Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sẽ để em yêu anh lần nữa: Chương 18( 1) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 18(1)

Quá khứ tội ác.

 Đình Ân dẫn bé Đường đi còn lại Vĩnh Phong và Hiểu Đồng ở lại. Cả hai còn đang đỏ mặt và e dè với nhau, chưa ai dám đến gần ai. Cơn buồn nôn lúc nãy bị lắng xuống giờ đây lại bùng lên, Vĩnh Phong bắt đầu nôn thóc nôn tháo xuống mắt đất. Hiểu Đồng thấy gương mặt tái xanh không ngừng ói của Vĩnh Phong thì lo lắng đến gần.

Vĩnh Phong đang trong cơn ói, cảm thấy đầu óc quay cuồng, lồng ngực khó chịu. Một bàn tay nhẹ nhàng đến vỗ nhẹ vào lưng cậu khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Lát sau cậu không còn cảm thấy muốn ói nữa.
Chiếc khăn màu vàng thơm lừng được xếp ngay ngắn chìa trước mặt cậu. Vĩnh Phong đưa tay ra cầm lấy nhưng không chỉ chiếc khăn mà còn cả bàn tay nhỏ nhắn của người trước mặt. Nhưng Hiểu Đồng lập tức thu tay lại, cô quay người đi chỗ khác không muốn nhìn vào ánh mắt của Vĩnh Phong. Bởi vì mỗi khi nhìn vào ánh mắt ấy thì cô luôn thấy bản thân trờ nên mềm yếu, không thể tự chủ được trước ánh mắt quyến rũ chết người đó.
Nhíu mày một cái, Vĩnh Phong lặp tức giả vờ ho sặc sụa, Hiểu Đồng mắc bẫy ngay lặp tức. Cô cứ tưởng Vĩnh Phong sau cơn ói làm khô cổ họng dẫn đến ho nhiều như thế, liền quay lại giúp Vĩnh Phong vuốt ngực ngăn chặn cơn ho. Vĩnh Phong gian xảo đâu ngu dại gì mà bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Lập tức nắm chặt tay Hiểu Đồng không buông. Hai người ở vào thế giằng co nhau, kẻo kéo người giữ. Vĩnh Phong nhìn gương mặt bực tức, đôi môi cong lên của Hiểu Đồng dễ thương đến nỗi cậu chỉ muốn hôn lên đó ngay lặp tức.
Cười khẽ một cái, chẳng cần tốn quá nhiều sức lực, Vĩnh Phong kéo nhẹ một cái, Hiểu Đồng đã nằm gọn trong vòng tay của cậu. Xiết thật chặt thân hình nhỏ nhắn trong vòng tay mình, gửi vào đó sự nhớ nhung vô hạn.
– Buông em ra – Hiểu Đồng giận dữ nói.
– Không buông – Vĩnh Phong ngang tàn nói.
– Anh đúng là đồ vô loại, xấu xa mà – Hiểu Đồng mắng.
– Em đang nói là em yêu anh à – Vĩnh Phong cười khúc khích hỏi.
– Ai nói là yêu anh hồi nào chứ – Hiểu Đồng trợn mắt bó tay trước kẻ ngang ngược này.
Vĩnh Phong gian manh giải thích, nụ cười đắc chí nở trên khóe môi quyến rũ.
– Em không nghe người ta nói sao : » Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu mà » . Em mắng anh là đồ xấu xa tức là em nói em yêu anh còn gì. Trừ khi em không phải là con gái.
– Anh … – Hiểu Đồng cứng họng trước thái độ ngang ngược của Vĩnh Phong.
Một em bé đi qua nhìn thấy hai người ôm nhau thì khúc khích cười khuyến Hiểu Đồng xấu hổ muốn chết đi được. Nhưng Vĩnh Phong thì lại tỉnh bơ như không có gì, đúng là mặt dày vô liêm sỉ mà. Càng muốn thoát ra lại càng bị ôm chặt hơn, Hiểu Đồng gần như không thở được mà nụ cười đắc ý trên mặt ai kia nở mãi. Lát sau cô thở dài nói :
– Người ta nhìn kìa, anh mau buông em ra đi …
– Kệ họ – Vĩnh Phong bĩu môi nói.
– Anh ôm chặt quá, em thở không nổi – Cô đành phải dụ dỗ.
Đúng là có hiểu quả ngay lặp tức, vòng tay được nối ra, Hiểu Đồng định nhân cơ hội này thoát ra nào ngờ không dễ dàng như cô tưởng. Vòng tay vừa hé mở liền kẹp chặt, lần nữa Hiểu Đồng ngã nhào vào lòng Vĩnh Phong, môi cô vô tình chạm vào môi Vĩnh Phong lặp tức bị cậu quấn lấy bám miết không tha.
Hiểu Đồng xấu hổ muốn chết được, hôn nhau ở chốn đông người thế này thì …Hé răng cắn mạnh vào bờ môi đáng ghét của Vĩnh Phong, khiến Vĩnh Phong : »Ui da » một tiếng rồi bỏ cô ra, đưa tay che miệng.
Bờ môi tuôn ra một vệt đỏ nhừa nhựa, cảm thấy một vị mằn mặn trên đầu lưỡi,Vĩnh Phong vẹt lấy rồi đưa mắt nhìn đau khổ nói :
– Hèn chi lại đau đến vậy.
Hiểu Đồng cảm thấy áy náy, vội đến gần xem xét.
– Không sao chứ. Em không nghĩ là sẽ chảy máu, xin lỗi anh.
Rút vội chiếc khăn giấy trong túi ra, cô đưa lên môi Vĩnh Phong chấm chấm vào vết máu nhưng :
– Á …
– Rát lắm sao – Hiểu Đồng hoảng loạn nói – Để em thổi cho anh bớt rát nha.
Vĩnh Phong gật gật đầu đồng ý. Hiểu Đồng liền đưa mặt sát lại gần, hơi nhón gót lên dùng miệng thổi nhè nhẹ lên vết thương của Vĩnh Phong. Đột nhiên ngẩng đầu nhiên lên thấy ánh mắt ấm áp của Vĩnh Phong nhìn mình, bất giác Hiểu Đồng cảm thấy gượng, cô hạ người xuống quay mặt đi chỗ khác. Không khí trở nên vô cùng ngượng ngạo.
– Anh có cái này muốn đưa cho em – Vĩnh Phong đột ngột lên tiếng phá tan không khí gượng ngạo đó.
Hiểu Đồng ngơ ngác quay đầu lại nhìn Vĩnh Phong dò hỏi. Vĩnh Phong khẽ cười đưa tay vào túi quần lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ màu xanh rất đẹp đưa cho Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng mở to hai mắt nhìn chằm chằm chiếc hộp một lát, sau đó khẽ đưa tay cầm.
– Mở ra xem đi – Vĩnh Phong giục.
Hiểu Đồng bậm môi từ từ kéo sợi dây nơ ra, rồi mở nắp. Một ánh sáng lóe lên từ trong hộp, một sợi dây truyền màu trắng sáng lấp lánh. Sợi dây rất quen thuộc, bất giác tim Hiểu Đồng đập mạnh. Cô nín thở đưa tay cầm lấy sợi dây từ từ kéo ra khỏi chiếc hộp. Khi sợi dây truyền đi ra khỏi chiếc hộp vuông nhỏ thì một con cá heo nhỏ hiện ra. Đó chính là sợi dây truyền hình cá heo mà ba đã tặng cô. Sợi dây truyền mà cô đã đưa cho bác tài xế taxi, rồi cô làm thất lạc số điện thoại của bác tài xế trong vụ bắt cóc. Cô đã đi tìm nhưng nghe nói bác tài xế đó đã về quê rồi, chờ mãi vẫn không thể gặp được. Cô cứ nghĩ là vĩnh viễn mất nó, vĩnh viễn mất đi sợi dây truey62n duy nhất mà ba cô để lại cho cô.
