Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sống Chung Sau Ly Hôn – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12: Đối diện với anh, quay lưng lại với anh

Tô Dao không trả lời.
Hứa Đông Dương nắm chặt tay lái, cô không trả lời, anh cũng không hỏi nữa.
Vừa vào đến thành phố Nam Thành, Tô Dao đòi xuống xe, cô muốn tự mình bắt xe về nhà. Hứa Đông Dương nhìn cô, như không nghe thấy cô nói, anh vẫn lái xe đi. Tô Dao thấy anh hoàn toàn không có ý tôn trọng mình, cô tức giận dựa người vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hai người im lặng không nói gì, không khí trong xe vô cùng lạnh lẽo. Hứa Đông Dương quay sang nhìn Tô Dao, cuối cùng anh cũng chủ động cất tiếng, phá tan sự im lặng: “Buổi tối anh ta sẽ tới đón em?”
Tô Dao không lên tiếng phủ nhận.
Hứa Đông Dương cười cười: “Em không muốn cho anh và anh ta chạm mặt nhau?”
Tô Dao quay sang nhìn Hứa Đông Dương: “Tôi sợ gì?”
“Sợ cũng chẳng tác dụng gì, bọn anh chạm mặt nhau mấy lần rồi.”
Hứa Đông Dương quay tay lái, qua ngã rẽ này, đi thẳng không xa là đến nhà Tô Dao: “Hay là em phát hiện ra mình vẫn còn có cảm tính với anh nên bây giờ thấy giày vò không yên?”
Tô Dao im lặng không nói, đột nhiên cô lấy túi của mình, đẩy cửa xe.
Lúc này Hứa Đông Dương đang lái xe qua chỗ quặt, tuy đã giảm tốc độ nhưng xe vẫn đang chạy. Hành động này của Tô Dao khiến Hứa Đông Dương kinh hãi, anh phanh chân gấp rồi kéo cô lại, hét lên: “Em không muốn sống nữa phải không?”
“Anh đừng có ép tôi nữa được không, Hứa Đông Dương?”
Tô Dao đẩy mạnh anh ra, rồi đưa tay tháo dây an toàn trên người. Vừa rồi Tô Dao thì giận quá, còn Hứa Đông Dương bị cô dọa cho sợ quá, hai người đểu không chú ý rằng Tô Dao vẫn bị dây an toàn giữ chặt tại chỗ.
Nhưng vì càng giận thì càng cuống, mở mãi mà không ra được. Tô Dao bực muốn khóc, cô không muốn đối diện với người đàn ông này nữa, cuối cùng không biết phải làm sao, cô bật khóc.
Hứa Đông Dương sửa lại cổ áo của mình, quay sang nhìn cô. Cô ngồi bên cạnh, hai vai nấc lên, nhìn cô như vậy anh cảm thấy vô cùng xót xa.
Tại sao bản thân anh lại bộp chộp như vậy? Tại sao anh không kiểm soát được bản thân, tại sao lúc nào anh cũng làm tổn thương cô? Anh muốn quay sang an ủi cô, nhưng nghĩ tới chuyện cô đã về tới Nam Thành, người đàn ông đó đã đứng trước mặt chờ cô là anh lại không kiềm chế được sự đố kỵ, không thể kiểm soát được tâm trạng của mình.
Hứa Đông Dương mở cửa kính xe, gió thổi từng đợt lạnh lẽo, lúc này anh mới dần bình tĩnh, bắt đầu cảm thấy hối hận. Hứa Đông Dương quay sang đỡ lấy vai Tô Dao,
giọng buồn buồn: “Xin lỗi em, Dao Dao, là anh không đúng, anh không nên nói với em
những lời như vậy.”

Tô Dao ngẩng mặt lên, hai mắt đỏ hoe, má còn ướt lệ khiến anh càng thấy buồn.
“Em phải xuống xe.”
Tô Dao quệt nước mắt, cố gắng nói một cách bình tĩnh. Lần này Hứa Đông Dương không ngăn cô lại, thậm chí anh còn nghiêng người qua tháo dây an toàn giúp cô. Tô Dao xách hành lý của mình, đẩy cửa xe bước đi không ngoái đầu nhìn lại.
Ngày lễ, khuya như vậy, đêm vắng như vậy làm sao anh có thể để cô đi về một mình?
Hứa Đông Dương thở dài, anh nổ máy xe, đi chầm chậm sau lưng cô, không xa mà cũng không gần.
