Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Sương mù lúc bình minh – Chương 22:Mùa hạ thanh bình 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lý Mộc Trừng ngồi trong phòng Trần Tử Dữu nghe một đĩa nhạc họ mới mua hai hôm trước, cùng ngẩn người yên lặng nhìn chằm chằm vào hộp hoa lan.

“Lê Hiên thiếu gia đáng lẽ tuần sau mới về, có ai ngờ anh ấy lại về sớm vậy đâu.”

Cái tên làm Trần Tử Dữu đang ngồi bất động một lúc lâu thoáng cựa mình. Cô hỏi: “Hôm qua là anh ta đưa chị về hả?”

“Cha mẹ đi đón chị về.”

“Ờ.”

“Hôm qua chị gặp anh ấy chưa? Anh ấy có khỏe không? Có phải so với hai kẻ đáng ghét kia đẹp trai hơn nhiều đúng không?” Lý Mộc Trừng hỏi dồn dập.

“Hôm qua tối quá chị không nhìn rõ hình dáng anh ta.”

“Ôi.” Cô bé thất vọng.

“Em có hình anh ta không?”

Thật ra cô đã thấy rất rõ. Khuôn mặt sống động ấy gần cô trong gang tấc, cô còn cho là mình nhất thời hoa mắt sinh ra ảo giác.

“Anh ấy bình thường không chịu chụp ảnh, có muốn chụp lén cũng không được.” Lý Mộc Trừng cau mày, đột nhiên từ trên ghế nhảy dựng lên, mở cửa chạy ra ngoài, “Chị chờ em xíu, em có cái này.”

Một lát sau, cô bé hấp tấp đẩy cửa chạy vào: “Đây là cái duy nhất em có, hơn mười năm trước rồi nhưng hình dáng anh ấy không hề thay đổi.”

Ảnh chụp đã lâu, đứng trước bảng hiệu khắc tên của ngôi trường có hàng trăm năm lịch sử nổi tiếng nhất nước này là một thiếu niên tuấn tú, mặc đồng phục với huy hiệu trường, thần thái phấn khởi, ngọc thụ lâm phong. Thế nhưng khuôn mặt và thần sắc ấy vô cùng thân quen.

“Anh ta tốt nghiệp trung học ở đây?”

“Đúng ạ, rất giỏi đó nha.”

Tử Dữu im lặng úp bức ảnh lại, cẩn thận trả cho Lý Mộc Trừng: “Chị hơi chóng mặt, muốn ngủ một chút.”

“Vậy em ra ngoài trước, chị nghỉ ngơi đi.” Trước khi đi còn quay lại nhìn hộp hoa lan, “Chị Tử Dữu, hoa này cho em vài bông nhá? Lần trước em chỉ muốn hái vài bông nhưng người làm vườn không cho.”

“Nếu thích em cứ lấy hết đi.”

“Như vậy sao được, đây là của Lê Hiên thiếu gia tặng chị mà, bạn gái trước kia của anh ấy đều chẳng được nhận hoa đâu.”

“Chị bị dị ứng với phấn hoa, em giúp chị mang hết đi.”

“Vâng, cả thiếp cũng cho em luôn hả? Lần đầu tiên em thấy anh ấy ghi tiếng Trung đấy.”

Đêm đó, Trần Tử Dữu tỉnh lại từ cơn mơ, uống chút nước rồi đến bên cửa sổ ngắm sao cả nửa tiếng, lại lấy cuốn tiểu thuyết dày bên giường cô dùng để ru ngủ mở ra xem nhiều trang mới có chút buồn ngủ, trong mơ cô lại thấy những chuyện trước đây.

Sáng sớm hôm sau, Lý Mộc Trừng và bạn học tụ tập, Lâm Lâm rủ Trần Tử Dữu đi cùng lên trấn trên mua đồ.

Thị trấn nhỏ còn giữ nguyên dáng dấp tự nhiên, nhà xây bằng gạch, đường lát đá xanh, dọc đường hoa tươi nở rộ, có người ngồi chỗ mát mẻ nhàn nhã uống rượu nói chuyện phiếm.

Lâm Lâm là một người phụ nữ tính tình hoạt bát, dọc đường đi nói cho Trần Tử Dữu biết không ít chuyện về nơi này và những chuyện lạ lùng, cũng nói tới Chu gia thần bí đó.

Bà nhắc tới Chu đại thiếu gia nổi tiếng kia: “Cậu ấy là cháu đích tôn của lão phu nhân, được lão phu nhân tự tay nuôi dưỡng. Tính cách cậu ấy khác người, khó hiểu nhưng đối với chúng tôi rất tốt, không tự cao tự đại.”

Hai người hiều nhu yếu phẩm, còn có hai ba món đồ trang sức. Trong trấn mới mở một tiệm bán hàng độc, Tử Dữu cũng mua một chai nước hoa, mùi rất khó ngửi nhưng cái chai hình bầu rượu màu xanh lại được làm bằng pha lê tinh xảo và dễ thương. Lâm Lâm bị lừa mua phải một mẫu thiên thạch Tiệp Khắc nghe nói có thể chữa mệt mỏi và đau đầu, khảm trên một sợi dây chuyền bằng bạc cũ kỹ. Bà lập tức đeo dây lên cổ, cười nói Lý Từ gần đây hay đau đầu, có thể cho ông mượn.

Hai người lái xe về thì Lâm Lâm chợt nhớ tới phải đến nhà lớn ở trang viên để giao đồ.

Tử Dữu không muốn vào, chỉ vừa nghĩ có thể sẽ gặp lão phu nhân cô đã thấy sợ rồi. Lâm Lâm hiểu ý nên dừng xe ở sân sau, chỉ vào khu vườn nói: “Con có thể đi dạo, cảnh rất đẹp nhưng đừng đi xa quá, nếu lạc đường nhớ gọi điện cho dì. Lát nữa dì sẽ đến tìm con.”

