Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 57-58 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 57

Ngẫu nhiên gặp lại

Buổi tối, Khương Hiểu Nhiên gần như vừa mới nhắm mắt đã tỉnh dậy ngay vào hôm sau. Sáu giờ sáng, cô ra khỏi phòng. Mẹ và dì đã làm xong bữa sáng, cô vội húp bát cháo loãng rồi đi làm.

“Đứa trẻ này, trứng gà cũng chưa ăn”. Bà Khương vừa nói vừa xúc trứng gà vào chiếc hộp, đưa cho cô, “Cầm trên đường ăn, sức khỏe là quan trọng nhất”.
 
Đi xuống dưới nhà phát hiện thấy xe Tiếu Dương đã đỗ bên đường từ bao giờ.

Cô đi lên phía trước, gõ cửa kính xe.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, Tiếu Dương dụi đôi mắt còn đang buồn ngủ, nhìn thấy cô khóe miệng nhếch lên mỉm cười.

Khương Hiểu Nhiên ngồi cạnh anh, thầm trách, “Buổi tối anh ngủ trong xe đấy à, chây tay dài thế kia sao mà ngồi đây ngủ được?”.

“Anh định theo vào phòng nhưng mẹ em ngồi ngoài phòng khách lại không dám vào”.

“Em có gọi anh vào phòng đâu, đừng tưởng bở”.

Tiếu Dương xé vỏ kẹo cao su cho vào miệng chậm rãi nhai, xe cũng chậm rãi lăn bánh.

Hai tay Khương Hiểu Nhiên bóc vỏ trứng gà, rất cẩn thận tỉ mỉ, một lát đã thấy lòng trắng trứng mịn màng.

“Anh nhổ kẹo cao su ra đây đi”.

Tiếu Dương nghe lời nhổ ra giấy gói, Khương Hiểu Nhiên vo nhỏ giấy rồi nhét vào ngăn rác trong xe.

Sau đó đưa trứng lên gần miệng anh.

Tiếu Dương cắn một miếng vừa ăn vừa nói, “Ngon quá”.

Chờ anh ăn trứng gà xong, Khương Hiểu Nhiên cắm ống hút vào hộp sữa, đưa đến miệng anh.

Vừa uống sữa miệng Tiếu Dương vẫn không chịu nhàn rỗi, “Bà xã, em chu đáo quá, thật sự anh chỉ muốn rước em về nhà càng sớm càng tốt”.

“Vậy cưới đi”. Khương Hiểu Nhiên ném một câu nhẹ bỗng.

“Chúng ta đi đăng kí luôn”. Tiếu Dương cũng không hàm hồ, rèn sắt phải rèn khi còn nóng.

“Anh tính làm liều lừa mẹ anh đấy à, sau này hẳn bà ấy sẽ oán chết em”.

“Cái này gọi là tiền trảm hậu tấy, đến lúc đó bà không đồng ý cũng phải đồng ý”.

“Tiếu Dương, em định cùng anh về nhà một chuyến, dù sao chuyện lớn như vậy vẫn nên nhận được sự đồng ý của bậc trưởng bối”.

Tiếu Dương đột nhiên nói không nên lời, vốn anh là người dễ dàng bị cảm động, giờ nghe những lời này của Khương Hiểu Nhiên, thật sự anh thấy cảm động vô cùng.

Một bàn tay buông vô lăng vòng sang ôm chặt cô.

“Lái xe đi, chú ý an toàn”. Khương Hiểu Nhiên gạt tay anh nhắc nhở.

Tiếu Dương cười giữ lại tay lái, khóe miệng vẫn giữ nụ cười, cuối cùng biến mất vào trong tim.

Trở về nhà ba nhìn thấy người phụ nữ kia và đứa em trai chưa một lần gặp mặt đang mặc áo tang ngồi trong phòng khách. Thấy Khương Hiểu Nhiên đến, người phụ nữ đưa cho cô một chiếc khăn tang trùm đầu, áo trắng và phù hiện đen gắn trên ngực áo.

Khương Hiểu Nhiên vào buồng trong mặc rồi đi ra.

Người phụ nữ chỉ vào chiếc quan tài đặt giữa phòng khách, “Ông ấy lúc lâm chung luôn gọi tên con”.

Chỉ cách đó một vài mét nhưng Khương Hiểu Nhiên đi rất lâu, cô không dám bước lại gần, chỉ từ từ đến đó.

Cô hít thật sâu, cúi đầu nhìn ba.

Sắc mặt ông xám xịt, trên gương mặt chỉ có một lớp da mỏng, ánh mắt vẫn còn mở hờ, dường như rất muốn chờ dịp mở lớn ra.

Tay Khương Hiểu Nhiên chạm vào mí mắt của ông, cô cố kìm nén âm thanh để không bật khóc to, đây chính là ánh mắt cuối cùng của ba.

Tiếu Dương đứng ở sau cô, tay vẫn giữ chặt thắt lưng cô.

“Hiểu Nhiên à, hôm nay sẽ để tang ông ấy. Theo phong tục vốn định ba ngày sau mới đưa đi. Nhưng hôm nay trời nóng như vậy, đặt ở trong nhà cũng không được”.

“Vâng cứ làm như mẹ nói”.

