Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sẽ để em yêu anh lần nữa: Ngoại truyện 2+ 3 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại truyện 2: Muốn có con

 Hôm đó là ngày sinh nhật tròn 2 tuổi của Bé Phong, Hiểu Đồng và Vĩnh Phong rủ Quốc Bảo và Minh Thùy cùng đi mua quà cho bé.

Họ cùng đi đến một cửa hàng cao cấp chuyên bán đồ cho trẻ em nằm ngay trung tâm thành phố.

Hiểu Đồng đã mang thai tháng thứ 5 rồi, vòng bụng cũng nhô cao, cô mặc chiếc đầm bầu màu xanh nhạt càng làm cô trở nên xinh đẹp hơn khi nét mặt lúc nào cũng rạng rỡ hạnh phúc.

Vĩnh Phong bước đi bên cạnh cô đầy phong độ và hết sức dịu dàng dìu cô đi, cẩn thận tránh mọi va chạm về phía cô.

Từ xa bước đến đã thấy Minh Thùy và Quốc Bảo đứng đó chờ đợi từ bao giờ. Minh Thùy vừa nhìn thấy Hiểu Đồng thì hớn hở chạy đến kêu:

– Chị…

– Cẩn thận – Vĩnh Phong nhăn mày nhắc nhở, cái cô bé lóc chóc này lúc nào cũng chân sáo lao đến, cậu sợ chẳng may cô bị vấp ngã mà va vào Hiểu Đồng thì khổ.

Minh Thùy liền sụ mặt buồn so.

Hiểu Đồng thấy vậy thì khẽ cười nói:

– Được rồi, không sao đâu. Anh đừng có mà lo lắng thái quá như vậy,

– Anh mặc kệ, đối với anh, an toàn của hai mẹ con quan trọng hơn nhiều – Vĩnh Phong vòng tay qua vai Hiểu Đồng giữ chặt, nhìn cô âu yếm nói.

Hiểu Đồng cũng hạnh phúc cười đáp lại ánh mắt trìu mến của Vĩnh Phong, hạnh phúc của họ khiến người khác nhìn thấy cũng phải ghen tỵ .

– Em ngưỡng mộ và ganh tỵ với hạnh phúc của hai người quá – Minh Thùy reo lên, mắt long lanh nhìn họ – Mai mốt em bé chào đời rồi thì càng hạnh phúc hơn. Em nhất định phải làm mẹ nuôi của nó.

– Nếu em muốn làm mẹ, vậy thì để anh cố gắng một chút là được rồi – Quốc Bảo bước đến kề tai minh Thùy nói nhỏ khiến cô đỏ cả mặt lên. Liền quay sang đấm vào vai Quốc Bảo một cú rồi cong miệng mắng:

– Không đứng đắn chút nào.

Vĩnh Phong và Hiểu Đồng lắc đầu cười khổ bỏ đi vào cửa hàng trước.

Trong cửa hàng đồ trẻ em nhiều vô kể và đáng yêu vô cùng. Minh Thùy thích đến nỗi chỉ muốn mua hết đem về.

Cuối cùng họ chọn một số quần áo và đồ chơi để tặng cho bé Phong.

Khi họ đến, Đình Ân và Thế Nam đã có mặt ở đó, Đình Khiêm thì đưa bé Đường đến chơi cùng bé Phong, hai đứa bé gặp nhau vui vẻ vô cùng, cứ chơi hết cái này tới cái kia.

Trúc Diễm hôm nay mặc váy lụa rất đẹp, ngồi bên cạnh Thiên Minh đầy hạnh phúc nhìn ngắm con trai chơi.
Đình Ân bụng vẫn chưa nhô lên như Hiểu Đồng nên cô diện một chiếc váy màu hồng nhạt đơn giản tựa người vào Thế Nam thì thầm to nhỏ gì đó, bàn tay hai người đặt nhẹ trên bụng cô.

Phong cảnh đầm ấm và hạnh phúc đó thật khiến người khác ngưỡng mộ.

Trúc Diễm thấy mọi người đến bèn định đứng lên đi bưng nước cho mọi người uống nhưng Thiên minh đã giữ tay cô lại bảo:

– Để anh đi cho, em bây giờ không thích hợp để bưng bê đồ nặng.

Mọi người nhìn thấy bèn trêu Trúc Diễm:

– Chị Trúc Diễm sướng nha, được anh Thiên Minh cưng chiều quá chừng, không cho động tay động chân gì cả – Minh thùy nói đầy ngượng mộ.

Trúc Diễm đỏ cả mặt xấu hổ thú nhận:

– Không phải, mà là do chị đang mang em bé.

– Hả….

– Thật sao….chúc mừng hai người lại sắp lên chức nữa.

