Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sống Chung Sau Ly Hôn – Chương 04 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tô Dao chết lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ,lẩn tránh ánh mắt của Hứa Đông Dương,bất giác cất giọng lạnh lùng: “Tôi chỉ đơn giản nhận thấy rằng tôi không thể đảm nhiệm tốt công việc này, giống như việc đã xảy ra tối hôm qua, tôi cảm thấy công việc này không phù hợp với tôi, tôi không giỏi giao tiếp, không thể hoàn thành nhiệm vụ của một thư ký.”
Căn
phòng phút chốc trở nên im ắng đến tột độ. Cả hai người đều im lặng,
mỗi người trong họ đều cố gắng tìm cách chạy trốn hoặc che giấu những gì
đang nghĩ.
“Cũng đúng, tôi làm sao có thể quên được, cô luôn rời bỏ người khác những lúc người ta gặp khó khăn.”
Hứa
Đông Dương đứng dậy, đưa tay chỉ đơn nghỉ việc trước mặt: “Tô Dao, tôi
nói cho cô biết, cô làm như vậy chỉ cho tôi thấy rằng cô đang chạy trốn
Hứa Đông Dương tôi mà thôi. Cô còn nói thái độ làm việc của mình sao? Cô
không thể thích nghi được với công việc, công việc phải thích nghi với
cô sao? Nếu vậy sao cô còn ra ngoài đi
làm làm gì, sao không ở luôn nhà ngoan
ngoãn làm vợ phục tùng chồng cô để chồng
nuôi.”
Hứa
Đông Dương gằn từng tiếng một, mặt Tô Dao mỗi lúc một thêm trắng bệch
như cắt không còn ọt máu. Lời nói của Hứa Đông Dương đã làm tổn thương
lòng tự trọng trong cô. Tô Dao cắn môi, cô không tức giận cũng không
phản bác. Cô nắm chặt tay lại, cố gắng không để mình run lên.
Cô hiểu
rõ rằng mình đã lựa chọn sai thời điểm. Chuyện xảy ra buổi sáng đủ để
tưởng tượng ra tâm trạng của Hứa Đông Dương tồi tệ đến mức nào. Thế
nhưng cô thực sự không muốn ở lại bên người đàn ông này thêm một giây
phút nào nữa. Cô không muốn giữa cô và anh có thêm bất kỳ mối quan hệ
nào nữa, vì vậy dù anh có nói những lời làm tổn thương người khác thì cô
cũng cắn răng chịu đựng.
Cô chỉ muốn rời khỏi anh, càng nhanh càng tốt.
“Xin lỗi anh. Vé máy bay tôi đã đặt cho
anh rồi. Đơn xin nghỉ việc tôi cũng đã gửi
cho anh rồi, hy vọng khi anh từ Nhật Bản
trở về sẽ có một thư ký khác có thể đáp
ứng được yêu cầu công việc của anh.”
Tô Dao nói xong xoay người bước đi, đằng sau bỗng vang lên giọng nói của Hứa Đông Dương: “Chờ đã.”
Tô Dao quay lại, bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh còn muốn tôi làm gì nữa?”
Hứa
Đông Dương chau mày, cầm đơn xin nghỉ việc vẫy vẫy: “Cô muốn nghỉ việc
cũng được. Coi như đây là thông báo trước một tháng của cô. Bây giờ thì
cô phải thực hiện cho xong phần công việc của mình, sau một tháng nữa cô
muốn đi đâu thì đi.”
Tô Dao dùng hết sức để nắm chặt tay lại, cố
gắng kiềm chế cơn phẫn uất đang trào dâng trong lòng: “Phó tổng Hứa, có
phải anh đã nhầm lẫn rồi không? Tôi bây giờ mới đang trong thời gian thử
việc nên
không cần phải thông báo trước một tháng.”
“Thời gian
thử việc?” – Hứa Đông Dương cười nhạt – “Vậy thì cô phải cảm ơn người
bạn cũ đã quan tâm cô, cô vừa vào công ty ngày đầu tiên tôi đã giúp cô
làm xong thủ tục hợp đồng làm việc chính thức.”
Tô Dao đăm đăm nhìn
Hứa Đông Dương, nói không ra lời, cô hoàn toàn không ngờ lại xảy ra tình
huống này. Hứa Đông Dương nheo mắt nhìn cô: “Tô Dao, theo đúng quy tắc
thì cô phải làm đúng công việc của mình, hết thời gian ấy, cô đi tôi
cũng sẽ không ép cô ở lại.”
