Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Sông ngầm – Chương 24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thiết cục

Xét thấy tình thế sắp tới tương đối căng thẳng, Lương Tứ Hải quyết định tạm thời đình chỉ tất cả hoạt động, chờ tin tức khẩn rồi sẽ giải quyết. Lương Trạch Hạo có chút buồn bực, sau khi giết chết tên cảnh sát già kia, cứ tưởng rằng có thể triển khai quyền lực, không nghĩ tới việc đầu tiên phụ thân dặn dò, là đưa tiền cho Lục Thiên Trường.

Năm mươi vạn, đối với Lương Tứ Hải mà nói ko đáng là bao, nhưng Lương Trạch Hạo nghĩ là nhiều lắm. Hắn nghĩ Lục Thiên Trường đã gặp phải nhiều phiền phức như vậy, không tìm hắn tính sổ đã đành, hà tất còn có đối với hắn khách khí như vậy. Lương Tứ Hải nghĩ tương đối rộng. Hiện tại trọng yếu nhất là ổn định tình thế, tuy rằng đã tuyệt không có khả năng cùng với Lục Thiên Trường tiếp tục hợp tác, thế nhưng một khi giở mặt, sợ rằng Lục Thiên Trường sẽ “đập nồi dìm thuyền”. Trước tiên cho hắn một khoản tiền, thứ nhất trấn an, thứ hai coi như là bồi thường đối với cánh tay tàn phế của Lục Đại Xuân.

Lương Trạch Hạo vẫn có chút không phục, cầm lấy xem tờ giấy viết tài khoản lật qua lật lại nhìn, sau cùng nửa đùa nửa nghiêm túc nói: “Cho con lão già kia , chi bằng cho con.” Lương Tứ Hải không nói lời nào, mà là nhìn chằm chằm vào hắn. Lương Trạch Hạo không dám tiếp tục nhiều chuyện, ngoan ngoãn ra cửa, kéo Bùi Lam vẫn chờ ở bên ngoài, lên xe rời đi.

Hình Chí Sâm đã chết, tổ điều tra cũng không cần … tiếp tục tồn tại. Thị chính pháp ủy chủ trì mời dự họp một buổi tổng kết. Lại là bầu không khí nặng nề, lãnh đạo liên quan nói một chút qua loa cho xong, rất ít người phát biểu. Một số thành viên của đội điều tra hiện trường thậm chí còn thu dọn xong đồ đạc cá nhân mang cả tới hội trường, dường như mỗi người đều nóng lòng chạy khỏi nơi này. Phương Mộc cũng là một trong những người tham dự hội nghị, chỉ hút thuốc, ngẩn người, ko để ý bất luận người nào nói, ngay cả ánh mắt theo dõi cũng không. Tiêu Vọng một mực yên lặng nhìn cậu, tâm tình phức tạp.

Sau cuộc họp, theo các nơi điều cảnh sát lần lượt đều trở về đơn vị mình. Tiêu Vọng điều tới thị cục thành phố C thủ tục đã cơ bản đầy đủ, trực tiếp ở lại. Bất quá, không đợi hắn cùng với các đồng nghiệp hoàn toàn quen thuộc, liền nhận được nhiệm vụ.

Nhiệm vụ nội dung ko rõ, chỉ là yêu cầu toàn thể đợi mệnh lệnh. Buổi tối thời điểm hơn mười giờ, Tiêu Vọng cùng với các đồng nghiệp dựa theo lệnh nhận lấy súng ống cùng với áo chống đạn. Tiêu Vọng nghĩ có điều bất thường, lặng lẽ tìm hiểu một chút, nhưng không có được bất cứ tin tức gì. Rạng sáng một giờ mười lăm, toàn thể nộp lên trên điện thoại di động, lên xe. Ở trên xe thông báo hành động địa điểm tập hợp: ngoại ô thành phố đường Vạn Bảo.

Tiêu Vọng hoàn toàn rõ ràng mục tiêu hành động: bắt Kim Vĩnh Dụ cùng với Bành Trung Tài.

Không thể chậm trễ nữa. Hắn làm bộ nhắm mắt lấy lại tinh thần, tay phải ở trong túi y phục ấn điện thoại di động. Đang lúc im hơi lặng tiếng, tin ngắn ba chữ đã phát đi.

Kim Bành chạy.

Vụ án Lão Hình kết thúc, vụ án xưởng thép Tụ Nguyên không thể kết thúc. Cục trưởng cùng với Biên Bình trong lòng đều nghẹn một nỗi tức giận. Cho nên khi Phương Mộc báo chỗ ẩn náu của Kim Vĩnh Dụ cùng với Bành Trung Tài cho bọn họ biết, cục trưởng lúc này liền ra quyết định: hành động bắt ngay.

Làm cho Biên Bình cảm giác kinh ngạc chính là, Phương Mộc cũng không gấp rút , nóng lòng muốn thử, thậm chí cũng không chủ động yêu cầu tham gia hành động. Hắn nhìn hai gò má Phương Mộc rõ ràng hóp đi nhiều, thấp giọng hỏi: “Từ đâu lấy được thông tin đó?”

“Chính tôi tìm.” Phương Mộc thản nhiên nói, “Tôi theo người vận chuyển giao hàng nhanh bốn ngày liền, bọn họ cách một ngày đều cấp Kim Vĩnh Dụ và Bành Trung Tài đưa đồ dùng sinh hoạt.”

