Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Shock Tình – Chương 63-67 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHAP 63: TRÒ ĐÙA KHÔNG ĐÚNG LÚC
.
Nim lê từng bước nặng nhọc trên con đường nhỏ lát gạch trong công viên. Đầu óc cô bé quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Hình như Nim vẫn chưa bình tĩnh được khi chứng kiến sự việc vừa xảy ra. Con người ta thật khó mà đoán biết được, hiền đấy rồi ác đấy…Chẳng lẽ không tồn tại cái gọi là “tốt đẹp” mãi mãi sao????
.
Chợt Nim phát hiện ra một điều, phải chăng tại cô bé quá hiền lành, quá tin người, quá yếu đuối nên người ta mới dễ dàng xem thường mình và chơi xấu mình như thế??? Cũng phải chăng vì thế mà Nim không đủ can đảm để đối diện với tình yêu mặc dù cô bé không hề có lỗi lầm gì??? Thế là Nim bắt đầu suy nghĩ về hành động của mình, về cái gạt tay đầy tàn nhẫn với Devil, phải chăng, tất cả đều là một sự sai lầm không đang có????????????????
.
– Bạn đi đâu nãy giờ mà khiến tôi tìm bở hơi tai thế hả???? – Angle từ đằng trước chạy lại nói lớn.
.
Nim ngước lên nhìn cậu bạn, cố gắng mỉm cười một cái rồi cầm tay Angle ý nói muốn đi về.
.
– Không sao thật chứ? Nhìn bạn tôi thấy không ổn chút nào! – Angle nhăn nhó.
.
Nim siết nhẹ đôi tay mình, ý muốn trấn an cậu bạn rằng mình vẫn hoàn toàn bình thường.
.
– Haizzz! Tôi không ác và lạnh lùng được như Devil, nhưng nếu ai đụng chạm vào người của tôi, thì tôi không dám chắc lúc đó mình vẫn là một “ Angel”! 
.
Câu nói lạc đề của Angle khiến Nim ngạc nhiên. Cô bé ngước mắt nhìn lên, Angle, đôi khi không thể nào đoán được cậu ta đang nghĩ gì và muốn làm gì….
.
Ra đến nơi đậu xe, Angle dừng lại, đột ngột đưa bàn tay vuốt nhẹ mái tóc Nim, nở một nụ cười rất hiền:
.
– Bạn lên xe đi, người của tôi sẽ đưa bạn về nhà bác Lan. Bây giờ tôi có việc cần phải giải quyết. Chúc ngủ ngon. My darling! 
.
Nim ngơ ngác và thoáng chút xấu hổ… Sau khi bước vào trong xe, Nim hướng mắt về phía Angle cố gắng mỉm cười. Cậu nhóc cũng cười tươi rói vẫy tay chào. Hình như Angle rất bận rộn thì phải??? Lúc nào cũng thấy cậu ta có việc để làm…
.
………………………………………………
.
Sáng hôm sau.
.
Đang ngủ ngon lành thì đột nhiên Nim thấy chiếc chăn bị ai đó giật mất. Cô bé nhăn nhăn khuôn mặt rồi lò mò ngồi dậy, tóc tai vẫn bù xù.
.
– Dậy trễ quá đấy! Nếu tôi không qua kêu bạn thì chắc bạn nướng đến 10h luôn! – Angle vòng tay làu nhàu.
.
Nim nhướn mắt nhìn lên. Angle đang đứng trước mặt cô bé trong bộ đồng phục, mà làm sao cậu ta vào được phòng Nim nhỉ??? Hôm qua trước khi ngủ cô bé đã khoá phòng lại rồi mà????
.
– Đừng có ngơ ngơ như bò đeo nơ nữa, ngồi dậy nhanh lên, thay áo quần tôi đưa đi học. Thật không ngờ bạn cũng là một cô nàng ham ngủ! 
.
Angle lắc đầu rồi bước ra khỏi phòng. Nim chậm chạp mò mẫm đôi dép đi trong nhà rồi bước vào phòng tắm…
.
Cho đến khi ngồi trong xe của Angle, Nim vẫn còn ngái ngủ. Hôm qua mãi suy nghĩ về chuyện của Tú Vân mà đến hơn 3h sáng cô bé mới chợp mắt được. 
.
– Nhìn bạn ghê quá đi! Hôm qua bị mất ngủ hả???? – Angle nhăn nhó nhìn sang Nim.
.
Nim gật gật đầu, mắt vẫn nhắm tít lại.
.
-Thật là…. – cậu nhóc thở dài một cái, lắc nhẹ cái đầu. 
.
