Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sống Chung Sau Ly Hôn – Chương 03 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thang máy dừng lại tại nhà xe dưới tầng hầm, ba người ngồi lên xe của
Hứa Đông Dương, thẳng tiến tới nơi tiếp khách. Thư ký Trương ngồi ở ghế
sau giải thích cho Tô Dao về những mối quan hệ trong buổi tiếp khách tối
nay: “Tối nay tổng giám đốc Hàn sẽ mời ông Trần thống đốc ngân hàng.
Lần này phải đầu tư xây lắp một dây chuyền sản xuất mới nên phải vay
tiền từ phía ngân hàng. Đồng thời chúng ta cũng phải mời
trưởng phòng tín dụng Lữ Mạc. Việc vay
vốn đã ổn thỏa, hôm nay tổng giám đốc
Hàn mời khách chủ yếu là để cảm ơn.”

Dao gật đầu tỏ vẻ đã nắm rõ. Chiếc xe nhanh chóng tới điểm hẹn, Tô Dao
và thư ký Trương bước xuống xe trước, chờ Hứa Đông Dương rồi cả ba cùng
lên tầng.
Tô Dao tới Nam Thành chưa đầy một tuần lễ nên chưa hiểu rõ
về nơi này. Thư ký Trương vừa đi vừa giới thiệu với cô: “Nhà hàng Hải
Kim Cung này là nhà hàng hải sản nổi tiếng nhất ở đây, tổng giám đốc Hàn
khi mời khách VIP thường thích đến nơi này. Chút nữa cô sẽ được nếm món
bào ngư do họ làm, hương vị rất thơm ngon.”
Ba người được nhân viên
phục vụ đưa tới phòng ăn được đặt trước ở tầng 3, đẩy cửa bước vào đã
thấy có một số người ngồi trong phòng từ trước. Nhìn thấy Hứa Đông Dương
mọi người đều cười chào, trách anh đến muộn, lát nữa phải phạt rượu.
Hứa Đông Dương không chối từ, cởi áo khoác ngoài đưa cho Tô Dao đứng ở
phía sau. Tô Dao khẽ ngẩn người rồi vội
nhận lấy, vài người đàn ông lúc này mới
chú ý tới người phụ nữ đứng sau Hứa Đông
Dương. Một người đàn ông khoảng hơn 40
tuổi cười to: “Ôi, phó tổng Hứa tìm đâu ra
người đẹp này thế?”
“Thống đốc Trần lại trêu tôi rồi. Đây là thư ký mới của tôi, Cố Tô Dao.”
Hứa Đông Dương cười, đón lấy ly rượu mà thư ký Trương đã rót cho anh: “Tôi đến muộn, nên tự phạt mình một ly.
Anh vừa nói dứt liền uống một hơi rồi ngồi xuống trong tiếng tán thưởng sảng khoái của mọi người.
“Cậu nhìn xem sự khác biệt này.”
Thống
đốc Trần chỉ người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh mình: “Tôi kết hôn hai
mươi năm, thư ký là cậu Tống, tổng giám đốc Hàn kết hôn…”
“Mười tám năm.”
Người đàn ông ngồi bên tay trái thống
đốc Trần cười tiếp câu, thống đốc Trần gật
gật đầu: “Mười tám năm, thư ký là cô
Trương. Rồi đến phó tổng Hứa, vẫn là
chàng trai độc thân, thư ký là cô Cố, một
đại mỹ nhân. Cậu nói xem, sự khác biệt
giữa người đã có vợ và người chưa có vợ
có lớn không?”
Câu
nói của thống đốc Trần khiến mọi người cười ngặt nghẽo, Tô Dao nhận
được ám thị của thư ký Trương, rót rượu rồi đứng lên: “Tô Dao tôi hôm
nay là buổi đầu tiên đi làm, xin kính các vị lãnh đạo một ly.”
