Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sương đêm – Trần Thị Thanh Du – Chương 05 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 05

 

“Em đã biết bao ngày bên em, là anh đã có bấy nhiêu ngày yêu em. Nhưng em vẫn ngây thơ không biết tình anh thầm yêu em, nên tim đau rã rời 

Anh đã thấy bao người yêu em. Tình anh nhức nhối thinh lặng bên em. Nhìn em yêu tuy ngay đây, nhưng rất xa xôi. Vì tim em đã trót trao ai rồi ? 

Tình yêu sâu kín cho em đã bao ngày thầm lặng. Nhìn em không nói nên câu … Nói chi đây ? Lòng xót xa đi bên đời em và thấy em chịu nhiều đắng cay mà tim anh đây vì yêu em, nên đau rã rời. Vì em đã trót yêu ai nên mãi vô tình không nhận ra tình yêu anh đã trao em bấy lâu naỵ Một trái tim bên lề rát đau, vì biết em chẳng hề biết đâu. Tình yêu anh đã cho em rồi ….” 

Hớp một ngụm café, Thế Khiêm khều bạn 

– Chí Tường ! Trung Nam hôm nay sao vậy ? 

– Làm sao tao biết được. Muốn biết thì hỏi đi 

– Tao để ý, từ lúc vào quán đến giờ, Trung Nam nó cứ mãi thả hồn theo bài hát “Trái Tim Bên Lề”. Chẳng lẽ nó đang ở vào tâm trạng ấy sao ? 

Chí Tường lắc đầu : 

– Không đâu, chưa có người con gái nào làm rung động nó thì làm sao “đứng bên lề” được. 

– Tao thấy nó và Bảo Uyên … 

– Coi chừng mày lầm đấy. Bảo Uyên không bao giờ là đối tượng của Trung Nam. Tao nghĩ nó đang bị áp lực từ gia đình. 

Thế Khiêm nhíu mày : 

– Gia đình Trung Nam luôn mang màu hạnh phúc, tao không tin … 

– Mày có nghĩ đến vấn đề bà nội và mẹ của Trung Nam càng ngày càng già đi không ? Họ đang mong muốn có một nàng dâu, còn Trung Nam thì lúc này chưa phải. Nó thường than vắn, thở dài với tao, nếu tự mình không tìm được người hợp ý thì bà nội sẽ tìm cho. 

– Vậy là tiêu nó rồi. 

– Bởi vậy mới nói. Hôn nhân hạnh phúc phải dựa trên nền tảng tình yêu. Còn Trung Nam thì hiện tại vẫn “cô đơn trên lối về”. 

– Ở vào địa vị như Trung Nam tìm không được người yêu thì tao không tin. 

– Nhưng ngặt nỗi vẫn chưa đúng đối tượng. 

Thế Khiêm vò đầu : 

– Phức tạp quá. 

– Chứ tao có nói là đơn giản đâu ? 

– Cuộc sống như Trung Nam cũng đâu mấy tự dọ Là đứa con trai độc nhất của dòng họ Từ danh tiếng, Trung Nam đâu có sự lựa chọn. Tao nghĩ Trung Nam đành phải cưới một người vợ đúng nghĩa theo gia đình. 

Chí Tường chép miệng : 

– Tao còn chưa nghĩ cho tao được thì làm sao nghĩ cho Trung Nam. Biết đâu nay mai, ba mẹ tao lại hối thúc việc vợ con, vì tao cũng là con trai độc nhất của dòng họ Du. 

– Con trai một đâu sung sướng gì, chán phèo. À, mấy hôm trước, tao nghe ba mày gọi điện tìm mày có việc gấp. Gia đình có chuyện gì à ? 

Chí Tường thở ra : 

– Gia đình người ta thì đúng hơn. 

– Lại chuyện của ông cụ quá cố ư ? 

– Cô chủ nhỏ bỏ nhà đi nên họ nhờ sự giúp đỡ của gia đình tao. Người bạn năm xưa của ông cụ vẫn chưa có tin tức, bây giờ Ức Mi … Tao thấy trách nhiệm nặng nề quá. Có lẽ kiếp trước gia đình tao thiếu nợ Ông cụ nhiều quá, nên kiếp này phải trả cho xong. 

– Nợ ? Có cơ hội trả thì cứ trả đi. Có người tìm cơ hội trả, nhưng vẫn không tìm được mới là ray rứt. 

Thế Khiêm ngạc nhiên : 

– Ủa nói vậy nãy giờ mày đã nghe hết đối thoại của tụi tao ? 

Trung Nam nhếch môi : 

– Thì tao vẫn ngồi đây chứ có đi đâu. 

– Đăng ảnh và nhờ sự giúp đỡ. 

