Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sự nhầm lẫn tai hại- Chương 36 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 36: Chân
đi đất và chân xỏ dép

 

Tâm My vừa bước vào cửa, liền thấy điện
thoại của Trần Uyển gọi tới, câu đầu tiên đã hỏi cô ở đâu, về nhà ai. Tâm My thở
phào nhẹ nhõm, đoạn nói: “Đương nhiên là nhà mình, mình còn có thể ở đâu chứ”.

Trần Uyển cười quái đản: “Hà Tâm My, cậu thật thuần khiết”.

Trong đầu Tâm My thoáng hiện ra hình ảnh cây củ cải nhiều lá của Tống Thư Ngu,
mặt bỗng đỏ gay: “Tớ, chúng tớ…”.

Trần Uyển cười ha ha, bên cạnh hình như có giọng tên chuột cống đang hỏi gì đó,
Trần Uyển nói: “Còn dám giả vờ với mình, chắc chắn rồi”.

Tâm My quẫn quá, hoảng hốt: “Trần Uyển cậu ngậm miệng lại, cái gì cơ? Nói với
con chuột cống nhà cậu mấy thứ đó làm gì?”.

Trần Uyển khép miệng, “Được được được, mình không kể, mình gọi điện thoại cho cậu
cũng chẳng có chuyện gì to tát cả, chỉ hơi nhiều chuyện chút thôi. Cái cô Kiều
đại tiểu thư danh tiếng lẫy lừng đó, mình khuyên cậu tránh xa cô ta ra”.

“Mình cũng nghĩ vậy”, Tâm My mếu máo, “Tránh cũng đâu tránh được. Xem tình hình
tối nay đủ biết Hà Đông có ý với cô ta rồi. Kệ thôi, chả liên quan đến mình,
mình chỉ lo hôm nay cô ta trông thấy lão Tống rồi lại tới chỗ mẹ mình nói linh
tinh”.

“Cậu đi nói thật với mẹ đi, những việc thế này, nghe qua miệng người khác sao tốt
bằng nghe từ chính cậu.”

Tâm My nghĩ đến gương mặt nghiêm nghị của mẹ thì thấy hơi hoảng: “Mình, mình đi
Quý Tây về rồi nói”.

Ngày hôm sau lúc bận tối mắt tối mũi, Kiều Tiểu Tuyết gọi điện thoại tới, lần đầu
tiên trong đời cô ta mời Tâm My dùng cơm.

Tử tế cái nỗi gì chứ, Tâm My bụng nghĩ tôi không đến nỗi thèm ăn của cô: “Kiều
Tiểu Tuyết, có việc gì nói trên điện thoại được rồi, gần đây tôi thực sự rất bận,
mấy giờ tan làm còn chưa biết”.

Có lẽ Kiều Tiểu Tuyết chưa từng nghĩ cô sẽ thẳng thắn đến vậy, ngừng một lúc rồi
nói: “Chuyện trước đây hình như có chút hiểu lẩm tôi muốn làm cho rõ ràng, còn
nữa, nếu trong trường hợp tôi vô ý có chuyện gì không phải, cũng mong cô lượng
thứ”.

Một người tự cao tự đại như cô ta lại chủ động xin lỗi, Tâm My đang chìm đắm
trong niềm hạnh phúc mà Tống Thư Ngu mang đến nên cũng nhanh chóng quên đi những
chuyện liên quan đên Tôn Gia Hạo, rồi lại nghĩ tới thần sắc uể oải, bộ dạng lạc
lõng của cô ta tối hôm trước, Tâm My lại thấy mềm lòng, cười ha ha nói: “Không
có gì, tôi quên lâu rồi. Nhắc đến còn phải cảm ơn hai người, nếu không chia tay
sớm thì làm sao tôi nhận ra bên cạnh còn có người tốt với tôi đến vậy”.

Mãi lâu sau Kiều Tiếu Tuyết vẫn không nói gì, Tâm My chợt thấy khó nghĩ, mình
không nói cái gì đả kích đến cô ấy chứ.

“Chị Tiểu Tuyết, không có việc gì tôi cúp máy trước.”

Bên kia đột nhiên lại lên tiếng: “Cho tôi một cơ hội để chuộc lỗi không được
sao? Mẹ nuôi cũng muốn chúng ta thương yêu hòa thuận, kết quả cũng chỉ vì chuyện
cỏn con đó mà tôi và em lại bất hòa, còn hại em và mẹ nuôi cãi nhau khiến em phải
dọn ra ở riêng, Thôi thế này nhé, hay đến chỗ tối hôm qua, muộn một chút cũng
không sao, tôi đợi”.