Đường Vạn Bảo ở ngoại ô thành phố, thuộc loại đô thị kết hợp thôn xóm. Nhà 3 tầng trở lên ở đây rất ít, phần lớn là đợi phá dỡ các gia đình sống bằng lều tạm, địa hình phức tạp. Kim Vĩnh Dụ cùng với Bành Trung Tài ẩn náu ở số 117 đường Vạn Bảo càng ở vào nơi mạng lưới đường phố rất nhỏ hẹp. Căn cứ tình hình Phương Mộc cung cấp, đối phương đại khái có ba đến bốn người, khả năng có cả vũ khí. Bởi vậy, Các cảnh sát truy bắt chia thành nhiều tổ, phân chia ở địa điểm tập kết đã quy định, sau đó đồng thời theo bốn phương tám hướng hướng số 117 đường Vạn Bảo vây kín, phải một mẻ lưới bắt hết đối phương.

Thế nhưng, không đợi cảnh sát truy bắt chạy tới địa điểm tập kết, tổ giám thị liền truyền đến tin tức: số 117 đường Vạn Bảo người đã bắt đầu có sự dị động, dường như có chiều hướng mất kiểm soát. Sau khi xin chỉ thị trung tâm chỉ huy, tự mình bố trí bắt bộ hành động cục trưởng hạ lệnh không tập kết, trực tiếp triển khai bắt giữ, đồng thời điều ra ba tổ người tiến hành phong tỏa hướng xung quanh số 117 đường Vạn Bảo.

Chỉ thị vừa truyền đi, trên đường Vạn Bảo liền truyền đến tiếng súng.

Kim Vĩnh Dụ dọc theo con đường quanh co tối tăm chạy bạt mạng, còn một thủ hạ theo phía sau. Hai tên từ lâu đã không rõ phương hướng, chỉ biết là về phía trước chạy hết sức, thỉnh thoảng hướng về phía sau bắn mấy phát súng. Ở phía sau bọn chúng, mấy cảnh sát đuổi theo không dời.

Ngay vừa rồi, Bành Trung Tài lê lết một chân bị thương ko chạy đc nữa, cuồng loạn gào thét thậm trí nổ mấy phát súng hướng cảnh sát, kết quả là bị sa lưới . Kim Vĩnh Dụ không muốn bị lọt lưới, nhưng mà, bốn phía đều có còi cảnh sát rú lên cùng với ánh sáng đèn pin, nên trốn chỗ nào đây?

Rất nhanh, hai tên đó bắn đều hụt. Phía sau cảnh sát lập tức ý thức được điểm này, tốc độ truy đuổi nhanh hơn. Kim Vĩnh Dụ cố sức đem khoảng không chiếm giữ quải cơ súng hướng bọn họ ném trước đây, nhưng chỉ có thể thoáng ngăn chặn bọn họ cước bộ. Vừa chạy đc mấy trăm mét, Kim Vĩnh Dụ cảm thấy hai chân càng ngày càng nặng nề, cổ họng phát ngọt, mắt nổ đom đóm.

Đầu hàng, hay đơn giản là liều mạng?

Không đợi hắn xem xét rõ ràng, phía trước mấy mét chỗ bỗng nhiên vụt ra một bóng người, mờ mịt dưới ánh trăng, người ấy đầu đội mũ, hai chân bước thẳng, hai tay bình bưng…

Kim Vĩnh Dụ thấy rõ trong tay của người đó có súng, nhưng không kịp dừng bước lại, chỉ cảm thấy đáy lòng một mảng lạnh lẽo – việc này xong rồi.

“Đoàng”, “Đoàng” hai tiếng súng vang qua đi, Kim Vĩnh Dụ kinh ngạc phát hiện, cũng không có đạn xuyên qua người của mình. Trái lại, phía sau cảnh sát đều nhanh chóng tìm chỗ nấp.

“Tại sao giờ mới tới? Bên này.” Trong bóng tối, người kia chỉ hướng một cái hẻm nhỏ, đặc biệt tay phải đc băng kín bằng băng gạc trông chướng mắt .

Lão bản phái người tới. Kim Vĩnh Dụ tư tưởng được mở rộng, xoay người chạy vào trong ngõ hẻm.

Tên thủ hạ kia cũng muốn đi theo hòng chạy thoát thân, lại bị súng trong tay “Bạch Sa Bố” (người có cánh tay băng vải trắng – Bạch Sa Bố dịch là băng gạc trắng) chỉ vào trán. Hắn đang cảm thấy nghi ngờ, đối phương đã một cước đạp hắn té ngã trên mặt đất. Phía sau này cảnh sát lập tức như lang như hổ đánh lên, hắn đứng lên, thất tha thất thểu mới vừa chạy ra vài bước, đã bị mấy cánh tay ghì sấp trên mặt đất. Đang lúc giãy dụa, hắn quay đầu nhìn phía hẻm nhỏ kia, “ Bạch Sa Bố” cùng với Kim Vĩnh Dụ đã hoàn toàn biến mất trong bóng tối.

Trời phái cứu viện, Kim Vĩnh Dụ giường như vừa tăng vài phần khí lực. Nhưng mà dọc theo hẻm nhỏ một đường băng băng đến cuối cùng, Kim Vĩnh Dụ trên mặt biểu lộ vui mừng khôn siết đổi thành ngạc nhiên.

Trước mắt là một mặt tường trơ trụi. Đường cùng.

Đang lúc thắc mắc, “ Bạch Sa Bố” từ phía sau âm thầm chạy tới, kéo lại bên cạnh một cái cửa gỗ, ra hiệu bảo hắn đi vào. Kim Vĩnh Dụ không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lách mình đi vào.

Đây là một nóc nhà bằng phẳng đã bỏ hoang, khắp nơi vật dụng gia đình cũ nát vứt lộn xộn. “ Bạch Sa Bố” di chuyển một cái tủ quần áo ở góc tường, mặt đất bất ngờ xuất hiện một cái hầm lớn.

