Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sống như Tiểu Cường – Chương 69 – 72 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 69 – 70

 

Chẳng phải đợi lâu Tiểu Thuý đã đến, chúng tôi cùng đi đến thị trấn Thất Bình, thị trấn này rất gần thành phố của tỉnh lại có một tuyến xe buýt. Dân thị trấn Tam Thuỷ chúng tôi vừa ghen tị lại vừa ngưỡng mộ tuyến xe ấy, cũng vì có tuyến xe buýt mà dân thị trấn Thất Bình lên thành phố làm ăn thuận tiện hơn chúng tôi nhiều. Người dân thị trấn tôi đã góp tiền mang phong bì đến lãnh đạo để họ cũng mở cho thị trấn tôi một tuyến đường như thế. Như vậy sẽ thúc đẩy nền kinh tế thị trấn tôi phát triển mạnh mẽ. Sau đó, phong bì đã gửi đi mà chẳng thấy tăm hơi xe buýt đâu, có người nói lãnh đạo đã cầm tiền rồi nhưng vẫn không chịu thực hiện. Mấy năm nay chuyện ấy rất nhiều, không phải là đã có nữ diễn viên bị người ta dùng “quy tắc ngầm” và từ đó không bao giờ được diễn nữa đấy sao? Nhưng cũng có những người giận quá mà đoán rằng người chịu trách nhiệm đưa phong bì đã bỏ vào túi riêng của mình số tiền đó mà không hề đưa đến tay lãnh đạo. Chuyện tranh cãi này cuối cùng vẫn không có hồi kết thúc. 

Tuyến đường xe buýt vừa khéo đi qua cửa nhà chị Vũ nên chị hận lắm vì mấy cô gái mà chị lừa gạt đều nhân cái tuyến đường này mà bỏ chạy. 

Chúng tôi ngồi xe đến thị trấn Thất Bình, xuống xe ngay cửa nhà chị Vũ, từ xa đã thấy chị ngồi trong nhà nhặt rau, nhìn thấy chúng tôi chị vừa quan sát người đi cùng tôi vừa lên tiếng: “Tiểu Cường, sao lại đến đây thế này, dạo này làm ăn buôn bán khấm khá chứ?” 

Đương nhiên là tôi không nói với chị ta từ lâu tôi không còn buôn bán rồi, nếu không thế nào cũng bị chị ta coi thường. Tôi nói: “Dạo này làm ăn phát đạt lắm, dân thành phố dễ lừa mà.” 

Tôi ngó vào trong nhà mà không thấy ai khác bèn hỏi chị Vũ: “Dạo này chị không làm ăn nữa à? Tôi nhớ dạo trước đến nhà chị ngày nào cũng có nguồn hàng mà”. Chị ta thở dài, “thôi đừng nhắc đến làm gì, dạo này cảnh sát dòm ngó thị trấn Thất Bình suốt. tôi nghĩ giờ chẳng dễ làm ăn nữa rồi nên chẳng giữ bọn con gái trong nhà nữa, ngộ nhỡ cảnh sát đến giải cứu chúng nó, khi ấy tổn thất khôn lường.” Tôi cũng thở dài nói: “Thật cạn tầu ráo máng quá, mấy anh công an chẳng chịu gần gũi dân, làm thế tổn thương biết bao anh em!” 

Tôi hỏi chị Vũ: “Vậy chị không làm nữa sao?” 

Chị Vũ nói: “Thế sao được, chúng tôi hiện nay thay đổi đường lối rồi, bắt đầu thực hiện phục vụ theo yêu cầu, trước tiên là đưa khách đến bến tàu bến xe xem hàng, khách thích đứa nào thì chúng tôi tiến hành lừa đứa đó.” 

Tôi ngạc nhiên nói: “Như vậy không phải sẽ khó hơn nhiều sao? Ngộ nhỡ khách thích phải cô có học thì sẽ rất khó lừa đấy.” 

Chị Vũ trả lời “Thế cậu lại nhầm rồi, chỉ có đứng trước đồng tiền mới có thể kiểm tra được độ thông minh của phụ nữ thôi, chỉ cần dệt nên cho họ một giấc mộng đẹp là họ bị mê hoặc ngay.” 

