Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Sương đêm – Trần Thị Thanh Du – Chương 09 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 09

 

– San Dung ! Chúng ta về được chưa ? 

– Nhưng Ức Mi đã no chưa ? 

– No rồi . No muốn vỡ cái bụng ra đây này . Hôm nay , chúng ta đã ăn qua nhiều rồi. 

Ức Mi hất tay : 

– Nè ! Bạn không sợ béo phì sao ? 

– Một tháng mới thoải mái được một lần , muốn mập ra cũng khó đấy. 

San Dung rủ rê : 

– Về nhà mình chơi đi . Hôm nay , mẹ mình có làm món bánh chuối rất đặc biệt. 

Ức Mi lắc đầu : 

– Xin lỗi bạn , hẹn lần sau vậy. 

Cô nắm tay bạn kéo đi : 

– Nhanh thôi ! Trưa quá rồi. 

San Dung ghì lại : 

– Từ từ nào , để mình trả tiền. 

Thanh toán xong , bước theo bạn ra ngoài , San Dung cằn nhằn : 

– Bạn sao vậy ? Mình để ý suốt buổi , tâm trạng bạn không thoải mái gì hết . Trước khi đi , bạn đã gọi điện xin người nhà rồi mà. 

– Nhưng giờ này đã lỡ giờ , mình sợ… 

– Bạn đâu còn là một đứa trẻ lên ba nữa . Bạn đi đâu , làm gì cũng đã báo cáo rồi , mình tin rằng người nhà không khó khăn trong quan hệ bạn bè của bạn đâu. 

San Dung nghiên đầu : 

– Bà của bạn , mẹ của bạn và dì của bạn cũng dễ chịu mà , phải không ? 

Ức Mi tròn mắt : 

– Sao bạn biết những thành viên trong gia đình mình : 

San Dung mỉm cười : 

– Bạn là một thành viên mới của lớp 12A , lại xinh đẹp , học giỏi , đương nhiên các bạn cũng phải biết chút ít về bạn rồi . Nghề thám tử của San Dung này không tồi đấy chứ ? Ngoài ra , bạn còn có một ông anh thường đưa đón . Chẳng lẽ bạn lại sợ Ông anh của mình nhất ? 

Ức Mi hơi buồn : 

– Mình đâu cầm phải sợ ai , nếu như mình không làm điều gì có lỗi. 

– Đúng rồi . Bạn xuất thân từ gia đình giàu sang , nhưng cuộc sống của bạn giản dị và hòa đồng . Thành viên lớp 12A thích bạn là ở chỗ đó. 

– Bạn có tin… nhiều khi những gì on người có chỉ là vay mượn không ? 

San Dung nhìn bạn : 

– Mình không hiểu lắm. 

– Những gì bạn nhìn thấy , vậy chứ không phải vậy . Hạnh phúc có thể vay mượng , giàu sang có thể vay mượn , cả niềm vui cũng có thể vay mượn. 

– Bạn nói như thể chính bạn đang ở vào hoàn cảnh đó vậy. 

Ức Mi nhếch môi : 

– Một ngày nào đó , bạn sẽ hiểu. 

Đang đi , San Dung đứng lại : 

– Bây giờ bạn về nhà , phải không ? 

– Ừ , mình hứa hôm khác sẽ đến nhà bạn chơi. 

– Nói phải nhớ đấy . Mình có ông anh họ còn độc thân . Mình thấy… 

Ức Mi đẩy bạn : 

– Thôi , đừng vớ vẩn nữa . Lấy xe đi. 

– Thật mà . Mình muốn làm mai… 

Nhìn theo dáng vẻ nhún nhảy của San Dung , Ức Mi thấy lòng mình vui vui. 

Có nhỏ bạn như San Dung , cô bớt đi căng thẳng rất nhiều . Nhưng đôi lúc , San Dung nhảy giỡn cũng làm cô bực mình. 

Chấp nhận cuộc sống nhộn nhịp ở thành phố này đã hơn ba tháng rồi . Thế nhưng chưa một lúc nào Ức Mi tìm được sự khuây khỏa trong tâm hồn. 