“Đừng, đừng”, Tâm My thấy cô ta định bỏ máy thì vội nói, “Tôi không có thời
gian thật. Chị Tiểu Tuyết, nếu nói chuộc lỗi tôi chẳng dám nhận, chuyện bé xíu
đâu cần phải nhớ, tôi không nhỏ mọn đến thế đâu”.

Kiều Tiểu Tuyết thở dài, đoạn nói: “Tối qua mới biết bạn trai mới của cô là cấp
trên của Hà Đông ở công ty, tôi vừa kể chuyện cũ cho anh ấy, Hà Đông mắng tôi
là hành động không nghĩ tới cảm xúc của người khác. Thứ nhất tôi thấy áy náy với
cô, thứ hai tôi sợ có gì ảnh hưởng tới anh ấy nên mới nói nhận lỗi. Tốt nhất là
bốn người chúng ta cùng ăn cơm gặp mặt, giao lưu tình cảm, sau cùng chúng ta vẫn
là bạn chứ phải không?”.

Giọng nói trầm ấm, du dương quá đi mất khiến suýt chút nữa cây đại thụ Tâm My
lung lay. Nhưng vừa nhắc đến Tống Thư Ngu, cô lập tức dựng tóc gáy, toàn thân đề
cao cảnh giác. Người như cô ta sẽ đem chuyện xấu của mình kể cho bạn trai mình
mà xem. Không đời nào! Hơn nữa, Tống cá trê không thuộc dạng xuất chúng, cũng
có thể nói có chút “phong lưu”, lần nữa dâng người yêu mình cho kẻ khác? Hà Tâm
My mày không ngu đến vậy đâu phải không?

“Tới đây tới đây, chị Đỗ, đợi em một phút”, Tâm My hét lên trên hành lang không
một bóng người, kế đó nói vào điện thoại: “Tiểu Tuyết, tối nay đừng đợi, tôi
không có thời gian thật, nói chuyện sau nhé!”.

Dứt lời cô ngắt ngay điện thoại.

Sắp xếp tài liệu của quỹ tài trợ, đàm phán với ủy ban thành phố Thanh Hương,
còn có cả truyền hình thành phố cùng tham dự, phải sắp xếp, Tâm My sẽ quay lại
Quý Tây lần nữa khi trời vào tháng Chín. Chạy qua khoảng năm xã và hơn chục
thôn, đài truyền hình mất hẳn hai ngày để phỏng vấn chuyên đề về Tiểu Sơn. Cậu
nhỏ cầm cây bút chì, vẻ mặt chuyên tâm khi đặt bút vẽ, ánh đèn vàng vọt cơ hồ
đã làm mềm đi những dấu tích của cuộc sống khó khăn bất hạnh trên gương mặt em,
những khao khát thơ ngây như dần được hiện trong mắt em, Tâm My khịt mũi, luồng
cảm xúc rạo rực cũng đang dâng trào trong đáy mắt cô.

Ngày trở về Tế Thành có người cố ý tói đón, trong tiếng cười trêu chọc của đồng
nghiệp, Tâm My láu lỉnh bước vào xe Tống Thư Ngu. Cô còn đang vẫy tay tạm biệt
chiếc xe của tòa soạn, Tống Thư Ngu đã giúp cô thắt dây an toàn, trên trán hiện
rõ niềm vui lâu ngày gặp lại, anh hỏi: “Có đói không? Anh đợi em về nên cũng
chưa ăn”.

Tâm My rối rít gật đầu: “Sắp đói ngã vật ra đây rồi nè, đúng mười ngày em đã phải
sống những tháng ngày như thế nào anh biết không? Món Tứ Xuyên món Quảng Đông
món Tô Giang đều được, chỉ cần có thịt”.

“Cái này là cái gì?”, Tâm My trông thấy chiếc túi giấy trên tay anh, hoan hô một
tiếng rồi lao tới định cướp.

Tống Thư Ngu nhướng mày: “Hôn một cái”.

“Biết ngay mà, làm gì cũng đòi trả công”, Tâm My liếc nhìn ra cửa sổ, không thấy
ai, liền chu môi, “Nào, hy sinh vì hai cái cánh gà!”.

