Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sống Chung Sau Ly Hôn – Chương 04 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4: Nếu có thể ôm em

Cảm giác sau khi say rượu là đầu đau như búa bổ. Tô Dao tỉnh dậy muộn hơn rất nhiều so với thường ngày. Nhìn màn hình điện thoại, cô kêu lên, vội vàng nhảy khỏi giường, lại phát hiện thêm một nỗi kinh hoàng nữa – cô thấy mình đang nằm trên giường của Cố Nguyên. Đẩy cửa đi ra, dì Dư – bảo mẫu đang liên tay li chân trong bếp, th
y cô đã dậy vội dừng tay, quay người lại cười với cô: “Cô Tô dậy rồi à, cậu Cố ăn sáng rồi đưa cháu đến trường rồi, còn dặn tôi nói với cô là không phải lo gì cả.”
“Dạ, vâng, làm phiền dì quá.”
Tô Dao yên tâm hơn, dì Dư đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng nóng hổi đặt lên bàn ăn. Đầu đau như búa bổ, Tô Dao không còn cảm giác muốn ăn, cô bước vào phòng vệ sinh, dùng nước lạnh vã lên mặt, những gì xảy ra trong ngày hôm qua dần hiện về
trong trí nhớ cô.
Cô nhớ là mình đã uống say. Sau đó thì sao? Làm sao cô có thể về đến nhà? Làm sao cô lại ngủ trên giường của Cố Nguyên? Những điều đó hoàn toàn trống rỗng trong ký ức cô. Tô Dao rút khăn lau mặt, nhìn đồng hồ, không kịp nghĩ tiếp gì nữa, chào dì Dư rồi vơ vội túi xách lao xuống lầu.
Không ngờ vừa ra tới cửa thang máy thì gặp Cố Nguyên. Tô Dao vội dừng lại: “Anh quên không mang theo gì à?”
“Anh quay về đón em.”
Cố Nguyên vừa nói vừa đón lấy túi của
Tô Dao: “Em ăn sáng chưa?”
“Em ăn rồi.” Tô Dao đành nói dối, Cố Nguyên nhìn cô, không nói gì, bước qua cô, quay trở lại nhà, gói đồ ăn sáng mà dì Dư đã chuẩn bị rồi đặt vào tay cô: “Vừa đi vừa ăn.”
Tô Dao đón lấy đồ ăn, Cố Nguyên rất tự
nhiên nắm chặt lấy bàn tay cô, kéo cô đi:
“Anh đã đưa Tô Thư tới trường rồi. Tối qua
em say mềm, cứ ngỡ là em đói bụng nên
lang thang đi xe bus ở
Sắc mặt anh lạnh băng, giọng đanh lại. Tô Dao không dám nói gì, lật đật bước theo, mặc cho anh kéo lên xe. Trên cả chặng đường tâm trạng cô rất buồn. Cô có thể cảm nhận được là Cố Nguyên đang giận, môi anh bậm chặt lại. Khi giận Cố Nguyên thường lạnh lùng, anh sẽ không nói gì, không làm gì, đã có lúc Tô Dao không thể không kêu lên về sự lạnh lùng của anh. Người đàn ông này ngay cả đến khi nổi giận cũng vô cùng quả quyết, vẫn là cô cuối cùng cũng vì sự im lặng của anh mà phải tự nhận sai.
Tắc đường cao điểm vào buổi sáng, Cố Nguyên và Tô Dao bị tắc ở đầu cầu. Tô Dao nhìn sắc mặt của Cố Nguyên, muốn hỏi anh hôm qua đã xảy ra chuyện gì nhưng rồi lại quyết định một cách lý trí rằng không nên mở miệng hỏi vào lúc này thì tốt hơn.
Không ngờ Cố Nguyên lại quay đầu sang
nhìn cô lạnh lùng rồi tra hỏi cô: “Tối qua em
làm sao, ngày đầu tiên đi làm sao lại uống
say như vậy? Ngay cả đến khái niệm tự
bảo vệ bản thân cũng không có, ngủ mê
mệt chẳng biết gì trước mặt một người đàn
ông?”
Tô Dao thầm giật mình, ngủ mê mệt trước mặt ai?