Sống trong gia đình họ Từ , cô cứ nơm nớp lo sợ một lúc nào đó , cô sẽ bị bại lộ về thân phận . Mọi người càng đối xử tốt với cô , cô càng cảm thấy ray rứt. 

Một ngày nào đó , họ biết được sự thật thì họ nhìn cô như thế nào đây ? Một đứa con gái gian dối ? 

Ức Mi cắn môi , lòng đầy ngổn ngang trăm mối . Cô trách coa xanh sao cho cô sinh ra trong gia đình họ Tô làm chi để cho kiếm làm người của cô chịu nhiều đau khổ và bất hạnh ? 

Cô đâu muốn gây cãi với Trung Nam làm gì . Nhưng vì bảo vệ những suy nghĩ của mình , nên Ức Mi đành xây cho mình cái vỏ bọc. 

Tuy vậy , cô cũng vẫn sợ một ngày nào đó , lớp vỏ bọc kia cũng sẽ bị vỡ . Cô sợ Từ Trung Nam , sợ sự ân cần của anh , sự quan tâm của anh và sợc cả ánh mắt cuả anh khi nhìn . Nó như thiêu đốt cả trái tim non nớt của cô. 

Tô Ức Mi không cứng rắn, không bản lĩnh như mọi người nghĩ đâu . Nếu cái vỏ bọc kia bị phá vỡ , thì trong con người của Tô Ức Mi là cả một sự yếu đuối. 

Cho nên lúc nào Ức Mi cũng phải ngụy trang cho mình , dù rằng đó không phải là cách hay. 

Cô quá mệt mỏi khi phải luôn đi ngượi lại với suy nghĩ của mình . Cãi vã rồi cũng chánh , chắc cô phải rời khỏ nhà họ Từ thôi . Nếu không , cô sẽ bị điên lên mất. 

Ức Mi thẫn thờ đứng giữa dòng người xuôi ngược , đến tiếng gọi của San Dung mà cô cũng không nghe thấy. 

– Ức Mi ! 

– … 

Rồi cái đập tay mới làm cô giật mình : 

– Ra rồi à ? 

– Bạn không sao chứ ? 

Ức Mi lắc nhanh : 

– Không sao. 

– Thế sao mình gọi mà bạn không nghe ? 

– Chắc có lẽ ồn quá. 

Tạm hài lòng với lời giải thích của Ức Mi , San Dung giục : 

– Đừng đứng ở đây nữa . Lên xe đi , nắng lắm. 

Xe chạy được một quãng , San Dung hơi quay ra sau : 

– Ức Mi xem mình là bạn chứ ? 

– Bạn đang nghĩ gì mà hỏi mình câu ấy ? 

– Nếu Ức Mi xem mình là bạn thì từ nay , hãy chia sẻ với mình đi . Đừng giữ tâm sự riêng mình , nặng nề lắm. 

Ức Mi vu vơ : 

– Bạn khéo nghĩ , mình có tâm sự gì đâu. 

– Chơi với bạn không lâu , nhưng mình có thể hiểu được đôi chút về bạn . Con người của bạn có rất nhiều bí mật , nhưng nếu bạn không thích bật mí thìm mình không khám phá đâu. 

Ức Mi tròn mắt ; 

– Do đâu bạn nói vậy ? Suy đoán ? 

– Ánh mắt và tiếng thở dài của bạn đã nói lên tất cả . Ức Mi ! Mình rất sẵn sàng những lúc bạn cần. 

Ức Mi cảm động : 

– Cám ơn San Dung . Lâu lắm rồi mình mới tìm được một người bạn quan tâm mình như thế . Nhưng có những việc mình chưa thể thích ứng , mong bạn thông cảm. 

– Mình hiểu mà. 

San Dung vui vẻ : 

– Hôm nào có thời gian nhiều hơn , mình sẽ đưa bạn về quê thăm ngoại mình. 

– Ở đâu ? Xa lắm không ? 

– Long Khánh . Nơi ấy , trái cây rất là nhiều . Vườn rộng , chúng ta tha hồ mà quậy. 

– Chỉ mới nghe nói thôi , mình đã thấy thích rồi . Được , mình hứa . Hôm nào chúng ta sẽ đi. 