Lúc
trước, nhân viên phục vụ đưa rượu đến, thư ký Trương đã lưu ý đưa cho Tô
Dao cầm ly rượu có đế rất tinh xảo, rót vào chút rượu vang. Tô Dao nói
xong bèn uống cạn thì bị Hứa Đông Dương ngăn lại. Anh nhìn cô, mỉm cười,
nhưng nét mặt ấy không phải cười từ đáy mắt: “Tiểu Cố, cô dùng loại
rượu này và loại cốc này để chúc rượu đối với thống đốc Trần là không
tôn trọng, ly rượu đầu tiên sao có thể như vậy
được?”
Tô Dao giật
mình, xoay người nhìn Hứa Đông Dương. Dù lúc trước anh có không nghe
thấy cuộc trao đổi của cô và thư ký Trương ở sau lưng anh nhưng với sự
hiểu biết của anh về cô thì anh phải biết rất rõ tửu lượng của cô. Hứa
Đông Dương dường như không thấy ánh nhìn của cô, mỉm cười lấy ly rượu từ
tay cô xuống, đổi thành cốc rượu mà anh vừa dùng để chúc rượu khi mới
nhập tiệc, thay cô rót đầy cốc: “Dùng cốc này mới có thể biểu đạt hết
thành ý của cô.”
Cả bàn tiệc đều chăm chú nhìn cô. Hứa Đông Dương vẫn giữ nụ cười nhạt không thay đổi và cũng ngồi đó nhìn cô.

Dao nhìn sâu vào mắt Hứa Đông Dương, ngửa cổ uống cạn. Xung quanh vang
lên tiếng khen ngợi “Hay”. Lữ Mạc cười, nhìn về phía thống đốc Trần:
“Thống đốc, đây mới là nữ anh hùng.”
Rượu vừa vào quá cổ họng, cay xè, Tô
Dao chỉ uống một hơi nên đắng đến nhăn
mày. Tô Dao ngồi xuống, rất may là mọi
người đã không còn dồn sự chú ý vào cô.
Tổng giám đốc Hàn đưa tay mời: “Nào, mời
mọi người thưởng thức món chân ngựa.
Thống đốc Trần nếm thử xem có hợp với
khẩu vị của anh không?”
Không
ngoài sự dự liệu của thư ký Trương, trong buổi tiếp khách hôm nay,
ngoài cô và thư ký Trương ra, những người còn lại đều là đàn ông, chỉ có
Tô Dao được coi là người trẻ tuổi ở đây. Ban đầu dự tính là từ chối mọi
người cô không biết uống rượu, nhưng với bàn tay thao túng vừa rồi của
Hứa Đông Dương, mọi người làm sao có thể bỏ qua cô, cứ thay phiên nhau
rót rượu cho cô. Ban đầu Tô Dao còn được thư ký Trương giúp đỡ bằng cách
thay lại chiếc ly rượu ban đầu để tiếp rượu, rượu qua rượu lại vài
vòng, vài người đàn ông đều có vẻ như đã say, hành động và ngôn từ đều
có vẻ đi quá giới hạn. Lữ Mạc liên tục rót rượu cho Tô Dao, cứ nắm chặt
tay cô không buông, bắt cô phải đổi thành cốc
lớn, uống với anh rượu trắng.
Thư
ký Trương lúc này cũng không cản được, Tô Dao cũng chẳng còn cách nào
khác, dường như là vô thức, cô nhìn sang phía Hứa Đông Dương. Lúc này
anh uống cũng không phải là ít. Không khí trong phòng nóng bức, anh mở
cúc áo, sắc mặt không thay đổi nhiều nhưng ánh mắt anh nhìn cô như nói:
“Giám đốc Lữ đã có tấm thịnh tình như vậy, cô nên uống một cốc với anh
“Sếp của cô đã mở lời rồi! Cô không thể không nể mặt tôi mà nói không nhé!”
Lữ
Mạc nói rồi giằng lấy chiếc cốc trong tay Tô Dao, đổi thành cốc lớn,
rót đầy rượu trắng, đặt vào tay Tô Dao: “Nào, nào, cạn cốc.”
Trước đó
Tô Dao uống không phải là ít, lúc này dường như đã chóng mặt. Chiêu này
của Hứa Đông Dương không những không có ý giúp cô mà ngược lại còn đẩy
cô xuống vực sâu, Tô Dao trong khoảnh
khắc đó không thể biết cảm giác của mình
là gì. Không còn cách nào khác, cô bèn
ngửa cổ uống cạn.