“Còn một việc nữa, vốn không nên đề cập lúc này nhưng mẹ cũng là người thẳng tính không nói cũng thấy khó chịu. Con xem đấy, ba con bị bệnh như thế này nhiều năm rồi, không để lại một khoản tiền nào. Lúc này người đã đi rồi, chỗ nào cũng đều cần tiền. Tang lễ, phần mộ nghĩa trang cũng cần chi tiêu không nhỏ. Tuy nói con là con gái, nhưng nếu được vẫn nên chia  sẻ chút tiền. Mà Khương Cường lương mỗi tháng cũng chỉ có một ngàn tệ, con cũng ngại nếu bắt nó gánh tất đúng không?”. Người phụ nữ kia nói nước miếng bắn tứ tung.

Khương Hiểu Nhiên nhìn hai mẹ con họ, “Cứ vậy đi, mẹ muốn bao nhiều cứ nói”.

Người phụ nữ suy nghĩ lúc lâu, “Chi phí giờ cũng tăng lên năm vạn, con bỏ ra hai vạn năm trăm là được”.

Trong lòng Khương Hiểu Nhiên thừa biết người phụ nữ kia lừa cô, phí ở thành phố A, có lẽ tổng cộng mới được hai vạn chẵn, bọn họ muốn một mình cô bỏ hết ra rồi chừa lại một khoản cho riêng mình.

Nhưng cô cũng không muốn trang cãi, không muốn ầm ĩ, ba đang nhìn, không thể để ba chết cũng không được nhắm mắt.

“Được, mẹ cho tôi số tài khoản, tôi về nhà sẽ chuyển cho mẹ”.

Khương Cường xen mồm vào, “Tiền này bây giờ phải đưa ngay, chúng tôi không chờ nổi”.

Khương Hiểu Nhiên tức không chịu được, cái gì mà không chờ nổi, rõ ràng là sợ cô quỵt nợ.

“Anh đi lấy tiền”. Tiếu Dương nắm tay cô.

“Hiểu Nhiên, chúng tôi cũng không còn cách nào khác. Ai bảo em trai con không có tiền đồ, có chết cũng chỉ kiếm được vài đồng tiền lương. Đời người ngắn ngủi, hào phóng được thì nên hào phóng đi”.

Khương Hiểu Nhiên đứng trước quan tài ba, không nói một lời, cô sợ nếu nói bất cứ câu gì sẽ không kìm được cơn tức giận lúc này.

Ai là em trai cô, trước kia cô Khương Hiểu Nhiên không có, bây giờ cũng không, sau này càng không có em trai.

Chờ lúc Tiếu Dương quay lại vào nhà, vẻ mặt người phụ nữ kia tươi cười chuẩn bị đón nhận tiền sắp đến, còn rót cho anh một cốc nước, “Trời nóng thật, cháu vất vả rồi”.

Tiếu Dương không uống, chỉ lấy từ túi quần một xấp tiền đưa cho người phụ nữ kia, “Bà đếm đi, hai vạn năm trăm không thiếu một đồng. Khỏi ra đến cửa lại nói không đủ, chúng tôi sẽ không thừa nhận”.

Người phụ nữ ngại ngùng nhận, “Sao có thể vậy được”.

Đếm từng đồng từng đống cẩn thận, không đến mười phút sau,”Đủ rồi, không thiếu đồng nào”.

Khương HIểu Nhiên ở đây ba ngày, chờ ba an táng xong xuôi cô mới theo Tiếu Dương về nhà.

Sau hôm về nhà cô nhận được một bưu kiện, ngày gửi là từ mười ngày trước, địa chỉ gửi đến là từ thành phố A.

Mở bưu kiện, thì ra đây là bộ sưu tập tem trước kia của ba, có tất cả năm quyển. Ở trên còn có một bức thư.

Hiểu Nhiên :

Khi con nhận được món quà này có lẽ ba đã bước sang thế giới bên kia. Bộ tem này là nơi gửi gắm tinh thần ba suốt bao nhiêu năm qua, trước kia mua cũng không đáng giá, nhưng lúc này nó hẳn đủ để mua một ngôi nhà. Ba đã là người sắp chết, không có gì đáng tự hào, điều duy nhất ba tự hào đó là con, ba tin con sẽ giữ gìn bộ tem này. Chờ đến lúc con có nhu cầu cấp bách, cũng có thể bán nó đi.

Nói cách khác, ba cũng không muốn nhiều lời, chỉ duy nhất mong muốn con có một cuộc sống hạnh phúc bình an.

Khương Hiểu Nhiên cầm quyển tem nặng trịch đi vào phòng, mở ngăn tủ đầu giường đặt cùng với cuốn album ảnh trước kia, sau đó khóa lại.

Ngã xuống giường nằm, cô đi vào giấc ngủ và có một giấc mơ rất đẹp.

Trong giấc mơ cô mới chỉ có năm tuổi, cha mẹ đưa cô đến Disneyland – nơi cô hằng ao ước, lúc cô đang ngồi trên ngựa gỗ xoay tròn, đi lên đi xuống theo ngựa gỗ, cha mẹ đứng một bên chụp ảnh cô.