Tô Dao nắm chặt nắm xoay cửa ra vào: “Tôi biết rồi.”

Dao rời khỏi phòng làm việc của Hứa Đông Dương, cảm thấy đầu đau như
búa bổ. Cô vội vàng đặt cho anh vé máy bay sớm nhất đi Tokyo theo đúng
yêu cầu của anh. Sau cuộc tranh cãi với Tô Dao, anh không ở lại thêm
phút nào, sắp xếp vội đồ đạc rồi lái xe ra sân bay.
Tô Dao ngồi ôm đầu trong phòng làm việc, cảm thấy toàn thân như không còn sức lực.
Lời nói của Hứa Đông Dương khi nãy như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô.
Bây
giờ phải làm sao đây? Muốn đi cũng không thể đi được. Nếu cô cứ dứt
khoát rời khỏi công ty thì liệu công ty có giữ hồ sơ của cô lại hay
không? Lẽ ra lúc đầu cô không nên nộp toàn bộ hồ sơ vào công ty như vậy.
Đầu
Tô Dao như rối tung lên, cô ngồi bất động một hồi lâu mới phát hiện
điện thoại trong túi xách không ngừng rung lên. Cô vội lấy điện thoại
ra, là điện thoại của Cố Nguyên gọi đến.
“Sao rồi em?”
Gọng trầm ấm của anh từ đầu dây bên kia vọng sang.
Đột nhiên Tô Dao cảm thấy tủi thân vô
cùng, nhưng lại không biết phải nói với anh
thế nào, cô khẽ run run giọng nói:
“… Không sao, nhưng trước mắt e rằng em không thể xin nghỉ việc được.”
“Sao vậy?”
“Em
vào công ty nhưng không phải qua thời gian thử việc, được nhận vào làm
nhân viên chính thức luôn. Theo quy định thì phải báo cho công ty trước
một tháng, phải đợi cho hết thời gian một tháng mới được phép rời khỏi
công ty.”
Tô Dao nhắm mắt lại, day day trán một cách mệt mỏi: “Khi vào đã không dễ dàng, không ngờ đến khi muốn ra lại càng khó khăn.”
“Thôi, em đừng lo lắng quá.”
Cố Nguyên an ủi cô: “Nếu đã như vậy thì đợi qua một tháng rồi tính tiếp, nếu công ty có cuộc tiếp khách nào khác, em không cần
đi nữa là được. Đằng nào cũng nghỉ việc,
em chỉ cần làm tốt phần việc của mình là
được.” Cố Nguyên dừng lại rồi chuyển chủ
đề: “Ngày mai bố mẹ tới, em đi làm về rồi
dọn qua nhà nhé.”

Dao không muốn nói nhiều thêm nữa, cô cúp điện thoại, bởi xảy ra việc
hệ trọng nên tổng giám đốc Hàn và phó tổng Hứa đều rời khỏi công ty,
công ty không có sếp nào ở lại, vì vậy rất nhiều người đã về sớm. Tô Dao
kiểm tra lại, không thấy còn việc gì nữa nên tan sở sớm, trở về thu dọn
nhà cửa theo đúng lời dặn của Cố Nguyên.
Hôm sau là thứ bảy, bố mẹ
Tô Dao và bố mẹ Cố Nguyên cùng hẹn nhau bắt xe tới Nam Thành. Cố Nguyên
và Tô Dao đưa bé Tô Thư ra bến xe đón mọi người. Lâu lắm không gặp cháu
cưng nên ông bà nội ngoại vừa thấy Tô Thư đã quấn quýt không rời. Cố
Nguyên và Tô Dao đi sau xách hành lý cho bố mẹ, Tô Dao phải xách chiếc
vali khá nặng nên không nhịn được, đành kêu lên: “Mẹ, từ Bình Thành tới
Nam Thành cách
nhau có bao xa, sao mẹ phải mang nhiều
đồ như vậy?”
“Làm
sao? Không được à?” – Mẹ Tô Dao quay đầu lại nhìn cô, tỏ vẻ không vui –
“Đều là đồ ăn mang cho cháu ngoại. Chút nữa về nhà làm cho nó ăn. Vừa
nhìn con là mẹ đã biết, chắc là không ăn uống cẩn thận. Cả ngày đều ăn ở
ngoài phải không? Đồ ăn bán ngoài có nhiều mì chính lắm, trẻ nhỏ ăn
không tốt đâu con ạ.”