Những người xung quanh đều nhìn chăm chăm vào cô. Nhìn cô uống cạn, họ đập tay nói: “Tiểu Cố, tửu lượng khá lắm.”

Dao bị men cồn trong rượu làm đỏ hồng cả mặt, khoát tay ra chiều mình
không thể uống thêm được nữa và ngồi xuống, cảnh vật trước mặt dường như
chìm vào trong những làn sóng đang trào lên, mọi thứ quay cuồng biến
hình kỳ dị, đầu cô ong ong.
Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao rời khỏi
phòng, ánh cười trong khóe mắt lạnh đi vài phần, anh mượn cớ ra nhà vệ
sinh, theo cô đi ra ngoài.
Không ngoài sự dự đoán của anh, Tô Dao
đang đứng dựa vào tường, cúi đầu bất động. Nhìn qua đã biết cô lúc này
không còn thần trí, Hứa Đông Dương bước lên một bước: “Cô làm sao vậy?”
Tô Dao cảm thấy đầu mình như quả tạ.
Miễn cưỡng nhìn người đàn ông trước mặt,
cô muốn đứng thẳng người dậy nhưng đổ
nhào xuống, rơi vào vòng t>
Hứa
Đông Dương nhanh chóng giơ tay ra dìu Tô Dao, cảm giác thân cô mềm nhũn
đang trượt dần, anh đưa tay ra ôm lấy eo cô. Người phụ nữ trong lòng
anh dường như thấy một cảm giác thân thuộc, vòng tay mềm mại quanh cổ
anh, khiến anh sững lại.
Hứa Đông Dương cúi đầu nhìn Tô Dao. Hơi thở
của cô thoang thoảng mùi rượu, hai má ửng hồng, đôi mắt mơ màng. Tim anh
đập mạnh, anh hít thật sâu, khẽ đẩy cô khỏi mình một chút rồi dìu cô
vào phòng. Nhìn thấy Tô Dao, thư ký Trương vội đứng dậy giúp thì bị Hứa
Đông Dương ngăn lại, ra hiệu cho cô lấy đồ cho Tô Dao.
“Không ngờ là
cô ấy không thể uống được.” Hứa Đông Dương mỉm cười ôn hòa và xin lỗi
thống đốc Trần: “Người ta đi làm ngày đầu tiên đã bị chuốc cho say thế
này, là cấp trên của cô ấy tôi không thể không
lo. Hôm nay tôi xin thất lễ, đưa Tiểu Cố về
nhà trước, mời ngài và giám đốc Lữ tiếp
tục cuộc vui.”
“Tôi nói cậu đừng thừa nước đục thả câu nhé.”
Thống
đốc Trần cất tiếng trêu đùa khiến mọi người lại rộ lên một tràng cười.
Hứa Đông Dương cũng cười đáp lại, ôm Tô Dao rời khỏi phòng tiệc, dặn dò
thư ký Trương đi theo sau: “Tôi bế cô ấy xuống tầng, cô cầm chìa khóa mở
cửa xe trước.”
Thư ký Trương làm đúng theo lời anh dặn. Hứa Đông
Dương cúi xuống nhìn Tô Dao trong lòng, cô không một chút sợ sệt, nhắm
nghiền mắt, miệng hơi chu lên, dường như có điều gì đó khiến cô lo lắng
và không vui. Bàn tay vòng qua cổ anh lúc nắm lúc buông.
Thư ký
Trương giúp Hứa Đông Dương dìu Tô Dao lên ghế sau xe rồi vội vàng quay
trở lại phòng tiệc trên lầu. Hứa Đông Dương ngập ngừng bên cánh cửa xe
một
lúc, lấy điện thoại từ trong ví của cô. Mở
phần danh bạ điện thoại, những người
thường trong danh bạ rất ít. Ngoài hai số
điện thoại của khu Bình Thành thì chỉ có
một số di động, chủ số điện thoại này là Cố
Nguyên.
