Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Shock Tình – Chương 91-95 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHAP 91: ANH SẼ CÙNG EM…ĐI TỚI CUỐI CON ĐƯỜNG……….
.
– Này nhóc! Tao không đợi được đâu đấy! Mày cũng đa tình gớm, con nhỏ nào cũng muốn giữ bên mình! – tên cầm dao làu bàu tức tối.
.
– Mày im đi! – Devil hét lớn.
.
– Á à! Thằng nhóc này! Mày dám to tiếng với tao hả???? Thằng kia – hắn chỉ tay vào một tên đàn em đang đứng cạnh Nim – Mày lôi cái cột gỗ ra khỏi người con câm đó rồi giữ chặt nó vào thành lan can cho tao! 
.
Devil hốt hoảng:
.
– Mày…mày muốn làm gì hả thằng khốn???? 
.
– Làm gì thì mày cũng phải biết chứ???? Hãy nhìn con câm đáng thương của mày đi, bây giờ, chỉ cần người của tao đẩy nhẹ hắn một cái thì mọi chuyện sẽ trở nên rất vui! Ha ha!!!!!!!!!!! 
.
Devil nghiến răng đưa đôi mắt đầy hoang mang nhìn về phía Nim, cô bé giờ đây đang bị tên đàn em giữ lại rồi ấn mạnh sát vào thành lan can. Gương mặt Nim toàn là mồ hôi, tóc bết lại, đôi môi tái dần đi vì lạnh và sợ hãi……………
.
– Tao không thích chơi kiểu đợi như thế này nữa đâu đấy! Tao đếm từ 1 đến 5, mày mà không chịu lựa chọn thì tao ném con câm xuống trước rồi sẽ cho con tóc xoăn lắm điều kia xuống theo. Ok? 
.
Devil giật mình. Ruột gan cậu nhóc thắt cả lại. Lựa chọn giữa người mình yêu và kẻ yêu mình quả không dễ dàng chút nào! Nếu chọn Nim thì nhóc Banh sẽ mất luôn tuổi thơ, mà Nim và Devil cũng không thể sống thanh thản suốt quãng đời còn lại. Nhưng nếu chọn Nhã Trúc thì cuộc sống đối với Devil sẽ không còn giá trị nữa….. Vậy thì…“ Tôi sẽ cùng em đi đến cuối con đường……….dẫu cho đó là thiên đàng hay địa ngục……….”
.
Devil hướng đôi mắt với lời xin lỗi mong manh về phía Nim, đôi mắt đó cũng chứa chan một tình yêu da diết đầy khát khao đan xen tuyệt vọng…..Sẽ đi cùng nhau….đi đến cuối cùng………
.
Ác quỷ cúi đầu xuống thở mạnh một cái rồi ngẩng lên………..quyết định cuối cùng……..một kẻ sẽ ở lại…và hai người sẽ đi………
.
– Tao chọn….
.
Đùng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Một thứ âm thanh đáng sợ dội vào tai Devil làm cậu nhóc buông lơi câu nói. Kèm theo sau đó là tiếng tên cầm dao la thất thanh rồi ngã gục xuống đất, lưỡi dao sắt ánh kim trượt nhẹ khỏi bờ vai Devil rơi xoảng xuống nền nhà……
.
Trong bóng đen ở phía cầu thang, một dáng người với chiếc mũ lưỡi trai cùng cây súng ngắn trên tay dần dần hiện hữu trước mặt Devil…..Cậu nhóc ngạc nhiên trợn mắt nhìn…..
.
Nhưng trong những phút giây đáng sợ nhất thì những điều tồi tệ hoàn toàn có thể xảy ra…………
.
– Á á á!!!!! De…..villllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllll! 
.
Chưa kịp hoàng hồn vì tiếng súng, Devil giật bắn mình khi nghe ai đó gọi tên mình, một giọng nói cậu nhóc chưa được nghe bao giờ nhưng không hiểu sao trong tiềm thức ác quỷ rung lên một cơn đau tê tái……
.
Là Nim!!!!! Giọng nói đó cất ra từ phía cô bé!!!!!!!! Và Devil dường như chết đứng lại chỗ khi trông thấy người con gái yêu thương của mình đang chơi vơi giữa cánh cửa vào địa ngục………..Tên đàn em vì quá kinh hãi trước cái chết của đại ca nên đã run rẩy buông mạnh Nim ra khiến chân cô bé trượt một đường dài rồi mất thăng bằng ngã người lui sau thành lan can. Trong phút giây khủng khiếp đó, trong Nim bỗng có luồng sức mạnh kì lạ thôi thúc cô bé phát ra tiếng nói, tiếng nói đã từ rất lâu, rât lâu bị vùi vào quá khứ đau thương, bị chôn trong nấm mồ của sự sợ hãi dằn vặt……..
.
– Không!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Nhanh như chớp Devil chạy vụt tới, nhưng tất cả chỉ còn lại là sợi chỉ sinh tồn mong manh. Lúc này đây, cậu nhóc chỉ kịp nắm được đôi bàn tay nhỏ bé của Nim, níu kéo cô bé trước ngưỡng cửa của tử thần đang lăm le chực sẵn………..
.