– OK. 

Ức Mi nhìn mông lung . Cô thấy phía trước là bầ trời nên tạm gác mọi chuyện phiền não . Với cô , niềm tin vẫn còn tồn tại , nên cô không muốn đánh mất nó. 

Xe San Dung dừng lại , cô vẫy chào bạn rồi lách người qua cổng để vào nhà. 

Những bước chân cô nhẹ nhàng giống như một tên trộm . Dù đây là buổi trưa , cô cũng sợ làm kinh động mọi người , vì cô đã đi học về không đúng giờ. 

Vào đến phòng khách , không khí yên lặng cho thấy mọi người đang nghỉ trưa. 

Đỡ khổ ! Ức Mi rón rén về phòng mình . Chưa kịp thở phào thì cánh cửa phòng bật mở . Trung Nam hiện ra nơi cửa với khuôn mặt lạnh lùng. 

Dùng tay khóa trái cửa , Trung Nam tiến dần đến phía Ức Mi . Cô bé lùi vào tường lo sợ : 

– Ông làm gì vậy ? 

– Cô nghĩ tôi làm gì ? 

Trung Nam nắm lấy tay Ức Mi , kéo về phía mình : 

– Cả buổi sáng nay , cô đã đi đâu ? 

Lạ chưa ! Tại sao hôm nay ông ta lại quan tâm đến việc đi đứng của mình nhỉ ? Việc đưa đón đang là một cực hình , mình tự do không phải là điều mong muốn của ông ta sao ? 

Nhìn khuôn của ông ta cho thấy , ông ta đang rất giận ? Chẳng phải mọi người đều có quyền tự do riêng sao ? 

Ức Mi mím môi , nghênh mặt : 

– Tôi đi đâu , làm gì cũng đâu cần báo cáo với ông . Ông có thấy ông quá xâm phạm đến quyền cá nhân của người khác không ? 

– Bà nội tôi đã gởi cô lại đây. 

– Dù cho là vậy , ông cũng không có quyền hạn chế sự tự do của tôi . Với lại , dù sống trong nhà này , tôi vẫn biết nguyên tắc và sự lễ phép . Đi thưa về trình . Sự đi lại của tôi không làm ai lo lắng cả. 

– Cô chỉ giỏi lý sự. 

– Xin lỗi , dù ông là người quản lý tôi , nhưng nếu ông không đúng thì ông không nghe.

Ức Mi chọc tức : 

– Trung Nam này ! Ông không nên xem tôi là một đứa trẻ lên ba . Năm nay , tôi đã mười tám tuổi rồi . Hôm nay , tôi chỉ đến thăm một người bạn thôi . Tôi đâu có theo băng nhóm quậy phá đâu mà ông nổi giận lên như vậy. 

Trung Nam nghiến răng ; 

– Nếu cô thật sự tệ hại như vậy , thì tôi không nhẹ tay đâu . Liệu mà tránh xa đi. 

– Tôi biết rồi . Tôi cũng báo cho ông rõ , tôi không phải là đứa dễ ăn hiếp. 

Ức Mi khoanh tay : 

– Sao hả ? Ông còn muốn biết gì nữa không ? Thú thật , tôi đang muốn nằm nghỉ đây. 

Trung Nam lẩm bẩm : 

– Không hiểu những người trong nhà này yêu mến cô ở chỗ nào nữa ? Con gái gì đâu mà ngang tàng , bướng bỉnh không thể tưởng. 

– Ông biết họ mến tôi ở chỗ nào không ? Vì tôi không làm cho họ buồn , tôi thích sự giản dị chân thành , không phô trương . Với lại tôi cũng không biết nịnh hót nữa. 

– Cô… 

– Sao ? 

Trung Nam ghìm cô bé : 

– Cô có dám chắc là không gian dối không ? Nhớ đừng bao giờ cho tôi lật tẩy của cô nghe . Lỡ hiện tại đã sai thì nên thức tỉnh , tôi sẽ khoan hồng cho. 

Ức Mi liếc ngang ; 

– Ông đừng phủ đầu là làm lung lay niềm tin của tôi . Tôi không lừa dối ai nên không cần phải sợ. 