Đột ngột cậu Angle luồn nhẹ tay mình vào eo Nim từ phía sau, còn mặt thì tiến sát mặt cô bé. Nim đang trong tình trạng “gật gà gật gù” nên cũng không để ý. Cho đến khi …………….
.
Bốp………
.

CHAP 65: CHƯỚNG NGẠI VẬT
.
Một cái tát vào loại “thượng thừa” được vinh dự trao cho Angle. Cậu nhóc dội người va mạnh vào cửa xe ô tô đối diện.
.
Khuôn mặt Nim đỏ bừng, hai tay run cầm cập, ánh mắt bốc lửa nhìn về phía Angle.
.
– Ha ha! Bạn dữ hơn tôi tưởng! Nhưng mà có cần phải mạnh tay thế không??? Tôi đã làm gì bạn đâu nào! – Angle giọng trách móc.
.
( Cái gì chứ???? Không làm gì à???? Thế tại sao lại hôn lén người ta khi tôi còn đang ngủ chứ???? Tôi đâu phải thứ con gái dễ dãi mà ai muốn đụng vào cũng được!) – Nim bực bội huơ tay loạn xà ngầu.
.
– Tôi đã bảo bao nhiêu lần với bạn rồi là tôi không hiểu được mấy cái chỉ tay của bạn! Mà tôi cũng đã làm gì được đâu, thà hôn bạn được thì cái tát vừa rồi có đau đến mấy cũng đáng. Đằng này… – Angle vừa nói vừa ôm mặt nhăn nhó.
.
Nim mím chặt môi, vòng hai tay lại quay mặt ra phía cửa xe. Tức giận, khó chịu, bức bối, …là những cảm giác mà Nim đang trải qua.
.
Hai người cứ im lặng như thế chừng 5 phút…
.
– Này! Làm gì mà giận dai thế??? Tôi thấy bạn cứ gục lên gục xuống nên phải làm như vậy cho bạn tỉnh ngủ. Mà sự thật thì tôi đã làm gì bạn đâu mà cứ nhìn tôi như nhìn quái vật thế???? – Angle bắt đầu quay ngược lại trách Nim.
.
Cô bé chẳng thèm quan tâm, hướng mắt về khung cảnh ở ngoài xe. Sự việc vừa rồi không hiểu sao lại gợi cho Nim nhớ về Devil, mà mỗi khi nhớ Devil thì Nim thấy khó chịu và khổ sở vô cùng.
.
Xe dừng lại trước cổng trường. Việc Angle và Nim đi học với nhau dần dần cũng trở thành cảnh quen thuộc của toàn bộ học sinh nên chả còn ai hứng thú bàn tán chuyện của họ nữa. Miệng lưỡi thế gian là vậy, nó như một con thú có cái bao tử không đáy, nếu ta cứ cho nó ăn, ăn, ăn mãi thì nó vẫn chưa thấy thoả mãn và cứ tiếp tục “làm ràm”, nhưng nếu ta để mặc cho nó “làm ràm” thì một thời gian sau nó sẽ không “làm ràm” nữa mà tập làm quen với cái gọi là “đói bụng”!
.
Nim làm mặt lạnh bước ra. Angle cũng khó chịu không kém. Cả 2 đứng trước cổng trường, nhìn nhau một cái rồi đi thằng vào trong. 
.
– Hoàng Nhật Phụng yêu dấu! I miss you so much!
.
Đó là giọng nói của một đứa con gái. Cả Nim và Angle ngạc nhiên quay đầu lại nhìn. 
.
Cô gái nhanh chóng chạy ra khỏi xe tiến tới phía Angle rồi hôn một cái vào má của cậu nhóc khiến cả Nim và Angle chới với.
.
– Cô…cô… – cậu nhóc lắp bắp.
.
Còn Nim thì bất động….
.
Nhưng đó không phải là người lạ… và cũng không hẳn là người quen…Vì từ đầu đến giờ, cô ta chỉ xuất hiện duy nhất một lần….
.
Bạn có thể đoán ra là ai không…
.
Rất đơn giản…
.
Đó là Hạo My!
.
– Làm sao cô…à không…chị lại có mặt ở đây??? – Angle bàng hoàng.
.
– Sao? Bất ngờ lắm phải không??? Vì em nên chị mới ở lại Việt Nam đó! – Hạo My nũng nịu.
.
– Vì…vì…em????
.
– Uh! Kể từ hôm nay, chị em mình không xa nhau được nữa, chị đã xin Papa cho nhập học trường này rồi! Bắt đầu từ ngày hôm nay! – Hạo My cười hứng khởi.
.
– Cái gì????
