Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sự nhầm lẫn tai hại- Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương II:Có lẽ hình như đại khái là … Phải lòng một người 

[Lần coi mắt thứ N trở về báo cáo kết quả] Gấu hung bạo 

Sau khi tua đi tua lại đoạn băng tường thuật sự việc buổi tối, Hà Tâm Mi thấy cơn giận trong lòng đã sớm biến mất. 

Cô thường hay ngồi ngâm trên một diễn đàn phái nữ trong mạng của tòa soạn báo Tế Thành, từ năm thứ ba đại học cô lấy làm thích thú khi đóng vai bác sĩ phân tích tâm lý mặc áo ba lỗ “Gấu hung bạo”. Chẳng nhớ từ bao giờ, cô bắt đầu để ý đến một nickname bình luận tên “Bé Sin mũi dài”, tên đó hoàn toàn không giấu diếm thân phận đàn ông của mình trên một diễn đàn phụ nữ, giúp mọi người phân tích vấn đề với những nhận xét thấu đáo và đặc sắc đến độ thấu tình đạt lý, đôi lúc kèm theo chút hóm hỉnh. Thỉnh thoảng còn có một vài người lên bình luận về một vấn đề nào đó còn nói: Đợi bé Sin đi, đợi cậu ấy chỉ cách. 

Hà Tâm Mi ấn phím F5 để liên tục cập nhật, chỉ muốn xem phản ứng của cậu ta thế nào mà thôi. 

Ấn sắp tới 11 giờ, vẫn không thấy bóng dáng bé Sin mũi dài đâu, cô ngáp một hơi rồi tắt máy. 

Cuộc sống hàng ngày của Hà Tâm Mi đều bắt đầu trên bàn cân điện tử. 

Trước đây cô bạn cùng phòng Ninh Tiểu Nhã vẫn thường dè bỉu: “Ai sáng dậy chẳng nhẹ một cân? Ngủ một đêm dậy nước không bốc hơi chắc? Sung với sướng cái nỗi gì?” 

“Cậu thì biết cái gì? Cái này gọi là vấn đề tâm lý!” 

“Lại còn vấn đề tâm lý? Gọi là tự lừa mình lừa người thì chính xác hơn.” 

Đáng tiếc Ninh Tiểu Nha người vẫn hay tranh cái với cô từ cái nhỏ tới cái to giờ đã làm vợ người ta rồi, ở tít đầu Thái Bình Dương bên kia. Ba Giai Tú Xuất đôi bờ cách trở, Hà Tâm Mi trong lòng vẫn thường ôm một nỗi buồn thảm chán trường. 

Đánh răng xong đi ra, máy tính đã bật. Mấy comment mình gửi tối qua vẫn chưa bị trôi, trong lòng cô mừng thầm, ánh mắt vội vã lướt xuống. Quả nhiên: 

… Trong lòng u ám đoán rằng, có phải chị gấu hung bạo lấy sự hung bạo của mình làm chất xúc tác? Lớn hơn anh kia hai tuổi, phải khích lệ hơn nữa để giữ vững lòng tin. Giới thiệu bạn gái cho anh kia, trả vờ kích động ý chí chiến đầu muốn chinh phục của đối phương. Đương nhiên, cũng có khả năng đơn thuần chỉ là ý tốt. Cho dù thế nào, chị gấu cũng đừng để bụng chuyện này. Giỏ nhà ai quai nhà nấy, nồi nào vung đó, nhất định sẽ có một cái quai và một cái vung thuộc về chị. 

163L Bé Sin mũi dài 

Ồ yê! 

Lúc ăn sáng do vui mừng quá độ, không cẩn thận quệt phải chỗ bơ đậu phộng trên bán bao, bị mẹ đập cho một phát vào tay. 

“Sao lại thế này? Ăn thêm một tí cũng không được? Ba, rốt cuộc con có phải là con ruột của ba mẹ không?” 

