Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Shock Tình – Chương 76-80 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHAP 76: CÔ GIÁO VÀ NHỮNG ĐỨA TRẺ.
.
Nim dường như bị giật điện, tê liệt mọi giác quan khi bị Devil kiss bất ngờ như thế. Trong lúc Nim chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cậu nhóc đã buông tay cô bé rồi đột ngột cúi sát mặt Nim và… Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, chỉ tính bằng giây thôi nhưng làm cho Nim cảm giác như mình đang xỏ tay vào cái ổ cắm điện 220V! Không bị co giật là may lắm rồi!
.
– Rồi! Đi đánh răng rửa mặt đi! – Devil ngẩng mặt dậy, cố gắng che dấu nụ cười rồi cất giọng” bình thản, lạnh lùng” như mọi ngày.
.
Nim làm theo như một cỗ máy. Tình hình là hồn phách cô bé vẫn ở trên mây chưa kéo xuống được! 
.
Devil nhìn theo Nim với dáng vẻ đờ đẫn ngơ ngơ thì không nhìn nỗi phải bụm miệng cười. Chả bao giờ cậu nhóc thích cười, chỉ trừ khi ở bên Nim mà thôi!
.
Nhưng sự đời oái oăm là vậy. Khi ta đang hạnh phúc thì ở đâu đó, cũng có kẻ đang đau khổ. Trong tình huống này, nơi đó không ở đâu xa mà chỉ cách giường Devil đúng hai bước chân mà thôi….
.
Phải! Đó chính là giường của Angle! 
.
Sự thật thì cậu nhóc đã tỉnh dậy từ rất sớm, sớm hơn cả Nim. Nhưng cái cảnh đầu tiên đập vào mắt trong ngày mới lại khiến Angle đau như dao cắt. Chẳng thằng con trai nào đủ mạnh mẽ đến mức có thể không nổi khùng khi nhìn thấy người con gái mình thương yêu đang tựa đầu ngủ ngon lành bên cạnh một thằng khác. Angle giương đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn Nim đang say ngủ, nhưng khi thấy cô bé chuẩn bị tỉnh dậy thì giả vờ nằm im, đó là vì cậu không muốn để Nim biết mình đã nhìn thấy tất cả. Nhưng mọi chuyện đã lên tới đỉnh điểm khi Devil đột ngột làm một hành động mà đã có lúc Angle định làm với Nim nhưng đã bị cô bé phũ phàng từ chối. Nếu không vì vết thương trên đầu thì có lẽ ngay lúc đó Angle đã bay đến chỗ Nim để hỏi cho ra lẽ, để hỏi vì sao mà với Devil thì được nhưng với cậu thì không????. Nhưng với một cái đầu thực tế thì thiên thần nhận ra rằng đó chỉ là một hành vi ngu xuẩn, và rồi cậu nhóc cười cay đắng. Cười để xoa đi nỗi đau, nhưng cười cũng để ngăn những giọt nước chực trào ra trên khóe mắt!
.
Có lẽ dấu trừ lớn nhất cho tình yêu chính là sự ích kỷ…chỉ có thể chọn một chứ không thể chọn hai….
.
Và những rắc rối chính thức bắt đầu…
.
Trước tiên là ở việc ăn uống…
.
Sáng hôm nay bác Lan phải có hẹn đột xuất với bác sĩ trưởng khoa nên nhờ Nim cho hai quý công tử ăn sáng…
.
Sau khi đổ cháo ra hai tô cho cả Devil và Angle, Nim tươi cười bưng ra trước mặt hai cậu nhóc thì mới phát hiện một sự thật đau lòng: đó là cả hai không thể nào tự ăn được!
.
– Hơ hơ! Nim ơi! Đầu tôi vẫn đang đau, tôi không thể cúi xuống mà múc cháo lên ăn được! – Angle ôm đầu nhăn nhó.
.
Nim méo mặt nhìn sang giường Devil. Cậu nhóc cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Tuy phần bị thương nặng nhất là lưng và ngực, nhưng tay phải Devil thì cũng bị dính vài nhát dao nên hiện tại không thể cử động nhiều được, nếu không sẽ rất đau ( nói đến đây mới thương ác quỷ của chúng ta ghê gớm, dù tay đau nhưng tối qua vẫn cố gắng…ôm Nim +_+).
.
Nim nhìn qua nhìn lại hai đại thiếu gia, mặt nhăn nhó. Muốn Nim đút cho ăn cũng được. Nhưng Nim chỉ có một mình, làm sao đút cho cả hai ăn được chứ???? Chẳng lẽ cứ cậu này một muỗng rồi chạy sang giường bên cho cậu kia một muỗng???? Cô giáo nuôi dạy trẻ cũng không thảm thương đến mức đó! Cô bé vò đầu bức tai. Devil và Angle cũng khó xử không kém, nhưng không thể nhịn đói được. 