Tự nhiên những giọt nước mắt mừng rỡ rơi trên mặt cô, Vĩnh Phong nhẹ nhàng dùng tay lau nước mắt cho cô. Cậu ôm chầm lấy cô an ủi. Hiểu Đồng nói trong nghẹn ngào :
– Cám ơn anh. Em cứ tưởng là đã mất nó mãi mãi rồi. Làm sao anh biết mà …
Sự xúc động khiến Hiểu Đồng không thể nói tiếp. Vĩnh Phong vuốt ve mái tóc dài của Hiểu Đồng nói :
– Lần trước anh thấy em cứ đến công ty taxi mãi, dò hỏi mới biết chuyện người tài xế đó. Anh cho người xuống dưới quê tìm bác ấy, cũng may ông ấy vẫn còn giữ. Nghe nói là do mẹ bác ấy bị bệnh nên bác ấy phải về chăm sóc. Bác ấy cũng là ngườit ốt, dù thiếu tiền mua thuốc cho mẹ nhưng bác ấy quyết không bán sợi dây truyền của em.
– Vậy …- Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Vĩnh Phong buâng khuâng.
Vĩnh Phong đặt lên trán Hiểu Đồng một nụ hôn nhẹ nhàng rồi nói :
– Đừng lo, anh đã thay em gửi cho bác ấy một số tiền để cám ơn. Số tiền đó đủ để bác ấy lo viện phí cho mẹ bác ấy.
– Cám ơn anh – Hiểu Đồng xúc động nói, cô vùi đầu vào lòng ngực Vĩnh Phong quên mất mình đang đứng nơi đông người.
Vĩnh Phong đẩy nhẹ Hiểu Đồng ra, cười nói :
– Còn một vật nữa…
Hiểu Đồng không hiểu, cô tròn mắt nhìn Vĩnh Phong, cậu bật cười, chỉ chỉ tay vào chiếc hộp. Hiểu Đồng nhìn vào, chỉ còn một miếng xốp nhỏ. Cô nhìn miếng xốp trong đó rồi lại nhìn Vĩnh Phong, cậu chỉ cười nhưng không nói gì.
Hiểu Đồng nhắc miếng xốp ra khỏi hộp…
– Cộp ….
Một vật gì đó tròn tròn rơi ra khỏi miếng xốp lăn tròn trong cái hộp, xoay tròn. Sau vài cái tưng tưng tại chỗ, cuối cùng nó cũng yên vị trong hộp. Hiểu Đồng nhìn kỹ cái vật nhỏ trong hộp.
Một chiếc nhẫn bằng gỗ, một chiếc nhẫn có mặt là hình một chú cá heo, được điêu khắc bằng tay cực kỳ tỉ mỉ. Đột nhiên trong ký ức của Hiểu Đồng xuất hiện những vết thương nhỏ ở mấy đầu ngón tay của Vĩnh Phong. Cô nắm lấy tay Vĩnh Phong đưa lên quan sát để chứng thực. Cô thấy những vết thương tuy nhỏ nhưng lại rất nhiều, cô cảm thấy đau lòng.
– Là anh làm sao – Cô xúc động ngẩng đầu hỏi, ánh mắt chứa chan bao điều muốn nói.
Vĩnh Phong khẽ cười rồi gật đầu, cậu thu bàn tay về, không muốn cô nhìn thấy những vết thương đó mà áy náy .
– Lúc đầu anh định đặt làm, nhưng rồi anh nghĩ, nếu tự tay mình làm sẽ ý nghĩ hơn. Trước đây, anh trai anh có dạy anh làm. Lâu rồi không làm cho nên mới …
– Anh đúng là ngốc – Hiểu Đồng lườm cậu một cái rồi mắng.
– Có thích không ? – Vĩnh Phong nâng cằm Hiểu Đồng nhìn vào đôi mắt u buồn của cô say đắm hỏi.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
– Để anh đeo cho em.
Vĩnh Phong nhỏ nhẹ nói, rồi cậu một tay cầm lấy chiếc nhẫn, một tay nâng bàn tay Hiểu Đồng lên nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay giữa của cô. Cậu cảm nhận bàn tay Hiểu Đồng khẽ run lên vì xúc động.
– Hiểu Đồng đừng xa anh, có được không.
Hiểu Đồng bối rối trước lời đền nghị bất ngờ của Vĩnh Phong, cô đau khổ rút tay lại, quay mặt đi nói :
– Em … em đi xem Đình Ân và bé Đường .
Sự thất vọng thấy rõ trên gương mặt của Vĩnh Phong, cậu thở dài rồi cố gắng lê bước theo chân Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bước vào trong tolet tìm kiếm Đình Ân và bé Đường, tolet vắng tanh không có một bóng người. Cô đi từng phòng gõ cửa, gọi khẽ tên Đình Ân và bé Đường, thử mở từng cánh cửa tolet ra tìm nhưng không thấy bất kỳ ai trong đó cả. Còn môt cái cửa cuối cùng, dù có hơi chút thất vọng nhưng Hiểu Đồng nghĩ Đình Ân đưa bé Đường đi mua cái gì đó nên cô định quay ra. Nhưng dường như linh tính mách bảo cô quyết định mở nốt cánh cửa cuối cùng.
Cánh cửa hé mở một khoảng không im lặng, Hểu Đồng phì cười bản thân ngốc ghếch, cô buông tay khỏi tay vặn cửa, Vừa định xoay người bước ra thì một bàn chân xuất hiện khiến Hiểu Đồng giật cả mình. Nhìn kỹ bàn chân đó, cô nhận ra đó là chân của Đình Ân, đôi giày màu đỏ không lẫn đi đâu được.
Kinh hãi vô cùng, trái tim nhỏ bé của cô co bóp liên hồi, Hiểu Đồng vội đưa tay đẩy cánh cửa ra. Nhưng cánh cửa chỉ hé thêm được một chút rồi kẹt cứng. Biết là Đình Ân ngồi ngay chỗ đó, Hiểu Đồng không dám đẩy mạnh nữa, sợ làm đau Đình Ân. Cô rên khẽ gọi Đình Ân, tâm trạng hoang mang tột độ. Nhanh chóng len người vào khe hở nhỏ nhoi đó, gương mặt của Đình Ân từ từ hiện ra trước mặt Hiểu Đồng.
Nhìn thấy gương mặt hơi tái và ngất lịm đi của Đình Ân, Hiểu Đồng kinh sợ đến hét gọi tên Đình Ân. Cô ngồi xuống lay gọi Đình Ân, gương mặt Hiểu Đồng tái mét, hơi thở đứt quảng. Run rẩy nghĩ Đình Ân xó chuyện, Hiểu Đồng vội đưa tay lên cánh mũi Đình Ân, một hơi thở nhẹ phả ra trên tay Hiểu Đồng làm cô mừng rỡ. Đình Ân không sao cả, trái tim đang thắt lại bỗng dãn ra một cách nhẹ nhõ rồi đột nhiên thắt mạnh trở lại. Đình Ân ở đây còn bé Đường đâu, gương mặt Hiểu Đồng giờ đây không còn tái nữa mà đã trở nên tím mét. Dầu óc Hiểu Đồng trở nên quay cuồng dữ dội, cứ như trái đất lộn vòng vòng.