Bên ngoài trời rất lạnh, Tô Dao kéo chặt chiếc áo khoác ngoài, con đường yên vắng chỉ nghe thấy tiếng bước chân của cô. Cô biết là Hứa Đông Dương vẫn lái xe đi theo sau cô, cô rảo bước nhanh hơn, trong lòng cảm thấy buồn vô hạn.
Cô không quay đầu nhìn lại, cũng không biết anh có dụng ý gì, thế là cứ như vậy, một người một xe cùng đi.
Gần tới ngõ vào kh, Hứa Đông Dương phanh xe lại, chiếc SUV dừng lại im lìm.
Anh còn nhìn thấy người đàn ông đó đang đứng ở đầu đường giữa đêm đông, mỉm cười nhìn cô khi cô quay về.Tô Dao chạy nhanh vài bước, Cố Nguyên cởi áo khoác trên người, khoác lấy người cô rồi ôm chặt lấy cô.
“Em về muộn quá.”
Anh nói thật khẽ, nhưng không hề có ý gì trách móc. Cố Nguyên ôm lấy cô, cô có thể đẩy anh ra, nhưng đằng sau là cái nhìn đăm đắm của Hứa Đông Dương, cô không muốn hành động của mình sẽ mang bất kỳ một tia hi vọng nào cho Hứa Đông Dương.
“Tô Thư đâu ạ?”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh cười cười đưa tay vuốt tóc cô: “Anh không nghĩ em sẽ về muộn như vậy, lẽ ra buổi tối còn chuẩn bị nhiều món em thích ăn, kết quả là con không đợi được, ăn trước và ngủ rồi.”
Tô Dao buồn buồn: “Có phải là con bé rất thất vọng không?”
“Không sao.”
Cố Nguyên ôm Tô Dao dìu cô đi về, mỉm cười: “Ngày mai em dỗ con thì sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Tô Dao “dạ
Cố Nguyên ôm cô thật chặt.
Đứng từ xa anh đã nhìn thấy cô, cô ôm chặt áo đi một mình vỗi vã. Con đường lớn rộng vắng như vậy, muốn không nhìn thấy một chiếc xe SUV đi sau lưng cô không nhanh không chậm cũng thật là khó.
Tính ra đây là lần thứ tư anh nhìn thấy chiếc xe và người đàn ông này, vì vậy anh mở rộng vòng tay ôm lấy người phụ nữ trước mắt, ngầm cảnh báo quyền sở hữu của mình.
Anh rất muốn biết tại sao Tô Dao đi công tác về lại đi cùng với người đàn ông này. Anh nhớ là hôm đó lúc cô đi có nói là đi với tổng giám đốc Hàn. Vậy rốt cuộc là anh ta đến trước anh một bước đón Tô Dao hay là Tô Dao nói dối anh? Lần công tác này thực chất là thế nào?
Dù như thế nào thì anh cũng không muốn thấy cảnh tượng này.
Nhưng cô vừa về đến nhà, anh biết bây giờ không phải là lúc hỏi cô, vì vậy anh cố gắng kiềm chế mình.
Nhìn Cố Nguyên và Tô Dao đi lên nhà, Hứa Đông Dương vẫn chưa rời đi, anh mở cửa kính xe, châm một điếu thuốc, dựa người vào ghế, nhìn những ngọn đèn.
Anh có xem qua tài liệu thống kê nhân sự của công ty nên biết rõ chỗ ở của cô, nhìn từ đây thì căn nhà của cô ở nhìn ra hướng này, căn nhà có ban công hình vòm là nhà của cô thì phải.
Phòng khách trong nhà ánh lên ánh đèn màu cam ấm áp. Hứa Đông Dương mạnh một hơi dài, cảm thấy khói thuốc đắng cay đang thấm sâu vào trong phổi mình.
Lẽ nào anh đã đoán trúng?
Cô ấy và anh ta đang định tái hợp?
Cả hai đều là những người thông minh, dù chỉ mới gặp nhau vài lần ngắn ngủi những hai người đàn ông đều hiểu rất rõ những gì mà đối phương đang nghĩ.
Cô nói đúng, cô đã không còn là Tô Dao ngày ấy chỉ thuộc về một mình anh mà thôi.
Thời gian trôi qua lâu như vậy, cô đã trải qua cuộc sống như thế nào?