– Còn lâu lắm, chỉ mới hai tuần thôi….Dạo này Thiên Minh bận lắm nên cả hai ít gần nhau, không ngờ mới một lần đã có- Trúc Diễm xua tay rồi kể.

– Một lần đã có sao – Quốc Bảo kêu lên hỏi với giọng kinh ngạc vô cùng.

Quốc Bảo thầm thở dài buồn não. Cậu rất muốn có một đứa con nhưng Minh Thùy thì lại không muốn, lúc đầu cậu nghĩ rằng hai người còn trẻ cứ từ từ có cũng không sao, không cần phải vội.

Nhưng nhín thấy Vĩnh Phong và Thế Nam vui sướng hạnh phúc sắp xếp mọi thứ chuẩn bị cho đứa bé chào đòi thì lại ước ao thèm muốn. Tối nào hai vợ chồng cũng quấn quýt với nhau tới gần sáng nhưng mãi vẫn chưa thấy Minh Thùy có biểu hiện gì. Lén lút xem báo cáo khám bệnh hàng năm của Minh Thùy thấy cô vẫn khỏe mạnh thì cứ nghĩ rằng lí do là tại mình.

Cậu âm thầm sầu khổ thầm trách mình không phải đàn ông thật sự, đàn ông mà không có súng, có súng mà không có đạn, có đạn thì đạn lép (> < Tội cho bạn quá đi bạn à )

Nhưng vô tình cậu phát hiện Minh Thùy lén lút uống thuốc ngừa thai thì hiểu ra mọi chuyện, cậu giận run người, tại sao cô lại không chịu nói với cậu, lại âm thầm lén lút như vậy. Nhưng lại không nỡ trách cô đành cứ thế im lặng.

Hôm nay nghe tin Trúc Diễm cũng có tin vui, khiến cậu buồn vô hạn.
Cuối cùng Thiên Minh bưng nước ra, mọi người cũng tụ tập đầy đủ nên họ bắt đầu dự tiệc.

Tàn tiệc về, Quốc Bảo đưa Minh Thùy trở về nhà. Vừa vào đến cửa phòng thì Quốc Bảo đã nhanh chóng quấn lấy Minh Thùy ép cô về phía cửa để thân thể hai người sát vào nhau.

Hai gò má của Minh Thùy đã nóng bừng khi hơi thở của Quốc Bảo cứ vương vấn quanh cổ, đôi môi ấm nóng của anh bắt đầu không chịu ngoan ngoãn nữa mà di chuyển dần dần trên cổ rồi rớt xuống vai khiến đầu óc Minh Thùy bắt đầu trở nên mơ hồ. Vòng tay của Quốc Bảo nới lỏng, xoay nhẹ, đôi mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, ấm áp và trìu mến. Không khí dần trở nên mơ hồ thêm, Minh Thùy ngại ngùng nhìn xuống nhưng Quốc bảo đã nâng nhẹ cằm cô lên và dùng đôi môi thay cho mọi lời nói.

Minh Thùy bị hút hết không khí, gương mặt đỏ bừng lên vì nụ hôn của Quốc Bảo, đến khi cô gần như sắp lả đi thì đầu lưỡi của anh mới ngừng lại. Cô cảm nhận rõ vòng ngực nóng ran của cậu đang ở ngay sát mình, hơi thở của cậu vẫn đang ngừng lại trên hõm cổ.

Bàn tay Quốc Bảo từ từ di chuyển bên dưới vùng eo cô, kéo chiếc áo ra khỏi chiếc váy, nhanh chóng luồn vào chiếm lấy nơi mềm mại trước ngực cô nhẹ nhàng khiêu khích đùa cợt khiến Minh Thùy run rẩy toàn thân, phát ra tiếng rên khoái lạc (TT_TT)

Tiếng rên nhẹ càng khiến cho cơn khoái lạc dâng trào, bàn tay cậu càng thô bạo và gấp gáp hơn. Nhanh chóng mở tung nút áo trong của cô ra để lộ đôi gò bồng đảo, đầu ngón tay kẹp lấy một nụ hoa khéo léo, chậm rãi xoa, chậm rãi cọ xát…( viết gì mà kinh thế)

Tay Quốc Bảo đi xuống, lướt qua mỗi một dây thần kinh mẫn cảm của Minh Thùy khiến thân thể cô phát run. Minh Thùy định đẩy cậu ra tìm cớ bảo rằng mình đi tắm như mọi khi để uống thuốc ngừa thai.

