Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ta Muốn Lái Xe Benz – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4

Phòng trong đèn đuốc sáng trưng, không khí vui vẻ theo tiếng cười phiêu tán giữa không trung, làm cho đã tới trước cửa Đồ Hạ Mĩ nhịn không được ngừng bước lùi lại. Từ xe đỗ trong gara đến đỗ ở ngoài gara đến xem, không chỉ có ông xã của Thu Phong ,Dịch Ngạo Dương đã tan tầm về nhà, ngay cả gần nhất bận bịu thu xếp nhà mới, chuẩn bị chuyển đến nhà riêng Đông Nhan và Lệ Hằng cũng đều về nhà rồi.

Toàn bộ thành viên đến đông đủ, thật sự là quá tốt, nhưng mà cô thật không biết nên nói, đây là ông trời đối với cô tốt nhất hay là tệ nhất an bài.

Đồng dạng là chỉ cần nói một lần là xong, nhưng lần lượt đối mặt một, hai người chất vấn với kinh ngạc, còn tốt hơn một lần đối mặt cả đám người. Cô thật không thể tưởng tượng nếu như mình đột nhiên mang theo cha của mấy đứa nhỏ xuất hiện, ngay sau đó tuyên bố chuyện bọn họ sắp kết hôn, sẽ gây ra bao nhiêu sóng lớn.

Cô do dự xoay người đối mặt Cô Thần Phong — cô rốt cục biết anh tên là gì, làm một lần giãy dụa cuối cùng.

“Anh có thể để em nói chuyện với bọn họ trước được không, để bọn họ có chút chuẩn bị tâm lý, hôm khác lại giới thiệu anh cho họ nhận thức?”

Cô Thần Phong dứt khoát đối với cô lắc đầu, sau đó nhìn căn nhà ba tầng lịch sự tao nhã trước mắt nói:“Nhà rất đẹp.”

“Cô Thần Phong.” Đồ Hạ Mĩ cầu xin nhìn anh.

“Nếu đã muốn kết hôn rồi, anh kiên trì phải gặp mặt cha mẹ em trước.”

Nghe vậy, trên mặt cô đột nhiên dư ra một vẻ quái dị, cô xem hắn, nhếch môi dưới rồi mới thong thả mở miệng nói:“Đây không nhà của bố mẹ em.”

“Vậy em mang anh tới đây làm gì? Anh đã nghĩ là chúng ta tới gặp người nhà em.” Anh nhịn không được nhíu mày.

“Bọn họ đúng là người nhà em, nhưng không phải bố mẹ. Em không có bố mẹ, em là cô nhi, từ nhỏ ở thôn quốc tế thiếu nhi lớn lên.”

Anh thoạt nhìn có chút bất ngờ, nhưng cũng chưa nói gì.

“Như vậy căn nhà này là?” Anh hỏi.

Phản ứng bình tĩnh của anh làm cô thở nhẹ một hơi, bởi vì cô thật sự rất chán ghét người khác đồng tình và quan tâm đối với cô nhi, mặc kệ bọn họ thật tâm, hay là hư tình giả ý cũng thế. Cô chán ghét sự tò mò và thương hại giấu sau ánh mắt của bọn họ, may mà cô không thấy những cảm xúc ấy trong mắt anh.

“Đây là nhà của Thu Phong, chị em cùng lớn lên ở thôn quốc tế thiếu nhi với em,cùng chồng cô ấy, em và các con bây giờ đang ở đây.” Cô nói cho anh,

“Bây giờ? Vậy trước đây thì sao?”

Đồ Hạ Mĩ hơi nhíu mày, không trả lời câu hỏi của anh.

“Có thể cho em một ngày không?” Cô nhìn anh do dự mở miệng hỏi.“Không, chỉ cần một buổi tối là đủ rồi, em cam đoan –” Lời cô chợt bị tiếng cửa mở sau lưng cắt đứt.

“Hạ Mĩ, cậu đã về sao không vào –”

Thanh âm của Đồ Thu Phong lúc thấy nam nhân ngoài cửa thì im bặt, hai mắt bởi vì khó tin mà càng mở càng tròn càng to.“Ông trời của tôi!” Cô nhịn không được che miệng hô nhỏ, giây tiếp theo lại nhanh chóng quay đầu vào phòng trong kêu lớn lên:“Này, mọi người nhanh đến đây, nhanh đến đây!”

