Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sống như Tiểu Cường – Chương 61 – 64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 61 – 62

 

Mấy ngày sau, cuối cùng đã nhận tin tức từ phía Tiểu Bảo. Anh ta cho tôi hay sáng nay Lý Dương sẽ đến thăm Trưởng phòng Lưu, tôi lại phải ra ngoài, mà tự tiện ra ngoài thế nào cũng bị giám đốc Giang mắng. Chỉ còn cách đi tìm chị Tiểu Hân nhờ giúp đỡ, tôi đến phòng làm việc của chị, thấy chị ấy đang sắp xếp một đống tài liệu. 

Tôi bước vào phòng, đứng trước bàn làm việc của chị và rồi nói: “Chị Tiểu Hân, em phải ra ngoài có chút việc riêng, chị có thể giúp em nói một câu với giám đốc Giang không ạ?” 

Chị ấy cười đáp: “Được rồi. Em lại ra ngoài trốn việc hả, cẩn thận không chị báo cáo sếp đấy”. 

Chị ấy cầm điện thoại lấy cớ xin phép hộ tôi, nói là cần mượn tôi một buổi sáng. Giám đốc Giang đượng nhiên phải nể mặt chị ấy, giám đốc gật ngay lập tức. Tiểu Hân dang tay vỗ bốp một cái thật thoải mái, chị cười bảo tôi: “OK rồi!” 

Tôi nhìn đống tài liệu chị đang đọc và hỏi: “Chị Tiểu Hân, chị vẫn 9dang làm công việc bán hàng từ thiện à?” 

Tiểu Hân đáp: “Ừ, độ này tiến triển nhanh lắm, chị tìm được mấy doanh nghiệp lớn đồng ý hợp tác với chúng ta, như vậy nguồn vốn tài trợ ổn định, tiếc kiệm được sức người sức của lại mở được nhiều hướng tuyên truyền, chương trình này có thể giúp đỡ những người lang thang trong thành phố yên tâm qua mùa đông này.” 

Chị ấy vui vẻ kể cho tôi nghe những dự định sau khi thu được tiền, tôi thấy rất tự hào về chị. Bởi vì chị gái tôi là một người tốt. Chúng tôi cùng một bố, một mẹ sinh ra, chỉ có điều tôi là một tên lừa đảo gian trá, chị là một người tốt thật thà. Nhưng nếu chị cũng lớn lên cùng chúng tôi hành nghề ngoài đường phố có thể bây giờ chị cũng giống như Tiểu Thuý. 

Ai cũng giống như con tắc kè đổi màu, nó sẽ thay đổi màu sắc một cách thụ động theo sự thay đổi của môi trường. 

Trên thế gian này tồn tại duy nhất một loại người. Đó là người màu xám, những kẻ trốn trong bóng tối thì mang màu sắc đậm hơn một chút, những kẻ bị ánh mặt trời chiếu rọi thì màu sắc nhạt nhạt một chút, nhưng đến giữa trưa khi mặt trời chiếu thẳng vào, chúng ta mới nhận ra rằng thực chất mọi người chẳng có khác biệt gì lớn. 

Tôi, Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt vội đi đến cổng Uỷ ban thành phố, còn Tứ Mao đợi Lý Dương ở con đường mà xe của bà ta chắc chắc phải đi qua, hễ thấy bà ta xuất hiện lập tức báo cho chúng tôi. 

Tôi nói với Tiểu Thuý: “Đợi lát nữa Tứ Mao vừa nhìn thấy Lý Dương đi qua, chúng ta sẽ gọi điện thoại dụ Trưởng phòng Lưu ra, tạo một bối cảnh có cùng lúc cả Trưởng phòng Lưu và Tiểu Thuý để Lý Dương trông thấy được em và Trưởng phòng Lưu rất thân thiết.” 

Tiểu Thuý cười, đáp: “Chuyện nhỏ”. 

Tứ Mao mấy ngày nay theo dõi quy luật xuất hiện của trưởng phòng Lưu, mỗi lần ra ngoài ông ấy thường không đi xe của cơ quan, như vậy không khó để tính toán được thời gian xuất hiện của Trưởng phòng. Và Tứ Mao đã gọi điện lại, báo cho chúng tôi biết là Lý Dương đã qua đường, lộ trình này chúng tôi tính rất kỹ, nếu bây giờ gọi Trưởng phòng Lưu ra ngoài thì khi ông ta ra đến cửa Uỷ ban, Lý Dương cũng sẽ có mặt. 