.
Sau một hồi vật lộn với mớ suy nghĩ trong đầu, cuối cùng Nim cũng nãy ra một…sáng kiến ( Nhưng chưa chắc đã …sáng!)
.
Cô bé đặt tô cháo xuống bàn bên cạnh giường Devil, rồi nhanh nhảu chạy sang chỗ Angle đỡ cậu nhóc đứng dậy. Thiên thần trố mắt nhìn với những dấu hỏi to đùng.
.
– Bạn tính làm gì vậy Nim????
.
Cô bé không phản ứng gì, chỉ nhìn Angle rồi cười một cái giống như …động viên tinh thần!?!
.
Mất 3 phút Nim mới “vác” được cái xác to tướng của cậu nhóc sang giường của Devil. Thật ra Angle chỉ bị thương ở đầu nên việc đi đứng cũng không khó khăn mấy, có lẽ vì thế mà Nim mới dìu cậu nhóc qua đây.
.
Sau khi hai mỹ nam đã an tọa trên giường. Nim hí hửng chạy đi bưng chiếc ghế sắt rồi đặt ngay phía trước và ngồi xuống. Tay cầm to cháo to đùng rồi bắt đầu múc muỗng cháo đầu tiên…
.
– Này! Làm gì thế???? – Devil nãy giờ im lặng quan sát hành động của Nim nhưng đến lúc này thì phải lên tiếng vì không thể nào hiêu được.
.
Nim không trả lời, chỉ đưa muỗng cháo lên rồi làm hiệu cho Devil há miệng ra.
.
Không thống nhất từ trước nhưng hai cậu nhóc lại cùng nhau đồng thanh:
.
– Không phải chứ???? Bạn muốn tôi và cậu ta ăn cùng muỗng, đút theo thứ tự như đút con nít ở nhà trẻ hả??????????? 
.
Nim cười xuýt xoa, đưa tay ra hiệu “Tốt lắm vì 2 bạn đã hiểu!” khiến Devil và Angle trợn tròn mắt…kinh hãi!
.
Cô bé lại cười! Tay vẫn cầm nguyên muỗng cháo đưa trước miệng Devil. Nhưng đời nào ác quỷ lại chịu cảnh ăn uống “nguyên thủy” như thế chứ????
.
– Không được! Tôi không ăn! 
.
– Tôi cũng không chấp nhận được cái kiểu ăn sáng quái dị này! – Angle cũng phản đối.
.
Nim nhíu hai hàng lông mày lại, gương mặt cô bé thoáng bực mình. Nim đặt tô cháo lại trên bàn rồi hướng ánh mắt đầy….quyền lực về phía hai đại công tử.
.
( Tôi không biết! Các bạn phải ăn mới có sức chứ??? Tôi cũng đâu có muốn làm như thế này đâu! Nhưng 2 bạn đều không thể tự mình ăn, mà tôi thì chỉ có một mình, làm sao chạy qua chạy lại mà đút cho mỗi người được. Các bạn phải thương tôi chứ???? Muốn tôi vào viện nhập hội cùng hai bạn phải không????) – Nim nghiêm nghị “bày tỏ ý kiến”.
.
Cả hai cậu nhóc cứ ngơ người ra trước mấy cái huơ tay loạn xạ của Nim, cũng may là có Devil hiểu được.
.
– Bạn ấy nói gì thế???? – Angle quay sang hỏi.
.
– Bạn ta nói là tôi với bạn không được ý kiến, lo mà ăn đi, nếu không thì chịu khó nhịn đói luôn! Vì Nim không thể chạy qua chạy lại đút cho từng người! – Devil làm ràm, mặt thoáng chút đau khổ. Angle quay sang nhìn Nim ái ngại.
.
Nim chỉa tia nhìn bực bội về phía ác quỷ, cô bé tự hỏi sao lúc nào cậu ta cũng dịch quá so với nội dung chính mà Nim nói. Biết thế thà kiếm mảnh giấy viết vào cho xong. 
.
Hai cậu nhóc đột ngột im lặng, mặt đầy suy tư. Nim thì vẫn nhìn chằm chằm từng người, ánh mắt vừa thuyết phục vừa…răn đe! 
.
– Đành vậy! – Angle buông một lời chấp nhận đầy bức rức.
.
Devil thì không nói gì, chỉ nhìn Nim, cái ánh mắt đó đủ để cô bé biết rằng cậu nhóc đã đồng ý.
.
Nim nở một nụ cười mãn nguyện rồi khệ nệ bưng tô cháo lên. Ánh mắt long lanh như muốn nói rằng “Nào mấy con! Lại đây cô đút cho mà ăn! Ngoan nào! Ngoan nào!” ( Thật tội nghiệp cho những đại công tử của chúng ta, cũng có ngày phải chịu nỗi “nhục nhã” lớn lao như thế này!)