Trời buông màn đêm khắp thế gian, trên đỉnh tòa nhà 8 tầng, một thân hình nhỏ bé đang lơ lửng giữa không trung, một bàn tay khác đang cố gắng níu giữ lại sự sống hiếm hoi từ tay thần Chết. Thành lan can quá thấp, Devil cúi sát người xuống, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng nắm chặt tay Nim, đôi mắt với hàng mi rậm đầy ma lực giờ đây đang rung lên toát ra nỗi sợ hãi khôn cùng. Mồ hôi càng lúc càng nhiều làm trơn tay, giờ đây nó như con quỷ đáng ghét muốn tách tay Nim ra khỏi tay Devil… Nim nhìn xuống dưới, mọi thứ nhỏ bé nhưng sao xa xôi quá, cảm giác như mình đã rời một chân ra khỏi thế giới này, cô bé ngước nhìn Devil, những giọt nước mắt tuôn ra không kịp ngăn lại…….
.
– Không kịp rồi …không kịp rồi! Devil! Buông tay Nim ra đi! Nếu không cả hai sẽ phải chết! Buông ra đi Devil! 
.
– Im đi! Không được nói! Tôi không cho bạn bỏ tôi theo cách đó! Không bao giờ! – Devil cũng hét lên, nỗi sợ hãi lan xuống chân khiến cậu nhóc run lập cập.
.
– Buông ra đi Devil! Nếu cứ thế này thì Nim sẽ kéo theo bạn xuống mất! Không được!!!!!!!! – Nim khóc tức tưởi, cố thuyết phục cậu nhóc thả tay mình ra. Trong thâm tâm cô bé không bao giờ muốn xa Devil, nhất là lúc này, có quá nhiều thứ cô chưa nói với Devil, nhưng Nim cũng ý thức được rằng lúc này đây cô không thể khiến Devil phải chịu chung số phận với mình…..Đối với Nim, Devil là tất cả….và cậu nhóc sẽ mãi là tất cả của cô bé ngay cả khi Nim không còn trên thế gian này nữa….
.
– Ai cho phép bạn nói thế với tôi??? Bạn là của tôi! Đôi tay này là của tôi! Suốt đời suốt kiếp nó phải luôn nắm chặt lấy tay tôi, không bao giờ được xa rời!!!!! Không bao giờ!!!!!!!!!!!!!! – Devil giận dữ, cậu nhóc nghĩ rằng mình có thể khóc ngay bây giờ, khi mà cơn đau đã lên đến đỉnh điểm có thể bóp nát cả trái tim………
.
Nhưng càng lúc Devil càng yếu, những vết thương trên cơ thể lại hoành hành, máu thấm ra cả áo, đôi tay cậu nhóc đã quá mệt mỏi, mồ hôi tuôn như mưa làm trơn trượt mọi thứ…Cái nắm tay duy nhất càng lúc càng tuột dần….tuột dần…..
.
Trong một giây định mệnh, tay Nim thoát khỏi bàn tay Devil … cậu nhóc hoảng hốt với lại….
.
– A a a a aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! 
.
Nhã Trúc ôm mặt hét toáng lên khi thấy Devil cũng ngã luôn người xuống phía dưới …………
.
Cho dù lên thiên đàng hay xuống địa ngục…..anh vẫn sẽ cùng em…. đi đến cuối con đường……………
.
Ai cũng có thể mở miệng nói lời yêu… cũng có thể quỳ gối trước tình yêu …. nhưng những người dám chết vì yêu…… mới xứng đáng với tình yêu của đời mình……(kw)

CHAP 92: SAU CƠN MƯA…TRỜI CÓ THỂ SÁNG????????????
.
Mọi thứ có lẽ đã kết thúc nếu như Devil không kịp thời bám lấy gờ của mái che cửa sổ bệnh viện, nó được làm bằng bê tông nên đủ cứng để cậu nhóc trụ lại và kéo luôn Nim thoát khỏi cái cảnh bị rơi xuống dưới kia….
.
Nhưng tình hình vẫn trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc, tay trái Devil thì bám chặt vào gờ mái che, tay còn lại thì nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của Nim, cả hai lơ lửng như ngọn đèn treo trước gió, chỉ cần một cái thả nhẹ cũng đủ khiến mọi thứ đi tới thảm cảnh….
.
Ở trên sân thượng, người vừa cầm súng bắn tên đại ca chạy vội tới thành lan can cúi mặt nhìn xuống, hét to:
.
– Hai đứa ngốc kia, cố gắng bám chặt lấy, tôi xuống liền, phải cố gắng lên!!!!!!!!!
.
– Còn cô kia, đứng trơ ở đó làm gì! Mau chạy tới lấy chùm dây thừng cho tôi! Nhanh! – anh ta chỉ thằng vào mặt Nhã Trúc ra lệnh.
.
Cô dì ghẻ giật bắn mình, ngơ ngơ trong vài giây rồi luống cuống chạy lại lấy chùm dây thừng, tâm trạng Nhã Trúc vẫn đang cực kì bấn loạn…
.
Ở vị trí cách sân thượng đúng 2 tầng lầu, Devil vẫn đang cố gắng duy trì sự sống mỏng manh của mình và Nim, bàn tay trái đã đỏ ửng lên vì chịu lực quá lớn, những ngón tay gồng lên như quyết tâm cuối cùng của cậu nhóc thách thức với số phận…
.
– Devil…..! – Nim nhìn lên phía cậu nhóc thì thào.
.
– Im…đi…! Phải nắm…chặt…lấy…tay…tôi…! – ác quỷ cũng không khá khẩm gì hơn, thở ngắt từng quãng đầy mệt nhọc, duy chỉ có đôi mắt vẫn sắc lẻm, ánh lên những tia sáng mạnh mẽ, Nim nhìn vào đó, chỉ nhìn vào đó chứ không dám nhìn xuống dưới kia, vì cô bé biết rằng, bây giờ, cô và Devil đã kết chung sinh mạng, cả hai sẽ cùng sống hoặc cùng chết, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ trong Nim thôi thúc cô bé xây dựng một niềm tin vững chắc vào người con trai đó, người con trai mà có lẽ suốt cả cuộc đời này sẽ nắm tay bước đi cùng Nim, cho dù là chông gai hay hạnh phúc….