Rời xa anh, gặp một người đàn ông khác, yêu, kết hôn, sinh con, cô lãng quên toàn bộ những gì tươi đẹp thuộc về anh. Rồi anh trở thành một người xa lạ với cô.
Thời gian chầm chậm trôi, tâm trạng của Hứa Đông Dương dần dần trở nên rối loạn, nền đất bên ngoài cửa sổ xe anh toàn là tàn thuốc, giống như tâm trạng bất an, lo lắng và đố kỵ trong anh lúc này.
Hứa Đông Dương cuối cùng cũng xuống xe, anh đá mạnh vào cửa xe rồi điềm nhiên đi vào nhà của Tô Dao.
Tô Dao bước vào thang máy, lẳng lạng đứng sang bên cạnh, rời khỏi vòng tay của Cố Nguyên.
Cô cho rằng Cố Nguyên không để ý đến hành ấy của cô, còn anh chỉ cười cười, cũng không nói gì, đi theo cô vào nhà rồi ấn mã số của tầng nhà.
Tô Dao bối rối nhìn đi hướng khác. Thời gian này cô luôn cố tình lẩn tránh anh, những xem ra hôm nay cô khó có thể tránh né anh được.
“Em ăn chưa?” – Cố Nguyên như không nhận thấy không khí ngượng ngập giữa hai người, bâng quơ cất tiếng hỏi cô.
Tô Dao gật gật đầu: “Trên đường em đã ăn một chút rồi.”
Cố Nguyên cúi đầu nhìn cô cười cười: “Thế không phải là tâm ý của anh tối hôm nay lại thành uổng công sao?”
Tô Dao bối rối cười: “Xin lỗi anh, vất vả cho anh quá.”
Mắt Cố Nguyên tối đi, anh không nói gì, chỉ nhìn cô cười buồn rồi ngẩng đầu nhìn đi chỗ khác.
Anh im lặng khiến Tô Dao càng lúc càng lo lắng buồn bã, muốn nói nhưng rồi lại không biết nói gì, đang định nói thì thang máy đã tới tầng nơi hai người ở. Cố Nguyên giơ tay vỗ nhẹ vào vai cô: “Ngẩn người gì thế? Về nhà rồi.”
Cô “dạ” một tiếng rồi đi trước anh một bước, tới trước cửa đưa tay lấy chìa khóa, nhưng cô tìm mãi trong túi không thấy. Cố Nguyên im lặng đứng sau lưng khiến cô càng lo lắng. Nhưng càng lo lắng thì càng không tìm thấy chùm chìa khóa đó. Tô Dao hơi hoảng, lẽ nào cô đã đánh ròi chùm chìa khóa ở bên Triết Giang.
“Dao Dao.”
Hơi thở ấm nóng từ đằng sau phả vào cổ khiến cô cảm nhận được rõ ràng rằng anh đang sát gần bên cô. Anh đưa tay bám vào thành cửa, một tay rút chìa khóa từ túi áo của mình ra, đi qua người cô để mở cửa: “Sao em ngốc vậy, về nhà đến cửa cũng không biết mở.”
Hai người ở sát cạnh nhau, hơi thở của anh gần kề bên tai cô. Người Cố Nguyên luôn toát ra một mùi thơm thoang thoảng, sạch sẽ và khoáng đạt.
Tô Dao phút chốc đứng thẳng người, không nhúc nhích. Anh thấy vậy thì đứng sau lưng cô cười, vẫn cố ý chưa mở cửa, cố tình để cô đứng trước mặt mình.
“Anh, tại sao anh không mở cửa?”
Anh không nhúc nhích, cô càng lo lắng đến nỗi tay toát cả mồ hôi. Quá thời gian chiếu sáng, hành lang chợt chìm trong bóng tối, một sự ấm áp bao trùm lấy hai người.
“Ừ, không biết tại sao, khóa cửa không mở.”
Tiếng Cố Nguyên vang lên sau lưng cô, cô cảm nhận được sự nguy hiểm trong tiếng nói và cử chỉ của anh. Tô Dao cười khan một tiếng: “Thật không? Để em thử xem nào.”
Tô Dao thở nhẹ, dùng lực vặn chìa khoác, cửa mở. Ánh đèn trong phòng lọt ra khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp. Tô Dao rút chìa khóa ra, nhìn Cố Nguyên cười:
“Cửa mở
“Ừ.”
