Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Sông ngầm – Chương 26 ( Hết ) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vĩ thanh

Mười hai tháng hai mươi tám ngày, thành phố S thung lũng Long Vĩ – Lục gia thôn xảy ra án mạng. Hiện trường phát hiện sáu thi thể, cùng bao nhiêu vết thương do đạn. Theo điều tra, sáu người chết thân phận đc xác định. Làm cho cảnh sát cảm thấy ngoài ý muốn chính là, một trong những người chết là cảnh sát hình sự thành phố C cục công an -Tiêu Vọng. Hơn nữa, theo giám định, trong đó ba người chết trên người súng bắn đả thương là Tiêu Vọng dùng súng lục K92 phát cho bắn tạo thành. Hiện trường cùng lấy ra đầu đạn chắc chắn, theo đường đạn kiểm tra, trừ một quả đầu đạn ngoài, cùng hiện trường phát hiện súng ống tương xứng. Đi qua đúng hiện trường cư dân xung quanh điều tra phỏng vấn, cảnh sát thu được tin tức trọng yếu: Một thanh niên họ Phương từng có trong hồ sơ phát hiện xuất hiện ở đó. Căn cứ dân thôn miêu tả, cảnh sát nhằm vào thanh niên họ Phương phác họa, dự định xin phát lệnh truy nã.

Mười hai tháng hai mươi chín ngày, bốn giờ sáng, một chiếc xe không giấy phép chạy nhanh đến trước cửa cục công an thành phố c thì, đột nhiên trên xe bỏ xuống một cái bao tải, lập tức, chiếc xe cấp tốc rời khỏi. cục công an thành phố C sai ban võ cảnh tiến lên kiểm tra thực hư thì, bất ngờ phát hiện bao tải trong là một đàn ông trung niên hôn mê bất tỉnh. Thẩm tra đối chiếu thân phận sau, xác nhận tới nam tử đó là đang lẩn trốn nhiều ngày , cấp phát lệnh truy nã Kim Vĩnh Dụ. Kim Vĩnh Dụ sau khi quy án, nhiều lần đề cập mình ở đường Vạn Bảo bị một người thân phận ko rõ rang, người buộc đi và giam cầm. Nhưng cảnh sát hỏi bọn họ tướng mạo cùng địa điểm giam cầm thì, Kim Vĩnh Dụ bảo mình bị bịt mắt ko rõ, ko có cách nào cung cấp đầu mối có giá trị.

Mười hai tháng ba mươi ngày, viện kiểm sát nhân dân thành phố C cùng với kỷ ủy đều nhận được một cái u bàn. Theo cảm kích người xưng, nội dung bên trong nhìn thấy mà giật mình, liên quan đến nhiều vị quan lớn của tỉnh thành phố, nhưng người báo người thân phận không rõ.

Mười hai tháng ba mươi mốt ngày, sân bay.

Vóc người cao gầy Bùi Lam ở trong đại sảnh sân bay thật là hút mắt, thế nhưng ở tóc giả cùng với kính râm che kín, không ai có thể nhận ra cô. Cô mang theo một cái nhỏ vali kéo nhỏ, thỉnh thoảng lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay, hướng lối vào giữa dòng người như nước thủy triều nhìn xung quanh.

Kịp thời trận phát thanh lần thứ hai thông báo chuyến bay đi Nhật Bản hành khách mau chóng đăng ký thì, Bùi Lam rốt cục bỏ quên chờ đợi. Cô cúi đầu, kéo theo tay hãm vali chậm rãi đi hướng cửa kiểm tra, mới vừa bước ra vài bước, đột nhiên cảm giác tay hãm vali bị một tay đón tới.

Cô lấy làm kinh hãi, vô ý thức nghiêng đầu đi, thoáng nhìn dưới, dáng tươi cười lập tức hiện lên ở bên mép.

“Còn tưởng rằng anh ko tới.”

“Trên đường gặp phải điểm phiền toái nhỏ.” Phương Mộc cười cười, “vừa lúc tới kịp.”

Nói xong câu đó, hai người lại ko biết nói gì nữa, chỉ là mặt đối mặt đứng đó, giao tiếp bằng ánh mắt, dường như đối phương đều muốn đem tất cả khắc ghi thật sâu.

Ầm ĩ trong đại sảnh sân bay, một câu quen thuộc tiếng Anh ca khúc mơ hồ nhưng phân rõ.

“Happynewyear, happynewyear, happynewyeartoyouall…’ ‘

Phương Mộc bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, vừa cười vừa nói: “.”

Bùi Lam biểu lộ sinh động đứng lên, ” Năm mới vui vẻ.”