“Thu Phong!” Đồ Hạ Mĩ hoàn toàn không kịp ngăn cản cô.

“Làm sao vậy?” Nghe thấy vợ mình kinh hoảng kêu to, Dịch Ngạo Dương là người thứ nhất lao tới.

“Anh xem!” Đồ Thu Phong chỉ vào đằng trước.

Dịch Ngạo Dương nhìn theo hướng cô chỉ, lúc thấy Cô Thần Phong, cũng nhịn không được mở to mắt.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Chạy tới sau Đồ Đông Nhan từ sau lưng Đồ Thu Phong ló người ra, tại giây tiếp theo thấy Cô Thần Phong thì không nhịn được bật thốt lên,“Oa, trời ơi!”

Lệ Hằng theo phía sau cô, một tay đặt trên eo vợ, trấn định nhìn Đồ Hạ Mĩ vẻ mặt lúng túng cùng người khách của bọn họ đang đứng  ngoài cửa.

“Xem ra đêm nay chúng ta có khách. Dịch Ngạo Dương, chúng ta hẳn là nên mời khách vào nhà ngồi mới phải?” Anh mở miệng nói.

Thấy Lệ Hằng nói vậy, đoàn người lập tức bình tĩnh phục hồi lại tinh thần.

“Thật có lỗi, mời vào.” Đồ Thu Phong nhanh chóng nói, đồng thời nghiêng người nhường đường, để khách có thể đi vào trong phòng.

“Quấy rầy.” Cô Thần Phong hướng cô và mọi người nhẹ gật đầu, sau đó cầm tay Đồ Hạ Mĩ, tự nhiên dắt cô cùng đi vào phòng trong.

Đồ Thu Phong cùng Dịch Ngạo Dương thoáng nhìn nhau, Đồ Đông Nhan cùng Lệ Hằng cũng vậy, tổng cảm thấy tình huống hiện tại giống như có phần tế nhị.

Đoàn người cùng nhau đi vào phòng, ngồi xuống sô pha trong phòng khách.

“Hạ Mĩ, cậu không thay chúng mình giới thiệu một chút sao?” Đồ Thu Phong vẻ mặt tò mò nhìn Cô Thần Phong, lại nói với Đồ Hạ Mĩ.

“Cô Thần Phong. Bọn họ là Thu Phong, Dịch Ngạo Dương, Đông Nhan và Lệ Hằng.” Đồ Hạ Mĩ chiếu theo trật tự ngồi của bọn họ giới thiệu đơn giản.

“Hạ Mĩ, cách cậu giới thiệu có phải quá qua loa rồi không?” Đồ Thu Phong nhịn không được oán giận.

“Mọi người muốn biết chuyện gì về tôi đều có thể trực tiếp hỏi tôi đừng ngại, tôi sẽ gắng hết sức thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người.” Cô Thần Phong trực tiếp mở miệng, trong ánh mắt nhìn thẳng mọi người có quyết tâm kiên định.

“Nếu Cô tiên sinh đã nói như vậy, chúng tôi đương nhiên không thể làm anh thất vọng.” Đồ Thu Phong mỉm cười nói,“Xin hỏi anh có biết anh có hai đứa con sinh đôi tám tuổi không?”

“Biết.”

“Nha? Anh lúc nào thì biết?”

“Hôm nay.”

Đồ Thu Phong nhịn không được khẽ nhíu mày, sau đó nhìn thoáng qua cúi đầu trầm mặc không nói Đồ Hạ Mĩ.

“Là Hạ Mĩ nói với anh sao?” Cô hỏi.

“Không phải.”

“Vậy là mấy đứa Hạo Anh, Hạo Tế  tìm được anh, mới làm anh biết bọn chúng?” Lệ Hằng cũng hỏi, bởi vì anh dưới tình huống ấy, mới biết mình có con.

Đồ Hạ Mĩ nghe vậy, nháy mắt khiếp sợ ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Sao anh lại nghĩ như vậy ? Chúng mới là hai đứa nhóc mà thôi, sao có thể tìm được tôi?” Cô Thần Phong kinh ngạc, bất quá những người khác so với anh càng sửng sốt.