Anh đón lấy chiếc chìa khóa, nhìn cô cười âu yếm. Tô Dao lập tức không dám nhìn vào mắt anh, vội nhìn đi nơi khác: “Em… em đi tắm…”
Nhìn cô hoang mang bỏ chạy, anh chợt thấy buồn. Cố Nguyên khóa cửa, cởi áo khoác ngoài, đi vào phòng bếp pha cho cô một ly sữa nóng rồi quay lại phòng khách, ngồi xuống ghế sofa.
Cố Nguyên ngồi phòng khách xem ti vi, nhưng tâm trí anh lại đặt cả vào người phụ nữ đang tắm trong nhà tắm.
Có phải vì sự trêu đùa trước đây?
Có phải vì sự bất an trong mấy ngày không gặp?
Cố Nguyên quẳng chiếc điều khiển ti vi sang một bên, ngửa mặt nhìn lên trần nhà thở dài, tại sao khả năng kiểm soát bản thân của anh tối nay lại kém như vậy?
Trong đầu anh lúc này chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh ngượng ngập và lo lắng của cô ban nãy.
Tô Dao càng trở nên lo lắng hơn.
Nước nóng xối vào người, xóa đi cái lạnh tê tái, nhưng không xóa bỏ được sự bất an ở trong lòng.
Trước đây, khi sống chung với anh, anh lúc nào cũng ôn hòa, còn bây giờ anh khiến cô cảm nhận được, anh rốt cục chỉ là một người đàn ông.
Anh không cho cô chuyển đi, cô đã làm theo ý của anh, bởi vì một khi rời xa anh cũng có nghĩa là công khai tuyên bố cuộc hôn nhân của hai người đã đổ vỡ. Cô có thể dự liệu được những phản ứng dữ dội của gia đình hai bên và đã có sự chuẩn bị về tâm lý nhưng điều cô lo lắng là Tô Thư.
Con chưa lớn nhưng cũng không còn nhỏ, nếu cô mang con đi, nó sẽ phản ứng thế nào?
Tại sao nhiều việc nhìn thì thật đơn giản mà sao làm lại khó đến vậy?
Có rất nhiều chuyện ban đầu nghĩ rất vẹn toàn nhưng đến khi thực sự làm thì người ta mới phát hiện ra nó không hề đơn giản như tưởng tượng ban đầu.
Tô Dao như người mất hồn, tắm xong rồi bước ra, Cố Nguyên vẫn ngồi ở ghế sofa xem tin thể thao. Anh không quay lại, chỉ đưa tay chỉ vào nhà bếp: “Có sữa đó, em đi uống đi.”
Tô Dao cảm ơn anh rồi quay người đi vào bếp. Lấy ly sữa từ lò vi sóng, tay cầm cốc sữa vẫn còn nóng, cô chẳng nghĩ ngợi gì há miệng ra uống, không ngờ vừa nuốt vào thì bị bỏng miệng, cô kêu “Á” một tiếng, cốc sữa rơi xuống đất vỡ choang.
Cố Nguyên giật mình, bật dậy như tên bắn, chạy lại, Tô Dao đang đổ dầu tương vào miệng, ngậm ngậm rồi nhổ ra. Trên đất toàn mảnh vỡ và sữa.
Anh vội chạy lại bên cô, nâng cằm cô lên: “Sao vậy?”
“Bỏng”
Cô trả lời một cách tội nghiệp. Cố Nguyên thấy cô không sao mới yên tâm, hồi lâu mới hiểu là đã xảy ra chuyện gì, anh không nhịn được, lên tiếng trách cô: “Em là mẹ của trẻ con, nuôi con bao nhiêu năm như vậy mà kỹ năng chống bỏng lò vi song cũng quên? Để anh xem xem bỏng có nặng không nào?”
Cố Nguyên nâng cằm Tô Dao lên nhìn, cô khẽ hé đôi môi hồng dưới ánh đèn của phòng khách.
Tim Cố Nguyên không kiềm chế được, đập liên hồi.
Tô Dao dường như cảm nhận được có gì đó không ổn. Anh nhìn cô đăm đắm, tay anh
siết mạnh hơn.
“Em không sao…”
Cô hoảng loạn ngoảnh mặt đi, thoát khỏi tay anh.
Anh đứng đó không phản ứng gì, im lặng nhìn cô, hơi thở trở nên gấp rút.
