Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tam sinh tam thế – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bởi vì ta đã đánh mất chạc cây mê cốc, bóng đêm lại tối đen, có thể nói giờ phút này mà vẫn có thể loanh quanh ở gần Đông Hải như thế thật không biết đã tích đức từ bao lâu, đương nhiên, ta cũng không mong rằng có thể trở lại Thanh Khâu trước bình minh.

Đông Hải nước mênh mông bốn phía. Ta chỉ là một con hồ ly bốn chân bám đất, đương nhiên chỉ sống trên đất bằng, tất nhiên thấy bốn phía đều giống hệt nhau, chẳng thấy điểm nào khác. Đến lúc trồi lên khỏi mặt nước, mới phát hiện ra ta bị lầm phương hướng, lấy cái phương Bắc kia lầm thành phương Đông.

Bây giờ đã vào hạ, trời trong trăng sáng. Ta ngồi trên dải đá ngầm ở bắc ngạn Đông Hải, trong lòng thầm rầu rĩ.

Trở lại theo đường cũ, bắt đầu từ Đông Hải rồi đi về dĩ nhiên không khó, nhưng lỡ gặp lại Dạ Hoa quân kia, còn mặt mũi nào mà nhìn hắn. Tối nay đành chịu khổ ở lại trên bờ bắc này một đêm, sáng mai tính sau.

Tháng tư hoa cỏ mơn mởn thơm ngát, ban ngày trời còn ấm áp, ban đêm lại cực kỳ lạnh. Xiêm y trên người mỏng manh, từng đám sương mù mờ mịt lan trên mặt biển khiến ta hắt hơi mấy cái liền. Rốt cục ta đành nhảy xuống bãi đã ngầm, chui vào trong cánh rừng ở bên cạnh.

Cánh rừng này đương nhiên không bằng cánh rừng của Chiết Nhan. Mấy cành cây kia tuy cao nhưng mọc lởm chởm, lá cây xếp tầng tầng lớp lớp, chắn gió cũng không tồi. Chắn gió không tồi, đương nhiên chắn sáng cũng rất tốt. Trên chín tầng trời mặc dù trăng sáng vằng vặc, nhưng trong rừng giơ tay lên trước mặt mà nhìn không thấy ngón. Ta cẩn thận gỡ dải lụa trắng bịt mắt xuống, rồi lấy từ trong tay áo ra một viên dạ minh châu, chiếu lung tung xung quanh cân nhắc tìm một cái chạc ba để ngủ tạm một đêm.

Cánh rừng này cũng thật rậm rạp, mặc dù cũng là loại thú chạy, lại có dạ minh châu chiếu sáng, ta cũng chẳng nhìn tốt hơn những đồng loại bình thường. Đi nghiêng nghiêng ngả ngả được chừng ba trượng, ta bất ngờ rơi tọt vào một cái động lớn.

Tứ ca đi theo Chiết Nhan viết sách, đã từng thu thập không ít chuyện hoang đường xưa trên tứ hải bát hoang.

Có một truyện trong đó nói, ở đông hoang xưa có một tòa núi đơn gọi là Diễm Không, ở chân núi có một cái biển hiệu, sau cái biển hiệu có một tòa động không đáy, ở dưới đó có một yêu nghiệt rất xinh đẹp. Yêu nghiệt kia tuy xinh đẹp mỹ miều, nhưng cũng là một yêu tinh tốt, trót yêu thương một tên phàm nhân tu chân, sau đó vì phàm nhân kia chỉ một lòng một dạ muốn phi thăng, liền chuyển hết tu vi cho hắn, do đó bao nhiêu tu vi tu hành được đều bị hủy cả, lại mất đi tính mạng. Đó cũng xem như một tấm gương lớn.

Hiện giờ cái động ta đang rơi xuống này tuy sâu, nhưng cũng không phải cái động Diễm Không không đáy kia. Đương nhiên như vậy, ở dưới đáy động cũng không phải nơi ở của yêu nghiệt xinh đẹp si tình kia. Nếu quả thật có thể gặp nàng, ta sẽ làm phép, mang về cho tứ ca, để nàng giúp tứ ca trông nom tên tọa kỵ Tất Phương Điểu kia, coi như lần ra khỏi Thanh Khâu này cũng làm được một việc thiện duyên.

Nghĩ tới điều này, ta cũng thấy an tâm liền tự trầm mình để hạ xuống. Lúc đầu quả thật cũng hơi mệt, nhưng rơi được một nửa đã có thể điều chỉnh được tư thế cho thoải mái nhất, tính toán sao rơi cho tiện.