Chị Vũ đang tán chuyện với tôi đột nhiên hỏi: “Tiểu Cường, hôm nay cậu đến đây có việc gì vậy?” 

Tôi cười đáp: “Chẳng có việc gì đâu, việc chính là đến thăm chị, nhân tiện có một chút việc nhỏ”. 

Chị Vũ lại nói: “Đúng là biết cách lấy lòng tôi, toàn tìm những lời bóng bẩy.” Tuy nói vậy chị ta cũng không giấu được nụ cười rạng rỡ. 

Tôi rút tờ tiền giả ra đưa cho chị ta xem, đây là một tờ mà tôi đã lấy trong đống tiền tối qua. 

“Chị Vũ, chị xem đây có phải là loại tiền mà thị trấn mình bán không?” 

Chị ta cầm tờ tiền vuốt nhẹ rồi nói: “Tiền giả sản xuất trong thị trấn chất lượng không được tốt như thế này. Bây giờ khả năng nhận biết tiền giả của mọi người cũng tăng lên nhiều, làm ăn càng ngày càng khó khăn.” 

Chị ta lại thở dài một lần nữa rồi nói với tôi: “Tuy vậy, thị trấn dạo này cũng có không ít dân ngoại tỉnh đến. Họ thuê một cái xưởng rất lớn ở phía động thị trấn, nghe nói họ cũng kinh doanh tiền giả”. 

Dân ngoại tỉnh à? Lại thêm một manh mối nữa. Tôi dò hỏi chị Vũ về vị trí cụ thể, định đi tới đó một chuyến xem có phát hiện gì mới không. 

Chị Vũ bảo tôi: “Mấy người đó rất kỳ quái, bình thường họ không cho người lạ đến gần khu vực của họ đâu, nếu cậu định đến đó phải cẩn thận đấy.” 

“Em biết rồi”, tôi cảm ơn chị Vũ rồi dẫn tứ Mao và mấy đứa kia đi tìm hiểu rõ sự tình. 

Thấy trước kho có mấy người đang vật vờ, tôi và Tứ Mao luồn vào phía sau xưởng, để Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt đứng ngoài canh gác xem có động tĩnh phía trước không. Cửa sổ của xưởng này rất cao, Tứ Mao kiệu tôi lên, tôi đứng trên vai cậu ta, vừa hay tầm nhìn của tôi đúng đến cửa sổ, tôi thò đầu vào trong ngó. 

Chỉ có vài người đang chuyển những cái hòm, trong phòng cũng trống rỗng, đồ đạc rất ít. 

Hầu như chẳng phát hiện thêm được điều gì. 

Tôi ngó nghiêng một lúc thì ở bên dưới Tứ Mao vọng lên: “có nhìn thấy gì không?” 

Tôi trả lời: “Chẳng có gì cả”, hôm nay chẳng phát hiện được chút manh mối nào nên tôi hơi thất vọng. 

Tôi nghe giọng Tiểu Thuý nói: “Tiểu Cường, có người đang đi về phía chúng ta.” 

Tiểu Thuý, Tiểu Nguyệt chạy về phía chúng tôi rồi cả bốn cùng trốn sau nhà xưởng, nếu đối phương không tiến thêm vào trong nữa có lẽ sẽ không phát hiện ra chúng tôi. 

Kẻ tiến về phía chúng tôi cuối cùng cũng dừng lại, hoá ra hắn tìm chỗ vắng người để đi tiểu tiện. 

Tôi ngó đầu ra nhìn, hắn ta quay lưng lại về phía chúng tôi nên đợi hắn giải quyết xong là chúng tôi có thể đi rồi. 

Đột nhiên tôi cảm thấy có vật gì đó cọ vào chân mình, tôi cuối xuống thấy một con chó tôi nghiệp cứ nhìn tôi, tôi vuốt ve đầu nó, thế là nó ngoan ngoãn đứng yên. 

Chó nhiều khi tốt hơn người, nó không đánh giá bạn qua cách ăn mặc, chải chuốt. 