.
2 phút sau, một sợi dây thừng cỡ lớn được thả xuống trước mặt Nim và Devil…
.
– Bạn nắm… chặt sợi…. dây đó đi…., nắm thật chặt vào… rồi mới được thả tay tôi ra….! – Devil dù không còn nhiều sức lực vẫn cố gắng…ra lệnh cho Nim, vì hơn ai hết cậu nhóc hiểu rằng cô bé rất yếu đuối, có thể sợ quá mà tuột tay khỏi dây….
.
Nim nhíu mày lại run run, một lần nữa cô bé lại nhìn lên Devil để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần…cậu nhóc cũng nhìn thật sâu vào mắt cô bé rồi đột ngột trừng mạnh lên. Nim vội vã cúi mặt xuống, hít một hơi thật sâu đưa một cánh tay sang phía sợi dây rồi cầm chặt lấy nó….Cô bé cố gắng không nhìn xuống phía dưới, nếu lỡ đưa mắt xuống đó thì coi như hỏng tất cả, vì ma lực của không gian đủ khiến con người ta choáng ngợp và mất kiểm soát….
.
Phải mất khá nhiều phút Nim mới đủ can đảm buông nhẹ bàn tay của Devil sau khi đã chắc rằng mình cầm chặt sợi dây thừng, cứ từng chút một, từng chút một cô bé chuyển người mình sang phía sợi dây….hơi ấm từ tay Devil dần dần lạnh đi, giờ đây, Nim phải tự bước một mình trên hành trình mong manh tìm kiếm sự sống……….
.
– Xong chưa! – người thanh niên lạ từ trên cao cúi người xuống hét to.
.
Nim nhìn lên, thu hết can đảm rồi gật nhẹ đầu, sau đó nhìn sang Devil, cậu nhóc dường như đã quá yếu , mặt tái nhợt, chiếc áo bệnh nhân đã nhuộm hồng bởi máu tươm ra…….
.
– Đừng…nhìn…nữa…..! Nhanh…lên….. – Devil cố gắng thều thào những lời cuối cùng….
.
Nim bặm môi sợ hãi, cứ thế này mãi thì cậu nhóc sẽ không trụ được nữa mất…
.
– Cầm chắc lấy! Tôi kéo lên đây! – trên kia vọng xuống lời thông báo.
.
Vậy là Nhã Trúc đứng sau, người cầm súng lạ mặt đứng trước ra sức kéo Nim lên, sợi dây thừng cằn từng chút nặng nhóc trên thành lan can……..
.
Phải mất thêm 5 phút nữa, Nim mới được kéo lên chạm thành lan can sân thượng, cái cảm giác bám vào một sợi dây mảnh khảnh có thể đứt bất cứ lúc nào khiến cô bé run bần bật, vừa sợ vừa chóng mặt…..Nhưng may thay, cuối cùng Nim cũng đưa tay bấu được vào thành sắt của lan can, cô bé vui sướng đến mức muốn cười thật lớn như thể vừa được tái sinh lần nữa…nhưng không hiểu sao Nim lại chỉ thấy bớt sợ, lòng vẫn quặn thắt một nỗi đau khó chịu…
.
– Cẩn thận! Cẩn thận! Bám chặt vào! – người lạ mặt dặn dò, vừa nói vừa thở hồng hộc.
.
Và cuối cùng Nim cũng được kéo hẳn lên tầng thượng, cánh cửa tử thần đã chính thức khép lại sau lưng Nim…. Cô bé được Nhã Trúc đưa hẳn vào trong, mặt mày Nim vẫn tái xanh, môi khô rát, đôi mắt đờ ra, hai tay cô bé đặt lên ngực thở mạnh… 
Còn Devil…
.
Trong phút giây thở phào nhẹ nhõm, Nim chợt đứng bật dậy chạy đến sát lan can…
.
– Em bị điên sao??? Muốn rơi xuống đó lần nữa hả??? Bước vào trong đi!!!!!!!!!!! – người lạ mặt hét toáng lên khi thấy Nim suýt chút nữa nhào đầu xuống phía dưới.
.
– Nhưng còn Devil! Devil đâu rồi?????????? – Nim hoảng loạn lay mạnh tay người lạ mặt.
.
– Nó vẫn dưới đó! Chưa rơi xuống được đâu! Tránh xa tôi ra để tôi còn kéo nó lên nữa chứ!!!!!!! – anh ta nhăn nhó.
.
Nim đưa hai tay lên miệng cắn lập cập, bước từng bước lùi lại phía sau. Sợi dây lại được quăng xuống…..
.
Nhưng nhiều phút trôi qua vẫn không thấy động tĩnh gì….
.
Nim bắt đầu mất bình tĩnh….
.
– Thằng nhóc có vẻ sắp không chịu nỗi nữa rồi, hiện tại nó quá yếu!!!!!!!! – người lạ mặt vừa nhìn xuống dưới vừa thở dài….
.
– Như thế là sao chứ???? Anh phải kéo Devil lên! Anh không thể để cậu ấy chết được! 
.
Đó không phải là những lời của Nim nói mà là của Nhã Trúc, cô ta ôm mặt khóc nức nở, miệng không ngớt yêu cầu người lạ mặt phải cứu cho bằng được Devil…..
