Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sương đêm – Trần Thị Thanh Du – Chương 05 – part 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cô bé quay lại mỉm cười, khoe má lúm đồng tiền : 

– Em đang xem hoa nở chị ạ. 

– Ôi, vậy ra sáng nào, em cũng thức sớm là như thế à ? Có tâm hồn thi sĩ từ bao giờ thế ? 

– Thi sĩ gì chị Ơi. Tại mẹ chị không cho em đụng tay vào công việc gì. Rảnh rang quá, nên em mới ngắm hoa để giết thời gian thôi. Lệ Châu này, chị có thấy thời gian đi quá chậm không ? 

Cô gái tên Lệ Châu ngồi xuống bên Ức Mi: 

– Không, trái lại nó còn nhanh hơn là khác. 

– Đó là đối với những con người có công ăn việc làm. Họ quý thời gian biết bao nhiêu. Còn em … 

Ức Mi thở ra : 

– Em chán cảnh ngồi không lắm rồi. 

– Em chưa quen cuộc sống ở đây sao ? 

– Không phải quen hay không quen. Vấn đề là em không thể chịu được khi phải ngồi không. 

Lệ Châu cười : 

– Em lạ đời hơn ai hết. Ở đây không chịu, cứ đòi bận rộn. 

– Trong ngôi biệt thự này, ai cũng có công việc làm. Em là người không nơi nương tựa, được bà cụ đưa về đây cho có chỗ ăn chỗ ở. Bà cụ thương em và mọi người cùng thương em, em không muốn lợi dụng lòng tốt của mọi người. Em muốn được cùng mọi người làm việc, cùng san sẻ … 

Lệ Châu đặt tay lên vai Ức Mi : 

– Chị hiểu ý em rồi. Ở đây, không ai phán công việc thì em cứ làm theo những gì mình thích. Chứ theo chị được biết, bà cụ muốn em đi học lại đó 

Ức Mi lắc đầu : 

– Thương yêu em, cho em tình thương thế là đủ rồi. Em không muốn tạo thêm gánh nặng cho mọi người đâu. 

– Ấy chết, em đừng nên nói vậy chứ. Cụ nghe được cụ sẽ giận em đấy. 

Ức Mi chống cằm, ánh mắt xa xôi. Nếu như ngày đó, một cái ngày của định mệnh … Ông nội ra đi, cô tưởng rằng cô không tha thiết gì nữa. Nhưng một sự thật vô cùng phũ phàng, nó đã làm thay đổi cuộc đời và tương lai của cô đó Tô Ức Mi. 

Từ một tiểu thư sống trong nhung lụa, Ức Mi trở thành một cô gái không cửa, không nhà. 

Đã chọn cho mình một con đường, Ức Mi không thấy nuối tiếc. Cô cần tình thương, cần người thân chứ không cần giàu sang nhung gấm. Phải chi cô không biết gì thì cô còn ngoan ngoãn làm một đứa cháu hiếu thảo. 

Đằng này, chính ông nội … bấy lâu là người cô yêu thương nhất trên đời. Thế mà có ai hiểu được không ? Chính ông đã làm cho ba mẹ cô đau khổ để rồi tìm đến cái chết. Chính ông là người đẩy cô đến con đường bất hạnh. Ông cướp của cô tình yêu thương, nhưng ông có biết ông không thể nào bù đắp được những gì đã mất. 

Ức Mi không có quyền giận hay hận ông, dù sao cô cũng là người mang họ Tộ Cho nên cô mới ra đi, để nỗi đau kia được lắng dịu. 

Thân gái một mình lang thang với túi hành trang không có gì là quý giá, ngoài những bộ đồ đơn giản và tấm hình ba mẹ chụp chung mà Ức Mi tìm được. 

Với số tiền ít ỏi rồi cũng hết. Khi chưa kịp tìm nơi dừng chân cho mình, Ức Mi đã kiệt sức không biết gì. 

Đến khi tỉnh lại, cô đã thấy mình nằm trên một chiếc giường êm ái trong căn nhà sang trọng. 

Trước mắt Ức Mi là khuôn mặt của một người phụ nữ phúc hậu. Vẫn còn thoáng nét lo âu chưa hiểu chuyện gì xảy ra cho mình, thì cánh cửa phòng bật mở, một già một trẻ bước vào. Người phụ nữ đứng lên lễ phép. 

– Thưa bà cổ đã tỉnh. 