 

Chương 70 

Người kia đi tiểu tiện xong liền quay lại, Tiểu Thuý vội vàng chạy nấp vào trong, nó lùi mấy bước lại dẫm ngay lên đuôi con chó, con chó kêu lên rồi há ngoác miệng ra định cắn Tiểu Thuý nó sợ quá bèn hét toáng lên rồi giơ chân đạp làm con chó vộ chạy biến vào trong bụi cỏ gần đó. 

Tiếng hét của Tiểu Thuý đã khiến người đàn ông kia để ý, hắn ta tiến lại khiến chúng tôi bắt đầu lo lắng sẽ bị họ phát hiện. Họ đông người nên chúng tôi phải tránh rắc rối, cũng may họ là người ngoại tỉnh nên chúng tôi có thể giả bộ là dân địa phương được. 

Tôi nói với Tứ Mao và Tiểu Nguyệt: “Một lát nữa tôi và Tiểu Thuý sẽ diễn một vở kịch, mọi người chớ có lộ diện đấy nhé.” 

Tứ Mao và Tiểu Nguyệt gật đầu, tôi lại nói với Tiểu Thuý: “Cần phải cho họ tưởng rằng chúng ta là người bản xứ, chỉ là ở đây làm việc khác mà thôi.” 

“Được” Tiểu Thuý trả lời rồi nó cởi một cái cúc trên áo ra, làm cho tóc tai rối lên một chút. 

Nó từ chỗ nấp lùi đi ra rồi kêu lên với tôi: “Tiểu Cường, anh đừng làm thế, mẹ em nói chúng mình nhất định phải đợi đến lúc cưới em mới có thể cho anh được, đằng nào em cũng là của anh mà, sao anh cứ đòi hỏi vào lúc này chứ?” 

Tôi thầm khen ngợi Tiểu Thuý vì khả năng ứng biến rất tài tình của nó. Người đàn ông tiến đến rất nhanh, mà tôi lại không kịp bàn bạc gì với Tiểu Thuý. Đứng trong bóng khuất nơi chúng tôi trốn, tôi cũng không nghĩ ra được gì khác ngoài chuyện tình cảm vụng trộm, không thể tìm được lý do gì khác hợp lý hơn. 

Tôi càng tiến ra và nói với Tiểu Thuý: “Mẹ em nói gì cũng toàn là dự tính thôi, đã hứa gã em cho anh rồi nhưng anh nghe nói mẹ em vẫn đi nhờ mấy người làm mai mối cho em. Anh nghĩ mình cứ mang gạo ra nấu thành cơm trước mẹ em sẽ không tính toán gì khác được.” 

Gã đàn ông vừa đi tiểu tiện khi nãy nhìn hai chúng tôi một cách hiếu kỳ, tôi liếc trộm anh ta vì vừa rồi chưa kịp nhìn, lần này là cơ hội quan sát rõ hơn, đó là một gã thanh niên thô kệch khoảng 25, 26 tuổi, xem ra cũng là một kẻ đầu óc ngờ nghệch. 

Tiểu Thuý nói: “Không được, nhỡ sau này anh không chịu trách nhiệm thì sao?” 

Tôi trả lời: “Tiểu Thuý, tình cảm anh dành cho em thế nào có mặt trăng, mặt trời làm chứng”. Tôi chỉ tay lên, bầu trời hôm nay thật ảm đạm, không có mặt trời, xem ra tối đến cũng không thể có mặt trăng. 

Anh chàng ngờ nghệch đã nghe rõ chúng tôi đối thoại, vờ như không hiểu chuyện gì bèn hỏi: “Mấy người làm gì ở đây vậy?” 

Tôi kéo luôn anh ta vào cuộc: “Anh trai đến đây thật đúng lúc, nhờ anh phân tích họ tôi xem, cô người yêu của tôi đây, đã thề non hẹn biển với nhau rồi thì nâng mức tình cảm lên cao có gì là sai chứ?” 

Anh khờ chêm vào: “Tôi nghĩ cũng không phải là không thể được.” 

Tôi nói: “Đúng vậy.” 

Tôi rất khoái chí vì đã kéo được tên ngốc vào cuộc, chỉ cần đuổi hắn đi là màn kịch thành công rực rỡ rồi. 