Chí Tường nhún vai : 

– Tao có nghĩ, nhưng rất tiếc … Cô bé ra đi không để lại một tấm ảnh nào cả. 

– Một sự chuẩn bị đấy. Tao thấy việc tìm kiếm không dễ dàng đâu khi cô bé cố tình trốn tránh. 

– Bởi vậy …. 

– À tên cô bé là gì ? 

– Ức Mi… 

Trung Nam gục gặc : 

– Ấn tượng đấy. 

Thế Khiêm nheo mắt : 

– Hết rồi ư ? 

– Mày nói bậy bạ gì đó ? 

– Không phải sao ? Chí Tường ! Mày giao việc tìm kiếm Ức Mi cho Trung Nam đi. Biết đâu Trung Nam tìm ra cô bé. 

– Nhưng làm sao … 

– Mày hiểu thế nào là có duyên không ? 

Thế Khiêm ra dấu : 

– Tin tao đi. Nhất định Trung Nam sẽ làm được. 

Trung Nam trừng mắt : 

– Đủ rồi nghe. Tao không có thời gian đâu mà đùa với hai đứa bây. 

– Ơ, ai mới vừa nói chuyện của tụi bây cũng như chuyện của tao vậy ? 

– Nhưng chuyện tìm kiếm Ức Mi làm sao tao đảm nhận được, khi tao không biết mặt mũi cô bé. 

Chí Tường khoát tay : 

– Thôi, chuyện đó để tao được rồi. Còn chuyện này, tao muốn nhờ đến tụi bây đây. 

– Đang nghe. 

– Khi ông Tô Tịnh mất, ông cụ có nhờ tìm một người bạn năm xưa tên là Ái Bình để gởi gấm Ức Mi, nhưng mà tao cũng không có địa chỉ, phải làm sao đây ? Hai đứa bây quen biết rộng rãi, tao nghĩ… 

Trung Nam nhíu mày : 

– Mày có biết gì về người phụ nữ tên Ái Bình không ? 

– Tao chỉ nghe nói bà cụ về làm dâu dòng họ Từ. Rồi từ đó ông cụ và bà mất liên lạc với nhau. 

Trung Nam lẩm nhẩm : 

– Ái Bình … dòng họ Từ … 

Thế Khiêm nhìn bạn : 

– Mày biết họ à ? 

Trung Nam gật nhẹ : 

– Nếu đúng là họ thì tao biết. Ái Bình là tên bà nội của tao. Nhưng chưa bao giờ tao nghe bà nhắc đến người bạn tên Tô Tịnh. Hoặc có nhắc thì tao cũng không nghe được. 

Chí Tường lộ niềm vui : 

– Đúng rồi. Tao quên Trung Nam cũng mang họ Từ. 

Anh đề nghị : 

– Hay là chúng ta về Bảo Lộc hỏi thăm bà nội nghe ? 

– Tao không dám chắc là có đúng hay không ? Tên cùng tên, họ cùng họ rất nhiều. 

– Tao biết, nhưng mà không thử thì làm sao biết đúng hay không ? 

Thế Khiêm phụ họa : 

– Đây cũng là đầu mối duy nhất. Trung Nam, mày nên giúp Chí Tường về dưới ấy đi. Nếu đúng, đó là sự tốt lành. Còn bằng không như đi thư giãn trong những ngày căng thẳng. 

– Thôi được, tao cũng đang tò mò muốn biết về thời trai trẻ của nhà doanh nghiệp lừng lẫy Tô Tịnh. 

– Mày sẽ hài lòng. Vậy bao giờ khởi hành đây ? 

– Bộ muốn đi là đi sao ? Tụi bây rảnh rồi, nhưng tao thì còn cả khối việc ở công ty chưa giải quyết xong. 

Chí Tường hất mặt : 

– Thế mày muốn gì ? 

Trung Nam so vai : 

– Không muốn gì hết. 

– Hừ. 

– Đùa với tụi bây thôi. Để tao sắp xếp công việc ở công ty xong đã, rồi gọi điện thoại cho tụi bây biết sau. 

Thế Khiêm hăm dọa: 

– Mày đừng có giở trò. Chết à nghen. 

– Làm gì dám, tao sợ hai đứa bây mà. 

Cử chỉ của Trung Nam làm cả ba phải phì cười. Chí Tường chống cằm : 

– Câu chuyện về gia đình họ Tô giống như một huyền thoại. Và căn biệt thự “Tô Bình” kia là một ngôi cổ. Bây giờ muốn khám phá bí mật ngôi nhà ấy là cả một quá trình. 

Thế Khiêm khều bạn : 

– Ê, căn biệt thự đó có ma thật không. 