.
Vậy là Devil ngồi bên trái, Angle ngồi bên phải. Nim đút theo thứ tự từ trái sang. Mấy cậu nhóc đành bấm bụng hả miệng rồi nuốt ừng ực, mong sao cho tô cháo mau hết. Nhìn Angle và Devil có ai mà nghĩ rằng họ đang ăn cơ chứ, trông giống như đang chịu phạt hay tra tấn thì đúng hơn vì mặt mũi người nào người nấy đều nhăn nhó, khó chịu đến phát tội. Riêng Nim thì vẫn vui tươi, cứ đút hết muỗng này sang muỗng khác, chốc chốc lại nhìn hai người bạn mến yêu nở một nụ cười khích lệ tinh thần. 
.
Rõ là khổ! Mới chỉ là việc ăn uống mà đã thế rồi….
.
Tô cháo vơi dần, vơi dần…
.
– Cái gì thế này????????????????????????????? – một đống âm thanh hỗn tạp vang lên khiến cả ba hoảng hốt ngoái đầu nhìn ra phía cửa phòng.

CHAP 77: VÒNG VÂY MỸ NHÂN
.
Không phải là một người…mà là rất nhiều người! 
.
– Ôi anh Angle của em, anh bị thương mà sao không nói cho tụi em biết! Tội anh quá à! Nhìn anh thế này mà em bật khóc lên được!
.
– Trời ơi! Hoàng tử Angle của đời em, sao anh lại ra nông nổi này chứ???? 
.
Vân vân và vân vân….
.
Nim tròn mắt kinh ngạc, còn Angle giật mình hãi hùng, riêng Devil thì lắc đầu ngán ngẩm…
.
Nếu đếm sơ sơ thì cũng hơn 20 cô nữ sinh của trường Linh Nam ( đều là fan hâm mộ của Angle và Devil) đang đứng trong phòng bệnh. Mọi người ai nấy nhốn nháo, “vui hơn là đi hội”.
.
Thêm một bóng dáng nữa bước chân vào phòng. Không ai khác chính là Hạo My. Cô nàng đeo chiếc cặp xách trên vai nheo mắt với Angle một cái đầy ngạo mạn. 
.
– Cũng may là chị Hạo My thông báo với toàn trường là anh cùng với anh Devil đang bị thương nằm trong đây, nếu không thì tụi em đâu có biết! Tụi em đúng là có lỗi mà! – Mấy cô nàng cứ bu quanh lấy Angle, người sờ đầu, kẻ vuốt má, người quàng tay chân lảnh lót cái giọng thống thiết khiến cậu nhóc rụng rời, gai ốc nỗi cả lên.
.
– Chị! Sao chị nỡ….- Angle chưa nói hết câu đã bị một cô ôm mặt nhìn chằm chằm.
.
– May phước là mặt anh vẫn đẹp trai như thường, chưa có gì sứt mẻ cả!
.
Hạo My cười khà khà sung sướng:
.
– Chị đã cảnh báo với em rồi mà! Em mà đuổi chị về thì sẽ gánh hậu quả. Như thế này là nhẹ lắm rồi! Ha ha…
.
Devil đưa đôi mắt đầy bực bội hướng thẳng về phía Hạo My khiến cô nhóc giật mình im bặt. Nói gì thì nói, Hạo My vốn vẫn rất “khiếp” Devil.
.
Sự việc này đã chứng minh cho hậu quả của sự thân thiện mà Angle thể hiện khi học ở trường. Nếu như cậu nhóc cũng lạnh lùng, băng giá như Devil thì bây giờ có phải tốt hơn không???? Lũ con gái lúc này chỉ dám bu quanh thiên thần chứ không dám động tay động chân vào ác quỷ ( dù rât muốn +_+). Nim thì vẫn cầm tô cháo trên tay đứng trơ như tượng. Ánh mắt cô bé đầy cảm thông khi nhìn cậu bạn thân yêu bị vây *** giữa vòng nữ nhi.
.
Không khí càng lúc càng ồn ào, người ta nói hai người đàn bà và một con vịt thì đã thành cái chợ, đằng này, không cần vịt nhưng chỉ mỗi cô một câu cũng khiến cả phòng bệnh như một hội chợ hàng Việt Nam chất lượng cao! 
.
Devil đã bắt đầu nổi khùng, Angle thì càng lúc càng đuối trong mớ người xung quanh, Hạo My vẫn đừng dựa vào cửa cười cười mãn nguyện, còn Nim thì lắc đầu thở dài ngán ngẩm cho cái gọi là “hotboy”…
.
– Tôi cho mấy người 3 phút, nếu kẻ nào vẫn còn đứng trong này thì đừng trách tôi ác! – Devil nói to.