Mười ngày chia ly, ôm trong vòng tay siết chặt cô mới hiểu thế nào là nhớ mong.

“Có nhớ anh không?”, anh hỏi cô giữa lúc họ trao nhau hơi thở.

“Còn anh?”

“Em nói xem?” Bàn tay xấc xược đang du ngoạn đã thay anh trả lời.

Tâm My cố giữ cho được chút lý trí cuối cùng, “Tống, Tống cá trê, chúng ta vẫn
đang ở sân bay”.

Anh khẽ cắn môi dưới của cô rồi dần buông lơi, giúp cô chỉnh lại vạt áo trước,
ánh mắt thẳm sâu: “Về nhà gọi đồ ăn tới”.

“Không! Vì hai cái cánh gà mà em đã phải bán mình rồi, không đâu!”

Lúc ăn cơm cô oang oang kể về những gì mắt thấy tai nghe trong suốt mười ngày,
Tống Thư Ngu thỉnh thoảng tủm tỉm hỏi vài câu, cuối cùng mới nói cô gầy đi.

Tâm My mừng rỡ ngoác miệng cười, dừng đũa nói: “Vậy em không ăn nữa, chẳng dễ
gì mới có chút thành tích. Gầy thật không? Đừng vì để em vui mà nói thế đấy”.

Tống Thư Ngu nghiêm chỉnh gật đầu: “Thật! Xem ra áo cưới phải sửa vào mấy
phân”.

Cô ngớ người: “Áo cưới gì?”.

Anh chỉ cười không nói.

Về tới nhà mới phát hiện hóa ra lúc cô bận Tống Thư Ngu cũng không được rỗi, thực
đơn tiệc cưới của mấy khách sạn lớn nhất ở Tế Thành đã được lên danh sách, lịch
trình trăng mật và công việc cần chuẩn bị cũng đã được sắp xếp, các phương án
trang trí phòng cưới, từng thứ một đều phải đưa cô duyệt, còn cả bản thảo thiết
kế áo cưới.

Tống Thư Ngu giúp cô khép miệng lại: “Không nhờ có Tiểu Uyển giúp, anh cũng chẳng
biết phải bắt đầu từ đâu, tiệm áo cưới cũng do cô ấy giới thiệu, làm thủ công
nên ít nhất phải mất một tháng”.

Hóa ra còn có đồng lõa!

Anh giở bản thảo trên tay cô: “Bộ này anh nhìn còn được”.

Thiết kế cổ chữ V xẻ sâu đơn giản, nửa thân trước ôm sát, nửa thân sau chiếc
váy dài chạm đất bằng ren có đính kim tuyến. Đây là của cô?

“Giờ chỉ thiếu mỗi sự đồng ý của bố mẹ em.”

Tâm My chớp mắt liên tục, vùng vẫy trong tưởng tượng rằng đây chỉ là mộng ảo,
thế này coi như xong? A a a a, nửa đời còn lại của cô được định đoạt thế này
sao?

Cô nhảy lên giường trốn: “Mấy hôm rồi em không ngủ được, đầu óc không minh mẫn.
Đợi em ngủ một giấc rồi bàn sau”.

Anh như hình với bóng: “Được đấy. Em không có ở đây, mười ngày nay anh cũng
không ngủ được”.

“Đi ngay, anh ra phòng khách ngủ”, cô vội tung cú Phật Sơn vô ảnh cước.

Tống Thư Ngu thoắt cái né được, nhanh tay tóm cặp giò, nhấc bổng nửa người cô
lên cao, “Ranh con, em định trốn đến bao giờ?”.

Hai tay Tâm My túm lấy ga giường, hai chân giãy giụa nhưng không tài nào hất ra
được, đành đấm giường kêu cứu.

“Lúc nào đây?”, anh cười nham nhở.

“Thả em ra trước rồi từ từ nói chuyện, á á á…”, chỉ còn mỗi đầu gác cạnh giường,
“Tống cá trê, nhanh lên nhanh lên, thật đấy, em đảm bảo, em thề đảm bảo trước
cân nặng của mình! Thả em ra mau!”.

Anh mặc kệ: “Thời gian chính xác?”.

Hu hu, máu lên não máu lên não.

“Đợi em sắp chữ xong đã, Quốc khánh còn phải làm buổi quyên góp trước quảng trường
Nhân Dân. Làm xong hai việc đó em sẽ trần tình lại với mẹ.”

