Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Shock Tình – Chương 48-52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHAP 48: LỜI TỎ TÌNH CỦA SIÊU TRỌNG

Tối hôm qua…

– Cô gan lắm! Dám sai người bắt cóc con nhỏ! Cô coi lời tôi nói không có chút giá trị nào ư? 

– Tôi đã cảnh cáo với cậu rồi, ai chứ con nhỏ đó thì không thể! Nó đã vượt quá giới hạn của mình, nó phải tự gánh lấy!

– Im đi! Cô có quyền gì mà đụng vào con nhỏ chứ?

– Quyền ư? Quyền của một người mẹ kế không chấp nhận nhìn thấy con mình bị lấn sâu hơn vào vũng bùn của sự chạnh lòng không đáng có. Và quyền của một người yêu cũ không chấp nhận bạn trai của mình đi thích một đứa con gái không phù hợp, không xứng đáng! 

– Câm mồm ngay cho tôi! Từ cái giây phút cô bước lên xe hoa về làm vợ ông già thì chúng ta đã không còn bất cứ một mối liên quan nào nữa! Hãy yên phận mà sống đi! Đừng khiến tôi phải độc ác!

– Cậu đừng dọa tôi! Ai chứ cậu thì tôi không tin cậu nhẫn tâm đụng đến tôi! Còn việc cậu nói chúng ta không còn liên quan gì đến nhau thì hơi lầm đấy! Chúng ta vẫn là mẹ và con, nhưng trên hết, giữa tôi và cậu còn có một thứ quan trọng hơn mà cả cuộc đời này vì nó cậu phải mãi mãi bên tôi! Có muốn tôi nhắc lại cho mà nghe đó là gì không? 

– Im đi! Cô đã thay đổi rồi! Thay đổi đến đáng sợ! Lần cuối cùng tôi nói chuyện nhẹ nhàng với cô, hãy tránh xa con nhỏ ra. Nếu cô còn dám đụng vào nó thì một giọt máu nó rơi ra sẽ được đổi bằng cả tính mạng cuả cô đấy!

– Đừng nóng như thế! Tôi biết cái tình cảm của cậu với con nhỏ chỉ là một phút mềm lòng không đáng có, rồi thể nào cậu cũng sẽ quên nó để về với tôi. Vì sự thật là cậu chỉ yêu mỗi mình tôi thôi, mãi mãi là thế! Ha ha…

– Yêu ư? Bây giờ trong mắt tôi! Cô chỉ là một con quỷ! 

Rụp…

Đó là cuộc nói chuyện điện thoại của Devil với người mà cậu nhóc gọi là “dì”. Lúc đó Nim vẫn còn trong phòng tắm nên không nghe được…

Và để hiểu Devil, có lẽ Nim còn phải mất nhiều thời gian hơn nữa…

…………………………

Bây giờ chỉ còn lại một mình Nim dưới giàn hoa giấy. Trong mơ hồ cô bé nhận ra, người đàn bà đó không đơn thuần chỉ là một người mẹ kế, đối với Devil, cô ta còn là một cái gì đó rất quan trọng, quan trọng đến mức khiến Devil sẵn sàng buông tay Nim để đến với người đó…

Lắc nhẹ đầu một cái, Nim bước đi. Mùi hoa lài lại bay vào mũi, mân mê những dòng cảm xúc miên man trong lòng cô bé…

Vừa đến trường, Nim đã thấy bóng dáng Angle bước ra từ chiếc xe ô tô màu trắng. Cố gắng mỉm cười thật tươi, Nim chạy lại định bụng xin lỗi cậu nhóc vì tối hôm qua đã không từ mà biệt. Nhưng nụ cười của cô bé lại được đáp trả bằng một ánh nhìn thờ ơ đến lạnh lùng. Angle không thèm nhìn Nim lấy một cái, bỏ hai tay vào túi quần và đi thẳng vào trong.

Nim khựng lại nhìn theo. Chắc là cậu ta giận rồi. Cũng phải, tự nhiên biến mất như thế, không bực mình mới là lạ. Thế là Nim đành lủi thủi đi bước vào trường.