– Cốc cốc …, Hiểu Đồng có chuyện gì vậy – Tiếng Vĩnh Phong lo lắng vang lên. Cậu hộc tốc chạy vào khi nghe tiếng hét của Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng vội dùng hết sức kéo Đình Ân đứng lên rồi kéo cửa ra.
Vĩnh Phong vừa thấy Hiểu Đồng dìu Đình Ân đang ngất xỉu mở của thì hoảng hốt hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì vậy.?
– Em không biết, em vào đây thì đã thấy Đình Ân bị như vậy – Hiểu Đồng yếu ớt trả lời.
– Còn bé Đường đâu – Vĩnh Phong lo lắng hỏi khi nhìn vào trong mà không tìm thấy bóng dáng bé Đường ở đâu hết.
– Em không biết – Hiểu Đồng mếu máo nói, cô đang hoảng sợ tột độ khi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Vĩnh Phong vội đỡ Đình Ân cho Hiểu Đồng, cậu trấn an:
– Chúng ta ra bên ngoài đi rồi nói chuyện tiếp
Hiểu Đồng vội gật đầu theo sau Vĩnh Phong đang bồng Đình Ân.
Đặt Đình Ân nhẹ nhàng xuống băng ghế đá Vĩnh Phong để đầu cô tựa vào vai Hiểu Đồng rồi khẽ lay Đình Ân, vỗ nhẹ vào má cô gọi tên.
Khi cả hai định đưa Đình Ân đi cấp cứu vì lay mãi mà chưa thấy Đình Ân tỉnh lại thì mi mắt của Đình Ân khẽ chớp.
– Đình Ân! Cậu tỉnh rồi – Hiểu Đồng mừng rỡ reo lên.
Đầu óc còn mơ hồ sau cơn chấn động, nhìn gơng mặt lo lắng của Hiểu Đồng, Đình Ân ngơ ngác hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì!
– Mình hỏi cậu mới đúng – Hiểu Đồng mở to mắt nhìn Đình Ân ngạc nhiên nói – Cậu bị sao mà ngất xỉu trong tolet, bé Đường đâu?
Thần trí của Đình Ân vội trở về khi nghe Hiểu Đồng hỏi, cô giật mình nảy người lên nói:
– Thôi đúng rồi! Mình bị ai đó chích diện từ sau lưng – Vừa nói Đình Ân không ngại vén vạt áo lên cho Hiểu Đồng xem hai vết đỏ vẫn còn đau rát nơi lưng mình như một bàng chứng – Trong lúc mơ hồ mình thấy người đó chụp một chiếc khăn lên mặt bé Đường rồi mới lịm đi. Vậy là bé Đường bị người ta bắt cóc rồi.
Một tảng đá nặng ngàn ký dường như vừa rơi xuống người Hiểu Đồng, cô đưa tay lên miệng ng8 chặn tiếng nấc. Bé Đường còn quan trọng hơn mạng sống của cô, là sinh mạng của mẹ cô giờ đây không biết đang ở phương trời nào. Cô biết ăn nói thế nào với mẹ cô đây.
– Mình xin lỗi, nếu như mình chăm sóc cho bé Đường kỹ hơn thì đâu có xảy ra chuyện gì – Đình Ân hối hận nói.
– Đồ ngốc, cậu làm gì mà phải xin lỗi. Mình mừng là cậu không sao, lúc nãy khi thấy cậu ngất mình lo lắng vô cùng – Hiểu Đồng vội vỗ về Đình Ân, cô biết Đình Ân đang tự trách mình vì đã không bảo vệ được bé Đường.
– Hiểu Đồng nói đúng đó. Em đừng tự trách mình nữa, điều cần thiết bây giờ là phải đi tìm bé Đường. Bây giờ em cùng Hiểu Đồng đi đến đài phát thanh nói rõ sự việc cho họ nhờ họ thông báo xem có ai đang giữ một bé gái an bận giống bé Đường thì bắt giữ lại. Anh sẽ đánh xe đi tìm kiếm xung quanh coi tế nào đề phòng việc hắn đã đưa bé Đường ra khỏ công viên này.
Hiểu Đồng và Đình Ân vội gật đầu. Cả ba liền chạy đi theo hai hướng.

***

Vĩnh Phong ra ngoài hỏi thăm được bảo vệ xác nhận có thấy một gã đàn ông ẵm một bé gái trên tay đang say ngủ nhưng cứ nghĩ là con ông ta nên không có hỏi thăm gì thêm cả, hắn đi môt chiếc Ferrari 4 chỗ màu xám biển số ….234, người bảo vệ không nhớ rõ lắm, vừa đi không được bao lâu. Vĩnh Phong lặp tức lên xe đuổi theo. Nhưng không thấy bóng dáng của chiếc Ferrari nào cả.
Thất vọng cậu lấy điện thoai gọi ngay cho Quốc Bảo nhờ cậu điều tra biển số xe gấp dùm mình. Quố Bảo đang nằm buồn chán trong bệnh vện, cậu đã giả bệnh thì giả bệnh cho chót, mục đích là ngăn cản Hữu Thiên đi đến gặp Hiểu Đồng. Nếu không vì Vĩnh Phong thì không đời nào cậu lại chịu nằm trong cái bệnh viện chẳng khác gì nhà tù này. Dù kiểm tra thấy cậu chẳng bị gì cả nhưng Quốc Bảo cứ than khó thở nhưng nhất quyết không chịu để chích thuốc cho nên làm các bác sĩ rất đau đầu đành để cậu nằm viện kiểm tra.
Hữu Thiên rất tội nghiệp cứ bị Quốc Bảo chỉ định đến khám mãi mà mục đích chẳng qua là muốn kiểm tra xem Hữu Thiên có đi tìm Hiểu Đồng hay không. Là một người thông minh đâu phải Hữu Thiên không nhận ra Quốc Bảo giả bệnh, nhưng thấy cậu nhóc này đóng kịch rên la đau đớn trông thảm thiết quá thì không nỡ vạch mặt đành thuận theo thời thế cũng đóng kịch luôn. Nhưng cứ bị réo tên hoài đến phát bực Hữu Thiên quyết định nói:
– Tôi sẽ không đi tìm Hiểu Đồng nữa đâu cậu yên tâm đi. Đừng có giả vờ nữa, mau về nhà đi, và nhất là đừng có kêu tôi hoài như vậy, tôi còn phải đi khám bệnh cho các bệnh nhân khác, không rảnh để chơi trò chơi với cậu nữa.
Nói rồi Hữu Thiên bỏ đi, để mặt cho Quốc Bảo sự ngơ ngác và thất bại. Đang định ra về thì cậu nhận được điện thoại của Vĩnh Phong.
– Cái gì bé Đường bị bắt cóc ư – Quốc Bảo kinh ngạc hét lên trong điện thoại – Được rồi, em sẽ điều tra số xe đó ngay, anh đến chỗ Thên Minh đi.
Tắt máy xong, Quốc Bảo vò đầu bứt tóc. Lần trước giúp Vĩnh Phong dò biển số xe rồi đánh nhau bị ba cậu biết được đã thuyết pháp một phen thế là thành cãi nhau. Lần này cậu khó nhờ vả, dù có nói rằng là Vĩnh Phong nhờ vã thì cũng e là hơi khó.
Nhưng nhớ đến gương mặt đáng yêu của bé Đường mỗi khi cậu đến chơi nhà Vĩnh Phong thì lại thấy thương. Quốc Bảo cũng xem bé Đường như em gái của mình. Cậu thở dài nói:” Đàng hy sinh bản thân vậy”.