Ba cầm tờ báo, ậm ừ được hai tiếng, chẳng buồn ngẩng đầu. 

Tâm Mi vẫn muốn cự nự, đôi mắt to của mẹ đã trợn lên, “Không phải con ruột hả? Mẹ còn chưa đủ tốt với con sao? Ăn no rồi xoa da bụng mồm gào lên đòi giảm cân là ai? Còn nữa, ông Hà, báo để đến chỗ làm đọc, ăn sớm một chút rồi còn đi làm.” 

Ba Tâm Mi lúc này mới ngẩng đầu, “Giảm cân cái gì, con gái tôi thế này được rồi, châu tròn ngọc sáng, cái này gọi là phốp pháp.” 

Hà Tâm Mi đứng lên chuẩn bị rửa tay rồi đi, nghe thấy câu nói không nhịn nổi quay đầu thơm lên má ba cô một miếng, “Yêu nhất ba đấy ba ơi!” 

Ba cô mặt hơi ửng đỏ, nhìn ánh mắt không tán thành của vợ rồi nói: “Mới sáng sớm đã mắng mỏ con cái, đi làm mất hết cả tâm trạng biết làm thế nào?” 

“Nếu nó làm tôi mất một ít thì tôi có ngày ngày mắng mỏ như thế này không? Tôi không chết mệt chắc?” 

Hà Tâm Mi rửa tay trong phòng bếp, nghe thấy câu chuyện của bố mẹ chỉ tủm tỉm cười. Trong nhà họ, mẹ quyền thế quen rồi, hai năm nay hình như sắp tiền mãn kinh, mẹ với ba càng lúc càng hợp nhau. 

“Nhà cô giống như một quả trứng, mẹ cô là vỏ ngoài cứng cáp, ba cô là lòng trắng, còn cô chính là lòng đỏ ở giữa được bảo vệ rất kỹ.” 

Là ai nói vậy? 

Nhớ ra rồi, là lão Tống. 

Hình tượng ghê gớm.

Vừa nghĩ tới lời của lão Tống, mẹ cô ở ngoài đã hỏi: “Tối hôm qua đi gặp ai thế? Cũng không thấy lái xe về.” 

“Ông Tống!” 

“Nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là thầy Tống. Người ta là đồng nghiệp cùng ba con, nhưng rất biết tôn trọng người lớn, kêu mẹ một tiếng cô, tính ra là bề trên của con, Tâm Mi …” 

“Biết rồi, đấy là con tiện mồm gọi thôi.” 

“Thế con suốt này gọi ông Tống ông Tống, chẳng ra sao, ai không biết lại nghi ngờ về gia giáo nhà mình. Còn nữa, đừng có hơi tí là phiền phức đến người khác …” 

Hà Tâm Mi đưa mắt lườm, “Mẹ, mẹ còn không đi làm? Con sắp đi rồi, xe ga để ở tòa soạn còn chưa lái về, giờ phải đi xe buýt đây nè.” 

“Đời chút.” Mẹ đuổi theo ra đến cửa, lúc này cô đang thay giày: “Chủ nhật đừng hẹn ai, về nhà ăn cơm. Dì Mã đưa con gái đến.” 

Hà Tâm Mi dừng bước, lấy làm lạ hỏi: “Dì Mã nào ạ? À, con biết rồi, bạn học cũ của mẹ. Mẹ, cái này con cũng không chắc lắm, nhỡ tòa soạn đột xuất có việc phải làm thì sao?” 

“Nhắc lại cho con một lần nữa, nếu có việc thật bỏ được thì bỏ. Dì Mã con một hai năm mới đến một lần, con gái dì ấy thi công chức, lần đầu thi viết, lần này là vấn đáp. Chắc phải ở nhà mình một thời gian, tuổi tác hai đứa cũng ngang nhau, nhân dịp này thử kết bạn với nhau xem.” 