Trần Tử Dữu chậm rãi đi dọc theo một con đường lát đá cuội. Sau tòa nhà to này, hoa viên và cây cảnh được bài trí lộn xộn khác lạ, không hoàn toàn giống khu vườn phương tây vừa nhìn đã thấy hết, lại có kiểu cổ điển, ý vị của khu vườn Trung Quốc, cảm giác này sao mà quen thuộc thế, dường như cô đã từng tới nơi này rồi.

Gió mang theo hơi lạnh đùa nghịch trước mặt, thổi đến một mùi hương thơm ngát, cô theo hướng gió bước tới thì thấy một hồ sen. Đá cuội xây thành một hồ sen hình bán nguyệt cũng không lớn hơn hồ bơi bao nhiêu, nước hồ trong vắt, lục bình và lá sen chen lẫn, những đóa sen trắng duyên dáng yêu kiều.

Một trận gió lại vờn qua, phiến lá sen liền hóa thành từng đợt sóng lục sắc lay động, những cành sen trắng bỗng hóa thành những cô gái nhảy múa. Không biết có phải bởi hương hoa trong khu vườn mà cảnh sắc trước mắt phảng phất toát lên thứ ma lực mê ly, mộng ảo làm cô thất thần.

Khi cơn gió bất ngờ dừng lại, hồ sen cũng khôi phục sự thanh bình, người đang ngồi phía bên kia hồ không biết đã nhìn cô bao lâu.

Chu Lê Hiên thiếu gia lúc này đang ngồi phía đối diện, cách cô một cái hồ hoa sen, phong thái ung dung, vẻ mặt biến hóa. Anh mỉm cười với cô, mặc dù khoảng cách rất xa, khó thấy rõ được nhưng những đóa sen trắng như bị biến mất trong nụ cười của anh.

Cô hoàn toàn không để ý phía trước có người. Lá xanh hoa trắng theo gió chập chờn đã chắn mất tầm nhìn của cô.

Trần Tử Dữu đứng yên một lúc, sau đó chậm rãi vòng qua hồ sen đến bên cạnh anh. Đây là đất của anh còn cô lại là người tự ý xông vào. Anh có thể ngồi im bất động, cô cũng không thể làm như không nhìn thấy anh.

Cô chỉ nói một câu “Chào anh”, sau đó không nói gì nữa.

Người trước mặt này, tuy biểu lộ nhu hòa, ánh mắt bình tĩnh, bộ dáng gọn gàng vô hại nhưng quanh thân lại tràn ngập khí thế bức người.

Có lẽ vừa rồi cũng không phải là lá và hoa đã che mất bóng dáng của anh. Anh mặc áo sơ mi trắng, da tái nhợt đến trắng bệch, nét mặt an tường, ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu lên mặt anh hình thành các điểm sáng lưu động, phía sau anh là một hồ nước gợn sóng lăn tăn, cả người anh như đã hòa làm một với hoa sen, chẳng trách cô không thấy được.

“Mời ngồi, Lý tiểu thư.” Chu Lê Hiên ngẩng đầu chỉ phía đối diện, ngữ điệu lịch sự nhưng xa cách, “Cô đã khỏe chưa?” Trước mặt anh là một cái bàn đá trắng.

“Tôi họ Trần.” Trần Tử Dữu trả lời đúng mực.

Người ngồi nơi đó nhìn thẳng vào cô, ánh mắt của anh trong suốt như đang quyết định điều gì. Sau đó nét mặt của anh lại càng nhu hòa hơn, khi mở miệng thì lập lại lời anh vừa nói: “Mời ngồi, Trần tiểu thư.”

Đêm đó khi thấy anh, thần kinh của cô bị bóng tối tra tấn đã đến giới hạn, cô thật sự cho rằng mình nhìn thấy hồn ma của Giang Ly Thành nên kinh hoàng mà ngất xỉu.

Hôm nay gặp lại anh, Trần Tử Dữu lại cảm thấy như không phải. Màu da của Giang Ly Thành luôn khỏe khoắn chứ không tái nhợt như vậy, còn nụ cười của anh luôn lạnh lùng, nghiêm nghị không có độ ấm. Còn người trước mặt cô đây, đôi mắt có ánh cười rồi chậm rãi lan đến lông mày và khóe môi, nhẹ nhàng biến mất.

Thật sự giống hay không cô không đoan chắc được. Khi Giang Ly Thành còn sống, cô chưa bao giờ nhìn kỹ anh, cũng chưa từng có tấm ảnh nào của anh, sau khi anh ra đi, cô càng cố gắng không nghĩ đến anh nữa. Người đó trong mắt cô chỉ còn lại một hình bóng, một hình bóng rõ ràng không cách nào biến mất được nhưng khuôn mặt lại nhạt nhòa.

Cô còn nhớ lần đầu gặp gỡ anh vẫn là bộ dáng ấy, áo trắng phiêu diêu, thần sắc thanh tĩnh lạnh nhạt, môi khẽ nhếch lên, một nam sinh ngũ quan góc cạnh rõ ràng. Giang Ly Thành sau này, cho dù cô không cố gắng ghi nhớ nhưng trong tâm trí cô, hình dáng anh đã không còn giống lần gặp gỡ đầu tiên ấy nữa.

Người đàn ông đang ngồi trước mặt cô lại đột nhiên khiến cô nhớ tới đêm trăng 10 năm trước, ánh mặt trời rực rỡ và ánh trăng sáng ngời đêm đó, người thanh niên thanh khiết đang tắm mình dưới nắng mai và người dưới bóng trăng năm đó.

Trần Tử Dữu không ngồi xuống, chỉ nói: “Cám ơn hoa của anh.” Sau đó lặng lẽ lui về sau cho đến khi không thấy anh nữa.

Tình huống càng lúc càng kỳ quặc thì Lâm Lâm kịp thời chạy tới: “Tử Dữu, hóa ra con ở đây. Chào buổi trưa, Chu tiên sinh. Cậu có vẻ tốt hơn rồi.”

