Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sự nhầm lẫn tai hại- Chương 23 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sự nhầm lẫn tai hại

Bộ Vi Lan

previous page next page

Chương 23: Nhất định
là đang mộng du, không, bị bóng đè

Từ sáng đến trưa, điện thoại réo liên lục đến mức phải sạc pin hai lần. Tâm My
không bắt máy, vì biết bản thân vẫn tính trẻ con và cũng bởi chẳng biết nên nói
chuyện gì với anh, nhỡ không nén được cơn giận mà nói những câu khiến hai người
phải từ mặt hoặc nổi đóa rồi GAME OVER thật.

Cô định bụng, đợi sau khi nỗi lo lắng cùng niềm hân hoan thuở ban đầu trở lại
cô mới suy nghĩ thật kỹ càng.

Mỗi người con gái đều có trái tim của nàng công chúa, Hà Tâm My cũng không phải
ngoại lệ, chỉ là theo thời gian họ dần phải đón nhận vai trò của một vai diễn
phụ.

Mười năm trước vai phụ của cô là làm nền, mười năm sau cũng vẫn vậy.

Người con gái Tống Thư Ngu yêu đáng lẽ phải là người mảnh mai, chân dài, tóc thề
thướt tha, nụ cười dịu dàng đoan trang giống cô dẫn chương trình mấy năm trước,
giống cô bạn thân mười hai năm nay của cô là Diệp Khinh My.

Điểm chung duy nhất của Tâm My và Khinh My chính là chữ My duy nhất trong tên gọi.
Năm ấy cũng chỉ vì phát hiện ra điều này trên bảng danh sách mà cô nhanh nhanh
nhảu nhảu tới tìm người ta làm quen, và thế là họ thành bạn. Giả dụ, Ninh Tiểu
Nhã là bản sao khác của Tâm My trên thế gian này thì Khinh My sẽ là người đi
ngược chiều với họ.

Khinh My mới chính là người con gái mà mẹ Tâm My khát khao, dịu dàng nhã nhặn,
đáng yêu ngoan ngoãn, ai nhìn cũng thương. Tâm My sau một thời gian dài cố bắt
chước học tập thì cô quyết đinh từ bỏ, nhưng từ cấp hai đến cấp ba, họ vẫn luôn
là chị em thân thiết.

Mãi sau này mới biết Tống Thư Ngu.

Tống Thư Ngu dạy kèm cho Khinh My, cô ngồi bên hưởng lợi; Tống Thư Ngu mời ăn
điểm tâm sau buổi học, cô là người ăn nhiều nhất; cho dù đi đâu, họ đều ngồi
ngay hàng trước cười cười nói nói, còn cô lười nhác nằm ra ghế sau; lúc trời lạnh,
Tống Thư Ngu thường dúi tay Khinh My vào túi áo anh, còn Tâm My chỉ biết rụt cổ
giậm chân trong gió rét; khi trời nóng, Tống Thư Ngu đưa khăn giấy, cô chắc chắn
sẽ làm ầm lên hỏi tại sao không có phần của mình.

Anh gọi Khinh My là “nha đầu”, cảm giác gần gũi kinh khủng; nhưng lại gọi Hà
Tâm My là “ranh con”, sau đó tỏ vẻ ngán ngẩm.

Dù Khinh My có bỏ họ tới Giang Ninh học tập nhưng đến kỳ nghỉ Tống Thư Ngu vẫn
tới thăm cô ấy. Cô từng nghĩ sẽ gọi Tiểu Nhã cùng đi Giang Ninh một chuyến tìm
Khinh My, nhưng không hiểu sau đó vì sao lại viện lý do để gạt chuyện đó sang một
bên.

Mãi cho tới khi Khinh My mất tích.

Thời gian ấy, Tống Thư Ngu và Diệp Thận Huy – chú Khinh My đã tìm cô khắp nơi,
còn Tâm My lúc ấy cố gắng nhớ lại tất cả những chi tiết khi hai người họ nói
chuyện, hy vọng có thể cung cấp được chút manh mối giúp họ tìm được Khinh My,
nhưng mọi việc vẫn trở nên vô vọng. Theo đó Tống Thư Ngu gần như mất tích trong
một khoảng thời gian khá lâu, khi ấy Tâm My đang học năm thứ ba đại học, nghe mẹ
cô nói thầy Tống xin nghỉ phép, không phải cô không đoán ra Tống Thư Ngu rốt cuộc
đi đâu, có thể anh lại đi tìm Khinh My.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Khinh My trở về và cô ấy đã có người yêu. Trong
khi hiện tại Khinh My ở Quý Tây, bên người yêu, còn Tâm My cứ lòng vòng trong
thành phố kiếm cơm và bị tra tấn bởi những cuộc coi mặt. Dù hai người họ vẫn là
bạn tốt nhưng việc ở bên Tống Thư Ngu, Tâm My không hề kể chuyện cho ai, trong
đó có cả người bạn thân thiết mười hai năm nay Diệp Khinh My.