.
Tất cả im bặt. 
.
1 phút…
.
2 phút…
.
2 phút 30 giây….
.
Cô nữ sinh cuối cùng đã “dời gót ngọc” ra khỏi phòng. Trước khi đi không quên để lại ánh mắt đầy tiếc nuối.
.
Bây giờ trong phòng chỉ có 4 người. Nim, Devil, Angle và Hạo My!
.
– Hơ hơ! Cám ơn cậu nhé! Phù phù! – Angle vừa ôm đầu vừa nói với Devil.
.
– Đúng là một lũ nhện nhện! – Devil phán một câu nhận xét rồi hướng ánh mắt về phía Nim – Đi lấy nước cho tôi!.
.
Nim giật bắn mình chạy tới bàn đựng đồ dùng cá nhân, rót đầy hai ly nước rồi đưa cho mỗi cậu một ly. Hình như Devil vẫn còn bực mình, cậu nhóc vốn không thích bị người khác quấy rầy.
.
– Cậu về giường của cậu đi! Tôi không ngồi được lâu, phải nằm! – Devil vừa cầm ly nước vừa lầm rầm.
.
Angle nhíu mày nhìn sang. 
.
– Này! Làm gì mà cậu dữ thế hả???? Tôi cũng có muốn bị như thế đâu! Bạn bè gì mà kì cục! 
.
Nói rồi cậu nhóc vùng vằn đứng dậy, Nim thấy thế liền vội chạy lại đỡ một tay. Không ngờ hai cậu này cũng có lúc giận dỗi nhau như con nít. Nim ngạc nhiên khi phát hiện ra một điều lý thú như vậy.
.
– Còn cô! Có muốn ngay ngày hôm nay tên mình bị gạch ra khỏi danh sách của trường không hả?– Devil đặt ly nươc lên bàn rồi nói “bình thản”.

CHAP 78: THỰC HIỆN NHIỆM VỤ.
Hạo My mặt biến sắc.
.
– Đừng bắt tôi phải nhắc lại chuyện cũ, gia đình cô còn nợ của tập đoàn Russ chúng tôi gần 3 trăm ngàn đô. Bây giờ thì hãy biến đi! Tôi không thích nói nhiều đâu! – Devil nói giọng đều đều.
.
Cô bé liếc cả ba người một cái rõ dài rõ dai rồi đóng cửa cái rầm bỏ đi.
.
Nim thở dài. Một buổi sáng không mấy suông sẻ. Cũng may là cô bé đã hoàn thành xong nhiệm vụ cho hai công tử ăn sáng. Nghĩ đến đây Nim đã thấy vui vui trong lòng.
.
– Đến giờ rồi! Bạn đi đi! Quản gia đang đứng đợi ở cổng bệnh viện.– Devil vừa nằm xuống vừa nói.
.
Nim ngẩn người một cái rồi chợt hiểu ra. Nhưng nếu đi bây giờ thì lấy ai chăm nom hai cậu ta. 
.
Thấy Nim vẫn đứng ở đó, Devil ngẩng mặt lên nhìn cô bé bằng ánh mắt giận dữ khiến Nim tá hỏa phóng vù ra cửa. Chả bao giờ Nim thoát được nỗi sợ hãi mỗi khi thấy Devil giận. Vừa may ra đến cổng đã thấy bác Lan đi vào…
.
– Cháu đi đâu đấy????
.
( Cháu có việc phải đi gấp, bác chăm sóc hai bạn ấy giúp cháu nhé!) – Nim vội chìa mảnh giấy rồi chào bác và chạy thẳng đến chiếc xe ô tô đen của Devil đang đậu ở đằng trước.
.
Bác Lan chỉ kịp ú ớ vài câu rồi cũng lắc đầu đi vào trong….
.
Hôm nay lại là một hành trình dài…
.
Trong phòng bệnh.
.
– Này! Nim có phải là osin của cậu đâu mà cứ sai làm việc này việc khác thế hả???? – Angle bất bình.
.
– Đó không phải là chuyện của cậu, ngủ đi! – Devil lạnh lùng đáp.
.
– Thật đúng là! Đồ máu lạnh! – Angle nghiến răng “đớp” lại rồi nghiêng người về phía khác.
.
Có lẽ đến cả Nim cũng không hiểu được mối quan hệ phức tạp giữa Devil và Angle…đó không đơn thuần chỉ là tình bạn….
.
………………………..
.
Trong xe của Devil…
.
– Cô chủ đúng là người đặc biệt! – quản gia mỉm cười nhìn Nim nói.
.
Cô bé ngẩng đầu lên đầy thắc mắc trước những gì vừa nghe được.
.
