Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Sau một nụ hôn – Karen Ranney – Mở đầu 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

MỞ ĐẦU

Luân Đôn – 1820

Luân Đôn có lẽ chẳng bao giờ thật yên tĩnh. Tiếng bánh xe ngựa lóc cóc nghiến
trên những viên đá đã kéo giật mọi người đang ngủ ra khỏi những giấc mơ. Tiếng
cãi cọ om sòm của những đứa trẻ bụi đời, tiếng rao của những cô gái đẩy xe
hàng, tiếng trẻ khóc, tất cả hành động cứ như là những người lính canh báo hiệu
một ngày mới đang tới.

Luân Đôn gần đây trở nên đông đúc. Người ta từ những miền quê đổ vào thành phố
để được lên một trong số những con tàu đang đợi họ ở ngoài cảng. Nước Anh dường
như đang di cư. Ngay cả khi còn mơ màng, Margaret Esterny vẫn thấy ghen tỵ với
những người đi ra tìm một cuộc sống mới ngoài kia.

Buồng ngủ của vợ chồng nàng trên gác, nhỏ xíu, phía bên trên hiệu sách, bầu
không khí như ngột ngạt trong bình minh mùa thu. Tay
nàng với ra chạm vào gối của Jerome. Chồng nàng đâu nhỉ?

Chắc anh ấy lại chong nến ở dưới nhà ngồi xem đống sổ sách. Thời gian gần đây
trong ánh mắt anh chẳng giấu được những lo lắng.

Nàng trở mình nằm ngửa ra, cánh tay vắt ngang che mắt.

Nàng chẳng giúp được gì nữa, hiệu sách hoạt động tồi tệ trong mấy tháng qua.
Ngày tháng trôi đi, nhưng tiếng chuông cửa dưới nhà vẫn cứ im lìm, bướng bỉnh.

Jerome càng ngày càng trở nên lãnh đạm và ít khi nói chuyện với nàng. Chồng
nàng chẳng hào hứng gì với các gợi ý của nàng. Có lẽ anh muốn tránh nói đến một
tương lai bấp bênh. Có nên đến với anh lúc này không? Trước đây nàng đã thử một
lần, nhưng anh đã gấp sổ lại, tắt nến và chẳng chịu nói gì cả.

Nàng lấy tay xoa mặt. Có cái gì đó rung động trong không khí, tối đen, ngột
ngạt. Một cơn ác mộng, nàng trở mình hết bên này đến bên kia, như thể muốn
thoát ra.

Nàng bắt đầu ho, nó làm nàng trở nên tỉnh táo hoàn toàn. Mở mắt, nàng nhìn
chung quanh và cảm thấy sợ hãi. Đâu phải đám mây trong giấc mơ, mà là khói.

Jerome! Trời ơi, anh đang ở đâu?

Nàng đứng lên định với tới cánh cửa. Nó chỉ cách nàng vài bước chân, mà dường
như rất xa trong làn khói mờ mịt. Chộp lấy cái then, nàng kéo và mở hé cánh cửa
ra. Ngọn lửa từ thang gác tuôn lên, bịt mất hành lang. Nàng vô cùng kinh hãi.

“Jerome!”. Phía dưới có tiếng động của cửa sổ vỡ. Sàn nhà rung lên như thể ngôi
nhà đang co rúm lại. Chẳng có tiếng trả lời nào trong đám khói lửa đang cuộn
lên.

Nàng vội kéo cánh cửa đóng lại khi thấy ngọn lửa đang liếm trên tường. Không có
lối nào thoát được xuống dưới qua cầu thang. Nàng quỵ xuống, cố thở qua đám
khói đen kịt, rồi bò vào một cái buồng nhỏ xíu liền kề với phòng ngủ.

Vào được trong, nàng nằm lăn ra một lúc, mặt chạm vào mặt sàn nóng bỏng. Mắt
nàng nhức nhối, ngực tức thở vì hít đầy bụi.

Cô giúp việc đang ngủ ở cái phòng nhỏ này. Nàng kêu to, Penelope không trả lời.
Nàng với cái võng và lay mạnh. Không có tiếng đáp lại. Nàng lay mạnh hơn, ngón
tay chạm vào mặt Penelope, nàng đập mạnh bàn tay vào má cô gái.