Trước mắt Tô Dao chợt hiện ra ánh nhìn lạnh lùng của Hứa Đông Dương, cô nhớ lại mình bị anh ép phải uống rượu ra sao, sau đó…
“Tối qua làm sao em có thể về được nhà?” Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh nhăn mày: “Cấp trên của em điện thoại nói cho anh biết, anh lái xe tới đón em.” Nói tới đây anh không kiềm chế được, lên tiếng trách móc: “Ngày đầu tiên đi làm, người ta là người như thế nào em cũng không biết mà em lại say mềm như thế trong xe người ta. Nếu người ta có ý đồ gì xấu thì em làm sao?”
Anh gọi điện thoại cho Cố Nguyên đi đón mình sao? Tô Dao im lặng không nói. Cô không thể nói với Cố Nguyên những gì đã xảy ra với cô rất lâu trước đây, những gì lẽ ra không nên xảy ra đều đã xảy ra. Tô Dao cúi đầu ôm mặt, uống say, rồi cả việc sáng nay cuống cuồng chạy đi làm, thêm vào đó là những lời trách móc của Cố Nguyên khiến đầu cô cứ ong ong lên: “Em đau đầu.”
Cố Nguyên hít thật sâu rồi khẽ thở ra, cố kiềm chế cơn giận trong người, nhìn Tô Dao: “Anh cảm thấy công việc của em rất có vấn đề, ngày đầu tiên đi làm đã thế này, không biết sau này sẽ còn thế nào nữa. Đau đầu thì đừng đi làm nữa, em bỏ công việc này rồi tìm một công việc bình thường khác đi.”
“Khó khăn lắm em mới tìm được một công việc tốt như vậy, Tô Thư và em cần công việc này…”
“Anh nói rồi, trước khi em ổn định, anh sẽ nuôi em và con.”
Cố Nguyên chau mày lại, giọng thêm lạnh lùng: “Tô Dao, em có cần phải phân rõ giới hạn giữa hai chúng ta khi chúng ta vừa mới ly hôn hay không? Đúng, anh biết em cần công việc này để nuôi em và con, anh không hy vọng em sẽ sống dựa vào anh. Thế nhưng, ngoài tình nghĩa vợ chồng, anh và em còn có tình cảm gần 30 năm trời, dựa vào anh lẽ nào khiến em cảm thấy không an tâm, khiến em mất mặt lắm sao?”
“Em sợ mình sẽ ỷ lại vào anh.”
Tô Dao nói khẽ, giọng nói run run đã làm tiêu tan cơn phẫn nộ của Cố Nguyên. Anh quay đầu nhìn cô nhưng cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tránh ánh nhìn của anh, giọng pha chút mệt mỏi: “Những năm qua lúc nào em cũng phải giữ gìn, em sợ mình sẽ ngày càng không thể rời xa anh được.”
“Dao Dao…” Cố Nguyên định mở miệng nói gì đó nhưng lại bị những lời vừa nói của Tô Dao ngăn lại. Cô ngoảnh đầu nhìn anh, cười khẽ: “Trước đây vì Tô Thư và vì phải
trả nợ nên chúng ta mới kết hôn. Cuộc hôn
nhân hữu danh vô thực này đã trói anh lại
lâu như vậy, em không muốn tiếp tục làm
phiền anh nữa. Em không thể ỷ lại vào anh,
Cố Nguyên ạ. Từ nay về sau em có cuộc
sống của em, và anh cũng phải có cuộc
sống của anh.”
Những lời nói của Tô Dao khiến lòng Cố Nguyên trào dâng một nỗi buồn, anh nhìn cô trầm ngâm: “Em sống cuộc sống của em? Em có dự tính gì cho cuộc sống sau này của em?”
“Em không biết.”
Trong đầu Tô Dao thoáng hiện lên hình ảnh Hứa Đông Dương, tim cô chợt thắt lại đau nhói, giọng bất giác chùng xuống: “Em biết là anh muốn tốt cho em. Công việc này em cũng không muốn làm tiếp nữa, nhưng trước mắt thực sự là em rất cần nó…”
Giọng của Tô Dao càng lúc càng nhỏ đi, cô nghĩ đến khả năng xấu nhất, dòng suy nghĩ đó khiến sắc mặt cô trở nên tái mét.