– Ngay cả tôi – người nuôi dạy cậu chủ từ nhỏ đến lớn mà cũng không được biết mật mã vào phòng của cậu ấy, thế mà Trình Kha lại đưa cho cô chủ! – quản gia than vãn nhưng ánh mắt vẫn hiền từ.
.
Nim chẳng nói gì. Đôi khi cô bé cũng thắc mắc những gì Devil làm cho mình. Chưa bao giờ Nim hình dung được mình là gì đối với cậu nhóc, chỉ đơn thuần cô bé biết rằng, mình thích Devil, thế thôi! Nghĩ đên đây, những kí ức về nụ hôn vội sáng nay lại khiến Nim đỏ mặt. Cũng có lúc xấu hổ thế đấy!….
.
Chiếc xe dừng bánh trước nhà Devil, quản gia ngồi trong phòng khách đợi còn Nim chạy nhanh lên phòng cậu nhóc để làm theo những gì Devil đã dặn.
.
Đứng trước cửa phòng, cái khóa điện tử đập ngay vào mắt Nim. Cô bé nhẹ nhàng bấm từng con số …. 24192….Tách! Cửa phòng mở ra. Nim vội đẩy nhẹ để bước vào trong. Trong đầu vẫn còn hoài nghi về dãy số mật mã này….
.
Tình hình là phòng cậu nhóc quá tối, Nim mò mẫm tìm công tắc mở đèn. Sờ hết tường bên trái sang tường bên phải cũng không tìm được, Nim bắt đầu thấy bực bực. Cô bé dừng lại bặm môi. Chả lẽ Devil ở trong phòng mà không cần đèn???? Đen tối đến thế là cùng. Thế là Nim đành tiến lại phía cửa ra vào. Phụt….Đột ngột cả căn phòng bừng sáng! Sáng đến mức khiến Nim hết hồn vì chói mắt. Cái đáng ngạc nhiên nhất chính là mọi đồ vật trong phòng tuy đều là màu đen nhưng lại được gắn đèn, vật nào cũng có đèn. Cả chiếc gường ngủ rộng thênh thang ở phía đằng kia cũng lung linh trong dàn đèn gắn trên thành giường và chân giường. Sự tương phản giữa màu đen của đồ vật và màu trắng của ánh đèn khiến cả căn phòng cực kì ấn tượng. Đúng là Devil có khác, làm cái gì cũng độc đáo và khác người. Sau vài giây lây lại tinh thần, Nim bắt đầu đi tìm nguồn gốc để khiến mấy cái đèn trong phòng bừng sáng mặt dù rõ ràng là không có cái công tắc nào cả trên tường. Ngó trước ngó sau, nhìn quanh nhìn quất nhưng cô bé vẫn không tài nào tìm được. Chợt Nim thấy dưới chân mình có cái gì đó cộm cộm. Cô bé cúi xuống nhìn. Và tin được không???? Công tắc bật đèn nằm ở góc trái của nền nhà sát với cửa ra vào, chỉ cần lấy chân ấn xuống một phát là mở được điện. Nim hứng thú với phát hiện này. Devil sống phong cách thật!
.
Quá mất thời gian với những suy nghĩ vớ vẩn, hình ảnh đôi mắt giận dữ của Devil lại hiện lên khiến Nim giật mình. Cô bé bắt đầu nhìn xuống nền nhà và…đếm! Tại nơi Nim đang đứng là ô gạch hoa thứ 1, rồi cô bé bước từng bước chậm rãi, vừa đi vừa đếm, cuối cùng cũng tới ô gạch hoa thứ 32, hình như đây là vị trí chính giữa của căn phòng. Nim khẽ quỳ gối xuống, theo như lời Devil dặn thì chỉ cần lật tấm gạch hoa này lên là lấy được cái hộp đó, cô bé dùng tay miết rìa tấm gạch rồi khảy nó lên, đúng là dưới đó có một ngăn bí mật, không lớn nhưng đủ để cất những thứ quan trọng, một chiếc hộp bằng gỗ được chạm trỗ tinh xảo đập vào mắt Nim, cô bé cầm nó lên ngắm nghía nhưng dù tò mò mấy cũng không dám mở ra. Sau khi đặt cẩn thận tấm gạch hoa về vị trí cũ, Nim đứng dậy bước ra khỏi phòng. Nhưng một điều kì lạ lại khiến cô bé không thể không để tâm. Đó chính là một tấm rèm lớn ở phía trên đầu giường của Devil, Nim chắc chắn rằng đó không phải là rèm để che cửa sổ mà để che đi một tấm ảnh hay đại loại là một vật gì đó gắn trên tường. Đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng Nim cũng cắn răng trèo lên giường của cậu nhóc, với tay kéo tấm rèm sang một bên. Tò mò là bản chất của con người, mỗi khi nó nỗi lên rồi thì không tài nào khống chế được….
.