Tô Dao cúi nhìn chiếc vali, đều là đồ ăn đã chế
biến, cô thốt lên: “Mẹ, đồ ăn đã chế biến như thế này, trẻ con ăn nhiều
cũng không có tốt đâu.”
“Làm sao không tốt? Từ nhỏ con vẫn thích ăn
kia mà, con lớn lên cũng có thấy ngu đần gì đâu.” – Mẹ Tô Dao trợn mắt
nhìn cô – “Với lại, chỗ đồ ăn ấy cũng không phải dành cho con.”
“Được rồi, Dao Dao.” Cố Nguyên đưa tay ra ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào vai cô: “Mẹ cũng xót Tô Thư mà, với lại mấy ngày hôm
nay con bé cũng đâu có ăn được bao
nhiêu.”
Cố
Nguyên cất tiếng khiến Tô Dao không phụng phịu g nữa. Mọi người đưa
nhau ra xe, Cố Nguyên vội sắp xếp hành lý lên xe, nhiều người quá nên xe
không chở hết, bèn gọi thêm một chiếc taxi nữa, đưa mọi người về nhà.
Trước
khi bố mẹ hai người đến, Tô Dao đã thu dọn thư phòng thành một chiếc
phòng ngủ tạm thời, Tô Dao và Cố Nguyên dự tính là Tô Thư và Tô Dao sẽ
ngủ một phòng, hai bà ngủ một phòng, còn Cố Nguyên và hai ông sẽ ngủ một
phòng, anh trải đệm nằm dưới đất là xong.
Nhưng sắp đặt thì là vậy,
chơi cả ngày rồi đến khi đi ngủ, Tô Thư cứ nằng nặc đòi ngủ với ông bà,
thế là thành ra ông bà ngoại phải ngủ cùng phòng với Tô Thư, ông bà nội
ngủ một phòng, còn Tô Dao và Cố Nguyên ngủ một phòng.
Sau khi sắp xếp cho mọi người xong, Tô
Dao đành dở khóc dở cười quay về phòng
của Cố Nguyên, hít một hơi thật sâu rồi đẩy
cửa bước vào, Cố Nguyên vừa tắm xong,
mặc quần áo ngủ, đang nằm yên dựa vào
thành giường đọc tạp chí.
Nhìn thấy Tô Dao vào phòng, Cố Nguyên gấp tạp chí lại, nhìn cô mỉm cười.
Hai
má Tô Dao bỗng chốc đỏ bừng, đứng ở đó không biết nên làm gì, hai mắt
không dám nhìn vào người Cố Nguyên. Bình thường khi hai người ở cạnh
nhau, Tô Dao không phải là chưa từng nhìn thấy anh mặc quần áo ngủ,
nhưng từ trước tới nay anh không làm cô có cảm giác hoang mang như lúc
này.
“Tô Thư có nghịch không?” “Ừm, con bé ngủ với mẹ rồi.”
Tô Dao
đáp xong, hai người đều trở nên ngượng ngùng. Cố Nguyên nhìn Tô Dao lo
lắng thì không nhịn được cười, vỗ tay đập đập vào khoảng nệm trên giường
bên cạnh
mình: “Đứng đó lạnh lắm, em lại đây.”
Tô Dao đỏ bừng mặt, nghĩ, không phải là anh định ngủ cùng mình đấy chứ!
“Em ngại cái gì?”. Cố Nguyên đặt quyển sách xuống. “Có phải là mình chưa từng ngủ cùng nhau đâu.”
Ngay từ khi còn nhỏ, Cố Nguyên và Tô Dao thường được bố mẹ đặt ngủ cùng nhau. Thế nhưng đó là chuyện của ngày còn nhỏ.

Dao liếc nhìn căn phòng của Cố Nguyên, trong phòng, ngoài chiếc giường
còn có một tủ quần áo, vẫn còn khoảng trống trên đất. Tô Dao lẩn tránh
ánh mắt của Cố Nguyên, đi đến cạnh tủ áo mở cửa tủ: “Em trải chăn nằm
đất…”
Cô đột nhiên im bặt, ngăn tủ đựng chăn trống rỗng. Đúng rồi,
chăn bông đều đưa cho ông bà nội, ngoại dùng cả rồi, làm gì còn thừa cái
nào nữa.
Tô Dao xoay người nhìn Cố Nguyên.
Trời lạnh như thế này không thể nằm sàn
để chết cóng được.
“Em không tin anh à?”
Cố
Nguyên vẫn cười, tiếp tục đập đập vào chỗ bên cạnh anh: “Giường rộng
như thế này, anh và em mỗi người một nửa.” – Anh dừng lại rồi nói tiếp:
“Yên tâm, anh không thu phí của em đâu, có ngủ anh cũng có lấy tiền
đâu.”
