Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư – Chương 35 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phượng Cửu nghe Liên
Tống nói hai chữ Cửu Ca, mới hiểu vừa rồi mình lên lầu làm sao lại cổ quái như
vậy. Xem ra bọn họ cũng biết bộ tộc chim liền cánh ghét Thanh Khâu có núi non,
cần phải giúp nàng che giấu thân phận. Liên Tống quân bình thường nhìn bộ dạng
cũng có vẻ chững chạc, bây giờ đến đây lại thêm cẩn thận chu toàn.

 

Đông Hoa dường như
thưởng rượu cả ngày cũng đã phát chán, vừa nhấc tay áo, bình bạch ngọc vẫn còn
gói kỹ đang trong tay Liên Tống quân đã vào tay chàng, đảo quanh một vòng nói:
“Tuy rằng bây giờ không cần dùng, nhưng không biết được sau này”.

Liên Tống quân gõ cây
quạt: “Sớm biết ngươi như thế thì sẽ không khách khí”.

Cuộc đối thoại lấp lửng
bí mật này của bọn họ khiến cho Phượng Cửu thật tò mò, đang muốn ló đầu tìm
hiểm xem bình bạch ngọc trong tay Đông Hoa là đựng linh đan diệu dược gì, Cục
Bột bị bỏ lơ nãy giờ cũng đã hết kiên nhẫn. Cục Bột hôm nay mặc một chiếc áo
bào nhỏ màu xanh biếc, xẹt một cái từ chỗ ngồi chạy tới, trước mặt giống như
phóng tới một tia sáng xanh mờ ảo.

Phượng Cửu cảm thấy Cục
Bột nhìn mình rất sầu thương, nửa năm không gặp đương nhiên cậu bé hiểu được
cái gì là sầu thương! Cục Bột sầu thương nhìn Phượng Cửu một hồi lâu, đột nhiên
vụng về lấy từ thắt lưng ra một gói đồ, gói đồ nhỏ trong tay bỗng nhiên biến
lớn mấy chục lần, ép cậu bé kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã ra đất, Phượng
Cửu vội đưa tay đỡ cậu lên. Mở gói đồ ra, trước mặt một ánh sáng trắng chói
lóa, dạ mình châu tròn trịa tầng tầng lớp lớp khoe dáng trong bọc da, Phượng
Cửu tròn mắt kinh ngạc.

Cục Bột tha thiết nhìn
nàng, hắng giọng nói: “Vị cô nương này, ngươi lớn lên xinh đẹp, nhan sắc chim
sa cá lặn, dáng điệu hoa nhường nguyệt thẹn, bổn thiên tôn rất yêu thích ngươi,
số dạ minh châu này xem như tặng ngươi làm quà gặp mặt”. Phượng Cửu lảo đảo một
cái. Cục Bột vất vả đỡ lấy nàng, nhỏ giọng thì thầm bên tai nàng: “Ngày trước
cầm hết tiền của Phượng Cửu tỷ tỷ đi đặt cược rồi, nhưng mà nghe nói ở chỗ này
sinh hoạt đều cần tiền, đệ đem hết tiền mừng tuổi từ nhỏ đến giờ cho tỷ. Lúc
nãy đệ diễn rất khá phải không”. Phượng Cửu chống vào Cục Bột vững vàng, ghé
vào tai cậu nói: “Diễn rất khá, diễn rất khá”.

Nhưng, hôm nay người
không chịu nhàn rỗi không phải chỉ mình Cục Bột. Từ lúc lên lầu Phượng Cửu đã
tò mò, người ta như thế, một màn diễn hoành tráng thế này đâu phải công hát chỉ
vài ba lượng bạc. Bàn ngọc thạch kê trên gỗ tùng vân ngọc, dàn nhạc của đào
trang trụ trên đó mà diễn, Cơ Hoành công chúa quả nhiên không phụ sự mong đợi
của mọi người, việc đáng làm thì phải làm cho đâu ra đấy, nàng ta đem một một
chén thanh hoa thang cổ (1) dâng lên trước mặt đế quân.

Thang cổ bốc khói nghi
ngút, khói xộc vào mũi, Phượng Cửu nhận ra đây là mùi của cá ngân, hoa phù
dung, hoa tử đằng sống lâu năm ở suối nước nóng. Tay
nghề của Cơ Hoành vốn không bằng Phượng Cửu, nhưng mà, với chén canh này mà
nói, xem như cũng chưng đủ lửa rồi. Trong trí nhớ của Phượng Cửu, Đông Hoa có
chú ý đến mon canh phù dung tử đằng cách thủy này, nhiều năm như vậy, khẩu vị
của chàng chưa từng thay đổi.