Cô đang mặt áo tắm, thân thể cô không thể cầm được cảm giác muốn lại gần. Chiếc áo tăm rộng ôm trọn người cô càng khiến cô trở nên kiều diễm, phía dưới lộ ra đôi chân thon dài mềm mại, anh dần dần mất đi lý trí.
Cố Nguyên bước lên trước một bước, không khí trong phòng đang trở nên nóng bỏng thì tiếng chuông cửa vang lên phá vỡ sự bối rối của cả hai người.
Cố Nguyên dừng bước, anh nhìn sâu vào mắt cô rồi quay người đi ra mở cửa.
Tô Dao hồi hộp đến mức như mềm nhùn ra. Cố Nguyên ra tới phòng ngoài, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó cuối xuống thu nhặt những mảnh vỡ trên đất.
Từ phòng ngoài, tiếng Cố Nguyên vọng lại: “Có chuyện gì mà đêm hôm anh phải tới tìm Dao Dao nhà chúng tôi?”
Rất hiếm khi nghe thấy Cố Nguyên nói những lời không lịch sự như vậy, Tô Dao hoài nghi rồi đứng dậy đi ra ngoài, cô chết sững tại chỗ. Bên ngoài, Hứa Đông Dương đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Cố Nguyên rồi nhìn cô đang khoác trên mình chiếc áo ngủ. Anh nhìn cô với cái nhìn khiến cô vô cùng bất an, Hứa Đông Dương nhếch mép cười lạnh: “À, ly hôn rồi nhưng không ly giường”.
Anh nhìn cô, giọng lạnh băng: “Vừa xuống giường tôi đã vội vội vàng vàng trở về vòng tay của anh ta, Tô Dao, tôi quá xem thường cô rồi.”
Lời nói của Hứa Đông Dương khiến cô tái mặt, người cô như muốn ngã, nhưng cô được Cố Nguyên đỡ lại.
Tô Dao ngẩng đầu, Cố Nguyên đang nhìn cô đăm đăm. Ánh mắt anh trong giây phút đó thật phức tạp, nhưng cuối cùng anh không hỏi điều gì, chỉ nắm chặt tay cô.
“Anh có biết mình đang nói gì không?”
Cố Nguyên quay sang nhìn Hứa Đông Dương, cất giọng trầm trầm.
Những lời nói đó chỉ là buộc miệng nói ra, nói xong trong lòng Hứa Đông Dương tràn ngập sự hối hận. Nhưng nhìn Cố Nguyên đang đỡ Tô Dao, còn cô thì nắm tay anh ta, sự hối hận trong lòng Hứa Đông Dương không còn nữa, thay vào đó là sự phẫn nộ và ghen tuông trào dâng: “Tôi nói gì, anh nghe không rõ
Hứa Đông Dương đưa ánh mắt lướt qua Cố Nguyên, dừng lại trên người Tô Dao, lạnh lùng nói: “Tôi có nói oan cho em nửa câu nào không Tô Dao?”
Hai môi Tô Dao run run, nói không ra lời.
Sự chỉ trích của anh, thái độ lạnh lùng của anh giống như từng nhát dao đâm vào tim cô, đối với những lời anh nói, cô không một câu phản bác.
Tô Dao không thốt nên lời, Cố Nguyên đưa tay ôm cô vào lòng, nói thay cô: “Dù những gì anh nói là thực, cũng không có nghĩa là anh có tư cách tới đây làm nhục Dao Dao.”
Hứa Đông Dương giật mình, không nói gì. Hai tay anh nắm chặt không buông.
Anh ta đang làm gì?
Anh làm sao có thể lăng nhục Tô Dao?
Tại sao anh làm việc gì cũng nhằm làm tổn thương cô?
Rõ ràng là trong lòng anh không nghĩ như vậy, tại sao anh lại tự mình đẩy cô càng lúc càng xa anh?

Cố Nguyên áp đầu Tô Dao vào lòng, không để cô và Hứa Đông Dương nhìn nhau: “Còn nữa, dù anh và Tô Dao đã từng xảy ra chuyện gì, tôi dù có là chồng cũ của cô ấy, nhưng tôi vẫn là người thân của cô ấy. Còn anh, anh không có tư cách gì để chỉ trích cô ấy bất kể chuyện gì. Mời anh rời khỏi nhà tôi, nhà tôi không chào đón
Cố Nguyên bước lên một bước, cánh cửa trước mặt Hứa Đông Dương đóng “sầm” một tiếng rồi khép chặt.