Và những gì Nim chứng kiến sau bức rèm đó khiến cô bé chới với, suýt ngã xuống giường…..

.

CHAP 79: BÍ MẬT SAU BỨC RÈM KÌ LẠ
.
Nim đoán không hề sai, sau bức rèm là một khung ảnh cỡ lớn….một bức ảnh được đóng trong một chiếc khung chạm trỗ tinh xảo với những viên ngọc nhỏ lấp lánh như những giọt nước mắt…
.
Và người trong ảnh….
.
Không ai khác….chính là cô bé!
.
Phải mất vài phút Nim mới lấy lại bình tĩnh để nhìn trực diện chân dung của mình. Cái ảnh này được chụp lúc Nim đang ngồi một mình ở ghế đá ngoài sân sau của trường. Sở dĩ cô bé biết được điều đó là vì cảnh vật trong bức tranh thấp thoáng những chậu hoa thủy tiên cùng mấy hàng đồng tiền – những loài hoa đặc trưng ở sân sau – nơi cô bé thường hay tới mỗi khi thấy buồn lòng. Gương mặt Nim trong ảnh là một gương mặt buồn, đôi mắt cô bé đang nhìn xa xăm vào khoảng không bao la trước mặt. Nhưng tại sao Devil lại chụp được bức ảnh này, chụp bao giờ??? Và vì sao lại treo nó trong phòng, đóng khung kĩ lưỡng và đậy lại bằng chiếc rèm này???? Những thắc mắc lại bủa vây trong đầu khiến Nim vừa xúc động vừa bối rối. Tâm trạng cứ hỗn độn cả lên….
.
Tiếng chuông báo hiệu 10h sáng của chiếc đồng hồ cổ trong phòng đưa Nim trở lại với thực tại. Cô bé vuốt trán gạt đi những giọt mồ hôi rồi bước xuống giường và tiến ra khỏi phòng. Trước khi đi, Nim còn ngoái đầu nhìn lại tấm rèm kì lạ, nơi mà đằng sau đó là hình ảnh của chính mình….
.
………………………………….
.
Xuống tới phòng khách, quản gia nhìn cô bé mỉm cười:
.
– Xong rồi phải không cô chủ? Chúng ta đi thôi!
.
Nim gật đầu.
.
Nhưng người ta thường bảo: Oan gia ngõ hẹp! Những kẻ không hạp nhau thường hay chạm mặt nhau vào những thời điểm then chốt của vấn đề…
.
– Cô làm gì ở nhà tôi thế này? – Nhã Trúc đứng ngay trước cửa phòng khách, trợn đôi mắt đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn tức giận.
.
Nim khựng lại. Mỗi lần đối mặt với cô gì ghẻ là cô bé lại thấy khó chịu. Có cái gì đó giả tạo và cực đoan trong cách cư xử của Nhã Trúc.
.
Quản gia tinh ý nhanh chóng chạy lại đứng trước Nim rồi cười xuề xòa:
.
– Bà chủ đã về đấy ạ! Mong bà chủ đừng giận, cô Đỗ Quyên đến đây là theo lệnh của cậu chủ!
.
– Cái gì??? Trình Kha sai nó tới hả??? Tại sao chứ???? – cô ta điên tiết rít lên.
.
– Dạ vì hiện tại cậu chủ đang bị thương nên không tiện làm việc….
.
Quản gia chưa nói hết câu thì Nhã Trúc đã “nhảy vào họng”:
.
– Ông vừa nói cái gì??? Trình Kha bị thương ư???? Khi nào thế???? – thái độ cô gì ghẻ hết sức hoảng hốt, đánh rơi cả chiếc túi xách xuống nền đất, khuôn mặt Nhã Trúc biến sắc.
.
– Ơ! Tôi tưởng ông chủ đã nói với bà chủ rồi chứ??? Ngay lúc cậu chủ được đưa vào bệnh viện thì tôi đã báo cho ông chủ rồi! – quản gia đầy vẻ ngạc nhiên.
.
Nhã Trúc đứng chết lặng, bặm môi tỏ sự tức giận cực độ. Lúc này Nim mới để ý là trên tay cô ta có bế một đứa nhỏ nữa, tầm 1 tuổi, nhìn rất đáng yêu và kháu khỉnh. Chắc là con trai của Nhã Trúc vì có lúc Nim nghe lũ bạn đồn rằng cô ta “nhờ” có thai với ông tổng nên mới được làm dâu nhà này! Thằng bé cũng khá giống Devil, nhất là đôi mắt, máu mủ đúng là hơn, anh em một nhà nên giống nhau là chuyện thường.
.
Sau vài phút, cô ta mở điện thoại rồi nói rất nhanh:
.
– Đem xe đến chở tôi vào bệnh viện ngay!
.