Quốc Bảo liền hôn lên môi Minh Thùy, môi vừa chạm xuống đã trở nên mạnh mẽ, long trời lở đất, đầu lưỡi cố chấp thô bạo xâm nhập trong lúc Minh thùy đang kinh ngạc mà khẽ nhếch miệng lên, không thể chống đỡ mà xâm nhập, lại xâm nhập…

Tựa hồ muốn đem áp lực, nhiệt tình trong khoảng thời gian qua giải thoát đi ra.

Minh Thùy phát giác bên dưới Quốc Bảo đã bắt đầu có phản ứng, cô sợ hãi mơ hồ cự tuyệt, đầu lưỡi chống đẩy đầu lưỡi cậu, phản đến thành quay.

Cô vội đấm cậu, cánh tay vô lực để trên ngực cậu lại giống như vuốt ve.

Vì thế, Quốc Bảo càng thêm không kiêng nể gì, trong mắt chớp động nóng rực dục niệm, môi như cuồng dã mà đoạt lấy, tay cũng đưa dần đến cổ áo cô. Minh Thùy đã trở nên mơ hồ, không còn suy nghĩ đến việc uống thuốc ngừa thai nữa toàn tâm toàn ý cùng QUốc Bảo đi vào khoái lạc.

Nhưng ngay khi cô đang trào dân mãnh liệt sự ham muốn thì Quốc Bảo đã buông cô ra rồi bảo:

– Em đi tắm đi.

Nói xong cậu cũng đi lấy đồ ngủ ra nhà tắm ngoài , bỏ lại Minh Thùy như một mũi tên đã bị giương ra. (đáng đời cưng ^^).

Minh Thùy tắm xong thì thấy Quốc Bảo đã nằm quay lưng về một phía không giống như thái độ mọi ngày vừa thấy cô đã nhào đến lôi tuột váy ngủ của cô xuống. Trong lòng Minh Thùy bỗng cảm thấy bất an vô cùng.

Cô từ từ chui người vào chăn, nhưng chẳng thấy Quốc Bảo có động tĩnh gì giống như người say. Nhưng rõ ràng trong buổi tiệc vì có tới 3 bà bầu nên họ hoàn toàn không động đến một giọt bia rượu nào thì lấy gì mà say. Cũng không thể là vì mệt được.

Minh Thùy đã quen được Quốc Bảo ôm lấy khi ngủ, hôm nay cậu xoay người lại khiến cô có cảm giác trống vắng cô đơn, cô xoay người vòng tay choàng qua eo Quốc Bảo rồi khẽ hỏi:

– Anh ngủ rồi à.

– Chưa.

Nghe Quốc Bảo đáp, Minh Thùy thấy thất vọng vô cùng. Anh chưa ngủ vì cớ gì mà lại….người ta đã bị làm cho ngây ngất rồi vậy mà lại bở dỡ nữa chừng thật khó chịu còn hơn chết . Lại cảm thấy hơi ấm từ người cậu tỏa ra càng khiến cô kích động (=.=)

Đưa tay luồn vào áp của Quốc Bảo khiêu khích nhưng chẳng thấy Quốc Bảo động đậy gì. Điều này càng khiến quyết tâm chinh phục của Minh Thùy tăng cao.

Cô ngồi bật dậy cởi chiếc váy ngủ của mình ra để lộ thần hình gợi cảm, cô trèo qua người QUốc Bảo, chui vào trong lòng cậu nằm, nhưng Quốc Bảo xoay người lại hướng khác rồi bảo:

– Ngủ đi.

Mấy hôm sau, đã quá khuya rồi mà Quốc Bảo vẫn cứ ngồi xem ti vi khiến Minh Thùy càng rạo rực đứng ngồi không yên.

Cô quyết định thử lần nữa, bước đến tắt đèn rồi đến xòa vào lòng Quốc Bảo, cô cắn nhẹ vành tai QUốc Bảo khẽ thì thầm:

– Ông xã, em nhớ anh.

Sau đó cô ôm eocủa Quốc Bảo, thân mình giống như rắn cuốn lấy cậu, môi khẽ hôn lên vai, thăm dò trên người cậu, một đường xuống phía dưới.

Quốc Bảo bị kích thích hít vào một hơi, không còn đủ khả năng duy trì khoảng cách với Minh Thùy nữa bèn kéo cô vào lòng, tay ôm lấy eo cô, chà sát môi cô rồi lên người cô qua lớp váy mỏng mà hôn xuống dưới
Không có đèn, bức màn cũng không có khép lại.

Minh Thùy nằm trên giường, hai sợi dây vai áo bị kéo xuống vừa vặn lộ ra hai bên ngực, cậu ngậm nhanh một mảnh mềm mại.

Đầu lưỡi nóng bỏng cuốn quanh nụ hoa mẫn cảm khéo léo, sự tê dại ăn mòn thần trí, như mất hồn.
Minh Thùy không nén được tiếng rên rỉ đứt quãng.