Cậu bấm số gọi điện cho ba:
– Ba à! Con có chuyện cần nhờ ba giúp, niếu ba chịu giúp con thì sau này con sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba. Con hứa đó.
Sau khi nhận được lời hứa giúp đỡ của ba thì Quốc Bảo điện ngay cho Thế Nam.
– Cái gì, bé Đường bị bắt cóc ư – Thế Nam hét lên kinh ngạc.
Quốc Bảo lặp tức đưa điện thoại ra xa lỗ tai, cậu biết ngay là Thế Nam cũng sẽ hét lên giống như cậu khi hay cái tin bất ngờ này.
– Làm tủ tục ra viện đi – Thế Nam ra lệnh – Anh đến đón cậu.
Chỉ 10 phút sau, Thế Nam đến, Quốc Bảo đón cậu ở công bệnh viện. Cả hai lặp tức đi đến chỗ Thiên Minh.

Thiên Minh đang cùng Đình Khiêm uống bia tại cứ điểm của mình thì hay tin. Cậu thông báo ngay tin đó cho Đình Khiêm, chai bia trên tay Đình Khiêm xém chút rơi xuống. Cả hai đều bồn chồn lo lắng, Đình Khiêm cuảng rất thương bè Đường, còn Thiên Minh luôn mang nặng tội lỗi trong lòng, cậu mắc nợ gia đình Hiểu Đồng. Nhưng cả hai không biết nói gì ngoài sự chờ đợi mà thôi. Cũng không có tâm trạng uống bia nữa, Thiên Minh liền kêu bọn đàn em dọn dẹp sạch sẽ trước khi mọi người tới.
Quốc Bảo và Thế Nam đến trước nhưng họ cũng mù mờ chưa rõ đầu đuôi ngọn ngành làm cho Đình Khiêm và Thiên Minh thất vọng. Cả bốn người lại tiếp tục chờ đợi, mà gọi điện thì Vĩnh Phong không bốc máy.
Cuối cùng cả ba người cũng đến, ngoài gương mặt điềm tĩnh của Vĩnh Phong thì gương mặt của Đình Ân và Hiểu Đồng đều nhợt nhạt cả. Đình Ân còn bật khóc mãi vì tự trách bản thân.
Hiểu Đồng vừa bước vào đã thấy Thiên Minh, từ lần đó, cô không gặp anh ta. Cứ ngỡ trong lòng đã tha thứ, nay gặp lại thì mới biết là không phải. Cô vẫn rất ghét anh ta, cho nên cô quay đầu định bỏ đi.
Vĩnh Phong đã nắm tay Hiểu Đồng lại nói:
– Hiểu Đồng! Muốn tìm bé Đường thì phải tiếp nhận Thiên Minh vì anh ấy có thê giúp chúng ta tì lại bé Đường nhanh hơn. Lần trước cũng là nhờ anh ấy mới tìm được em.
Hểu Đồng quay đầu lại gật đầu, rồi cùng Vĩnh Phong và Đình Ân bước đến bàn.
– Sao các cậu đến chậm vậy –Thế Nam lo lắng hỏi.
– Tụi mình phải đi khai báo với cảnh sát – Vĩnh Phong trả lời.
Thiên Minh nhìn Đình Ân, gương mặt vằn vặt đau khổ của cô làm cậu nhăn mày, quan tâm hỏi:
– Cô ấy sao vậy .
– Cô ấy bị người ta dùng kiềm chích điện vào người nên ngất đi, cô ấy tự trách mình vì để bé Đường bị bắt đi – Vĩnh Phong thay Hiểu Đồng giải thích.
– Đồ ngốc, đó đâu phải là lỗi của em – Đình Khiêm mắng.
– Đình Ân, đừng lo chúng ta nhất định sẽ tìm được bé Đường bình an trở về – Thiên Minh an ủi, ánh mắt cậu nhìn Đình Ân lóe lên một cảm xác khó hiểu. Không hiểu tại sao trái tim cậu đau nhói khi nghe tin Đình Ân bị tấn công, cậu tức giận nói – Anh nhất định bắt bọn kia phải trả giá. Rất may là em không sao.
– Phải đó, anh mừng là em không sao – Thế Nam cũng lên tiếng an ủi.
Đột nhiên trái tim nhỏ bé đang thổn thức của Đình Ân cảm thấy nhẹ nhỏm hơn. Lời an ủi của Thế Nam quả nhiên rất hữu dụng, Đình Ân đã thôi khóc.
Vĩnh Phong thấy Đình Ân đã bắt đầu bình tĩnh nên mới hỏi:
– Em còn chút ấn tượng nào về bọn bắt cóc không?
Đình Ân nhăn mặt khổ sở cố nhớ lại hoàn cảnh lúc đó. Những hình ảnh mơ hồ từ từ hiện ra, rồi cảm giác nhức nhối ở đầu xuất hiện, Đình Ân vội lấy hai tay lên đỡ đầu.
Thiên Minh cảm thấy đau lòng nói:
– Đừng nghĩ nữa …anh sẽ cố gắng truy ra.
Đình Ân khoát tay nói:
– Em không sao ….Em không nhớ rõ gương mặt của kẻ đã chích điện em, nhưng em nhớ kẻ đã chụp thuốc mê bé Đường, khi hắn đưa tay lên trên tay hắn có một hình xâm màu đỏ là …là lá bài rô …
– Chính là thằng khốn đó – Quốc Bảo tức giận đứng lên hét.
– Lần trước chúng ta đã để hắn trốn thoát, cứ tưởng hắn ta sẽ biết sợ mà bỏ qua, không ngờ tên khốn đó lại giở trò tiếp… – Thế Nam cũng tức giận nói.
– Tên năm rô đó, lần trước bắt cóc Hiểu Đồng hắn cũng tham gia, tên đại ca cũng nhờ hắn mà chạy thoát. Lần này cũng là do hắn đi bắt cóc bé Đường. Tên này không diệt thì chắc chắn sẽ để lại hậu quả khôn cùng – Thiên Minh căm giận nói.
Mọi người đều gật đầu đồng ý. Tên này nhất định phải bị loại bỏ trước nếu muốn đối phó với mấy kẻ kia.
Thiên Minh bấm điện thoại gọi cho một tên đàn em :
– Tụi bây đến gặp con bồ thằng năm rô, bất luận dùng bao nhiêu tiền hay bằng thủ đoạn nào cũng bảo nó phải tra cho được thằng năm rô ở đâu. Đi ngay lặp tức cho anh, báo cáo tình hình càng sớm càng tốt, nhưng phải nhớ tai vách mạch rừng nghe chưa. Tụi nó mà bị đánh động là chúng ta sẽ bị mất tất cả tin tức…

Ánh trăng mờ ảo, đọng bên ngoài cửa sổ, không gian le lói xung quanh khiến cho căn nhà bỏ hoang càng nổi bật khi có một ánh sáng tỏa ra từ đó.
– Con bé sao rồi ?- Tên đại ca nở một nụ cười lạnh tóc gáy hỏi bọn đàn em.
– Dạ, đại ca, nó ngủ rồi – Một tên đàn em khúm núm nói.
– Tụi bây dỗ nó ngủ à !- Tên đại ca lại hỏi.
– Dạ không ! Tụi em chụp thuốc mê nó, chứ nó cứ khóc hoài hà phiền phức lắm – Tên đàn em phân trần.