“Bạch Sa Bố” chỉ vào cái hầm lớn kia. Kim Vĩnh Dụ khẽ cắn môi, nhảy vào.

Vừa nhảy vào trong hầm, Kim Vĩnh Dụ lập tức hiểu rõ,giai đoạn đầu lập quốc phân bố cho thành phố hầm trú ẩn trong lòng đất. Tuy rằng chật hẹp, một người đi qua là thừa. Cũng nhảy xuống – “Bạch Sa Bố” một tay mở đèn pin, đẩy đẩy lưng hắn, ý bảo hắn đi về phía trước. Kim Vĩnh Dụ đã không còn đường sống để lựa chọn, chỉ có thể dựa vảo chuyến này.

Đi về phía trước mười mấy phút , “Bạch Sa Bố” bỗng nhiên túm lấy góc áo Kim Vĩnh Dụ, đồng thời cầm đèn pin chiếu về phía trước. Kim Vĩnh Dụ ngẩng đầu, thấy một cái thang sắt đi thông trên đỉnh đầu vuông góc với mặt đất, lờ mờ còn có ánh trăng chiếu xuống dưới.

Kim Vĩnh Dụ muốn nhìn tướng mạo đối phương một chút, quay đầu trong nháy mắt, nhưng lập tức cảm thấy trước mắt là một màn đen kịt. “Bạch Sa Bố” tắt đèn pin đi.

Hắn chỉ nói tiếng cám ơn, đặt chân lên cái thang sắt, mới vừa trèo lên đến trên đỉnh, nắp hầm liền ầm một tiếng mở ra.

Mấy chùm sáng đồng thời chiếu vào mặt hắn, Kim Vĩnh Dụ lập tức cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Lập tức, mấy cánh tay đem hắn túm khỏi cửa hầm, hắn còn chưa hoàn hồn, ánh sáng trước mắt liền biến mất.

Kim Vĩnh Dụ bị từ đầu đến chân bị trói trong một cái bao tải.

Lục Đại Giang âu phục phẳng phiu, giày da bóng lộn, nhưng vẫn như trước không giấu được vẻ mặt thô kệch và dốt nát. Hắn ngẩng đầu nhìn nhìn ngân hàng thương nghiệp thành phố C không có một hạt bụi nào trên cửa kính, lấy giọng, vuốt vuốt tóc, động tác cứng ngắc đi vào.

Đại sảnh của doanh nghiệp chật kín người đi lại. Hôm nay là ngày phát lương hưu, trước các cửa xép đều đứng đầy vẻ mặt bình thản của các lão ông cùng với lão bà. Lục Đại Giang nắm chi phiếu, chen đẩy ở trong đám người không biết theo ai.

Bảo vệ ngân hàng nghi ngờ hắn, tiến lên hỏi: “Tiên sinh, xin hỏi ngươi muốn làm việc gì?”

Lục Đại Giang nuốt nước bọt, lắp bắp nói: “Lấy… Lấy tiền.”

“Lấy bao nhiêu?”

“Năm mươi vạn.” Con số làm cho Lục Đại Giang có một chút tự tin, sống lưng cũng thẳng tắp.

“Xin hỏi ngài hẹn trước hay sao?”

“Ừ?” Lục Đại Giang suy nghĩ một chút, “A, hẹn.”

Bảo an viên dẫn Lục Đại Giang trực tiếp đưa trước cửa sổ VIP. Lục Đại Giang đem chi phiếu tiến dần lên, trong đầu đã bắt đầu tính toán: xong xuôi chuyện này, đi trước ăn một bữa đi, hay là tìm đứa con gái tới vui vẻ?

Trước cửa sổ VIP thủ quỹ nhưng cắt đứt ảo tưởng của hắn: “Xin lỗi tiên sinh, ngài này trong thẻ chỉ có mười nguyên tiền.”

“Cô nói cái gì?” Lục Đại Giang trên mặt còn đang ngơ ngẩn cười, ánh mắt lại trừng lớn, “Không thể nào —— ngươi nhìn nhìn lại!”

Thủ quỹ vừa thử một lần, trả lời thuyết phục âm thanh lễ phép nhưng lạnh lùng, kết quả cũng như nhau , trong thẻ chỉ có mười nguyên tiền.

Lục Đại Giang hoàn toàn bị lừa gạt, đầu óc choáng váng đi ra khỏi ngân hàng. Hắn đứng ở đầu đường sửng sốt một lúc. Tiếp đến bị một người đi đường đụng phải, mới tỉnh lại, vội vàng tiến vào một trạm điện thoại nhanh chóng gọi điện thoại cho Lục Thiên Trường.

Lục Thiên Trường cũng giật mình không nhỏ, sau khi nhớn nhác ngắt điện thoại Lục Đại Giang, quay đầu đã nghĩ tìm Lương Tứ Hải hưng sư vấn tội (hỏi tội ). Sau khi ấn mấy số, tay dừng lại.

Lương Tứ Hải làm như vậy, nói rõ là giở mặt thêm nhục nhã. Hắn dám làm càn như thế, chắc là có lý do.

Trước khi tìm ra lí do này, vẫn không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Cục công an thành phố C trong đêm, đó sau khi hành động, lập tức phong tỏa tin tức, bắt đầu tra rõ bên trong. Tuy rằng hành động có kết quả, bắt đc hai người, đánh gục một người, nhưng Kim Vĩnh Dụ vẫn thoát đc. Cảnh sát hoài nghi có người trước đó đem tin tức bố trí tiết lộ cho đối phương, dẫn đến Bành Trung Tài và đám người kia trốn đi, Kim Vĩnh Dụ còn chạy được một đoạn đường.