Bà cụ khoát tay : 

– Tốt rồi, con đi pha cho con bé một cốc sữa đi. 

– Thưa vâng. 

Người phụ nữ lui ra. Bà cụ ngồi xuống bên giường ân cần : 

– Cháu thấy trong người thế nào ? 

– Dạ khỏe nhiều rồi ạ. 

Ức Mi ngập ngừng : 

– Thưa bà, sao cháu lại ở đây ạ ? 

Cô gái trẻ nhanh nhẩu : 

– Em không biết gì cũng phải. Hôm qua, em bị ngất ở trước cổng. Cụ đi phố về thấy, nên bảo ba của chị đưa em vào đây. 

Ức Mi lẩm bẩm : 

– Ngất ư ? 

– Đúng rồi. 

– Thế là túi hành lý của em đâu ? 

Cô gái chỉ : 

– Ở dưới chân giường đấy. 

Ức Mi ngồi dậy định lấy, nhưng cô gái đã cản lại : 

– Ậy, không ai lấy của em đâu mà sợ. Trong đó có vàng không ? 

Ức Mi buồn thiu : 

– Một kẻ không nhà, không cửa, không nơi nương tựa thì làm gì có vàng cho chị ? 

– Vậy. 

Bà cụ nheo nheo đôi mắt già nua : 

– Hình như cháu không phải là người ở đây ? 

– Thưa vâng, cháu ở Đà Lạt, do biến cố nên cháu phải rời quê để đi tìm cuộc sống mới 

– Cháu không còn người thân thật sao ? 

Ức Mi cúi đầu : 

– Dòng họ Tô chỉ còn một mình cháu thôi – Cô bỏ chân xuống giường – Bà đã cứu cháu, cháu xin chân thành cảm ơn, bây giờ cháu phải đi đây. 

Vừa lúc ấy, người phụ nữ mang cốc sữa vào. Cô gái đỡ lấy : 

– Em uống sữa trước đi, còn chuyện gì đó thì từ từ tính lại. 

Bà cụ gật đầu : 

– Lệ Châu nói phải, cháu uống hết cốc sữa đi đã. Để bụng đói, cháu sẽ xỉu nữa đấy. 

Ức Mi bưng lấy cốc sữa xúc động : 

– Cháu cảm ơn mọi người. 

Đợi cho Ức Mi uống hết cốc sữa, bà cụ nói : 

– Cháu nằm nghỉ cho thật khỏe đi. 

– Nhưng …. 

Bà cụ trầm giọng : 

– Nếu thật sự cháu không còn nơi nương tựa thì hãy ở lại đây với tạ Nơi đây sẽ cho cháu một cuộc sống mới. 

– Cháu … 

– Nhà thì rộng, còn người thì ít. Cháu bằng lòng ở lại đây làm bạn với bà già này nhé. 

Lệ Châu chen vào : 

– Nếu em ở lại đây thì hay biết mấy. Có thêm người trò chuyện, bà đỡ buồn. 

Ức Mi im lặng, Lệ Châu tiếp : 

– Không phải là bà không có con cháu, nhưng họ đều ở xa, lâu lâu họ mới về một lần, còn bà thì cứ năm tháng nối tiếp cô đơn. 

Ức Mi hỏi : 

– Mọi người chưa biết gì về cháu, sao muốn cháu ở lại đây. 

Bà cụ vuốt tóc Ức Mi : 

– Không biết gì về cháu, nhưng bà tin cháu. 

– Bà không sợ cháu đem cuộc đời bất hạnh của cháu ra để lợi dụng lòng tốt ở bà sao ? 

Bà cụ cười : 

– Nếu cháu có thể làm điều đó, bà cũng không ngần ngại cho cháu đâu. 

Ức Mi chớp mắt : 

– Cảm ơn bà. Cảm ơn mọi người đã tin tưởng và cho đứa con gái bất hạnh này tình yêu thương. Nếu đang cháu đã có duyên với ngôi biệt thự này …. Thì cháu xin chọn nơi đây làm cuộc sống mới cho mình. Rủ bỏ những gì đau khổ trong quá khứ, bắt đầu một cuộc sống cho ngày mai và cho tương lai. 

– Tốt. 

Bà cụ vui mừng quay sang nói với người phụ nữ đứng bên cạnh : 

– Lệ Hoa, con đi dọn phòng cho cô bé đi nha. 

– Thưa bà, căn phòng nào ạ. 

– Căn phòng kế bên phòng của Trung Nam ấy. 

– Vâng. 