Tôi nói với Tiểu Nguyệt: “Tiểu Nguyệt, em gọi điện cho Trưởng phòng Lưu, nói rằng nhà ông ấy đang có chuyện, kêu ông ta về gấp”‘ 

Tiểu Nguyệt nghĩ ngợi một chút rồi nói “Anh Tiểu Cường, thế em bảo đường ống nước nhà ông ấy bị hỏng nước chảy lênh láng khắp tầng dưới có được không?” 

Tôi trả lời: “Lý do này không ổn, em cứ bảo là ống nước nhà hàng xóm tầng trên bị hỏng, nước chạy vào nhà ông ta, như vậy đi!” 

Nếu như dùng lý do mà Tiểu Nguyệt nói, không chừng trưởng phòng Lưu chậm chạp đến nửa tiếng đồng hồ mới ra cũng nên, nhưng nếu bây giờ nước dột vào trong nhà ông ta thì không thể chậm trễ phút nào được. Hôm kia tôi có dò hỏi qua địa chỉ nhà ông Trường phòng Lưu không phải là nhà có mái nên câu nói dối này không hợp tình hợp lý. 

Xe của Lý Dương đã nhanh chóng đến nơi, bà ta bước xuống xe. Tiểu Nguyệt lập tức bước đến hỏi bà ta về chuyện thanh toán tiền, tất nhiên không phải nó đòi tiền thật mà chỉ là tạm thời giữ chân bà ta lại. 

Tôi và Tiểu Thuý đi đi lại lại trước phòng thường trực ở cửa Uỷ ban, giả bộ qua bên đó hỏi đường. 

Sau một hồi chờ đợi, Trưởng phòng Lưu vội vàng bước ra khỏi văn phòng, tôi và Tiểu Thuý nhanh chóng chạy đến, nếu nhìn từ phía Lý Dương, chúng tôi như thể cùng Trưởng phòng Lưu đi ra từ văn phòng Uỷ ban vậy. 

Đây là lần đầu tiên chúng tôi tiếp cận với ông trưởng phòng gần đến thế, ông ta ước chừng trên dưới 50 tuổi, xem ra vẫn còn khá nho nhã, cũng không có cái bụng phệ. Nhưng những gì nhìn thấy bằng mắt vẫn chỉ là những cái bề ngoài mà thôi. 

Chúng tôi xông lên phía trước, Tiểu Thuý e dè hỏi Trưởng phòng Lưu: “Làm ơn cho cháu hỏi, đến đại lộ Văn Hoa đi thế nào ạ?” 

Giọng nói vừa nhỏ vừa thanh, Trưởng phòng Lưu gần như không nghe thấy, ông ta nghểnh hẳn đầu về phía chúng tôi và hỏi Tiểu Thuý nói gì, từ xa nhìn vào như thể hai người rất thân thiết vậy. 

Tiểu Thuý hỏi to hơn một lần nữa, ông Trưởng phòng đã nghe rõ và bắt đầu hướng dẫn cho Tiểu Thuý đường đi. 

Tôi thấy từ đằng xa có một chiếc tai đang đến liền vẫy đến. 

Lý Dương đã nhìn thấy Trưởng phòng Lưu, bà ta định phi đến chào hỏi ông Trưởng phòng nhưng lại bị Tiểu Nguyệt giữ chân. 

Taxi đỗ xịch trước mặt chúng tôi, Trưởng phòng Lưu lên xe, còn chúng tôi vẫy tay chào cảm ơn ông ta. Trưởng phòng Lưu ngạc nhiên vì thái độ khách khí của chúng tôi nên cũng lịch sự vẫy tay chào lại. 

Tiểu Nguyệt tha cho Lý Dương, bà ta trông hừng hực tức giận. Chúng tôi bắt đầu tiến về phía họ, đến trước mặt Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt làm bộ ngạc nhiên hỏi: “Chị họ, anh rể, sao hai người lại ở đây vậy?” 

 

Chương 62 

Tiểu Thuý lạnh nhạt đáp: “Chị vừa có chút việc đến tìm bố chị”. 