.
Bây giờ thì Nim không còn biết làm gì hơn, chỉ biết tin vào cái gọi là hy vọng… Devil của cô bé rất mạnh mẽ và kiên cường, cậu nhóc sẽ không thể gục ngã theo cách này được, không thể nào….. Nim nhắm chặt mắt lại, thả cho linh hồn theo gió tìm đến nơi Devil…..
.
“ Bạn sẽ vượt qua….vì bạn là Devil….vì bạn là Thái Trình Kha….và vì bạn là hạnh phúc của cả cuộc đời tôi…….”
.
Thêm 2 phút nữa trôi qua, sợi dây thừng đột ngột căng lên, trườn từng chút một trên thành lan can tạo ra tiếng xẹt xẹt đầy hy vọng…..
.
– Ha ha! Thằng này khá lắm!!!!!!! – người lạ mặt tự dưng cười ha hả rồi ra sức kéo lên, cả Nim và Nhã Trúc cũng vội chạy tới cầm chặt sợi dây, mong sao một chút sức lực của mình có thể giúp Devil đủ mạnh mẽ để trở về……….
.
1s
.
2s
.
3s
………
Đôi mắt ngấn nước của Nim sáng bừng lên khi thấy một bàn tay của Devil đang cố gắng bám lấy thành lan can, đôi bàn tay đầy bản lĩnh đã thách thức cả số phận để níu cho bằng được Nim thoát khỏi cánh cửa tử thần. Cô bé vội vã chạy lại, dùng hai tay nắm chặt lấy rồi cùng với Nhã Trúc và người lạ mặt nhấc cậu nhóc lên. Mọi chuyện cứ như đang thử thách sức chịu đựng của con người……….
.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời người ai cũng có
Cũng ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi! 
( Xuân Quỳnh)
.
………………………………
.
Devil đã trở về….
.
Trong nước mắt của Nim….
.
Trong cơn đau vì vết thương hành hạ….
.
Trong tình yêu bất diệt mà vì nó cậu đã bỏ quên bản thân mình……….
.
Nim ôm chặt lấy Devil trong phút giây vỡ òa sung sướng đó. Cảm giác lấy lại cái mà mình tưởng rằng sẽ vụt mất thật hạnh phúc biết bao. Devil bấy giờ không còn đủ sức để đưa tay ôm Nim lần nữa, nhưng cậu nhóc đã mỉm cười gục đầu mình một cách thanh thản trên vai Nim, trên vai nữ thần mà suốt đời cậu yêu thương và tôn thờ………
.
Ấy vậy mà….
.
Có những thứ…có những người….có những hành động….mà chẳng bao giờ ta lý giải được vì sao lại như thế….
.
Cũng như bây giờ…
.
Nim giật mình khi thấy người lạ mặt một lần nữa lại cầm cây súng….và mũi súng hướng thẳng về phía Devil………..

.

CHAP 93: VÀNG SON MỘT THƯỞ YÊU EM….
.
Anh làm cái gì thế?????????- Nim cùng Nhã Trúc đồng thanh.
.
Nhưng người lạ mặt vẫn đứng im lặng, mũi súng lạnh lùng chỉa về phía ác quỷ đang thở từng hơi mệt nhóc trên vai Nim.
.
Đoàng………..
.
Như một tiếng thét kinh hoàng, viên đạn thoát khỏi nòng súng lao thằng về phía trước, đôi mắt Nim chỉ kịp nháy lên một cách vội vã trước những gì đang xảy ra……
.
Thế là hết thật sao?????
.
Sự thật thì viên đạn bay về phía Devil, nhưng hướng của nó đã chếch lên một góc cực nhỏ đủ để hạ thủ một trong số những tên giang hồ đang lăm le phía sau lưng Nim cùng một con dao sắt bén trên tay….
.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá gấp gáp khiến Nim shock thật sự….
.
– Hoàng hồn chưa em??? Nếu tôi không kịp thời bắn nó thì cả hai đứa sẽ về thế giới bên kia cùng với con dao đó rồi! – người lạ mặt vừa cất khẩu súng vào bọc quần vừa cười cười – Súng gây mê mà cũng hiệu quả ra phết! Ha ha! 
.
Nhã Trúc và Nim ngẩn ra. Đến bây giờ cô bé mới đặt ra hàng đống câu hỏi về người lạ mặt. Thật ra anh ta là ai??? Tại sao biết Nim đang gặp nguy hiểm mà tới cứu????
.
Nhưng chưa kịp để Nim mở miệng nói câu nào, anh ta đã chạy tới bế thốc Devil lên lưng rồi cõng đi. Cậu nhóc giờ đây đã quá yếu, rơi vào tình trạng hôn mê, toàn thân lạnh ngắt….
.
Sân thượng – nơi mà cách đây vài phút cứ ngỡ như sẽ có một thảm cảnh xảy ra giờ lại yên bình thanh vắng đến kì lạ, những thân hình nằm bất động trên nền do thuốc gây mê vẫn chưa hết tác dụng, những cây dao sắt bén, loáng ánh kim sáng rực một góc sân, lê lết đâu đó là những vệt máu dài chảy ra từ người Devil…Một bãi chiến trường đúng nghĩa…nơi con người đã đấu tranh đến hơi thở cuối cùng vì sự sống……..
.
Trong cái góc khuất bí ẩn nào đó, chiếc mặt nạ quỷ được gỡ ra, thả lăn dưới sàn để lộ ra một gương mặt vừa đau khổ vừa hạnh phúc, nụ cười nửa miệng quẹt một vệt dài trong không gian…. “ Mày đã thắng tao…1-0…”
.