Tiểu Thuý tiếp lời tôi: “Không được, các anh là đàn ông với nhau dĩ nhiên là bênh nhau rồi, mẹ em bảo trước khi cưới không thể để các anh nắm đằng chuôi, nếu không quyền chủ động sẽ không còn thuộc về phía nhà em nữa.” 

Tôi tiến tiếp ra ngoài và nói: “Hoá ra từ trước đến nay em chưa bao giờ tin anh cả, anh là người đàn ông như vậy sao?” 

Tiểu Thuý nói: “Anh bây giờ không như thế, nhưng đợi anh đạt được mục đích rồi cũng chưa biết như thế nào.” 

Chúng tôi đang tranh luận kịch liệt làm tên ngốc kia cũng đau đầu rối trí, hắn hét lần với chúng tôi: “Đừng có mà cãi nhau nữa đi, ở đây có rất nhiều thứ nguy hiểm, mấy người lần sau đừng có vào đây, ra ngoài mà cãi nhau đi.” 

Tôi biết tên này muốn nghe tiếp câu chuyện, trên đời này cứ nghe thấy có cãi nhau là người ta đến xem bằng sức tập trung cao nhất, đáng tiếc là vì nhiệm vụ nên anh ta đành phải đuổi chúng tôi đi. 

Tuy nhiên, chúng tôi đã đạt được mục đích của mình, tôi và Tiểu Thuý đi ra phía ngoài, chúng tôi nhìn nhau cười, lát nữa tên ngốc đi khỏi thì Tứ Mao và Tiểu Nguyệt sẽ lẩn ra được. Chúng tôi quay lại thàn phố rồi nghĩ ra cách khách để điều tra về vụ tiền giả. 

Tôi nghe đằng sau có tiếng chó, rồi lại tiếng kêu của Tiểu Nguyệt, quay lại hoá ra Tứ Mao và Tiểu Nguyệt đã ra khỏi khu nhà đó từ phía sau, con chó tội nghiệp khi này cũng đuổi theo, ngoác miệng định cắn Tiểu Nguyệt, nhưng nó nhìn thấy nhiều người quá nên lại bỏ chạy về phía bãi cỏ. 

Tôi thở dài, trong lòng nghĩ tôi đã nhầm, nhầm thật rồi, ban nãy tôi đã bỏ qua tính trung thành của con có, tôi đã quá coi thường khả năng của nó. 

Tôi nhìn nó khó chịu: “Mà có phải là chó nuôi nhà lãnh đạo không vậy?” Cứ làm bộ như không để ý gì đến việc bạn đã đắc tội với nó, sau đó vào lúc quan trọng nhất thì xông ra cắn cho bạn một miếng. 

Gã ngốc nhìn tứ Mao và Tiểu Nguyệt rồi hỏi: “Lại còn các người, làm gì ở đây vậy?” 

Tiểu Nguyệt ngã vào lòng Tứ Mao, vừa đánh yêu: “Tại anh đấy, cứ rủ em đến đây, em đã bảo chỗ này thế nào cũng có người rồi, bây giờ mối quan hệ của anh và em đã bị người ta phát hiện, anh bảo em làm sao mà sống nổi đây!” 

Tiểu Nguyệt giả bộ khóc lóc rầm rĩ. 

Gã ngốc lại hỏi: “Các người vẫn hay hẹn hò ở đây hả?” 

Tôi bảo hắn: “Vâng, cả tháng nay ngày nào tụi em cũng đến đây.” 

Hắn thở một hơi dài, để người lạ hẹn hò gần kho bọn chúng cả tháng trời nay, nếu bị các sếp phát hiện ra thì hắn sẽ thành người không hoàn thành nhiệm vụ. 

Hắn toát mồ hôi vì lo, rồi bảo chúng tôi: “Các người mau đi ngay đi, lần sau đừng có đến chỗ này mà hò hẹn.”  

Chương 71 – 72

 

Tôi vui vẻ đi tiếp, tuy giữa cuộc có rất nhiều trắc trở nhưng dù sao chúng tôi cũng đã thoát thân an toàn. Chúng tôi đi được không xa thì có một chiếc xe đỗ ngay trước mặt, có mấy người xuống xe, tôi chạm mặt ngay với người đi đầu tiên xuống. 