Tiểu Nguyệt cố tình hỏi: “Chú vừa đi đâu hả chị?” Tiểu Thuý vẫn trả lời nhạt nhẽo: “Bố chị có chút việc phải về nhà.” 

Tôi liếc trộm xem phản ứng của Lý Dương như thế nào, vừa nãy bộ mặt còn căng ra giờ đã trở về trạng thái bình thường, bà ta đứng bên ngấm ngầm quan sát Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt. 

Tôi nghĩ chắc chắn bà ta đang để tâm đến mối quan hệ giữa chúng tôi và Trưởng phòng Lưu. Tôi bèn hích nhẹ Tiểu Thuý, ra hiệu là có thể là có thể đi được rồi. Chúng tôi hàn huyên với Tiểu Nguyệt vài ba câu nữa rồi bước tiếp 

Tôi khẽ cười, lúc này chắc trong lòng Lý Dương đang như lửa đốt, chúng tôi làm như không có chuyện gì xảy ra cứ tiếp tục rảo bước. Bà ta chắc chắc sẽ phải vội vàng túm lấy chúng tôi, vì cơ hội tiếp cận quá tốt với Trưởng phòng Lưu thế này không thể dễ dàng bỏ qua được. Lúc này chúng tôi sẽ nể mặt bà ta một chút mà nhìn bà ta, nhìn bằng bộ mặt bề trên nhìn kẻ dưới vậy. Sắc mặt ấy chắc chắn chúng tôi thể hiện rất chuyên nghiệp vì hàng ngày chúng tôi gặp phải những bộ mặt ấy quá nhiều, có thế bà ta mới tin chúng tôi rất có địa vị cái này gọi là thả con săn sắt bắt con cá rô. 

Tôi vừa đi vừa không nhịn nổi cười, nhưng sao vẫn không thấy Lý Dương gọi chúng tôi nhỉ? Tôi và Tiểu Thuý chậm bước đợi bà ta, thế mà giọng nói phía sau vẫn không vang lên, cái cô Tiểu Nguyệt này nghiệp dư thế là cùng, thấy Lý Dương không gọi thì cũng phải lên tiếng mà gọi chúng tôi đứng lại chứ! Chúng tôi càng lúc đi càng xa, sắp ra khỏi tầm nhìn của Lý Dương rồi. 

Tiểu Thuý nhỏ giọng hỏi tôi: “Tiểu Cường, phải làm sao bây giờ?” 

Tôi đáp: “Chỉ còn cách nói là làm rơi đồ, sau đó tìm lý do mà quay lại vậy”. 

Tiểu Thuý nói: “Gì mà mất mặt thế?” 

Tôi khẽ thở dài, xem ra dù có là người nhà lãnh đạo thì thị trường thăm viếng cũng không ăn thua. 

Tôi đang chuẩn bị quay người, bỗng nghe xa xa có tiếng gọi của Lý Dương: “Cô Lưu, cô làm ơn đợi một chút!” 

Tôi và Tiểu Thuý nhìn nhau sung sướng, quay lại, sự lạnh nhạt trở về trên khuôn mặt chúng tôi nhưng trong lòng thì đang cờ rong trống mở. 

Tiểu Thuý làm như không hiểu dừng lại nhìn Lý Dương. Lý Dương chạy đến với bộ mặt hoan hỉ, lái xe của bà ta ngoan ngoãn lái chiếc xe con chạy bên, Tiểu Nguyệt cũng nhân dịp chạy lại. 

Bà ta cười hiền hoà, vừa mới mười phút trước bà ta vẫn đang nổi cơn thịnh nộ chửi Tiểu Nguyệt cơ mà! Bà ta nói với Tiểu Thuý: “Xin lỗi, cô Lưu và ông Trưởng phòng là thế nào với nhau ạ?” 

Tiểu Thuý thái độ bất hợp tác đáp: “Ông ấy là bố tôi”. 

Ánh mắt bà ta càng trìu mến hơn, bà ta lôi ra từ trong túi một tấm danh thiếp cung kính dâng hai tay, Tiểu Thuý giơ tay đón rồi bằng con mắt lơ đãng liếc qua tấm danh thiếp sau đó nói với Lý Dương: “Nhà tôi không định sửa nhà”. 