Được, cô thừa nhận, cô sợ khó xử, cô
cũng… đố kỵ.

Cô từng hỏi Tống Thư Ngu tại sao đột nhiên rời khỏi Đại học Đông Nam để vào An
Thành. Anh chỉ mỉm cười, cố ý tránh câu hỏi này.

Thực ra khi ấy cô đã biết, trong cơ cấu tổ chức của tập đoàn đầu tư An Tín
không chỉ có chứng khoán An Thành, còn có cả Quỹ học bổng Chồi Non. Tống Thư
Ngu tiếp nhận An Thành, đồng thời cũng đảm nhiệm vai trò chủ tịch nhiệm kỳ mới
của quỹ học bổng.

Quỹ học bổng Chồi non là cái gì? Là một tổ chức tình nguyện do Diệp Thận Huy
sáng lập, là một tổ chức cá nhân giúp đỡ những trẻ em nghèo thất học ở vùng
núi, rất có ý nghĩa và có trách nhiệm xã hội. Chỉ có điều tâm nguyện khi thành
lập quỹ tài trợ là vì Khinh My, hai người đàn ông kinh doanh vất vả cũng chỉ vì
Khinh My muốn làm điều này.

Được, cô thừa nhận, cô rất… đố kỵ.

Làm vai phụ cô có thể chấp nhận, vai phụ xuất sắc cũng tốn nhiều công sức lắm
chứ, thế nhưng, làm vật thế thân… Hà Tâm My cô không có được tinh thẩn vô tư
quảng đại đến thế.

Cô đứng bật dậy, lao vào phòng làm việc của sếp xin nghỉ phép.

Sếp tổng vừa nói một chữ “được”, người đứng trước mặt đã biến đâu mất tiêu.

Hỏi thì bảo lắm mồm mà không hỏi thì thấy bức bối.

Hà Tâm My thà một đao cứa đứt cổ cũng không chịu cảm giác bức bối đó. Có thể tiếp
tục thì đẹp càng thêm đẹp, không được cô cũng chẳng tổn thất gì, cùng lắm thì lại
đi coi mặt, tóm được ai thì cưới người đó là xong.

Cô phóng xe điên cuồng trên đường, tập đoàn đầu tư An Tín nằm ở khu trang tâm
CBD mới trong thành phố, tòa nhà có tường bằng kính cao nhất, trước đây khi còn
làm trong ban tài chính cô đã từng tới. Thẳng bước lên tầng 33, liền bị chặn lại.

Một cô thư ký đi giày cao gót, chớp chớp cặp mi giả dài cong vút nhìn cô, ánh mắt
không hẳn quá thất lễ, nhưng Tâm My vẫn thấy chút ngại ngùng. Vách tường phản
chiếu mái tóc bị gió thổi rối tung của Tâm My, mặt mũi phừng phừng đỏ au như
tôm luộc.

Cô gập cổ áo ngay ngắn đâu đây, liền nói: “Tôi tới tìm Tống cá trê, không phải,
là Tống Thư Ngu, Tống tiên sinh, tôi là phóng viên tờ ‘Thời báo Tế Thành’”.

Cô thư ký không hề nao núng khi phải tiếp kiến phóng viên: “Xin hỏi cô đã có hẹn
trước chưa?”.

Hẹn trước? Tâm My chớp chớp mắt, Tống cá trê còn xếp danh sách ưu tiên?

Cô thư ký nghiêm giọng thông báo, “Xin lỗi, nếu chưa hẹn trước tôi không thể để
cô gặp được”.

“Hà tiểu thư?”

Tâm My ngoái đầu, trước cửa cầu thang máy màu trắng bạc là một người phụ nữ tuổi
ngoài bốn mươi, vận đồ đen, mặc bộ đổ trông như chiếc áo giáp với nhiều viền tựa
răng cưa, tóc chải phẳng lì.

Cô lặng người, đâu có quen.