Ngọn lửa đang rít lên, nổ lốp bốp, xé tan bầu không khí. Nàng hét vào tai
Penelope, rồi tiếng kêu nhỏ dần như một lời cầu nguyện thầm thì.

“Xin hãy cứu giúp Jerome”.

Penelope bắt đầu ho, ít nhất tiếng ho cũng làm cho nàng yên lòng.

Một lúc sau, họ bò đến cửa sổ. Gọi là cửa sổ nhưng nó chỉ là một cái ô màu xám
ở trên cao, may mà vẫn còn nhìn thấy được trong đám khói. Hai người cùng nhau
đẩy cái chân nến phía dưới. Margaret lùi lại phía sau và giúp Penelope trèo lên
cái bàn nhỏ. Cô ta với lên nắm được bậu cửa sổ và đu mình lên an toàn.

Margaret dứt cơn ho được một lúc. Nàng cảm thấy như có một cái dải đang xiết
chặt lấy cổ họng.
Penelope đã thoát ra được qua ô cửa sổ.

Không khí trở nên quánh lại.

Những tấm ván dưới chân nàng như đang cháy, ngọn lửa dường như đang săn nàng
trong bóng tối.
Có ai đó gọi tên Penelope và tiếng cô gái đáp lại. May phúc, vậy là cô gái đã
an toàn. Có thể Jerome cũng thoát ra khỏi đám cháy và đang đợi nàng phía dưới
kia.

Khi trèo lên cái chân nến, ngón chân nàng chạm phải một cái hộp khắc nhỏ nhắn
mà vợ chồng nàng dùng nó như một cái két. Nàng nhặt lên và đẩy nó qua cửa sổ.
Nàng trèo lên, tay cố quờ quạng tìm chỗ bấu víu nhưng vẫn bị trượt xuống. Ngọn
lửa thè ra từ cửa sổ phía dưới làm chân nàng bỏng rộp. Những bàn tay chờ sẵn
phía dưới kéo nàng ra chỗ an toàn. Có ai đó kêu lên và dập những chỗ cháy trên
áo nàng.

Nàng nằm trên mặt đất một lúc, ép hai tay lên mắt. Nàng thấy nhói đau từ những
vết sây sát ở bàn tay, khuỷu tay, bàn chân nhức nhối. Mở mắt ra nàng thấy những
chỗ đó đỏ và phồng rộp lên.

Nàng kinh hoàng nhìn vào đám cháy thì tầng trên của hiệu sách đổ sụp vào trong.
Yên lặng. Chỉ còn sự yên lặng chết chóc.

“Jerome?”. Nàng đứng dậy và nhìn quanh. Một cái áo choàng ai đó đặt vào vai
nàng.

Nàng xô vào đám đông. “Jerome, có ai thấy anh ấy không? Chồng tôi đâu?
Jerome?”. Nàng kéo áo, túm lấy những cánh tay để hỏi nhưng không ai trả lời.
Những người đàn ông dập lửa cúi đầu xuống. Những người hàng xóm của nàng nhìn
đi nơi khác. Còn vợ chồng nhà Plodgett, bạn của nàng thì đang khóc, Samuel lúc
lắc đầu đau khổ.

Không thấy Jerome trong đám đông. Nàng hi vọng anh sẽ đưa tay ra nắm chặt lấy
tay nàng, cười với nàng để làm yên lòng nàng. Mọi người bắt đầu quay lại như
muốn chia sẻ nỗi đau với nàng. Nàng đau đớn nhìn ngôi nhà đang bị thiêu rụi.

Ngọn lửa đã ngấu nghiến tất cả những cuốn sách quý giá của Jerome, những đầu
sách xuất bản hiếm hoi. Những xô nước đổ vào chỉ có thể làm cho ngọn lửa bớt
hung hăng thôi, chứ chẳng ngăn được sự tàn phá của nó. Phía sau của ngôi nhà đổ
xuống, tro bụi tung lên. Dãy sách cuối cùng bén lửa. Thôi thế là hết, những kỉ
niệm về sự ngưỡng mộ của Jerome đối với những tác phẩm cổ đại, những nhà thơ La
Mã, những nhà triết học Hy Lạp.