Lý Dương giải thích: “Không phải vậy, không phải vậy, thực ra hôm nay tôi có dự định đến thăm cụ nhưng cụ có việc phải đi, nếu tiện xin cô Lưu chuyển lời giúp chúng tôi một câu nhé!” Bà ta cười xun xoe. 

Tiểu Thuý lạnh nhạt trả lời bà ta: “Để sau đi!” 

Lý Dương ngọt ngào hỏi Tiểu Thuý: “Cô Lưu, có thể cho tôi xin số điện thoại của cô được không ạ?” 

Tiểu Thuý không do dự gì từ chối bà ta ngay: “Không tiện, tôi không thích bị người khác làm phiền”. 

Bộ mặt Lý Dương trở nên hơi khó coi, xem ra thường ngày người lạnh nhạt với bà ta không nhiều. 

Tiểu Thuý quay người lôi tôi đi. Lần này chúng tôi rời đi thật, làm việc không được vội vàng, lúc làm việc mà vội vàng quá thì dễ bị người khác bắt bài, phải lấy bình tĩnh làm đầu. Phải để Lý Dương không cảm nhận được rằng mục tiêu của chúng tôi là bà ta. 

Lý Dương trân trân nhìn chúng tôi rồi đi, Tiểu Nguyệt nhanh chóng bước đi cùng. Lý Dương định kéo tay nó lại nhưng chẳng có lý do gì để ra tay, ba chúng tôi vừa đi vừa cười, nói rôm rả. Qua ngã rẽ cuối phố, tôi đã phá lên cười. 

Tiểu Nguyệt cười hỉ hả: ” Chị Tiểu Thuý, khi nãy trông bộ dạng của chị thật giống mấy đứa con cháu ông to, nhìn cái bộ dạng nghệch ra của Lý Dương, mấy cục tức của em tan biến hết”. 

Tiểu Nguyệt lại hỏi tôi: “Anh Tiểu Cường, chúng ta bỏ đi thế này, tiếp tục sẽ làm gì đây?” 

Tôi bảo nó: “Lý Dương sẽ tìm cách để tiếp cận chúng ta, anh nghĩ bà ta chắc chắn sẽ có số điện thoại của em, chúng ta đợi vài ngày xem, chắc Lý Dương sẽ liên lạc với em đấy, đến lúc đó chúng ta lại vờ sẽ giúp bà ta tạo mối quan hệ với Trưởng phòng Lưu. Nhưng trước tiên là bà ta phải trả tiền cho chúng ta cái đã”. 

Tiểu Nguyệt hoan hỉ nói: “Anh Tiểu Cường, anh gớm thật, nghĩ ra cả nước đi này”. 

Tiểu Thuý ở bên cạnh cũng chêm vào: “Sao lại khen mỗi anh ấy? Chẳng lẽ tôi không làm được gì sao?” Nó làm bộ giận dỗi. 

Tiểu Nguyệt vội vàng biện minh: “Không phải thế, chị Tiểu Thuý cũng rất giỏi mà”. 

Tôi cười nói: “Tiểu Nguyệt, nhớ lần sau khen ngợi người khác không được bỏ sót một ai, nếu những người cần biểu dương quá nhiều thì ít nhất cũng dùng đến “vân vân”, có thế mới không đắc tội với mọi người”.  

Chương 63 – 64

 

Tôi, Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt quay về nhà, dạo này Tiểu Nguyệt buộc phải ở cạnh chúng tôi trong một thời gian dài vì Lý Dương có thể liên lạc với nó bất cứ lúc nào. Chúng tôi phải căn cứ theo tình hình cụ thể để lập tức bố trí kế hoạch tiếp theo. Nhưng lần này, sau khi Lý Dương liên lạc với Tiểu Nguyệt chúng tôi không định để bà ta phải chờ đợi nữa, việc này cũng giống như người đẹp từ chối lời cầu hôn của trang nam tử vậy. Lần đầu từ chối sẽ chứng tỏ mình là người cao giá, lần thứ hai từ chối càng cho thấy mình cao giá hơn. Nhưng nếu lần thứ ba mà từ chối, chàng trai kia có thể sẽ bỏ đi. 