Khi tỉnh lại mới phát hiện, Disney đó là nơi Dương Dương suốt ngày ầm ĩ muốn đi.

Nháy mắt đã một tháng trôi qua, cô nhận được điện thoại của Lưu Sảng, nói chuẩn bị chuyển ra khỏi nhà dì.

Cô cho rằng Lưu Sảng về thành phố B là tốt nhất, dù sao Tô Tuấn cũng biết địa chỉ, không bằng cô ấy cứ trở về, trốn trách không phải là cách giải quyết vấn đề.

Lưu Sảng nghe theo ý kiến của cô, chuẩn bị về thành phố B.

Gần đây sách trong siêu thị xử lý cũng không còn nhiều, còn thừa lại một ít, Khương Hiểu Nhiên giảm giá xuống thấp để xử lý hoàn toàn.

Cửa hàng lấy hàng mới, thạch hoa quả, kẹo mút, bánh kẹo đều bán được giá.

Lập tức doanh thu đến mùa thịnh vượng như truyền thống, bán với giá thị trường cao hơn một chút so với giá nhập vào.

Khương HIểu Nhiên lên mạng kiểm tra phát hiện có nhà cung cấp đưa giá tương đối rẻ, đó là thành phố S ở vùng biển. Cô quyết định đi thực địa một chuyến, kiểm tra xem có phải là thật không.

Đặt vé tàu đi thành phố S từ mười mấy tiếng, nhưng vào đúng ngày sinh viên đi khai giảng, vé xe lửa đã bị đặt hết.

Khương Hiểu Nhiên khẽ cắn môi, quyết định bỏ tiền ngồi máy bay. May mà vé máy bay được giảm giá, chỉ cao hơn so với vé xe lửa một ít, thu xếp hành lý đơn giản cô đi ra sân bay.

Vị trí trên máy bay của cô gần cửa sổ, lúc đầu trong lòng cảm thấy hơi căng thẳng, người bên cạnh đứng lên hay ngồi xuống cô cũng không để ý. Tay nắm chặt lấy tay vịn ghế, ánh mắt không không chế được nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tuy mới sáng sớm nhưng mặt trời đã lên cao, lơ lửng trên không trung, ánh nắng rực rỡ sáng rọi tỏa ra bốn phía, tay Khương Hiểu Nhiên đặt lên cửa kính, năm ngón tay xòe ra, ánh mắt nhìn xuyên qua cửa kính ra giữa không trung, lần đầu tiên cảm giác mặt trời ở ngay trước mắt, dường như với tay ra là chạm được.

Tầng mây quấn quanh mặt trời, cảnh sắc đẹp không sao tả xiết, Khương Hiểu Nhiên không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả được, cô cúi đầu thầm thở dài, thật đẹp.

Nhìn cảnh vật bên ngoài cửa kính, tâm trạng cô như treo lơ lửng ngoài kia.

Bên cạnh có người ngồi xuống, cảm giác có gì đó không đúng, vừa rồi rõ ràng là một nữ sinh, sao giờ lại đổi người?

Khương Hiểu Nhiên nhìn sang, bên cạnh một người đàn ông ngồi nghiêm chỉnh lật xem báo.

Dường như không tin vào hai mắt mình, cô nhỏ giọng kêu lên, “Thiên Nhân”.

Người đàn ông ngẩng đầu, đặt tờ báo xuống, vẻ mặt rất bình thản.

“Thiên Nhân, anh cũng đến thành phố S?”.

“Đúng vậy, đã lâu không ra khỏi nhà, muốn đi chơi một chuyến”.

Lúc này Khương Hiểu Nhiên mới chú ý đề gò má anh gầy đi rất nhiều, trong ánh mắt tràn đầy nét mỏi mệt.

“Gầy đây có phải anh bận rộn nhiều việc hay không?”.

“Đúng vậy”. Giọng nói có vẻ khàn khàn, “Còn em?”.

“Em có hẹn với một nhà cung cấp thương mại, xem chất lượng hàng và giá cả rồi cân nhắc ký hợp đồng”.

“À, chắc cũng mất vài ngày”.

“Cũng mất ba ngày thôi”.

“Ừ”. Cố Thiên Nhân không nói thêm gì, nhắm mắt lại.

Xuống máy bay, hai người cùng đi ra đại sảnh.

“Đến chỗ nào, anh đưa em đi”.

“Vẫn chưa tìm được điểm đặt chân”.

“Để anh giới thiệu cho em một nơi”. Nói xong liền đưa cô đến chiếc xe hơi đỗ bên đường.

“Thiên Nhân, không phải cả nước nơi nào anh cũng có xe đấy chứ, lần trước ở Bắc Kinh cũng thế “. Khương Hiểu Nhiên nói đùa.

“Cũng có thể nói là như vậy”. Ánh mắt Cố Thiên Nhân nhìn ra ngoài cửa kính.

“Khách sạn Lệ Chi Uẩn”. Khương Hiểu Nhiên đọc tên, “Cảm giác thật kỳ lạ”.

“Ừ”.

Không hổ là khách sạn cao cấp của thành phố S, sau khi Khương Hiểu Nhiên nhận phòng, cảm giác cực kỳ hài lòng. Chỉ là một căn phòng tiêu chuẩn nhưng bên trong rất lịch sự tao nhã, giường gỗ khăn trải giường màu cafe, tủ đầu giường để đèn chụp thêu hoa, rèm cửa sổ là màu xanh nhạt, dường như mang đến hơi thở mùa xuân.