Suốt 3 tiết học, đầu óc Nim cứ ong ong về chuyện hồi sáng, về cái ánh mắt đầy đau đớn của Devil khi nghe tin người đàn bà đó tự sát. Tất cả vòng vòng trong đầu cô bé khiến Nim thấy khó chịu vô cùng. 

Cuối cùng thì giờ ra chơi cũng đã đến, Nim định xuống căn tin ăn cái gì đó để đỡ đói và cũng để quên đi cậu bạn ác quỷ. Sáng nay cô bé chưa có gì vào bụng. Nhưng mới bước ngang cầu thang Nim đã bắt gặp một cảnh tượng khó tin….

Trước mặt cô bé là Tú Vân và Angle. Cô bạn thân của Nim đang thu hết can đảm chìa một hộp quà to đùng trước mặt Angle.

– Đây là tấm chân tình của mình! Mong bạn nhận cho!

Nim cùng lũ học sinh đứng xung quanh há hốc mồm ngạc nhiên. Vốn biết Tú Vân là người can đảm hiếm có nhưng chả ai dám ngờ cô bé 84kg này lại có thể làm điều này. Nim vội vã chạy lại.

Angle vẫn đứng im lặng, không phản ứng gì. Mắt hướng về hộp quà, tay bỏ trong túi quần. Ba giây sau, cậu nhóc ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm vào Tú Vân. Cái nhìn khó chịu đến mức khiến Nim cũng phải giật mình.

– Tặng tôi ư? Nhân dịp gì?

– Nhân dịp tôi quyết định theo đuổi bạn! – Tú Vân dõng dạc.

Và câu nói mang tầm lịch sử nhân loại đó đã ngay lập tức được toàn bộ những chiếc di động có xung quanh ghi âm và quay phim lại. 

Nim hốt hoảng nhìn cô bạn thân của mình. Mắt không kịp nhấp nháy.

Riêng Angle, cậu nhóc thoạt đầu cũng vô cùng kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã trở lại bình thường. Nở một nụ cười made in Angle rồi hướng mắt về Nim, tay đưa lên cầm hộp quà. ( Kì lạ thật nhỉ, mắt thì nhìn người khác, tay thì lại nhận quà, bó tay! +_+). Những tiếng rú đã bắt đầu phát lên từ mấy cái “loa người” xung quanh. Tú Vân hồ hởi cười tươi rói, Nim thì ngơ ngác nhìn Angle. 

Rầm….

Hộp quà đáp đất, với một lực khá mạnh.

– Xin lỗi! Nhưng tôi không cho phép bạn theo đuổi tôi! 

Cậu nhóc kết thúc mọi chuyện bằng một câu nói ngắn gọn rồi lạnh lùng bước đi. Nim nhìn theo, cô bé không thể tin được đó là cậu bạn Nhật Phụng của mình, không thể tin được đó lại là Angle – thiên thần luôn khiến người ta hạnh phúc. Trong giây lát, Nim chạy theo níu tay cậu nhóc lại. 

Và một ánh nhìn đáng sợ khiến Nim giật mình buông tay.

CHAP 49: SỰ TRUY ĐUỔI CỦA QUỶ.
– Bạn muốn gì? 

( Sao bạn lại làm thế? Bạn không thể từ chối nhẹ nhàng được hay sao?)

– Tôi không hiểu bạn đang nói gì! Và cũng không muốn hiểu! – Angle đột ngột quát ầm lên rồi bực tức bỏ đi.

Lần đầu tiên, học sinh trong trường mới có dịp được chiêm ngưỡng sự tức giận của thiên thần…

Nim lạnh người. Angle đó sao???? 

Cái vỗ vai của Tú Vân đưa Nim về thực tại. Kì lạ là Tú Vân không khóc, cũng không có vẻ buồn bã hay thất vọng. Nim ngạc nhiên.

( Bạn không sao chứ?)

– Ối dào! Tình huống này đã được mình tiên đoán trước rồi! Nếu cậu ấy nhận hộp quà của mình thì mới khiến mình buồn đấy! Vì như thế thì không còn là Angle mà mình thích nữa!