Xem ra…… Anh không biết mấy đứa nhóc kia không giống như những đứa trẻ bình thường.

“Kỳ thật tôi là đạo diễn, vừa mới nhận nhiệm vụ tìm diễn viên nhí tạm thời, vì thế mới cho người đến trường học tìm nhân tài, không ngờ lại ở trong những bức ảnh đạt yêu cầu nhìn thấy chúng.” Anh thành thật nói.

“Cho nên hôm nay mục đích anh tới đây chỉ  vì con trai anh? Nếu không phải vì chúng, anh căn bản là sẽ không tới?” Đồ Đông Nhan nhíu mày hỏi.

Cô Thần Phong rùng mình.“Tôi là vì làm chuyện một nam nhân nên làm mới đến đây.”

“Cái gì kêu là chuyện nam nhân nên làm?” Đồ Thu Phong vẫn nhíu mày hỏi.

“Có lẽ có hai vị vui lòng thay tôi trả lời vấn đề này?” Anh trầm mặc một chút, đột nhiên chuyển tầm mắt vào Dịch Ngạo Dương và Lệ Hằng, không nhanh không chậm mở miệng nói.

Hai nam nhân ăn ý nhìn nhau, Dịch Ngạo Dương mở đầu nói:“Tuy rằng chúng ta đều là nam nhân, nhưng vẫn có điểm không giống nhau, bởi vì hai chúng tôi là một thân kiêm cả cha và chồng, còn anh –”

“Cũng thế.” Cô Thần Phong đánh gãy lời anh,“Tôi là một người cha, cũng là một người chồng.”

“Chồng của ai? Anh đã kết hôn rồi?” Đồ Thu Phong lập tức nheo mắt lại.

“Hạ Mĩ, sắp.” Anh dùng biểu tình kiên định, chăm chú nhìn lại cô.

Không nghĩ tới anh sẽ trả lời như vậy, Đồ Thu Phong ngạc nhiên trợn mắt, cứng họng nhìn anh, sau đó lại nhìn  Đồ Hạ Mĩ, mà biểu tình trên mặt những người khác cũng gần giống như cô.

“Hạ Mĩ, anh ta nói thật sao?” Cô rốt cục hoàn hồn, nhanh chóng hỏi.

“Ừ.” Đồ Hạ Mĩ chậm rãi gật đầu.

“Ye!” Đầu cầu thang đột nhiên truyền đến một trận hoan hô như sấm dậy, dọa sáu người lớn đang ngồi trên so-pha phòng khách giật thót.

~>.<~ Bạn đang vướng tiểu luận :D hắc, nên edit chậm như cụ rùa ~♥

~ Hết c4 Benz bạn lại cày Tướng công , moahhh~ ~ ♥

“Xem đi xem đi xem đi! Anh đã nói ông ý nhất định là ba ba.” Đồ Hạo Anh đắc ý kêu lên.“Đưa đây, mày nợ anh mười tấm thẻ bọ cánh cứng.”

“Chỉ có năm cái mà thôi, cuộc điện thoại buổi chiều là em gọi, anh nợ em năm cái, vậy nên sau khi bù trừ , em chỉ thiếu anh năm cái thôi.” Đồ Hạo Tế nhanh chóng nói.

“Được rồi, vậy đưa năm tấm đây. Còn có, bọn mày cũng đều nợ tao năm tấm, tao đoán bọn họ trong một tuần sẽ kết hôn, tao đoán thời gian gần nhất.”

“Bọn họ chỉ nói muốn kết hôn mà thôi, còn không có xác định trong một tuần sẽ kết hôn.” Dịch Hạo Lôi nói.

“Đúng vậy.” Lệ Hạo Đình nhanh chóng gật đầu phụ họa.

“Trong một tuần là không thể, nhưng nhất định sẽ ở trong một tháng, cho nênngười thắng nhất định sẽ là em.” Đồ Hạo Tế mở miệng nói.“Các anh nếu bây giờ đưa cho em thẻ bọ cánh cứng, thì em có thể lấy ít hơn 1 cái.”

