Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư – Tiết Tử 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tiết tử

Tháng ba cỏ mọc, tháng
tư chim oanh bay, mênh mông bên ngoài Đông Hải, Thập lý Đào lâm nở hoa rực rở.

Thái tử Thiên tộc ở Cửu
Trọng thiên kết duyên cùng ngũ tiểu thư của Cửu vỹ Bạch hồ tộc ở Thanh Khâu
quốc, các vị tôn trưởng hai họ bàn bạc đến suốt cả ngày trời để tìm một ngày
lành mà tổ chức cưới hỏi, sau hai trăm hai mươi ba năm, cuối cùng cũng chờ đón
được ngày vui này. Ngày lành tháng tốt đã định, tiết trời cuối xuân, trăm hoa
đua nở. Sau hơn hai trăm năm mươi năm gian khổ, cuối cùng thái tử Thiên tộc ở
Cửu Trọng thiên, Dạ Hoa Quân cũng thành thân được với thượng thần Bạch Thiển ở
Thanh Khâu quốc.

Chúng thần tiên ở tứ hải
bát hoang đã sớm xem cãi lễ cưới này là một sự kiện long trọng, chờ đợi đã lâu,
cuối cùng cũng chờ được đến ngày vui này. Vị lão Thiên Quân ở trên cao kia nhất
định sẽ thể hiện quân uy mà tổ chức cho tôn tử của hắn một bữa yến tiệc thật
linh đình, chúng thần tiên đều được mời đến tham dự.

Đoàn rước dâu sắp đến
cửa Thanh Khâu, đang đi ngang qua Vũ Trạch sơn ở bên cạnh, bên kia núi Mê Cốc
tiên nhân nhìn qua liền cảm thấy hình như mình đã hơi coi thường Thiên Quân.
Rước dâu thế này, không phải gọi là phô trương, mà phải gọi là quá phô trương.
Mê Cốc đi theo thượng thần Bạch Thiển đã lâu, làm địa tiên ở Thanh Khâu quốc
này cũng đã lâu, xem như có chút danh tiếng, tự dưng kiến thức cũng rộng rãi
hơn một chút.

Theo quy củ, trong đoàn
rước dâu ắt phải có huynh trưởng của tân lang. Mê Cốc tính toán, thượng thần
Mặc Uyên có thể xem như ca ca của Dạ Hoa Quân, nay có vị đệ nhất tôn thần này đi
cùng, coi như là hợp tình hợp lý. Tôn thần xuất hành, ắt phải có một vị thần
tiên cao cấp nhưng không được quá cao cấp đi theo, nay có Ti Mệnh Tinh Quân vốn
là văn thần ở chỗ Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đi cùng, cũng coi như là hợp tình
hợp lý. Phía trước Ti Mệnh Tinh Quân là vị thần long hàng năm chỉ thấy đuôi
không thấy đầu, tam hoàng tử của Thiên Quân, Liên Tống Thần Quân, vốn cũng là
tam thúc của tân lang, rảnh rỗi cũng đi xem náo nhiệt, nhưng xét ra cũng là hợp
tình hợp lý.

Mê Cốc nghĩ hết nửa
ngày, ba vị tôn thần cao quý kia cùng đồng hành, ắt phải có nguyên nhân. Nhưng
bên cạnh Mặc Uyên lại có thêm một vị tử y tóc trắng, vốn mấy vạn năm qua không
dễ gì bước ra khỏi Cửu Trọng thiên, chỉ thi thoảng mới xuất hiện, vị Đông Hoa
Đế Quân kia nay sao lại ở trong đoàn rước dâu? Mê Cốc vắt hết cả óc suy nghĩ,
cũng không nghĩ ra đây là cái đạo lý gì.

Giữa Vũ Trạch sơn và
Thanh Khâu quốc là Vãng Sinh hải đang cuộn sóng, may mà Mê Cốc nhãn lực tốt,
cũng xem như đi chuyến này không phí công.