“Có vừa lòng không?”. Cố Thiên Nhân đi vào theo.

“Có”.

“Vào đến Lệ Chi Uẩn, gần như không có người nào không hài lòng”.

“Lệ Chi Uẩn này rốt cuộc có nguồn gốc như thế nào?”.

“Tên khách sạn này được ghép giữa họ của ông chủ và  tên của vợ ông ấy, vì thế gọi là Lệ Chị Uẩn”. Cố Thiên Nhân dừng lại một chút, “Nhưng có điều, câu chuyện đằng sau còn rất nhiều”.

“Anh cũng thật hiểu biết đấy”.

“Trùng hợp anh và ông chủ khách sạn này là bạn bè”.

“Đây là khách sạn năm sao, tiền phòng nhất định đắt lắm!”.

“Anh đặt cả tầng trên, phòng này xem như tặng. Em nghỉ ngơi cho tốt, anh lên trước đây”.

Khương Hiểu Nhiên nghỉ ngơi thoải mái sau chuyến bay, cô đi liên hệ với nhà cung cấp, tất cả mọi chuyện đều thuận lợi, điều kiện hợp đồng rất tốt, đối phương đồng ý cho cô thanh toán trước một nửa tiền hàng, trong vòng ba tháng sau mới kết toán phần còn lại, giá còn rẻ hơn nhà cung cấp trước 2%.

Buổi tối trở lại khách sạn, lòng vui mừng hớn hở, xem ra ngày mai có thể mua vé máy bay về được rồi.

Hào hứng gọi điện thoại cho Tiếu Dương chia sẻ, “Đoán xem em là ai?”.  Cô cố ý hỏi trêu anh, giọng nói cũng lạc đi.

“Anh nghĩ xem, là Viện Viện đúng không?”. Tiếu Dương nghiêm túc trả lời.

Viện Viện, lòng Khương Hiểu Nhiên trầm xuống, ngữ khí nóng nảy, “Ai là Viện Viêjn?”.

Ban đầu Tiếu Dương còn định đùa thêm, nhưng thấy cô tức giận vội nói, “Anh nói bừa thế mà em cũng tin”.

“Hừ, chuyện này cũng dám nói lung tung, anh ăn nói mâu thuẫn thế sao em tin được”.

“Bà xã à, sao em lại ghen vớ vẩn thế, ông xã em gốc rễ là mầm đỏ, thuộc loại quý hiếm ngồi nhớ mà không làm loạn”.

Khương Hiểu Nhiên nhướn mày, “Anh nói gì nhiều thế, không thèm nghe anh nói nữa”.

“Khi nào trở về phải báo cho anh một tiếng, miễn để anh lo lắng”.

“Em nghĩ hôm nay kí hợp đồng thành công, ở chơi hai ngày, ngày kia về”.

Nói xong không chờ anh đáp lời liền ngắt điện thoại.

Nghĩ đến bộ dạng bất ngờ của Tiếu Dương ngày mai khi nhìn thấy cô về, Khương Hiểu Nhiên lòng vui như mở hội.

Tắm rửa xong, thay áo ngủ, Khương Hiểu Nhiên đang chuẩn bị ngủ thì…

Điện thoại vang lên, “Tiếu Dương, đã bảo vài ngày nữa em về mà, sao còn gọi điện thoại?”. Cô không đợi đối phương mở miệng đã nói.

Điện thoại bên kia trầm mặc hồi lâu, “Là anh, Cố Thiên Nhân”.

“Thiên Nhân”. Khương Hiểu Nhiên ngượng ngùng đáp lại.

“Ngày mai cùng anh đến một nơi, được không?”.

Khương Hiểu Nhiên cầm ống nghe điện thoại, không biến nên trả lời thế nào.

End

 

Chương 58

Xung đột

Đầu điện thoại bên kia tạm dừng, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy rõ ràng hơi thở của đối phương.

“Hiểu Nhiên, nếu em thấy khó xử thì quên chuyện đó đi”. Giọng nói Cố Thiên Nhân nghe có chút cô đơn.

Đầu óc Khương Hiểu Nhiên rối loạn, bật thốt ra, “Ngày mai em có thời gian”.
 

“Vậy nghỉ ngơi đi, ngày mai gặp”. Giọng nói Cố Thiên Nhân trầm thấp.

Vài từ ngữ dường như chìm xuống tận đáy lòng cô.

Có điều gì xảy ra vậy, tâm trạng của anh ấy thật khác với lúc bình thường, lúc nằm ngủ Khương Hiểu Nhiên còn lo lắng tự hỏi.

Ngày hôm sau rửa mặt chải đầu xong, Khương Hiểu Nhiên nhìn xem giờ, bảy giờ ba mươi phút, người đó nói ra ngoài sao còn chưa đến? Cô đang định lên tầng trên tìm anh.

Vừa đẩy cửa ra khỏi phòng đã thấy một bóng hình cao lớn đứng trên hành lang, không hề động đậy.

Cô bước chậm đi đến trước mặt anh, “Hôm nay đi đâu vậy?”.