 Nửa nén hương qua đi, cuối cùng hai chân ta cũng chạm đất.

Trước mắt trở nên sáng sủa. Có kẻ nào đó đã dùng pháp thuật tạo ra bầu trời, trăng và sao, phía dưới còn có suối chảy, trên mặt nước còn dựng một tòa thảo đình, so với động hồ ly của phụ thân mẫu thân còn rộng hơn một chút

Trong thảo đình có một đôi nam nữ đang diễn cảnh uyên ương

Bản ý của ta là tới tìm yêu nghiệt chưa gây chuyện ác để làm phép, lại không ngờ gặp cảnh vui thú chốn khuê phòng của người khác, thật xấu hổ.

Nam nhân kia đang quay lưng lại với ta, nhìn không rõ mặt. Nữ tử tuy nửa khuôn mặt đang giấu ở hõm vai nam tử, nhưng mặt mày cũng ưa nhìn. Có điều thấy ta đột nhiên theo đám bụi rơi từ trên cửa động xuống, nàng cũng khó tránh khỏi sợ hãi.

Ta vội vàng cười thân thiết với nàng, làm bộ trấn an. Nàng lại chỉ nhìn chăm chăm vào ta, làm ta không khỏi ngượng ngùng. Vì hai người bọn họ đang ôm chặt lấy nhau, nam tử kia cũng nhận ra có điều khác lạ, liền nghiêng người quay đầu lại.

Có một cái hồ ngăn ở giữa, mà cái liếc mắt này, lại làm cho ta có cảm giác như giữa mùa hè bị một lớp mỡ lợn hun nóng ập tới, vừa bẩn vừa khiếp.

Một loạt những chuyện cũ năm xưa tưởng đã quên dần, lại bắt đầu bừng bừng trỗi dậy.

Trên mí mắt hắn như có trăm núi vạn sông, bình tĩnh nhìn ta, lúc lâu sau mới gọi : ” A Âm”

Ta nhìn xuống đất, nghiêm nghị nói : ” Hóa ra là Ly Kính quỷ quân, lão thân và quỷ quân sớm đã ân đoạn nghĩa tuyệt, hai chữ A Âm tuyệt không dám nhận, thỉnh cầu quỷ quân đừng gọi lão thân một cách bừa bãi như thế.”

Hắn không nói gì, nữ tử trong lòng bỗng nhiên run lập cập, thật làm ta nhìn quá rõ.

Ta quả thật không kiên nhẫn nổi. Mấy năm gần đây đám thần tiên trẻ tuổi với quỷ tộc quan hệ không tồi, không thể vin cớ vào ân oán của riêng ta, mà phương hại đến tình nghĩa đôi bên khó khăn lắm mới thiết lập được. Cứ băn khoăn chuyện đó như vậy, cuối cùng ta không thể giữ mãi sắc mặt lạnh lùng.

Hắn thở dài : ” A Âm, ngươi tránh né ta bảy vạn năm rồi, vẫn còn muốn tiếp tục trốn ở đó sao ?” Giọng nói rất thành khẩn, tựa như không gặp được ta sẽ vô cùng tiếc nuối, làm người ta rất thương cảm.

Ta tò mò than thở, rõ ràng quan hệ giữa hai người bọn ta như lưới rách cá chết, sao hắn lại có thể thản nhiên thốt ra một câu như vậy ???

Hơn nữa, nói rằng ta trốn hắn, thật là cái án oan tày trời. Tuy người ta nói, sống lâu quá dễ quên nhiều việc, nhưng dù ta cố gắng xoa xoa hai huyệt Thái dương, cẩn thận nhớ lại, ta vẫn nhớ rõ ràng, bảy vạn năm qua ta với hắn không gặp lại nhau, cũng không phải ta cố tình tránh né, mà đó là do duyên phận.

Bảy vạn năm nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn lắm. Tính ra Đông Hoang kia cùng lắm cũng trải qua hai mươi lần thương hải tang điền là cùng.

Một ngày nọ cách đây bảy vạn năm trước, Quỷ quân Kình Thương cũ ra ngoài săn bắn, vừa mắt Cửu sư huynh Lệnh Vũ, liền bắt huynh ấy đi Đại Tửu Minh Cung, muốn lập làm nam hậu. Cũng bởi vì lần đó ta ở cùng chỗ với Lệnh Vũ, nên cũng bị trói bắt đi cùng.

Lúc năm vạn tuổi ta bái Mặc Uyên làm sư phụ. Mặc Uyên vốn không thu nữ đệ tử, mẫu thân liền sử dụng phép thuật biến ta thành thân nam nhi, lại dùng tạm một cái tên giả là Ti Âm.

