Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sự nhầm lẫn tai hại- Chương 25 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Chẳng
qua muốn biết lòng anh

Tình cảm của em thật thuần khiết, bởi thuần khiết nên mới đáng trân trọng.

Tâm My cứ nghĩ mãi về câu nói đó, vênh mặt đắc ý. Tên Tống cá trê không hổ danh
kiếm tiền bằng cái miệng, thật biết cách nịnh để người ta vui lòng.

“Tiểu My?”

“My?”, đối phương kinh ngạc, bên cạnh hình như còn có tiếng cười nói hi hi ha
ha của lũ trẻ, “Cuối cùng cậu cũng gọi điện cho tớ”.

“Ai nói thế? Lần trước gọi điện nhưng cậu không ở nhà mà.”

“Đó là chuyện của tháng trước, tớ lên núi cũng được gần chục ngày còn gì, cậu
thử tính mà xem.”

Trước trán Tâm My hiện nguyên một giọt mồ hôi to tổ chảng, gần đây siêu nhân đã
bị quái thú chiếm toàn bộ thời gian, “Tớ nhầm rồi sao, cậu cũng biết nếu tớ không
bị hạ nhục thì chẳng bao giờ nói đến câu thứ hai”.

“Thôi tớ xin cậu, tớ không dám nữa đâu”, Khinh My cười ha ha xong mới nói, “Đồ
lần trước nhờ người đem tới tớ nhận được rồi”.

“Dạo này khỏe không? Anh ấy cũng ở Quý Tây?” Họ đều biết người được nói đến là
ai.

“Khỏe, rất khỏe. Anh ấy có, đang ở bên cạnh tớ đây này.”

“… Vậy thì tốt. My, cậu vui lắm phải không?”

“Đương nhiên. Còn cậu? Tâm My, có phải có chuyện gì không?”, Khinh My thắc mắc.

“Đâu có, mình cũng vui lắm.” Nhưng sao cô luôn thấy niềm hạnh phúc của mình được
lấy từ chỗ Khinh My? “Tớ rất khỏe.”

“Cậu còn ngày phép không? Nếu còn thì tới đây chơi mấy ngày. Lão Tống nói cuối
tháng đến, có thể đi cùng anh ấy.” Tâm My lặng người, tại sao cô không biết? Tại
sao việc của anh cô luôn là người biết sau cùng?

 

“Hà Tâm My…”

“Em bận, dạo này rất bận.”

Hà Tâm My chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày mình như bị thôi miên, đầu vùi
trong cát giả bộ thái bình thế này.

“Em giả vờ bận được mấy hôm rồi?” Còn nhớ hôm đó trước sự chứng kiến của bàn
dân thiên hạ, anh xách mũ bảo hiểm, mặc bộ com lê nhàu như cải muối khô bước
vào đại sảnh tập đoàn đầu tư An Tín, rồi còn ngoái đầu nháy mắt với cô nữa chứ.
Khi ấy cô ngoác miệng cười không khép nổi, thế mà đến tối thái độ của anh đã
khác hẳn.

“Không phải hôm nay anh rảnh để đến phá em, em định trốn anh mấy hôm nữa?”

Đã qua giờ tan tầm nên bãi đỗ xe chẳng còn ai. Tâm My sợ tốc độ truyền tin của
tòa soạn nhanh như vận tốc ánh sáng liền ngó nghiêng tứ phía mới yên tâm đến chỗ
xe mình, ai ngờ Tống Thư Ngu đã ngồi chềnh ềnh trên đó.

Tính cô lúc bình thường vốn hoạt bát, bỗng nhiên trầm lắng khiến anh không
quen. Ranh con nhất định đang rất bực mình chuyện gì đó.

“Anh đã làm sai chuyện gì à?”, anh cúi đầu ngang bằng mặt cô, khẽ hỏi.

“Tôi muốn về nhà, mẹ tôi phần cơm rồi.” Trời nóng, một thoáng đã thấy cô mồ hôi
đầm đìa khiến lòng anh càng thêm lo lắng.

“Vậy đưa anh đi đâu cũng được.”

“Anh có xe mà! Hôm nay lại thích du hí kiểu bình dân hả?”, cô không nhịn được
bèn gân cổ lên nói.

Tống Thư Ngu thấy thế bật cười, đưa tay lên nghịch tóc cô.

“Xéo đi!”

Nụ cười anh dần khép lại, lặng lẽ nhìn cô đội mũ bảo hiểm. “Cô Hà biết chuyện rổi
hả?” Ngoài chuyện đó, anh không nghĩ ra được lý do nào khác.

“Tránh ra tôi phải về nhà.”

Anh ngồi đó lặng thinh.

Cô đá đá chân nhưng anh vẫn ngồi. cắm chìa khóa vào, cô nói: “Anh không có mũ bảo
hiểm, gặp cảnh sát giao thông thì đi mà tự nộp tiền phạt”.