( Đang nói cái gì thế?) – Nim trợn mắt nuốt từng lời của Tú Vân.

– Thực ra thì…- Tú Vân cười bẽn lẽn – trong hộp quà đó không có cái gì cả, chỉ toàn là giấy vụn thôi à! May mà cậu ấy không nhận, nếu nhận thì chắc mình hết cơ hội theo đuổi.

Nim ngỡ ngàng vỗ vỗ lỗ tai sợ rằng mình nghe nhầm. Tú Vân đang nói cái gì thế nhỉ???

( Bạn…bạn…làm thế với mục đích gì chứ?)

– Mục đích hả??? Thì chỉ để thăm dò thôi! Nếu lần này cậu ấy chỉ cầm hộp quà mà vất đi thì chứng tỏ những lần sau sẽ nhẹ nhàng hơn. Mình đang thử nghiệm mức độ khó khăn khi theo đuổi người ta ý mà! – Tú Vân cười toe toét.

Nim lắc đầu bái phục cô bạn. Đúng là một người con gái kì lạ nhất trong những người kì lạ nhất.

Sau khi cùng cô bạn thân thanh toán mấy tô phở cùng vài cái bánh mỳ dưới căn tin, Nim trở về lớp với cái bụng căng đầy. Tú Vân bây giờ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Nhưng người ta cũng sẽ sớm quên thôi, vì ở trường này, vụ tỏ tình với hotboy thì luôn luôn có nên dần dần đã trở thành “nền nếp”. Có lẽ vì thế nên Tú Vân chả may mảy lo lắng hay sợ sệt gì, vẫn ung dung cùng Nim đi quanh trường.

Tan học….

Nim xách ba lô lên vai rồi bước ra cổng. Hôm nay có Tú Vân nên chắc chắn cô bé sẽ không phải đi bộ về. Nim nhảy lên vỉa hè đứng đợi.

Vài phút sau thì Angle cũng bước ra. Cái mặt thiên thần vẫn lầm lầm lỳ lỳ khiến mấy nữ sinh vốn hâm mộ cậu nhóc cũng phải kiếm đường tránh đi, không thì dễ bị ăn họa oan uổng. 

Trước khi vào xe, Angle ngẩng mặt lên nhìn Nim. Cái ánh nhìn có gì đó trách móc, hờn giận. Nim hơi hồi hộp. Lần đầu tiên thấy cậu nhóc đối xử với mình như thế. 

Brừm…brừm…brừm….

Ầm…ầm….ầm….

Á…á…á…

Những âm thanh đáng sợ nổi lên khiến tất cả mọi người xung quanh đều giật mình …

Một chiếc xe môtô phân khối lớn không biết từ đâu lù lù xuất hiện phóng thẳng về phía Nim mặc dù cô bé đang đứng trên vỉa hè. Nếu không có cái níu tay kịp thời của Angle thì chắc Nim đã lên trên đó để làm một thiên thần thực thụ rồi. Khuôn mặt cô bé xám ngắt không còn giọt máu, cả hai lăn trên vỉa hè chẳng khác nào phim hành động. Chiếc áo sơ mi trắng của Angle đã biến màu, Nim đờ đẫn ôm chặt lấy người của cậu nhóc. Kẻ sát thủ quay đầu nhìn lại, ném một ánh nhìn tức giận rồi phóng nhanh mất hút, để lại những vệt khói mờ mờ.

– Không sao chứ? Bạn không sao chứ? – Angle hốt hoảng nhìn khuôn mặt bạc nhợt của Nim.

Nim chỉ kịp gật đầu xong thì lịm hẳn… 

……………………………….

Bệnh viện! 

Đây là lần thứ 2 Nim được phúc phận ở nơi này! 

Theo tình hình trước mắt thì cô bé không bị hề hấn gì, chỉ vì hoảng sợ quá nên chết lâm sàn và có một số vết thương nho nhỏ ở tay chân. Nhưng chừng đó thôi cũng đủ để hồn phách Angle lạc lên mây. 