“Tôi là thư ký của Tống tiên sinh, Tống tiên sinh đang họp…”

Tâm My càng thêm sững sờ. Mẹ kiếp, hóa ra đây mới là thư ký chính hiệu, con nhỏ
đeo mi giả khi nãy chỉ là trợ lý thư ký. Nhưng tại sao thư ký của Tống Thư Ngu
lại biết cô?

Cô đi theo áo giáp răng cưa vào phòng khách bên trong, lúc ả lông mi giả mang
cà phê tới vẫn không ngừng thắc mắc, Tâm My mắt tròn mắt dẹt nhìn cô ta, cũng
không giấu nổi vẻ thắc mắc hiếu kỳ.

Áo giáp răng cưa mỉm cười giải thích: “Trong phòng Tống tiên sinh có bức hình của
Hà tiểu thư, nên tôi có ấn tượng”.

Tâm My ậm ừ đáp lời, đón lấy cuốn tạp chí từ tay cô ta, nghĩ nát óc cố nhớ xem
Tống cá trê sao lại có được ảnh của cô.

Ngồi chưa được lâu, cô ngẩng đầu nhìn trộm thư ký của Tống Thư Ngu, vẻ nghiêm
nghị và dạn dày kinh nghiệm, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một cô thư ký liễu
yếu đào tơ như trong tưởng tượng của cô.

Áo giáp răng cưa để trễ cặp kính an ủi cô: “Nhanh thôi, chắc khoảng hơn mười
phút nữa”.

Nói đoạn, cửa thang máy từ đằng xa mở ra, trên nền nhà lát đá cẩm thạch vọng lại
tiếng bước chân lộp cộp.

Lúc Tâm My đứng dậy, một toán người đã thi nhau bước vào.

“Giai đoạn đầu là ba mươi ngày trước báo cáo thường niên, thị trường cấp
hai…”, Tống Thư Ngu dẫn đầu đoàn người trông thấy cô liền dừng lời, miệng khẽ
mỉm cười.

Ánh mắt Tâm My đổ dồn về phía người bên cạnh anh, hét toáng lên đầy kinh ngạc:
“Hà Đông, sao anh lại ở đây?”.

Hà Đông là anh họ của Tâm My, từng làm mưa làm gió ở Đại học Đông Nam, chơi
bóng rổ xuất quỷ nhập thần, thủ thuật quay cóp khi thi lại càng tuyệt kỹ. Cũng
vì cùng họ Hà nên hồi đầu anh còn la lôi bắt Tâm My làm em gái.

Mấy người đều dừng bước, Tâm My liếc mắt nhìn sư huynh đang có phần ngượng ngập,
rồi thấy bộ mặt khó hiểu của Tống Thư Ngu, bây giờ mới ý thức được mình đã quá
đường đột.

Tống Thư Ngu nói tạm biệt với mọi người, sau khi những người khác gật đầu và rời
đi, anh mới mở cửa rồi ra hiệu cho Tâm My cùng Hà Đông bước vào.

Tâm My lấy khuỷu tay thúc sư huynh: “Về từ lúc nào thế? Chẳng phải nói phải đi
đâu sao?… Em quên rồi”.

Hà Đông lúc này mới thoải mái hơn một chút: “Tháng trước mới bị lôi về, còn
chưa kịp thông báo cho mọi người”.

“Xì, không ra thể thống, quên hết anh chị em bạn bè khổ sở lếch thếch chúng tôi
rồi phải không?”

Hà Đông ngại ngùng nhìn Tống Thư Ngu, sau đó liếc sang Tâm My cười ha ha.

“Nghe nói em làm việc ở tòa soạn? Tới phỏng vấn hả?”

Tống Thư Ngu hai tay đan chặt, cười nói: “Tâm My là vị hôn thê của tôi”.

Nhất định là đang mộng du, không, bị bóng đè.

Nhưng ánh mắt cảnh cáo của Tống Thư Ngu khiến cổ họng cô như mắc nghẹn không
nói được lời nào, đâu phải mình đang mơ.

Cô quay mặt nhìn Hà Đông, miệng sư huynh lúc này há to gần bằng mặt cô rồi.

“Cũng chưa ai biết, khoảng cuối năm sẽ tổ chức lễ cưới, đến lúc đó sẽ thông báo
cho mọi người.”

Sư huynh đã khép miệng lại, mãi lâu sau mới định thần lại được: “Thầy Tống, xin
chúc mừng”.