……………………………………………….
.
Lần thứ 3, Devil lại nằm trong tình trạng hôn mê…..
.
Nim lau những vết bẩn của vôi tường, của rong rêu, của đất cát trên tay Devil, bàn tay đã quyết không buông Nim ra cho đến khi cái chết đã tới rất gần. Cô bé cầm thật chặt nó, thở mạnh….Tay Devil lạnh ngắt, đôi mắt cậu nhóc vẫn im lìm bất động, những vết thương trên người đã được băng bó lại, nhưng theo lời bác sĩ thì chúng đã ngày một sâu thêm và càng khó lành hơn…..Không hiểu sao giờ đây Nim chẳng còn muốn khóc nữa, khóc nhiều quá rồi, mà cái gì nhiều quá cũng trở nên dư thừa và có hại, Nim chỉ muốn ngồi mãi như thế này, cầm tay Devil và ngắm nhìn cậu nhóc……Hạnh phúc không có cũng không sao, nhưng cô bé mong rằng, đừng bao giờ bắt bản thân phải rời xa con người này….Vì rời xa Devil đồng nghĩa với cái chết….cái chết đau đớn nhất…..
.
Đây cũng là lần đầu tiên Nhã Trúc chấp nhận làm kẻ ngoài cuộc. Cô nàng lặng im đứng ngoài cửa phòng, đưa đôi mắt thương xót nhìn Devil. Cho dù không muốn nhưng giờ đây, Nhã Trúc đã phải chấp nhận một sự thật đau lòng, rằng Nim đã thằng trong trò chơi tình ái này, rằng Devil sẽ không còn là Devil nếu mất đi Nim. Cô dì ghẻ thở dài, tựa đầu vào cửa để mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má đã từ lâu chai sạn với giông tố cuộc đời….. Vụt lên trong đầu Nhã Trúc là một ý nghĩ mà chưa bao giờ cô dám nghĩ….” Hay chăng….mình nên bỏ cuộc?????????”
.
Nim ngước nhìn sang giường Angle, cậu nhóc vẫn ngủ. Đôi khi Nim thấy lạ tự hỏi tại sao Angle lại ngủ nhiều đến thế???? Tại sao Angle chưa bao giờ quan tâm đến những lúc Devil bị thương, bị tấn công??? Lúc nào cậu ta cũng im lặng dùng cái nhìn của mình để phán xét. Càng lúc Angle càng xa trong ý thức của Nim….
.
Nhưng Angle vẫn thức, lúc nào cậu nhóc cũng thức nhưng lại không muốn mở mắt để phải nhìn những cảnh tượng làm trái tim mình đau đớn….”Vàng son một thưở yêu em….Vàng son bờ bến ru êm…Yêu em từ lúc ban mai hàn vi đơn sơ cho đến khi bạc đầu phai dấu”….câu hát quen thuộc của nhạc sỹ Vũ Quốc Việt vang lên trong tim Angle khiến cậu nhóc phải nén lòng mình lại…..” Phải! Tôi đã yêu em….nhưng đáng thương thay chỉ mình tôi biết….nhưng đáng thương thay nó chỉ mãi vàng son trong quá khứ điêu tàn….”
.
Đột ngột một giọng nói cất lên làm dòng suy nghĩ trong đầu cô bé bị giáng đoạn:
.
– Em vẫn ổn chứ???? 
.
Nim ngước lên nhìn, sau vài giây ngỡ ngàng cô bé mới nhận ra đó là anh chàng cho máu, theo sau anh ta chính là người lạ mặt. 
.
– Cậu ta là người của tôi! Vì thế em không phải sợ! 
.
Nim nhìn một lát rồi cũng gật đầu mỉm cười. Dù gì đó cũng là ân nhân cứu mạng cô bé, Devil và cả Nhã Trúc.
.
– Thằng nhóc sẽ không sao đâu! Nó đủ mạnh để tỉnh dậy trong thời gian sớm nhất! Một đứa con trai 18 tuổi như nó không phải là loại dễ kiếm đâu! Giữ cho chặt vào! Tôi đi đây! – người cho máu nháy mắt tinh nghịch với Nim rồi quay lưng đi.
.
Chợt như nhớ ra điều gì, Nim gọi nhỏ:
.
– Khoan! Tôi chưa biết tên anh! 
.
– Giọng em rất tuyệt đấy! Người ta gọi tôi là Lap! Em chỉ cần biết thế là đủ! – nói rồi anh ta lại rảo từng bước thật nhanh khuất dần sau hành lang.
.
Lap???? Cái tên ngộ nghĩnh thật! Nim tự lầm bầm trong miệng rồi mỉm cười. Thật vui khi cô bé biết rằng đó là người tốt!!!!!!!!!
……………………………………………
.
Vài ngày sau!
.
Một trận chiến lại xảy ra….
.
CHAP 94: NỘI …CHIẾN?!?!.
.
Này! Bạn có thể dừng nói trong vài phút được không hả???? Miệng bạn không mệt nhưng tai tôi mệt lắm rồi! – Devil nhăn nhó xoa xoa lỗ tai càu nhàu.
.
– Bạn đúng là cái thứ khó ưa! Tôi đọc báo cho mà nghe rồi lại còn nhăn với nhó! – Nim cũng đốp lại không thương tiếc.
.