.
Thế là Angle và Nim cùng há hốc mồm nhìn Hạo My. Lại thêm một tảng băng cỡ bự nằm chắn ngang trên con đường của Nim nữa rồi!
.
Xong xuôi đâu đó, cô ta nhanh chóng quàng tay Angle lôi vào trong trước sự ngỡ ngàng của bàn dân thiên hạ. 
.
Nim nhìn theo, mắt vẫn mở to. Angle vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại Nim, gương mặt biểu hiện sự đau khổ tột đỉnh. Tội nghiệp thiên thần của chúng ta….Đã khi nào bạn nghe đến con đỉa chưa nhỉ??? Đó là loài vật đã bám ai thì sẽ bám tới cùng!
.
…………………………
.
Sự việc đại tiểu thư của công ty bất động sản lớn nhất nhì tỉnh nhập học ở trường Linh Nam khiến toàn bộ học sinh chới với. Vì đây là một đại tiểu thư khó chiều nhất trong những đại tiểu thư. Là con gái nhưng cô ta chẳng sợ bất cứ một ai, ngay cả cha mình….
.
– Angle thân yêu của chị! Tan học chở chị về nhà nhé! – Hạo My cầm tay cậu nhóc lay lay.
.
– Ờ ờ! Chị ơi! Em phải chở bạn về rồi! – Angle cố gắng mềm mỏng.
.
– Cái gì??? Bạn ư???? Con nhỏ nào??? Hay là cái con câm đó! – Mặc cô ta biến sắc, răng nghiến kèng kẹt.
.
Angle tá hoả không biết nói gì, vì có nói gì thì cô chị họ này cũng sẽ bác bỏ phũ phàng. Cậu nhóc bắt đầu thấy lo cho Nim, sự xuất hiện của Hạo My là một điềm báo không hay chút nào.
.
………………………………

CHAP 66: CÓ NHỮNG CÁI GIÁ…PHẢI TRẢ BẰNG CẢ CUỘC ĐỜI…
.
Nim ngồi trong lớp, nhưng đầu óc vẫn nghĩ về Tú Vân. Cả đêm qua trằn trọc, cô bé đã đưa ra một quyết định là phải gặp và nói rõ ràng với Tú Vân một lần. Đêm hôm qua cả hai đều mất bình tĩnh nên không kiểm soát được hành vi và lời nói, cần thêm một cơ hội nữa….
.
Nghĩ vậy nên ngay lúc ra chơi, Nim vội vàng chạy qua lớp Tú Vân.
.
Đến trước cửa lớp, Nim chìa tờ giấy cho một bạn nữ ngồi ngoài cửa sổ.
.
( Phiền bạn gọi Tú Vân ra cho mình gặp với!)
.
Cô bạn cầm mảnh giấy rồi nhíu mày lại, quay lên nhìn Nim:
.
– Tú Vân đã không còn học ở đây nữa rồi! Sáng nay cô giáo vừa thông báo là bạn ấy đã chuyển trường! 
.
Nim khựng lại. Mặt biến sắc. “Chuyển trường ư????” Làm sao có thể thế được???? Mới hôm qua còn gặp nhau mà.
.
Chưa kịp bình tĩnh lại thì cô bé đã thấy Diệu – cô bạn ngồi cùng bàn với Tú Vân tiến lại phía mình rồi đưa ra một cái hộp nhỏ:
.
– Sáng sớm nay trước khi lên máy bay, Tú Vân đã nhờ mình đưa cho bạn cái này! 
.
Nim ngỡ ngàng nhận lấy. Đầu óc vẫn quay cuồng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 
.
– Mình thật sự không hiểu vì sao Vân lại chuyển trường. Nhưng chắc chắn không phải là tự nguyện. 
.
Diệu buông một câu nói lấp lửng rồi quay lưng đi vào lớp, trước khi đi, Nim còn nghe thấy tiếng thở dài….
.
Nim cầm chiếc hộp nhỏ ra sân sau. Một mình trên chiếc ghế đá, cô bé cảm thấy thất vọng và hụt hẫng vô cùng. Tú Vân….sao lại có thể đối xử với cô bé như vậy chứ???
.
Đó là một hộp quà…Chính xác là vậy. Bên trong là một chiếc khung ảnh tự làm do chính Tú Vân là tác giả. Một chiếc khung ảnh hình mặt trời rất dễ thương, bên trong là ảnh của Nim và Tú Vân. Cái ảnh từ rất lâu, rất lâu rồi….Khi cả hai mới quen biết nhau…
.