Cố Thiên Nhân đang rơi vào trầm tư đột nhiên tỉnh lại, “À, đang muốn đi đâu đó”.

“Thành phố S đúng là đô thị phồn hoa, nghe nói nơi nào cũng nổi tiếng thu hút nhiều khách du lịch. Mà tối hôm qua không phải anh nói muốn đến một nơi sao?”.

“Đúng là muốn đến một nơi”.

Cố Thiên Nhân lái xe, đường lớn trống trải bằng phẳng nhưng tốc độ của anh rất chậm. Xe đi đến con đường quanh co rồi dừng lại ở một con hẻm nhỏ. Nhìn tảng đá mọc rêu xanh dưới mặt đất, nơi đây hẳn đã có chút tuổi đời.

Con hẻm nhỏ chật hẹp, nhiều nhất cũng chỉ hai mét, người đi đường gần như không có mấy.

Tuy nói là ban ngày ban mặt nhưng Khương Hiểu Nhiên lại thấy có chút căng thẳng, lo lắng.

Cố Thiên Nhân quay lại thấy dáng vẻ cẩn thận của cô, tay nắm chặt tay cô, đi đến một tòa nhà cũ ở cuối con hẻm mới dừng lại.

Cửa kẽo kẹt mở ra từ bên trong, một bà già bảy mươi tuổi xuất hiện vui mừng nói, “Tiểu thiếu gia, cuối cùng cậu cũng trở về”.

Tiểu thiếu gia? Trong lòng Khương Hiểu Nhiên thầm nhắc lại, cô còn đang tưởng ở đây diễn phim điện ảnh.

Bên trong có một khoảng sân rộng rãi, bao quanh bốn phía bởi những cây hoa quế cao to, những bông hoa quế nho nhỏ kết đầy trên đầu, màu sắc nhàn nhạt không thật thu hút nhưng bước qua dưới tàng cây, hương thơm ngào ngạt của hoa quế khiến người ta tưởng tượng cảnh vật này như chỉ tồn tại trong mơ.

Bà quản gia già nhìn xem xét Khương Hiểu Nhiên rồi cười híp mắt thành một đường chỉ, lúc này Khương Hiểu Nhiên mới phát hiện Cố Thiên Nhân vẫn còn nắm tay cô.

Cô vội vàng rút ra, rất thuận lợi, không gặp bất cứ một trở ngại nào.

Vào trong phòng, Khương Hiểu Nhiên lại có cảm giác đang đóng phim điện ảnh hơn. Bên trong bài trí không chỗ nào không giống với thời dân quốc, từ chiếc bàn thờ gỗ mộc đỏ, bộ bàn ghế gỗ lim, đại sảnh có đặt một chiếc bình gốm sứ to ở góc phòng, Khương Hiểu Nhiên thấy hứng thú không nhẫn nại được bản tính tò mò liền bước lên phía trước, tinh tế vuốt hoa văn trên đó, cảm thấy thật mềm mại.

“Em cũng có nghiên cứu về đồ gốm à?”. Cố Thiên Nhân không biết khi nào đã đứng bên cạnh cô.

“Người nghèo như em thì biết gì. Nhưng em thường xuyên xem chương trình giám định đồ quý giá, đã thấy vài đồ vật giống thế này nhưng nó không to như vậy”.

Cố Thiên Nhân vuốt lên chiếc bình, “Đây là của ông ngoại anh ba mươi lăm năm trước đã mua được trong buổi bán đấu giá ở Hongkong, lúc ấy có ba trăm nghìn đô la Hồng Kông, bây giờ có khả năng tính bằng tiền triệu”.

Khương Hiểu Nhiên để tay lên ngực, “Anh đừng làm em sợ, em cũng chẳng dám ngồi. Chiếc ghế kia vừa nhìn đã thấy không phải rẻ”.

Cố Thiên Nhân vừa định nói ra giá nhưng thấy dáng vẻ lúc này của cô lại nuốt lời trở về, “Cũng may không nhiều tiền hơn đâu. Thôi chúng ta lên tầng xem”.

Cầu thang gỗ có lẽ qua nhiều năm nên ở mặt trên đã cũ, vịn vào còn phát ra tiếng kẽo kẹt.

Đến tầng hai, Cố Thiên Nhân đẩy cửa một căn phòng, đồ nội thất bên trong được bài trí rất trang nhã, một chiếc giường gỗ lim có treo chiếc màn màu hồng phấn, phía trước bàn trang điểm còn để một cây lược gỗ.

Gần cửa sổ có đặt một chiếc bàn tròn, trên mặt bàn để chiếc bình hoa nhỏ, bên trong cắm thưa thớt mấy cành hoa quế thơm ngào ngạt.

Cố Thiên Nhân ngồi xuống, cầm một cành hoa lên, ngắm nhìn hồi lâu,

“Phòng ai vậy?”. Khương Hiểu Nhiên không nhịn được hỏi.

“Chị của anh”.

“Chị ấy bây giờ không trở về đây sống à?  Phòng thật sạch sẽ, như có người thường xuyên ở vậy”.

“Nghỉ hè năm trước, chị ấy còn đưa Tinh Tinh đến đây”. Lúc Cố Thiên Nhân nói, ánh mắt thật xa xăm, hư ảo, trống rỗng.