Nhất thời chúc phúc sau, lại là lẫn nhau không tiếng động ngóng nhìn.

Một lúc lâu, Phương Mộc phá vỡ yên lặng, “Có tính toán gì không?”

“Đi Nhật Bản trước.” Bùi Lam thấp giọng nói rằng, “Qua đoạn ngày đi Mĩ học tập biểu diễn. Sau đó, bắt đầu mới làm việc đc.”

“Còn có thể trở về sao?”

“Không biết.” Bùi Lam có chút buồn bã, thế nhưng, ngữ khí rất nhanh thì linh hoạt đứng lên, ” chuyện tương lai, ai có thể nói rõ ràng đc chứ?”

Phương Mộc gật đầu, suy nghĩ một chút, bỗng nhiên cười rộ lên: “Em cho … tôi chữ kí nữa đi, tương lai em thành đại minh tinh, chữ kí này sẽ đáng giá.”

Dứt lời, cậu thực sự ở trên người lấy ra ghi việc vốn cùng với bút, nữa ngẩng đầu lên thời điểm, Bùi Lam đã là rơi lệ đầy mặt.

Không đợi Phương Mộc phản ứng, Bùi Lam đã ôm chầm lấy cậu. Phương Mộc do dự một chút, trong tay sổ ghi cùng với bút lặng yên rơi xuống đất.

Cậu mở hai cánh tay, ôm lấy Bùi Lam bờ vai ko run nữa.

Trước cửa kiểm tra đoàn người qua lại như thoi cũng không làm cho đôi nam nữ tha thiết ôm nhau này cảm thấy ngạc nhiên. Cảnh tượng như vậy, mỗi ngày đều đã nhiều lần xảy ra. Chỉ là bọn họ không biết, cái ôm này, không quan hệ tình yêu, thậm chí không quan hệ bạn bè.

Chỉ là vì từ nay về sau 2 người đều ko thể quên đc.

Một lúc lâu, Bùi Lam ở Phương Mộc bên tai nhẹ nhàng mà nói rằng: “Anh phải bảo trọng, nhất định phải bảo trọng.”

Dứt lời, Bùi Lam buông ra hai cánh tay, kéo tay hãm cái vali, cũng không quay đầu lại đi về phía cửa kiểm tra. Phương Mộc vẫn đứng không nhúc nhích, nhìn theo cô biến mất ở bục kiểm tra., dư vị kia chợt tiêu tan, sau đó, xoay người, chậm rãi hướng phòng khách ngoài sân bay đi đến.

Đi qua cửa tự động, trước mắt Phương Mộc là lam hồng lóe ra đèn báo. Hơn mười chiếc xe cảnh sát vòng vây ở trước cửa, Biên Bình đứng ở một xe cảnh sát mở cửa phía sau xe, biểu lộ phức tạp nhìn cậu.

Phương Mộc giơ hai tay lên, chậm rãi hướng bọn họ đi đến, biểu lộ ung dung, dáng đi kiên định.

Nguyên nhân bắt gặp mình ở từ đường Lục gia thôn, Phương Mộc giải thích thành đi thăm dò án. Cảnh sát hỏi 7.62 mm đường kính đầu đạn kia, Phương Mộc khăng khăng là mình không biết chuyện. Xét thấy ko có cách nào nghiệm chứng nội dung tường thuật của Phương Mộc là thật, cảnh sát quyết định đem Phương Mộc tiến hành phát hiện nói dối.

Lần này người trắc quan phát hiện nói dối, vẫn là Hàn Vệ Minh.

Suy đoán cuộc nói chuyện đc bố trí ở phòng họp thứ 3 thị cục. Phương Mộc nhớ tới mấy tháng trước, cũng là ở chỗ này, Hình Chí Sâm từng cùng với Hàn vệ minh chuyện trò vui vẻ, không khỏi có chút buồn bã,không yên lòng.

Đối với Hàn vệ minh mà nói, lật tẩy lời nói dối của mình, quả thực là dễ như trở bàn tay.

Cửa mở, Hàn vệ minh đi nhanh đến, như trước là một dáng dấp ung dung thản nhiên. Ông ngồi ở đối diện Phương Mộc, nhìn Phương Mộc vài giây, cười cười, “Hai ta thật là có duyên phận.”

Phương Mộc cười, chưa trả lời.

“Tiểu tử ngươi cũng coi như nửa chuyên gia phát hiện nói dối ( ý là biết một chút về cách phát hiện nói dối).” Hàn vệ minh châm một điếu thuốc, sau đó đem hộp thuốc lá đẩy hướng Phương Mộc, “Thế nào? Còn cần ta nói một lần nguyên lý kiểm tra ko?”