“Đừng có ôm eo tôi, buồn.”

Giọng của cô bay theo làn gió nên anh chẳng nghe rõ, bèn ngồi sát hơn hỏi cô
nói gì.

Tâm My lườm một cái, cố nhịn, tâm trạng bức bối tiếp tục lái xe về khu nhà phía
đông.

Men theo đoàn xe nên tránh được hai đèn đỏ, đến đèn đỏ thứ ba phải đợi mất hơn
một phút. Tâm My đang đếm thời gian, bỗng thấy chú cảnh sát giao thông bước tới,
cô cuống cuồng kêu: “Tống cá trê, xuống xe mau”. Tống Thư Ngu giả bộ không nghe
thấy.

Còn chưa kịp nói đến lần thứ hai, chú cảnh sát giao thông đã đứng ngay trước mặt:
“Không muốn sống nữa hả? Đúng giờ cao điểm mà hai người ngồi trên chiếc xe bé
tí thế này à? Lại còn là bánh mỳ kẹp thịt cỡ bự nữa chứ, đến mũ bảo hiểm cũng
không thèm đội? Muốn làm dáng hả?”.

Tống Thư Ngu xuống xe, mở miệng hỏi tiền phạt bao nhiêu, chuẩn bị rút tiền
thanh toán.

Chú cảnh sát giao thông nói: “Lại đây cầm cờ đỏ nè, đứng bên đường phất cờ thổi
còi, phải phổ cập một bận về quy tắc giao thông mới được”.

Hà Tâm My trợn mắt nhìn Tống Thư Ngu. Cô đang hí ha hí hửng, chú cảnh sát lại
nói: “Còn cả cô nữa, cười gì mà cười? Xuống đây, dắt xe qua vạch dành cho người
đi bộ”.

Tâm My gào lên: “Chú ơi, cháu không quen người này đâu ạ”.

Tống Thư Ngu nghiến răng ken két: “Hà Tâm My, đồ ranh con…”.

“Nói cái gì? Cả hai lại đây.”

Đứng hai bên đường, bụi đầy người, hai người tay cầm cờ chân giâm lên mặt đường
nóng bỏng, đèn vừa chuyển xanh xe chạy vun vút, bụi tung mù mịt. Tâm My bực bội
nhìn sang bên kia đường, sắc mặt Tống Thư Ngu cũng chẳng dễ coi hơn là mấy.

Đồ cá ươn, tiện thể muối thành cá khô luôn.

Đột nhiên cô nghĩ ra, quay người lấy chiếc máy ảnh trong túi, hướng thẳng vào bộ
mặt bơ phờ của Tống Thư Ngu để chụp. Ngày mai dán ở chỗ thang máy khu An Thành,
ha ha…

Hà Tâm My tâm trạng hí hửng, lá cờ nhỏ trên tay huơ đi huơ lại liên hồi: “Qua
đường, nhìn trái ngó phải, mọi người đi đúng làn đường…”.

Một giờ sau tiếng còi huýt vang, hai kẻ gặp hạn như được ân xá liền lao nhanh tới.
Chú cảnh sát cười thân thiện: “Được lắm, biểu hiện rất tốt, tôn trọng luật lệ
giao thông vì sự an toàn của mọi người, vì lợi ích quốc gia, công đức ngàn
năm…”.

Hai người gặp vận xui đánh mắt khinh thường sang nhìn, đại ca à, vấn đề của anh
không phải pháp luật, vấn đề của anh là cô đơn!

“Chú ơi, chúng cháu đi được chưa ạ?”, dưới màn mưa nước bọt, Tâm My lí nhí nhìn
ngón tay hỏi.

Chú cảnh sát phẩy tay: “Về đi, về nhà ăn cơm sớm chút”.

“Anh đi đâu đấy?”

“Có đói không? Tìm chỗ nào ăn đã.”

Tâm My thầm nghĩ, đã cãi nhau xong đâu, làm gì có chuyện ngừng chiến nhanh thế?

“Không đói, tôi về nhà ăn, anh tìm người khác đi.”

Tống Thư Ngu ngán ngẩm thở dài: “Ranh con, vì em mà bị xấu mặt cỡ này anh cũng
làm rồi, thế mà còn chưa chịu nguôi giận?”.

Không nói chữ “vì” còn thấy thoải mái, lại nói vì cô khiến cô càng thêm điên tiết:
“Anh tự đi mà tìm! Ai vì ai phải xấu mặt? Không phải anh xỏ lá thì sao tôi cũng
phải chịu phạt đứng cùng anh một tiếng đồng hồ để ăn một bụng khói hả? Tránh
ra!”.

Cô nghe rõ mồn một tiếng anh nghiến răng ken két, cảm giác như sắp nghiến mòn
răng đến nơi.