Tô Dao ngẩng lên nhìn chăm chăm vào Cố Nguyên. Anh nói đúng, ngày hôm qua sau khi phát hiện ra cấp trên của mình là Hứa Đông Dương, cô đã không còn muốn ở bên cạnh anh ta. Ban đầu cô cũng có ý định sẽ từ bỏ, tránh xa anh, càng xa càng tốt. Huống hồ, huống hồ… Tô Dao càng nghĩ càng sợ, mặt cô trắng bệch, trong nhà còn có Tô Thư giống như một quả bom hẹn giờ. Nếu Hứa Đông Dương phát hiện ra điều gì đó thì phải làm sao?
“Được, em sẽ từ bỏ công việc này để tìm công việc khác.”
Tô Dao đột nhiên nói giọng quả quyết, Cố Nguyên có vẻ hơi ngạc nhiên: “Em đồng ý?”
“Em đồng ý. Em cũng cảm thấy công việc này không thực sự phù hợp với em, em muốn chăm sóc con, sau này còn phải tiếp khách kiểu này nữa thì em biết phải làm sao?” Tô Dao ngừng lại: “Sợ rằng trước mắt phải nhờ anh nuôi mẹ con em
Nghe những lời nói này của Tô Dao, sắc mặt Cố Nguyên có phần giãn ra, dù không hiểu rõ tại sao cô lại thay đổi thái độ nhanh đến vậy nhưng anh rất hài lòng với kết quả này: “Được, em bỏ đi. Cuối tuần bố mẹ tới anh sẽ giải thích thay em.”
Dù đã quyết định bỏ việc, Tô Dao vẫn chưa thể bình tâm trở lại. Cô lên thu dọn đồ đạc cá nhân. Vừa đi làm được một ngày nên cô không có nhiều vật dụng, có đi cũng gọn ghẽ.
Tô Dao đến văn phòng, vẫn chưa kịp viết đơn xin nghỉ theo dự định thì thư ký Trương đã qua gõ cửa: “Cô Cố, cô chuẩn bị nhanh lên. Ngay bây giờ phải họp tại tầng 15, những tài liệu cần thiết tôi đã đặt ở đó hết rồi. Cô lên cùng phó tổng, nhớ ghi lại nội dung cuộc họp nhé.”
Tô Dao đứng đó, phút chốc như rơi vào ngã ba đường. Cuối cùng thì tinh thần trách nhiệm đã chiến thắng, Tô Dao cầm tập hồ sơ mà thư ký Trương đã chuẩn bị giúp, đi
tới phòng họp.
Thôi thì làm hết buổi sáng hôm nay, sau giờ nghỉ trưa làm đơn xin nghỉ việc rồi buổi chiều nói cũng được.
Vừa bước vào cửa phòng họp, Tô Dao nhận thấy không khí có phần khác thường, hôm qua tổng giám đốc Hàn vẫn còn tươi cười thì giờ ngồi trên ghế trầm ngâm. Hứa Đông Dương đã yên vị, ngồi đối diện với tổng giám đốc Hàn. Những người còn lại thì Tô Dao đều không quen. Rất may là thư ký Trương đã theo sau, ra hiệu cho Tô Dao đưa tài liệu cho Hứa Đông Dương, rồi ngồi phía sau anh.
Cửa phòng họp đóng lại. Máy chiếu được mở lên, cả phòng họp im phăng phắc. Tổng giám đốc Hàn nghiêm mặt nhìn xung quanh một lượt, chậm rãi nói: “Anh Thượng, anh nói xem, việc này là
Người đàn ông bị gọi tên liền đứng dậy, nhìn tổng giám đốc Hàn một cách lo lắng rồi nhìn Hứa Đông Dương: “Tổng giám đốc
Hàn, những sản phẩm mới lần này đều có
lỗi kỹ thuật nghiêm trọng. Tuần trước tổ sản
xuất của anh Vương có sử dụng khuôn mới
để sản xuất thử 100 mảnh, kiểm tra chất
lượng thì toàn bộ đều báo phế phẩm.”
“Rầm” một tiếng, Tô Dao giật bắn mình. Tổng giám đốc Hàn quăng mạnh tập tài liệu dày cộp lên mặt bàn, khiến cho cặp tài liệu bung tung tóe, các giấy tờ trong cặp tài liệu đều rơi xuống đất.