Chu thiếu gia khôi phục biểu tình lúc trước, thanh tĩnh, lãnh đạm: “Khá hơn rồi, cám ơn thím.”

“Đây là Trần Tử Dữu tiểu thư. Tử Dữu, đây là Chu Lê Hiên tiên sinh.”

“Cháu và Trần tiểu thư đã biết nhau.”

“Vậy sao?” Lâm Lâm nhìn Trần Tử Dữu nãy giờ vẫn im lặng, cũng không biết nên nói gì nên cô cúi đầu nhìn sợi dây chuyền mới của mình, nghịch nghịch một chút.

“Dây chuyền của thím nhìn rất hay.” Chu thiếu gia tựa hồ cũng nhìn ra tình cảnh của cô, hạ mình nói.

“Cám ơn. Chủ tiệm nói đây là mảnh thiên thạch đến từ ngoài không gian đó.”

Chu thiếu gia cười nhẹ: “Thím nên đi trả lại đi, còn có thể mắng ông ta một trận và yêu cầu bồi thường gấp đôi nữa. Đây chỉ là một khối thủy tinh bình thường thôi.”

Trần Tử Dữu ngẩng mạnh đầu lên, quét mắt về phía anh nhưng sắc mặt người đó vẫn không có gì khác thường.

Lâm Lâm kinh ngạc: “Cậu chỉ nhìn liếc từ xa như vậy!”

“Cháu đảm bảo, cái này không phải thiên thạch gì cả.” Chu thiếu gia ung dung nói

Ánh mắt của anh chạm mắt Trần Tử Dữu. Hai người giằng co một lúc cho đến khi trong mắt vị Chu thiếu gia kia ánh lên một tia nghi hoặc, anh hạ mắt xuống, nhẹ nhàng giơ tay lên, một người hầu yên lặng xuất hiện phía sau anh.

Anh khẽ khom người chào hai người phụ nữ: “Tôi phải đi trước. Hoan nghênh hai người thường xuyên đến đây.”

Anh nói khiêm tốn nhưng vẫn chưa đứng lên.

Trần Tử Dữu cũng cúi chào anh, kinh ngạc nhìn thấy người hầu đẩy anh xa dần hồ sen. Thì ra anh nãy giờ đang ngồi trên xe lăn.

Nhưng cô có thể khẳng định đêm hôm đó, rõ ràng anh không hề đi xe lăn, cũng không dùng nạng chống.

Lâm Lâm ngồi tìm trên internet một lúc lâu, sau khi đối chiếu nhiều bức ảnh, không thể không chấp nhận cái khối thiên thạch bà mua phải đó chỉ là một khối thủy tinh bình thường nhưng bà làm theo những gì trên mạng nói, dùng đến kính lúp tinh tế để xem xét thật lâu mới kết luận được.

“Kỳ lạ. Lê Hiên vừa rồi cách chúng ta cả mét, mà còn như chỉ liếc qua. Sao cậu ấy có thể biết được thế nhỉ? Tử Dữu? Tử Dữu?”

“Chân anh ta làm sao vậy ạ?” Sau khi trở về từ hoa viên, lòng Trần Tử Dữu không yên, đột nhiên cô hỏi.

“Tai nạn xe, thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng không còn.”

Có chút nghi hoặc nổi lên trong lòng, cô kiềm nén: “Thật là bất hạnh.”

“Xem như may mắn đó. Nghe Lý Từ nói, thương thế của cậu ấy rất nặng, lại còn sống được như vậy thật là kỳ tích. Cậu ấy hôn mê đã hơn một năm, bác sĩ nói có thể không bao giờ tỉnh lại, cho dù có tỉnh cũng có thể trở nên khờ dại nhưng ba tháng trước, cậu ấy tỉnh lại thì chỉ mất trí nhớ thôi. Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng quả thực có thể xem là kỳ tích.”

“Mất trí nhớ? Đã hơn một năm?” Trần Tử Dữu vô thức lập lại hai câu đó, những dấu hiệu kỳ quái cứ xoay tròn cực nhanh trong đầu cô: “Lần trước dì nói cháu của lão phu nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở trong nước chính là anh ta sao?”

“Đúng vậy, chuyện xảy ra vào mùa xuân năm ngoái.” Lâm Lâm nói.

Trần Tử Dữu bóp trán, mạch máu hai bên thái dương cô đang chảy kịch liệt: “Dì thật sự đã biết anh ấy rất nhiều năm? Rất thân thuộc?”

“Đúng vậy, từ khi cậu ấy còn là một đứa trẻ. Cha mẹ dì trước kia đều làm việc cho Chu gia nên dì cũng lớn lên tại Chu gia. Trước khi cậu ấy đi học đại học, mỗi ngày dì đều gặp cậu ấy.”

Lý Mộc Trừng nghe nói Chu thiếu gia yêu quý của cô bé đã về nhưng vẫn chưa có cơ hội gặp anh. Cô đến nhà lớn vài lần nhưng chỉ được thoáng nhìn thấy anh, cô bé cảm thấy hết sức tiếc nuối, ở trước mặt Trần Tử Dữu nhắc đi nhắc lại tên anh nhiều lần, kể không ít chuyện ngày trước.

Trước đây, Trần Tử Dữu từng nghi ngờ nhưng khi nghe những chuyện cũ của Chu Lê Hiên tiên sinh thì suy nghĩ của cô bỗng có vẻ hoang đường và buồn cười.

Lý Mộc Trừng cực kỳ mong mỏi được gặp Lê Hiên thiếu gia thì không được gặp, Trần Tử Dữu hoàn toàn không muốn gặp nhưng một ngày lại có thể thấy anh hai lần. Xác suất này thì quá nhiều rồi.