Trong lòng Khương Hiểu Nhiên đoán điều không tốt, “Vậy năm nay sao chị ấy không đến?”.

“Có lẽ chị ấy có đến đây, chỉ là chúng ta không nhìn thấy mà thôi. Từ nhỏ chị ấy được bà ngoại nuôi nấng, hơi mười tuổi mới trở về nhà họ Cố. Khi đó mẹ mất rồi, anh còn nhỏ, chỉ có chị ấy chăm sóc anh, dù sao cũng là cùng một mẹ sinh ra. Có đôi khi anh cảm giác chị ấy không coi anh là em trai, mà luôn coi là một đứa trẻ. Hiểu Nhiên, em có hiểu cảm giác lúc này của anh không?”. Cố Thiên Nhân ngẩng đầu, trong ánh mắt hiện vẻ ưu thương.

Khương Hiểu Nhiên đứng bên cạnh anh, tay đặt lên lưng anh, vỗ nhẹ, “Thiên Nhân, sinh mệnh vô thường. Tháng trước cha em cũng đi rồi. Người đã ra đi cũng đã đi rồi, ai cũng không thể trốn thoát khỏi số mệnh đã an bài. Phẫn nộ, bi thương đều không giải quyết được chuyện gì. Chúng ta là người sống, vẫn phải sống tiếp cho thật tốt, phải thay họ nhìn thế giới đầy màu sắc và trải qua niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống”.

“Chị ấy là người thân duy nhất của anh. Đầu tiền mẹ ra đi, ông ngoại bà ngoại cũng đi rồi, bây giờ đến chị ấy cũng bỏ anh mà đi. Cuộc sống của anh bây giờ chỉ còn công việc, anh chỉ còn công việc mà thôi”.

“Thiên Nhân, anh còn có em là bạn mà. Mặc dù em không có khả năng làm gì cho anh, nhưng em sẽ cùng anh nói chuyện, đó là điều em luôn sẵn lòng”. Khương Hiểu Nhiên nắm chặt tay anh.

“Anh không cần em thương hại”. Cố Thiên Nhân rút tay về, “Nhưng em đã đồng ý làm cho anh hai việc mà chưa hoàn thành”.

“Chuyện gì?”.

“Cùng anh đi uống trà đi!”.

Hai người đi xuống tầng, ra đến sân ngoài. Dưới cây hoa quế có một bàn đá, hai người ngồi xuống quanh bàn.

Bà quản gia già mang một bình trà nóng từ phòng trong ra, rót vào hai chiếc cốc sứ nhỏ, một mùi hương nhàn nhạt theo gió bay lên.

“Dì Chương, chuyện này gọi Tiểu Lưu làm là dược, trời nóng như vậy dì vào nhà nghỉ ngơi một chút đi”.

“Hôm nay thiếu gia đến đây, trong lòng tôi rất vui mừng, muốn nhìn cậu thật nhiều. Tôi vào nhà ngay đây”.

Đợi bà đi rồi, Khương Hiểu Nhiên tò mò hỏi, “Bà ấy có phải là người trong gia đình anh không? Anh thật kính trọng bà ấy!”.

“Chị của anh được dì chăm sóc, nói là bảo mẫu nhưng thực ra trong lòng chị ấy đã luôn coi bà là mẹ”.

“Vâng”.

Cố Thiên Nhân uống ngụm trà nóng, ánh mắt vòng qua Khương Hiểu Nhiên nhìn vô định vào khoảng sân rỗng rãi.

Thời điểm giữa trưa hè, ngồi dưới bóng cây mát, uống trà, thật là điều thú vị.

Khương Hiểu Nhiên tinh tế nhấm nháp, cảm nhận mùi hương giữ lại qua kẽ răng, cả người cảm thấy thích thú. Cô dựa lưng vào thân cây đằng sau, nhắm mắt lại. Gió nhẹ thổi xen lẫn hương hoa tạt vào gò má cô.

Trong sân thỉnh thoảng có con bướm, chuồn chuồn đậu trên cây hoa quế. Tường bị bao phủ bởi những dàn hoa bìm bịp, rất nhiều nhánh cây dài ló ra tận ngoài tường.

Cố Thiên Nhân thu lại ánh mắt, cuối cùng dừng trên mặt cô.

Trong lòng tràn đầy phiền muộn, nếu giờ khắc này có thể vĩnh viễn dừng lại thì cuộc đời anh đã không còn gì để tiếc nuối.

Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ, thời khắc Khương Hiểu Nhiên mở mắt ra, tất cả mọi thứ lại quay trở về hiện thực.

“Đi thôi”. Cố Thiên Nhân đứng dậy.

Khương Hiểu Nhiên dịu mắt, “Đi đâu?”.

“Về thành phố B”.

“Vé máy bay còn chưa mua”.

“Anh đã đặt rồi”.

“Bao nhiêu tiền? Em trả cho anh”.

“Vừa hay anh là khách VIP của hãng hàng không này, tích lũy được chặng đường nhất định nên có nhiều ưu đãi, vé của em được tặng kèm”.