Đoàn rước dâu phô trương
kia đã đến Nguyệt Nha vịnh bên cạnh Vãng Sinh hải, tuy nhiên lại không có ý tứ
vượt hồ ngay mà lại dựng trại bên bờ. Một hàng tiểu tiên nga nhanh chóng tiến
ra phía trước, rồi lại nhanh chóng thu xếp trà thất cho mấy vị tôn thần nghỉ
ngơi một chút. Gió thổi nhè nhẹ trên mặt nước xanh lam của Vãng Sinh hải, bên
bờ biển vừa mưa xong, trăm hoa đua nở, tuy có chút muộn màng nhưng cũng khiến
người ta không khỏi động tình.

Thiên giới tam điện hạ
đồng thời cũng là tam thúc của tân lang, Liên Tống Quân chán muốn chết, khẩy
khẩy cái nắp trà, nhìn mấy lá trà nổi bọt, thờ ơ ngồi một bên mà nói chuyện
phiếm cùng Ti Mệnh Thần Quân: “Bản quân trước khi xuất phát, có nghe nói nguyên
Thanh Khâu có hai vị đế cơ, một là Bạch Thiển đã gả cho Dạ Hoa, vậy còn vị tiểu
đế cơ kia thì sao?”

Ti Mệnh Tinh Quân này
cũng thực ra cũng là một kỳ nhân, địa vị so sánh với Đông Hoa Đế Quân thấp hơn
rất nhiều nhưng lại may mắn có thể cùng Đông Hoa Đế Quân xưng danh, cũng bởi vì
Cửu Trọng thiên cũng chỉ có hai bộ tự điển bách khoa toàn thư di động. Chỉ bất
quá, Đông Hoa Đế Quân được xem như một bộ pháp điển toàn thư di động, còn hắn
lại là một bộ bát quái toàn thư di động, mấy chuyện thâm sâu bí ẩn ba đời nhà
người ta, hắn đều nắm rõ.

Rốt cuộc cái bộ bát quái
toàn thư di động đi cùng đoàn rước dâu dài mười dặm kia không thể im hơi lặng
tiếng đến quá trưa, lập tức thừa dịp tán dóc, dù trong lòng đang nôn nóng,
nhưng cũng vờ đem một gương mặt đắn đo, làm bộ chững chạc, vái chào rồi mới
chậm rãi nói: “Tam điện hạ đã có lời, Thanh Khâu quả thật là có hai vị đế cơ.
Vị tiểu đế cơ kia chính là tôn tử bảo bối duy nhất của Bạch gia, do bạch hồ hỗn
huyết cùng xích hồ sinh ra, tứ hải bát hoang chỉ có duy nhất một cửu vỹ hồng
hồ, tên gọi Phượng Cửu. Thiên tộc có ngũ phương ngũ đế, Thanh Khâu quốc cũng có
ngũ hoang ngũ đế, bởi vì thượng thần Bạch Thiển sớm muộn cũng gả vào Thiên tộc,
nên hai trăm năm trước liền đem vương vị truyền cho Phượng Cửu điện hạ. Khi kế
vị, vị tiểu điện hạ bất quả chỉ mới ba vạn hai ngàn tuổi mà Bạch Chỉ Đế Quân đã
để nàng thừa kế quốc nghiệp của Thanh Khâu. Quả là tuổi còn trẻ mà đã quyền cao
chức trọng, chỉ là… có chút kỳ quái.”

Tiểu tiên nga châm thêm
trà, thừa dịp khói tỏa nghi ngút mà bẽn lẽn trộm nhìn Đông Hoa Đế Quân đang vừa
thưởng trà vừa nghe chuyện một cái.

Liên Tống giống như vừa
trêu chọc được ai đó, rất có hứng thú, liền đưa tay lên, đôi mắt khẽ cười:
“Ngươi kể tiếp đi.”