Nói cách khác, bên trong cảnh sát có nội gián.

Đang ở cao điểm vắt hết óc muốn tra ra thân phận nội gián thì, chân tướng nội gián lại càng thêm nghi vấn.

Tiêu Vọng lúc ban đầu cũng tưởng người của Lương Tứ Hải cắt đứt với Kim Vĩnh Dụ. Hắn cùng với Lương Tứ Hải sau khi bí mật qua lại, mới biết được có người báo tin đám người Kim Vĩnh Dụ bỏ trốn, căn bản chưa kịp phái người đi tiếp ứng với. Lương Tứ Hải hơi giật mình, cảm thấy vô cùng căng thẳng. Người giữa chừng xuất hiện hiển nhiên không phải xuất phát từ thiện ý gì. Hắn một bên yêu cầu Tiêu Vọng mau chóng tra rõ thân phận người kia, một bên yên lặng theo dõi diễn biến.

Tiêu Vọng tự mình tham dự hỏi cung đối với hai tên lâu la kia. Căn cứ trong khẩu cung một người thì, chặn đường Kim Vĩnh Dụ là một người đàn ông, vóc người trung bình, đầu đội mũ, thấy không rõ mặt, đặc thù rõ ràng nhất chỉ dùng tay trái để nổ súng, tay phải bị băng gạc trắng quấn kín.

Hơn nữa, hắn dường như cùng với Kim Vĩnh Dụ trước đó ước hẹn – bởi vì hắn chỉ đem đi Kim Vĩnh Dụ.

Tiêu Vọng đem tin tức phản hồi nhanh cho Lương Tứ Hải. Lương Tứ Hải bất động thanh sắc “uhm” một tiếng, khiến Tiêu Vọng tiếp tục cẩn thận tình hình phát triển.

Trong lòng của hắn đã nổi sóng.

Bởi vì người chặn đường Kim Vĩnh Dụ, là Lục Đại Xuân.

Không hề nghi ngờ gì nữa, là Lục Thiên Trường bày ra chuyện này. Bất luận hắn xuất phát từ mục đích gì, khẳng định đều bất lợi đối với mình.

Năm mươi vạn cũng không thể thỏa mãn bọn họ, đưa Kim Vĩnh Dụ đi trước mắt cảnh sát, xem ra, ban đầu thực coi thường mấy thằng nông dân này.

Biết chỗ Kim Vĩnh Dụ ẩn náu thì rất ít người, Lục Thiên Trường có thể tìm tới hắn, đáp án chỉ có một: Kim Vĩnh Dụ đã cùng Lục Thiên Trường kết thành liên minh. Như vậy, Kim Vĩnh Dụ đối với Lục Thiên Trường mà nói, có giá trị gì?

Lương Tứ Hải chợt phát hiện, trên còn tồn tại thì thủ hạ phải trung thành, Kim Vĩnh Dụ theo mình lâu nhất, cũng nắm giữ tình hình của mình nhiều nhất.

Hắn cảm thấy khủng hoảng cực độ.

So với trước đây thì bất luận cái gì cũng làm hắn hoảng sợ.

Cửa vừa vang lên.

Lục Thiên Trường đã không muốn nhúc nhích, phất tay ý bảo Lục Đại Xuân uống cháo còn Lục Hải Yến đi mở cửa. Lục Hải Yến không nói được một lời buông bát xuống, đi tới sân trong.

Ngay sau trận gió lạnh là những tiếng ồn, chẳng qua là “Có nhà ko?” “Hải Yến khỏe chưa” “Trên mặt bị thương chút nữa nhìn không ra”… Nói.

Người tới ở đầu thôn tây Lục Tụ Bảo người nhà bên vợ, dựa theo vai vế, Lục Thiên Trường còn phải gọi cô một tiếng Nhị tẩu. Cho nên Nhị tẩu vẻ mặt tươi cười đi tới thì, Lục Thiên Trường từ trên ghế đứng lên, chào hỏi cô ngồi chơi.

Nhị tẩu đầu tiên bùi ngùi một chút “Năm nay mùa đông động lạnh như thế”, sau đó còn nói “Trong phòng cố gắng giữ ấm a”, sau cùng nói “Đến thăm cháu trai Đại Xuân ” .

Lục Thiên Trường mí mắt rũ xuống, thuận miệng qua loa vài câu. Nhị tẩu cùng mấy người thăm hỏi mục đích giống nhau, đứa con độc nhất kia tay đã hoàn toàn tàn phế, chỉ là cái để che mắt mà thôi

Quả thực, sau khi đông kéo tây xé một hồi, Nhị tẩu đem câu chuyện vào chủ đề chính.

” Trưởng thôn, ngày hôm qua là ngày phát vật dụng, sao còn chưa làm chứ?” Nhị tẩu cố gắng nói xong hời hợt, “Cậu cũng biết, nhị ca cậu mỗi ngày đều uống rượu, bây giờ còn không rượu ngon không uống, vừa dứt ra, hàng ngày ở nhà cãi nhau ầm ĩ.”

Lục Thiên Trường đã có điểm không nhịn được, phụng phịu nói rằng: “Mấy ngày này làm ăn ko đc tốt, bảo nhị ca chịu đựng vài ngày vậy, không thì sau này vừa dựa vào trồng trọt sống đi, đừng hình thành thêm nhiều thói xấu của nhà giàu như vậy.”

“Khó mà làm được!” Nhị tẩu thoáng cái nóng nảy, “Nhiều năm đều an nhàn như vậy, cái người đó còn cầm được cái cuốc lên a? Hơn nữa, Cậu ban đầu làm cho chúng tôi đợi ở trong núi sống qua ngày, chúng tôi cũng nghe cậu nói. Không thể nói ngừng là ngừng được à – ai cũng không có thể đồng ý!”