Lời nói của Cố Nguyên khiến Tô Dao thở phào nhẹ nhõm, nhịn
không được liền bật cười. Cô bước lại phía bên giường và ngồi xuống, giữ
một khoảng cách xa với anh: “Thế hai đêm nay làm khó cho anh rồi.”
“Khó
gì mà khó, anh không định ăn hiếp em nên em không cần để ý đâu.” Cố
Nguyên hài hước nói, đặt quyển tạp chí sang bên rồi nằm xuống giường
trước: “Ban đêm anh ngủ yên lắm, không nói mơ, không ngáy, không cuộn
chăn, không mộng du, em có thể coi như anh không tồn tại.”
Tô Dao vơ
lấy chiếc gối đánh vào Cố Nguyên. Hai người dường như quay trở lại thời
thơ ấu, Tô Dao khi đó ngủ trưa thường nói mơ, chảy nước miếng, cuộn
chăn, thậm chí còn mộng du nữa, đã bao nhiêu lần dọa Cố Nguyên khóc. Tô
Dao biết là Cố Nguyên ám chỉ cô, Cố Nguyên đón chiếc gối mà Tô Dao ném
qua, ngồi hẳn dậy nhìn cô, cười dịu dàng: “Đến đây nào vợ yêu, để chồng
ru vợ ngủ nào.”
Tô Dao giật lại chiếc gối của mình, cẩn trọng nằm
xuống, xoay lưng về phía anh, gương mặt không giấu nổi vẻ tức giận. Đúng
là lớn rồi, không còn là trẻ con, trong lòng cô vẫn lo lắng không
nguôi. Cố Nguyên đợi cô nằm xuống một lúc, tắt đèn trên đầu giường rồi
nằm xuống. Cả căn phòng chìm trong bóng tối. Tô Dao cảm thấy sau lưng là
cả một khoảng im lặng, Cố Nguyên cũng không có động tĩnh gì.
Không ngủ được.
Tô Dao mở to mắt nhìn vào bóng đêm,
hít sâu, hai người ngủ cùng một chiếc
giường, đắp cùng một chiếc chăn khiến cô
không thể an lòng. Hơi thở nóng ấm của Cố
Nguyên phả vào sau lưng khiến cô càng
thêm bối rối, cô dường như còn nghe rõ
tiếng đập con tim mình.

không thể chợp mắt, anh cũng không thể ngủ như bình thường. Cố Nguyên
nằm im nhìn lên trần nhà, vương vấn quanh anh là mùi hương tỏa ra từ
người cô khiến cơ thể anh nóng bừng lên.
Chỉ cần đưa tay ra là có thể
chạm vào người cô. Anh thật không nghĩ rằng có một ngày anh lại i vào
hoàn cảnh như thế này. Anh còn nhớ ngày trước khi trêu đùa với bạn bè đã
từng nói rằng đàn ông không thể bỏ lỡ cơ hội.
Không ngờ rằng anh lại rơi vào tình trạng này. Dù đã kết hôn, hai người chưa hề có động chạm gì thân mật.
Trong bóng tối, hơi thở của cô rất nhẹ, dường như là giữ khoảng cách với anh. Anh
biết cô không ngủ được. Cố Nguyên xoay
đầu nhìn sang phía Tô Dao, mái tóc dài như
làn suối mềm mại xõa ra trên gối. Cô dường
như chưa có được cảm giác an toàn, vẫn
cuộn chặt mình trong chiếc chăn giống như
con rắn cuộn tròn mình lại.
Anh rốt cuộc vẫn chỉ là một người đàn ông. Với tình trạng như thế này, anh chắc chắn rằng mình không thể ngủ được.
Tim Tô Dao đập thình thịch, không biết anh sẽ có hành động gì.
Sau
lưng vang lên tiếng “roạt”, đèn bừng sáng. Cố Nguyên nhẹ nhàng rời khỏi
giường, đi ra phòng khách. Trước khi ra khỏi phòng anh ngoái đầu lại
nhìn cô, Tô Dao vội vàng nhắm mắt giả vờ như đã ngủ. Tim đập thình
thịch. Tô Dao nằm đợi Cố Nguyên rất lâu nhưng anh không trở lại phòng.
Tiếng tivi từ ngoài phòng khách vọng lại, Tô Dao cuối cùng cũng chìm vào
giấc ngủ mơ màng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+