Gian lầu tĩnh lặng một
hồi, chỉ nghe thấy thanh âm múc canh của Cơ Hoành, Phượng Cửu chú ý nhìn lại,
Đông Hoa đang chú ý nhìn tay Cơ Hoành múc canh, đôi tay trắng như tuyết cẩn
thận tỉ mỉ, trên da không biết vì sao lại có những chấm đỏ, nhìn chói mắt vô
cùng. Đợi chén canh múc xong để trước mặt, Đông Hoa đột nhiên nói: “Không đúng,
không phải ngươi từng nói không thể đụng vào cây trường sinh?”. Một bên Phương
Cửu đang uống canh liền ngừng tay, bên kia Liên Tống quân sâu xa gõ cây quạt.

Cơ Hoành hình như có
chút run rẩy, một lúc lâu sau nói: “Lão sư vẫn còn nhớ thiếp không thế đụng vào
cây trường sinh”. Ngẩng đầu cười gượng gạo, nói: “Thiếp sợ lão sư ở chỗ Cửu Ca
công chúa không quen nên hôm nay mới nấu canh đem đến, canh phù dung tử đằng mà
không phải loại sống lâu năm thì sợ làm mất phong vị của lão sư. Có điều, thiếp
có chút va chạm, cũng không có chuyện gì trở ngại”. Dừng một chút, gương mặt
bỗng ửng đỏ: “Nhưng mà lão sư có thể vì thiếp lo lắng… một chút… thiếp cũng
hiểu được…”.

Đang định nói nửa câu
sau bỗng nhiên dừng lại. Phượng Cửu uống ngụm trà khụ một tiếng, nói: “Ta ra
đằng sau xem thức ăn chuẩn bị thế nào rồi”. Tiểu Yến rầu rỉ đứng dậy nói: “Lão
tử đi cùng ngươi”. Cục Bột nhìn trái rồi lại nhìn phải, giơ tay góp vui: “Ta
cũng muốn đi, ta cũng muốn đi!”.

Đông Hoa cầm chén thang
cổ dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Phượng Cửu đang đứng dậy. Phượng Cửu một lòng
một dạ tìm nửa ngày lấy trong tay áo ra một vật được gói tinh xảo, mở ra lấy
hai cái bánh củ cải, đưa cho Cục Bột nói: “Ngươi ở lại đây ăn bánh đi, đi theo
chi thêm phiền”. Quay lại đưa cho Tiểu Yến hai cái nói: “Ngươi cũng ăn bánh đi,
đi theo chi thêm phiền”. Tay vừa đưa ra một
nửa bỗng nhưng nhớ ra điều gì đó liền thu tay lại: “Ôi, ngươi đang bị bệnh,
phải kiêng ăn củ cải”. Thuận tay đưa hai cái bánh cho Cục Bột. Cục Bột nhìn
bánh củ cải trên tay cả nửa ngày, ngồi xuống ăn bánh nhưng vẫn còn đang rối rắm
lắm, suy nghĩ một hồi, nũng nịu nói: “Ta vừa ăn bánh vừa đi theo ngươi nha,
theo ngươi ra ngoài một lúc, cũng không ảnh hưởng đến việc ta ăn mấy cái bánh
này”.

Phượng Cửu trừng mắt với
Cục Bột một cái, đột nhiên đảo mặt qua Tiểu Yến đang yên lặng. Trong ấn tượng
của nàng, hành động của Tiểu Yến lúc nào cũng như thỏ chạy. Nếu yên lặng như
thiếu nữ như thế này thì thật hiếm thấy, nhịn không được nhìn hắn một hồi.

Phượng Cửu chăm chú nhìn
Tiểu Yến một hồi, Tiểu Yến u oán dừng mắt tại chén thang cổ trước mặt Đông Hoa,
Phượng Cửu chợt hiểu ra, Tiểu Yến nhất định rất ao ước được Cơ Hoành nấu canh
cho giống Đông Hoa, vừa hận vừa đau lòng khi Cơ Hoành không nấu cho hắn. Phượng
Cửu cảm thán mình thật quá mẫu tính mà, do dự một chút phải an ủi thôi, cúi đầu
lấy trong tay áo ra một gói kẹo đường.