Hồi đó, ai nấy đều biết đồ đệ thứ mười bảy của Mặc Uyên tên gọi là Ti Âm, là một vị thần quân sử dụng trù phiến ( quạt bếp) làm pháp khí, là vị đồ đệ nhỏ tuổi được sủng ái nhất của thượng thần Mặc Uyên. Đương nhiên không ai hoài nghi vị Ti Âm này vốn là một nữ thần.

Ta với Lệnh Vũ mặc dù cùng bị trói lại, nhưng ta chỉ vốn là kẻ kèm theo, đương nhiên cũng không bị trông coi ngặt nghèo cho lắm. Cho nên ngoài ba bữa cơm, chỉ đi lại chung quanh một chút, không rời khỏi Đại Tử Minh Cung, thì cũng không có vấn đề gì.

Sau này ta thường xuyên nhớ lại, ở bữa trưa ngày thứ ba ở Đại Tử Minh Cung, ta không nên ăn cái bát thịt kho đó. Nếu ta không ăn bát thịt kho kia, thì bát hoang tứ hải ngày hôm nay, tất đã không dẫn tới cái tình trạng này.

Vốn là ta đã ăn cơm trưa, chén thịt kho này coi như ăn thêm. Sau khi ăn xong lại muốn đi lại cho tiêu cơm, nên đi nhiều hơn mọi khi hai bước. Hai bước đi số phận này, lại làm cho ta gặp phải hoàng tử của Ly Kính, đã sửa đổi lại toàn bộ số phận của ta.

Ngàn dặm tất có một con đê, đương nhiên cũng có lúc vỡ : một cái bánh mỳ cũng dẫn tới huyết án. Thì việc cái chén thịt kho này đã biến cuộc sống của người ta thành quanh co khúc khuỷu, cũng không phải chuyện hoang đường. Đến bây giờ, nhìn lại, bản thượng thần ta không khỏi cảm thán một tiếng, haizz.

Ta còn nhớ rõ ngày hôm ấy trời rất đẹp, mặt trời chiếu sáng rực rỡ ở đằng xa, xuyên qua lớp mây mù chướng khí của Đại Tử Minh Cung, giống như một cái lòng đỏ trứng ở phía chân trời.

Cung nga phụ trách tiếp khách ngồi nói chuyện phiếm với ta, trong ngự hoa viên có một gốc thủy phù dung cực kỳ hiếm có, bây giờ đã nở rồi, Thần Quân nếu còn cảm thấy tức bụng, có thể đi xem thử. Lại còn chỉ đường cho ta.

Ta phe phẩy trù phiến đi qua xem thử, oanh chao yến liệng, hoa cỏ dương liễu xanh ngút ngàn. Có điều ta vốn không giỏi tìm đường, hồi lâu vẫn không tìm thấy cái loại hoa sen đặc biệt kia. Cũng may ngự hoa viên này tuy là nước cạn núi giả, nhưng bài trí tinh tế, thưởng ngoạn cũng thấy tuyệt.

Ta vốn tự an ủi mình, đột nhiên từ đâu xuất hiện một tên thiếu niên. Vạt áo buông lơi, búi tóc hơi rối, ánh mắt mê man, trên vai còn rớt vài cánh hoa. Mặc dù vẫn mang bộ dáng vừa tỉnh ngủ, cũng không giấu nổi phong tư khuynh quốc khuynh thành.

Ta đoán đây chắc là một vị phu nhân của tên quỷ quân đoạn tụ* kia, liền gật gật đầu với hắn. Hắn ngây người, ngẩn ngơ hồi lâu, cũng không đáp lễ, có vẻ như vẫn chưa định thần. Ta tất nhiên không so đo với kẻ chưa tỉnh ngủ, đã hành đủ lễ, liền tiếp tục dạo chơi trong ngự hoa viên. Tính coi hắn như gió thoảng qua, ai ngờ hắn lại túm lấy tay áo của ta, vẻ mặt trịnh trọng bối rối : ” Màu sắc xiêm y của ngươi nhìn thật quái, nhưng cũng khá đẹp, đặt ở đâu vậy ?””

Ta không kịp phản ứng, hai mắt chăm chăm nhìn vào hắn, không nói được câu nào.

Bộ xiêm y này vốn là màu tía bạc, mấy ngày nay đều là ngày mặc đêm giặt, đương nhiên đã bạc hơn nhiều so với khi mới mặc, nhưng cũng vẫn chấp nhận được, không tính là quái lạ. Kình Thương bất thình lình bắt cóc Lệnh Vũ với ta, chuyện xảy ra bất ngờ, ta không kịp tắm rửa chuẩn bị quần áo. Từ lúc đến Đại Minh Cung, ta vẫn mặc nguyên một bộ xiêm y này. Quần áo của bọn họ ta mặc không quen, đành chăm chỉ giặt một chút.