Đôi chân vừa giành được tự do, còn chưa kịp đạp trả để báo thù, anh đã lao tới
cởi phăng áo, ép chặt lấy cô như hổ đói vồ mồi: “Nói rồi đấy nhé”.

“Rồi rồi, hu hu…”

Tay anh đặt lên ngực cô, khiến toàn thân bỗng chốc rúm lại, cô van xin: “Tống
cá trê, thực sự em rất buồn ngủ, hai đêm rồi không tài nào chợp mắt”.

Anh dừng lại, nụ hôn đã chuyển lên đôi gò má: “Vậy ngủ đi, anh ôm em thế này
cũng được”.

Tâm My thở phù phù dần trở lại trạng thái bình thường, ngón tay nghịch ngợm dưới
cằm anh, vẻ khó xử: “Thật ra, em hơi sợ, chuyện đó không dễ chịu như mọi người
vẫn nói”.

Vẻ tự tin của Tống Thư Ngu gần như bị câu nói này của cô tiêu diệt, trợn mắt
nhìn cô: “Không dễ chịu?”.

“Phải, à không phải… Không phải không dễ chịu, ý em nói về sau, phần trước
không đến nỗi.”

Thảo luận với người khác giới về chuyện này? Tâm My vô cùng khâm phục độ mặt
dày của mình, “Hôm đó anh đã tìm được đúng chỗ chưa? Hay lâu rồi không làm nên
quên?”.

Tống Thư Ngu méo mặt: “Sỉ nhục tài năng của anh?”.

“Rõ ràng có người vào nhầm cửa”, Hà Tâm My kiêu ngạo vùi dập, vô cùng rầu rĩ,
“Hay vì em nhiều thịt nên dày hơn người khác? Trong truyện đều nói chỉ một lần
thôi là đạt cực khoái, tại sao em không thấy?”.

Anh trợn mắt nhìn cô như đang quan sát một con quái vật, sững người mất mấy
giây, rồi thở dài thảm hại: “Ngủ đi, ngủ dậy chúng ta sẽ thảo luận sau”.

Hà Tâm My rất có tinh thần nghiên cửu: “Hay chỗ đó cũng giống như da mặt theo
năm tháng cũng giảm dần…”.

“Hà Tâm My, ngủ đi! Ngủ dậy rồi chúng ta sẽ tìm ra chỗ chuẩn sau!”

Ặc? Cô vừa nghe lập tức nhắm mắt ngáy khò.

Trong mơ cô nghe thấy tiếng chuông: “Tống Thư Ngu, điện thoại anh kêu”.

Anh cũng nửa tỉnh nửa mê: “Là của em”.

“Em tắt máy rồi, là của anh.”

“… Là chuông cửa.”

Cô đẩy anh, “Ra xem xem là ai, ầm ĩ quá.”

Đầu anh ghé sát bên má cô, thì thầm: “Mặc kệ họ, ngủ tiếp đi”.

Cô uốn mình nép vào lòng anh. Chuông cửa dừng mấy giây lại tiếp tục kêu lên. Lần
này, bấm liên hồi không ngừng nghỉ.

“Mẹ kiếp, ai mà vô duyên thế!”, cô tỉnh hẳn, nhìn đồng hồ báo thức đã mười hai
giờ, “Tống Thư Ngu, mau dậy ra xem ai”.

Anh lim dim mắt ngồi dậy tìm dép, một chiếc lúc đùa nhau không biết đã bay đi
đâu. Anh lẩm bẩm một tiếng rồi sau đó chân đất bước ra.

Tâm My không nghe thấy tiếng lão Tống nói chuyện, bụng nghĩ chắc ai đó bấm
chuông nhầm, hoặc trẻ con nhà ai nghịch ngợm. Cô tiếp tục ôm gối ngủ của anh
ngáy khò khò. Nghe tiếng bước chân, cô mơ màng nói: “Gối ôm không thích bằng ôm
anh, Tống cá trê, mau lại đây”.

“Tống cá…” Cô trở mình chợt nhìn rõ bóng người đứng cạnh giường, chữ trê nghẹn
lại ở cổ họng, lặng đi mất mấy giây rồi giật mình ngồi bật dậy. Miệng mở to, chỉ
còn lại chút sức lực để lấy hơi.

“Mẹ…”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+