“Tính bát chiết* sao?” Dịch Hạo Lôi có chút tâm động nói.

*Lấy 80%

“Nếu tính lục chiết, thì bây giờ tao liền đưa cho mày.” Lệ Hạo Đình cò kè mặc cả.

“Không được, tính lục chiết quá bở, chỉ có thể bát chiết.”

“Này, bọn mày đừng xem tao không tồn tại được không, nói không chừng bọn họ thật sự trong một tuần sẽ kết hôn nha.” Đồ Hạo Anh nhịn không được kháng nghị.

“Mấy đứa muốn trực tiếp hỏi ta cho nhanh không?”

Đột nhiên sáp nhập một câu, làm bốn đứa nhóc kia đồng thời cứng đờ cả người. Đồ Hạo Anh, Đồ Hạo Tế chậm rãi xoay lại, chỉ thấy mẹ của chúng không biết khi nào đã đi tới phía sau.

“Mẹ — a!” Hai cái cốc đầu bỗng từ trên trời giáng xuống, đánh cho hai đứa chạy trối chết.

“Nhóc thối, dám bắt mẹ ngươi đến đánh đố, các ngươi xong đời rồi! Chết chắc rồi!” Đồ Hạ Mĩ giận không thể át đuổi theo chúng, kiểu không chộp tới chúng đánh một trận đòn tuyệt không từ bỏ ý đồ.

“Oa, lão ba, cứu mạng!” Đồ Hạo Anh, Đồ Hạo Tế cực ăn ý, nhanh như chớp không hẹn mà cùng chạy đến phía sau anh tìm che chở.

Cô Thần Phong trợn mắt há hốc mồm. Anh mãi cho đến giờ khắc này, mới hiểu được vì sao lúc nãy Lệ Hằng lại nói ra lời khó tưởng tượng như vậy, bởi vì theo như lời bọn nhỏ vừa nãy tựa hồ có thể nghe ra chúng đã sớm biết anh tồn tại, hơn nữa còn đoán trước anh sắp tới nhất định sẽ xuất hiện. Đây rốt cuộc là chuyện gì?

“Hai đứa nhóc thối các ngươi đứng lại, đừng chạy!” ba mẹ con Đồ Hạ Mĩ quay vòng quanh Cô Thần Phong, trình diễn tiết mục mẹ truy con chạy.

“Thôi, dừng lại.” Anh rốt cục nhịn không được với tay bắt lấy cô ôm vào lòng, chấm dứt màn hài kịch xoay tròn làm tất cả mọi người hôn mê.

“Buông em ra, em không dạy dỗ hai đứa nhóc này một chút không được, tuổi còn nhỏ thế mà học đánh bạc!” Cô nổi giận đùng đùng giãy dụa nói.

“Mẹ, là mẹ bảo bọn con tiểu đổ di tình*.” Đồ Hạo Anh nhịn không được biện bạch.

*đánh cược nhỏ cho vui

“Nhóc thối ngươi nói cái gì?”

“Được rồi, có thể tạm dừng một chút không? Chẳng lẽ em không tò mò bọn chúng làm thế nào lại biết anh, lại làm thế nào thúc đẩy mọi thứ này sao?” Cô Thần Phong mở miệng ngăn lại.

Đồ Hạ Mĩ ngẩn ngơ, rốt cục miễn cưỡng bình tĩnh xuống.

“Mấy đứa nói rõ ràng cho mẹ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Cô lệnh cho con trai nói.

“Hết thảy đều là đánh bậy đánh bạ.” Mở miệng là Dịch Hạo Lôi.

“Ngày hôm qua cô giáo dẫn theo một ông chú vào phòng học, nói chỉ cần bọn con ngoan ngoãn nghe lời sẽ có thể lên tivi, sau đó ông chú kia ở trong phòng xoay tới xoay lui, bỗng nhiên đứng trước mặt con vẻ mặt kinh hách, con mắt trừng như muốn rớt ra luôn.” Đồ Hạo Tế nói.

“Sau đó lúc chú ấy quay đầu nhìn đến con, còn bị dọa thiếu chút nữa té ngã, thật sự rất giống đứa ngốc.” Đồ Hạo Anh bĩu môi.