Sáng sớm, cô đang một mình dạo bước trong vườn nho. Mặt trời vừa lên, nhiệt độ ấm áp, không khí tươi mát, chim hót líu lo, nhành Sa Tử Yên xanh biếc ở ven đường rủ xuống tỏa hương thơm ngát.

Trong trang viên bài trí rất đẹp. Vườn nho cao thấp từng nhóm, có một con đường đá xanh thẳng tắp giữa những cây lớn cây nhỏ, còn có một mái che dài uốn lượn dùng để nghỉ ngơi và ngắm cảnh, trên đỉnh mái vòm và cột đá bằng cẩm thạch phủ đầy dây nho, trên mặt đất thì dùng những khối đá cẩm thạch xám ghép lại thành những hình thù trừu tượng.

Trần Tử Dữu thong thả bước từ mái vòm này sang mái vòm khác, ánh sáng bên ngoài đột nhiên chiếu vào mắt cô. Cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra thì thấy dưới ánh nắng, một người đàn ông đang đẩy Lê Hiên thiếu gia chậm rãi đi tới.

Cô không có chỗ tránh, đành phải đứng yên chờ họ đến gần để chào hỏi.

Khi tiến đến gần thì dù có ngồi xe lăn vẫn không giảm bớt nửa phần thong dong ưu nhã   của Lê Hiên thiếu gia, anh ôn hòa nói: “Chào, Trần tiểu thư. Cô cũng thích tản bộ lúc sáng sớm sao?”

Tản bộ? Ngồi xe lăn tản bộ?

“Không khí ở đây rất trong lành.” Trần Tử Dữu khô khan nói, sau đó thấy biểu hiện quá cứng nhắc lại cười một cái, hơi nghiêng người, lui về sau một bước, mắt nhìn vào bánh xe lăn và cả ngón tay thon dài của anh, không nhìn mặt anh cũng không nói chuyện, không có ý định tiếp tục nói bóng gió với anh.

Vì vậy Chu thiếu gia cũng gật đầu chào rồi đi qua cạnh cô.

Hai ngày trước, cô thật không nên ngốc nghếch mà nghĩ anh chính là Giang Ly Thành. Khi đó cô lại điên khùng cho rằng có lẽ Giang Ly Thành đã sống lại nên hai người mới giống nhau với nhiều chuyện trùng hợp đến vậy. Lúc ấy, cô không để ý giọng nói của hai người hoàn toàn khác nhau.

Giọng của Giang Ly Thành trong trẻo nhưng lạnh lùng, còn giọng của người này trầm thấp, khàn khàn, mang chút hấp dẫn, lại có chút mê hoặc.

Khí chất của hai người cũng không hoàn toàn giống nhau. Cô vẫn cảm thấy Giang Ly Thành như mặt trời lúc nhật thực toàn phần phát ra thứ ánh sáng sắc lạnh, u tối; còn Chu tiên sinh dù anh cũng lãnh đạm, xa cách nhưng lại giống như vầng trăng sáng trên bầu trời đêm.

Anh thật vô cùng giống Giang Ly Thành khi cô mới gặp gỡ.

Trần Tử Dữu vừa đi vừa cúi đầu nhìn mặt đất, theo đuổi suy nghĩ của mình, sau lưng có tiếng gió, bên cạnh cô người đàn ông vừa đẩy Chu Lê Hiên đang vội vàng bước đến, cười thật thà, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thiếu gia nói tiểu thư sau này đừng một mình đi dạo dưới giàn nho nữa.”

Thấy cô nghi hoặc, anh ta giải thích: “Bởi vì nếu có rắn trườn theo dây nho thì…”đồng thời dùng bàn tay làm động tác uốn lượn của rắn một cách đáng yêu.

Một cảm giác tê dại từ lòng bàn chân lên tới đỉnh đầu, Trần Tử Dữu khó khăn nói: “Cám ơn.”

Chàng thanh niên lại chạy đi. Trần Tử Dữu quay đầu đúng lúc vị thiếu gia kia cũng quay lại nhìn cô, mặt trời chiếu lên khuôn mặt anh khiến cô không thấy rõ nét mặt anh.

Buổi chiều cô lại đi bộ một mình. Vì trong lòng đã dè chừng nên nhanh chóng vượt qua vườn nho, theo một con đường rợp bóng cây thưởng thức phong cảnh xung quanh, càng đi càng xa, cuối cùng khi cô đã thấm mệt thì hoàn toàn không còn thấy bóng dáng nhà mình nữa.

Cũng may lần này cô nhớ được hướng về nhà, chỉ là chân đã rã rời, gót đau nhức, trên đường về nhà cô phải bước từng bước nhỏ, nhịp điệu chậm chạp, đi một chút lại phải dừng lại.

Cô vừa đi vừa nghĩ về chuyện phát sinh trong trang viên hoặc lãng mạn hoặc kinh hoàng như tiểu thuyết nước ngoài, không ngờ cũng có ngày cô lâm vào hoàn cảnh như vậy.

Khi một chiếc xe thắng két ngay bên cạnh thì cô đang thả hồn vào cõi hư vô nên bị làm giật mình, suýt nữa hét lên, quay đầu nhìn lại không ngờ Chu Lê Hiên tiên sinh lúc sáng còn đang ngồi xe lăn tản bộ bây giờ lại ngồi trên cỗ xe thể thao màu trắng ở vị trí tài xế.

“Trần tiểu thư có thể nể mặt để tôi đưa cô một đoạn đường không?” Chu Lê Hiên vui vẻ ấm áp nói, nét mặt chân thành.

Thật sự Trần Tử Dữu không có ý định lên xe nhưng trong mắt anh hiện lên vẻ trêu tức kỳ lạ, dường như nghĩ cô sẽ không dám lên mà cái điệu bộ xa lạ đó lại chẳng phải Giang Ly Thành rồi. Nghĩ vậy nên cô nói tiếng cám ơn rồi mở cửa xe leo lên. Chân cô thật rất đau, cô thà phản lại trái tim cũng không muốn ngược đãi chân mình .