“Không cần.” Phương Mộc lắc đầu.

Hàn Vệ Minh đánh giá Phương Mộc từng chi tiết nhỏ, ánh mắt nhìn vào vết sẹo chưa khỏi hẳn dừng lại một lúc lâu, biểu lộ dần dần trang nghiêm.

Lập tức, chính là thời gian dài yên tĩnh. Hàn vệ minh dời hướng nhìn, dường như hết sức chuyên chú hút thuốc. Sau đó, ông ấn tàn thuốc lá xuống gạt tàn, nhẹ nhàng thở ra, quay mặt hướng về Phương Mộc.

“Nói chút chuyện chính đi.” Hàn vệ minh tay bắt vào nhau 2 khửu tay trụ ở trên mặt bàn, hai mắt trở nên lấp lánh có thần, “Cậu cảm thấy cậu hiện tại thích hợp tiếp thu kiểm tra tâm lý sao?”

Phương Mộc nhẹ nhàng gật đầu, “Không có vấn đề gì.”

Sẽ tới, sớm muộn gì cũng phải tới, kéo dài không còn ý nghĩa nữa.

Hàn Vệ minh bỗng nhiên cười cười, dường như rất vui mừng: “Tiểu tử cậu, đủ để có thể dày vò .”

Ánh mắt của ông vừa hướng chỗ vết sẹo thái dương Phương Mộc.”Đã vượt qua muôn ngàn thử thách à.” Hàn vệ minh ngữ tốc đột nhiên trở nên rất chậm, dường như ngừng lại từng chữ, “Cậu có thể làm KGB .”

Phương Mộc cười khổ một chút, đưa tay ra phủi tàn thuốc. Động tác này làm phân nửa, trong lòng lại khẽ động.

Lần thứ hai gặp mặt. dòng xe cộ chen chúc . Xe jeep. trong buồng lái đều có tâm sự trong lòng, hai người thăm dò lẫn nhau.

Cậu ngẩng đầu, vừa mới chạm phải ánh mắt Hàn vệ minh ý vị sâu xa. Hàn vệ minh cùng Phương Mộc nhìn nhau vài giây, chậm rãi đứng dậy.

“Buổi chiều hai giờ bắt đầu kiểm tra.” Hàn vệ minh nhìn đồng hồ đeo tay, “A, còn có mấy tiếng đồng hồ nữa.”

Dứt lời, ông không nhìn Phương Mộc đến một cái, giật lại cửa rồi đi .

Xế chiều hôm đó, Người thử nghiệm Phương Mộc kết luận là đúng sự thật, tức là thông qua kiểm tra cậu không quan hệ vụ án này.

Mùa đông này, xảy ra bao nhiêu chuyện.

Thân phận người báo ko rõ ràng, làm cho thành phố C thậm chí toàn bộ quan trường của tỉnh xảy ra chấn động. Nhiều vị tỉnh thị cấp quan lớn bởi vì bao che, dung túng xã hội đen phạm tội cùng với nhận hối lộ bị xét xử, trong đó một số người bị đang bị giam giữ.

Giữa tài liệu báo cáo, có một đoạn tái hiện lại tất cả sự việc xảy ra ở khách sạn Thành Loan ngày đó. Kim Vĩnh Dụ thuật lại cũng chứng thực Hình Chí Sâm nói sai không cùng với thân phận nằm vùng của Đinh Thụ Thành. Xét thấy đúng lão Hình kết quả phát hiện nói dối không thể làm căn cứ để định án, Hình Chí Sâm từng muốn giết người – một chuyện không giải quyết được gì. Trong tỉnh rất nhanh ra quyết định, Hình Chí Sâm cùng với Đinh Thụ Thành khôi phục danh dự cùng thân phận. Tuy nhiên thị cục đưa ra yêu cầu truy tặng hai người bằng khen cùng truy phong liệt sĩ, chưa lấy được phê chuẩn.

Kim Vĩnh Dụ bị tố lừa bán trẻ em qua biên giới trái phép cùng tội, cố ý giết người, lãnh đạo tổ chức mang tính chất xã hội đen, thẩm phán xử tử hình lập tức chấp hành. Tuyệt vọng Kim Vĩnh Dụ đưa ra kháng án, cũng nói ra Tiêu Vọng, là Lương Tứ Hải xếp vào cảnh sát làm nội gián bên trong, cố gắn lấy công đổi lấy hoãn thi hành án. Qua điều tra, cá nhân Tiêu Vọng gởi ngân hàng đạt hàng trăm vạn , rất nhiều điểm đáng ngờ,lúc đó mấy vị nhân viên cảnh vụ cục công an thành phố S bị sa thải cũng khai rằng Tiêu Vọng có biểu hiện sự phản bội từ lâu. Thế nhưng bởi Tiêu Vọng đã ở Lục gia thôn đấu súng và bị chết, toà án nhân dân tỉnh không cho rằng Kim Vĩnh Dụ biểu hiện lập công, hai thẩm phán giữ nguyên hình phạt.