“Nói trọng điểm.” Đồ Hạ Mĩ truyền lệnh.

“Dù sao, lúc sau chú ấy liền quấn quít lấy bọn con, khuyên bọn con đáp ứng chuyện lên tivi, bọn con căn bản không có hứng thú, không nghĩ để ý đến chú ấy. Sau đó chú ấy nói ông chủ của chú ấy ác lắm, đối với bất cứ ai cũng hung ác, nhưng ông ta nhất định sẽ đối bọn con tốt lắm lắm, bởi vì bọn con cùng ông ta bộ dạng giống nhau như đúc, giống như con của ổng.” Đồ Hạo Anh nói.

“Bọn con nói không tin, kết quả chú ý liền đánh điện thoại gọi cho đồng sự gửi một bức ảnh tới di động cho bọn con xem.” Đồ Hạo Tế tiếp lời nói,“Nói thật, cái ảnh kia chả rõ tí nào, bất quá vẫn láng máng  nhìn ra được có điểm giống, cho nên bọn con đồng ý lên tivi, còn cho cái ông chú kia chụp ảnh bọn con, sau là chờ kết quả thôi.”

“Kỳ thật bọn con vốn có kế hoạch thứ Bảy nghỉ, cầm danh thiếp ông chú kia cho bọn con, trực tiếp đến trường quay tìm chú ấy, tiếp đó tiện thể xem ông chủ chú ấy, không nghĩ tới chú nhanh thế đã tới rồi.” Lệ Hạo Đình nhìn Cô Thần Phong nhếch miệng cười nói.

“Chuyện này sao mấy đứa không nói cho bọn mẹ biết?” Đồ Thu Phong nhịn không được trừng mắt hỏi con.

“Bọn con vốn tưởng xác định rồi nói sau, không nghĩ chú ấy sẽ đến nhanh như vậy.” Dịch Hạo Lôi nhún vai nói.

“Lão ba, ba tính khi nào thì kết hôn với mẹ, có thể trong vòng một tuần kết hôn không nha?” Đồ Hạo Anh nhịn không được ngẩng đầu hỏi ba. Chuyện này quan hệ đến việc cậu có thể được thêm mười lăm tấm thẻ bọ cánh cứng đặt cược hay không nha!

“Không được, lão ba.” Đồ Hạo Tế vội vàng du thuyết,“Một tuần quá gấp gáp rồi, ba hẳn phải tốn chút tâm tư cho mẹ có một cái hôn lễ suốt đời khó quên mới đúng, cho nên dùng khoảng hai tuần lễ chuẩn bị hẳn là đủ, nửa tháng sau lại kết hôn là vừa đẹp.”

“Nửa tháng lâu lắm.”

“Mới không, nửa tháng vừa vặn, quá một tháng mới kêu lâu lắm.”

“Mày trứng thối!”

“Anh mới –”

“Hai đứa đều im hết cho mẹ!” Đồ Hạ Mĩ rốt cục không thể nhịn được nữa, giận không át được rống lớn:“ Mẹ không kết hôn!”

Muốn không kết hôn, kia còn phải hỏi Cô Thần Phong có đồng ý không đã?

Không cần hỏi, đương nhiên là không đồng ý, tưởng cũng không được đâu!

Cho nên, tối hôm đó dưới sự kiên trì của anh và sự chứng kiến của mọi người, Đồ Hạ Mĩ lập tức có chồng, mà Đồ Hạo Anh, Đồ Hạo Tế tắc có người cha mà chúng luôn tha thiết ước mơ.

Bọn nhỏ rất hưng phấn, liên tục sảo sảo nháo nháo đến mười một giờ còn chưa lên giường ngủ, cả buổi tối Đồ Hạ Mĩ luôn miễn cưỡng cười vui, cười đến hai má thiếu chút nữa rút gân, lập tức nắm chắc cơ hội rời đi này, lấy cớ lên lầu đốc thúc bọn nhỏ đi ngủ. Sau đó, thuận tiện tìm con trai tính sổ .

“Con đang ngủ.” Cửa phòng vừa mới mở ra, nằm trên giường Đồ Hạo Tế lập tức chưa đánh đã khai thốt lên, làm cô vừa  giận vừa buồn cười.