Chí Tường hỏi lại : 

– Theo mày thì có ma không ? 

– Thấy mới biết được. 

– Hiện tại trong căn biệt thự ấy có ba linh hồn chết và hai linh hồn sống. Lúc trước, khi chưa tham quan căn biệt thự, tao cũng như mọi người, hù dọa mình những điều vớ vẩn. Nhưng sau khi tham quan rồi, tao cho đó là một nơi lý tưởng. Trong sân căn biệt thự là sắc màu của hoa Đà Lạt va cây cảnh. Phía sau vườn có hai hòn non bộ và vô số cây ăn trái. Thiết kế của căn biệt thự nhìn vào không bao giờ xưa. Những người chung quanh đó đồn ầm lên, bởi vì căn biệt thự nằm rất độc lập. Sau cái chết của con trai và con dâu, ông cụ Tô Tịnh thu mình vào thế giới riêng suốt mười tám năm nay, không quan tâm đến diễn biến bên ngoài. Cũng trong mười tám năm ấy, căn biệt thự chìm trong lời đồn ma quái. Nếu có dịp, tao sẽ dẫn đường cho hai đứa bây đến căn biệt thự ấy, xem lời của tao có quá đáng không. 

– Một lời đề nghị vô cùng hấp dẫn. 

– Tụi bây cũng có dịp xem những công trình của Tô Ức Mi. 

– Chắc mày rành về cô bé lắm. 

– Mày quên rằng, tuổi thơ của tao gắn liền với Đà Lạt sao ? Với lại, nhà tao cũng gần nhà cô bé và tao cũng đã từng tiếp xúc với cô bé. 

– Ngổ ngáo không thể tả phải không ? 

– Ngoài sự bướng bỉnh ra, Ức Mi còn xinh đẹp và thông minh. Nếu như không biết trước, chúng ta sẽ dễ bị nổi giận. 

Trung Nam xen vào : 

– Mày càng nói, tao càng thấy có hứng thú đấy, Chí Tường. 

– Về Ức Mi hay bí mật của ngôi nhà ? 

– Cả hai. 

– Đừng có tham lam quá anh bạn. Ức Mi sẽ không bao giờ hợp với mày đâu. Con bé còn trẻ con lắm. 

– Thì sao ? 

Chí Tường tủm tỉm: 

– Thôi tao sẽ không cản mày đâu. Tùy mày vậy. Đừng trách là tao không nói trước. 

– Nhưng để gặp Ức Mi đã. 

Đang nói chuyện, Trung Nam bỗng né người, Thế Khiêm ngạc nhiên : 

– Mày làm sao thế ? 

– Đừng gọi tao. 

Thế Khiêm thắc mắc, anh đưa mắt nhìn quanh rồi chợt hiểu : 

– Thì ra …. Mày sợ gặp Bảo Uyên sao ? Nhưng có tránh cũng không khỏi đâu. Bảo Uyên đang đi về phía chúng ta đấy. 

Chí Tường trêu : 

– Bảo Uyên như hình với bóng của mày. Hai người vắng nhau không được rồi. Tao thấy mày đừng nên tìm kiếm gì xa xôi nữa. 

– Tụi bây nói điên khùng đó. 

Trung Nam vừa dứt lời thì Bảo Uyên đi tới. Cô tươi cười : 

– Chào các anh chúc một buổi sáng tốt lành. 

– Chào em, một buổi sáng tốt lành. 

Trung Nam lịch sự kéo ghế : 

– Em ngồi đi. 

– Cảm ơn. 

Bảo Uyên nghiêng đầu : 

– Làm đàn ông độc như bọn anh sướng thật đó nghe. Chẳng bù với con gái bọn em, đâu được tự do ngồi hàng giờ để tán gẫu. 

– Tại sao ? 

– Anh còn phải hỏi. Tụi em tụm năm, tụm ba lại làm gì không có người nói con gái này, con gái nọ. Huống chi nhóm bạn em bây giờ chỉ còn một mình em, có muốn tụm năm, tụm ba cũng khó. 

– Cho nên mỗi buổi sáng như thế này, em đi lang thang à ? Ai biểu em không tìm cho mình một đối tượng đi. Kén quá làm chi để rồi than thở một mình. 

Bảo Uyên liếc nhẹ Trung Nam : 

– Em nào có kén chọn chi đâu. Tại em chọn người ta, nhưng người ta không chọn em thôi. 

Thế Khiêm vọt miệng : 

– Tên nào mà ngu quá vậy ? Một cô gái xinh đẹp, dễ thương như em mà từ chối, thiệt là … 

Anh nhẹ giọng : 

– Nếu họ không chọn em thì thôi, buồn phiền làm gì. Bọn anh nè, ba người vẫn độc thân. Nếu em thích người nào thì chọn người đó đi. 