Tự nhiên tôi thắc mắc quá, sao người này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu đó rồi, hắn cũng nhìn tôi chằm chằm, hình như cũng đang thắc mắc, hắn hỏi tên ngốc khi nãy, hai người thầm thầm thì thì với nhau. 

Tôi vừa đi vừa nghĩ, trong đầu loé lên một hồi ức, tôi nhớ ra người này chính là thuộc hạ của bà Lý ở hộ Tam Hoà, cái người có tên Vương Ba hay Tiểu Lực gì đó. Tôi rảo bước nhanh rồi nhỏ giọng nói với bọn Tứ Mao: “Chúng ta chuồn mau thôi, mấy người kia là người của hội Tam Hoà đấy.” 

Phía sau có tiếng hét: “Bắt lấy nó, đừng để nó chạy thoát!” 

Chúng tôi sợ quá chạy tá hoả, trong lúc khiếp sợ tôi ngoái đầu lại nhìn phía sau, không có ai đuổi theo chúng tôi cả, bọn chúng đang mãi bắt con chó khi nãy. Trong khi đó, sự ầm ĩ chúng tôi gây ra lại gây chú ý của tên đầu sỏ khi nãy,hắn hình như bỗng nhớ ra điều gì đó, hét lên và chỉ về phía chúng tôi: “Tóm mấy đứa kia lại, không được để chúng chạy!” 

Mấy gã đi sau bọn họ khi nãy lập tức đuổi theo chúng tôi, vì chúng tôi đã chạy trước được một quãng cho nên cũng có một khoảng cách với bọn chúng, chỉ có điều chỉnh tốc độ của Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt chậm hơn tôi và Tứ Mao một chút cho nên chúng tôi vẫn không chạy thoát được tầm đeo đuổi của bọn chúng. Chạy qua mấy nhà dân tôi ngoái lại nhìn, bọn chúng đuổi càng lúc càng gần, chúng tôi lại chạy đến một vùng đất trống, trên mặt đất vẫn còn một ít rễ cây và rễ rạ phơi, tôi dừng lại, vì tôi nhẩm tính tốc độ của chúng tôi cũng chẳng chạy thoát được mấy kẻ phía sau. 

Chạy trốn cũng là một cách giải quyết vấn đề, nhưng trong một số chuyện nếu không thể trốn tránh được thì chỉ còn cách đối mặt với nó. 

Bọn Tứ Mao thấy tôi không chạy nữa cũng dừng lại, mấy kẻ đuổi theo phía sau tiến sát đến, tôi đếm thử, tất cả có sáu tên. 

Sáu gã thấy chúng tôi dừng lại cũng đứng lại nhìn chúng tôi cảnh giác. 

Tôi lớn giọng hỏi Tứ Mao: “Tứ Mao, đã bao lâu rồi tụi mình không đánh lộn với nhau nhỉ?” 

Tứ Mao cười ha hả: “Có lẽ cũng phải tầm ba bốn năm rồi.” 

Trong đầu tôi lại dồn về hình ảnh hồi nhỏ đánh nhau cùng Tứ Mao ở thị trấn, hồi ấy có mấy lớp trên hay túm tụm lại bắt nạt tôi, lần nào tôi cũng ôi Tứ Mao theo làm đồng minh. 

Tôi tiếp tục hỏi: “Tứ Mao, ngứa tay không?” 

Tứ Mao cũng to giọng đáp: “Ngứa tay lâu lắm rồi.” 

Tôi lại hỏi Tứ Mao: “Vậy chúng ta lội sáu tên oắt con ra luyện tập nhé? Tứ Mao, cậu có nhớ khi ấy tụi mình đánh thế nào không?” 

Tôi và Tứ Mao nhìn nhau cười hiểu ý, Tứ Mao nói: “Cái đó chẳng bao giờ mình quên cả.” 

Tứ Mao bẻ tay răng rắc, sau đó tạo ra một thế, sáu kẻ đứng đối diện cũng lo lắng quan sát chúng tôi. 

Tứ Mao thét lên rồi lao lên phía trước quần nhau với sáu tên kia, Tiểu Thuý thắc mắc hỏi: “Tiểu Cường, sao anh không vào giúp một tay?” 