Hà Tâm Mi gật đầu, lúc đi ra cửa còn thấy mẹ đứng phía sau thở dài, làu bàu với ba: “Con gái nhà người ta sao lại sáng lạn như thế, con nhà mình …” 

Cô khẽ khép cửa, đứng ở cửa thang máy, đứng trước cánh cửa bóng loáng soi rõ được mặt rồi chun mũi: “Sáng lạn!” 

“Thời báo Tế Thành” là tòa báo lớn nhất nhì trong thành phố, khi ấy mẹ Hà Tâm Mi phải mất bao nhiêu công sức mới nhét được cô vào nhóm tin tức tài chính, tới giờ nhắc lại chuyện cũ vẫn giậm chân đấm ngực. Chẳng vì cái gì khác, ai bảo bà khôn khéo mạnh vì gạo bạo vì tiền, sinh ra đứa con gái hệt như ông bố mọt sách? 

Lúc ấy Hà Tâm Mi lén xin vào nhóm tin tức xã hội, mẹ cô biết được thiếu chút nữa từ mặt cô, Hà Tâm Mi hùng hồn nói: “Không thích là không thích, không hợp là không hợp. Con biết ký giả biên tập viên tài chính đều rất giàu, thấy họ mua xe mới cũng ghen nổ mắt. Nhưng rõ ràng nhà đất không khởi sắc cổ phiếu rớt giá, còn phải nói gì mà nhà đất sắp bán hết rồi, cổ phiếu phi nước đại, đó chẳng phải lừa người sao? Chẳng phải từ nhỏ mẹ luôn dạy con không được nói dối sao?” 

Mẹ cô lấy khẩu chiến làm đòn tâm lý, suýt chút nữa trều môi ra ngoài. Trong nhà náo loạn thiên cung mất một tuần, kế hoạch dọn ra ở riêng của Hà Tâm Mi cũng vì thế mà bị hoãn lại. 

Ngồi trên chiếc xe buýt trống trơn nghĩ lại lời mẹ nói không sáng lạn, thấy có phần khó chịu. Chẳng biết phải làm gì, cô vốn chẳng có chí lớn, chỉ lấy vui sống là mãn nguyện. Cả đời cô chẳng thể theo đuổi được ước mơ của mẹ, cái gì và vượt trội xuất sắc. Đối với cô mà nói, việc đội quản lý thị trường bắt hàng quán, những vụ đâm xe liên hoàn còn thú vị hơn nhiều so với mấy con số chứng khoán và việc quan hệ với mấy tay tai to mặt lớn trong giới bất động sản hay ngân hàng. 

Trở về tòa soạn, chẳng buồn uống nước, cô tự giác đứng ngay vị trí đầu trước ô làm việc. 

Cuộc họp buổi sáng luôn là lúc để ông sếp trút hết những uất ức đau khổ khi phải sống quá lâu dưới chế độ nữ quyền của bà vợ, Hà Tâm Mi ra vẻ chăm chú lắng nghe ông ta nổi cơn tam bành. 

Tan họp có tiếng rì rầm bàn tán bên tai … 

“Hôm nay ngày gì của mình không biết, lại có bão …” 

“Xuỵt, nghe nói hôm qua bị sếp lớn quạt cho một trận, nói tờ báo xuân tháng trước làm không được.” 

“Những tháng ngày của ông Đổng thật gian nan, đi làm thì bị sếp chèn ép, về nhà lại bị vợ đàn áp, đến lúc nào mới vùng lên để chúng mình được thơm lây đây?” 

“Xuỵt, ngậm miệng!” 

Tiểu Đỗ biên tập bản thảo kéo Tâm Mi sang một bên: “Hôm nay phải cực kỳ chú ý, không được đụng xe nữa đâu đấy.” 

“Không sao, cả ngày hôm nay tôi ở ngoài. Xe buýt đổi tuyến, hôm qua đã sắp xếp đâu đấy để em đi rồi.” 