Sự thật thì sau khi Nim ngất, tên ám sát đã bị người của Angle phóng xe rượt theo và “hành xử” ngay tại chỗ. Khỏi nói cũng biết ai là người đứng đằng sau vụ này…

– Bạn tỉnh rồi à? – Angle vồn vã hỏi thi thấy Nim choàng mắt tỉnh dậy.

Cô bé sau một hồi ngơ ngác cũng mỉm cười gật đầu.

– Bạn làm tôi lo chết đi được! – Angle nhăn nhó cầm tay Nim.

Vì không thể nói được nên Nim đành phải lấy tay vỗ vỗ vai cậu nhóc thay cho một lời an ủi và xin lỗi.

– Thôi bạn cứ nằm đi! Miễn là bạn thấy tôi là được, không cần phải nói gì đâu! – Angle mỉm cười, một nụ cười rất hiền nhưng thoáng chút chua xót.

Bấy giờ Nim mới chợt nhận ra Angle cũng bị thương, hình như là nặng hơn cô bé. Bằng chứng là một chiếc băng trắng nằm ngay trên trán. Nim hốt hoảng chạm nhẹ vào đó.

– Ơ! Không sao cả! Bị trầy da chút thôi! 

Nim nheo mắt lại tỏ vẻ có lỗi, nếu như không phải vì cô bé thì Angle cũng đâu đến nỗi…

– Uh thì cũng hơi đau! Tôi vốn dĩ cũng giữ gìn “nhan sắc” lắm chứ! Bị một vết thương nằm ngay trên mặt thế này tôi cũng hơi khó chịu, nhưng vì bạn thì tất cả không thành vấn đề. – Angle cười cười.

Và thế là Nim lại đỏ mặt. Thật ra Angle quá tốt với cô bé. Tốt đến mức đôi khi khiến Nim không khỏi nghi ngờ…

– Mà này! Tôi vẫn chưa hết giận bạn đâu đấy! Tối hôm qua bạn bỏ đi đâu mà làm tôi chạy đôn chạy đáo tìm thế hả? – Angle tỏ vẻ tức giận.

Nim định huơ huơ tay giải thích thì Angle cầm tay chặn lại.

– Sorry! Tôi quên mất! Bạn không phải nói gì cả! Đợi khi nào lành bệnh tôi “xử” bạn luôn một lần cho tiện! – Angle nháy mắt tinh nghịch.

Thế đấy! Cậu nhóc thiên thần lúc nào cũng đáng yêu như thế! Nhưng đừng quên cách đây vài tiếng Angle là một người như thế nào nhé!

Một ngày trời nằm ở bệnh viện, Nim thấy chán vô cùng tận. Nếu là Devil, chắc cậu ta bắt Nim xuất viện từ lâu rồi. Nhắc đến ác quỷ, cô bé lại thấy buồn buồn. Có lẽ giờ này cậu nhóc đang ở bên cạnh người phụ nữ đó. Nói cho cùng, trong mắt Devil, Nim không là cái gì hết. Nghĩ thế nên cô bé thở dài, kéo chăn lên rồi nhắm mắt ngủ…Mong sao anh trai sớm trở về, có anh, tất cả sẽ trở lại bình thường…

 

CHAP 50: ” LỘ DIỆN CON DÂU TẬP ĐOÀN IST”

Buổi sáng thứ 2 ở bệnh viện…

Angle tất tả chạy đi mua đồ ăn sáng rồi bắt Nim thanh toán cho bằng được 2 tô phở, 2 cái trứng, và 2 ổ bánh mì. Hậu quả là khiến cô bé không tài nào thở nỗi vì cái bụng quá sức chứa. 

– Bạn đã no chưa? Nếu đói thì để tôi đi mua tiếp! – Angle ân cần hỏi.

Nim hốt hoảng xua xua tay, mặt vẫn còn nhăn nhó vì quá no.

Điện thoại reo…

Angle mỉm cười rồi ra ngoài nghe điện thoại…

Nim ngồi ngao ngán nhìn đống thức ăn mình vừa mới thanh toán xong, tự khâm phục bản thân vì càng ngày càng lên level trong việc ăn uống.

Rầm…

Nim giật mình nhìn ra cửa phòng.

