Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sorry sorry – Chương 15 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15: Hôm nay là ngày Thu Điền ra tù
 
Hôm nay là ngày Thu Điền ra tù.
Sau khi Thu Điền viết thư nói với Đường Mộc ngày này, Đường Mộc liền đi mua một tấm bảng trắng, bên trên có dán lịch, mỗi sáng tỉnh dậy, cậu liền khoanh một vòng tròn vào ngày hôm đó, đợi đến khi tất cả các ngày đều đã được khoanh tròn, đều được giam cầm thì Thu Điền sẽ được trả tự do.
Tự do và tình yêu là hai thứ khác nhau, chỉ khi có được tình yêu, mới hiểu thế nào là niềm hạnh phúc, còn tự do, chỉ sau khi để mất, mới hiểu hóa ra nó tuyệt vời biết bao. Vì tình yêu mà Thu Điền mất đi tự do, vì anh đã từng được trải nghiệm tình yêu kỳ diệu như thế nào, chính vì thế anh không muốn để mất, còn trước đó anh không biết mất tự do là chuyện đáng sợ như thế nào, vì thế mới ra nông nỗi này.
Tuy nhiên, tất cả đều đã trôi qua, thời gian là vĩ đại nhất, trải qua quãng thời gian dài như vậy, chắc là đã có thể quên đi một người. Trải qua quãng thời gian dài như vậy, tại điểm cuối của cuộc hành trình này, thời gian đích thân nâng tự do lên và trả lại cho bạn.
Ba Đường Mộc muốn đi cùng nhưng đã bị Đường Mộc từ chối. Ngày hôm nay là ngày dành riêng cho Thu Điền và Đường Mộc, không ai được can thiệp vào. Xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, cậu muốn kể hết cho Thu Điền nghe.
Cậu đi xe bus đến cửa nhà tù, viết tờ khai ở đó.
Ông bảo vệ hỏi cậu đến thăm ai.
Đường Mộc trả lời với vẻ tự hào: “Thu Điền”. Thu Điền thực sự là vị anh hùng của cậu.
“Thu Điền?” Nghe thấy cái tên này, một vẻ kinh ngạc hiện thoáng qua trên nét mặt người này, ông ta cầm điện thoại lên và bấm số.
“A lô, anh Lý à, tôi hỏi anh một chút, người đi tối hôm qua có phải là Thu Điền không? Tôi cũng có chút ấn tượng về cậu ta. Có người đến thăm, không sao, không sao, được được, tôi sẽ nói với cậu ấy.”
Ông ta quay sang hỏi Đường Mộc: “Cậu là gì của Thu Điền?”.
 “Chú ạ, cháu là em họ của Thu Điền, vừa nãy các chú nói anh ấy đi tối hôm qua, anh ấy được thả từ tối qua ư?”
Ông bảo vệ chưa kịp trả lời Đường Mộc, điện thoại lại đổ chuông, ông ta nhấc máy lên, chăm chú lắng nghe đầu bên kia dặn dò, đầu gật liên hồi.
Đường Mộc linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành.
Một anh lính gác từ bên trong đi ra, anh ta giơ tay chào Đường Mộc rồi nói với vẻ mặt vô cảm:
“Xin mời anh đi theo tôi”. Trên đường đi anh lính hỏi Đường Mộc: “Nhà anh ấy có còn người thân nào nữa không?”.
“Không, ba mẹ anh ấy đều mất rồi.”
“Vậy à, anh ấy cũng không để lại đồ đạc gì, chỉ có một lá thư, gửi cho Đường Mộc, anh tên là gì nhỉ?”
Lúc này đây nước mắt Đường Mộc đã giàn giụa.
“Sao lại thế sao lại thế không phải trong tù vẫn có người gác đó sao?”
“Xin lỗi, đó là sự sơ hở của chúng tôi, sự việc này chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng và có lời giải thích với người nhà.”
Nhân viên đã đưa cho Đường Mộc một lá thư dày, bên trên có viết hai chữ – Đường Mộc, nét bút vô cùng quen thuộc…

Bây qiờ là 5 qiờ sáng, xung quanh đều rất yên tĩnh, anh nghe thấy tiếng chim hót, rất lảnh lót. chính vì vậy, anh nghĩ, khi em đọc được lá thư này, cũng sẽ nghe thấy một, hai tiếng chim hót.
Đường Mộc!
Chào em!