Cho nên sự không tự nhiên vừa phải sẽ làm tăng giá trị của bạn, nhưng mất tự nhiên quá sẽ thành ngốc nghếch. Mà nếu Lý Dương không lay chuyển được chúng tôi, bà ta sẽ tìm đường khác để làm thân với Trưởng phòng Lưu, lúc đó chúng tôi lại trở vể tay trắng. 

Tiểu Nguyệt tính tình hiếu động, suốt ngày lôi kéo Tứ Mao và Tiểu Thuý đánh bài. Lúc đầu nó cũng rủ tôi, nhưng tôi suy đi tính lại quyết định không tham gia, vì kỹ thuật đánh bài của tôi quá cao. Mấy kỹ xảo nhìn trộm bài, tráo bài ngay cả kẻ chuyên nghiệp như Tiểu Thuý cũng khó mà phát hiện ra được. Họ đều là bạn tôi cả, đánh bài với họ không nên ăn gian, nhưng kiềm chế khả năng siêu phàm của mình là một việc làm hết sức đau khổ, vì tình bằng hữu tôi đành phải từ chối. 

Không nằm ngoài dự kiến, điện thoại của Lý Dương đã gọi đến. Chúng tôi cùng túm tụm lại, Tiểu Nguyệt cầm điện thoại làm bộ như không biết gì hỏi: “A lô, ai đấy?” Thật ra Tiểu Nguyệt có số điện thoại của Lý Dương. Họ nói chuyện qua lại vài câu tôi đã thấy giọng điệu của Tiểu Nguyệt rất chuyên nghiệp, rất giống họ hàng của sếp, đó chính là kiểu nhờ người khác làm gì thì cung cung kính kính, người khác mà nhờ vả gì thì giọng điệu nhạt nước lã. 

Có lẽ Lý Dương hỏi chuyện con gái Trưởng phòng Lưu. 

Tiểu Nguyệt nói vào trong điện thoại: “Chị tôi vừa hay cũng đang ở đây, bác nói chuyện trực tiếp với chị ấy luôn nhé!” 

Nó cố ý gọi với ra phía xa: “Chị họ, đến nghe điện thoại này!” 

Tiểu Thuý dừng một lúc rồi nghe điện, vẫn giữ thái độ lạnh nhạt lần trước nói: “Ai đấy? Có việc gì không?” 

Tôi ghé tai vào cạnh cái điện thoại, bên trong đang truyền đến giọng Lý Dương, bà ta nịnh nọt nói với Tiểu Thuý “Cô Lưu, tôi là Lý Dương bên công ty vật liệu xây dựng Tam Tân đây mà! Tôi muốn có cơ hội đến thăm cô và lệnh tôn, không biết có tiện không?” 

Tiểu Thuý vẫn rất khách khí đáp: “Không tiện, bố tôi và tôi đều rất bận.” 

Lý Dương nói: “Cô Lưu, tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là muốn hẹn ông Trưởng phòng ra nói chuyện một chút. Cô xem lúc nào có thể được, tôi không làm mất nhiều thời gian của ông và cô đâu ạ.” 

Tiểu Thuý đáp lời bà ta: “Có việc gì bác cứ nói trực tiếp qua điện thoại đi.” 

Lý Dương hơi lúng túng, bà ta trầm ngâm một lát rồi nói: “Cô Lưu, tôi muốn hỏi một chút về dự án mời thầu, công ty chúng tôi là công ty nhất nhì trong thành phố, nếu như…” 

Tiểu Thuý bỗng ngắt lời Lý Dương, “Những việc thế này bố tôi làm đúng nguyên tắc, bác không phải lo đâu, nhưng tôi nghe nói công ty bác làm ăn cũng không đàng hoàng lắm thì phải? Thường xuyên nợ hàng thanh toán của mấy cửa hàng nhỏ.” 

Cuối cùng Tiểu Thuý cũng đã nói thẳng ra những gì chúng tôi định nói, bên kia đầu dây than nghèo kể khổ: “Cô Lưu, cô hiểu nhầm rồi, công ty chúng tôi có những lúc khó khăn về tiền mặt nên chỉ tạm thời lùi lại vài ngày thôi.” 