Cô nói là lấy họ Cố theo họ chồng. Không có gì lạ thì đó hẳn là chồng cô.
Hứa Đông Dương nhìn điện thoại của Tô Dao, anh bỗng thấy tò mò đối với người đàn ông mà cô đã lấy.
Hứa
Đông Dương bình tĩnh dùng điện thoại của Tô Dao điện thoại đến số máy
đó, vừa đổ chuông một tiếng đã có người nhận: “Dao Dao?”
Bàn tay cầm
điện thoại của Hứa Đông Dương bất giác nắm chặt lại. Cách gọi thân thiết
ấy đã từng thuộc về anh, bây giờ được thốt ra một cách tự nhiên từ
miệng một người đàn ông khác, dường như nói rõ mối quan hệ thân thiết
giữa cô và người đàn ông đó.
“Chào anh, tôi là cấp trên của Tô Dao.
Hôm nay tiếp khách, cô ấy uống say. Chúng tôi không biết địa chỉ nhà cô
ấy nên điện thoại cho anh.” Nghe thấy Tô Dao uống say, Cố Nguyên nhảy
khỏi ghế sofa, vội vàng hỏi địa chỉ, vơ vội áo khoác và chìa khóa, lao
ra khỏi nhà.
Hứa Đông Dương đóng cửa ghế sau, ra khỏi xe, đứng dựa
vào đầu xe hút thuốc. Buổi tối trời se lạnh. Những dòng xe qua lại phá
tan màn đêm yên tĩnh nhưng lại cho cảm giác cô đơn.
Hứa Đông Dương
xoay người nhìn Tô Dao ngồi phía sau. Nhìn từ đây chỉ có thể thấy đường
eo của cô, nhớ lại cô nằm trong vòng tay anh lúc nãy, so với sáu năm
trước cô dường như gầy và xanh xao hơn, cơ thể nhẹ đến mức tưởng như
không có chút trọng lượng nào. Ánh đèn mờ trong xe khiến đường cong trên
cơ thể cô càng gây động lòng. Hứa Đông Dương quay mặt đi, nhắm mắt lại
nhìn về một nơi rất x
Anh kiềm chế bản thân, bởi vừa rồi thân
hình mềm mại của Tô Dao tựa vào lòng anh
đã khơi dậy trong anh niềm ham muốn. Anh
là một người đàn ông, anh không thể không
động lòng với một người phụ nữ đã từng
thân thuộc, gắn bó với anh.
Hứa Đông Dương chậm rãi dập tắt điếu thuốc, bóp vụn đầu thuốc.
Còn bây giờ, hơi ấm của cô, thân hình của cô đã thuộc về một người đàn ông khác.
Cố
Nguyên nhanh chóng tới nơi mà Hứa Đông Dương nói. Từ xa, Hứa Đông Dương
đã nhìn thấy Cố Nguyên vội vàng xuống xe, nhìn quanh tứ phía tìm kiếm.
Anh ta là chồng của Tô Dao sao?
Hứa
Đông Dương lạnh lùng nhìn sự lo lắng của Cố Nguyên. Hóa ra cô đã tìm
được người đàn ông như thế này sau khi rời xa anh. Dù đối phương có dáng
người cao lớn, vẻ ngoài tuấn tú, trong lúc lo lắng
vẫn rất có phong độ nhưng anh vẫn không
thể tìm ra được đối phương có gì hơn anh,
hoặc có điểm gì nổi bật, vậy rốt cuộc là vì
nguyên nhân gì? Tại sao Tô Dao lại nhẫn
tâm rời bỏ anh?
Hứa Đông Dương đứng thẳng người, đón Cố Nguyên đang bước lại gần: “Chào anh, anh tìm Tô Dao?”
“Chào anh, tôi là chồng của Tô Dao.”
Cố
Nguyên thu lại bước chân vội vã, nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là
cấp trên của Tô Dao sao? Anh ta trẻ hơn nhiều so với sự dự liệu của anh,
cũng xuất sắc hơn dự liệu của anh. Người đàn ông này cho anh một cảm
giác bất an. Hứa Đông Dương nhìn ánh mắt dò xét tò mò của Cố Nguyên, anh
điềm tĩnh nói: “Tô Dao ở đây.”