– Nhưng tôi không phải người mù chữ, cũng không bị khiếm thị, cũng không phải ông lão già lụ khụ đến mức không tự đọc báo được! Mà cái lý do chính là tôi không thích đọc báo! – Devil không thể chịu nỗi nữa đành “tuyên chiến” với cái “sự nghiệp em đọc anh nghe” của Nim.
.
– Bạn đúng là cái đồ lạnh lùng tàn nhẫn, tôi thương bạn bị đau phải nằm một chỗ, sợ bạn buồn mới ngồi đọc cho bạn nghe, thế mà bạn lại đối xử với lòng tốt của người ta vậy đó hả??????? – Nim gân cổ trách móc.
.
– Nhưng thiếu gì cách, hà cớ gì bạn cứ phải lấy báo ngồi đọc cho tôi nghe, làm như thế thà bạn cứ ngồi đếm từ 1 đến 1000 cho tôi nghe để tôi ngủ cho rồi! Bạn có biết là từ hôm qua đến giờ bạn tra tấn cái lỗ tai tôi khủng khiếp đến mức nào không hả???? Có bạn mới là người tàn nhẫn đó! Bực cả mình! – Devil vòng hai tay trước ngực làu bàu.
.
Nim tức giận thả tờ báo xuống bàn rồi ngồi quay lưng lại, mặt đỏ ửng, môi mím chặt…..
.
Cũng không thể trách Devil được. Ai rơi vào tình trạng của cậu nhóc lúc này thì mới thấm thía. Thử hỏi, buổi sáng đúng 7h, khi đã ăn điểm tâm xong xuôi, Nim lôi tờ tin tức đầu ngày ra và bắt Devil phải căng tai nghe mình đọc, buổi chiều đúng 3h, khi mà cậu nhóc đang ngủ trưa ngon lành thì lại bị Nim dựng đầu dậy để nghe cô bé đọc tờ báo…bóng đá! Tối lại, khi cơm nước xong xuôi, đúng 8h Nim lại hành hạ lỗ tai Devil bằng cách lôi tập truyện với tựa đề “ Truyện kể lúc 0 giờ” rồi hí hửng đọc mặc cho cậu nhóc đã bội thực vì mớ thông tin cả ngày trời được Nim nhồi vào trong đầu. Phải công nhận Devil có tính kiên nhẫn và chịu đựng đến mức thượng thừa khi đã sống sót qua 3 ngày từ cái lúc Nim nổi hứng đòi thực hiện hành động kì cục này. Nhưng đến giây phút này thì cậu nhóc đã không thể chịu đựng thêm được nữa…………
.
Có lẽ bạn đọc sẽ thắc mắc vì sao Nim lại hành động như thế! Nhưng với một cô bé hơn 5 năm trời bị chôn đi tiếng nói, đùng một phát trở lại người bình thường thì cảm xúc sẽ vô cùng phức tạp. Phải nói là Nim cực kì hạnh phúc và sung sướng khi được nghe lại chính giọng nói thân thuộc của mình, được giao tiếp như một người bình thường, được thoải mái bày tỏ những điều mà lâu nay vì mặc cảm tật nguyền cô bé không thể nói……rất nhiều rất nhiều thứ cảm xúc đan xen trong Nim lúc này mà điều quan trọng nhất là Nim muốn được nghe giọng nói của mình, cái thứ âm thanh bản năng mà quá khứ tàn nhẫn đã cướp đi của cô bé. Nim muốn chia sẻ niềm vui đó với Devil – người thân yêu của mình nhưng đáng tiếc rằng cái cách mà Nim thể hiện lại đem đến tác dụng phụ…..
.
Không hiểu sao từ lúc Devil tỉnh dậy cho đến giờ, chưa có ngày nào là hai người không gây gổ cãi nhau. Cha ông ta nói đố có sai “ Yêu nhau lắm thì cắn nhau đau”. Ngày nào cái phòng bệnh này cũng âm ỉ tiếng cãi qua cãi lại của Nim và cậu nhóc, đôi khi chỉ vì một lý do rất cỏn con. Đến cả bác Lan và Angle cùng mấy cô y tá cũng phải lắc đầu ngán ngẩm… Đúng là tuổi dậy thì, tâm sinh lý thay đổi xoành xoạch! 
.
– Này! Nim! Bạn cũng có tính giận dai nữa hả???? Mà tôi có làm gì sai đâu chứ??? – Devil buộc phải lên tiếng trước khi thấy Nim vẫn quay lưng ngồi thừ ra, mặt nhăn nhó đến phát tội.
.
Cô bé im lặng, cúi mặt xuống thở dài…
.
– Này! Từ lúc nào bạn dám làm ngơ trước lời nói của tôi thế hả???? Quay lại đây nhanh! – Devil ngồi hẳn dậy ra lệnh, gì chứ cậu nhóc rất ghét cái cảm giác bị người ta quay lưng.
.
Nhưng Nim vẫn chẳng hề ư hử một lời nào, chỉ ngồi im và thở những hơi dài…
.
– Tôi cho bạn 3 giây, nếu không quay lại thì đừng trách! Mà trước khi đếm….- Devil đột ngột ngập ngừng –…. tôi xin lỗi trước vì đã nói hơi …..
.
Chưa kịp để cậu nhóc thốt ra nốt hai từ “nặng lời” cho câu nói được trọn vẹn thì Nim vội vã ôm chầm lấy Devil khiến ác quỷ trở tay không kịp! 
.
– Bạn bị sao thế???? – Devil ngớ người.
.
– Hu hu! Hức hức!!!!!!!!! 
.