Gã béo nãy giờ im lặng, bây giờ mới bắt đầu lên tiếng :
– Tụi bây chụp thuốc ít thôi, chụp nhiều quá nó trở thành ngớ ngẩn thì làm sao bán được. Người ta chỉ thích nuôi những đứa bé lanh lợi mà thôi.
– Phải! Phải! Anh Giang nói đúng lắm – Tên đại ca cười khà khà nói, rồi quay qua bọn đàn em nghiêm sắc mặt nói – Tụi bây nghe chưa, cố mà dỗ nó.
– Dạ , đại ca – Bọn đàn em vội vàng gật đầu.
– Lần này, cậu không mềm lòng chứ – Tên đại ca quay mặt lại nhìn một người thanh niên đang đứng trong góc phòng im hơi lặng tiếng nãy giờ hỏi.
– Cậu yên tâm. Thằng cháu của tôi đã hạ quyết tâm rồi, nó sẽ không vì một con đàn bà mà làm chúng ta cụt hứng đâu – Lão Béo cười hà hà nói thay.
Người thanh niên dáng gầy gầy, gương mặt đăm chiêu ẩn sau cặp kính là ánh mắt căm thù, nắm tay cậu ta bóp chặt lại, nở nụ cười gian hiểm.
– Các người sẽ phải trả giá.

Tất cả mọi người đều lo lắng ngồi chờ đợi tin tức từ bọn đàn em. Hiểu Đồng mệt mỏi vì quá lo lắng cho bé Đường, cô dựa người vào vai Vĩnh Phong, cậu choàng tay qua vai cô vỗ về. Đình Ân cũng ngã người lên vai Đình Khiêm một cách mệt mỏi.
Thế Nam và Thiên Minh ngồi chầm ngâm suy nghĩ, còn Quốc Bảo thì bấm điện thoại muốn gọi cho ai đó nhưng rồi lại thôi.
Đột nhiên điện thoại của Hiểu Đồng vang lên, cô nhìn vào điện thoại rồi thở dài, cắn môi suy nghĩ. Mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô chăm chú. Chần chừ rồi rốt cuộc Hiểu Đồng cũng mở máy :
– Alô ! Mẹ à, con đây.
…………..
– Dạ phải ! Bé Đường đã bị người ta bắt cóc – Hiểu Đồng thở dài xác định với mẹ.
……………
– Con không biết, chắc là bọn họ muốn tống tiền hay là muốn bắtc cóc để đem đi bán – Hiểu Đồng ngước đầu nhìn Vĩnh Phong rồi cụp mắt xuống, cô không dám nói với mẹ là bọn chúng bắt cóc bé Đường nhằm mục đích báo thù.
…………
– Con đã báo công an rồi. Họ đang bắt tay điều tra.
………………..
– Mẹ đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng sức khỏe, cho con gặp Hữu Thiên đi.
……………
– Hữu Thiên, nhờ anh chăm sóc cho mẹ em giùm, đừng để cho mẹ em xúc động quá. Anh cũng biết bệnh tim của mẹ em mà. Có gì anh gọi cho em liền nha.
……………..
– Cám ơn anh, nếu có tin gì em lặp tức báo cho anh và mẹ ngay.
Nói rồi Hiểu Đồng thở dài gấp máy lại. Cô lại ngã đầu vào vai Vĩnh Phong. Thế Nam đưa mắt nhìn Hiểu Đồng lo lắng hỏi :
– Mẹ em không sao chứ. Em báo cho mẹ chuyện bé Đường bị bắt cóc à.
Hiểu Đồng lắc đầu.
– Vậy thì ai – Thiên Minh tỏ vẻ thắc mắc.
– Là Hữu Thiên nói cho mẹ em hay – Hiểu Đồng chán nản nói.
– Sao anh ta lại biết được chứ – Quốc Bảo chau chân mày của gương mặt trẻ con của cậu nhưng chẳng làm cậu già đi tí nào.
– Anh ấy nghe các cô y tá kể lại chuyện cậu hét lên nói bé Đường bị bắt cóc rồi đòi xuất viện. Cho nên mới biết.
– Cái tên nhiều chuyện này, phải cho hắn ta một đấm mới được – Quốc Bảo nổi nóng nói.
– Không thể trách anh ta được. Chuyện này không thể nào giấu giếm được, bác gái biết sớm thì sẽ không trách Hiểu Đồng. Chứ nếu cứ giấu giếm đến chừng bác ấy biết được thì nguy lắm – Vĩnh Phong suy tư nói, tay siết chặt lấy bời vai của Hiểu Đồng , truyền hơi ấm cho cô.
Gương mặt Hiểu Đồng càng lúc càng tái nhợt.
– Thôi, để anh kêu tụi nó đi mua cái gì đó ăn. Ăn no mới có sức đấu lại với bọn chúng. Anh kêu tụi nó đi dọn phòng cho các cô gái nghĩ đây – Thiên Minh đứng lên nói.
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Lát sau, Thiên Minh cùng mấy tên đàn em bưng rất nhiều đồ ăn đi vào. Sắp đầy cả bàn, những món ăn trông rất ngon, rất hấp dẫn, nhưng chẳng ai có tâm trạng ăn chút nào cả.
Thấy vậy, Thiên Minh liền giục :
– Mọi người mau ăn đi, bụng đói thì đầu óc sẽ rỗng, chẳng thể suy nghĩ gì được thì tới khi có tin tức thì làm sao đây. Ngã quỵ cả lũ à.
– Thiên Minh nói đúng, mọi người mau ăn đi – Đình Khiêm tán thành – Ăn để còn có sức mà chiến đấu.
Vĩnh Phong nhổm dậy gấp vài món dể nuốt bỏ vào chán cho Hiểu Đồng nhưng cô lắc đầu.
– Ngoan đi, ăn một chút đi. Em đã mệt cả ngày rồi – Vĩnh Phong dỗ dành.
Nhưng Hiểu Đồng một mựa lắc đầu :
– Em không ăn đâu, lúc này bao tử em không tốt, nếu ăn vào chỉ sợ lại ói ra.
Hiểu Đồng quay qua Đình Ân nói :
– Cậu ăn một chút gì đi.
Khóc nãy giờ rất lâu, Đình Ân cũng thấy đói bụng, cô khẽ gật đầu.
– Vậy anh dìu em đi nằm một chút nha – Vĩnh Phong lo lắng nói.
Hiểu Đồng gật đầu.
– Vậy mọi người cứ ăn đi – Vĩnh Phong quay qua nói với mọi người rồi đứng dậy dìu Hiểu Đồng đi. Hiểu Đồng trông chẳng còn chút sức lực nào nữa, cả người cô hoàn toàn dựa vào Vĩnh Phong.
– Anh đã cho người dọn phòng rồi, em ra bảo tụi nó chỉ chỗ cho – Thiên minh nhắc nhở .
Vĩnh Phong quay đầu mĩm cười nói :
– Cám ơn anh.
– Cái thằng này, khách sáo với anh làm gì – Thiên Minh trách.

Dìu Hiểu Đồng nằm xuống giường, Vĩnh Phong nhẹ nhàng dùng chăn đắp cho cô. Hiểu Đồng xua tay nói :
– Mặc kệ em, anh mau đi ăn với mọi người đi.
– Anh không ăn đâu. Anh muốn ở bên cạnh em, nhất là lúc này – Vĩnh Phong giọng trầm trầm nói.
Câu nói này làm Hiểu Đồng vô cùng xúc động, trái tim đang đau khổ bỗng tiếp thêm một luồng khí mới. Cái này người ta thường bảo là : « Hoạn nạn mới biết chân tình ». Tình cảm của Vĩnh Phong dành cho cô, càng lúc càng khiến cho Hiểu Đồng khắc cốt ghi tâm.