– Tốt. 

– Nè ! Tôi cảnh cáo một lần nữa . Ông nên tránh xa tôi đi , càng xa càng tốt. 

– Cô bị bệnh truyền nhiễm à ? 

– Còn hơn thế nữa . Tôi sợ những cái đáng yêu của tôi làm cho ông yêu tôi thì đau khổ lắm. Vì tôi không bao giờ yêu ông.

– Chúa ơi ! 

Trung Nam muốn té ngửa . Đúng là con bé ăn nói bạt mạng , không sượng sùng gì hết. 

Cũng may anh mới định thôi . Nếu không thì tiêu tùng cả đời trai anh rồi. 

Ức Mi nheo mắt : 

– Ông đã yêu tôi rồi ư ? Đáng tiếc thật đó. 

Trung Nam biện hộ : 

– Bộ lúc nãy tôi giận dữ với cô , vì tôi có tình cảm với cô sao ? Nằm mơ đi . Tôi chỉ sợ cô bị tên lưu manh nào đó gạt thì khóc hận. 

Ức Mi trề môi : 

– Muốn gạt thì cũng phải lựa người để gạt . Bộ khuôn mặt này dễ gạt lắm sao ? Tuy tôi không phải là người ở đất đô thành này , nhưng tôi cũng biết nhìn người và phân biệt đấy. 

– Vậy sao ? 

Ức Mi hất cao mặt : 

– Ông cứ chống mắt mà coi đi . Con trai thất bại dưới tay tôi dài dài đấy. 

Trung Nam lắc đầu : 

– Con người gì không một chút khiêm tốn . Cô không nghe câu “núi này cao còn có núi kia cao hơn” sao ? 

– Nghe chứ . Không phải ông đã từng nói niềm tin là chiến thắng sao ? Và tôi tin vào chính tôi. 

Trung Nam chống cằm : 

– Cô giỏi lắm . Tôi nghĩ sau này cô nên thi vào trường luật . Miệng lưỡi của cô có thể chuyển bại thành thắng. 

– Không . Tôi sẽ thi vào trường kinh tế , để sau này thử sức với ông , tìm đối thủ chứ . Tôi nhất định không thua ông. 

– Tôi sẽ chờ. 

Ức Mi nghiêng đầu : 

– Tôi hỏi ông một câu . Ông có người yêu chưa vậy ? 

Trung Nam trừng mắt : 

– Có hay không có đâu liên quan gì đến cô. 

Ức Mi cười nhẹ : 

– Không liên quan thật . Nhưng tôi có đôi điều khuyên ông… Chọn người yêu phải chọn cho thật hiền để dễ ăn hiếp . Đừng giống như tôi , phải cãi vã mệt mỏi lắm . Thứ hai cũng đừng xinh gái quá , mắc công phải theo giữ , ghen tương làm đầu óc rối tung . Thứ ba… 

Trung Nam nạt : 

– Thôi đủ rồi . Cô đừng có lộn xộn nữa . Thôi không muốn thấy tình trạng như hôm nay tái diễn. 

– Tôi cũng không muốn thấy ông thẩm tra tôi không trong vai trò gì cả. 

– Cô đừng tưởng mình giỏi . Bà nội đã lên tiếng thì cô ở dưới quyền kiểm tra của tôi . Từ nay , dù cô nghỉ tiết sớm cũng phải báo cho tôi . Tôi không đến được thì tài xế đến đón . Bỏ giấc mộng lang thang đi . Chướng mắt nhất là ngồi sau lưng một thằng nhóc đi chung , dung dăng dung dẻ trên phố. 

Ức Mi bực tức : 

– Ông đừng có độc đoán. 

– Tôi nói được là tôi làm được. Hãy nhớ lấy lời tôi – Trung Nam bỏ đi ra ngoài sau câu nói. 

Ức Mi giậm chân với theo : 

– Ông đừng có vô lý. 

Cô buông người xuống nệm, cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Tại sao có liên quan đến dòng họ Từ chi vậy ? Phải chăng đây là định mệnh ? Ông nội đã có ý gởi gấm và trời xui khiến cô đến ngay gia đình họ Từ. 