Chu Lê Hiên lái xe rất ổn định, chậm rãi, anh không nói chuyện, tốc độ xe không nhanh hơn xe đạp là bao. Trần Tử Dữu đè xuống lòng hiếu kỳ muốn nhìn anh, cúi đầu nhìn chân cô.

Nhưng khi anh dừng xe trước cửa nhà Lý Từ thì không theo phép tắc thông thường mà giúp cô mở cửa xe, chỉ với sang mở dây an toàn cho cô.

Trần Tử Dữu cũng không theo phép tắc thông thường mà mời anh vào nhà ngồi, chỉ cung kính cúi đầu cảm ơn anh. Anh vẫy vẫy tay, định đáp lễ.

Khi họ đang khách sáo làm cả đống lễ tiết, chuẩn bị chính thức tạm biệt thì Lý Từ và Lâm Lâm vội vàng xuất hiện trước xe của anh.

Lâm Lâm cả kinh nói: “Ông trời của tôi, cậu còn dám đụng vào xe! Lại còn không mang theo điện thoại! Họ mà tìm được cậu thế này chắc lão phu nhân sẽ giết người mất!”

Chu Lê Hiên chỉ mỉm cười, giống như chính anh muốn vậy. Lý Từ chắn trước xe anh, ngăn cản anh lái đi. Anh nhíu mày: “Chú làm càn quá!”

Cuối cùng Lý Từ tự mình lái xe đưa anh trở về.

Sinh nhật của Lý Mộc Trừng nhận được cả núi quà của gia đình. Trần Tử Dữu tặng cô bé một bộ sườn xám thủ công, tơ tằm thượng hạng được vẽ hoa sen thủy mặc, tao nhã, hình vẽ dùng loại thuốc màu đặc chế do chính tay cô vẽ, được đặt trước nửa năm từ một tiệm trong nước. Đi kèm còn có một cặp hoa tai hình hoa sen bằng ngọc trai. Đây là món quà cô chính tay chuẩn bị vì cô em gái này vô cùng yêu thích bộ sườn xám Trương Mạn Ngọc mặc trong “Năm tháng tươi đẹp”, vì vậy cô đã đổi thành kích thước nhỏ hơn cho cô bé.

Lý Mộc Trừng rất thích bộ đồ này, ngay buổi sáng sinh nhật cô đã mặc nó, cả người cũng trở nên điềm đạm, tao nhã hơn, đứng cùng Trần Tử Dữu thì lại càng giống nhau.

Buổi chiều, khi cả nhà đang vội vàng chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật buổi tối thì chàng thanh niên thường đi bên cạnh Chu Lê Hiên đã đem lên hai chiếc hộp, một lớn một nhỏ đến: “Thiếu gia tặng quà sinh nhật cho Lý tiểu thư, còn cái này là thiếu gia tặng Lý phu nhân và Trần tiểu thư làm điểm tâm.”

Theo tập tục địa phương, họ liền mở hai hộp quà ra ngay. Quà của Lý Mộc Trừng là một vòng tay bằng ngọc phỉ thúy sáng trong, màu sắc rất đẹp. Cô bé liền đeo vào, cười hì hì nói với Trần Tử Dữu: “cái vòng này với bộ đồ chị tặng rất hợp, hai người thật là tâm linh tương thông đó nha.”

Trần Tử Dữu thiếu chút nữa bị sặc, nói nhỏ: “em dùng thành ngữ sai rồi.”

“Đúng mà.” Vừa nói cô bé vừa mở tiếp cái hộp còn lại, cười càng lớn hơn, “chính là tâm linh tương thông chứ còn gì nữa.”

Hộp tặng cho hai người là một món điểm tâm cầu kỳ như hàng thủ công mỹ nghệ tạo hình hoa sen, chính giữa điểm một màu vàng nhạt, từng cánh hoa trắng noãn được đặt trong hộp màu xanh, tỏa ra mùi hương thơm ngát.

Chàng thanh niên giải thích: “Sáng nay nhà bếp làm điểm tâm, thiếu gia nói sen năm nay nở rất nhiều nên nghiền một ít làm thành điểm tâm.”

“hoa sen? trong hồ ở vườn sau?” Lâm Lâm kinh ngạc.

“Dạ, thiếu gia nói nước rất sạch. Hôm nay hoa được hái hơn nửa rồi.”

Hai mẹ con cũng bị sặc.

Khi cậu ta đi khỏi, Lâm Lâm nói: “Thiệt tình, sao lại có người không biết thương hoa tiếc ngọc vậy chứ, ngày đó ngắm sen đến xuất thần như vậy hóa ra là đang nghĩ đến cái chuyện này!”

Lý Mộc Trừng nhớ tới những nhành hoa lan được Chu Lê Hiên cắt bỏ gốc để vào trong hộp, kết quả chỉ một ngày đã khô hết, vẻ mặt thán phục nói: “Lạt thủ tồi hoa (thủ đoạn tàn độc), thật giỏi. Lê Hiên thiếu gia làm chuyện gì cũng sáng tạo.” Nói xong vẫn không chịu buông tha Trần Tử Dữu, “chị Tử Dữu, thành ngữ này không sai đó chứ?”

“Nhưng lại mang nghĩa xấu.” Trần Tử Dữu nói.

Lý Mộc Trừng lơ đễnh nghe, soi gương tự ngắm nghía mình cả mười phút mới nhớ ra nên gọi điện cám ơn người đã tặng quà.

Mấy phút sau, cô bé hưng phấn chạy xuống thông báo Lê Hiên thiếu gia đã đồng ý tối nay đến nhà dùng cơm, cùng chúc mừng sinh nhật với cô.