Tiểu Nguyệt thầm chửi bà ta: “Gì mà chậm chỉ vài ngày, quỵt của nhà em một năm nay rồi. Bà ta thường vung tiền mua nhà mua xe, nhưng tiền của người khác thì không trả.” Tôi cười nhắc nó cẩn thận một chút. 

Lý Dương lại nói: “Nhưng hiện nay tiền mặt của công ty đã chu chuyển đến, hay là ngày mai tôi viết phiếu gửi trả được không? Tôi cử người đến đón hai người, nhân tiện đến tham quan công ty của chúng tôi luôn.” 

Tiểu Thuý nói với Lý Dương “Bác cứ trực tiếp chuyển khoản luôn đi, chúng tôi không qua lấy đâu.” 

Lý Dương đáp: “Cô Lưu, tôi có mấy việc muốn gặp cô để trình bày, nhân tiện gửi cô chút quà nhỏ.” 

Tiểu Thuý dừng lại nhìn tôi, tôi biết Tiểu Thuý định hỏi tôi xem có đến công ty Lý Dương một chuyến không. Tôi cảm thấy Lý Dương hình như vẫn muốn tìm lý do gặp mặt con gái ông Lưu, nếu không bà ta hoàn toàn có thể chuyển tiển bằng tài khoản. Tôi nói thầm với Tiểu Thuý: “Bảo với bà ta chúng ta qua bên đó cũng được.” 

Tiểu Thuý làm bộ như nghe thấy có quà nên giọng điệu đã ôn hoà hơn. Nó nói với Lý Dương: “Vậy ngày mai chúng tôi qua công ty bác, không phải sai người đến đâu.” 

Lý Dương nói: “Vậy sao được ạ? Cứ để chúng tôi đón, chúng tôi biết đường mà.” Tôi thấy hơi lo, bà ta cứ nhất định đòi đến thì mọi việc rất dễ bị lộ tẩy. 

Tôi nghe Tiểu Thuý nói: “Bà Lý, có một số chuyện có lẽ bà không hiểu, dạo này Uỷ ban làm rất chặt chuyện chống tham ô, hối lộ, mong bà đừng đến hay cử người nào đến gần khu vực nhà tôi, như vậy nhỡ có kẻ tiểu nhân nào đó nhìn thấy lại rêu rao.” 

Lý Dương phấn khởi cười nói trong điện thoại: “Tôi biết rồi ạ, tôi biết rồi ạ, chắc chắn không đến quấy rầy ông trưởng phòng nữa. Vậy có mấy việc đành phiền cô Lưu, tôi nhất định không quên ơn của cô Lưu đâu ạ.” Bà ta lần nữa lại ngầm nhấn mạnh ám hiệu. 

Tôi giơ ngón cái lên khen ngợi Tiểu Thuý, Tiểu Thuý trả lời rất hợp tình hợp lý. Nếu Lý Dương không tiếp cận trưởng phòng Lưu, trong một thời gian ngắn chúng tôi khó mà bị bại lộ. 

Tiểu Thuý và Lý Dương hẹn ngày mai 4 giờ đến công ty vật liệu xây dựng Tam Tân. Tuy vậy lúc này vẫn không thể mất cảnh giác được, ngày mai mới là ngày quan trọng nhất. 

 

Chương 64

Đêm đó tôi trằn trọc khó ngủ, không phải vì lo lắng, mà vì từ trước tới nay tôi chưa bao giờ sắp có 10.000 tệ như bây giờ. Tôi phân tích kỹ mọi hoạt động gần đây của chúng tôi, cho đến lúc này dường như không có gì là quá lộ liễu. Không những thế Tiểu Thuý còn đánh động Lý Dương không nên đến tìm Trưởng phòng Lưu, như vậy con đường bại lộ duy nhất của chúng tôi an toàn. 

Do đó, cái mà tôi nghĩ đến nhiều nhất là tiêu số tiền 10.000 tệ đó như thế nào. Tôi nhớ đến chị Vũ hảo tâm ở thị trấn Thất Bình. Địa vị của chị Vũ ở mấy thị trấn gần đó rất cao, bởi vì chị ta làm một công việc cao sang vừa lâu đời vừa truyền thống. Công việc ấy ở phương Đông gọi là “bà mối”, còn ở phương Tây người ta gọi là “thần ái tình”. Tất nhiên không phải kiểu mai mối chỉ cần mở miệng bốc phét mấy cây là đã thành duyên. Công việc của chị ta nguy hiểm và hấp dẫn hơn cái vai trò mai mối thông thường nhiều, chị ta phụ trách lừa mua phụ nữ vùng khác rồi theo mức độ xinh xấu mà định giá bán. 