Tiếng ồn từ những làn xe dần dịu bớt, bên tai chỉ còn nghe thấy hơi thở anh
đang cố kiềm chế. Cô cắm chìa khóa vào ổ, không nhịn được liền ngoái đầu hét rằng:
“Cái gì mà vì tôi chứ? Lập cái nick ra vẻ nho nhã, ra vẻ nhân từ, ra vẻ tinh
anh, ra vẻ thánh nhân, ra vẻ si tình, bóc mặt nạ ra thì đến một nửa chân chính
cũng chẳng có, nói chuyện không thật thà tấm lòng chẳng thành khẩn, đức hạnh mỏng
mà ngồi ngôi cao, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, có biết bao nhiêu người bị
anh bịt mắt rồi, đến cả tôi…”.

“Đến cả tôi làm sao? Nói hết đi”, anh gượng cười cố nén giận.

“Tránh ra”, cô khởi động máy, lao thẳng đến đám người tò mò đang bu quanh mà
hét lớn: “Nhìn gì mà nhìn? Biến hết, biến hết đi!”.

“Ranh con, có gì thì từ từ nói, cả buổi em cứ chỉ thẳng mũi tôi chửi, cuối cùng
cũng chẳng hiểu mô tê thế nào.”

Lúc anh càng cáu giận lại càng trở nên điềm tĩnh, càng điềm tĩnh thì khiến Tâm
My càng thêm bốc hỏa: “Tôi chỉ hỏi một câu thôi, mấy hôm nữa anh định đi đâu?”.

Anh nghĩ kỹ: “Phải đi công tác hai lần, một lần về miền Nam, một lẩn đi
Quý Tây”.

“Đi tìm Tiểu My tại sao không nói cho tôi biết, tại sao không hỏi tôi có đi hay
không?” Cô quên mất hỏi đến tận câu thứ hai thứ ba.

Anh hoang mang không hiểu: “Công việc của anh cũng phải báo cáo chi tiết cho em
sao?”.

Công việc, công việc. Cô phì phà phì phò như để xả bớt hỏa khí trong người ra:
“Lấy việc công làm việc tư”.

Tống Thư Ngu không nghe thấy cô nói gì, “Tâm My, em nói rõ ràng ra xem nào, bảo
anh không thật thà, mà bạn trên MSN rồi danh bạ điện thoại, danh sách bạn học,
tài khoản cá nhân trên trang web công ty cũng cho em xem rồi, đến cả mật khẩu
và tài khoản ngân hàng cũng nói cho em biết, còn có gì em chưa yên tâm?”.

Cô há hốc miệng, rồi từ từ khép lại. Biết mấy thứ đó làm quái gì, điều tôi muốn
biết chỉ là lòng anh thôi.

“Tống cá trê, người anh thực sự yêu là ai? Là Tiểu My có phải không?”

Câu vừa rồi như sét đánh ngang trời khiến Tống Thư Ngu choáng váng, mặt mũi tối
sầm.

“Anh đối với cô ấy từ trước đã vậy, có cái gì tốt cũng nghĩ đến cô ấy đầu tiên,
còn tôi lượm chỗ thừa; đi đâu hai người cũng quấn lấy nhau, còn tôi làm cái
đuôi ở phía sau; không thấy cô ấy nữa, anh và chú Diệp đau lòng như nhau; cô ấy
về rồi, năm nào anh cũng đi Quý Tây hai ba lần. Anh bỏ việc ở Đại học Đông Nam sang
An Thành, nói với tôi là tiết kiệm tiền, tiền anh tiết kiệm còn chưa đủ sao? Chẳng
qua anh chỉ muốn vì cô ấy mà làm việc, làm trâu làm ngựa tiết tiệm tiền cho quỹ
tài trợ. Tôi…”, cô sụt sịt mũi, dòng lệ nơi khóe mắt chực trào, tiếp tục nói,
“Anh nói tình cảm của tôi rất thuần khiết, tình cảm của anh thì sao? Sau này cứ
phải để một người chen giữa mà sống sao?”.

Tống Thư Ngu cau mặt, nhìn dáng vẻ uất ức của cô hồi lâu, cuối cùng không nhịn
được liền bật cười: “Anh nói trong đầu em một nửa là mỳ còn một nửa là nước
cũng không sai, chẳng phải hồ dán thì là cái gì? Đúng là anh có tình cảm với Tiểu
My, nhưng tình cảm đó khác với tình cảm anh dành cho em”.

“Yêu cô ấy nhiều còn yêu tôi ít hơn?”, cô bặm môi, nước mắt rơi lã chã hỏi.

Tống Thư Ngu thấy cô như thế thì bất giác không biết phải làm thế nào, bước đến
vòng tay ôm cô vào lòng, “Không thấy đứng trên đường rất nóng sao? Tìm chỗ nào
đó ăn cơm trước đã”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+