– Hello! Bạn bị vậy sao ko nói cho mình một tiếng hả? 

Tú Vân hớt hải chạy vào. Đúng là nhóm trưởng nhóm siêu trọng có khác. Đi tới đâu đều để lại âm vang hoàng tráng đến đó. Cái cửa phòng có lẽ phải thay chốt sau cái mở cửa đầy năng lượng của Tú Vân.

( Hì! Mình không sao! Chỉ bị xây xát nhẹ thôi à!) – Nim cố trấn an cô bạn thân.

– Nghe Angle nói bạn bị người ta tấn công. Mình lo lắm ý! Mà…- Tú Vân đột nhiên hạ giọng, mặt đo đỏ.

( Sao thế???)

– Bạn không tin nỗi đâu! Chính Angle đã gọi điện thoại cho mình đấy! Trời ơi! Cái giọng sao mà đáng yêu, nhẹ nhàng, tình cảm đến thế cơ chứ! Cậu ấy bảo mình tới chơi với bạn cho đỡ buồn! – Tú Vân vừa kể vừa diễn tả cảm xúc khiến Nim trố mắt nhìn.

( Bạn hạnh phúc đến thế cơ à?)

– Chứ sao nữa! – cô nhóc vẫn thơ thẫn với những tưởng tượng viễn vông trong đầu.

Nim thở dài một cái rồi lắc đầu, thương cô ban thân đã vướng vào lưới tình quá nặng.

– À mà này! – Tú Vân như sực nhớ ra điều gì, lôi từ trong cặp một tờ tạp chí rồi chìa ra trước mặt Nim.

– Dù tụi mình là bạn thân, nhưng nói thiệt nhìn cái này mình vẫn thấy ức ức! – Tú Vân phụng phịu.

Nim ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Cầm lấy tờ tạp chí trên tay Tú Vân…

Và tất cả như tối sầm lại trước mặt Nim khi trang bìa của tờ tạp chí là cảnh Angle hôn vào má Nim trong bữa tiệc hôm nọ. Tệ hại hơn nữa là phía dưới bức ảnh còn nhấn thêm một hàng chữ màu đỏ đậm với nội dung: “ Đã lộ diện con dâu tương lai của tập đoàn IST”! 

– Này! Bạn sao thế???? – Tú Vân huơ huơ tay trước khuôn mặt nghệch đi vì ngỡ ngàng của Nim.

( Cái này bạn lấy ở đâu thế?) 

– Trời! Thì ở quầy báo chứ sao! Mà giờ thì cả trường mình ai cũng có. Bạn trở thành cái tên hot rồi đó! Nghe nói tờ tạp chí mới ra lò vào 1h chiều hôm nay mà chỉ sau 1 tiếng đồng hồ đã bán hết sạch sẽ không còn một tờ nào cả! 

Nim tròn mắt rồi thở dài thườn thượt. Sóng gió đã bắt đầu nỗi lên rồi!

– Sao mặt bạn bí xị thế ? Mình chỉ đùa thôi chứ mình có giận hay ghen ghét gì với bạn đâu! Dù có thích Angle thật nhưng so với tình bạn mấy năm gắn bó giữa hai đứa mình thì cậu ấy chỉ là con muỗi thôi! – Tú Vân cười khì khì vỗ vai Nim động viên.

Nim cũng biết vậy nhưng chẳng thể bình tâm được. Rồi sẽ có hàng tá rắc rối xảy đến với cô bé. Kiểu này làm sao sống nổi. Nim cầm tờ tạp chí trên tay rồi buồn bã nằm xuống nhắm mắt ngủ. Tú Vân biết ý nên cũng lặng lẽ ra về…

– Mong là bạn không thích Angle, nếu không, mình không biết mình sẽ làm gì đâu….

Đó là những lời nói của Tú Vân khi đóng cánh cửa phòng cho Nim, tất nhiên là cô bé không thể nghe thấy được…

Có thể gọi đó là một sự ghen ghét “ có văn hóa”. Tú Vân cũng là con người mà, làm sao có thể rộng lượng và vị tha đến mức ấy được…

……………………………

– Bạn dậy rồi à??? – Nim giật mình khi thấy Angle đang nhe răng cười trước mặt mình.