“Đây tôi không phải là một người có thể định đoạt chuyện mà!” Lục Thiên Trường nhẫn nhịn, “Mọi người ko làm, tôi còn có cách nào?”

“Ai chặn tôi đường sống, tôi liền cùng hắn làm a!” Nhị tẩu vỗ đùi, “Dù sao, cậu làm trưởng thôn, phải nói rõ cho chúng tôi. Ngày lành qua quen rồi, khiến tôi đây lại phải kiếm ăn, tôi đây cũng không làm.”

“Được được được.” Lục Thiên Trường hoàn toàn mất đi kiên nhẫn, hạ lệnh tiễn khách, “Ta sẽ nghĩ cách.”

Dứt lời, Nhị tẩu liền vỗ vỗ cái mông rồi đi. Lục Thiên Trường nghe trong viện cửa sắt đóng ầm một tiếng, thở dài.

Hắn quay đầu nhìn Lục Đại Xuân vẫn nằm, trong lòng cảm giác lại càng bực bội.

Từ sau khi Lục Đại Xuân tay tàn phế, hắn vẫn như vậy. Ngoại trừ yêu cầu Lục Thiên Trường không cần làm khó Lục Hải Yến ở ngoài, ít cùng phụ thân nói chuyện. Thỉnh thoảng rời giường hoạt động, cũng là dùng tay trái xoa chiếc đũa, nắm dao phay, đại đa số kết quả là: tay trái của hắn cầm lấy gì là đập bể nát vụn cái đó.

Cường tráng, tràn ngập sức sống, thậm chí có chút lỗ mãng của thanh niên, bây giờ thành bộ dạng như thế này.

Tất cả, đều là cái tên Lương lão bản kia gây ra.

Mà hắn, không chỉ dùng có mười nguyên tiền chi phiếu sỉ nhục mình, còn muốn làm cho toàn bộ người trong thôn trở lại cuộc sống khổ cực trước đây.

Lương Tứ Hải, ngươi rốt cuộc dựa vào cái gì làm như vậy?

Bàn Nhược tự.

Lương Tứ Hải sử dụng so với bình thường nhiều gấp đôi thời gian thành kính quỳ lạy. Dường như mỗi khi quỳ rạp trên đất một lần, Phật tổ sẽ phù hộ hắn một phần. Hắn tự mình tưởng tượng ra có thể nhỏ vô hạn, nhỏ đến có thể trốn tránh tất cả sự trừng phạt; hắn kề trước tượng phật tưởng tượng có thể lớn vô hạn, lớn đến có thể che tất cả tội ác.

Bái xong, Lương Tứ Hải vỗ tay đứng dậy, trong lòng phiền não không tiêu trừ chút nào. Chấp chuông tăng nhân không cảm thấy được sự nặng nề gõ một tiếng, kia ong ong tiếng chuông nghe không như là khen ngợi , trái lại như vô số cái kim thép tinh xảo giống nhau, vù vù chui vào đầu của hắn.

Hậu đường truyền đến âm thanh đế giày vải ma sát mặt đất, yên lặng chủ trì vê một chuỗi phật châu, chậm rãi đi ra.

Lương Tứ Hải cấp vội vàng khom người tạo thành chữ thập, “Đại sư.”

Tĩnh Năng chủ trì mỉm cười hoàn lễ, “Lương thí chủ, đã lâu không gặp.”

“Đúng vậy, tục vụ quấn thân (vướng chuyện phàm tục).” Lương Tứ Hải nhiếc miệng nhìn hướng tên thủ hạ đứng bên cạnh, thủ hạ lập tức nắm trong tay mang theo cái hòm da màu đen đưa cho Tĩnh Năng chủ trì, “Năm mươi vạn nguyên, một chút lòng thành cuối cùng với Phật tổ.”

Tĩnh Năng chủ trì tạo thành chữ thập thi lễ, miệng niệm A di đà phật, lập tức gọi một đệ tử, đem cái hòm da cầm tiến hậu đường. Sau đó, hắn quay đầu ung dung phía Lương Tứ Hải, mỉm cười nói: “Lương thí chủ sắc mặt mệt mỏi uể oải, tâm trạng không yên, dường như có phiền não?”

“Đại sư minh giám.” Lương Tứ Hải cười khổ một tiếng, “Gần đây công việc làm ăn gặp phải một chút phiền phức, việc hợp tác có một chút lục đục. Không biết đại sư có thể chỉ cho tôi điểm sai lầm ko?”

Tĩnh Năng chủ trì cười rộ lên, “Bần tăng không “xem tướng đoán xâm” , thế nhưng có mấy câu, thật muốn nói cho Lương thí chủ nghe một chút.”

Lương Tứ Hải lần thứ hai khom người tạo thành chữ thập, cấp thiết nói: “Đại sư mời nói.”

“《 pháp hoa kinh 》 thượng nói, tam giới thống khổ. Nói cách khác, ở trong lục đạo luân hồi, cũng không có khoái lạc chân chính. Nhân sinh trên đời, chính là báo ân, báo oán, đòi nợ, trả nợ này bốn loại duyên phận, đời đời kiếp kiếp, vô hưu vô chỉ (ko bao giờ ngừng). Đây một đời, kia một đời, duyên phận sẽ càng kết càng sâu, hơn nữa ân tình sẽ biến thành oán hận, oán hận lại sẽ không thay đổi trở thành ân tình; chuyện vui sẽ biến thành khổ, chuyện khổ vĩnh viễn sẽ không thay đổi vui. Vì vậy, không nên lấy chồng kết thù oán, cũng không nhất định phải cố gắng kết thiện duyên. Bởi vì, thiện duyên tốt quá mức, sẽ biến thành ác duyên. Có thể mỵ (nịnh bợ – thân cận) ta người nhất định có thể hại ta. Cho nên, mọi việc muốn thuận theo tự nhiên, tùy duyên không níu kéo. Phật hiệu trung sở hiệu ‘Quảng kết pháp duyên’ chính là đạo lý này.”