“Bài phỏng vấn tôi đã giúp cô, cái tính vô lo vô nghĩ của cô không thể sửa được.” 

“Cám ơn nhé, chị Đỗ.” 

“Tối qua coi mắt thế nào?” 

Hà Tâm Mi lúng túng, có thể đừng hỏi những cái không nên hỏi thế này không? 

“Chẳng có gì, gặp phải một đôi dở hơi.” 

“Hả? Kể nghe xem nào?” 

“Đợi chiều có thời gian từ từ em kể cho.” 

Lúc này trong phòng làm việc tiếng điện thoại đã liên tục không ngừng, tiếng người rì rầm bàn tán, cô rất thích không khí sôi sục này, cả cơ thể được lan truyền nguồn cảm hứng bất tận. 

Cố lên, Hà Tâm Mi! Ít ra mày cũng đang được làm việc mình thích!

Trang tài chính là vị trí tốt có biết bao người ngưỡng mộ? Theo cách nghĩ của phu nhân họ Hà cùng đa số mọi người, lăn lộn dăm ba năm, sau khi trở thành một ký giả nổi tiếng, muốn nhà có nhà muốn xe có xe, hơn nữa được tiếp xúc với toàn những anh tài, tương lai cũng sẽ có tiền đồ tươi sáng. 

Phải cái cô chỉ được chăng hay chớ. 

Còn nhớ lần đầu tiên phỏng vấn, cô ngốc nghếch đi liền. Đến đó, thầy giáo phụ trách đưa cô đi bèn hỏi: “Không mang giấy bút sao? … Máy ghi âm cũng không có?” Sau cùng đành miễn cưỡng lắc đầu nói: “Vậy coi như đi chơi, về bổ sung cho tôi một bản viết.” 

Còn có một lần, vì điều lệ về thuê nhà lần hai mới ban hành(*Điều luật mới ban hành trong ngành ngân hàng có tiếng vang khá lớn) và lễ khánh thành ngân hàng, Hà Tâm Mi đứng trước cổng chính ngân hàng chặn được thống đốc ngân hàng. Nhưng do cô chưa có kinh nghiệm nên đã nhận nhầm người, tưởng ông trưởng phòng béo núc là thống đốc, rồi gạt phăng ông thống đốc thật người gầy sọp sang một bên. 

Thế thôi đã đành, khiến cô đau đầu nhất chính là bộ phận quảng cáo. Hàng tháng bộ phận phải có một biểu bảng báo cáo, phía trên là thành tích cá nhân, cái đó gắn liền với lương thưởng. Năm đầu thực tập cô trốn một vòng, năm thứ hai kiên trì đến cùng tìm đến cô bạn học Khinh Mi, rồi quay lòng vòng anh Tống biết được, đến đây mới hoàn thành chỉ tiêu hòng thoát nạn. Năm nay, ngước lên nhìn trời … Tuy vào được tổ tin tức xã hội, nhiệm vụ ít đi rất nhiều, nhưng cô vẫn thấy gánh nặng đầy mình, một chút cũng không dám lơ là. 

Bước ra từ công ty xe buýt, trên tay ôm một đống tài liệu và báo cáo, nhảy lên chiếc xe ga rồi phóng về tòa soạn. Tài liệu chỉnh sửa lại một chút là phải gửi bản thảo ngay, chậm một chút thôi sẽ bị trực ban biên tập mắng xối xả cho một trận. Đợi bản thảo soạn xong cũng đã quá trưa, đang chuẩn bị xuống nhà tìm chỗ nào ăn tạm một bữa, thì trông thấy trực ban biên tập vừa nghe điện thoại vừa đưa mắt nhìn về phòng làm việc trống trơn tìm kiếm, sau cùng ánh mặt thẳng về phía cô. 

Mếu … Cơm trưa hết hy vọng rồi. 