Tuy tiệc sinh nhật buổi tối đã được chuẩn bị nhưng nói chung cũng không có gì phải vội vàng. Nhưng khi Lý Mộc Trừng ném ra quả bom không nhẹ không nặng này thì dưới sự chỉ huy của Lý Từ, cả nhà lập tức khẩn trương, vội vàng, không khí hỗn loạn.

Trong buổi tiệc của Lý Mộc Trừng, Trần Tử Dữu ngồi đối diện với Chu Lê Hiên. Dù có không muốn nhìn mặt anh, cũng không thể không nhìn mỗi khi cô ngẩng đầu lên.

Tiệc sinh nhật đơn giản và thân mật, trên bàn chỉ có 5 người. Vì là bữa tiệc nhỏ nhưng lại có thêm một vị khách “cao quý” nên Trần Tử Dữu cảm thấy có điểm là lạ. Sau đó mới nhớ ra, so với người mà cả gia đình này đã quen thân hơn hai mươi mấy năm, kẻ xông vào với thân phận mới là cô mới càng lạ hơn.

Buổi chiều, Lâm Lâm từng nói cho cô vài chuyện về Chu Lê Hiên và Lý Từ. Hai mươi mấy năm trước, lúc Lý Từ nghèo khó, cùng khổ đã gặp một vụ tai nạn xe ở một vùng núi hẻo lánh, xe bốc cháy lao đầu xuống dòng sông dưới cầu, dưới cái lạnh thấu xương ông vẫn nhảy xuống cứu người. Lão gia đã chết còn đứa nhỏ khi được ông cứu lên cũng đã ngoi ngóp, hơn nữa tận mắt nhìn thấy cái chết của cha nên đã tự khép kín long mình, từ chối tiếp xúc với bất kỳ ai ngoại trừ Lý Từ nên Lý Từ đã được thuê làm tài xế cho đứa bé, kiêm luôn cận vệ và bảo mẫu, luôn chăm sóc anh đến khi 18 tuổi, sau đó mới tới trang viên này. Vì vậy, Lý Từ đã chứng kiến Chu Lê Hiên lớn lên nên luôn xem anh như con. Thậm chí Chu Lê Hiên còn là ông mai cho hai người họ.

Lý Lâm lúc ấy sợ cô không hiểu hết lại bổ sung một câu: “Lê Hiên thiếu gia mấy tháng trước tỉnh lại sau cơn hôn mê thì không nhớ bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì, từ chối tiếp xúc với tất cả mọi người, trừ cha con. Lý Từ và Rica tiểu thư là hai người cậu ấy còn có chút ấn tượng.

“Rica là ai?”

“Trợ lý, bạn thanh mai trúc mã, có lẽ cũng là ‘bạn gái’ của cậu ấy.”

Trần Tử Dữu đang nhớ lại đoạn đối thoại này thì vô tình chạm mắt với Chu Lê Hiên. Cô giả vờ như không nhìn anh mà ném ánh mắt ra phía sau lưng anh, sau đó nhanh chóng cụp mắt xuống.

Thật quái đản nhưng cô hết sức nhạy cảm với gương mặt đó, càng dị ứng với từng lời nói cử động của anh hơn mặc dù người này mày kiếm mắt sáng, khí chất thanh nhã, phong độ ung dung.

Biểu lộ khẽ nhíu mày và chăm chú nghe người khác nói chuyện của anh thật sự rất giống người nào đó làm trái tim cô khó chịu. Động tác mỉm cười và ăn uống của anh không giống người nào đó nhưng vẫn làm trái tim cô khó chịu.

Vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.

Sau đó cô thầm đính chính: thật ra mình và người kia cũng chưa bao giờ thân thuộc.

Có lẽ vì e ngại Chu Lê Hiên mất trí nhớ nên chủ đề nói chuyện trong bàn cơm có chút cẩn thận, cố gắng không đề cập đến chuyện trước kia nhưng thỉnh thoảng cũng thất bại.

Lý Từ tập trung vào đề tài thu hoạch nho năm nay và mong muốn có được loại rượu chất lương. Ông nói: “Năm nay thu hoạch có điểm không bình thường, dù đối với nhà vườn không phải chuyện tốt nhưng đối với chúng ta mà nói, có lẽ năm nay có thể ủ được loại rượu chất lượng tốt nhất. Tôi đã chuẩn bị cả rồi. Tuy điều kiện không như ý lại có gió xấu nhưng vẫn có thể thành công. Cậu cứ năm nào cũng phàn nàn với tôi, nói tôi không cho ra được rượu ngon.”

Trần Tử Dữu nghe thấy những chữ rất ít người đề cập đến trong phạm vi cuộc sống của cô thì tim lại đập nhanh, Chu Lê Hiên nhẹ nhàng nói: “Rượu ngon thì không cần nhưng vị tiểu thư này khó có dịp đến đây, lúc cô ấy tản bộ trong vườn đã nhìn thấy nho chín nẫu, chắc ấn tượng không tốt với nơi này rồi vì có nhiều thứ không đẹp mà.”

Cả bàn cười ồ lên trong khi người trong cuộc lại cúi đầu, Lý Từ tiếc nuối nói: “Không cần chờ đến lúc đó, Tử Dữu phải trở về nước rồi.”

Họ chúc mừng sinh nhật chủ nhân bữa tiệc, Chu Lê Hiên lại chủ động nói: “Năm trước sinh nhật em anh vốn định tặng cho em một con ngựa. Mai em ra nông trường chọn một con đi.”

Lý Mộc Trừng ngạc nhiên kêu lên: “Anh còn nhớ chuyện trước kia?”

“Không nhớ. Nhưng anh xem lại sổ thì nhớ điều này.”

“Ồ.” Đôi mắt Lý Mộc Trừng rũ xuống nhưng lại nhanh chóng nhóm lên ngọn lửa mới, “thì ra anh có sổ ghi chép, vậy anh còn nhớ gì nữa không?”