Ti Mệnh vuốt cằm, suy
nghĩ một chút, rồi nói tiếp: “Tiểu tiên thật ra đã sớm quen biết Phượng Cửu
điện hạ, khi ấy, điện hạ bất quá chỉ mới hai vạn tuổi, đi theo bên cạnh Bạch
Chỉ Đế Quân. Vì là cháu gái duy nhất của Đế Quân nên rất được sủng ái, tính
tình cũng rất hoạt bát, mấy trò bắt cá ném chim đều có mặt nàng, lại còn thích
trêu chọc người khác, ngay cả tiểu tiên cũng vài lần bị nàng trêu chọc. Nhưng…”
Hắn dùng lại một chút rồi tiếp lời: “Hơn hai trăm năm trước, điện hạ có hạ phàm
một lần, mấy chục năm sau trở về chẳng hiểu sao tính tình trầm mặc đi rất
nhiều. Nghe nói, hôm ấy từ phàm giới trở về, điện hạ thân mặc tang phục. Hai
trăm năm qua, nàng cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Lo lắng điện hạ không có
người phụ trợ trong việc trị quốc, trăm năm trước, Bạch Chỉ Đế Quân liền làm
chủ, tuyển cho nàng vài vị hôn phu, nhưng…”

Liên Tống tò mò: “Nhưng
thế nào?”

Ti Mệnh lắc đầu, ánh mắt
làm như vô ý liếc về phía Đông Hoa Đế Quân, miệng cười mà không cười, tiếp tục
nói: “Thật ra cũng không có gì, chẳng qua là nàng cứ nhất quyết nói mình đã gả
cho phu gia, tuy phu quân đã qua đời nhưng lại không thể tái giá. Mà nghe nói
nàng hơn hai trăm năm qua, không một ngày đem bạch trâm trên tóc gỡ xuống, cũng
không một đêm đem tang phục cởi ra.”

Liên Tống chống cằm, dựa
vào ghế, tiếp lời: “Ngươi nhắc qua bản quân mới nhớ, tựa hồ bảy mươi năm trước
có một cái việc náo nhiệt nho nhỏ là Thương Di Thần Quân ở Chức Việt sơn lấy
vợ, chẳng hay có liên quan gì đến Thanh Khâu không?”

Ti Mệnh suy nghĩ một
chút, cũng muốn hồi đáp, nhưng lại im lặng một lúc lâu, định tiếp lời thì
thượng thần Mặc Uyên đã lên tiếng trước, giọng nói thanh thanh đạm đạm: “Bất
quá chỉ là Bạch Chỉ định gả Phượng Cửu cho Thương gì đó…” Ti Mệnh ở một bên
liền nhắc nhở: “Thương Di.” Mặc Uyên tiếp lời: “Ừ, gả cho Thương Di, đem Phượng
Cửu trói vào kiệu rước đi. Phượng Cửu không thích, liền nhân đêm xuống, đem cái
Tọa Thần cung kia của Chức Việt sơn kia hủy đi mà thôi.”

Mặc Uyên nói hai chữ ấy
thật lãnh đạm, khiến Ti Mệnh trong lòng không khỏi run sợ. Đến đoạn này thì
chính hắn cũng không biết, chỉ thấy nếu nói tiếp lại lộ ra mình không biết,
liền tìm cách lái sang chuyện khác.

Liên Tống cầm cây quạt
cười một tiếng, ngồi thẳng người, hướng về phía Mặc Uyên nói: “Nói như vậy,
đúng rồi, ta nhớ có nghe ai nói, vị chủ hôn năm kia hình như chính là ngươi.
Nhưng cũng lại nghe nói vị Thương Di Thần Quân kia cũng thật tâm luyến ái cái
vị vợ hụt của hắn, ừ, cái vị đã đem thần cung của hắn hủy đi. Sau này tu sửa
lại thần cung, trong điện còn treo một bức họa Phượng Cửu, mỗi ngày đều nhìn
tranh nhớ người.”

Mặc Uyên im lặng, Ti
Mệnh cũng cảm thán: “Có thích hay không là một chuyện, có muốn hay không lại là
chuyện khác. Tiểu tiên còn nghe nói có vị Tần mỹ nhân ở Chung Hồ sơn một lòng
tương tư thượng thần Bạch Chân, tứ ca của thượng thần Bạch Thiển, nhưng dù lá
gan có lớn đến đâu cũng không dám cướp người.”