Ánh trăng bên ngoài soi vào, bên trong phòng toàn màu trắng, ga giường màu trắng như tuyết.
Hấp dẫn.

Ngón tay Quốc Bảo dần dần thăm dò xuống phía dưới, lướt qua bụng bằng phẳng, tiến vào giữa hai chân Minh Thùy.

Minh Thùy như người chết thu người trên giường, trong bóng đêm chỉ cảm thấy ngón tay thon dài thong thả mà xâm nhập cơ thể cô, nhẹ nhàng ra vào.

Kích thích mãnh liệt làm cho Minh thùy nhịn không được than nhẹ

Quốc Bảo tăng thêm hưng phấn, hết thảy quá mức phóng đãng, Minh Thùy nhắm mắt lại, không dám nhìn cậu, tri giác càng thêm mẫn cảm, thân thể ngã vào vùng tội ác vui thích, không thể tự kềm chế.

Bị kích đến ngây dại nhưng Quốc Bảo vẫn chưa chịu xâm nhập sâu vào trong thân thể cô.

Mãi đến lúc cô không còn lý trí, toàn thân máu đều chảy xuôi, cô ôm chặt lấy Quốc Bảo. Cô thậm chí còn xoay người, đẩy cậu ngã trên giường, sau đó, nằm lên phía trên, một tay đỡ bả vai rộng lớn của cậu, một tay chống thân thể, nhắm ngay phía dưới thân nóng như lửa mà hạ xuống.

Chậm rãi ngồi xuống…

Thân thể hoàn toàn bị phình lên, không hề có khoảng cách, cô cắn chặt đôi môi, ngồi xuống, để cậu vùi sâu vào chỗ thân thể sâu nhất của cô. Cảm xúc cực độ mãnh liệt xuất hiện, cô đột nhiên căng thẳng toàn thân, cơ hồ không thể hô hấp,

– Ông xã” – Kêu gọi xong, tay cô đặt ở trên vai anh vô ý thức nắm chặt, móng tay khảm vào làn da nóng rực của cậu.

Quốc Bảo nặng nề mà hừ một tiếng, không biết là thống khổ, hay là hưng phấn.

Minh thùy cố gắng hết sức, vẫn không thỏa mãn được kích thích mà cậu muốn, ban đầu cậu còn có thể nhẫn nại, chịu đựng tiết tấu của cô.

Sau đó nhẫn không được . Cậu nghiêng người, ấn Minh thùy trên giường.

Minh Thùy lại không động, tùy ý hai tay cậu nâng chân cô lên, tách ra, nhanh xâm nhập thẳng tới, tiếp tục điên cuồng mà va chạm.

Cảm xúc mãnh liệt như mưa rền gió thét, ma sát chặt chẽ, khoái cảm kinh người không ngừng kéo đến, bị Quốc Bảo đưa lên đỉnh.

Minh Thùy không nhịn được rên rỉ, dùng sức cắn môi, nhịn xuống tiếng thét khát vọng chói tai.

– Thích không? – Quốc Bảo cười hỏi.

Mồ hôi theo từng lỗ chân lông chảy ra, Minh Thùy mơ mơ màng màng gật đầu, chạm tay lên mặt cậu sung sướng thỏa mãn.

Về sau, Minh Thùy đã quên mất luôn việc phải uống thuốc ngừa thai

Kì thực cái cách này của Quốc bảo là do Thiên minh bày cho. Vĩnh Phong và Thế Nam cũng gầu đầu đồng ý.
Đến khi hay tin minh Thùy có thai, Vĩnh Phong và thế Nam đều thầm mắng tên ngốc Quốc Bảo. Có biết khi vợ mang thai thì cực khổ thế nào không?

Nghĩa là phải kiên cữ nhiều, không phải cứ thích là có thể làm như QUốc Bảo đâu.

Đã vậy, hai bà bầu kia khi thai nghén hành càng khiến hai ông chồng thêm khổ sợ.

Hiểu Đồng cứ hay đói bụng, thèm ăn hết món này đến món kia. Có khi nữa đêm tỉnh dậy bảo thèm ăn món ăn mà trước nay chưa từng ăn, không ăn không ngủ được. Bảo cậu nữa đêm đi đâu tìm thức ăn. Đành ra lệnh đầu bếp của nhà hàng mình phải đến làm cho cô ăn nhưng cô chỉ ăn vài miếng rồi thôi.

Thế Nam càng thảm hơn, Hiểu Đồng dù sao vẫn ăn uống đầy đủ bổ sung cho em bé, còn Đình Ân thì chẳng thể ăn được gì mà cứ nôn mãi. Người gầy rạc cả lên khiến Thế Nam vất vả chạy đi chạy về. Tìm đủ món ăn ép cô ăn, nhưng cô cứ lắc đầu, nhìn thấy món ăn là muốn nôn.