Cô cố gắng cười yếu ớt nói :
– Vậy anh đi lấy cái gì qua đây đi, em với anh cùng ăn.
– Ừm, anh đi liền – Vĩnh Phong mừng rỡ nói rồi đứng dậy nhanh chóng bước ra ngoài. Không phải là cậu muốn ăn mà chỉ là cậu sợ Hiểu Đồng bị đói, cô sẽ bị kiệt sức mà ngã quỵ mất. Như vậy Vĩnh Phong sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
Vĩnh Phong bê vào một khay nhỏ. Có một chén súp còn đang bốc khói, thêm vài món khác nữa. Cầm chén súp, thổi sơ qua, Vĩnh Phong đở Hiểu Đồng dậy nói :
– Mau ăn chén súp này đi, sẽ làm bao tử em dễ chịu hơn.
Nói rồi, Vĩnh Phong ân cần múc từng muỗng súp đưa lên miệng thổi rồi đút cho Hiểu Đồng. Cô chỉ ăn có mấy muỗng rồi thôi mặc cho Vĩnh Phong dỗ dành thế nào đi chăng nữa. Nhưng cô bắt Vĩnh Phong phải ăn hết chỗ thức ăn còn lại nếu không cô sẽ chẳng chịu nằm nghỉ. Vĩnh Phong đành miễn cưỡng cố sức ăn hết, mặc dù chả thấy chút hương vị gì.
Đột nhiên điện thoại của hiểu Đồng vang lên, Hiểu Đồng vừa bốc máy thì có một nụ cười khả ố vang lên :
– Em gái cô đang trong tay tụi tôi. Nếu muốn chuộc lại thì hãy chuẩn bị 100 tỷ cho bọn tôi

***

– Một 100 tỷ – Hiểu Đồng hét lên – Sao ông không đi cướp nhà băng luôn đi. Ông đã điều tra rõ trước khi ra tay bắt cóc chưa. Nhà tôi dù có làm cả đời cũng chưa chắc đào ra nổi một tỷ để đưa ông, chứ đừng nói là 100 tỷ – Rồi giọng Hiểu Đồng chợt nhỏ lại, cô nghe mình run rẩy van nài – Xin ông hãy thả em gái tôi ra đi, nó chỉ là một đứa trẻ còn chưa biết gì cả. Xin ông hãy tha cho nó, đừng làm tổn thương nó. Xin hãy trả nó về với gia đình tôi.
Nhưng giọng nói bên kia chợt cười phá lên:
– Tôi cũng biết mẹ con cô không có tiền. Nhưng có điều rằng, cha của đứa em cô lại là người lắm tiền nhiều của. Cứ đến gặp ông ấy mà đòi số tiền đó. Chắc chắn ông ấy sẽ vui lòng bỏ ra số tiền đó để cứu mạng đứa con gái bé bỏng chưa biết mặt của mình.
Trái tim của Hiểu Đồng bỗng nhiên thót lại, cả người cô không ai xô đẩy mà chợt nghiêng ngả. Nếu không có bàn tay Vĩnh Phong đỡ chắc là cô đã ngã xuống mép giường mất rồi. Thân người bất giác run rẩy trong vòng tay của Vĩnh Phong khiến cậu càng thêm đau xót. Đầu dây bên kia chắc chắn không phải ai khác mà là tên bắc cóc. Có điều cậu không nghe được người bên kia nói gì. Vì vậy trong lòng cảm táh6y sốt ruột vô cùng.
– Tôi không hiểu ông nói gì cả. Ba của tôi đã mất từ lâu rồi – Hiểu Đồng thở không ra hơi cố gắng nói từng chữ.
– Ha..ha..ha. Phải ba cô mất từ lâu rồi, nhưng em gái của cô vừa mới tròn 5 tuổi – Đầu dây bên kia tiếp tục đọng lại tiếng cười man rợn.
– Tôi xin ông hãy tha cho chúng tôi, xin hãy tha cho em gái tôi. Quả thật số tiền đó quá lớn, tôi không thể nào đáp ứng được yêu cầu của ông – Nước mắt Hiểu Đồng rơi xuống, giọng cô khàn đục đi.
– Thôi được – Bên kia bắt đầu mềm yếu – Tôi cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc. Dù gì mục đích của bọn tôi không chỉ là tiền cho nên tôi sẽ giảm cho cô một ít. 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém. Nếu thiếu đồng nào tôi sẽ lấy một bộ phận trên cơ thể em cô để bù vào. Mau chuẩn bị tiền đi, có tiền thì bọn toi6 sẽ liên lạc tiếp.
Nói xong hắn ta liền cúp máy, chiếc điện thoại trên tay Hiểu Đồng rơi xuống dưới đệm lăn hai vòng rồi nằm im một chỗ. Cô lúc này chẳng khác nào một người chết, khắp người đều không có sức sống, thân người tái nhợt và lạnh toát, dựa hẳn vào lòng Vĩnh Phong.
Thấy Hiểu Đồng như vậy thì Vĩnh Phong cả kinh, cậu vội chộp lấy điện thoại của Hiểu Đồng đưa lên miệng nói:
– Alô!
Nhưng chỉ có những tiếng tút tút trả lời. Cậu bấm ngay nút gọi lại nhưng bên kia đã tắt máy. Ném điện thoại xuống nệm, cậu khẽ lay người Hiểu Đồng gọi tên cô nhưng cô không trả lời. Vĩnh Phong vội xoay người Hiểu Đồng lại tiếp tục lay người gọi tên cô nhưng đáp lời cậu chỉ có những giọt nước mắt trên gương mặt Hiểu Đồng. Vĩnh Phong vội ôm chặt Hiểu Đồng vỗ về, dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của cô, giọng cậu cũng lạc đi vì sợ hãi trước biểu hiện của cô, cậu biết bé Đường là tất cả đối với Hiểu Đồng.
– Hiểu Đồng em nghe anh nói đi. Bọn anh chắc chắn sẽ tìm ra bé Đường, và giải thoát cho bé Đường an toàn. Em mau nói cho anh biết bọn chúng đã nói gì? 100 tỷ? Có phải bọn chúng đòi 100 tỷ tiền chuộc không? Em đừng lo, anh nhất định sẽ gom đủ 100 tỷ để chuộc bé Đường trở về. Em đừng có như vậy, anh sẽ đau lòng lắm.
Cằm Vĩnh Phong tựa vào dầu Hiểu Đồng, cho nên những giọt nước mắt của cậu bắt đầu rơi xuống gương mặt nhòe nước mắt của Hiểu Đồng rồi hòa làm một.
Dù gương mặt đầy nước mắt của mình, dù cơ thể gần như mất cảm giác nhưng Hiểu Đồng vẫn cảm nhận được những giọt nước mắt của Vĩnh Phong đọng trên mặt mình. Chàng trai đang ôm chặt lấy cô, một chàng công tử lạnh lùng, luôn mang dáng vẻ bất cần đời, ngạo mạn. Dường như chưa từng nếm trải đau khổ, một người luôn mạnh mẽ, chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Vậy mà bây giờ lại vì cô mà phải đau khổ, vì cô mà phải khóc. Bộ dạng anh trong đáng thương hơn cô gấp trăm lần.
Từ lúc hai người gặp nhau và yêu nhau, không biết đã trải qua bao nhiêu sóng gió khổ đau.