Lương Tứ Hải chết làm cho tổ chức xã hội đen thành phố C phải gây dựng lại cơ cấu tổ chức, Lương Trạch Hạo tiếp nhận tổ chức sinh lực bị tổn thất nặng nề, dần dần suy thoái. Một lần Lương Trạch Hạo tự mình đánh nhau với một băng đảng , chết ở đầu đường. Tổ chức kia cũng theo đó sụp đổ. Đúng là vì kết quả như thế, từng trốn ra bên ngoài tỉnh bốn em gái bị hại cùng người nhà các em đc cảnh sát khuyên nhủ, chứng thực tất cả những gì xảy ra ở xưởng thép Tụ Nguyên ngày đó. An nghỉ trong khối thép ba người Trịnh Lâm, Tiểu Hải cùng với A Triển, cuối cùng cũng đc nhắm mắt.

Lục gia thôn vĩnh viễn mất đi cuộc sống ngày xưa giàu có, nhàn nhã. Người trong thôn đại đa số đều ra ngoài mưu sinh, mà lại đều lưu luyến hơn thế giới bên ngoài đầy sắc màu, người trở về cố hương rất ít. Lục Hải Yến cùng với mẹ cũng ra ngoài sinh sống, hiện đang đảm nhiệm chức vụ gì đó cho viện phúc lợi thành phố C vùng ngoại thành.

Hình Na có thể xuống mồ yên nghỉ. Sau đó, Dương Mẫn nhận nuôi Lục Lộ, cô bé đang học ở một trường cấp 2 trong thành phố C. Căn cứ vào cô bé cùng với người bị hại khác cung cấp đầu mối cùng với cảnh sát nắm giữ lượng lớn chứng cứ, tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế trợ giúp, người bị hại bị bán qua biên giới lần lượt được giải cứu, đại sứ quán Trung Quốc thu xếp cho họ về nước.

Sau cùng một việc là: thành phố C ở đầu mùa đông luồng không khí lạnh qua đi, xuất hiện khác thường tiết trời ấm lại.Các chuyên gia khí tượng không cách nào đưa ra giải thích hợp lý, chỉ là dự đoán sang năm mùa xuân sẽ so với năm sẽ tới sớm hơn.

Hôm nay nhiều mây, gió đông nam thổi cấp bốn cấp năm.

Cho dù ngồi ở trong xe jeep, Phương Mộc cũng có thể cảm giác đi ra bên ngoài ấm áp ý xuân. Cậu quay kính xe xuống, hỗn hợp mùi bùn đất và không khí ẩm ướt thoáng cái chui vào trong xe, tức khắc làm cho thoải mái dễ chịu.

Phương Mộc tâm tình rất thư thả, thậm chí đúng này sớm tới ngày xuân có nho nhỏ cảm giác. Cậu một tay nắm vô lăng, tay kia vươn ngoài cửa sổ, cảm nhận thoáng mát mang gió ấm đi qua khe hở.

Tới cảm ơn ai đó?

Xe jeep chạy nhanh gần quảng trường trung tâm thành phố, Phương Mộc rụt tay về, dần dần nghiêm trang, cả người cũng đoan chính ngồi ở buồng lái, dường như muốn đến một nghi thức trang nghiêm.

Quảng trường trung tâm gần đây mới dựng lên một pho tượng, chính diện hướng toàn bộ dân thành phố thu thập tượng đắp tên, nghe nói, quảng trường trung tâm thành phố đc thay tên là quảng trường anh hùng.

Mấy cái này, Phương Mộc không quan tâm lắm.

Cậu đem xe đỗ ở ngoài quảng trường, đi bộ qua dòng xe chạy tấp nập ngoài đường, dọc theo bên trong đường xi-măng bước vào quảng trường. Ngày hôm nay tuy rằng không phải ngày nghỉ, trên quảng trường cũng rất náo nhiệt, có thể thấy được nam nữ vội vã thay thời trang mùa xuân. Vài đứa nhỏ đi cùng bố mẹ, giơ diều đủ mọi màu sắc, đón gió xuân vui cười chạy nhảy.