– Cái này là…- Angle nhíu mày lại khi nhìn thấy cuốn tạp chí trên tay Nim.

Khuôn mặt cô bé buồn rũ rượi. Angle thoáng nhìn rồi cũng mỉm cười.

– Không giận tôi chứ???

Nim chả nói gì. Nếu có giận cũng không làm gì được.

– Bạn cũng không cần phải lo lắng quá đâu! Rồi mọi chuyện sẽ dần đi vào quên lãng. Cách tốt nhất để xoa dịu dư luận chính là im lặng với nó. Thật ra…tôi làm như thế cũng vì một mục đích khá cá nhân, thế nên tôi mới xin lỗi bạn trước khi thực hiện…- Angle ấp úng.

Nim nhìn với ánh mắt dò hỏi.

 

CHAP 51: NHỮNG SÁT THỦ LẠ MẶT

– Thực ra, tôi cần phải làm thế để trì hoãn lại một cuộc hôn nhân ép buộc từ phía gia đình. Tôi thì không muốn kết hôn, nhưng bố mẹ lại muốn tôi lập gia thất sớm để có người nối dõi. Người con gái đó cũng không muốn kết hôn với tôi. Nếu gia đình tôi nhìn thấy bức hình này, họ sẽ phải dừng lại việc hôn lễ. Vì cô dâu không phải là người ấy…- Angle “thành khẩn khai báo”.

Nim ngơ ngác một hồi rồi cũng hiểu ra. Nhưng chợt cô bé lại có thêm thắc mắc. Nim vớ vội tờ giấy với cây viết.

( Nhưng lỡ may bố mẹ bạn bắt tôi phải lấy bạn thì sao????)

– Ha ha! Không có chuyện đó đâu! Vì họ lựa con dâu trên những tiêu chuẩn rất khắc nghiệt, bạn không thể nằm trong danh sách đó nên không phải lo. Thực ra đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời thôi, trước sau gì họ cũng bắt tôi lấy người ấy. Trừ phi… – Angle đột ngột dừng lại, ánh mắt đầy hàm ý hướng về phía Nim.

Cô bé thận trọng lùi người lại phía sau, không quên chìa ra mảnh giấy…

( Trừ phi gì cơ????)

– Trừ phi…chúng ta có con! – Angle mỉm cười. 

Nim sửng sốt quay mặt về phía khác. Angle đang nói cái gì thế cơ chứ??? Mặt cô bé đã bắt đầu đỏ lên.

– Ha ha! Bạn không cần phải sợ hãi như thế! Chuyện đó không thể xảy ra đâu. Bạn nhát gan quá! Thôi! Tôi làm thủ tục xuất viện rồi, bạn thay áo quần đi rồi tôi đưa bạn về nhà! – Angle xoa xoa đầu Nim cười xòa rồi đứng dậy ra khỏi phòng.

Tim cô bé vẫn đập thình thịch. Càng lúc Angle càng khó hiểu và càng đáng sợ…

………………………………

6h30 tối.

Trên chiếc xe màu trắng, Nim cùng Angle trở về nhà cô bé. Cảm giác được về nhà mới thoải mái làm sao. Nim hứng khởi cười tươi. Angle nhìn sang, khuôn mặt thoáng rạng lên nhưng cũng không nói gì.

Còn cách vài mét nữa là tới nhà…giàn hoa giấy màu đỏ tươi đã thấp thoáng đằng kia, nhưng sao mà trông chúng không được đẹp như ngày thường. 

Chợt điện thoại Nim reo lên, là số của anh trai. Cô bé thấy lạ, có bao giờ anh trai gọi đâu, chỉ toàn nhắn tin thôi vì Nim làm sao nói chuyện được mà gọi. Cô bé bối rối nhưng cũng nhấn nút nghe, lòng đã cảm thấy một cái gì đó không lành………..