“Hoàn toàn không. Như đang nhìn của người khác vậy, rất xa lạ.” Chu Lê Hiên bình tĩnh  trả lời, có vẻ không cấm kỵ gì với đề tài mẫn cảm này.

“Vậy anh có nhớ được những ký ức kỳ lạ của người khác không? Chị Tử Dữu cho em xem một website viết tiểu thuyết xuyên không, thân thể của một người nhưng linh hồn lại của người khác. Haha, có lẽ anh bây giờ cũng là một linh hồn khác trong thân thể này đó, như vậy lại càng hay.”

“Lý Mộc Trừng” Lý Từ giọng nói nhẹ nhàng nhưng hàm ý cảnh cáo.

“Truyện nào mà thú vị vậy?” Câu hỏi này lại nhằm vào Trần Tử Dữu.

“Thật ra không có gì thú vị cả, nhất định anh sẽ không cảm thấy hứng thú đâu.” Trần Tử Dữu gượng cười.

Sau bữa tiệc, Chu Lê Hiên và Lý Từ vào thư phòng tiếp tục trò chuyện về việc kinh doanh của vườn nho.  Lý Từ nói: “Hiếm khi thấy cậu để tâm đến việc này đấy.”

Ba người phụ nữ ngồi trong phòng khách vừa xem tivi vừa uống trà.

Lý Mộc Trừng tâm tư vẫn đặt trên người Chu thiếu gia của cô: “Khi nào thì anh ấy mới có thể khôi phục trí nhớ nhỉ?”

“Nghe cha con nói, đầu cậu ấy bị chấn thương rất nặng, có thể sẽ mất trí nhớ vĩnh viễn.”

Trong mắt cô bé hiện lên một màn lệ.

Lâm Lâm nói rõ ràng: “cậu ấy có thể tỉnh lại như thế đã là kỳ tích ông trời ưu ái ban cho rồi, quên hết chuyện trước kia cũng không sao. Dù gì những thứ thuộc về cậu ấy cũng không mất đi, lão phu nhân càng yêu thương cậu ấy hơn trước.”

Vốn chỉ định làm người nghe, Trần Tử Dữu cũng khuyên cô bé: “Anh ta quên đi chuyện trước kia nhưng vẫn không quên cách ăn uống, đi đứng, nói chuyện, viết chữ. Nếu anh ta tỉnh lại mà biến thành một đứa trẻ thì không phải còn tệ hơn sao?” Nói xong những lời này chính cô cũng cảm thấy mệt mỏi, quả nhiên cô không thể an ủi người khác.

“Nhưng có lẽ ở nơi phương xa đang có một cô gái chung tình chờ đợi anh ấy nhưng anh ấy lại vĩnh viễn quên mất cô ấy? Thật đau lòng!”

“Lý Mộc Trừng, chuyện đó chỉ có trên phim thôi.” Lâm Lâm nói.

Trần Tử Dữu nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài ánh trăng sáng rõ như nước.

Điện thoại của cô đúng lúc này vang lên, Trần Tử Dữu ra ngoài nghe điện, là công ty trong nước gọi tới, theo thong lệ thì hằng năm mỗi cổ đông đều phải báo cáo kết quả kinh doanh.

Cô cúp máy, ngồi lại chiếc ghế trong vườn một lúc. Khu vườn này không xa hoa, quý phái như hoa viên của trang viên, lại nhỏ và không được bài trí đặc biệt. Trong sân chỉ có vài cây dạ lan hương và hoa hồng đang tỏa hương, hai cây lựu thì ra chi chít hoa, còn có một cái hồ tròn ba thước vuông, bên trong nuôi cá chép vàng và trồng hoa thủy tiên trắng. Sắc trời tuy đã tối nhưng trong hồ không còn cá bơi lội, thủy tiên cũng đã khép cánh, chỉ có bóng trăng chiếu xuống và gió thổi qua mang lại chút dập dờn. Cô đang ngồi ngay cạnh hồ nước.

Cô trầm ngâm nhìn trăng trong nước thì thấy phía trước có bóng người đi tới phản chiếu dưới nước, bước đi và hơi thở đều rất nhẹ, cơ hồ hòa nhập cùng tiếng gió và tiếng côn trùng kêu.

Người đó ngồi xuống bên cạnh cô: “Trần tiểu thư có thích nơi này không?”

“Bình thường.” Cô thuận miệng đáp xong đột nhiên nghĩ chủ nhân của trang viên hỏi như vậy có lẽ muốn ám chỉ ‘nơi này’ là cả tòa trang viên, vậy câu trả lời của cô có phần thất lễ rồi. Cô lập tức quay đầu nhìn anh, cẩn thận sửa lại, “rất thích.”

Chủ nhân trang viên hiển nhiên thấy cô đổi giọng thì nhận ra cô đã hiểu lầm nên anh hiểu ý cười: “Vậy mời cô hãy ở lại thêm vài ngày, bây giờ thời tiết ôn hòa nhất trong năm. Vả lại, bỏ lỡ mùa thu hoạch thì thật đáng tiếc.”

Lời mời đến từ chủ nhân làm cô không biết trả lời thế nào, Trần Tử Dữu không nói gì. Cô đã nói trước với Lý Từ và Lâm Lâm, chờ vài ngày sau sinh nhật của Lý Mộc Trừng cô sẽ trở về. Hai người họ đều cảm thấy rất tiếc nuối, năm lần bảy lượt giữ cô lại, hy vọng cô sẽ đợi qua lễ mừng thu hoạch mới đi.

Năm nay lễ mừng một tuần sau mới được cử hành, cô vốn đã định sau khi xong lễ mới đi. Nhưng không biết Chu thiếu gia, chủ nhân trang viên, vì sao lại có tâm trạng tốt thế, đã quyết định tổ chức lễ mừng long trọng hơn, vậy nên hoạt động này lại bị kéo dài ra.