– Phải cho nó chịu khổ với chúng ta mới được – Thế Nam cười nham hiểm nói với Vĩnh Phong.

Ngoại truyện 3

Chào mọi người, em tên là Triệu Viễn Hinh. Em là con của ba Vĩnh Phong và mẹ Hiểu Đồng. Tên em là lấy vần đầu của chữ Vĩnh và chữ Hiểu tạo thành.

Năm nay em được 4 tuổi rồi. Em bắt đầu đi học mẫu giáo. Mẹ Hiểu Đồng thì suốt ngày bận việc ở công ty rồi về nhà nấu cơm nên toàn ba Vĩnh Phong đi đón em.

Thật là hãnh diện nha, ba của em đẹp trai nhất trong số phụ huynh ở trường. Cô giáo em mỗi lần tới giờ ra về đều bắt đầu lôi cái thứ mà nghe nói được gọi là sơn môi ra vẽ vẽ lên miệng. Chả hiểu để làm gì, nhưng điều đặc biệt là khi đó, cô lại vô cùng quan tâm chăm sóc em. Mà nghe nói cô của em chưa có bạn trai. (=”=)
Dì Hiểu Đường bảo với em rằng khi ở trường em phải gọi ba là anh. Kì không cơ chứ. Nhưng em rất ngoan nha, rất biết nghe lời dì, vì mẹ Hiểu Đồng luôn dạy rằng phải biết vâng lời người lớn, cho nên khi ở trường, em đều gọi ba Vĩnh Phong bằng anh (^^).

Nghe lời người lớn nhất định là không sai mà, khi em gọi ba là anh. Cô giáo em đối với em vô cùng tốt nha, thường cho em ăn nhiều hơn các bạn khác, quan tâm em hơn các bạn khác nha. Sướng lắm….(0 . 0)
Khổ nỗi cô giáo em rất kì cục, cứ mỗi lần ba em đến thì cứ bắt em đứng yên cho cô sửa tới sữa lui quần áo cho chỉnh tề, hại quần áo được mẹ Hiểu Đồng ủi kỹ bị cô dày vò đến nhăn nhúm luôn. Thiệt là khổ với cô quá đi. (>0<)

Mà ngộ nhất là khi ba cười nói với cô thì hai gò má cô đỏ bừng lên như hai quả cà chua, cái vạt áo trước của cô bị cô dày vò trong lòng bàn tay. Ngộ ghê luôn (# . #)

Điều lợi thứ hai khi nghe lời dì Hiểu Đường là khi ra về ba thường cho em ăn kem lắm nha, ở nhà mẹ Hiểu Đồng không cho em ăn đâu vì sợ em bị sâu răng. Ba bảo :

– Viễn Hinh ngoan về nhà đừng có kể gì với mẹ nha.
Tất nhiên em không kể rồi, em khôn lắm nha, kể rồi ba không mua kem cho ăn thì sao, mà em cũng không hiểu ba không cho em kể gì với mẹ nữa. (? .?)

Tới giờ cơm, mẹ Hiểu Đồng nấu nhiều món ngon cho em ăn, mẹ gắp thức ăn đút cho em ăn, vừa đút vừa hỏi:

– Viễn Hinh ngoan, kể cho mẹ nghe xem, hôm nay “anh” Vĩnh Phong của con đã nói gì với cô giáo vậy.

Mẹ cố tình nhấn mạnh chữ “anh”, làm ba đang ăn cơm thì bị sặc , vỗ tay vuốt ngực quá trời, sau đó lấm lét nhìn mẹ Hiểu Đồng rồi nhìn qua em làm dấu im lặng. Mẹ Hiểu Đồng liếc nhìn ba một cái thiệt là sắc bén nha, em nhìn thấy còn lạnh nữa là, cũng may cái nhìn đó không dành cho em. Thiệt là tội ba Vĩnh Phong quá
( +.+)

Em tất nhiên là không khai ra rồi, em vẫn còn muốn ăn kem dài dài mà.

Nhưng cũng may mẹ Hiểu Đồng cũng không ép em trả lời, ngồi im lặng đút cơm cho em ăn mà tuyệt không thèm nói gì với ba Vĩnh Phong một lời. Nhìn vẻ mặt khổ sở của ba mà em thấy tội ghê (@ . @)

Sau đó mẹ dặn dò vài câu với V.ú Năm, giao em cho V.ú với dì Hiểu Đường rồi bỏ đi về phòng đóng cửa lại.
Em thấy ba Vĩnh phong thở dài đuổi theo về phòng. Hình như là mẹ em đang giận, mà em cũng chẳng rõ mẹ giận chuyện gì ( TT_TT)

– Người lớn phức tạp thế đó – Dì Hiểu Đường cười xoa đầu em bảo.