Xong xuôi đâu đấy, Nhã Trúc bồng đứa nhỏ quay lưng tiến ra cổng. Trước khi đi cũng không quên ngoái đầu nhìn Nim một cái thật sắc. Nhưng dù sao cô bé cũng thấy được sự lo lắng của cô dì ghẻ dành cho Devil….Chợt cô bé thấy có cái gì nghẹn nghẹn trong lòng….
.
Sau khi bóng Nhã Trúc khuất sau chiếc cổng sắt, ông quản gia thở nhẹ một cái rồi quay sang nói với Nim:
.
– May thật! Chúng ta đi thôi cô chủ!
.
…………………………………..
.
Theo tờ giấy ghi địa chỉ mà Devil đưa hồi tối, chiếc xe chở Nim ra ngoại ô thành phố rồi dừng lại trược một ngôi nhà tầng trệt nằm tách biệt với cái ồn ào nhốn nháo của chốn đô thị phồn hoa. Nim mở cửa xe bước ra, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt Nim khiến cô bé ngỡ ngàng xen lẫn thích thú! Một căn nhà được bao quanh là những giàn hoa giấy màu đỏ tươi giống y như giàn hoa giấy trước cổng nhà Nim ngày nào. Ngoài hoa giấy còn có khá nhiều loại hoa khác nữa. Căn nhà như một vườn thần tiên của mẹ thiên nhiên vậy. Sau một hồi ngẩn ngơ, Nim mới bước lại phía chiếc cổng thấp bằng gỗ. Ở đây không có chuông thì phải, cô bé ngước mắt nhìn vào bên trong. Quản gia đứng bên cạnh cất tiếng…
.
– Có ai ở nhà không ạ????
.
Một phút sau, bóng dáng một người phụ nữ trung niên bước ra. Bà ta dừng lại trước cổng, đưa đôi mắt đầy hiền từ nhìn Nim và những người đi cùng cô bé.
.
– Chúng tôi đến đây theo lời dặn của cậu chủ Thái Trình Kha! – quản gia mỉm cười giới thiệu.
.
Mắt người phụ nữ sáng lên rồi gật gật đầu. Từ nay đến giờ Nim vẫn đứng yên quan sát bà ấy. Quả thật có cái gì đó ở người phụ nữ này khiến Nim thấy gần gũi đến kì lạ….Và có cái gì đó ở bà ta rất giống Nim….
.
Chiếc cổng được mở nhẹ ra, Nim bước vào. Chợt cô bé khựng lại khi thấy quản gia và những người đi cùng mình vẫn đứng ở ngoài.
.
– Thưa! Cậu chủ căn dặn chúng tôi không được vào trong, phải đứng đây đợi cô chủ ạ! – quản gia giải thích.
.
Nim ngớ người ra tự hỏi vì sao. Nhưng cái nắm tay nhẹ nhàng của người phụ nữ khiến Nim quay lại nhìn….
.
( Đi vào thôi nào con!) 
.
Nim nhìn sững….Bà ấy…bà ấy cùng bị câm giống Nim sao???????????

 

CHAP 80: NGƯỜI MẸ CỦA BÓNG TỐI (PHẦN 1)
.
Và thế là người phụ nữ trung niên dắt Nim vào trong nhà, cô bé vẫn còn bất ngờ về việc bà ấy không nói được….
.
Vào đến trong nhà, Nim đưa đôi mắt ngước nhìn xung quanh. Trang trí cũng đơn giản nhưng toát lên vẻ ấm cúng, đặc biệt có khá nhiều khung ảnh đủ mọi kích cỡ được đặt ở những vị trí trang trọng trong ngôi nhà. Thật bất ngờ khi đó toàn là ảnh của Devil từ lúc mới sinh cho đến khi trưởng thành. Nim bắt đầu đặt những dấu hỏi lớn nhất về người phụ nữ này…thật ra bà ta là ai??? Có mối quan hệ gì với Devil???? 
.
( Uống nước đi con!) – người phụ nữ đặt ly nước lọc trước mặt cô bé rồi nở một nụ cười hiền hậu…
.
Nim gật nhẹ đầu nhận lấy.
.
( Trước khi con đến đây! Ta đã hình dung về con rất nhiều….Nhưng con đẹp hơn ta nghĩ…) – và bà lại mỉm cười, nhìn Nim với ánh mắt trìu mến.
.
( Sao ạ???? Bác đã biết con sẽ tới đây ư???) – Nim ngạc nhiên.
.
( Đúng thế! Mỗi khi Devil đến đây đều nói về con. Ta rất bất ngờ khi thằng bé có thể thích một đứa con gái đến vậy! Nó thương con đôi khi còn nhiều hơn thương ta nữa kia!) 
.
Nim càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra….
.
( Chắc con đang thắc mắc về ta lắm phải không? Con dâu!) 
.