“Hãy đi khỏi đây thôi cô Margaret” – Penelope nói, vòng tay qua vai nàng.

Nàng nhìn Penelope. Má cô gái đỏ rực, mớ tóc nâu xộc xệch. Phía dưới tấm áo
choàng mượn của ai đó là cái áo cánh đã nhuốm đầy tro bụi.

Margaret run lên, cứ nhìn đám cháy như một nấm mồ thiêu.

Người ta thì thầm sau lưng nàng. Nàng có thể nghe thấy giọng ai đó đều đều.
Thảm kịch và khủng khiếp được thốt ra bên cạnh những từ phúc lành, may mắn.
Nàng đang cầm cái áo choàng của một ai đó đưa để đợi Jerome, nhưng anh chẳng
bao giờ xuất hiện nữa. Anh ấy đã chết trong đám cháy thật rồi. Đó mà là một
phúc lành ư? Một may mắn ư?

Nàng chẳng chú ý đến những ngôn từ ấy nữa. Chỉ còn lại những miếng gỗ cháy âm
ỉ, cái mùi khó chịu của vải và da đang biến thành tro. Một cảm giác mơ hồ đang
xâm chiếm lấy nàng, cứ như lúc này không phải là thực. Nàng sẽ nhanh chóng
thoát khỏi trạng thái này chăng.

Nhưng đó không phải một giấc mơ. Những đám mây hồng mảnh mai như những chiếc
lông vũ bay nhanh qua bầu trời xanh. Bình minh đã đến với Luân Đôn.

Ngọn lửa bùng lên, những cái lưỡi hau háu ăn nốt những thứ còn lại của một bữa
tiệc. Nó như một nụ cười hoan hỉ chế nhạo người góa phụ bất ngờ này.

“Jerome”, nàng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt lặng thầm, đau đớn.

***

“Dạ xong rồi, thưa ngài.”

Alan Stilton, Công tước Tarrant, chăm chú nhìn gã đầy tớ đang đứng trước mặt
mình. Thư viện của ông ta là một cái phòng được thiết kế để trưng bầy những thứ
quý giá.

Sự xuất hiện của Peter như làm ô uế căn phòng. Một gã đàn ông xấu xí, trông
càng không chấp nhận được với một cái vết thương đỏ, chảy dài xuống một bên má,
chứng tỏ Jerome đã có hành động đánh trả lại.

Peter, một cựu võ sĩ đấm bốc, bề ngoài được thuê như là một người đánh xe ngựa.
Thực tế anh ta phục vụ dưới nhiều lớp vỏ bọc khác nhau. Thân hình to lớn của
anh ta và bộ mặt méo mó làm cho mọi người phải chú ý.

Ông ta đã thuê người đàn ông này gần 10 năm trước đây, sau khi chứng kiến anh
ta gần chết khi đánh một kẻ thù. Sự quyết liệt của anh ta lúc đánh nhau, ngay
cả khi thua đã rõ ràng, đã gây ấn tượng mạnh. Sự tuyệt vọng ấy đã kích thích
tính tò mò cuat Tarrant. Ông ta đã thuê anh chàng và không bao giờ hối hận về
quyết định của mình. Peter còn có một giá trị nữa, đó là lòng trung thành cuồng
nhiệt.

“Hắn chết rồi chứ?”. Tarrant hỏi, nhìn chằm chằm lên mặt bàn. Ông ta dịch
chuyển lọ mực bằng vàng sang trái, dùng tay vuốt phẳng bức thư mà người quản lý
vừa trao. Những động tác thừa ấy chỉ để che giấu cái tâm trạng sốt ruột chờ
nghe câu trả lời.

“Vâng, thưa ngài”. Peter nói một cách lễ phép.

“Thế còn những cuốn sách?” Tarrant liếc mắt nhìn hắn.

“Không tìm thấy chúng ạ.” Kẻ đầy tớ trả lời, đầu cúi xuống như thể xấu hổ. Một
hành động hối lỗi hay hành động của một kẻ tôi tớ luôn biết được chỗ của mình
trong cuộc đời.

Tarrant gật đầu, tự nhủ nên coi đây là một ngày tồi tệ. Một con quỷ. Ông ta đã
ra lệnh giết người em của mình và bây giờ ông ta đang đứng nghe người ta kể
lại. Thật lạ là ông ta chẳng có một chút ân hận nào.