“ Vĩnh Phong ! Là em xui xẻo khi gặp anh hay là anh xui xẻo khi gặp em. Không! Là em quá may mắn, quá may mắn khi được gặp anh. Không có anh em liệu có thể vượt qua được sóng gió cứ từ từ kéo đến ập lên người em hay không nữa. Tại sao những lúc em tưởng chừng như sắp ngục ngã, những lúc em cần đến một bờ vai thì anh luôn xuất hiện đúng lúc để em tựa vào. Em chẳng có gì để đền ơn anh hết ngoài tình yêu em dành cho anh. Vĩnh Phong, có thể mẹ và bé Đường là tất cả những gì em có được, và muốn bảo vệ. Nhưng anh lại chính là trái tim em, là hơi thở của em. Mất anh có lẻ em không thể sống nữa. Em chỉ có thể cho anh tình yêu và sự chân trọng mà thôi”
Hiểu Đồng bất giác lên tiếng gọi:
– Vĩnh Phong.
– Anh đây – Vĩnh Phong trả lời, tay siết chặt hơn nữa để cô cảm nhận được sự tồn tại của cậu.
– Cám ơn anh.
– Đồ ngốc – Vĩnh Phong mắng yêu rồi nói tiếp – Nếu muốn cám ơn anh thì hãy mạnh mẽ lên. Anh muốn thấy một Mễ Hiểu Đồng ương bướng, to gan và lạnh lùng như một con hổ chứ không muốn thấy một con mèo chết lúc này. Em đừng lo, mau bình tĩnh nói cho anh biết, bọn chúng đã yêu cầu gì. Chỉ cần thỏa mãn yêu cầu của bọn chúng thì chúng sẽ thả người thôi. Dù sao thì Việt Nam cũng không tàn bạo như nước ngoài đâu.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói, cô ngồi bật dậy khỏi lòng Vĩnh Phong và thôi không khóc nữa, bắt đầu lấy lại bình tĩnh. Vĩnh Phong chăm chú nhìn gương mặt đã có chút sắc hồng, rồi nhẹ nhàng dùng tay quệt đi những giọt nước mắt còn đọng trên bờ mi của cô. Rồi cậu nhẹ nhàng giục:
– Nói anh nghe xem ,bọn chúng muốn gì?
– 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém – Hiểu Đồng lặp lại lời tên đó nói, cô vừa chấm dứt cơn run lại bắt đầu run lên từng cơn – Nếu không chúng sẽ lấy một bộ phận trên người bé Đường.
– Chỉ là tiền thôi à – Vĩnh Phong thở phào nhẹ nhỏm – Đừng lo, anh sẽ mau chóng gom đủ 90 tỷ để chuộc bé Đường ra. Có lẻ sẽ mất khá nhiều thời gian vì ngân hàng cần đếm kỹ từng tờ. Với lại 90 tỷ tiền mặt nhất thời cũng khó gom đủ trong một lúc.
– Những 90 tỷ – Hiểu Đồng nghi ngờ nhìn Vĩnh Phong làm Vĩnh Phong có chút ái ngại, quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn cô nói:
– Hiểu Đồng! Trước khi gặp em. Mỗi đêm bọn anh tiêu tốn mất 1 tỷ đồng.
Nói xong, Vĩnh Phong càng không dám đối mặt với Hiểu Đồng. Cô mỗi ngày phải tiết kiệm từng đồng từng cắc, cậu cậu thì chỉ biết vung tiền không tiếc, chỉ sợ chê là không đủ. Rồi cậu vội nói:
– Bây giờ anh sẽ không như vậy nữa. Anh nói thật đó.
Nhìn bộ dạng ấp úng như trẻ con mắc lỗi của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn bật cười nhưng cô lại không cười nổi nên đành im lặng không nói gì. Vơ tay với lấy cái điện thoại, cô nhìn vào phần pin trên màng hình, chỉ còn lại một vạch, cô nhìn Vĩnh Phong nói:
– Em thấy người rích quá, cả ngày nay chưa tắm rửa, anh chở Đình Ân đi mua quần áo cho em và cô ấy thay được không. Nhân tiện mua dùm em cái đồ sạc pin. Em sợ bọn chúng gọi đến mà điện thoại hết pin thì nguy.
– Anh biết rồi. Anh sẽ đi liền, em nằm nghỉ một chút đi, anh mang quần áo về rồi tắm một chút cho khỏe. Anh cũng sẽ cho người chuẩn bị tiền chuộc.
Hiểu Đồng gật đầu rồi ngoan ngoãn nằm xuống yên phận. Vĩnh Phong hôn lên trán cô một cái rồi đi ra ngoài nhưng Hiểu Đồng lại nói:
– Anh có thể kêu Thiên Minh vào đây giúp em không. Em có chuyện muốn nhờ anh ấy.
– Ừm …- Vĩnh Phong gật đầu rồi mở cửa đi ra.
Vĩnh Phong vừa bước ra thì Hiểu Đồng bật dậy. Cô gọi điện trấn an mẹ.
– Alô.
– Mẹ! Con đây. Bọn chúng đòi 90 tỷ tiền chuộc.
– 90 tỷ – Bà Cẩm Du thốt hoảng kêu lên.
– Mẹ đừng lo, Vĩnh Phong có số tiền đó. Anh ấy đang chuẩn bị tiền, chỉ còn chờ bọn chúng cho địa điểm để chuộc lại bé Đường. Bọn bắt cóc chỉ cần tiền thôi, chúng sẽ không làm hại bé Đường đâu. Mẹ đừng lo.
Hiểu Đồng nói xong, cô nghe tiếng thở dài nhẹ nhỏm của mẹ cô bên kia điện thoại.
– Mẹ mau nghỉ ngơi cho tốt nha, đừng lo lắng gì hết mà sẽ ảnh hưởng sức khỏe. Tim của mẹ không tốt đừng để xúc động mạnh, có gì phải gọi cho con và anh Hữu thiên liền nha mẹ. Con sẽ nhờ hai vợ chồng bác Đình trung đến chơi với mẹ. Mẹ mau đi nằm nghỉ đi. Có gì con sẽ gọi cho mẹ sau.
Nói rồi, Hiểu Đồng vội tắt máy. Cô không đợi mẹ mình trả lời, cô sợ sẽ nghe thấy tiếng khóc của bà. Cô biết hiện giờ bà đang khóc, đang lo lắng rất nhiều. Bởi vì tuy bà chẳng nói gì nhiều nhưng cô nghe giọng mà khàn đi.
Rồi cô gọi điện cho ba má Đình Ân nhờ vả họ đến chăm sóc cho mẹ mình. Sau khi nghe họ hứa sẽ đến đó liền, cô mới nhẹ lòng cúp máy.
Còn lại một mình, Hiểu Đồng mới thấy căn phòng này lạnh lẽo đáng sợ.
“ Dù gì mục đích của bọn tôi không chỉ là tiền…” Hiểu Đồng sợ hãi khi nghĩ đến lời nói đó. Cô biết người bắt cóc bé Đường chính là bọn người lần trước bắt cóc cô. Cho nên ngoài mục đích là tiền ra, chắc chắn mục đích còn lại của bọn chúng là trả thù.
“Trả thù”, hai từ này thật đáng sợ. Chắc chắn lần này bọn chúng có chuẩn bị trước hết rồi, sẽ không tha cho Vĩnh Phong. Hiểu Đồng nghĩ tới đây thì co người lại vì sợ hãi, chỉ cần…, chỉ cần có được số tiền đó thì sẽ là cuộc chiến của riêng mình cô. Cô sẽ không để Vĩnh Phong hay bất cứ người bạn nào của cô bị gặp nạn. Hiểu Đồng tự nhủ, đúng lúc, cánh cửa vang lên tiếng gõ.