Một tấm thiệp nhỏ rời ra rớt nhẹ xuống chân Nim, cô bé thẫn thờ cầm lên…
.
“ Đỗ Quyên, bạn thân của Tú Vân….
Cho phép mình được gọi như thế một lần này nữa thôi….
Chúng ta quen nhau tính ra đã được 2 năm 6 tháng. Cái ngày đầu tiên nhìn thấy bạn co ro ở trạm xe buýt mình đã mến bạn rồi. Chúng ta quen nhau tình cờ, và thân nhau cũng tình cờ. Nhưng chúng ta đã rất vui phải không?
Mình không phải là một người bạn tốt. Mình ghét bản thân lắm. Đáng lẽ ra mình không nên mù quáng như thế. Mình đã sai lầm trong phút chốc để rồi phải hối hận cả đời. Đúng là quả báo mà…
Mình không thể ở bên bạn được nữa, không thể sẻ chia với bạn được nữa. Mình đã không còn xứng đáng với tình bạn linh thiêng của hai chúng ta. Mình sẽ ra đi, đến một nơi thật xa và suy nghĩ lại tất cả. Mình sẽ rất nhớ bạn, rất nhớ bạn…Nhưng mình biết là cần phải làm như thế thì mọi chuyện mới trở lại vị trí ban đầu của nó….
Mình đi, nhưng sẽ trở lại. Mình sẽ gặp lại bạn khi mình đủ can đảm để đối diện với bạn…
Bạn có thể ghét mình, căm thù mình, oán hận mình, nhưng làm ơn đừng quên mình. Vì hơn ai hết, mình không muốn là vô hình trong tim một ai đó mà mình yêu thương, đặc biệt là bạn! 
Hãy hạnh phúc nhé! Mỉm cười thật nhiều nhé!
Yêu bạn! 
Bạn xấu: Tú Vân”
.
Lá thư ướt dần đi vì những giọt nước mắt của Nim. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại phải xa Tú Vân…xa người bạn thân yêu nhất…Giá như hôm qua Nim không nói những lời quá nặng nề như vậy, giá như hôm qua Nim bình tĩnh hơn thì có lẽ Tú Vân sẽ không bỏ cô bé mà ra đi. Nim khóc to hơn, ôm chặt chiếc khung ảnh vào người mà lòng tê tái. Bây giờ không còn ai nữa, anh trai, Tú Vân, tất cả đã rời xa cô bé, làm sao có thể sống một mình giữa cái cuộc đời rộng lớn này đây???? Nim vừa đau khổ vừa sợ hãi, khuôn mặt đã nhoè đi vì nước mắt… Nỗi đau luôn đến bất ngờ trong khi hạnh phúc thì chờ mãi vẫn không xuất hiện….
.
Nhưng như Diệu đã lấp lửng: “ Sự ra đi của Tú Vân không phải là một sự tự nguyện”….
.
Tối hôm qua….
.
– Bạn đã đi quá giới hạn của mình! 
.
Một giọng nói cất lên khiến Tú Vân ngẩng mặt…
.
Angle đang đứng đó, trước mặt cô bé, với ánh mắt lạnh lùng xen lẫn căm hận…
.
Tú Vân chống tay đứng dậy, nhìn vào người con trai mà cô bé đã lỡ yêu thương…
.
– Vốn dĩ tôi không tin vào cái gọi là tình bạn. Nhưng khi nhìn thấy bạn và Nim thân thiết như thế thì tôi cứ ngỡ mình đã nhầm. Ấy vậy mà….
.
Tú Vân thoáng ngỡ ngàng, rồi cúi gầm mặt xuống.
.
– Bạn đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Một sai lầm mà bạn sẽ phải trả giá rất đắt bạn biết không? – Angle đột nhiên đổi giọng, ánh nhìn đầy lửa.
.
Cô bé giật mình, đi lùi lại, khuôn mặt đã lộ vẻ lo âu, sợ hãi…
.
– Sai lầm của bạn là đã làm tổn thương đến người con gái của tôi. Nhật Phụng này không cho phép bất kì ai lại gần người con gái đó chứ đừng nói là gây hại. Vậy mà bạn đã khiến tôi vô cùng thất vọng và tức giận. Từ ngày mai, bạn sẽ phải biến mất khỏi nơi này! – Angle nhấn mạnh, thái độ dứt khoát.
.
Tú Vân trợn tròn mắt, Angle, người mà cô bé đem lòng yêu mến, lại có thể tàn nhẫn đến mức này hay sao????

CHAP 67: CUỘC RƯỢT ĐUỔI CỦA NHỮNG ĐẠI GIA
.