“Tiểu Hà, năm em tiểu học bị ngộ độc thức ăn tập thể, trong vòng mười phút cô phải tới bệnh viện thành phố. Nhớ phải nhanh mà chuẩn, nhất định phải sắp chữ xong trong chiều nay.” 

“Vậy buổi chiều tôi …” 

“Cứ để đấy, tôi giao cho người khác làm.” 

Ai bảo cô lỡ mất bữa trưa? Lúc này phòng làm việc chẳng còn một ai, “thanh niên trai tráng” chỉ mình cô bị tóm. 

Hà Tâm Mi ừ một tiếng, xách chiếc túi lớn trên bàn, lần nữa lao ra khỏi phòng làm việc như tố lốc. 

Chạy tới phòng cấp cứu bệnh viện thành phố, chẳng cần tìm cũng thấy hệ thống thu âm của đài truyền hình thành phố dây điện nhằng nhịt như cột điện. Chúi đầu vào đám đông ấy là được rồi. Đây cũng chính là lúc cô phát huy ưu thế thể hình của mình, chân trụ vững bả vai rộng, chen chúc xô đẩy, cả một đám phóng viên đông như hồng hải liền bị cô chẻ đôi. 

“Nghe nói việc ngộ độc thực phẩm lần này là do bữa sáng dinh dưỡng do nhà cung cấp trong chương trình bữa sáng chất lượng cao của căng tin nhà trường cung cấp không phù hợp với tiêu chuẩn vệ sinh, xin hỏi …” 

“Xin hỏi cho con số chính xác …” 

“Hiệu trưởng Lý, thái độ của sở giáo dục thành phố như thế nào về việc ngộ độc thực phẩm lần này …” 

Hiệu trưởng trường Ngũ Tiểu cùng cán bộ ngành giáo dục trả lời không có gì mấy, Hà Tâm Mi cầm máy ghi âm, mắt nhìn tứ phía. Phòng cấp cứu ầm ĩ như ong vỡ tổ, trên hành lang đầy những em nhỏ mặc đồng phục đang được truyền nước, cùng những bậc phụ huynh nghe thấy tin cũng đang dần tới.

Cô nhìn tứ phía dò tìm mục tiêu dễ dàng công phá. Quả nhiên phát hiện thấy một người. 

Từ trong đám người chen ra, cô quay người đi thẳng về phía cuối hàng lang. Một em gái nhỏ vẫn đang được truyền nước, gương mặt nhỏ trắng bệch, người đứng bên cạnh hình như là mẹ em. Một người phụ nữ trung niên kèm theo đó phải thuộc tầng lớp dưới của xã hội thì mới dễ nói chuyện, đây chính là kinh nghiệm sau gần ba năm lăn lộn rò rẫm có được. 

“Chào cô, đây là … vẫn chưa sắp xếp được phòng bệnh sao?” 

Người phụ nữ cảnh giác nhìn Hà Tâm Mi một lượt, sau khi thấy ánh mắt đầy quan tâm của cô mới thả lỏng dần, “Phòng bệnh nội khoa tầng sáu đã chật kín người, chúng tôi chưa tới lượt.” 

“Chật kín rồi?” Điều đó có nghĩa con số thực tế nhiều hơn con số hai mươi người mà phía chính phủ công bố. Cung phản xạ của Hà Tâm Mi bỗng chốc bay đi thật xa, “Tôi muốn hỏi em nhỏ một chút, trong lớp em các bạn phải nhập việc có nhiều không?” 

“Nhiều lắm, người tôi quen cũng đã có mấy cháu, khi nãy còn có em ôm bụng ngất xỉu trong nhà vệ sinh.” Người phụ nữ trả lời giúp con gái. 

“Vậy …” 

“Cho hỏi cô làm gì vậy? Nếu không phải bệnh nhân thì xin mời đi cho, nếu không sẽ ảnh hưởng tới quá trình trị liệu.” 