Điều lạ lùng là, mỗi khi mẹ giận ba bỏ về phòng, ba đuổi theo. Mấy tiếng sau hai người mới mở cửa phòng đi ra, sắc mặt mẹ đỏ hồng có vẻ ngượng ngùng hết giận, còn ba thay vẻ mặt khổ sở bằng vẻ mặt vui sướng ( >o<)

Em tò mò muốn biết là ba làm gì để mẹ hết giận nên sau này đã hỏi chú Quốc Bảo, chú ấy liền bảo là:

– Mẹ con phạt quỳ ba con đó mà…

– Vậy sao mặt ba con lại vui vẻ như vậy – Em ngơ ngác hỏi, em cũng từng bị phạt quỳ rồi nha, thật sự là đau chân lắm nha, không thể nào vui vẻ như thế được.

– Ba con bị phạt quỳ trên giường ấy mà (>0<)

À, thì ra là vậy, hèn chi ba em vui thế. Phạt quỳ trên giường sướng muốn chết đi được có nệm êm như thế. Mai mốt mẹ có phạt em, nhất định phải xin phạt ở trên giường mới được ( cười té ghế )

Em bây giờ vẫn thích ngủ với ba mẹ nha, nhưng dường như ba không vui thì phải. Chắc tại vì em lúc nào cũng ôm mẹ đi ngủ mà không ôm ba đi ngủ. Chắc ba ghen tị đó mà, thôi vậy, mai mốt em đành ôm ba ngủ để ba không ghen tị và buồn nữa ( nhóc à, lầm to rồi )

Bữa kia, ba Vĩnh Phong hỏi em có thích em bé không. Em đã từng nghe dì Hiểu Đường đọc bài “làm anh khó đấy” cho anh Phong con bác Thiên Minh nghe rồi, đúng là làm anh thật khó nha, nhưng không sao, Viễn Hinh rất thích có em bé, rất muốn được làm anh. Cho nên em trả lời ba rằng em rất thích có em bé, thế là ba dẫn em đi đến một nơi bán toàn đồ trẻ em, ba bảo em có thể tha hồ lựa chọn thứ em thích. (bị dụ dỗ rồi )
Vậy là mua thật nhiều đồ về nhà. Ba sắp xếp cho em một phòng riêng nha, toàn là những thứ em thích thôi.

Em vui lắm, thích vô cùng. Chỉ có điều ba bảo từ nay em phải ngủ ở đây, không thể ngủ cùng ba mẹ nữa. Em buồn lắm nha, nên nhất quyết không chịu.

Nhưng sau đó ba bảo rằng:

– Viễn Hinh ngoan, không phải con thích có em bé à, con ngủ cùng với mẹ Đồng, con hay đạp lung tung, làm em bé đau, em bé không chịu ra đâu.

Thế là sau đó em đành ngoan ngoãn ngủ ở trong phòng mà ba dành cho em để cho em bé ra đời . Vậy là em có thể làm anh rồi, không cần phải ganh tỵ với anh Phong nữa làm gì. (ngu quá nha em trai )

Mà bây giờ em biết vì sao ba rất sợ mẹ Hiểu Đồng rồi. Mà không phải một mình ba sợ vợ đâu nha, bác Thiên Minh cũng rất sợ dì Trúc Diễm, chú Thế Nam cũng rất sợ dì Đình Ân, chú Quốc Bảo cũng rất sợ dì Minh Thùy.
Mà nguyên nhân chỉ có một thôi nha. Nguyên nhân là do em và các bạn.

Cái này bí mật nha, là em nghe bà nội kể lại thôi, em kể cho mọi người nghe, mọi người đừng kể với ai nha.

Chuyện là vầy nè, lúc đó, em và các bạn con của mấy chú mấy dì vẫn còn nằm nôi. Ba và mấy chú đã cùng nhau đi uống rượu vui vẻ nha, nghe nói còn có mấy chị xinh xinh phục vụ tận tình nha. Ba và mấy chú giải thích rằng, bởi vì họ là những người đàn ông có trách nhiệm với gia đình nên luôn cùng vợ chăm sóc con nhỏ. Mà cái chuyện chăm con vô cùng vất vả.

Ba và các chú mới đi bar cùng nhau để giải trí xã stress một chút thôi. Chỉ có điều, bị một người bạn của dì Minh Thùy bắt gặp được vậy là có một chiến dịch tẩy chay các ông chồng của các bà vợ.