Người phụ nữ có cái tên Lệ Hoa vừa quay đi, thì bà cụ hỏi ngay : 

– Cháu tên gì, bà vẫn chưa biết. 

– Ồ cháu xin lỗi. Thưa bà, cháu tên là Ức Mi. 

Bà cụ lẩm bẩm : 

– Ức Mi …. Cái tên ấn tượng thật đó. Nó giúp ta nhớ đến cá tính của một người. 

Ức Mi tò mò : 

– Thưa bà, là bạn của bà ư ? 

– Đúng, mấy mươi năm rồi, bà không có tin tức gì của Tô Tịnh cả. 

Ức Mi giật mình: 

– Bạn của bà tên Tô Tịnh ? 

Bà cụ nhíu mày : 

– Cháu biết ông ta ? 

Ức Mi lắc nhanh : 

– Dạ không, cháu chỉ nghe người trong làng cháu nói thôi. Ông Tô Tịnh là nhà kinh doanh lừng lẫy một thời. 

– Ông ta rất tài giỏi, nhưng ông ta rất cố chấp và trọng danh dự. 

Ức Mi khẽ nhắm mắt. Chỉ vì hai đức tính ấy mà đã giết chết cuộc đời của hai con người. Để cho Tô Ức Mi trở thành một đứa con gái bất hạnh, bây giờ thì lại không người thân. Cúi mặt nghe lòng đầy đau xót. 

Lệ Châu thân thiện ôm vai cô : 

– Em đang buồn, phải không ? 

Ức Mi ngẩng lên : 

– Em … 

– Thôi, những gì đã qua, hãy để nó qua đi, đừng buồn làm gì nữa. Sống trong quá khứ cũng không được gì đâu. Em hãy nghĩ đến hiện tại và tương lai của em. 

Bà cụ như chợt nhớ : 

– Hình như cháu có nói, cháu mang họ Tô phải không ? 

Ức Mi cảnh giác : 

– Thưa vâng. Nhưng bà hỏi … 

– Ông của cháu tên gì ? 

Đã giấu thân phận mình, nên Ức Mi đành nói dối : 

– Ông cháu tên Tô Vĩnh Khang, nhưng ông đã không còn nữa. 

– Bà xin lỗi đã vô tình khơi lại nỗi buồn của cháu. 

Ức Mi lắc đầu : 

– Cháu không sao đâu ạ. 

Bà cụ đứng lên, khuôn mặt không được vui như lúc ban đầu : 

– Thôi cháu tạm nghỉ ngơi ở đây đi. Bao giờ dì Hoa dọn phòng xong, thì Lệ Châu sẽ giúp cháu sang bên ấy. Nếu có cần gì, cháu cứ nói với Lệ Châu nhé. 

– Dạ. 

Bà cụ chậm chạp quay đi, Ức Mi nhìn theo. 

– Em đã làm điều gì cho bà buồn ư ? 

– Không đâu, mỗi lần nhớ đến người bạn năm xưa thì bà hay như vậy. Nhưng thôi, đó là chuyện của bà. Bây giờ em nằm nghỉ đi, chị đi giúp mẹ của chị đây. 

Lệ Châu cũng ra khỏi phòng. Còn lại một mình Ức Mi trầm tư trong nhiều suy nghĩ. 

Thêm một phát hiện mới, cô nhất định sẽ tìm ra quan hệ năm xưa của bà và ông nội. 

Ức Mi chuồi người xuống giường. Cuộc sống mới đang dần hiện lên trong cô, cuộc sống có ngày mai và có cả tương lai. 

Lệ Châu hươ tay : 

– Nè, nghĩ gì vậy ? 

Ức Mi hơi giật mình, cô cười khỏa lấp: 

– Không, không có gì. 

Lệ Châu điểm mặt : 

– Em đó nghe, cứ giấu đi. Đừng để chị biết được em có người yêu, vì nhớ chàng mà hay mơ mộng. 

Cô nghiêng đầu : 

– Bật mí cho chị mừng với. 

– Có đâu mà bật mí. Ai mà thèm để ý thương một đứa con gái không nơi nương tựa, không có ngày mai như em. 

– Lại mặc cảm với thân phận của mình nữa rồi. Em mà cứ như vậy, mọi người sẽ buồn em cho coi. Chị thấy bà rất yêu thương em, em không nên làm cho bà buồn. 