– A lo! Cưng đang ở đâu đấy! Cưng nghe được điện thoại tức là không bị gì rồi! Mau mau rời khỏi nhà ngay, đừng về đó nữa, nghe lời anh, nhanh chạy đi, không thì em bị tụi nó giết mất! Chạy đi em! Chạy đi em! …..

Ba chữ “ Chạy đi em!” vang lên trong đầu Nim cùng lúc với một âm thanh đáng sợ nổi lên. Một chiếc gậy sắt không biết từ đây đập thẳng vào cửa trước của xe ô tô mà Nim mà Angle đang ngồi làm tấm kính bị chấn động nhưng rất may là không bị vỡ. Rồi mấy chục tên bịt mặt xuất hiện đứng bao vây chiếc xe. Angle giật mình nhìn ra…

– K.h.ố.n n.ạ.n! Mày lái xe vượt khỏi tụi nó đi! – Angle la lớn.

Tên tài xế hốt hoảng tăng ga quay vô lăng nhưng chiếc xe vẫn đứng yên tại chỗ.

– Không được rồi cậu chủ ơi! Tụi nó đã đâm thủng lốp xe rồi! – tên tài xế đau khổ quay mặt lại thông báo.

Khuôn mặt Angle biến sắc. Nim vì quá sợ hãi nên bất động như người mất hồn.

Những tên áo đen xung quanh xe tới tấp đập vào thành ô tô, cất tiếng quát lớn:

– Con bé kia! Ra đây đi! 

Angle vội vàng cầm điện thoại lên rồi bấm thoăn thoắt.

– A lo! Tụi bây ở đâu thế??? Tổt! Nhanh tới đây ngay, tới ngay ngôi nhà có giàn hoa giấy. Nhanh lên!

Cậu nhóc khá là bình tĩnh. Quay sang phía Nim trấn an, bên ngoài lũ người áo đen vẫn đang đánh túi bụi vào cửa kính của xe.

– Không sao! Tụi nó không làm gì được đâu! Kính xe thuộc loại kính chống đạn nên ko bị vỡ được! 

Nim sợ hãi ôm chầm lấy Angle. Cô bé không tin được chuyện gì đang xảy ra…

Tên tài xế đột ngột hốt hoảng quay lại:

– Cậu chủ ơi! Không ổn rồi! Nếu chúng nó cứ đánh như thế này thì xe bị nổ mất!

Angle nhíu mày. Nim run bần bật. Đầu óc cô bé quay cuồng, Nim chưa bao giờ nghĩ mình đã làm việc gì có lỗi lớn đến mức phải bị xử lý theo cách này. Anh trai thì không biết đang như thế nào??? Khuôn mặt Nim tái nhợt nhìn ra lũ người chung quanh, chúng nó như muốn ăn tươi nuốt sống cô bé. Mọi chuyện thật hỗn loạn…

Những giọt mồ hôi đã xuất hiện trên gương mặt của Angle, cậu nhóc nắm chặt tay Nim, mắt vẫn kiên định hướng về phía trước, miệng lầm nhẩm cái gì đó mà chính Nim cũng không hiểu được…

CHAP 52: HOÀNG HỒN

Trời càng lúc càng phủ bóng tối, những bóng đèn cao áp hai bên đường đã được bật lên….

Và một thứ ánh sáng chói mắt xuất hiện, là người của Angle…

Vừa lúc thành xe ô tô bị đánh thủng móp vào trong thì đàn em của cậu nhóc tới. Nếu chậm chút nữa thì chắc tất cả đã cùng nhau xuống dưới đó rồi…

Thế là một cuộc hỗn chiến lại xảy ra, cũng may lực lượng của Angle đông hơn nên tụi áo đen cũng dần dần tản đi. Nhân cơ hội đó, cậu nhóc mở chốt trong của cửa xe rồi dẫn Nim chạy thật nhanh sang phía chiếc xe mà lũ đàn em đem tới. Mọi thao tác của Angle rất nhanh chóng, chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi cậu nhóc đã mở xe, tra ổ khóa, đạp ga…Chiếc ô tô phóng như bay thoát khỏi con hẻm. Nim ngoái đầu nhìn, tim vẫn đập thình thịch, nhìn trong thứ ánh sáng mờ mịt đằng sau có những con người đang đánh nhau không thương tiếc…

– Chúng nó không sao đâu! Không chết được đâu! – Angle vừa nói vừa tăng tốc. ( “ Chúng nó” ở đây ám chỉ người của cậu nhóc).