Nếu em đọc được bức thư này chắc là em cũng chỉ có thể nhìn thấy nụ cười gượng gạo đó trên khuôn mặt của anh. Trước đây anh từng tưởng rằng mình là kẻ tham sống sợ chết, nhưng khi anh viết lá thư này, anh lại ngửi thấy mùi thơm tuyệt vời của cái chết. Thực ra Đường Mộc ạ, sau khi tình yêu của anh chết đi, anh chưa từng có cảm giác là mình đang sống, một điều may mắn là, anh ở trong tù, xét trên phương diện nào đó có thể nói, chốn này không khác gì địa ngục. Anh cảm thấy cuộc sống như thế này là một sự tận hưởng, hành trình mỗi ngày đều được sắp đặt trước, giống như Kiệt Tây, hàng ngày, lịch trình của anh ấy            cũng được xếp kín, muốn làm việc gì cũng không được chủ động. Bọn anh đều là những người không có sự tự do. Chính vì thế, Đường Mộc ạ, nếu ngày mai không phải là ngày mãn hạn tù thì anh vẫn muốn được tiếp tục sống cuộc sống như thế này, anh đã từng hỏi người bạn cùng phòng với anh rằng, làm thế nào để được ở đây thêm một thời gian nữa, anh ấy bảo anh là ít nhất anh phải đi giết một người. Anh nghĩ, anh không thể đi giết ai nữa. Chính vì thế, ngày cuối cùng trong cuộc đời anh đã đến, anh đã dang đôi tay của mình ra chào đón nó. Anh nghĩ, ngay cả việc mất đi Kiệt Tây anh cũng không sợ thì còn việc gì anh có thể sợ nữa?
Thực ra những ngày ngồi tù này lòng anh thực sự đã bình tĩnh trở lại. Trước đó anh đã từng kể với em qua thư đúng không? Những công việc mà nhà tù giao cho anh, anh lại thích nhất là việc đan áo, anh không biết cuối cùng ai sẽ là người mặc chiếc áo len mà anh đan nhưng anh vẫn tỉ mỉ đan từng mũi một, chắc chắn suốt đời người đó sẽ không biết chiếc áo len mặc trên người anh ta là do anh đan. Nhưng anh nqhĩ, một chiếc áo len được đan từ đôi bàn tay của một tù nhân, chắc là cũng sẽ đem lại được sự ấm áp cho con người. Em có biết không, những lức đan áo len, trong lòng anh lại tìm lại được cảm giác bình yên như hồi đầu ngồi cạnh Kiệt Tây. Anh ra sức đan áo, chỉ cần anh đan thêm được một chiếc, lại sẽ có thêm cơ hội để Kiệt Tây được mặc. Em đừng cười và chê anh ngốc nhé. Nếu em cười và chê anh ngốc thì mong em hãy nói cho anh biết rằng, rốt cục ngốc là gì, thông minh là gì?
Đường Mộc, thực ra anh thực sự rất muốn được gặp em, đáp lại vòng tay nóng bỏng của em, cùng em về nhà, chào ba em. Anh cũng rất muốn được gặp chàng trai tên là Aaron đó, người khiến Đường Mộc say mê như vậy chắc chắn cũng không phải đơn giản. Trên thế giới này, có hàng triệu lý do có thể khiến anh tiếp tục sống, và hơn nữa dường như mỗi lý do đều khiến anh không thể từ chối. Anh đã đấu tranh với bản thân mình rất nhiều ngày, nhưng cuối cùng con người tham sống sợ chết của anh đó vẫn thua cuộc. Anh thực sự không dám nghĩ, quyết định này của anh sẽ đem lại điều gì cho em.
Anh biết, anh cũng không có tư cách để yêu cầu em điều gì. Anh chỉ muốn tặng em mấy câu.
Thế giới này, có rất nhiều điều không tốt, thậm chí tồn tại nhiều mặt xấu xa, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục sống một cách dũng cảm và hạnh phúc, đó là vì, hoặc là chúng ta đã từng yêu, hoặc là chúng ta đang yêu, hoặc là phía xa có một tình yêu đang chờ đợi em.
Trong tù anh đã hoàn thành bản thảo đầu tiên của tiểu thuyết Thu Điền, em cũng sẽ nhận được. Anh mong em cố gắng dành thời gian để chỉnh sửa một lần. Anh không muốn làm tác giả của cuốn tiểu thuyết này, anh chỉ muốn đóng nhân vật nam chính trong câu chuyện này, anh muốn có một happy ending, mong em hãy hứa với anh, được không em?
Hồi đầu anh đã từng hứa với Kiệt Tây sẽ viết một kịch bản cho anh ấy, anh nghĩ, đây là món quà tuyệt vời nhất mà anh để lại cho anh ấy.
Đường Mộc, anh sẽ phù hộ để em được hạnh phúc. Thần linh cũng sẽ phù hộ độ trì cho em.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+