“Các cậu ngày ngày nhận tiền làm cái gì thế? Hả? Tiền ngân hàng thì vay rồi, thủ tục làm xong rồi, bây giờ lại nói với tôi cái dây chuyền sản xuất chết tiệt này không dùng được, các cậu đùa với tôi đấy à?”
Tổng giám đốc Hàn nói dứt câu vùng đứng dậy đẩy cửa rời khỏi phòng họp, cả phòng họp lúc bấy giờ chìm trong bầu không khí trầm lặng, mọi người đều hoang mang, không dám lên tiếng.
Cuối cùng, Hứa Đông Dương khẽ thở nhẹ, phá tan sự im lặng: “… Thế này đi, anh
Thượng, anh Vương và cả anh Hứa nữa,
tới văn phòng tôi.”
Những người khác lần lượt rời khỏi phòng họp, Hứa Đông Dương đanh mặt lại, cùng vài người khác quay về văn phòng làm việc của mình. Thư ký Trương đập đập vào vai Tô Dao, ra hiệu cho cô cùng quay về tầng 18. Cửa văn phòng phó tổng đóng chặt, Tô Dao ngước nhìn qua rồi quay lại chào thư ký Trương, trở về phòng của mình để viết đơn xin thôi việc.
Đơn xin thôi việc đã viết xong nhưng vẫn chưa có cơ hội trao cho Hứa Đông Dương, cả buổi sáng cửa văn phòng anh khép im ỉm. Cả công ty chìm trong bầu không khí u ám trầm lắng, ngay cả nói chuyện cũng phải nh
Đến giờ nghỉ trưa, cửa văn phòng Hứa Đông Dương cuối cùng cũng mở ra, vài người đàn ông vội vàng đi ra. Điện thoại nội bộ trên bàn Tô Dao báo sáng, vọng đến tiếng nói của Hứa Đông Dương: “Cô qua đây một lúc.”
Tô Dao đứng dậy, cầm lấy PDA, do dự một lúc rồi cầm lấy đơn xin thôi việc của mình. Khi Tô Dao bước vào phòng thì Hứa Đông Dương đang ngả người dựa vào ghế, nhắm nghiền hai mắt, nghe thấy tiếng bước chân anh khẽ cúi đầu. Trong ánh mắt anh ánh lên sự mệt mỏi: “Cô đặt vé sớm nhất đi Tokyo cho tôi, khoang thường cũng được, miễn sao càng sớm càng tốt.”
Tô Dao không khỏi ngạc nhiên: “Sao?” “Công tác.” – Hứa Đông Dương đáp gọn
lỏn – “khoảng ba đến năm ngày gì đó.” Hứa Đông Dương vừa nói vừa nhìn Tô Dao,
thấy thái độ của cô có vẻ gì đó không ổn,khẽ nhíu mày: “Làm sao? Cô có chuyện gì
sao?”
Anh phải đi công tác ở Tokyo. Công ty xảy ra những chuyện lớn như vậy, nếu bây giờ không nói luôn thì không biết phải ở lại đây đến bao giờ. Dường như trong khoảnh khắc đó Tô Dao đã hạ quyết tâm, bèn đặt đơn xin thôi việc lên bàn làm việc của Hứa
Đông Dương.
Hứa Đông Dương không nói gì, đưa mắt nhìn qua vài giây chiếc phong bì trắng trước mặt, chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tô Dao. Ánh mắt và thần sắc của anh trở nên lạnh băng: “Cô có ý gì vậy?”
“Tôi muốn nghỉ việc, tôi cảm thấy công việc này không phù hợp với tôi.
Tô Dao nắm chặt tay, lấy hết dũng khí để nói. Ánh mắt của Hứa Đông Dương trong khoảnh khắc đó chợt tối đi, cô thực sự đã bỏ chạy.
Cô bây giờ một lần nữa lại lặp lại những gì trước đây, rời bỏ anh ra đi.
Hứa Đông Dương lạnh lùng nhìn Tô Dao đang đứng lặng yên ở đó. Khóe mép anh từ từ nhếch lên nụ cười như châm biếm lẫn tàn khốc: “Ồ, là công việc không hợp với cô hay là người không hợp với cô?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+