Tôi lo lắng quan sát cục diện cuộc chiến nên không có thời gian nói chuyện với Tiểu Thuý. 

Tôi hét lên: “Tứ Mao, điểm thứ năm đánh vào cánh tay phải của hắn!” 

Tứ Mao sút vào cẳng của một tên khốn phía bên trái, tên khốn đó loạng choạng ngã xuống ra đất. 

Tôi lại tiếp tục hét lên: “Điểm thứ bảy có kẻ đánh vào vai cậu!” 

Tứ Mao né người tránh một cú đánh trộm của tên khốn bên phải. 

Tôi liên tục gào thét, Tiểu Nguyệt có vẻ đã hiểu phong phanh nên đứng bên cạnh vội gọi lớn: “Nhầm rồi! Nhầm rồi! Anh tiểu Cường, anh mách nhầm hết rồi, anh chẳng vào giúp anh ấy một tay thì thôi, đừng hét lung tung như thế!” 

Tôi vẫn tiếp tục công việc gào thét của mình, Tiểu Thuý lôi Tiểu Nguyệt lại nói: “Tiểu Nguyệt, cậu đừng có làm loạn lên, đứng xem họ là được rồi.” 

Tiểu Nguyệt ấm ức nói: “Mình đâu có nói lung tung, là anh Tiểu Cường định vị sai bét hết cả đấy chứ.” 

Mấy tên khống đang bao quanh Tứ Mao cũng bị chú ý bởi tiếng gào thét ầm ĩ của chúng tôi, bọn chúng bắt đầu lắng nghe xem tôi chỉ huy Tứ Mao thế nào, Tứ Mao càng đánh càng chiếm thế thượng phong. Liên tục mấy đòn tay đấm chân đá, Tứ Mao lại đánh gục thêm hai tên khốn. 

Tiểu Nguyệt và Tiểu Thuý sướng quá vỗ tay bôm bốp, Tiểu Thuý cười nói với Tiểu Nguyệt: “Tiểu Nguyệt, cậu không thấy là anh Tiểu Cường chỉ huy đối tượng, phương hướng và cả dộng tác kèm theo đều sai bét nhưng ngược lại thì đầu là phương hướng chuẩn cả sao?” 

Tiểu Thuý rất thông minh, quan sát mọi chuyện rất tinh tế. Từ nhỏ đến lớn, Tứ Mao luôn áp dụng phương thức đánh nhau độc đáo này, tôi gào thét hoàn toàn ngược lại với động tá, vị trí đứng và cả hành động mà Tứ Mao sắp tiến hành , thậm chí cả tay và chân cũng đảo ngược lại, như thế Tứ Mao có thể biết chính xác kẻ thù đang ở vị trí nào và chuẩn bị hành động gì mà cậu cấu không lường trước được. Còn đối thủ của Tứ Mao sẽ bị sự chỉ huy của tôi làm rối tung lên cả. 

Lại thêm mấy phút nữa, Tứ Mao đã đạp ngã tên khốn cuối cùng rồi cười đắc chí quay trở lại chỗ chúng tôi, hai thằng vỗ tay vào nhau làm điệu chúc mừng chiến thắng. Tứ Mao phấn chấn nói với tôi: “Tiểu Cường, xem như sự kết hợp của tụi mình vẫn còn rất nhuần nhuyễn.” 

Mấy tên khốn bị Tứ Mao đánh gục đang chậm chạp bò dậy, Tứ Mao lại thét lên một tiếng như thể đang chuẩn bị xông vào tiếp tục ra đồn, bọn chúng “Á” lên một tiếng lớn rồi khiếp sợ chạy về phía thị trấn. 

 

Chương 72 

Tiểu Nguyệt sung sướng nói: “Anh Tứ Mao, anh cừ quá!” 

Nó còn ngại ngùng nói: “Anh Tứ Mao, em nhận ra rằng chính trong lúc này em đã yêu anh mất rồi.” 

Ba chúng tôi cùng kinh ngạc không thốt nên lời, cái cô Tiểu Nguyệt này thay đổi nhanh như chong chóng, một chốc lát mà đã có tình cảm với Tứ Mao rồi. 