Tĩnh Năng chủ trì ngữ khí ôn hòa, Lương Tứ Hải lại nghe đượctư tưởng lại càng chán nản, nhất là câu ” Có thể mỵ ta người nhất định có thể hại ta ” . Nhiều lần do dự, Lương Tứ Hải vừa thấp giọng hỏi: “Đại sư, tôi đây nên làm gì bây giờ?”

Tĩnh Năng chủ trì tay vê phật châu giơ quay về trước ngực, cười nói: “Tùy duyên bất biến, bất biến tùy duyên.”

Lương Tứ Hải như có điều suy nghĩ đi ra Bàn Nhược tự, thời điểm bước ra sơn môn vấp suýt ngã, giường như hồn bay phách lạc.

Thiện duyên. Ác duyên.

Tùy duyên bất biến, bất biến tùy duyên.

Có thể mỵ ta người nhất định có thể hại ta…

Lục Thiên Trường bảo Lục Đại Giang mau chóng trở lại, Lục Đại Giang lại không vội vàng. Vất vả vào thành phố một lần, nhất định phải chơi cho thật đã. Hơn nữa, Lục Đại Xuân chấp nhận dẫn hắn vào trong thành phố nếm thử mùi vị gái thành phố. Tiểu tử này hiện tại thành phế nhân .Mình cũng không thể bỏ qua cơ hội này.

Nhưng mà, sáng sớm hắn an vị trên xe, hiện tại đã nhanh đến buổi trưa, đã đói bụng thầm thì kêu. Nguyên dự định lấy được tiền liền có một bữa cơm no đủ, nhưng là sự tình không hoàn thành, ăn bữa tiệc lớn phải chính mình xuất tiền túi, không thỏa đáng. Lục Đại Giang nhìn đường đối diện một nhà hàng tương đầu khớp xương(món ăn), nuốt nuốt nước miếng, bước nhanh đi tới.

Một chậu tương đỉnh cốt, một chậu tương lớn cốt, một phần mì xào, bốn lạng rượu đế. Lục Đại Giang ăn hết sạch ko còn gì . Sau khi cơm nước no nê, Lục Đại Giang một bên cảm thấy cơm trong thành phố ăn rất ngon, một bên gọi người bán hàng tính tiền.

Người bán hàng rất mau đem tới giấy tờ. 78 nguyên tất cả. Lục Đại Giang ngậm cây tăm, đưa tay lấy ví tiền, sắc mặt lại lập tức biến đổi. Lập tức, hắn sờ soạng các túi , mồ hôi lạnh toát chảy ra.

Ví biến mất.

“Tôi… Tiền của tôi đã mất.” Lục Đại Giang vẻ mặt sợ hãi nhìn người bán hàng, dường như mong đợi hắn có thể giúp mình tìm lại ví tiền.

Người bán hàng bĩu môi một cái, nhìn từ trên xuống dưới Lục Đại Giang, vẻ mặt khinh thường.

“Thực sự đã đánh mất rồi.” Lục Đại Giang vội vàng móc túi âu phục ra, “Không tin anh xem…”

“Đừng nói lời vô ích! Nhanh lên một chút lấy tiền ra!” Người bán hàng không nhịn được cắt đứt lời của hắn, “Loại người như ngươi ta thấy nhiều rồi, muốn ăn không à…”

Bỗng nhiên, cái bách nguyên tiền giá trị lớn bị một người vỗ trên bàn. Lục Đại Giang vô ý thức ngẩng đầu, một người đàn ông trung niên đứng ở trước bàn, phất tay ý bảo người bán hàng mau nhanh lấy tiền rời đi.

Người bán hàng trừng mắt nhìn Lục Đại Giang liếc mắt, cầm lấy tiền đi.

Lục Đại Giang chút nhả ra khí, nhìn người đàn ông trung niên lại nổi lên nghi ngờ, “Đại ca, anh là…”

Người đàn ông trung niên đặt mình ngồi ở đối diện Lục Đại Giang, đem một cái bao da màu đen cùng với điện thoại di động tiện tay đặt ở trên bàn.

“Ngươi là Lục tiên sinh đúng ko – Lục Đại Giang?”

“Đúng vậy.” Lục Đại Giang đổi sang kinh ngạc, “Anh nhận biết tôi?”

“Ừ.” Người đàn ông gật đầu, hạ thấp giọng, “Ta là người của Lương lão bản.”

“À.” Lục Đại Giang nhìn bốn phía, nghi hoặc không giảm, “Làm sao anh biết tôi ở chỗ này?”

“Tôi vừa rồi đi ngân hàng.” Người đàn ông chỉ đường cái đối diện ngân hàng thương nghiệp, “Bảo vệ nói cho tôi biết, anh tới nơi này ăn.”

“Ngân hàng?” Lục Đại Giang lập tức đứng lên nói lớn, “Được rồi, chuyện gì đã xảy ra với năm mươi vạn tiền kia?”

“Anh nói nhỏ chút!” người đàn ông nhíu mày, “Là tôi vì chuyện này tới. Công ty xảy ra điểm ngoài ý muốn, khoản tiền kia không kịp chuyển tới tài khoản của ngươi. Lão bản cố ý dặn tôi qua đây đem tiền đưa cho anh.”