Chán nản với những gì ngụy tạo, cô chỉ muốn trở lại với chính mình. Và đến lúc đó, điều gì sẽ xảy ra ? 

Khép nhẹ mắt, Ức Mi đi vào giấc ngủ không thảnh thơi. 

Không biết thời gian là bao lâu, Ức Mi giật mình thức giấc thì trời đã xế chiều. Theo phản xạ tự nhiên, cô đủa mắt nhìn đồng hồ. 

– Ối trời, đã năm giờ chiều rồi ư ? Như vậy cô đã ngủ một giấc suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Hư quá là hư rồi. Phen này, bà cụ và dì Hân lại tưởng mình đi chơi tới chiều cho mà xem. 

Lật đật ngồi dậy, Ức Mi phóng nhanh xuống giường. Làm vài động tác cho thoải mái, cô tìm cho mình bộ đồ ngắn rồi đi vào nhà tắm. 

Gì thì gì, sạch sẽ trước cái đã. 

Ức Mi không phải là rùa bò nên cái gì cũng rất là nhanh. Sau khi thoải mái với bộ đồ mặc nhà, Ức Mi mở cửa phòng đi xuống lầu, và cô cũng đã quên rồi cuộc cãi vã lúc trưa với Trung Nam. 

Vừa đặt chân xuống bậc thang thứ nhất, nghe ồn ào ở phòng khách, cô tò mò ghé mắt xem. 

Ở bộ ghế salon sang trọng, ngoài bà cụ, dì Hân, Trung Nam ra còn có thêm ba người lạ. Một cô gái xinh đẹp trong bộ váy ngắn màu kem. Một người đàn ông cũng lịch sự trong phong cách của những người làm việc. Và … 

Ức Mi dụi mắt liên tục … nếu cô đoán không lầm, người đàn ông ngồi đối diện với Trung Nam là Du Chí Tường, con trai của vị luật sư Du Chí Tâm ở Đà Lạt. Sao ông ta có mặt ở nhà này nhỉ ? Chẳng lẽ ông ta là bạn của Từ Trung Nam sao ? Như thế thì cái việc bấy lâu nay cô lo lắng đã đến rồi. 

Ức Mi dựa người vào lan can cầu thang, mà nghe lòng rối bời. Nếu Chí Tường mà gặp mặt cô ở đây thì coi như bể hết. 

Bây giờ phải làm sao đây ? Rời khỏi nơi này cũng không được, đối diện thì không haỵ Đầu óc của Ức Mi bỗng dưng trống rỗng không nghĩ được gì. Cô quay trở lên, mặc cho mọi người ở phòng khách rôm rả câu chuyện. 

Bà cụ hỏi Chí Tường : 

– Cháu có về Đà Lạt thường không ? 

– Dạ cũng thường. Cháu còn ba mẹ Ở trên ấy. 

– Bà nghe Trung Nam nói, cháu ở gần biệt thự của dòng họ Tô ? 

– Cũng không gần lắm đâu, thưa bà. Từ nhà cháu xuống biệt thự dòng họ Tô khoảng ba cây số. 

– Thế cháu có biết gì về ông Tô Tịnh và dòng họ Tô không ? 

– Cha cháu chỉ mới làm việc cho ông cụ Tô Tịnh khoảng mười năm naỵ Gia đình cháu thọ Ơn gia đình ông cụ rất nhiều. Nếu không có ông cụ, gia đình cháu không được như ngày hôm nay đâu. Những chuyện gì trước kia của gia đình họ Tô, cháu không biết và thậm chí những lời đồn từ bên ngoài, cháu cũng không tin. Biệt thự “Tô Bình” có yên tĩnh thật, nhưng không lạnh lẽo. Nó là khung cảnh cho những cuộc sống ẩn dật, không tranh giành đua chen. Ông cụ Tô Tịnh chọn cuộc sống lặng lẽ cho tuổi già, ông rất tốt và giàu lòng yêu thương. Tình cảm ông dành cho đứa cháu nội duy nhất, cháu không sao diễn tả. 