Nhìn trái nhìn phải
không biết phải làm sao, Tiểu Yến không ăn gói kẹo đường, không thể dỗ dành
được hắn, nàng nhìn hắn thở dài nói: “Sáng nay ta làm bánh củ cải, bánh đậu đỏ,
bánh đậu xanh với bánh hoa mai để tùy khi nào cần dùng, ngươi không thích ăn
bánh đậu xanh với bánh đậu đỏ, tuy rằng ngươi có thể ăn bánh hoa mai nhưng ta
lại bỏ trong đó chút gừng mà ngươi không thích”. Lại thở dài một tiếng: “Thôi
bỏ đi, ngươi chứ đi theo làm phiền ta đi”.

Tiểu Yến đang chán nản
có lại chút tinh thần, lẩm bẩm: “Ngươi không thể làm cái lão tử thích ăn sao?”.
Đột nhiên nhớ đến, ngẩng đầu tội nghiệp: “Ngươi có phải không nhớ lão tử thích
ăn bánh gì phải không?”.

Dáng vẻ tủi thân như thế
này của Tiểu Yến trước đây chưa từng thấy, vô cùng đáng thương, tận sâu trong lòng
Phượng Cửu rối tinh rối mù, không làm chủ được thốt ra thanh âm trìu mến như
đối với sủng vật: “Nhớ chứ, muội tử đi lựa ít cam thảo”. Cân nhắc nói: “Có lẽ
hôm nay để lại cho mấy vị tiên thượng bọn họ số bánh này, Manh Thiếu nói trù
nghệ của đầu bếp ở đây không tồi, chắc là làm ra sẽ hợp với khâu vị của ngươi”.
Tiểu Yến tinh thần chán chường buồn bả nói: “Ừ, để lại cho tiên thượng bọn họ
bánh này đi”. Lại chán chường buồn bả đau thương bổ sung, nói: “Lão tử gần đầy
thích tất cả các hương vị, có lẽ thử nếm thử cam thảo có thêm chút muối xem
sao”. Lại chán chường buồn bả nói: “Làm ra nếu không thể ăn thì sẽ đổi lại loại
lúc trước, có lẽ bánh xốp lòng đỏ trứng ta cũng có thể thử một lần”. Phượng Cửu
nghe mà choáng cả đầu, mọi ngày hắn mà có nhiều yêu cầu như vậy thì chắc đã bị
nàng bóp chết từ lâu rồi, lúc này thấy hắn yếu đuối như thế, tạm thời nhịn hắn
vậy, nghiến răng nghẹn ra vài lời: “Được, trước tiên để bọn họ thêm chút muối
cho ngươi nếm thử”. Vừa mới nói xong, đột nhiên nghe thấy Cơ Hoành vô cùng kinh
hãi thét lên: “Lão sư, canh đổ cả rồi”.

Phượng Cửu nhìn theo
tiếng, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Đông Hoa, Cơ Hoành đang lau dọn canh đổ
trên bàn, Đông Hoa khẽ ngẩng đầu chăm chú nhìn nàng không chớp mắt, bị chàng
bình tĩnh nhìn như thế, Phượng Cửu có chút nghi hoặc, thang cổ bốc mùi thoang
thoảng, Liên Tống quân vội ho một tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Từ lâu
đã nghe nói Cửu Ca công chúa trù nghệ rất tuyệt vời, ta luôn thích ăn các loại
điểm tâm, đặc biệt là bánh đậu xanh đậu đỏ, không biết hôm nay có vinh hạnh
được nếm thử tay nghề của công chúa hay không?”.

Phượng Cửu bị Đông Hoa
làm cho tê dại, đang muốn tìm cơ hội để tránh khỏi ánh mắt ấy, nghe Liên Tống
nói mà mỉm cười, trong lòng khen hắn xen vào rất đúng lúc, lập tức cúi người mở
gói bánh, đem ra tất cả số bánh còn lại. Phía đối diện đột nhiên truyền đến một
thanh âm, Đông Hoa liếc mắt qua, một lúc sau Cơ Hoành đột nhiên mở miệng nói:
“Lão sư có muống dùng thêm một chén không?”. Yến Trì Ngộ vừa đi đến hành lang,
đang dựa vào cầu thang nháy mắt gọi Phượng Cửu nhanh lên. Nhạc công lại chơi
thêm một khúc nhạc mới, Phượng Cửu trong lòng ca thán một tiếng, lại tốn thêm
một số tiền. Nàng nâng váy đang muốn đi qua, đi ngang qua Đông Hoa bỗng nghe
chàng thấp giọng nói: “Nàng đối với khẩu vị của hắn vẫn là nhớ rất rõ ràng”.

 

(1)
Thanh hoa thang cổ: một loại canh cá hầm với thảo mộc đựng trong chén sứ in hoa
men xanh.