Bọn họ ở đây.

Quảng trường ở giữa có một cái bàn hình vuông bằng xi-măng, xung quanh bị bốn mùa thường xanh tùng bách bao quanh. Giống như là trên nền đá cẩm thạch hình vuông, đường kính ba mét, cao năm mét -khối thép hình trụ đồ sộ đứng trang nghiêm. Đỉnh khối thép trình nửa cung tròn, chưa mài mặt ngoài thô ráp ngăm đen, nhìn qua vừa rất nặng, vừa sắc bén. Giống như đầu một viên đạn, bất cứ lúc nào cũng có thể xé rách mây đen, thẳng đánh trời cao.

Phương Mộc vây quanh tượng đắp dạo qua một vòng, sau đó đứng ở khối thép phía trước, cúi người mặc niệm trên nền đá cẩm thạch tuyên khắc tên ba người quen thuộc.

Trịnh Lâm. Phùng Nhược Hải. Triển Hồng.

Ánh mắt dần dần mơ hồ. bất chợt gợi lại đau thương làm cho Phương Mộc lay động đứng lên, cậu xoay người, dựa lưng vào khối thép chậm rãi ngồi xuống.

Phía sau khối thép thô ráp, dày này, họ đang nắm tay nhau.

Một cơn gió thổi tới, xung quanh tùng bách không tiếng động đong đưa, khối thép lớn lại kỳ tích phát ra kì ảo nổ vang.

Nước mắt từng giọt rơi xuống, Phương Mộc nghiêng người đi, áp tai trên khối thép. Không cảm thấy cái lạnh, trái lại, đã có người sưởi ấm.

Nghe, bọn họ đang hô hoán.

“Cảnh sát đây, buông súng xuống!”

“Đạn đi xuyên qua, không chết được.”

“Tiểu Hải, nổ súng!”

“Một, hai, a một …”

Phương Mộc ngồi dựa bên cạnh khối thép, như khóc gió ngâm cùng mơ hồ tiếng gọi ầm ĩ, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Ngày thứ hai, Phương Mộc sáng sớm sẽ đến sở công an. Tính đứng lên, mình đã mấy tháng không tới đại sảnh, nhưng trên bàn làm việc một tia bụi cũng không có. mặt bàn đc lau sạch sẽ trên, bày một tờ giấy.

Là chữ viết của Biên Bình. Hôm nay rạng sáng ba giờ bốn mươi, Kim Vĩnh Dụ bị tử hình.

Rất ít chữ, Phương Mộc lại nhìn một lúc, sau cùng, cậu đem tờ giấy xé nát, ném vào trong sọt rác.

Mới vừa trở lại trước bàn ngồi vào chỗ của mình, trưởng phòng nhân sự đẩy cửa đi đến.

“Tiểu phương, cậu trở về vừa lúc.” Trong tay của hắn nắm mấy túi hồ sơ, “Ra đây một chút.”

Phương Mộc theo hắn đi tới hành lang, một người đồng sự tuổi còn trẻ mang theo bình nước sôi, bị kích động theo bên người chạy qua.

“Có nhiệm vụ?” Phương Mộc nhìn đồng sự vẩy một đường nước nóng, “Còn giống như rất khẩn cấp?”

“Có ‘cái rắm’ nhiệm vụ!” trưởng phòng nhân sự bất mãn nhìn nước đọng trên mặt đất, “Phân tới một nhóm mới, hôm nay tới đại sảnh toạ đàm. Cảnh sát mới trong có mấy mỹ nữ, cậu xem việc này làm tiểu tử thối hưng phấn!”

“Hzaii.” Phương Mộc dừng bước lại, “Tôi không đi – còn có việc gì ko.”

“Đi thôi đi thôi.” trưởng phòng nhân sự ở phía sau lưng Phương Mộc đẩy vài cái, “Cục trưởng mấy năm nay cho các cậu khinh đồng chí dự họp – có tiếng nói chung.”

Phương Mộc bất đắc dĩ, đẩy cửa vào phòng họp. Trường điều hội nghị bên cạnh bàn, mười mấy mặc cảnh phục mới tinh đích người trẻ tuổi ngồi ko thoải mái.

Phương Mộc hướng bọn họ gật đầu, xem như đã chào . Vừa định tìm chỗ ngồi xuống, thì cả người cứng lại rồi.

Cậu một lần nữa ngẩng đầu, bên trong hàng cảnh sát mới kia, một đôi mắt quen thuộc đang nhìn về phía mình.

Phương Mộc sửng sốt một lát, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Là ngươi?”

Hết


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+