Hà Tâm Mi mới nghe thấy câu đầu tiên đã thấy không hay, quay đầu lại nhìn thấy một người toàn thân khoác chiếc áo dài màu trắng, cô giơ thẻ nhà báo ra trước được nửa chừng chưa kịp thu tay lại. 

Bác sĩ trường Umeda? Irie Naoki?(*Nhân vật bác sĩ tài hoa trong truyện tranh Nhật Bản) 

Hà Tâm Mi, cưỡi bạch mã đại đa số là đường tăng, nếu có cánh thì chắc chắn là người bay! Bình tĩnh! Bình tĩnh! Bác sĩ còn có tên biến thái Kurodo Akabane. Hà Tâm Mi lý trí đôi mắt ánh lên khẽ nói. 

Đây chính là cốt cách của Umeda rồi. Hà Tâm Mi ngốc nghếch đứng dồn vào góc tường uất ức. 

Ngậm cái miệng thúi của cậu lại đi, trông thấy cả răng sâu ở tít trong kia kìa! 

Hà Tâm Mi ngậm miệng, giả bộ điềm tĩnh. 

“Tôi là Hà Tâm Mi phóng viên tờ “Thời báo Tế Thành”, Cô đưa mắt nhìn tấm biển trước ngực anh ta (Bỏ mẹ!Có cơ bắp), “Bác sĩ Tôn, tôi chỉ thực thi trách nhiệm của mình mà thôi.” 

“Vậy xin mời ra cửa rẽ trái, hiệu trưởng trường Ngũ Tiểu đang ở ngoài hành lang nhận phỏng vấn.” Bác sĩ Tôn Gia Hạo hất đầu ra phía sau, giọng nói vô cùng hách dịch: “Đừng đứng ở cửa phòng cấp cứu ảnh hưởng tới công việc của chúng tôi.” 

Tôi xin, đừng có hất tóc như quảng cáo dầu gội đầu thế được không? 

“Bác sĩ Tôn, tôi chỉ xin anh có ba phút thôi …” 

Có vẻ như đối phương không nghe thấy cô nói, đi thẳng về phía trước. 

Hà Tâm Mi giậm chân, đứng đằng sau nhất quyết, “Tôi chỉ muốn biết có phải đã chuẩn đoán chính xác là ngộ độc thực phẩm hay không, có bị truyền nhiễm và có phải dịch bệnh không, còn nữa cục vệ sinh dịch tễ thành phố trước mắt …” 

Đối phương dừng bước ngay cửa phòng cấp cứu, vẻ mặt bình tĩnh phía trên tà áo trắng trong bầu không khí hỗn loạn trở nên thong dong đầy mình, “Tôi chỉ là một vị bác sĩ nhỏ của khoa cấp cứu mà thôi, những câu hỏi của cô, tôi chỉ có thể trả lời chuẩn đoán chính xác là ngộ độc thực phẩm, còn việc truyền nhiễm và cái khác, cô phải hỏi người đại diện của trung tâm khống chế dịch bệnh, còn động thái của chi cục thành phố cô hỏi tôi cũng chỉ lãng phí thời gian. Xin nhắc lại lần nữa, đừng làm phiền tới công việc của chúng tôi.” 

“Cảm ơn.” 

Hà Tâm Mi chỉ còn biết lắp bắp được một câu trước bộ dạng rất ngầu của anh ta. 

Bác sĩ Umeda à, tôi tới phòng nội khoa tầng sáu xem một chút không vấn đề gì chứ? Còn nữa (nhìn ngón tay), cái này, làm sao mới có dũng cảm mở miệng hỏi số điện thoại anh bi giờ? 

[Có lẽ hình như đại khái là … Phải lòng một người rồi, nhưng mà không hẳn chưa chắc anh ấy còn nhận ra mình.] 

Thưa các chị em, cần gấp tuyệt chiêu công phu gái cưa trai, các chị em xin nhiệt tình trả lời dùm. By Gấu hung bạo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+