“Mới là lạ, ngồi dậy cho mẹ!” Cô đi vào trong, mở đèn lên, đóng cửa phòng, sau đó hỏi:“Một đứa nữa đâu?”

Đồ Hạo Tế đem ánh mắt chuyển hướng tủ quần áo.

Đồ Hạ Mĩ híp mắt đi về tủ quần áo, tự tay mở cửa tủ ra, chỉ thấy Đồ Hạo Anh đang ngồi trong tủ quần áo ngửa đầu, xấu hổ nhếch miệng mỉm cười với cô.

“Hi, mẹ.”

“Con muốn tự nghẹn chết sao? Còn không ra!”

Cậu đành phải ngoan ngoãn từ trong tủ quần áo đi ra, sau đó bò lên giường ngồi cùng Đồ Hạo Tế, lại bày ra vẻ mặt đáng thương hề hề, cúi đầu chờ mama dạy dỗ.

“Hai đứa……” Xem chúng như vậy, đột nhiên cô không thể nói được gì, cũng mắng không được.

Cô suy sụp thở dài một hơi, sau đó đặt mông ngồi vào giường con.

“Hai đứa thấy thế nào?” Cô hỏi các con.

“Rất vui nha, bởi vì bọn con rốt cục cũng giống mấy đứa Hạo Vân, Hạo Lôi, Hạo Đình có ba ba.” Thấy  biểu tình của mẹ cùng ngữ khí đều dịu xuống, không có vẻ nổi giận đùng đùng nữa, Đồ Hạo Anh lập tức hăng hái hồi đáp.

“Phải không?” Cô vẫn gượng cười.

“Mẹ, ba ba rất tuấn tú, rất có hình, còn để tóc dài nha! Thật sự là siêu khốc*.” Cậu dùng vẻ mặt hâm mộ, hưng phấn nói.

*cool

“Hạo Tế, còn con?”

“Tuy rằng mới lần đầu gặp mặt, nhưng con cảm thấy ba ba dường như rất thích bọn con……”

“Nói thừa, bởi vì ông ý là ba ba của chúng ta nha! Hơn nữa chúng ta bộ dạng giống ổng, lại thông minh như vậy, đẹp trai như vậy, ai lại không thích chúng ta nha?” Đồ Hạo Anh nhịn không được xen mồm.

“Lúc em đang nói, anh có thể không xen mồm vào không?” Đồ Hạo Tế chịu không nổi kháng nghị.

“Hạo Anh, để em nó nói cho hết.” Đồ Hạ Mĩ nói.

“Vừa lúc nãy ba ôm con, con thấy ba hốc mắt hồng hồng, có vẻ như muốn khóc. Lúc trước chú Lệ nhìn thấy Hạo Đình cũng là như vậy……”

“Con còn nhớ khi đó chú Lệ không chỉ hốc mắt hồng hồng, còn khóc ra luôn.” Đồ Hạo Anh lại nhịn không được mở miệng.

“Đồ Hạo Anh!” Đồ Hạo Tế tức giận kêu lên.

“Anh chỉ hảo tâm nhắc mày nhớ lầm thôi, như vậy cũng không được sao?”

“Anh lại ngắt lời em một lần nữa, năm cái thẻ bọ cánh cứng em thua cược sẽ không trả cho anh đâu.”

“Mày không thể như vậy!”

“Vậy thì anh im lặng một chút!”

Đồ Hạo Anh rốt cục hậm hực ngậm miệng.

“Mẹ cảnh cáo trước hai đứa, không cho phép đòi ba ba tiền đi chơi bọ cánh cứng vương giả, có nghe không?” Thấy bộ dáng trầm mê của chúng với bọ cánh cứng vương giả, Đồ Hạ Mĩ không thể không nhắc nhở chúng điểm này.

Hai anh em nhanh chóng nhìn nhau một cái.

“Mẹ, mẹ không thích ba ba sao?” Đồ Hạo Tế mở miệng nói sang chuyện khác.

“Gì cơ?” Cô đột nhiên ngẩn ngơ.

“Mẹ có biết lúc ở phòng khách mẹ tươi cười rất giả không? Vừa nhìn đã biết là ngoài cười nhưng trong không cười.” Đồ Hạo Anh nói.