Lệ Châu nắm lấy tay Ức Mi : 

– Em đã từng nói, phải bắt đầu cho một cuộc sống mới. Vậy tại sao em không bỏ hết những chuyện không vui, những gì đau buồn ? Cứ mang mãi nó trong lòng sẽ trở thành áp lực cho em đấy. Em còn rất trẻ để bắt đầu mọi chuyện. 

– Muốn quên đi cũng không phải là một chuyện dễ dàng. 

Ức Mi thay đổi nét mặt : 

– Nhưng em tin em sẽ làm được. Em không muốn phụ lòng những người đã yêu thương lo lắng cho em. 

– Như vậy mới phải chứ. 

Lệ Châu kéo Ức Mi : 

– Chúng ta vào nhà đi thôi, kẻo bà tìm em bây giờ đấy. 

Ức Mi chưa kịp đứng dậy theo Lệ Châu thì có tiếng gọi của bà Lệ Hoa : 

– Ức Mi, cháu đang ở đâu thế ? Bà cụ đang tìm cháu đấy. 

Ức Mi le lưỡi : 

– Chị nói linh ghê. 

Hai người đi về hướng của bà Lệ Hoa đang đứng. Thấy Ức Mi, bà Lệ Hoa hấp tấp : 

– Nhanh lên cháu. Bà đang rất gấp đấy. 

Ức Mi chạy đi, Lệ Châu liền hỏi mẹ : 

– Chuyện gì thế mẹ ? 

– Mẹ cũng không rõ, sau khi nghe điện thoại của cậu Nam ở thành phố là bà gọi Ức Mi ngaỵ Có lẽ trên ấy đã xảy ra chuyện gì rồi. 

– Mẹ nghĩ anh Nam hay là dì Hân ? 

– Dì Hồng Hân thì đúng hơn. 

– Vậy bà phải lên thành phố rồi. 

Lệ Châu quay lưng : 

– Con vào xin với bà, con đi nữa. Con muốn phụ anh Nam săn sóc cho dì Hân. 

– Lệ Châu ! 

Bà Lệ Hoa gọi lớn : 

– Con đứng lại đó. Con đang làm gì, con có biết hay không ? 

– Những lúc trước, con vẫn thường đi với bà khi gia đình anh Nam xảy ra chuyện mà. 

– Trước khác, bây giờ khác. Cuộc sống có quá nhiều thay đổi, con không thấy hay sao. 

– Mẹ. 

– Có thể con đã dệt mộng cao quá. Mẹ nghĩ con nên dừng lại đi, nếu không con sẽ đau khổ. Tuy cậu Nam là một người đàn ông tốt thật sự, nhưng con không phải là đối tượng của cậu ấy đâu. 

Lệ Châu quay mặt : 

– Mẹ đang nói gì vậy ? 

– Là người sinh thành ra con, chẳng lẽ mẹ không hiểu con ? Con đã thầm yêu Trung Nam từ lâu. Đó không phải là tội. 

Bà Lệ Hoa có vẻ giận : 

– Tại sao mẹ nói con vẫn không chịu nghe vậy ? Đừng trèo cao để rồi té đau, mẹ không muốn con phải đau khổ. 

Lệ Châu buồn bã : 

– Con không thể làm chủ trái tim mình được. 

– Nhất định con phải làm được. Bà yêu thương con, dì Hân yêu thương con, cậu Nam xem con như một đứa em gái. Con nên gạt bỏ những suy nghĩ vu vơ của mình, hãy xứng đáng với những gì mà họ mong đợi đi. 

Bà Lệ Hoa đặt tay lên vai con : 

– Mẹ chỉ có những lời như thế đó, nghe hay không thì tùy con. Bây giờ, con hãy tiếp tục công việc của mình đi. 

– Dạ. 

Bà Lệ Hoa lẩm bẩm : 

– Hy vọng con bé sớm thức tỉnh để không phải đau khổ. 

– Dì Hoa. 

Bà Lệ Hoa giật nảy người : 

– Hú hồn, cháu định làm dì chết hay sao vậy Ức Mi ? 

Cô bé cười : 

– Cháu đâu muốn, tại cháu gọi dì không chịu nghe đó thôi. 

Bà Lệ Hoa hỏi : 

– Chuyện gì thế cháu ? 

– Bà muốn nhờ dì công việc, dì vào đi. 

– Được rồi. 

– Cháu đi tìm Lệ Châu đây. 

Bà Lệ Hoa nhìn theo bước chân của Ức Mi, chợt nhiên trong lòng bà có nhiều suy nghĩ .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+