– Này! Bình tĩnh lại đi! Tôi đâu có nói nặng lời đến mức khiến bạn phải khóc chứ???? – Devil càng lúc càng hoảng, vỗ vỗ vào vai Nim.
.
– Hu hu! Tôi xin lỗi! Đáng lẽ ra tôi không nên bắt bạn phải chịu đựng việc này! Tôi đã quá ích kỷ khi chỉ biết nghĩ đến cảm xúc của bản thân, thật lòng tôi rất vui khi nói lại được, vốn dĩ tôi muốn chia sẻ niềm vui đó với bạn nên mới làm những việc ngốc nghếch này! Tôi thật ngớ ngẩn mà! Hu hu!!!! – Nim nói một hơi dài rồi khóc òa lên.
.
– Đúng là bạn ngớ ngẩn thật! – Devil buột miệng buông ra lời nhận xét phũ phàng này mà không hay biết hậu quả của nó…Nim đã khóc thét lên! 
.
Lần này thì Devil bối rối thực sự, trước mặt cậu nhóc rất hiếm khi Nim khóc, giờ đây cô bé lại khóc mãnh liệt như thế này khiến Devil thấy không quen chút nào, bỗng dưng cậu nhóc có cảm giác mình vừa làm điều gì đó rất có lỗi với cô bé!
.
– Trời đất! Nín đi! Bạn ngớ ngẩn nên tôi mới thích bạn đấy! Nín đi! – Devil quả là kẻ vụng về nhất trong chuyện an ủi người khác, may mà Nim của chúng ta hiền chứ gặp cô nào khó tính một chút thì coi như …xong phim! 
.
Cuối cùng thì Nim cũng dần dần nín, nước mắt nước mũi trào ra ướt hết một vùng vai của Devil. Cô bé vừa nấc từng tiếng vừa buông cậu nhóc ra, mặt ướt nhèm, tay đưa lên quệt đi mấy giọt nước còn vương trên mắt…
.
– Lần đầu tiên bạn làm tôi sợ đó! – Devil thở phù phù, vừa nhìn Nim vừa lấy tay lau nước mắt cho cô bé. Không ai có thể phủ nhận được một sự thật rằng, lúc bên cạnh Nim, Devil là một con người hoàn toàn khác hẳn, cậu nhóc có đầy đủ đặc điểm, tính cách, phong thái của một boy mới lớn, sẵn sàng bày tỏ tình cảm của mình trước mặt người yêu, ghen tuông, yêu thương, giận hờn..v.v. tóm lại là có đủ cả. Nhưng chỉ là đối với một mình Nim thôi….còn với những người khác thì vẫn là một Thái Trình Kha ngạo nghễ, lạnh lùng, tàn nhẫn và độc ác!
.
– Từ mai tôi không đọc báo nữa! Hức …hức…. – Nim vừa nấc vừa nói.
.
– Thôi thôi! 3 ngày nay tôi chịu đựng được rồi, thêm ngày mai nữa cũng không sao! Thà bạn đọc như thế còn hơn bạn khóc um lên như vừa nãy! – Devil lắc đầu quầy quậy.
.
Nim ngẩn tò te. Devil thật kì lạ. Lúc nào cũng khiến Nim không thể giận dỗi, cho dù cậu nhóc có gây ra lỗi lớn như thế nào thì Nim cũng phải ngậm ngùi mà bỏ qua. Nguyên nhân chính không có gì khác ngoài lý do: Cậu nhóc quá đáng yêu! +_+
.
– Thôi! Áo bạn ướt hết rồi, để tôi lấy cái khác! – Nim nhìn chiếc áo bệnh nhân đã ướt kèm nhem của Devil rồi lí nhí nói.
.
Devil không nói gì, chỉ gật đầu. Nim chạy lại chiếc tủ sắt nhỏ đựng áo quần ở góc tường lấy ra một chiếc áo rồi tất tả chạy lại phía giường cậu nhóc đang nằm, Devil cũng mở mấy cái nút áo rồi cởi ra…
.
Nhưng đôi chân Nim vội khựng lại….
.
Không phải vì Devil đang cởi trần trước mặt mình….
.
Mà vì những vệt dài đập ngang đôi mắt….

CHAP 95: NHỮNG VẾT CHÉM CỦA QUÁ KHỨ..
.
Devil! Lưng bạn???????????? – Nim vừa nhìn sững vào lưng của cậu nhóc vừa lắp bắp.
.
Devil đang đặt áo lên giường nghe Nim nói thì vội khựng lại…thở dài…
.
– Bạn nói đi chứ???? Những vết sẹo này là thế nào???? – cô bé hoảng loạn tiến lại gần cậu nhóc.
.
– Đúng thật là…! – Devil lắc đầu, ngẩng mặt lên nhìn Nim, đôi mắt buồn rười rượi.
.
Nim ngẩn người nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt sâu thăm thẳm như chất chứa một cái gì đó rất xa và rất đáng sợ, nó như một dòng xoáy bất tận hút con người vào những ngõ ngách đau thương của thời quá khứ đầy ám ảnh mà đã từ lâu Devil muốn quên đi….Nim bần thần nhìn sang lưng cậu nhóc, tấm lưng trần rắn rỏi hiên ngang chằng chịt những vết sẹo đủ mọi kích cỡ, chúng đập vào mắt Nim như những con rắn gớm ghiếc đang muốn trêu ngươi cô bé, những vết thương mới đang được băng bó so với chúng cũng lu mờ đi…. Nim thoáng rùng mình, cầm chặt tay cậu nhóc khẩn khoản: 
.
– Devil! Nói đi chứ!!! Nói đi! Thế này là thế nào????