Nim quýnh quáng suýt đánh rơi ly nước trên tay khi nghe bà ấy gọi mình là “ Con dâu”. 
.
( Bác…bác đang nói gì thế ạ???)
.
( Ta không nói sai đâu con ạ! Ta là mẹ ruột của Trình Kha, tên ta là Thoại Mỹ, nhưng ta đã không còn là phu nhân tập đoàn Russ từ lâu rồi! Đúng hơn là ta bị phản bội và ruồng bỏ ngay từ cái lúc sinh Trình Kha…. Chuyện phức tạp lắm…Rồi sau này con sẽ hiểu!)
.
Nim tròn mắt nuốt từng lời của người phụ nữ ấy. Ở bà ta có cái gì đó rất giống Devil, lạnh lùng…phải! Lạnh lùng….
.
( Khi Trình Kha nói rằng con bị câm giống ta thì ta đã rất bất ngờ… Nhưng quả thật nó đã chọn không nhầm người. Còn với Nhã Trúc, chúng nó chỉ là nợ nhau thôi chứ không có duyên phận…) – nói đến đây đột ngột bà ấy dừng lại, mặt thoáng buồn.
.
( Bác không sao chứ ạ?) – Nim lo lắng hỏi.
.
( À không! Ta không sao! Mà ta muốn hỏi con một câu! Con trả lời thật nhé!)
.
Sự nghiêm túc của bác Thoại Mỹ khiến Nim thấy hơi run run…Cô bé gật nhẹ đầu.
.
( Con thương Trình Kha đến mức nào?)
.
Nim bối rối nhìn lên, một câu hỏi thật khó trả lời….
.
( Không cần phải ngại, ta không phải là người lạ, trước sau gì cũng là người một nhà!) – bác ấy nói chắc nịch giống như rằng đây là một sự thật hiển nhiên. 
.
Nim hít một hơi thật sâu, biết nói sao nhỉ???? 
.
( Cái này…con cũng không biết…nhưng là rất rất nhiều ạ!)
.
( Nhiều đến mức có thể tha thứ mọi lỗi lầm của nó không?) 
.
( À ờ…Vâng ạ!) – Nim lưỡng lự một hồi rồi cũng gật đầu. Đối với cô bé, tha thứ không phải là cái gì đó quá khó, riêng Devil, cô tin, cậu ấy đủ chín chắn để không làm gì vượt quá giới hạn của mình.
.
(Ta chỉ cần câu nói này của con mà thôi! Trình Kha không giống những thanh niên khác, nó lớn lên với những vết sẹo quá lớn của cuộc đời, là mẹ, nhưng ta chỉ biết khóc rồi ôm nó vào lòng chứ không thể ngăn cho nó thoát khỏi đau khổ. Tuy nhiên, ta nghĩ…con sẽ làm được!) 
.
Nim không hiểu bác ấy muốn nói gì, nhưng qua thái độ cũng đủ biết rằng đây là một người phụ nữ rất thương con và cũng có điều gì đó bí ẩn….
.
Nói chuyện một hồi lâu, Nim mới nhớ ra rằng mình vẫn chưa làm xong việc mà Devil giao. Cô bé mở chiếc cặp xách ra rồi lấy cái hộp gỗ và đưa cho bác Thoại Mỹ.
.
( Thằng bé đã giữ đúng lời hứa!) – người phụ nữ mỉm cười mãn nguyện.
.
Thật lòng Nim rất tò mò về cái hộp này. Chắc chắn phải là cái gì đó quan trọng thì Devil mới cất giữ cẩn thận như thế!
.
( Chắc con tò mò lắm phải không? Nhưng chưa đến lúc con được biết về bí mật này…Một thời gian nữa, tự con sẽ tìm được đáp án!) – Bác Thoại Mỹ đặt chiếc hộp xuống bàn rồi nhìn Nim an ủi.
.
Nim gật đầu tỏ ý hiểu rồi đưa mắt nhìn quanh, ảnh Devil hình như tràn ngập không gian trong phòng. Mà trông cậu ta lúc còn bé nhìn đáng yêu cực kì, lại rất mập mạp như không cao lớn và rắn rỏi như bây giờ. Nim xin phép bác Mỹ lại gần những khung ảnh để xem kỹ hơn…
.
( Đây là ảnh lúc nó mới sinh…Thật may là ông trời không nỡ cướp đi sinh mạng nó nên mới cho Devil sống sót sau ca mỗ…Nếu không nó đã chết từ trong bụng mẹ rồi!) 
.
Nim lặng người….
.
( Lúc ta mang thai Devil là lúc cuộc sống ta khốn đốn nhất, ta bị chính ông chồng của mình cho người truy đuổi và giết hại. Nghe qua thì thật buồn cười phải không?)
.
Cô bé tròn mắt ngỡ ngàng…
.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+