– Cháu có gặp điều gì đáng nghi ngờ trong ngôi biệt thự không ? 

Chí Tường lắc đầu : 

– Ông cụ xem cha con cháu như người nhà mỗi khi đến chơi, nên cháu cũng được tự do lắm. Cháu tham quan tất cả các nơi, hoàn toàn không có gì như lời đồn. 

Bà cụ nhíu mày : 

– Không có gì. Thế sao đứa cháu nội duy nhất lại bỏ nhà ra đi không một lời nhắn gởi ? 

– Cháu nghĩ …. câu chuyện nào cũng có sự thật của nó cả. Mà muốn biết thì chỉ còn cách về Đà Lạt gặp bà và ông quản gia thôi. Cháu còn nhớ lời của ông cụ viết cho ba cháu trước khi từ giã cõi đời. Ông cụ có nhắc đến câu chuyện của mười tám năm mà ông đã chôn kín. Ông luôn nói ông là người có lỗi. Ông còn yêu cầu ba cháu tìm cho được bà để gởi gấm đứa cháu nội của mình. 

Trung Nam chen vào : 

– Chẳng lẽ câu chuyện của mười tám năm trước có liên quan đến cuộc đời của cô cháu gái có cái tên Ức Mi sao ? Cô bé đã tìm ra được bí mật nào đó nên mới bỏ nhà ra đi. 

– Nếu đúng như thế thì việc tìm kiếm cô bé không dễ dàng đâu. 

Bà cụ thở dài : 

– Thật là khó đấy. Ta không tin ông Tô Tịnh có thể làm những chuyện có lỗi với con cháu mình. Bây giờ, việc trước tiên cần làm là về Đà Lạt gặp luật sư Tâm, rồi đến biệt thự gặp hai người còn lại, sau đó mới tìm kiếm người. 

Bảo Uyên đề nghị : 

– Chúng ta đăng báo xem, bịa ra một lý do nào đó. Tôi tin sẽ tìm ra cô bé của dòng họ Tô thôi. 

Thế Khiêm hưởng ứng : 

– Cách này hay đấy. Tôi tán thành. 

Bà Hân lên tiếng : 

– Nghĩ thử xem, cô bé kia còn quan tâm đến một người nào nữa. Nếu đăng báo tìm hay công khai tài sản thì cô bé sẽ không ra mặt đâu. 

Trung Nam tán thành : 

– Mẹ nói phải. Nếu ham muốn tài sản, thì cô bé sẽ không ra đi. 

Bà Hân quay sang Chí Tường : 

– Cháu từng gặp cô bé chứ ? 

– Thưa vâng, cô bé dữ dằn không thể tưởng và cũng có cái tên rất ấn tượng Tô Ức Mi. 

Trung Nam lẩm nhẩm : 

– Ức Mi … Ức Mi …. Chẳng lẽ tên cùng tên sao ? 

Chí Tường chau mày : 

– Mày nói tên trùng tên là sao ? Chẳng lẽ mày có gặp cô gái nào cũng có cái tên Ức Mi ? 

Không vội trả lời bạn, Trung Nam quay sang hỏi bà Hân : 

– Ức Mi mang họ gì hả mẹ ? 

– Mẹ không rõ nữa. Con hỏi bà nội xem. Ơ, nhưng con làm hồ sơ nhập học cho Ức Mi chẳng lẽ con không biết ? 

– Thú thật, con không để ý nữa. 

– Thiệt là … 

Chí Tường ngơ ngác : 

– Bác và Trung Nam đang nói tới Ức Mi nào vậy ? Cái gì mà có hồ sơ nhập học trong này ? 

Trung Nam giơ tay : 

– Chuyện rất là dài dòng. Số là bà nội tao có nuôi một đứa cháu tên Ức Mi, năm nay mười tám tuổi rồi. Bà muốn cô bé tiếp tục học, nên tao lãnh trách nhiệm giúp cô bé tìm trường học lại. 

– Cô bé hiện giờ đang sống ở đây à ? 

– Ừ. 

Một tia hy vọng lóe lên, Chí Tường nói : 

– Đâu, mày gọi cô bé xuống đây, tao biết mặt Tô Ức Mị Không chừng ông trời xui khiến cho chúng ta khỏi nhọc công tìm kiếm. 