.
Devil nghiêng nghiêng đầu nhìn Nim, vừa như muốn nói ra tất cả nhưng vừa như muốn lảng tránh tất cả, cậu nhóc cầm vội chiếc áo trên tay Nim rồi mặc vào người…
.
– Bạn không nên biết là hơn!
.
Không hiểu thế nào Nim lại giật mạnh chiếc áo từ tay cậu nhóc trước khi Devil mặc nó vào người, đôi mắt cô bé ánh lên sự bực bội:
.
– Không biết là thế nào chứ??? Bạn nghĩ tôi có thể coi đây là một chuyện hoàn toàn bình thường được sao??? Bạn có biết là tôi đã hoảng sợ đến mức nào khi nhìn thấy chúng không???? Tôi đau lòng lắm!!! – Nim nói lớn rồi giọng nghẹn lại. Tấm lưng với đầy rẫy những vết sẹo khiến cô bé cảm giác mình đã thấy được những nỗi đau nào đó rất khủng khiếp mà cậu nhóc đã phải chịu đựng…
.
– Nhưng tôi không muốn bạn hoảng sợ thêm nữa! – Devil hét lên. – Chưa bao giờ tôi dám soi gương để nhìn thấy cơ thể mình vì chính bản thân tôi cũng hoảng sợ khi nhìn thấy chúng! Tôi lớn lên với biết bao nỗi ám ảnh khủng khiếp, nhiều đêm tôi đã phải khóc thét lên, phá vỡ tất cả khi bị chúng quấy rầy trong giấc ngủ. Bạn đừng bắt tôi phải nhớ lại! Tôi không muốn! – Devil đột ngột rơi vào tình trạng mất bình tĩnh. Nim trợn mắt kinh ngạc rồi vội vàng ôm chặt cậu nhóc, bản thân cô bé cũng run rẩy khi chứng kiến tình trạng hiện thời của Devil. Chưa bao giờ Nim thấy Devil sợ hãi, ngay cả khi bị kề dao cận cổ cậu nhóc vẫn chẳng chút run sợ, nhưng lúc này đây, khuôn mặt Devil thẫn thờ, đôi mắt rung lên từng đợt, sắc thái tái nhợt…..
.
– Tôi xin lỗi! Tôi sẽ không bắt bạn phải nói nữa! Đừng như thế! Tôi sợ lắm!!! – Nim luống cuống vỗ vỗ lưng cậu nhóc.
.
Phải mất hơn 15 phút Devil mới trở về trạng thái bình thường, bàn tay cô bé đặt trên lưng cậu nhóc, mồ hôi toát ra ướt cả tay, những vết sẹo cộm lên lại khiến Nim thắt lòng….
.
– Thôi! Thả tôi ra! – Devil hôn nhẹ lên cổ Nim rồi thẳng người dậy – Bệnh nhân mà bạn bắt ở trần thế này hả??? 
.
Nghe thế Nim vội vã đưa áo cho cậu nhóc mặt vào, mặt đỏ ửng rồi đứng vụt dậy chạy ra cửa phòng bệnh.
.
– Đi đâu đó??? – Devil vừa gài nút áo vừa hỏi.
.
– Ơ…tôi…đi vệ sinh! – Nim cào cào cánh cửa rồi trả lời với vẻ lúng túng.
.
– Có muốn đi đâu cũng phải đợi người của tôi tới dẫn đi! 
.
Nói rồi Devil cầm máy di động lên nhấn nhấn nút…
.
– Alo! Tới đưa con nhỏ đi nhà vệ sinh! 
.
Nim thở dài thườn thượt. Từ cái lúc thoát chết trên tầng thượng đến giờ, bất kì lúc nào Nim bước chân ra khỏi phòng bệnh đều có người của Devil theo sau bảo vệ. Cậu nhóc không cho Nim một mình trong bất kì hoàn cảnh nào, một lần đã đủ khiếp hãi rồi nên Devil nhất quyết bắt Nim phải nghe lời mình trong chuyện này. Ban đầu cô bé cũng cương quyết phản đối nhưng cuối cùng vẫn phải chịu khuất phục trước uy quyền của cậu nhóc….
.
…………………………………………………………………………….
.
Nhưng Devil làm sao biết được những rắc rối mà Nim phải gánh chịu từ chuyện được theo sau bảo vệ bất đắc dĩ như thế này…
.
– Nhỏ đó là con tổng thống hả mày??? Hay là tù nhân đang hưởng án treo??? Sao đi đâu cũng thấy có người mặc áo đen kè kè theo sau vậy???? 
.
– Tao cũng chịu! Nghe đâu nó là vợ chưa cưới của đại công tử ăn chơi bậc nhất vùng này nên mới được hầu hạ theo kiểu đó! 
.
Những lời xì xầm bàn tán của mấy cô y tá xung quanh khiến Nim ngứa tai kinh khủng. Cô bé vừa đi vừa nhăn nhó, mong cho mau đến cái nhà vệ sinh rồi trốn luôn trong đó cho khỏe, đỡ phải nghe mấy lời ong tiếng ve khó chịu này. Ông vệ sĩ thì vẫn “hiên ngang” đi sau lưng Nim, giương đôi mắt được che đi bởi cặp kính râm đen bước từng bước oai vệ, chẳng khác nào robot. Nim vừa đi vừa thắc mắc, liệu rằng ông ta có theo mình vào luôn trong nhà vệ sinh hay không??? +_+
.
WC Nữ! ( Nơi mà không lâu nữa sẽ diễn ra những cuộc chiến có một không hai!)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+