Bảo Uyên tủm tỉm : 

– Em chọn anh nhé. 

– Chu choa ơi, chắc anh chết mất. 

Bảo Uyên mở to mắt : 

– Tại sao chết ? 

– Thì mừng quá chết chứ sao. 

Chí Tường và Trung Nam phá lên cười : 

– Đúng là không ai như thằng Thế Khiêm. Được yêu mà chết. Cái điệu này bảo các cô gái đừng nên yêu nó, để nó chết oan mạng, không ai khói hương cho gia đình. 

Bảo Uyên cũng không nhịn được cười vì khuôn mặt méo xẹo của Thế Khiêm. Cô khoát tay : 

– Đừng chọc ghẹo anh ấy nữa. Bây giờ, cho phép em gọi cái gì uống đã nghe. 

– Ồ ! 

Chí Tường như người có lỗi : 

– Xin lỗi em, em uống gì, anh gọi cho. 

– Một ly sữa nóng. 

Chí Tường ra hiệu cho người phục vụ, sau đó anh quay lại : 

– Chỉ thế thôi ư ? 

– Vâng, anh đừng quên phụ nữ chúng em cần phải giữ eo. 

– Thì ra … hèn gì tôi thấy các cô người mẫu, người nào người nấy cứ y như cây tre miễu. 

– Vậy anh không hiểu sự làm đẹp rồi. 

– Làm đẹp theo cái kiểu nhịn ăn như các cô, tôi chịu thua. 

Trung Nam xen vào : 

– Chí Tường nó không hiểu thế nào là đẹp đâu, em đừng cãi với nó cho mắc công. Đôi mắt nó chỉ nhìn thấy rừng hoang và sa mạc thôi. 

Chí Tường đấm bạn : 

– Bạn bè chơi nhau như thế, mày thấy được à ? 

– Có gì đâu mà không được ? Có sao tao nói vậy mà. 

– Mày … 

Thế Khiêm can ngăn : 

– Đủ rồi, hai đứa bây đừng như con nít có được không ? Rủ nhau ra đây đâu phải để cãi nhau. Có Bảo Uyên ngồi đây mà không sợ cổ cười vào mũi cho. 

Chí Tường hầm hè : 

– Mày có tin hai người đánh một người bỏ uống không ? 

Bảo Uyên lắc đầu : 

– Các anh vui quá. 

Trung Nam phụ họa : 

– Em nhìn thấy như thế, nhưng không bao giờ giận nhau đâu. 

– Em biết. Em không thấy hối hận … 

Bảo Uyên chưa kịp dứt lời thì tiếng điện thoại di động vang lên. Trung Nam bấm máy : 

– Xin lỗi. 

Thế Khiêm trêu : 

– Bị kiểm tra rồi. 

Bảo Uyên tò mò : 

– Ai kiểm tra ? 

– Thì em nghe sẽ rõ. 

– Em đâu có vô duyên vậy. 

Tuy ngoài mặt làm lơ câu chuyện của Trung Nam, nhưng trong lòng, Bảo Uyên muốn biết ai gọi đến vào ngày chủ nhật này. Nếu không phải mẹ Trung Nam thì … 

– Chị Nhu đó hả ? Có chuyện gì vậy chị ? – Trung Nam vừa nói vừa đùa – Chẳng lẽ tôi mới rời khỏi nhà thì chị đã nhớ tôi rồi sao ? 

– Cậu chủ, tôi không nhớ cậu, mà là bà chủ … 

Trung Nam nhỏm dậy : 

– Mẹ tôi sao ? 

– Cậu đi khoảng một lúc thì bà chủ bị trượt thang lầu té. Tôi đã gọi bác sĩ, nhưng bà chủ không chịu. Cậu về nhà ngay, được không ? 

– Vâng , tôi sẽ về ngay. 

– Thôi nhé cậu. 

Trung Nam tắt máy, anh hấp tấp : 

– Xin lỗi mọi người, tôi có việc phải về. 

Thế Khiêm kêu lên : 

– Gì kỳ vậy ? Hẹn hôm nay … 

– Xin lỗi, hôm khác đi nghen. Chị Nhu vừa bảo mẹ tao bị trượt cầu thang. 

– Thế bà có sao không ? 

– Tao không biết nữa, thôi tao về đây. 

– Ê …. 

Chí Tường níu áo Thế Khiêm : 

– Chúng ta đến thăm bác gái đi. 

– Ừ. 

Bảo Uyên đứng lên : 

– Em đi nữa. 

o 0 o 

– Ức Mi em đang làm gì đó ? 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+