Hứa Đông Dương không biết mình đã đứng ngoài hành lang bao lâu. Chiếc đèn báo tắt không lâu sau đó, anh đứng yên, cô độc trong bóng tối, còn cô đã là thành viên trong một gia đình khác. Anh làm tổn thương cô, có một người đàn ông khác được gọi là người thân đứng ra bảo vệ cô.
Những việc này lẽ ra phải là anh làm. Vị trí ở bên cạnh cô lẽ ra phải là anh.
Bây giờ anh chỉ có thể đứng ở đây, ngoài hối hạn vì những hành động của mình, anh chẳng thể làm được gì.
Cố Nguyên đóng cửa lại, trầm lặng nhìn vào cánh cửa rất lâu rồi mới quay người nhìn Tô Dao.
Khác với vẻ ngoài bình tĩnh, lòng anh là những cơn sóng trào dâng.
Ngay từ đầu anh đã cảm nhận thấy, mối quan hệ giữa Tô Dao và người đàn ông gọi là cấp trên của cô không hề đơn giản, hơn nữa, những lời nói mà Hứa Đông Dương nói khi nãy Tô Dao không lên tiếng phủ nhận nửa lời.
Anh tất nhiên không cho rằng Tô Dao là một người phụ nữ dễ dãi, nhưng để giải thích cho điều đó chỉ có một cách duy nhất
“Anh ta…”
Cố Nguyên cất tiếng hỏi, cố giữ cho mình bình tĩnh: “Là cha của Tô Thư?”
Tô Dao ngẩng đầu lên nhìn Cố Nguyên, cô không trả lời, nhưng thái độ của cô đã nói cho anh biết câu trả lời. Thật buồn cười.
Thực ra người không có tư cách gì phải là anh. Người đàn ông vừa rồi là cha đẻ của đứa bé, còn anh chỉ là người chồng trên danh nghĩa, thậm chí là người chồng cũ đã ly hôn với cô lại tự xưng mình là người nhà, người thân của cô, còn anh ta thì không có tư cách gì để chỉ trích cô.
Cố Nguyên ngoảnh đầu đi. Tô Dao từ trước tới nay chưa bao giờ kể chi tiết cho anh về những việc đã từng xảy ra, anh cũng không biết bố đẻ của đứa trẻ là ai. Chỉ là cô gặp lại anh ta, nhưng cũng không hé lộ với anh nửa lời. Thực ra thì Tô Dao không tin anh hay là cô đối với Hứa Đông Dương vẫn còn tình cảm?
Dù khả năng nào đi nữa thì tất cả đều giồng như những mũi kim châm vào tim anh, khiến anh đau đớn âm thầm.
Cố Nguyên chợt thấy ân hận vì đã ly hôn với Tô Dao, nếu chưa ly hôn thì chí ít anh còn có thể lợi dụng mối quan hệ trên pháp luật để giữ cô lại. Còn bây giờ, anh dựa vào điều gì để giữ cô lại đây?
“Muộn rồi, em ngủ đi.”
Cố Nguyên không nhìn Tô Dao, anh đi ngang qua cô, trở về phòng mình. Tô Dao đợi cho đến khi anh chuẩn bị bước vào phòng mới nói: “Đợi đã.”
Cố Nguyên dừng bước nhưng không quay đầu lại.
Gọi anh lại rồi nhưng Tô Dao không biết mình có thể giải thích với anh điều gì, hoặc tại sao phải giải thích với anh.
Quan hệ của cô và Cố Nguyên khép lại rồi, giải thích là mình không xảy ra chuyện gì với Hứa Đông Dương cũng có nghĩa là tự thú nhận rằng mình có tình cảm với anh; mà cô, cô vẫn chưa hiểu rõ, Cố Nguyên trong lòng mình thực sự có vị trí như thế nào.
“Anh… anh đi ngủ sớm đi.”
Tô Dao nói không ra lời. Ánh mắt chờ đợi của Cố Nguyên phút chốc lại tràn ngập sự thất vọng. Anh vẫn không quay đầu lại, đáp lại một tiếng rồi đẩy cửa bước vào phòng.
Tô Dao bất lực ngồi xuống ghế sofa, ôm lấy mặt mình. Tại sao lại xảy ra sự việc như vậy?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+