.

Đây là lần đầu tiên sau mười năm xa nhau cô tặng quà cho anh, càng nghĩ, cô càng quyết đến cửa hàng độc quyền trong siêu thị bách hóa Vạn Thịnh chọn mua một bộ quần áo.

Buổi tối lúc tám giờ Tiếu Dương đến, bà Khương hỏi anh, “Con đã ăn cơm chưa?”.

Tiếu Dương nói, “Con ăn ở công ty rồi”.

Khương Hiểu Nhiên nghĩ trước kia anh luôn đến giờ đúng ăn cơm, bây giờ lại còn cố ý ăn rồi mới đến, trong lòng anh chắc chắn có gì đó tức giận.

Vẫn như trước lên tầng chơi với con gái một lúc, chờ khi con gái ngủ anh ra khỏi phòng.

Khương Hiểu Nhiên canh ở cửa, “Phải đi rồi à?”.

“Có chuyện gì?”. Tiếu Dương không trả lời mà hỏi lại.

“Không có gì, em chỉ thuận miệng hỏi thôi”.

Tiếu Dương cũng không hỏi nhiều, nhấc chân muốn đi.

Thật sự anh muốn đi mà, nghĩ đến ngày kia chính là sinh nhật anh, cô đã mua bộ quần áo cho anh rồi, nếu hai ngày sau anh lại không đến, cô rất ngại tìm đến tận cửa.

“Đợi chút, em có việc muốn nói với anh”.

Khương Hiểu Nhiên xoay người đi vào phòng ngủ, Tiếu Dương đứng ở cửa không nhúc nhích.

Chờ khi Khương Hiểu Nhiên cầm quần áo đi ra, Tiếu Dương tựa người vào vách tường hành lang không có việc gì đứng nghịch chiếc bật lửa, một ngọn lửa bật lên chiếu sáng khuôn mặt lãnh đạm của anh.

Khương Hiểu Nhiên lấy hết dũng khí chìa quần áo ra trước mặt anh, “Tiếu Dương, tặng anh quà sinh nhật”.

Tiếu Dương không chút để ý nào nhận quà, “Cám ơn”.

Khương Hiểu Nhiên cũng không biết nên nói gì lúc này, không gian im lặng bao trùm lên hai người.

“Ra ngoài với anh một lát”. Tiếu Dương cuối cùng cũng mở miệng, rồi xoay người đi trước.

Khương Hiểu Nhiên đi theo phía sau, có chút giận dữ, đàn ông mà mẹ bảo tốt đấy, cái đuôi toàn quay lên trời. Tuy nghĩ như vậy nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi theo sau.

Ra khỏi nhà, ngồi trên xe,

Dọc đường đi Tiếu Dương chỉ lái xe, không nói bất cứ câu gì. Khương Hiểu Nhiên ngồi bên cạnh anh, cảm nhận được một áp lực vô hình.

Khoảng một giờ sau, đi đến bờ biển.

Tiếu Dương xuống xe, Khương Hiểu Nhiên theo sau, có chút ngạc nhiên, canh ba nửa đêm, khung cảnh tối lửa tắt đèn thế này, không có việc chạy đến bờ biển làm gì vậy?

Có lẽ là do trời nóng bức, trên bờ biển còn không ít du khách trong đó phần lớn là các đôi tình nhân.

Bầu trời đêm đầy sao, gió biển mát lạnh thổi đến xen lẫn với vị mặn của nước biển, bước chầm chậm lên bờ cát, cảm giác thật thích thú.

Khương Hiểu Nhiên không thể không thừa nhận, bầu trời đêm ở đây, cùng với nước biển, bờ cát, ánh sao làm bạn, đúng là khung cảnh lãng mạn, dường như làm con người ta nhớ lại năm tháng hai mươi tuổi xuân xanh.

Đi dọc bờ cát mọi buồn bực, phiền chán đã bị xóa hết, lâu rồi không có tâm trạng tốt thế này, cô không khỏi cất giọng ngâm một ca khúc xưa, ” Trước đây khi còn thơ ấu, mẹ có nói với tôi, biển lớn chính là cố hương, sinh ra ở biển, trưởng thành ở biển, biển lớn ơi biển lớn, là nơi tôi lớn lên, gió biển thổi, sóng biển cuộn dâng, đưa tôi trôi dạt bốn phương…. “ [2].

Cho tới khi cô hát xong mới phát hiện người bên cạnh đột nhiên không thấy.

Trong lòng không khỏi lo lắng, anh đi đâu vậy, Tiếu Dương đáng chết này.

Khi quay đầu nhìn khắp xung quanh, đã thấy Tiếu Dương đứng bên cạnh cô, trong tay còn cầm một nhánh cây to thô.

Khương Hiểu Nhiên thầm hỏi, anh định làm gì vậy?

Vẻ mặt Tiếu Dương rất nghiêm túc, anh cúi người xuống, viết lên bờ cát trước mặt cô ba chữ thật to.

Sau đó, quỳ một đầu gối lên mặt cát, ánh mắt nhìn cô thật sâu.

Tay Khương Hiểu Nhiên đặt lên tim, dường như không thể tin vào hai mắt của mình.

End

———————————————

[1] Bộ truyện Cuốn theo chiều gió (Gone With the Wind) là tiểu thuyết rất nổi tiếng của tác giả Mỹ Magaret Mitchell xuất bản năm 1936 và được giải Pulitzer năm 1937. Quyển tiểu thuyết này là một trong những cuốn sách được nhiều người biết đến nhất, và bộ phim phỏng theo nó phát hành năm 1939 đã trở thành phim Mỹ thu được nhiều tiền vé nhất và được một số giải Oscar kỷ lục.

Tác phẩm này kể câu chuyện của một người phụ nữ có cá tính mạnh mẽ ở miền nam Hoa Kỳ tên là Scarlett O’Hara và những khó nhọc mà nàng cùng với bạn bè, gia đình và các người yêu đã trải qua tại miền nam Hoa Kỳ trong Nội chiến  Hoa Kỳ và Thời kì tái thiết. Đồng thời nó kể câu chuyện tình yêu kết tinh giữa Scarlett O’Hara và Rhett Butler.

Xem chi tiết câu chuyện tình của Scarlett và Rhett tại đây :http://vi.wikipedia.org/wiki/Cu%E1%BB%91n_theo_chi%E1%BB%81u_gi%C3%B3_%28phim%29

 [2] Lời bài hát “Biển lớn ơi, cố hương”.

http://www.youtube.com/watch?v=xHl8PLpIC-w

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+