Phượng Cửu theo bản năng
cúi đầu, ánh mắt một lần nữa ngưng đọng giữa không trung cùng Đông Hoa. Thần
sắc đế quân lúc này càng thêm nghiêm nghị cứ thế mà nhìn thẳng, trong lòng
Phượng Cửu vang lên những âm thanh hồi hộp, biểu cảm này của chàng, chẳng lẽ
lúc nãy vô tình đắc tội chàng? Nhớ lại nửa ngày, nàng cảm thấy đã thấu hiểu rồi
mới nói: “À, hóa ra ngài cũng muốn nếm thử tay nghề của ta? Thật ra ta làm bánh
cũng bình thường, ta nấu món cá là ngon nhất đấy, không phải đã từng nấu cho
ngài rồi sao?”.

 

Nàng dứt lời, thần sắc
Đông Hoa không có chút thay đổi, Phượng Cửu gãi đầu, một lúc sau cảm thấy đã
hiểu nguyên nhân mới nói: “À, hóa ra ngài muốn nếm thử như vậy… Nhưng mà, bánh
ta đã chia hết rồi”. Khó xử nhìn qua Cục Bột nhỏ: “Ngài có thể hỏi thử tiểu
thiên tôn điện hạ có bằng lòng nhường cho ngài phân nửa…”. Lời còn chưa dứt,
Cục Bột nhỏ đã nhanh nhẹn cầm gói bánh xoay về phía sau rồi nói: “Tam gia gia
có tới sáu cái, ta chỉ có bốn cái thôi, có chia thì là tam gia gia chia chứ sao
lại là ta?”. Suy nghĩ một lúc nói thêm: “Huống hồ ta còn nhỏ, mẫu thân nói ta
nhất định phải ăn nhiều một chút mới nhanh cao lớn”.

Phượng Cửu tiếp lời: “Ta
nghĩ ăn thêm vài cái bánh hay ăn ít đi vài cái bánh đối với sự cao lớn của
ngươi cũng chẳng ảnh hưởng gì”.

Cục Bột nghiêm mặt không
phục cách nói ấy: “Thế nhưng tam gia gia có tới sáu cái mà, ta chỉ có bốn cái,
ta không chia cho Đông Hoa… ca ca”, nói như thế hình như có chút không đúng
liền sửa lại cách nói: “Ta không chia cho Đông Hoa gia gia đâu”.

Sợ rằng thiên hạ sẽ
không loạn, Tam điện hạ tay cầm sáu cái bánh nét mặt tươi cười dịu dàng thấu
hiểu, gặp được một cơ hội đả kích Đông Hoa hiếm có. Tam điện hạ rất hài lòng,
nhìn về phía Đông Hoa đang không có chút biểu cảm gì từ tốn nói: “Tuy rằng Cửu
Ca công chúa hiểu rất rõ khẩu vị của Yến Trì Ngộ, thế nhưng khả năng hiểu được
khẩu vị của ngươi không cao, đúng lúc mấy cái bánh này rất vừa miệng của ta,
thế nhưng hợp khẩu vị của ta cũng không có nghĩa là sẽ hợp khẩu vị của ngươi.
Ngươi tội gì phải đoạt đi cái bánh rất hợp khẩu vị của ta nhưng không chắc có
hợp khẩu vị của ngươi hay không, chúng ta là bạn chí cốt nhiều năm mà còn như
thế sao?”.

Đông Hoa: “…”.

Tiểu Yến đang đợi ở hành
lang không nhịn được, hướng về Phượng Cửu nói: “Rốt cuộc có đi hay không? Nếu
như nhà bếp không kịp làm cho lão tử mấy cái bánh quả mơ thì ngươi phải làm cho
lão tử đấy”. Vừa mới dứt lời một vật vì đó nhanh như chớp bay đến, Tiểu Yến liền
né người phóng ngay xuống lầu, theo sau đó là một tràng âm thanh rơi rớt loảng
xoảng. Phía hành lang dưới đất truyền lên một âm thanh u uất gào thét: “Kẻ nào
ám toán lão tử?”.

Chén thang cổ trong tay
Đông Hoa hóa ra đã không cánh mà bay, ánh mắt xa xăm lãnh đạm nói: “Thật ngại
quá, tại bị trượt tay đó”.

Cục Bột nhồi nhét nguyên
một miệng bánh củ cải, ngồm ngoàm khen ngợi: “Oa, trượt xa quá!”.

Liên Tống: “…”.

Phượng Cửu: “…”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+