Hứa Đông Dương xoay người, mở cửa sau
xe. Cố Nguyên nhìn Hứa Đông Dương rồi tiến lại gần. Cánh cửa xe vừa mở,
mùi rượu xông lên mũi khiến anh không khỏi chau mày, Tô Dao bất tỉnh
nhân sự, mặt đỏ
như máu, ngủ trong xe một người đàn ông
lạ mà không phòng bị gì.
Sự
phẫn nộ trào lên trong lòng Cố Nguyên. Anh đưa tay đỡ Tô Dao, nhấc cô
dậy rồi ôm cô, nhẹ nhàng đưa ra khỏi xe, quay người nói với Hứa Đông
Dương: “Làm phiền anh quá.”
Hứa Đông Dương không trả lời. Anh lạnh
lùng nhìn bàn tay đang ôm chặt Tô Dao rồi chậm rãi bước đi, dừng lại một
giây trên gương mặt Cố Nguyên, gật đầu lạnh lùng, xoay người lên xe.
Cố Nguyên cũng không nói thêm gì, ôm Tô Dao đưa về xe của mình, cẩn thận đặt cô vào trong rồi lái xa rời đi.
Cố
Nguyên rất giận. Trên đoạn đường lái xe về nhà đến khi lên lầu, lửa
giận trong người anh càng lúc càng lớn, nhưng anh không thể trút bỏ lên
ai. Con gái Tô Thư đã ngủ, Tô Dao giờ cũng chìm sâu vào giấc ngủ.
Cố Tô Dao đã 28 tuổi rồi, là mẹ của một
đứa bé 8 tuổi, làm sao đến việc đề phòng
tối thiểu với một người xa lạ cũng không
có? Cố Nguyên nhớ lại ánh mắt của người
đàn ông khi nãy nhìn Tô Dao, nếu anh
không nhầm thì đó là ánh mắt sở hữu tuyệt
đối.
Cố
Nguyên nén giận bế Tô Dao về nhà rồi đi kiểm tra bé Tô Thư, sau đó quay
lại nhà bếp cầm một lon bia ngồi trên ghế sofa uống một mình.
Tô Dao
luôn là một người mẹ rất có trách nhiệm, người rất có kỷ luật. Vậy tại
sao trong ngày đầu tiên đi làm cô lại uống say đến thế?
Cố Nguyên đặt
lon bia trong tay xuống bàn, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, dùng khăn
sạch thấm nước nóng rồi lại bên Tô Dao. Anh sợ cô say rượu sẽ làm con
gái sợ nên không đưa cô vào phòng Tô Thư mà đưa cô vào giường anh. Tô
Dao nằm ngủ ở giữa giường, chiếc drap trải giường và chiếc chăn lớn như
nuốt chửng cô, cô
co người lại, nằm ngủ như một đứa bé.
Cố Nguyên
khẽ nhấc chăn để lộ khuôn mặt Tô Dao. Ngón tay anh khẽ đỡ má cô, làn da
nơi ngón tay tiếp xúc với da mặt cô nóng lên hừng hực, có thể là do
rượu. Ngọn lửa nơi ngón tay bỗng chốc như đốt cháy tâm can anh.
Cố
Nguyên rút bàn tay lại. Tô Dao khẽ kêu lên một tiếng vì sự va chạm này
rồi kéo chăn cuộn tròn. Cố Nguyên nghiêng người vuốt những sợi tóc rơi
bên ngoài chăn của Tô Dao, khẽ cuộn tròn vào giữa những ngón tay mình.
Trong lòng tràn đầy tức giận, nhưng đâu đó là một cảm giác khổ sở đến lạ
kỳ. Cảm giác này khiến tâm trạng anh dần bình tĩnh trở lại.
Tô Dao, có phải là vì gần gũi với mình từ lâu rồi nên ngay cả đến ý niệm phòng bị cũng không có?
Xem ra phải cho để em biết thế nào là cảnh giác, nghĩ đến đàn ông là nghĩ đến một loài động vật thật nguy hiểm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+