“Hóa ra là có chuyện như vậy à.” Lục Đại Giang tâm trạng thảnh thơi, nghĩ thầm cái này có thể tìm mấy cô gái vui vẻ, “Tiền đâu? Đưa cho tôi đi.”

“Tôi không có mang ở trên người, anh theo tôi đi một chuyến.” “Đi, đi!” Lục Đại Giang gấp không thể chờ đứng lên, người đàn ông trước mặt cũng đứng lên, nhưng vừa mới đứng lên, liền “Ôi” một tiếng.

Lục Đại Giang lại càng hoảng sợ, “Anh sao thế?”

“Đột nhiên đau bụng.” Người đàn ông vẻ mặt khổ sở, “Anh ngồi trước một chút, ta đi vào phòng vệ sinh.” Dứt lời, liền vội vã rời đi.

Lục Đại Giang hậm hực ngồi xuống, rót chén trà chậm rãi uống. Chờ vài phút, người đàn ông vẫn chưa trở lại. Lúc này, điện thoại di động của người đàn ông đặt ở trên mặt bàn đột nhiên vang lên.

Lục Đại Giang lúc đầu không để ý đến, nhưng điện thoại di động vẫn vang không ngừng, dẫn tới thực khách xung quanh càng không ngừng hướng bên này nhìn.

Lục Đại Giang không chịu đc nữa, cầm lên tay, ấn ấn vài cái lung tung, không nghĩ tới thoáng cái đã mở được.

“Này?” Một hồi âm thanh trong điện thoại di động truyền ra, “Sự việc làm tốt không ?”

Lục Đại Giang cầm cẩn thận từng li từng tí áp vào tai, “Này?”

“Ngươi còn có ngơ ngác cái gì chứ?” Đối phương dường như đã không nhịn được, “Nhìn thấy tên họ Lục kia không? Mau nhanh tìm cơ hội giết chết hắn! Lão bản thúc dục nhiều lần rồi!”

Tóc Lục Đại Giang bỗng chốc dựng thẳng lên.

“Ngươi có nghe hay không? Lão bản dặn dò, nhất định phải diệt trừ hắn…”

Lục Đại Giang cuống quít ném điện thoại lên trên mặt bàn, dường như đó là một bom bất cứ lúc nào cũng có khả năng phát nổ.

Giết chết… Họ Lục? !

Hắn kinh hãi nhìn chung quanh, cảm giác mỗi người bên cạnh đều có thể rút dao găm ra nhào tới hướng mình.

Chạy mau, thừa dịp tên kia còn chưa trở lại, chạy mau!

Lục Đại Giang đứng dậy, cảm giác chân mềm nhũn giống như mì. Mới vừa bước một bước, hắn vừa trở lại lấy cái bao da màu đen đặt ở trên bàn.

Phải cầm nó theo, bằng không người không có đồng nào mình ko còn cách nào từ thành phố C chạy trốn.

Lục Đại Giang hoang mang rối loạn mang theo bao da, chạy bay như.

Lương Tứ Hải ngồi ở trên ghế da, trước mặt trong cái gạt tàn cắm đầy tàn thuốc dài ngắn. Hắn nhìn chằm chằm trước mặt chén kia từ lâu trà xanh đã lạnh thấu, lại hít một hơi thật sâu điếu thuốc.

Tĩnh Năng chủ trì nói làm cho hắn suy nghĩ vài ngày. Lương Tứ Hải cũng không phải là một người hoàn toàn tin tưởng số phận, thế nhưng vẫn đối với “thiện ác có báo” bốn chữ này có chút kiêng kỵ. Mấy năm nay làm ăn thuận buồm xuôi gió, cho dù có chút song gió, cũng là hữu kinh vô hiểm(ý là ko nguy hiểm gì), hắn không thể không tin thật sự có thần ở bên phù hộ hắn. Chỉ là, thiện duyên này thực sự chấm dứt sao?

Lục Thiên Trường cùng với Lương Tứ Hải kết giao với nhiều quan lớn. Bọn họ có thân phận, có địa vị, trừ phi tới thời điểm sống còn, sẽ không dễ dàng xé rách thể diện(nguyên văn). Đặc biệt, mọi người trong lòng đều rõ ràng, tất cả đều có nhược điểm ở trong tay đối phương,coi như là cái để tin nhau. Cho dù không qua lại, cũng có quan hệ tốt. Lục Thiên Trường thì lại khác, hắn là người tiểu nhân tham lam. Người tham lam ưu điểm là chỉ, khuyết điểm cũng là nhận thức về tiền.

Nếu như người tham lam có đầu óc, lại có vài phần tàn nhẫn, thì rất nguy hiểm.

Hắn một mực đợi Lục Thiên Trường chủ động liên hệ hắn. Thứ nhất Kim Vĩnh Dụ có Lục Thiên Trường trong tay, thứ hai hắn cũng không muốn làm cho đối phương nhìn ra trong lòng mình không có đáy. Năm mươi vạn hẳn là không thỏa mãn được lòng ham muốn của Lục Thiên Trường, thế nhưng hắn đến tột cùng muốn cái gì, và muốn dựa vào cái gì, lại không được biết. Cho nên, Lương Tứ Hải chỉ có thể chờ.

Mùi vị chờ đợi là khó chịu nhất, đặc biệt là khi ngươi biết phía trước là không thể biết số phận.

Lương Tứ Hải ấn mạnh đầu thuốc lá trong cái gạt tàn. Có thể hoàn toàn chấm dứt đương nhiên là hay nhất, nếu như không thể…

Trên bàn điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Gọi điện thoại chính là cô gái, nhưng dùng là điện thoại di động của Lương Trạch Hạo. Lương Tứ Hải chỉ nghe đến vài tiếng “u u” buồn bực kêu, hình như đối phương miệng bị bịt chặt. Lập tức, điện thoại liền cắt đứt.