– Ừ nhỉ. 

Trung Nam vừa đứng lên thì bà Hân đã ngăn lại : 

– Ức Mi không có nhà đâu. 

– Cô bé đi đâu nữa rồi ? 

– Ức Mi có xin mẹ đi chơi với mấy người bạn đến giờ vẫn chưa về. Mẹ đang lo đây. 

Trung Nam trấn an : 

– Nếu Ức Mi có đi ra ngoài vào buổi chiều này sau thì con không biết. Chứ Ức Mi về rồi mẹ à. 

– Về lúc nào ? 

– Trưa, lúc mọi người đang ngủ. 

– Vậy mà mẹ tưởng … nhưng sao giờ này con bé không xuống nhà ? Đâu, con lên gọi con bé xem. 

Bà cụ nãy giờ im lặng theo dõi đối thoại của mọi người. Bà có linh cảm Tô Ức Mi đang ở gần bên bà chứ không xa. 

Nếu đúng Ức Mi chính là đứa cháu duy nhất của ông Tô Tịnh, thì bà phải tìm hiểu tại sao con bé lại bỏ nhà ra đi. Trong ngôi biệt thự ấy còn đang cất giấu bí mật gì. 

Bà phải nhanh chóng bảo Trung Nam về Đà Lạt, nhưng tuyệt đối không thể để cho con bé Ức Mi biết. Nếu không, con bé lại ra đi trong im lặng nữa. 

Nhất định một sự thật nào đó của dòng họ Tô bà phải biết. Có như thế mới giúp được Ức Mi quay về. 

Nghe được tiếng bước chân, Ức Mi giật mình. Nhìn thấy Trung Nam đang đi lên, cô quay đầu bỏ chạy nhanh về phòng mình đóng chặt cửa lại. 

Linh cảm cho biết là mọi người đang nghi ngờ về thân phận của cộ Nếu Trung Nam lên gọi cô xuống thì mọi việc sẽ sáng như ban ngày, vì Du Chí Tường cũng đang có mặt ở dưới ấy. 

Không được, phải tìm cách nào thôi. Ức Mi chuồi người xuống giường, cô ngụy trang là người đang ngủ. Chăn thì đắp ngang bụng, tay thì ôm gối. Có tiếng gõ cửa, cô vờ như không nghe thấy. 

Nhưng không chỉ dừng lại ở đấy, tiếp theo là tiếng mở cửa, rồi tiếng bước chân đến gần. Ức Mi nín thở, trái tim thì đập liên hồi vì sợ bị phát giác mình đang giả vờ ngủ. 

Có tiếng chép miệng : 

– Khuôn mặt vô tư trẻ con này mà dữ dằn không thể tưởng. Ức Mi , đến bao giờ chúng ta mới không còn gây nhau nữa ? Tại sao lúc nào em cũng bướng bỉnh chống đối tôi ? Em có biết …. 

Trung Nam kịp dừng lại, anh thở dài như đang tiếc nuối : 

Ức Mi lắng nghe tiếng đóng cửa, rồi dừng bước rồi tiếng bước chân xa dần mới thở phào nhẹ nhõm. 

Cô bật ngồi dậy nhíu mày nhớ lại những lời nói của Trung Nam. Ông ta muốn gì đây ? Tại sao lại buông lời khó hiểu ” em có biết” mà biết cái gì nhỉ ? 

Lắc đầu, Ức Mi không muốn nghĩ nữa. Bỗng dưng cái bụng lại sôi lên. Đói thật, nhưng không thể xuống bếp rồi. Phen này phải chịu trận ở đây thôi. 

Ức Mi ngán ngẩm : 

– Không biết đến bao giờ mọi người mới ra về nữa ? 

Trung Nam trở xuống, anh so vai : 

– Ức Mi đang ngủ ngon, tôi không muốn đánh thức cô bé. 

Bảo Uyên nhìn đồng hồ : 

– Giờ này đã quá trễ để gọi là giờ trưa. Cô bé thường ngủ vậy sao anh Nam ? 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+