Khương Hiểu Nhiên thầm nghĩ, đúng là kẻ có tiền mà! Ở khách sạn miễn phí, đến vé máy bay cũng được miễn phí.

Nhưng có điều cô đã chịu quá nhiều ân huệ của anh, trong lòng cảm thấy không được tự nhiên. Bằng không khi nào tặng anh một món quà, coi như đáp lễ đi! Nghĩ vậy trong lòng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Nhưng khi lên máy bay, ngồi cạnh anh mới cảm thấy một món quà cũng không đủ. Khoang hạng nhất, đúng thật là khoang hạng nhất! Chưa từng ngồi lần nào, mới chỉ nghe nói qua, giá vé rất là xa xỉ!!

Khương Hiểu Nhiên nhíu mày, nhìn bốn phía xung quanh, đúng là cách biệt một trời một vực với khoang hạng thường.

Một cô tiếp viên hàng không xinh đẹp tươi cười đứng trước mặt họ, “Tiên sinh, mời anh uống nước trái cây”.

Cố Thiên Nhân gật đầu ý bảo cô ấy để xuống, “Hiểu Nhiên, em uống đi”.

Khương Hiểu Nhiên mỉm cười cầm lên, thầm nghĩ, sao anh ấy nhìn ra cô muốn uống nước này, thật sự lợi hại!

Khoảng một giờ sau máy bay hạ cánh.

Trở về sau mấy ngày xa nhà, trong lòng Khương Hiểu Nhiên rất vui vẻ thoải mái, về nhà cảm giác thật tuyệt! Cố Thiên Nhân cúi đầu nhìn cô, nụ cười rạng rỡ hiện lên miệng cô làm lòng anh thật ấm áp, khóe miệng anh không khỏi nhếch lên.

Khương Hiểu Nhiên ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của anh, miệng lại nở nụ cười ngọt ngào.

Đi đến cuối hàng lang trên sân bay mới nhìn thấy Tiếu Dương đang đứng ở đầu bên  kia, sắc mặt rất khó coi.

Khương Hiểu Nhiên giật mình, trong lòng thoáng chút bất an, anh ấy có lẽ hiểu lầm. Vội bước nhanh đến trước mặt anh, “Tiếu Dương, sao anh lại ở đây?”.

“Em ước gì anh không đến phải không?”. Tiếu Dương cười lạnh.

Khương Hiểu Nhiên hít sâu, thấp giọng nói, “Về nhà em sẽ giải thích với anh”.

Cố Thiên Nhân cũng đi đến trước mặt họ, đặt một gói to lên tay Khương Hiểu Nhiên, “Hiểu Nhiên, em quên không cầm cái này”.

Khương Hiểu Nhiên xấu hổ nhận lấy, lúc này mới nhớ ở thành phố S đã mua ít đồ mang về làm quà cho mọi người.

“Anh đi trước”. Cố Thiên Nhân gật đầu bước đi.

Tiếu Dương bước đến bãi đỗ xe, không nói câu nào. Khương Hiểu Nhiên đeo trên vai một chiếc túi, trong tay xách đầy đồ lỉnh khỉnh, giống như nàng dâu nhỏ vất vả lẽo đẽo theo sau mẹ chồng.

Chờ Tiếu Dương ngồi lên xe, Khương Hiểu Nhiên mới ngại ngùng ngồi bên vị trí cạnh anh.

Xe không đi về hướng nhà cô mà đến khu biệt thự trước kia họ sống.

“Sao lại đến đây? Không đưa em về nhà sao?”. Khương Hiểu Nhiên có chút bất an.

“Nơi này chẳng lẽ không phải là nhà em?”.

Vào nhà, Tiếu Dương quét mắt qua cô một cái nhưng không nói gì, trái lại còn an vị ngồi lên ghế sofa.

Khương Hiểu Nhiên thầm nghĩ, cô cũng không phải người làm gì mờ ám, sao lại có cảm giác giống như bị bắt gian vậy? Trên đường đi phải dè dặt cẩn trọng, phải nhìn mặt người ta vui vẻ mà nói cười, nhìn người ta bực tức thì phải chống đỡ.

Nhưng nghĩ đến hai người sắp kết hôn, thôi quên đi, vẫn nên nhún nhường một chút, không để tổn thất điều gì đáng tiếc.

“Tiếu Dương, thực sự em và Cố Thiên Nhân chỉ ngẫu nhiên gặp mặt, không có chuyện gì đâu, anh đừng đa nghi quá đáng thế”.

Tiếu Dương cười lạnh, “Trùng hợp vậy sao, sao mỗi lần em và anh ta đi với nhau cũng đều là ngẫu nhiên gặp mặt thế, hai người đúng là có duyên đấy”.

“Sao anh có thể nói như vậy được, lòng dạ thật nhỏ nhen”. Khương Hiểu Nhiên không vui vẻ nói.