Gió phất qua, những đóa
hoa nở muộn sau cơn mưa chập chờn theo gió. Mấy vị tôn thần dáng vẻ tôn nghiêm,
vừa thưởng trà, thưởng trà, vừa dưỡng thần, dưỡng thần, vừa ngắm cảnh, ngắm
cảnh, lại vừa nghe bát quái toàn thư của tứ hải bát hoang kể chuyện phiếm. Các
vị tiểu thần tiên đi theo không cách nào giữ được bình tĩnh, nghe bí mật lớn
thế, không khỏi sinh ra hưng phấn tò mò, mặt đỏ đến mang tai nhưng lại không
dám quá lỗ mãng, đành dùng ánh mắt nhìn nhau mà trao đổi cảm tưởng. Bên bờ Vãng
Sinh hải, triền miên những ánh mắt hòa cùng cơn gió.

Một tiểu thần tiên liền
châm trà cho Ti Mệnh Tinh Quân nhuận giọng mà kể tiếp, Ti Mệnh lại hết nhìn
trà, rồi lại nhìn Đông Hoa Đế Quân, lông mày khẽ nhăn, dường như có chút suy
tư.

Liên Tống đưa hắn cái
chén trà, cười nói: “Ti Mệnh, hôm nay mắt ngươi bị vậy, làm sao cứ lén lút nhìn
Đông Hoa thế kia?”

Phía xa hai trượng, Đông
Hoa Đế Quân đặt cái chén trà xuống, nhìn lại hắn. Ti Mệnh không nhịn được, liền
qua loa tắc trách cười hai tiếng, định mở miệng nói cái gì đó, thì rầm một
tiếng, mặt hồ bên cạnh đột nhiên nổi cơn sóng lớn.

Con sóng cao mười trượng
tản ra, tỏa thần quang lấp lánh, giữa Nguyệt Nha vịnh đang xẻ nước, hiện ra một
vị bạch y mỹ nhân. Vị bạch y mỹ nhân kia trên mái tóc đen nhánh cài một đóa
bạch trâm hoa, xiêm y dường như không thấm nước, tư thái như nghênh đón thần
phong. Mái tóc đen nhánh cùng gương mặt nàng ướt đẫm, phảng phất hương vị lạnh
lùng như băng nhưng trên khóe mắt cong cong lại tỏa ra chút ấm áp, tự tiếu phi
tiếu xem cái vị bát quái toàn thư ưu náo nhiệt Ti Mệnh Tinh Quân kia nói chuyện
phiếm.

Ti Mệnh luống cuống cầm
lấy chén trà, Liên Tống lại đưa cho hắn cây quạt rồi nói: “Mặt ngươi to quá,
chén trà không đủ đâu, dùng tạm cái này mà che đi cho đỡ mất mặt.”

Ti Mệnh sầu khổ quỳ
xuống, gương mặt vạn phần thống khổ, đành cười trừ: “Không biết điện hạ ở chốn
này du thủy, mới vừa rồi tiểu tiên lỗ mãng, thỉnh điện hạ nể giao tình nhiều
năm mà khoan dung lượng thứ.”

Mặc Uyên nhìn Phượng
Cửu: “Ngươi trốn dưới đáy biển làm gì thế?”

Vị bạch y Phượng Cửu kia
toàn thân ướt đẫm nhưng vẫn đoan trang hồi đáp: “Rèn luyện thân thể.”

Mặc Uyên lại cười nói:
“Vậy sao ngươi lại lên đây, định đặc biệt hù dọa Ti Mệnh à?”

Phượng Cửu trầm ngâm một
chút, liếc nhìn Ti Mệnh đang thống khổ quỳ dưới đất rồi nói: “Ngươi vừa mới nói
gì kia? Cái gì mà Chung Hồ sơn, rồi cái gì mà Tần mỹ nhân thật yêu thích tứ
thúc của ta?”

“…”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+