Tôi vừa vui vừa bực, vui vì Tiểu Nguyệt đã chuyển mục tiêu, từ nay về sau sẽ không còn làm phiền tôi nữa; bực vì mặc dù tôi không thích Tiểu Nguyệt, nhưng nó vẫn nên kiên trì theo đuổi tôi. Đã không biết bao lần tôi từ chối nó, nó còn đau lòng định tìm đến cái chết để thoát khỏi cuộc sống này, sau bao lần khuyên bảo chân thành của tôi, nó đã tỉnh ngộ thoát ra khỏi tuyệt vọng, rồi nhắm mắt lấy một người đàn ông khác, tuy chồng nó vô cùng yêu nó nhưng cuộc hôn nhân của nó không được như ý vì lúc nào trong tâm trí nó cũng chôn giấu hình ảnh về một người, người đó chính là tôi. Mỗi khi bóng nguyệt rọi hình người, tiếng mèo kêu báo mùa xuân về thì ký ức ấy lại trỗi dậy trong nó, dày vò nó lần này đến lần khác. Thế mà hôm nay trước mặt tôi, Tiểu Nguyệt đã thay lòng đổi ý, thật không coi tôi ra gì! 

Thế nhưng, người tức giận không chỉ có mình tôi, Tiểu Thuý hét lên: “Ngô Tiểu Nguyệt, đừng có được voi đòi tiên! Quấy rầy anh Tiểu Cường thế chưa đủ sao mà lại quay sang làm phiền anh Tứ Mao nhà tôi.” 

Tiểu Nguyệt đáp trả: “Nó Tứ Mao nhà cậu sao? Cậu và Tứ Mao đã cưới đâu, tại sao mình không được theo đuổi chứ?” 

Tứ Mao cũng hét lên: “Đủ rồi, đủ rồi, chúng ta mau đi thôi, lát nữa bọn chúng kéo thêm hội đến thì chúng ta gặp phiền phức lớn đấy.” 

Tứ Mao vừa đi vừa thì thầm với tôi: “Con gái thật là phiền phức.” 

Nó nhếch mép cười, hoàn toàn không thấy bộ dạng chán ngán, dù sao thì có bọn con gái vì nó mà ganh tức nhau cũng là một chuyện rất vinh dự rồi. 

Chúng tôi vội vã bắt xe buýt về thành phố, đồng đảng của mấy tên khống khi nãy cũng không thấy đuổi theo. Chúng tôi lên xe, Tiểu Nguyệt và Tiểu Thuý vẫn tranh cãi mãi không thôi. Tôi chìm trong suy nghĩ, kẻ đầu xỏ này rõ ràng là người của hội Tam Hoà, cũng có nghĩa bọn bán tiền giả này rất có thể là người của hội Tam Hoà, mà hình như chị Lý ở hội Tam Hoà và Lý Dương lại là chỗ quen biết. Lẽ nào bọn họ tính toán lẫn nhau, chị Lý làm tay trong ssai người trộm tráo tiền giả? Nhưng vẫn có một điều tôi chưa nghĩ ra được, số tiền giả này được làm giống hệt tiền thật, nhưng nếu Trưởng phòng Lưu đem số tiền này gửi vào ngân hàng thì sẻ bị phát hiện ngay, chị Lý làm như vậy là có dụng ý gì? Nếu tiền bị đưa vào ngân hàng bị phát hiện là giả thì người đen đủi nhất chính là Trưởng phòng Lưu, muốn làm rõ nguồn gốc số tiền giả này thật chẳng ễ chút nào. Giữa chị Lý và Trưởng phòng Lưu có khúc mắc gì? Tại sao chị ta lại ngầm hại ông ta như vậy? 

Tôi càng nghĩ càng nhiều nghi ngờ, tôi biết rất ít về chị Lý, Lý Dương và Trưởng phòng Lưu nên ngay lập tức không thể nghĩ ra được, tuy vậy số tiền này hiện đang nằm trong tay tôi. Mấy hôm trước Tiểu Bảo của Công ty vậy liệu xây dựng Tam Tân thông báo cho tôi biết vài ngày nữa là đến ngày công bố kết quả đấu thầu, trong mấy ngày này tôi phải tìm cách trả lại số tiền đó. 