Sau một thời gian chiến tranh lạnh dưới sự biết lỗi của các ông chồng như vẫn không được tha thứ. Các bà vợ đã bàn giao việc chăm sóc con cho chồng, sau đó sữa soạn thật xinh đẹp để đi vũ trường. Người ta nói, gái một con trông mòn con mắt nha, mẹ và các dì rất đẹp, vừa bước chân vào cũ trường thì ngay lập tức có người kéo đến ve vãn.

Chỉ có điều ngay lúc đó đã bị ngăn chặn bởi ba và các chú. Mấy tên kia không có cơ hội được tiếp cận thêm chút nào cả. Ba và các chú rất giận đã lôi ngay mẹ và các dì trở về sau đó …. khụ khụ …. Là trừng phạt gì gì đó….

Em cứ nghĩ là mẹ và các dì bị phạt vì tội dám bỏ chồng bỏ con đi chơi, không ngờ là người bị phạt là ba và các chú mới đúng.Cuộc cách mạng của các ông chồng bị thất bại hoàn toàn .

Bởi vì sau đó, em thấy ba phải nấu cơm, giặt đồ, dọn nhà, trong khi mẹ và các dì tán chuyện qua điện thoại với nhau. Nghe đâu mấy chú cũng đồng cảnh ngộ.

Số phận đàn ông cũng bi thảm quá đi nha. Biết vậy em không làm đàn ông làm gì

Nói chung là….còn rất nhiều truyện nha, thôi tới giờ em đi ngủ đây, mai mốt kể chuyện tiếp cho mọi người nghe. Ngủ ngon.

Chào mọi người! Em hôm nay tiếp tục kể cho mọi người nghe chuyện về gia đình em như đã hứa.

Cái này em kể bí mật thôi nha, mọi người đừng nói lại cho ba Vĩnh Phong nghe kẻo ba em thẹn quá hóa giận không mua kem cho em nữa thì em nghỉ chơi với mọi người luôn.

Chuyện là ba em nhìn thì người lớn thế thôi nhưng cực kì trẻ con nha. Hôm đó, sau khi mẹ và em đi từ nhà nội về thì tậm trạng của mẹ em rất vui vẻ. Nấu cơm cũng mĩm cười, rửa chén cũng mĩm cười, nói chung là cực kì vui luôn á, đến nỗi, mẹ cho phép em ăn kẹo vào buổi tối luôn.

Ba Vĩnh Phong nhìn thấy vậy nên hỏi nhỏ em:

– Viễn Hinh ngoan, nói cho ba biết: Hôm nay hai mẹ con đã đi đâu? Ba lấy kem cho con ăn.

Em ngoan lắm nha, tất nhiên em luôn trả lời thành thật. Em bảo rằng:

– Hôm nay con và mẹ đi thăm ông bà nội.

– Còn đi đâu nửa không? – Ba Vĩnh Phong của em gật đầu hỏi tiếp .

– Đi siêu thị, đi nhà sách….- Em ngoan ngoãn liệt kê trả lời .

– Có gặp ai không?

Em gật đầu rồi trả lời:

– Rất nhiều người ạ.

Vốn dĩ là vậy mà, siêu thị, nhà sách lúc nào mà chẳng đông người.

Mặt ba Vĩnh Phong sầm xuống khi không tìm được đáp án mình mong muốn. Em thấy vậy liền nhớ ra một chuyện liền lặp tức kể cho ba Vĩnh Phong nghe, cũng để ba Vĩnh Phong giải thích cho em hiểu nghĩa của cái từ này là gì.

– Hôm nay mẹ bảo mẹ gặp lại mối tình đầu của mẹ. Mối tình đầu là sao hả ba?

Em sai rồi, sai trầm trọng luôn, em khóc đây, em thật ngốc nghếch (TT_TT) . Dường như em đã hỏi một điều không nên hỏi, bởi vì sau đó sắc mặt ba Vĩnh Phong cực kì kém luôn. Đen thui như đ.ít chảo không dính của mẹ Hiểu Đồng. (^^)

Bởi vì khi em bảo:

– Ba lấy kem cho con ăn đi.

Thì ba liền bảo:” Tối rồi, không được ăn nữa” – Ba bỏ đi về phòng đóng cửa cái rầm gây chấn động mọi người thật là thiếu lịch sự ghê. ( thằng này hỗn ghê)

Đấy , mấy anh chị xem, ba em có giống trẻ con hay không, chỉ có trẻ con mới nuốt lời ( sai rồi nhóc, người lớn mới nuốt lời). Nói cho em ăn kem đã cuối cùng bỏ đi như thế, có trẻ con không cơ chứ. (>0<)

Thấy mặt em buồn, dì Hiểu Đường liền hỏi tại sao, em phải liếm môi kể lại lần nữa. Dì bèn cười xoa đầu em bảo: “Ba con đang ghen”

Ghen? Nó là cái gì vậy, liên quan gì đến việc ăn kem của em ( thua thằng nhóc này luôn )

Nhưng nói gì thì nói, chuyện ba hứa lèo với em là không được. Cho nên em đã kể chuyện này lại cho ông nội em nghe, bởi vì ông đã dạy rằng: Nam nhi phải nhất ngôn cửu đỉnh, nói phải giữ lấy lời.