Tống Thư Ngu mỉm cười, quay sang nhìn Tâm My nói: “Tâm My xấu hổ, lúc nào cũng
cảnh cáo nói không được tiết lộ thông tin”, ánh mắt anh rõ ràng đang cảnh cáo
cô “Không được giở trò, nếu giở trò chỉ có em thiệt”.

“Thế mà, không biết ở trường mặt nó dày cỡ nào?”, sư huynh phụ họa.

Mình sao? Mặt dày á? Mỗi lần có thi đấu bóng rổ, người ở trên khán đài cổ vũ
cho khoa chúng ta là ai?

“Tống cá trê, anh thật quá quắt! Tiền trảm hậu tâu, muốn phạm tội có phải
không?”, cô như bị sét đánh ngang tai, sư huynh đi rồi không kiềm chế được bắt
đầu chặt chém Tống Thư Ngu.

Tống Thư Ngu chống cằm cười hì hì: “Anh nhớ rất rõ, Hà Đông là hậu vệ đỡ bóng mạnh
nhất của Học viện Quản lý, còn em đứng ở hàng đầu trong đội cổ vũ trên khán
đài”.

“Thế thì sao?”, cô mơ mơ hồ hồ.

Anh không thèm đếm xỉa, đưa mắt nhìn thông tin tỷ giá tiền tệ và báo giá cổ phiếu
mua vào đang nhảy múa trên tấm bảng điện tử treo tường, mãi lúc sau mới ngoái đầu
hỏi cô: “Anh tưởng em định sau này không thèm nói chuyện với anh. Từ sáng đến
giờ, em đã đếm chưa? Có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ?”.

“… Tâm trạng không tốt.”

“Giờ tâm trạng tốt chưa?”

“… Tôi có chuyện muốn hỏi anh, Tống cá trê.”

Anh ngồi thẳng, chăm chú nhìn cô với vẻ mặt đầy thắc mắc.

Cô định hỏi cái gì? Chóng mặt lao tới đây định hỏi gì?

Hỏi có phải anh yêu Khinh My? Có phải yêu Khinh My nhưng không với tới nên tìm
đại bạn thân của Khinh My để kết hôn?

Cô lặng đi nhìn gương mặt cương nghị của anh, miệng đã mở nhưng không nói được
lời nào.

“Thấy bảo có ảnh của tôi, ảnh nào? Tôi muốn xem!”

Nét mặt nghiêm trọng của anh tự nhiên dãn ra, khẽ nhếch miệng cười, đẩy khung ảnh
bằng bạc trên bàn về phía cô.

“Khốn kiếp, đây đâu phải tôi!”

Sinh nhật lần trước bị chụp trộm, một nửa mặt dính đầy bánh kem, lúc cười mắt
chẳng thấy đâu chỉ thấy răng. Phía dưới còn có bức hình nhỏ, là cảnh khi tốt
nghiệp nhưng chỉ trông thấy thân hình cồng kềnh của cô. Anh ta chụp trộm? Tâm
My mặt mày nhăn như khỉ nhìn bức ảnh: “Cô thư ký của anh nhờ bức ảnh này mà nhận
ra em, cũng vào dạng hỏa nhãn kim tinh”. [i][Ý chỉ có con mắt tinh tường, nhìn
thấu tất cả mọi thứ dưới bất kỳ hình thức ngụy trang nào.][/i]

“Có cách nửa đường cũng đánh hơi được em họ Hà hay họ Tống.”

Tâm My không hiểu anh đang đùa hay còn có ý gì khác, quay khung ảnh lại chậm
rãi nói: “Để tấm ảnh xấu hoắc thế này, lại còn không thèm hỏi ý kiến”.

Anh nhìn cô hồi lâu không nói, Tâm My đưa tay xoa mũi, nói giọng gian giảo: “Vốn
định tới cãi nhau với anh, anh hệt như bố em, hiền khô chẳng cáu giận bao giờ,
chẳng cãi nhau nổi, đúng là vô vị”.

Anh chán nản: “Cãi nhau với anh về cái gì? Nhìn cái mặt hằm hằm kìa, em vẫn trẻ
con lắm. Nhưng được cái tốt bụng không thù dai, giống hệt chiếc vòng lửa tràn đầy
năng lượng, thiêu cháy cả anh, nên anh còn dám tùy tiện đụng tới em sao?”.

“Anh, anh đang khen em đấy à?”, Tâm My ngẩn người nhìn anh, “Em không nghe rõ,
anh, khen thêm lần nữa được không?”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+