– Từ ngày mai, tên của bạn sẽ bị gạch khỏi trường Linh Nam, hộ khẩu của gia đình bạn sẽ bị xoá sổ. Bạn phải biến mất khỏi nơi này, không để lại dấu vết. Tôi nói thế bạn hiểu chứ? – Angle nhìn thẳng vào mắt Tú Vân khẳng định.
.
Cô bé cấm khẩu, người run rẩy. Đứng trước mặt Vân bây giờ là một Hoàng Nhật Phụng máu lạnh và tàn nhẫn, từ ánh mắt đến giọng nói, tất cả đều toát lên sự độc tài và ghê sợ. 
.
– Tôi cho bạn sống là vì ít ra bạn có chút tự trọng khi không để Nim của tôi bị làm hại. Hãy tạ ơn vì điều đó. Còn bây giờ thì biến đi! Thứ con gái phản bội như bạn trong mắt tôi chỉ là một phế thải! – Angle nhấn mạnh từng chừng một và kết thúc câu nói bằng một nụ cười khinh miệt đến rợn người. Xong xuôi, cậu nhóc bỏ hai tay trong bọc quần rồi quay lưng bước đi.
.
Còn lại Tú Vân một mình. Cô bé thấy tim mình không còn có thể đập nữa. Là thế này sao??? Cái giá phải trả lại đắt đến thế này sao??? Tú Vân run lên từng hồi rồi ngã khuỵu xuống. Trong phút chốc, tình bạn, tình yêu, tất cả đã tan vào hư không, để lại những vết thương không tài nào xoá được…
.
Thế mới biết…
.
Cái giá đắt nhất phải trả là khi ta mắc sai lầm mà không biết mình đã sai lầm như thế nào và đến mức nào….
.
…………………………………………
.
Nim thẫn thờ bước ra cổng, đôi mắt u uất. Trời hôm nay không có nắng, chân trời phủ một lớp màu xám xịt như nỗi lòng trầm tư, bế tắc của cô bé. Có lẽ Angle sẽ không đưa Nim về được. Vậy càng tốt, cô bé muốn đi bộ một mình, muốn yên lặng để nghĩ về tất cả….
.
Nhưng thiên thần của chúng ta thì không thể đành lòng như thế. Mặc cho cô chị họ kéo lên kéo xuống thì cậu nhóc vẫn cương quyết chạy ra cổng để chở Nim về. 
.
– Chị! Hôm nay em không thể đưa chị về được! Để ngày mai nhé! Chị nhé! – Angle vội vã dỗ dành cô chị họ 17 tuổi của mình rồi phóng cái vèo ra phía chiếc xe hơi màu trắng trước mặt.
.
Hạo My nhìn theo, rít lên một tiếng rồi cầm điện thoại lên bấm liên tục…
.
Nhưng Nim đã đi bộ một mình về trước, cậu nhóc hốt hoảng nhìn theo rồi bước nhanh vào xe.
.
Bóng dáng Nim đã hiện ra trước mặt, Angle thở phào yên tâm. Cậu nhóc chỉ còn cách Nim vài chục mét nữa thôi.
.
– Nim ơi, Nim! Dừng lại đi! – Angle vừa lái xe, vừa gọi, vừa bấm còi.
.
Nim nghe thấy có ai đó gọi mình thì quay lưng lại.
.
Nhưng không biết từ đâu ba bốn chiếc xe ô tô màu đen đi ngược chiều với xe Angle tiến lại. Chúng dừng trước mặt Nim, những tên lạ hoắc từ trong xe bước ra chạy nhanh đến phía cô bé rồi lôi Nim lên xe. Angle hoảng hốt phóng vụt lên nhưng vẫn không kịp. Nim đã bị lũ người đó bắt đi. Angle tức giận nghiến răng đạp mạnh chân ga lao theo. Những chiếc xe đó dường như biết có kẻ bám theo nên cũng tăng tốc. Vậy là người đi đường được chứng kiến một cuộc đua ô tô ngay giữa ban ngày. Ba chiếc Lexus đen đang cố gắng thoát khỏi sự bám đuổi của một BMW trắng. Mọi chuyện hỗn loạn, náo động cả lên….
.
Đến khúc ngoặt ở ngã tư thành phố, ba chiếc Lexus đột ngột chuyển hướng rẽ tay trái khi mà đèn giao thông đang bật đỏ. Angle bị bất ngờ không kịp trở tay nên mất đà đâm sầm vào một chiếc xe hơi trước mặt…
.
Mọi chuyện thật quá nhanh…không ai có thể biết trước được…
.
Khói…lửa….những tiếng la…..
.
……………………………….

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+