Ông nội em nghe xong thì phá ra cười, bảo với em rằng:” ba con đang ghen với chính mình, bởi vì mối tình đầu của mẹ con là một thằng nhóc, mà thằng nhóc đó chính là ba con”

Chuyện là lúc nhỏ, mẹ em cùng ông ngoại của em đi tham dự một buổi tiệc, mẹ em bị lạc đang ngồi khóc thì đã gặp ba em, được be em dẫn đi tìm ông ngoại, cho nên mẹ xem ba là mối tình đầu của mình. Cho nên khi bà nôi cho mẹ xem hình lúc nhỏ của ba, mẹ nhận ra thằng nhóc đó chính là ba em, coi như đây là duyên phận của hai người đã có từ lâu. Cho nên mẹ mới vui mà cười mãi như thế.

Xem xem…ba em có buồn cười không, tự ghen với chính mình.

Tất nhiên em đem chuyện này chạy vào phòng ba định kể với ba để còn được ăn kem thì ….

Khụ ….khụ….Ba và mẹ em đang hôn nhau ở trong phòng ấy.

Cái này cấm trẻ con nhìn nha, lúc nhìn thấy trên ti vi mẹ lấy tay bịt mắt em lại, mẹ em bảo:” trẻ con nhìn vào sẽ bị mù mắt đó”

HuHu….em nhìn thấy rồi. Nhưng em có một thắc mắc là nhìn mấy lần mới bị mù.

Bởi vì, lần trước ,mẹ Hiểu Đồng bị cảm, mẹ không chịu uống thuốc vì sợ đắng . Nói nhỏ nha, mẹ còn thua em, em uống thuốc giỏi lắm.

Chẳng hiểu ba em giỗ giành mẹ bằng cách nào, nhưng khi em vào phòng thì thấy ba và mẹ đang hôn nhau. Cho nên sau đó em đã khóc nức nở một trận luôn, bởi vì em sắp bị mù rồi.

Mà bị mù là không thấy đường, làm sao chọn bánh ăn, làm sao xem phim hoạt hình được.

Nhưng thật may mắn là sáng hôm sau em lại không bị mù, mừng ghê. Nhưng ba em lại bị cảm, còn mẹ em thì hết bệnh. Em thương ba quá đi mất, chắc là ba đã gánh chịu sự mù lòa dùm em và bệnh cảm của mẹ. Ba em đúng là trụ cột của gia đình.

Mà nhân nói đến cái chuyện hôn, em lại hiểu ra một vấn đề là, trẻ con có thể hôn thoải mái mà không bị la nha, còn người lớn mà hôn bậy là bị ăn đòn ngay.

Bởi vì, có một hôm, em bắt gặp một người bạn nam của dì hôn trộm dì, khiến dì đỏ bừng cả mặt, đánh vào vai người bạn ấy một cái rồi bỏ chạy. Trong khi em hôn dì ấy cả ngàn lần mà có thấy dì ấy đánh em bao giờ đâu cơ chứ.

Mà không phải ai em cũng hôn nha, mà cũng không phải ai em cũng cho hôn em nha. Em cũng có tôn nghiêm của đàn ông như lời ba dạy đó.

Em…em …chỉ cình nguyện cho một bạn hôn em thôi. Bởi vì….bởi vì em thích bạn ấy….

Bạn ấy là con của chú Thế Nam. Tên là Diệp Hân, bạn ấy cực kì dễ thương và đáng yêu nha.

Mỗi khi đi học, ba Vĩnh Phong đều mua cho em một cái thạch để dành ăn. Ai xin em cũng đều không cho, nhưng khi bạn ấy hôn em một cái em liền ngoan ngoãn để bạn ấy lấy mất cái thạch của mình. (Đồ dại gái)

Hổng phải em dại gái đâu nha, nhưng mà bởi vì nụ hôn nó có một ma lực vô cùng ghê gớm, nó khiến người ta ngu dại và có cảm giác ngọt ngào vô cùng. Hổng tin mọi người hôn thử đi. Coi có bị gọi là dại giống em không?
Tôi không là ai cả, tôi chỉ là một khoảng lặng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+