Tôi nảy ra một ý, dù với mục đích gì thì Lý Dương cũng đã giao tiền vào tay chúng tôi, chi bằng tôi và Tiểu Thuý lại làm một cuộc tiến quân vào hang cọp, trực tiếp lấy tiền về trả cho Lý Dương rồi thông báo chuyện bà ta dùng tiền giả đút lót rồi bỏ đi. Đến lúc đó Lý Dương cũng không thể trách được chúng tôi đã không giúp bà ta thắng thầu, vì bà ta làm sai trước, chúng tôi sẽ để bà ta ngậm đắng nuốt cay, đau đớn trong lòng mà không nói ra được. 

Nhưng việc này phải đặc biệt cẩn thận, lần trước người Lý Dương phái đến nhận nhầm Tiểu Thuý là con gái Trưởng phòng Lưu, mọi chuyện vẫn rất rắc rối. Để đề phòng bất trắc, lần này chúng tôi có thể chọn cách hẹn riêng một mình Lý Dương ra ngoài, như thế sẽ giảm khả năng xảy ra chuyện không hay xuống thấp nhất. 

Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt tranh cãi càng lúc càng to, hành khách trên xe bắt đầu bực mình nhìn hai đứa, nét đắc ý trong lòng Tứ Mao cũng không còn nữa, nó nhỏ nhẹ khuyên ngăn hai đứa kia, nhưng hai đứa nó không ai chịu nhịn ai. 

Tôi ngồi ghế sau thở dài: “Ôi dào!” Chẳng ai thèm để ý đến lời tôi. 

Tôi lại thở dài bằng giọng mạnh hơn: “Ôi dào!” Vẫn chẳng đứa nào để ý đến tôi. 

Hai đứa cãi nhau ác liệt, chẳng thèm để ý gì đến tôi. 

Tôi chẳng thèm giữ ý đành chen đầu vào giữa hai đứa mà hét lên: “Ôi dào!”

Cuối cùng chúng nó cũng dừng lại, tôi nói: “Hai đứa nghĩ là đứa nào cãi thắng thì trái tim tứ Mao thuộc về mình à?” 

Hai đứa nhìn tôi thắc mắc, không hiểu tại sao tôi lại có thể nói ra câu đó.

Tôi giảng giải: “Thực ra đàn ông bẩm sinh đã muốn được sắm vai người che chở, phụ nữa càng mềm yếu càng đễ khơi gợi ham muốn che chở của đàn ông. Hai đứa cứ cãi nhau om sòm như mấy mụ bán hàng ngoài chợ thế này, thì kẻ thua sẽ càng trở nên đáng thương hơn.” 

Hai đứa nó lập tức im lặng, chỉ còn gườm nhau bằng ánh mắt hung tợn, rồi bỗng cùng “hừ” lên một tiếng sau đó quay ngoắt đầu đi hướng khác. Tôi âm thầm thở dài, cuộc chiến trong câm lặng của hai đứa này không biết sẽ còn kéo dài bao lâu nữa. 

Thằng oắt Tứ Mao xem như lần này vớ bở rồi, hồi trước nó theo đuổi Tiểu Thuý vất vả lắm, thường phải tốn công tốn của lấy lòng Tiểu Thuý, ần này tình thế đã khác rồi. Hoàn cảnh này giống chuyện hiệu bánh ngọt ở thị trấn chúng tôi, loại bánh sản xuất ở đó chán đến nỗi chẳng ai thèm ngó ngàng đến, sau đó không còn cách nào khác, chủ hiệu phải tìm một nhóm người dân thất nghiệp trong thị trấn, buổi tối hàng ngày chỉ xếp hàng trước cửa hiệu bánh mà không mua gì, kết quả là rất đông người không biết sự việc cũng theo đó lao đến mua, lượng tiêu thụ tăng mạnh, mọi người đều nói bánh ở đó làm ăn không ngon nhưng lại không nỡ không mua vì sợ chậm sẽ không mua được. 

Tứ Mao lần này cũng có thể coi là ngẫu nhiên rơi vào cơ chế cạnh tranh, giá trị đột nhiên tăng vọt.  

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+