Lương Tứ Hải gọi trở lại, lại không có người nghe. Hắn vội vàng bấm điện thoại người bảo vệ Lương Trạch Hạo.

“Đại ca ngươi đâu?” Lương Tứ Hải vỗ đầu liền hỏi.

“A, lão bản, ” tên bảo vệ nghe ra là tiếng Lương Tứ Hải, “Đại ca… Cùng với chị dâu ở… Đang thư giãn.”

“Ở nơi nào?”

” Khách sạn Lệ Tinh… phòng số 1408.”

“Các ngươi mau đi xem sao!”

Thời điểm Lương Tứ Hải chạy tới phòng số 1408, Lương Trạch Hạo đã đc tên bảo vệ đưa đến bệnh viện. Có người nói, Lương Trạch Hạo bị thương rất nặng, nhất là tay phải. Lương Tứ Hải mặt tái mét, nhìn trên chiếc giường lớn loang lổ vết máu, cả buổi ko nói câu nào.

Trong phòng ngoài Bùi Lam, còn có một người cô gái trẻ khác. Hai người đều nơm nớp lo sợ núp vào góc phòng, ko dám thở mạnh.

Lương Tứ Hải nhìn cô gái kia, vừa nhìn Bùi Lam, thấp giọng hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”

Bùi Lam nhìn qua hoảng sợ không ít, trong ánh mắt đều không xua tan được sợ hãi.

“Trạch Hạo hẹn cháu đến nơi này… Còn có cô kia… Chơi ba người.” Bùi Lam cúi đầu, mặt lúc đỏ lúc trắng, “Trạch Hạo bảo hai chúng cháu đi tắm. Ở trong phòng tắm, nghe được có người vào… Sau đó chợt nghe đến âm thanh đánh nhau. Chúng cháu đều ko mặc quần áo, cũng không dám đi ra ngoài nhìn… Sau đó…”

“Được rồi.” Lương Tứ Hải cắt đứt Bùi Lam nói, phất tay kêu lên một tên thủ hạ, vừa chỉ cô gái vẫn đang run rẩy, “đưa cho cô ta ít tiền, cho đi.”

Cô gái run lẩy bẩy nhận tiền, xoay người vừa muốn đi, lại bị Lương Tứ Hải gọi lại, “Chuyện ngày hôm nay, với ai cũng không đc nói, nghe rõ chưa?”

Cô gái vội vàng gật đầu không ngừng, như chạy trốn rời đi.

Lương Tứ Hải một lần nữa đối mặt Bùi Lam, “Cô nói tiếp đi.”

“Cháu cùng với cô gái đó ở trong phòng tắm vô cùng sợ hãi, đột nhiên, có người vọt vào trong, liền túm tóc của cháu kéo ra bên ngoài. Sau đó, sau đó…”

“Nói mau!”

“Hắn… Ngay bên cạnh Trạch Hạo, làm nhục cháu.” Bùi Lam lấy tay che mặt, khóc nức nở.

Lương Tứ Hải chửi một câu, vừa mở miệng hỏi: ” Người đó trông như thế nào?”

“Không thấy rõ, hắn đội mũ cùng với khẩu trang. Thế nhưng, tay thô ráp, trên người rất hôi, hình như thời gian rất lâu chưa hề tắm.” Bùi Lam vừa nói vừa khóc, bỗng nhiên, cô như nhớ tới cái gì dường như bổ sung nói, “Đúng rồi, hắn còn muốn cháu đưa cho bác một vật.”

“Ừ?” Lương Tứ Hải mở to hai mắt nhìn, “Là cái gì?”

Bùi Lam sợ hãi vẫn nắm chặt tay phải, trong lòng bàn tay là một mảnh giấy vò nhàu.

Lương Tứ Hải đem giở ra, chỉ nhìn thoáng qua, cả người liền cứng lại rồi.

Một lúc lâu, hắn phất tay, ý bảo Bùi Lam đi trước. Tiếp theo, hắn đuổi tất cả mọi người ra khỏi gian phòng, một mình ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn chằm chằm vết máu trên chiếc giường lớn sững sờ.

Người có thói quen lười vệ sinh, chỉ cần đánh cho tàn phế tay phải Lương Trạch Hạo. Người khởi xướng là ai đã không cần nói cũng biết.

“Có thể mỵ ta người nhất định có thể hại ta”.

Hắn cũng rốt cục rõ ràng đối với Lục Thiên Trường mà nói, Kim Vĩnh Dụ giá trị ở đâu.

Ở trên tờ giấy kia, là một hình ảnh bức tường khách sạn Thành Loan camera ghi hình. Vài người dùng thảm bọc ôm thi thể Thang Tiểu Mỹ, đang từ trong phòng số 624 đi ra.

Lúc đó Lương Tứ Hải từng hạ lệnh làm cho Kim Vĩnh Dụ tắt thiết bị theo dõi, xem ra hắn không làm như vậy. Nếu như ngày hôm đó hắn có ghi lại hình, thì sau đó sẽ sao ra nhiều băng ghi hình.

Cuốn băng ghi hình này, đủ có thể cho Lương Tứ Hải vạn kiếp bất phục(muôn kiếp ko trở lại được).

Đây là mục đích hợp tác Lục Thiên Trường cùng với Kim Vĩnh Dụ.

Lương Tứ Hải ý thức được, mình đã lâm vào mối nguy hiểm lớn nhất từ lúc sinh ra tới giờ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+