Ông ta đứng lên, đi tới cửa sổ, chú ý vào khung cảnh trước mặt. Không để lộ cho
Peter biết ông ta bực mình như thế nào khi mất những cuốn nhật ký. Chúng là bản
in duy nhất, một gia tài cần được giữ gìn và bảo vệ qua hàng chục năm tới.

“Thế còn cửa hàng sách?”

“Nó chẳng còn gì, ngoài đống tro, thưa ngài.”

Thế vẫn là hơn, nếu không tìm thấy những cuốn sách đó.

“Còn con mụ Margaret?” Bụng ông ta cuộn lên khi nói đến cái tên đó. Một cái
gai, con vợ của thằng em hoang.

“Chị ta còn sống, thưa ngài. Tôi đã đợi và nhìn thấy.”

Thật đáng tiếc. Ông ta giơ hai tay lên, ngoắc ngoắc ra hiệu xua hắn đi. Peter
không cần lời nói. Ngay lúc đó, Tarrant nghe thấy tiếng cửa khẽ khép lại sau lưng.

Từ phòng này có thể nhìn ra một quảng trường yên tĩnh. Một nơi đầy màu xanh với
những ngôi nhà chung quanh. Một địa chỉ danh giá, một khu phố dành cho những bá
tước và hai vị công tước. Ông ta thích Wickhampton hơn so với Luân Đôn, nhưng
ngôi nhà này cũng khá dễ chịu. Ông ta mơ màng trở lại tuổi 15, khi nghe kể về
cái điều dại dột của bố mình.

“Mày có một thằng em trai, Alan.”

“Dạ?”

Ông bố có cái mũi khoằm, cằm nhô ra, nhìn chòng chọc như là một bức tượng đá.
“Mày hỏi lại lời của tao hay là hỏi về việc có một đứa em trai?”

“Con chẳng hỏi gì cả,” nó nói một cách thận trọng vì luôn bị bố giận dữ.

“Nó kém mày một vài tháng,” ông bố tuyên bố, như hãnh diện về cái năng lực đàn
ông. Sinh ra được hai thằng con trong vòng một vài tháng dường như với ông ta
là một chiến công vĩ đại. Điều đó chỉ làm cho Alan thấy khó chịu. “Tao đã chuẩn
bị chu cấp cho nó theo ý nguyện của tao, tao muốn mày quản lý món tiền đó của
nó.”

Nó đã mỉm cười, Alan nhớ lại. Chỉ là một thỏa thuận mập mờ. Nhưng lúc đó nó đã
có một biểu lộ khá thích hợp để che đậy những ý nghĩ thật sự của mình.

Bố nó đã muốn nó chào đón người em cùng cha khác mẹ và cho rằng cái sự bất ngờ
đó ít nhất cũng phù hợp với nó.

Hắn đã thực hiện điều đó trong 12 năm. Ngay lúc bố hắn chết, hắn đã khoác cái
vỏ trách nhiệm, kìm nén sự cuồng bạo mà hắn đã cảm thấy cùng với sự căm ghét.
Trong vòng 12 năm, hắn đã làm đúng như bố hắn muốn, một người quản gia đối với
một đứa con hoang, kết quả của mối quan hệ giữa người hầu gái và vị công tước.

Cho đến ngày hôm sau, hắn nhìn bầu trời xám xịt như chỉ và tự hỏi tại sao không
có ánh sáng mặt trời. Đó là một ngày rực rỡ, cuối cùng hắn đã được tự do. Không
chỉ thoát khỏi bản tính khó chịu và luôn nhã nhặn của Jerome mà cả cái bóng của
bố hắn luôn thì thầm bên tai hắn về một sự thật mơ hồ. Lão luôn cảm thấy yêu
quý đứa con hoang hơn đứa con thật sự hợp pháp.
Alan cảm thấy thật sung sướng. Những cuốn Nhật ký đã bị thiêu hủy, nhưng chưa
phải là mất hết. Hắn sẽ chẳng bao giờ phải lo ngại về Jerome và cả con vợ của
anh ta, Margaret.
Gã Công tước mỉm cười.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+