Cô đương nhiên muốn cùng những thành viên mới trong gia đình cùng tụ họp vui chơi nhưng cô đã ở lại đây quá lâu, hai tuần rồi, cô không muốn tiếp tục quấy rầy họ.

Cô nhìn người đàn ông bên cạnh. Cô không tham gia được lễ mừng mùa thu hoạch cũng là do anh gây nên.

“Họ hi vọng cô sẽ ở lại lâu hơn một chút.” Chu thiếu gia dừng lại một lát, nói tiếp: “tôi cũng muốn mời cô ở lại thêm vài ngày.”

“Cám ơn anh.” Lời nói này rất mập mờ nhưng ngoài câu này cô cũng không biết nên nói gì khác.

Trần Tử Dữu lại nhìn bóng trăng trong nước bị gió thổi nhẹ uốn nếp, hơi lo lắng trăng sẽ bị gió thổi tan.

Họ cùng im lặng một lúc lâu. Trần Tử Dữu cảm thấy bỏ đi trước cũng không tốt mà im lặng cũng ngượng ngùng, đáng lẽ nên nói về một chủ đề gì đó nhưng đối diện với khuôn mặt này, cô thật sự không biết nên nói gì.

“Sau nhiều năm đột nhiên mới tìm được cha ruột của mình, cảm giác thế nào?” Trần Tử Dữu còn đang cố gắng tìm chủ đề thì người bên cạnh đã lịch sự nói trước.

Nhưng đề tài này đối với cô thật khó để trả lời. Rất vui? Rất cảm động? Cũng không tệ lắm? Không biết? Cảm tạ ông trời? Những đáp án này lần lượt bị cô gạt bỏ, khi trả lời cô lại hỏi lại một câu đường đột: “Sau nhiều năm đột nhiên mất tất cả trí nhớ, cảm giác thế nào?”

Dưới ánh trăng, cô lại lần nữa nhìn rõ người đàn ông đó đang tươi cười. Đó là một nụ cười rất đặc biệt, khuôn mặt anh mới đầu là thản nhiên nhưng đôi mắt có nét cười, rồi chậm rãi phủ lên lông mày, khóe môi, dần dần lan rộng ra.

“Cảm giác mất trí nhớ cũng không tệ, còn có thể giả vờ tiếp tục mất trí nhớ nữa.” đối với vấn đề vô lý như vậy, Chu tiên sinh lơ đễnh trả lời, “nhất là khi gặp phải người đáng ghét thì mỗi lần chỉ cần một câu ‘tôi không nhớ rõ’ là có thể đuổi được họ đi rồi.”

Trần Tử Dữu cũng cười. Cô nói: “Nhưng cũng có lúc phiền phức, nhất định sẽ thường xuyên có những người anh chưa bao giờ gặp nhưng lại tuyên bố là bạn của anh.”

Cô không biết mình đang cười, cô thường không cười nhiều. Mãi cho đến khi phát hiện mình đang bị Chu Lê Hiên quan sát, cô mới dần thu hồi nụ cười, khôi phục lại nét mặt lạnh nhạt.

“Còn có một khả năng nữa, trước kia có người đã biết tôi nhưng bây giờ có thể giả vờ như không nhận ra.” Chu Lê Hiên vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô trong chốc lát, đột nhiên hỏi: “trước kia chúng ta đã gặp nhau sao?”

Tim cô lập tức đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đưa mắt dán vào bông thủy tiên đang khép nụ: “Đương nhiên là chưa từng.”

“Vậy,” giọng nói của Chu thiếu gia vẫn nhẹ như gió, “vì sao mỗi lần thấy tôi, cô giống như gặp phải ma vậy?”

“Có sao?” Trần Tử Dữu nhanh chóng nhắm mắt, mở ra đã là một ánh mắt vô tội.

“Không có sao?” Giọng nói vẫn rất nhẹ.

“Sao có thể chứ?” Trần Tử Dữu ổn định hô hấp, chuyển sang khuôn mặt tươi cười, hào phóng, “anh sao giống ma được?”

“Sao không được? ánh mắt của cô bây giờ nhìn tôi chính là đang thấy ma đó thôi.”

Anh vô tình, anh tàn khốc, anh cố tình gây sự, anh mới là người vô tình, anh mới là người tàn khốc, anh mới là người cố tình gây sự, tôi sao lại vô tình, tôi sao lại tàn khốc, tôi sao lại cố tình gây sự được… trong đầu Trần Tử Dữu đột nhiên nhảy ra đoạn thoại kinh điển này, không ngờ có ngày cô và người khác cũng có thể lâm vào cái vòng tuần hoàn của những lời nói chết người này. Cô đang cố gắng nghĩ câu tiếp theo nên nói như thế nào thì không ngờ Chu lão phu nhân cô vẫn không hề có cảm tình lại có lúc giúp cô giải vây.

Buổi tối lão phu nhân ngồi xe ra ngoài dạo mát, nghe nói cháu trai đang dùng bữa ở đây nên tiện đường tới đón anh về.

Trần Tử Dữu nhìn vị lão phu nhân nghiêm nghị, lạnh lùng đang ôm chầm lấy đầu Chu Lê Hiên hôn thắm thiết, còn Chu Lê Hiên đã khôi phục lại vẻ mặt hờ hững, không giống với vẻ thanh nhã, ung dung như trong bữa cơm, cũng không giống với khí chất nhàn hạ khi ngồi cạnh cô ban nãy. Anh yên lặng ở trong lòng bà nội đợi năm giây, không nhúc nhích đáp lại nhiệt tình của bà lão, sau đó lẳng lặng giãy ra.

Nhưng mãi đến khi cả nhà họ cung kính tiễn hai bà cháu về, anh đều không nhìn về phía Trần Tử Dữu.

Trần Tử Dữu đoán mình gần như đã đắc tội với anh. Kỳ quái là chuyện đáng giận anh lại không giận, chuyện không đáng giận anh lại vô lý tức giận, thật khó hiểu

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+