Những ông chưa vợ trong thị trấn tôi thấy nếu buồn tẻ khó ngủ mà trong túi lại có chút ít tiền thì sẽ đến chị ta mua về một cô vợ. Tôi có 10.000 tệ đây không biết có nên cũng đến đó mua về một cô vợ hay không nhỉ? Những ngày trước anh em của ông Chủ tịch thị trấn đến chỗ chị Vũ xem hàng, chị Vũ đã tiết lộ với tôi hễ mua đủ 10 người thì sẽ tặng thêm một người, vì vậy tôi thiết nghĩ nếu cần một cô vợ, tôi chỉ việc về thị trấn tổ chức mua tập trung thế là có ngay một cô vợ miễn phí. Thế thì cũng không cần tiêu tiền vào việc mua vợ, 10.000 tệ của tôi vậy là vẫn chưa biết tiêu vào đâu. 

Chị Vũ ở thị trấn Thất Bình ấy, cái danh bên ngoài thì cũng giống như thị trấn Tam Thuỷ chúng tôi, nhưng họ lại chuyên hoạt động trong lĩnh vực buôn bán phụ nữ, trẻ em và in tiền giả. Dân thị trấn tôi thường coi thường cách đối nhân xử thế của họ, vì họ thường cố ý làm thương tật bọn trẻ mua được, sau đó cho chúng ra đường xin tiền cho nên thu nhập của bọn họ cao hơn chúng tôi rất nhiều. Sống trong thế giới này chỉ cần có tâm địa đen tối thì chẳng bao giờ phải lo không có tiền tiêu. Chúng tôi thường lấy người thị trấn Thất Bình ra so sánh với người ở thị trấn chúng tôi để thấy rằng thật ra trên thế gian này những kẻ lừa đảo có lương tâm như chúng tôi không còn nhiều nữa. 

Tôi nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn chưa nghĩ ra cách tiêu số tiền 10.000 tệ ấy, và rồi tôi thiếp đi trong ngổn ngang suy nghĩ. 

Chiều hôm sau, đúng giờ hẹn chúng tôi đến công ty của Lý Dương. Tiểu Nguyệt trong vai trò chủ nợ nên bắt buộc phải đi. Tiểu Thuý hiện đang sắm một vai hết sức quan trọng đó là con gái ông trưởng phòng Lưu. Còn tôi là kỹ thuật viên thiết kế mọi kế hoạch nên cũng phải đi cùng. Chúng tôi bắt Tứ Mao ở nhà trông nhà, Tứ Mao bất mãn lắm vì lần này không có cơ hội toả sáng. Thật tình tôi cũng thấy ái ngại lắm, lẽ ra lần trước gọi điện thoại tôi cũng nên có kế hoạch về một tay sai cho Tứ Mao mới phải. 

Hôm nay, Tiểu Thuý mặc một bộ quần áo tương đối chính thống, còn tôi cũng lôi một bộ cánh của Ngô Đại Thành ra mặc, Lý Dương chắc chắn là một người am hiểu hàng hiệu, mặc một bộ comple 29 tệ rất dễ bị bà ta phát hiện. Trong số chúng tôi có Tiểu Nguyệt là trang điểm hoa lá cành nhất nên trông nó rất gây chú ý, nhiều người đi đường không nén được nhìn nó mấy lần. Chỉ tiếc là họ kinh hãi chạy mất dép trong khi Tiểu Nguyệt dương dương tự đắc. 

Tiểu Nguyệt vừa đi vừa rất không hài lòng, tôi và Tiểu Thuý theo sau Tiểu Nguyệt nhưng cách xa một khoảng cách. Tôi thầm thì với Tiểu Thuý: “Chúng ta cứ cách xa Tiểu Nguyệt ra một chút ngộ nhỡ có người biết chúng ta quen nó.” 

Tiểu Thuý đồng tình: “Ừ, đúng đấy!” 