“Là gượng cười.” Đồ Hạo Tế nguýt anh mình một cái. Anh cậu lần nào cũng dùng từ lung tung.

“Còn không phải giống nhau đều là giả cười?” Đồ Hạo Anh nhíu mày phản bác.

Đồ Hạo Tế quyết định không cùng ông anh tranh cãi.“Mẹ, mẹ không thích ba ba sao?” Cậu lại quay đầu hỏi mẹ, trên mặt có vẻ lo lắng rõ ràng.

“Sao có thể chứ, nếu không thích, thì mẹ sao có thể đồng ý gả cho ba ba con, khi xưa còn sao có thể sinh hạ mấy đứa chứ? Hai đứa đừng lo lắng nhiều như vậy, mẹ chỉ có chút không quen hết thảy đến đột ngột như vậy mà thôi, hiểu chưa?” Đồ Hạ Mĩ vỗ về con, không nghĩ để chúng quá lo lắng.

“Thật sao, mẹ?”

“Đương nhiên là thật.” Cô cam đoan nói.“Được rồi, ngày mai còn phải đến trường, hai đứa đi ngủ đi.” Cô đứng lên.

“Nha.” Tốt quá, tránh được một kiếp.“Mẹ, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Cô vội vàng rời khỏi phòng con, chỉ sợ còn ở lại, sẽ bị hai đứa quỷ linh tinh này phát hiện mình đang nói dối.

Đồ Hạ Mĩ đưa tay sờ sờ mặt mình. Vẻ gượng cười của cô có rõ ràng thế sao? Nếu ngay cả mấy đứa nhóc đều nhìn ra được, vậy từ nhỏ cùng cô lớn lên Thu Phong, Đông Nhan không phải càng nhìn ra được sao? Giả đúng như vậy, tại sao họ không có ngăn cản cô kết hôn với Cô Thần Phong, ngược lại còn vui vẻ làm người làm chứng cho cô chứ?

Đầu cô loạn thành một đoàn, tâm tình thấp thỏm không yên, chỉ sợ chờ sau khi Cô Thần Phong đi rồi, cô phải đối mặt một tràng hỏi thăm.

Nếu bọn họ không tin một đoạn tình ngắn ngủi mà anh bịa ra thì làm sao bây giờ? Nếu bọn họ muốn sự thật từ cô thì làm sao bây giờ? Cô căn bản không nắm chắc có thể lừa được bọn họ, nhất là khi họ kiên trì muốn hỏi cho rõ ngọn nguồn, làm sao bây giờ?

Năm đó bởi vì mọi người tình cảnh giống nhau, lại thật sự cần gấp số tiền năm trăm vạn ấy, cho nên mọi người đều rất ăn ý, không hề đề cập tới cũng không hỏi về cha mấy đứa nhỏ. Nhưng  tình hình hiện tại hoàn toàn nghịch chuyển, bởi vì các cô đều kịch tính gặp lại cha của con mình, hơn nữa còn kết hôn, mọi người trái lại ham lấy chuyện trước kia ra nói đùa, thậm chí vì tò mò mà truy đến tận cùng, chuyện có thể nói, chuyện không thể nói, đều đào hết ra chế nhạo đối phương.

Làm sao bây giờ? Sớm biết thế thì mấy tháng qua cô sẽ không tò mò lại ham chơi như vậy, bởi vì yêu quấn quít lấy các chị em hỏi đông hỏi tây nhất không phải ai khác, chính là cô, hại cô bây giờ đúng là biết vậy chẳng làm, hối hận không kịp.

Thấp thỏm không yên xuống lầu, xuống tới tầng một, cô ngây ngẩn cả người. Bởi vì phòng khách vốn đèn đuốc sáng trưng, ngồi đầy người, không chỉ tắt đèn, đừng nói là người, ngay cả một cái bóng cũng không thấy.

Bọn họ đâu rồi? Cô Thần Phong đâu? Bọn họ không phải ngay một câu cũng không bảo cô, liền tan họp luôn chứ ?

Nhưng mà sự thật ở ngay trước mắt.