“Phải, lòng dạ anh hẹp hòi như vậy đấy, mắt anh không thể chịu được dù chỉ là một hạt cát”. Tiếu Dương tức giận cãi lại cô,

Khương Hiểu Nhiên thấy bộ dạng khó chịu của anh, nghĩ lại vẫn nên giải thích rõ ràng cho anh hiểu, “Tiếu Dương, lúc em đến thành phố S thì gặp được anh ấy trên máy bay. Sau đó cùng anh ấy đến nhà ông bà ngoại của anh ấy. Em vốn định trở về sớm nhưng, Thiên Nhân, chị của anh ấy mất rồi, tâm tình anh ấy không tốt nên em ở lại hàn huyên nói chuyện với anh ấy. Sau đó anh ấy mua vé máy bay em và anh ấy cùng trở về. Thật sự không có chuyện gì. Tiếu Dương em và anh sắp kết hôn rồi, anh phải tin tưởng em”.

“Lúc đi em ngồi khoang hạng thường, sao có thể gặp anh ta? Chẳng lẽ Cố tiên sinh cũng ngồi khoang hạng thường sao, lại còn trùng hợp ngồi ngay cạnh em nữa”.

Khương Hiểu Nhiên đang muốn nói thêm nhưng gặp ánh mắt châm chọc của Tiếu Dương lại ngừng.

“Theo anh được biết, người họ Cố đó không ngồi khoang hạng nhất, chẳng lẽ vì em nên anh ta cố ý ngồi khoang hạng thường?”.

Khương Hiểu Nhiên ngạc nhiên, trong lòng cũng có chút hoài nghi.

“Còn nữa, chị của anh ta mất rồi, chuyện tư mật như vậy mà anh ta cũng nói với em, xem ra anh ta không hề coi em là người ngoài”.

Mới đầu trong lòng Khương Hiểu Nhiên có áy náy, nhưng nghe giọng nói châm chọc khiêu khích nhiều lần của Tiếu Dương, cơn tức cũng bắt đầu bùng lên.

“Tiếu Dương, đừng nói em và anh ta không có chuyện gì, nếu có chuyện gì thì sao nào? Em nhớ rõ chúng ta chưa hề đăng kí kết hôn!”.

Tiếu Dương đứng dậy, nắm lấy cổ tay cô, “Khương Hiểu Nhiên, em dám nghĩ quan hệ của chúng ta như vậy hả??”.

“Không phải nghĩ như thế thì nghĩ thế nào, xin anh nói cho em biết”. Khương Hiểu Nhiên không chút yếu thế vênh mặt nhìn anh.

Trong lòng Tiếu Dương phát điên, anh khóa chặt tay cô ở đằng sau, đôi môi không khách khí chà mạnh vào, răng còn khẽ cắn mút lên làn môi đỏ mọng của cô.

Khương Hiểu Nhiên ra sức giãy giụa, ý đồ muốn thoát ra nhưng không thành, tức giận cô giơ chân đá một phát vào ống chân anh.

Tiếu Dương đau không nói lên được, ngược lại miệng càng tăng thêm sức, đầu lưỡi không lưu tình vờn sâu vào miệng cô, ở bên trong ngang tàn tàn sát bữa bãi.

Tiếp đó dồn cô vào tường, với tay kéo khóa váy phía sau lưng cô xuống, rất vội vàng dồn dập chiếc váy liền theo vai rơi xuống ngực, những vùng da thịt trắng mịn lộ ra làm người hoa mắt.

Cổ họng Tiếu Dương nóng lên, miệng thật chính xác hôn lên nụ hoa màu hồng, đầu lưỡi càng không ngừng liếm láp điểm nhạy cảm đó.

Trong lòng Khương Hiểu Nhiên tức giận, cái này là thế nào vậy? Vừa rồi còn châm chọc khiêu khích, sau một hồi lại nhiệt tình như lửa, anh coi cô là gì vậy?

Cô cố hết sức đẩy anh ra, nhưng Tiếu Dương càng ép cô thật mạnh vào tường, miệng lầm bầm, “Hiểu Hiểu, không được phép rời khỏi anh”. Lưỡi còn không quên vờn lên đầu nhũ hoa đang cứng lên.

Cơ thể Khương Hiểu Nhiên bị anh không chế mạnh mẽ, cảm giác ngay cả đầu óc cũng bị anh không chế, theo tay và miệng anh, thần kinh cô lúc thì hưng phấn, lúc thì say mê.

Tiếng kêu kháng cự từ trái tim cô đã yếu đi nhiều, sức lực trên tay cũng giảm bớt vài phần.

Chưa chờ cô tỉnh táo, chiếc quần tam giác đã bị cởi xuống chân, một chân bị anh nâng lên, một thoáng chần chừ, cả hai đã gắn kết chặt chẽ.

Rốt cuộc Khương Hiểu Nhiên không có cách nào thoát khỏi xiềng xích bị trói buộc của anh, chấp nhận số phận rồi dần dần nhắm đôi mắt lại.

“Hiểu Hiểu, em là của anh, ai cũng không thể cướp em đi”. Tiếu Dương thì thào nói bên tai cô, một giọt mồ hôi mềm mại kéo dài chảy xuống.

Thể xác và tinh thần Khương Hiểu Nhiên đồng thời nóng lên, giống như bị sóng triều đánh bại, cơ thể xụi lơ dựa vào tường. Cũng giống như con thuyền cô đơn lênh đênh trên biển lớn, trôi dạt theo dòng nước chảy. Cô không khỏi bám chặt vào lưng Tiếu Dương, dường như đó chính là điểm tựa để cô dựa vào.

End


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+