Tôi và Tiểu Thuý đi sau Tiểu Nguyệt một đoạn khá xa, bỗng có một người đàn ông chặn trước mặt Tiểu Nguyệt và còn chuyện trò gì đó với Tiểu Nguyệt, tôi và Tiểu Thuý ngạc nhiên lắm. Cái kiểu đàn ông trên phố lấy cớ này cớ nọ để làm quen là chuyện bình thường, nhưng nó xảy ra với Tiểu Nguyệt thì thật là lạ. Đúng là một sự kiện đấy! Tôi và Tiểu Thuý dừng bước, chúng tôi đang tính xem có nên chạy lên làm phiền hai người bọn họ không. 

Tuy tôi và Tiểu Nguyệt đã khá thân thiết nhưng cái kiểu mặt đối mặt mà nói chuyện lâu như thế tôi vẫn không chịu đựng nổi. Sức mạnh và tính gan dạ của người đàn ông này thật phi thường, phẩm chất độc đáo khác người cũng làm người ta phục. 

Thế nhưng con gái vẫn cứ mắc bệnh tò mò., Tiểu Thuý sau một hồi không kiềm chế được nữa nói: “Tiểu Cường, thôi chúng ta cứ lại đó xem họ đang nói gì với nhau đi!” Nó rảo bước nhanh đến chỗ Tiểu Nguyệt rồi bỗng lấy tay ra hiệu vẫy tôi lại. 

Tôi tiến lên vài bước, ngó cổ lên xem, những nghi hoặc trong lòng tôi đã tan biến, đúng thế! Cái việc làm với độ khó cực cao ấy trên trời dưới đất chỉ có các đồng chí mù mới làm được thôi. 

Sau khi anh mù hỏi xong đường vừa rời đi, Tiểu Nguyệt bỗng thì thầm với chúng tôi: “Anh Tiểu Cường, chị Tiểu Thuý, có một người đàn ông đang nhìn em.” 

“Trên thế giới này người mù quả là nhiều!” tôi không chịu nỗi nên thốt lên lời than vãn. 

Tiểu Nguyệt tức giận nói: “Người mù gì chứ? Là một người đàn ông bình thường.” 

Thật à? Tôi ngoái cổ tìm kiếm, bên đường cách không xa đúng là có một người đàn ông đang theo dõi Tiểu Nguyệt, ánh mắt anh ta không dời từng cử động của Tiểu Nguyệt. 

Gã trai đó quả thật dán mắt vào Tiểu Nguyệt. Có lẽ nào, chính tại buổi chiều ngày hôm nay, mùa xuân của em Tiểu Nguyệt đã đến rồi sao? Tôi nhìn kĩ gã đó, cũng không đến nỗi xấu xí, Tiểu Nguyệt và hắn thành một đôi có thể coi là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu. 

Gã thanh niên đột ngột tăng tốc tiếp cận Tiểu Nguyệt. Chà, không lẽ anh ta không đợi được nữa nên đến làm quen chăng? Tiểu Nguyệt bối rối đến nỗi không biết phải nói gì, gã trai chạy đến bên Tiểu Nguyệt, rồi bỗng cướp lấy cái túi trong tay Tiểu Nguyệt và nhanh chóng bỏ chạy. 

Hả? Lẽ nào vị huynh đệ nhân từ này không phải đã ngây ngất Tiểu Nguyệt mà là đồng môn của Tứ Mao, đều xuất thân từ nghề ăn cướp? 

Tiểu Nguyệt hô hoán: “Anh Tiểu Cường, trong túi có hoá đơn lấy hàng của công ty Lý Dương!” 

Trời ạ! Không thể thế được, chỉ cần Lý Dương đòi hoá đơn, thế là 10.000 tệ của tôi tan như bong bóng xà phòng. 

Tôi lập tức đuổi theo, hắn chạy như bay phía trước, tôi đuổi rượt sát phía sau. Tốc độ của cả hai tương đương nhau nên cứ như một cuộc đuổi bắt trên đường. 

Tuy hắn là một kẻ cướp giật nhưng tôi vẫn rất khâm phục hắn. Cho dù là mục đích đặc biệt nhưng có thể dõi theo cái bản mặt của Tiểu Nguyệt lâu đến thế, cái đó thuộc về đạo đức nghề nghiệp cấp độ cao đây!  

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+