Đồ Hạ Mĩ khẽ thở dài một hơi, không biết mình đến tột cùng nên vì tránh được một kiếp mà cao hứng, vẫn là vì bị người ta cho ra rìa mà khổ sở? Nhưng mà tóm lại là, cô rốt cục vượt qua một ngày gian nan nhất đời, cảm tạ ông trời.

Cầm lấy bao da đặt trên sô pha, cô xoay người trở về phòng nghỉ ngơi, lại phát hiện trong phòng sáng đèn.

Ai đã quên tắt đèn nhỉ? Cô không để ý lắm, cũng chẳng có hơi sức đâu mà tìm hiểu, bởi vì cả một ngày thần kinh buộc chặt, cô bây giờ thầm nghĩ nhanh tắm rửa, sau đó đi ngủ.

Quăng bao da lên trên giường, cô cúi đầu vừa cởi cúc áo sơmi, vừa trực tiếp đi vào phòng tắm. Cô kéo khóa phía sau váy, đẩy cửa phòng tắm ra, giây tiếp theo lại thấy Cô Thần Phong trần truồng cả người đứng trước gương lau tóc.

Cô ngây ra, hai mắt trợn lên.

Anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt thâm thúy tức khắc sáng ngời, vẻ mặt hứng thú nhìn từ cổ áo mở rộng trước ngực cô đi xuống đến cái váy đầy nguy cơ, đang theo đường cong thướt tha trên mông cô trượt xuống.

Ánh mắt anh làm Đồ Hạ Mĩ nháy cái hoàn hồn, lập tức lôi kéo cổ áo, che dấu thân trên lộ ra của  mình, lại quên phải cứu nửa dưới của cô, cái váy đã mở khóa tức thì từ eo chảy xuống sàn, làm cô xấu hổ thầm nghĩ muốn đập đầu chết đi.

Bộ dáng cô đỏ mặt xấu hổ, đáng yêu làm Cô Thần Phong thiếu chút nữa không nhịn được đưa tay kéo cô vào trong lòng hôn cô, bất quá để không làm cô sợ, anh miễn cưỡng nhịn xuống xúc động.

“Xin lỗi, không nói trước với em một tiếng đã mượn phòng tắm của em.”

Anh thần sắc tự nhiên vừa nói vừa xoay người lấy áo choàng tắm Dịch Ngạo Dương cho mượn trên móc treo mặc vào, tuyệt không để ý mình trần truồng bị cô nhìn thấy sạch trơn.

Bất quá Đồ Hạ Mĩ hiện tại không có tâm tình thưởng thức dáng người hoàn mỹ của anh, vừa thấy anh xoay người, cô lập tức ngồi xổm xuống đem váy rơi ở mắt cá chân kéo lại trên lưng. Đợi đến lúc anh  lại xoay người đối mặt cô, cô đã đem váy mặc lại trên người, hai tay hiển nhiên vẫn cầm chặt lấy áo trước ngực chưa kịp cài lại cúc.

“Anh tắm xong rồi, phòng tắm có thể trả cho em dùng.” Anh nói với cô, sau đó tự nhiên nghiêng người theo bên người cô đi ra, để lại phòng cho cô dùng.

“Chờ một chút.” Cô ngây người một chút, vội vàng xoay người kêu lên.

Anh dừng bước, xoay lại nhìn cô.

“Sao anh lại ở chỗ này?” Cô nhíu mày hỏi.

“Chúng ta không phải kết hôn rồi sao?” Cô Thần Phong vẻ mặt đương nhiên.

Chính là vì kết hôn rồi, sự tình đều xong xuôi, nên cô mới không hiểu anh còn ở lại chỗ này làm gì nha?

“Em đã quên rồi à?” Xem cô vẻ mặt mờ mịt, anh “tốt bụng” nhắc nhở.

“Đã quên cái gì?” Cô nhíu mi nói.

Anh thâm tình nhìn cô, sau đó chậm rãi mở miệng nói: “Tối hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta.”

Đồ Hạ Mĩ hai mắt tròn vo ngây ra. Ý của anh sẽ không phải là muốn cùng cô, cùng cô……

“Em đi tắm đây.” Cô nhát gan xoay người, vội vàng trốn vào trong phòng tắm, phịch một tiếng đóng cửa lại.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+