Nim thẫn thờ quay lại. Gương mặt vẫn bạc nhợt vì sợ hãi. Chợt cô bé nhớ ra điều gì liền cầm di động và bấm liên tục, nhưng tín hiệu ở đầu dây bên kia chỉ là những âm thanh tút tút…khó chịu. Đó là số của anh trai Nim…

……………………………………….

Xe dừng lại trước ngôi nhà ở ngoại ô. Và đó chính là nhà của bác Lan, người bác sĩ đã băng bó chân cho Nim lần trước.

Angle mở cửa xe bước ra rồi chạy sang phía Nim mở cửa. Nhưng cô bé vẫn ngồi im bất động, cú sốc tinh thần vừa qua khiến Nim không thể nào bình tĩnh được.

– Mọi chuyện đã qua rồi! Xuống xe thôi! – Angle hạ giọng an ủi rồi cầm tay Nim dẫn ra.

Sau khi Angle bấm chuông, cánh cổng từ từ mở ra. Bác Lan ngạc nhiên nhìn 2 đứa:

– Sao thế? Hai cháu có chuyện gì à???

– Dạ vâng! Vào nhà cháu sẽ nói cho bác nghe! – Angle mệt mỏi cầm tay Nim dẫn vào.

Trong lúc Nim vào nhà vệ sinh thì ngoài phòng khách, Angle đã kể hết cho bác Lan nghe mọi chuyện.

– Con bé chắc là đang sốc lắm!

– Vâng! Vì thế cháu mới đưa đến chỗ bác, hiện tại có lẽ bạn ấy chưa thể về nhà được, cháu muốn nhờ bác cho Nim ở lại đây ít hôm để tinh thần bạn ấy ổn định lại.

– Uh! Thế cũng được! 

Trong phòng vệ sinh.

Nim đang đứng một mình trước gương, khuôn mặt ướt đẫm nước. Lúc này đây, sự lo lắng còn lớn hơn nỗi sợ hãi, Nim lo cho anh trai, lo đến thắt ruột. Chắc chắn anh ấy đang gặp nguy hiểm. Cô bé hoảng sợ lắc lắc đầu, vừa thầm cầu nguyện cho anh trai bình an vô sự. Nếu anh trai có mệnh hệ nào, chắc Nim sống không nổi mất!

………………………………………………………

Đã ba ngày trôi qua cô bé ở lại nhà bác Lan. Nhờ có bác ấy mà tinh thần Nim đã trở lại bình thường. Ba ngày cũng là khoảng thời gian Nim không đến trường vì không còn đủ tâm trí để tập trung cho học tập.

– Cháu đã ổn chưa?

Nim gật đầu mỉm cười, chìa ra tờ giấy với hàng chữ nhỏ.

( Cám ơn bác! Làm phiền bác quá!)

– Không sao! Có cháu ở cùng thế này bác cũng thấy đỡ cô đơn! 

( Có lẽ thứ hai cháu sẽ đi học lại!)

– Uh! Phải đi học chứ! Ngồi đó chơi bác vào bếp làm điểm tâm! Phụng nó tới liền đó! – bác Lan cười hiền từ rồi đứng dậy đi vào trong.

Nim ngồi một mình, thở một hơi thật sâu rồi nhìn ra cửa sổ. Khung cảnh ở đây thật đẹp và bình yên. Đặc biệt là có những hàng lau phất phơ trong gió như một vũ điệu thần kì của tạo hóa. Nim mê mẩn ngắm nhìn mà quên đi rằng Angle đã đứng sau lưng từ lúc nào. Cậu nhóc nhẹ nhàng cúi người xuống kề sát mặt Nim thầm thì:

– Mấy cây lau ấy đẹp đến thế à? Đẹp hơn cả tôi sao? 

Nim giật mình quay mặt lại thì hứng trọn một nụ hôn vào má của Angle.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+