– Cốc …cốc …cốc…
– Vào đi.
Cánh cửa vừa mở ra thì gương mặt Thiên minh xuất hiện. Hiểu Đồng không quá bất ngờ vì cô đang chờ cậu.
Từ cái lần cuối cùng hai người gặp nhau sau khi Thiên Minh biết mình là người gây ra cái chết cho ba Hiểu Đồng tới nay, hai người mới bắt đầu nói chuyện với nhau. Lúc nãy bên ngoài, dù giáp mặt nhưng cô không hề nhìn Thiên Minh, cho nên cậu khá e dè khi hỏi:
– Em cần tìm anh à.
– Em có chuyện muốn nhờ anh – Hiểu Đồng trả lời dứt khoát.

 Thiên Minh đi khỏi, Hiểu Đồng mệt mỏi ngả người nằm xuống giường, những giọt nước mắt không ngừng lăn xuống thấm ướt cả mặt gối cô nằm. Cô tự hỏi mình : » Liệu cô có thể làm được không. Vì Vĩnh Phong, vì bé Đường cô nhất định sẽ làm được. Phải nói là cô phải làm được »
Trăn trở mãi Hiểu Đồng vẫn không ngủ được, cô thật sự mệt mỏi và muốn ngủ một giấc. Mong rằng khi cô tỉnh lại, tất cả chẳng qua là một cơn ác mộng khủng khiếp mà thôi. Bé Đường vẫn đang đùa giỡn trước mặt cô, réo gọi tên cô. Cô có thể vòng tay ôm cái hình hài bé nhỏ đó trong vòng tay mình, sờ vào làn da mịn màng trên gương mặt non nớt đó. Cảm nhận từng nhịp đập, từng giọt máu dính liền với cô.
Nằm mãi vẫn không tài nào ngủ được, Hiểu Đồng trở mình thức dậy ngồi thừ suy nghĩ, chờ đợi cuộc gọi lại của kẻ bắt cóc.
Nghe chừng như có tiếng xe chở về, Hiểu Đồng vội đứng dậy đi ra ngoài. Mọi người vẫn còn ngồi đó, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, tất cả đều mở mắt nhìn cô chăm chú khi cô bước vào.
– Sao em không nằm nghỉ chút đi – Thế Nam mắt còn mệt mỏi nhìn cô lo lắng.
– Em nghe có tiếng xe, tưởng Vĩnh Phong và Đình Ân trở về nên ra đây xem – Cô giải thích.
– Chắc là họ về rồi, mình nghe thấy tiếng xe anh ấy – Quốc Bảo xác định với Hiểu Đồng.
Quốc Bảo vừa nói xong thì Vĩnh Phong và Đình Ân đã xuất hiện sau lưng Hiểu Đồng. Nhìn thấy Hiểu Đồng đang đứng trước mặt mình, Vĩnh Phong nổi giận nói :
– Sao em không chịu nghỉ ngơi mà lại ra đây.
– Em nghe thấy tiếng xe của anh về nên ra đón – Hiểu Đồng lại giải thích lần nữa rồi hỏi.
Hiểu Đồng đứng nép qua một bên để Vĩnh Phong và Đình Ân đi vào, vì trên tay họ đang xách những túi xách đủ màu với các nhãn hiệu nổi tiếng.
Vĩnh Phong và Đình Ân thả người ngồi phịch xuống bộ ghế sofa dáng vẻ mệt muốn đứt hơi.
– Haiz ! Cũng may là có người đem đồ đến trước mặt cho mình lựa chọn nếu không chắc là đi không nổi nữa – Đình Ân than thở.
– Mệt lắm à – Thiên Minh cười mà như không cười khi thấy bộ dạng than thở của Đình Ân rất đáng yêu.
– Không mệt ! – Đình Ân trả lời dứt khoát – Có điều là phụ nữ bẩm sinh thích mua sắm, nhìn thấy toàn đồ đẹp trước mắt bỗng động lòng nhưng túi tiền không cho phép.
– Anh đã bảo em cứ việc mua đi, anh tặng em mà – Vĩnh Phong ngầm trách.
– Vô công bất thọ lộc, lí nào em lại dùng tiền của anh. Anh xem mua một bộ đồ thế này mà đã tốn hết cả năm làm công của em rồi – Đình Ân xì một tiếng nói rồi sắc mặt bỗng trở nên nghiêm chỉnh nhìn Hiểu Đồng hỏi – Không đùa nữa. Có tin tức gì chưa ?
Sắc mặt Hiểu Đồng bỗng trầm lại một cách đau khổ, cô lắc đầu.
– Biển số xe đó là giả. Lần này bọn chúng có sự tính toán và phòng bị cả rồi cho nên khó mà lần ra – Quốc Bảo thở dài báo cáo việc điều tra biển số xe. Một cán bộ thân cận của ba cậu lúc nãy gọi đến cho hay.
– Vậy có thể điều tra được số điện thoại mà bọn chúng gọi đến là của ai không ? – Hiểu Đồng vội hỏi, lóe lên một tia hy vọng mong manh.
– Rất tiếc, đó chỉ là sim khuyến mãi. Bọn chúng không ngu dại gì mà gọi bằng số điện thoại đăng ký đâu – Thế Nam khẽ nói.
– Vậy số tiền chuộc đó …- Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong dò hỏi.
– Em yên tâm, đến hết ngày mai, nhất định sẽ có tiền – Vĩnh Phong trả lời, dùng ánh mắt trấn an cô.
Hiểu Đồng thở dài nhẹ nhỏm. Vĩnh Phong ngồi nhỏm dậy khi thấy Hiểu Đồng vẫn đứng tần ngần yếu ớt bên cửa ra vào. Cậu nhanh tay xách hai túi đồ được đặt trên bàn đi đến bên cạnh Hiểu Đồng thúc giục.
– Em mau đi tắm rửa lại cho tỉnh táo rồi nghỉ ngơi, trời cũng khuya rồi. Mọi người cũng mau đi nghỉ ngơi đi.
Vậy là tất cả đều giải tán, ai về phòng người đó. Tắm rửa nghỉ ngơi để chờ đợi cuộc gọi của bọn bắt cóc.
Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng trở lại căn phòng lúc nãy, đưa cô đến tận phòng tắm nhưng lại không cho Hiểu Đồng chốt cửa lại, cậu sợ Hiểu Đồng trong lúc tâm trí hoang man dễ bị vấp ngã để bị thương mà cửa lại đóng. Đứng ở cửa phòng tắm nhìn vẻ mặt buồn bã của Hiểu Đồng, cậu muốn cô vui lên nên trêu :
– Hay để anh tắm giùm em.
Vĩnh Phong vừa nói xong thì cánh cửa phòng tắm đóng sầm trước mặt cậu, nhưng cậu vẫn kịp nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Hiểu Đồng. Vĩnh Phong cười vang dựa người vào cửa bồn tắm.
Đóng cửa lại, Hiểu Đồng đưa tay bưng lấy gương mặt nóng bừng của mình, nghe tim đập mạnh, biết rằng Vĩnh Phong chỉ đùa nhưng trong lòng không thôi xấu hổ. Cô bước đến bên bồn tắm đã được Vĩnh Phong xã đầy nước, hơi nước ấm áp bốc lên, Hiểu Đồng mệt mỏi cứ thế bước vào bồn tắm ngâm người. Bô quần áo trên người cô nhanh chóng thấm đầy nước ấm.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+