Thiếu niên trước mặt kéo ta xoay một vòng, đánh giá trên dưới một hồi, nói một cách khẩn thiết ” Ta chưa thấy qua màu sắc như vậy, đang lo sắp tới lễ chúc thọ của phụ vương không tìm thấy lễ vật xứng đáng, kỳ lạ như thế. Tiểu huynh đệ coi như cho ta một cái nhân tình, đem xiêm y này đổi cho ta nhé” Dứt lời liền giữ chặt lấy ta, màu da trắng như tuyết hơi đỏ lên, vừa ngượng ngùng vừa nhanh nhẹn cởi quần áo ta.

Ta dù hóa thành thân nam nhi, nhưng chung quy vẫn là một nữ thần tiên trong trắng ngây thơ. Gặp chuyện bực mình như thế này, y theo bản tính, dù vô lực cũng phải phản kháng một phen.

Lúc đó, hai kẻ bọn ta đang đứng cạnh ao sen, gió thổi dìu dịu, hương sen ngát thơm.

Lúc đó, mặc dù ta giãy dụa không thôi chứ chưa thèm dùng tới phép thuật, chỉ dùng tay không đẩy ra, cũng không nhìn qua xung quanh, làm cả hai người cùng rơi vào hồ sen. Quỷ tộc vốn thính tai, một tiếng bùm rơi vào trong nước đã dẫn tới rất nhiều kẻ tới xem náo nhiệt. Việc này thật mất mặt. Hắn dùng tay ra hiệu cho ta một chút, ta cũng hiểu nó hàm ý đừng đi lên, liền gật gật đầu, cùng hắn lưng tựa lưng ngồi ở dưới đáy nước một lúc.

Bọn ta buồn bã ngồi hồi lâu ở dưới đáy nước, cho tới tận lúc bầu trời tối đen. Đoán trên mặt nước không còn ai, mới đánh răng lập cập mà nổi lên bờ.

Nhân có cái duyên cùng ngồi nửa ngày dưới đáy nước, hai kẻ bọn ta cùng quên sạch những chuyện lúc trước mà xưng huynh gọi đệ, kết giao bằng hữu.

Vị thiếu niên mỹ miều kia quả thật có quan hệ với cái tên quỷ quân đoạn tụ kia, có điều không phải phu nhân của hắn, mà chính là con trai thứ hai, tên là Ly Kính.

Sau đó, mấy ngày liền Ly Kính tới lôi kéo ta cùng thưởng trà, chọi gà uống rượu.

Ta lại không có tinh thần chút nào. Ta mới nhận được tin, nói Kình Thương cưỡng bức, hôn lễ định tổ chức vào ngày mùng hai tháng ba, Lệnh Vũ liều chết không chịu, ba lần đập đầu vào cột đều bị cứu tỉnh, nay bắt đầu tuyệt thực.

Vì chúng ta thực lực đơn bạc, chớ nói tới chuyện cứu Lệnh Vũ chạy thoát khỏi Đại Tử Minh Cung, mà chỉ một mình ta, muốn chạy trốn cũng khó. Nhưng vì tin tưởng Mặc Uyên sau khi bế quan trở ra tất sẽ cứu chúng ta ra khỏi chốn nước lửa này, ta ở đây cũng không khó chịu lắm. Vốn nghĩ rằng Kình Thương lại yêu thương Lệnh Vũ thật sự, tình trạng của Lệnh Vũ kia cũng không đáng ngại lắm, ai ngờ huynh ấy lại cố tình đày đọa mình như thế, thật khiến người ta phiền lòng.

Ngày phiền, đêm phiền

Ly Kính cũng không kiên nhẫn, tính tình nóng nảy, liền đặt mạnh chén rượu xuống, nói ” Cái việc nhỏ như vậy, mà mỗi ngày ngươi thà ngồi một chỗ ưu phiền cũng không thèm tới tìm ta hỗ trợ, rõ ràng không coi ta là huynh đệ, lại còn bắt ta phải tới hỏi ngươi. Ngươi không nhận cái ca ca là ta đây, nhưng ta lại đã coi ngươi là đệ đệ. Ta đảm bảo trước mùng 2 tháng ba sẽ giúp ngươi đưa hắn ra khỏi cung. Ngươi cần nói gì với hắn, thì viết ra đi, đêm nay ta mang lại cho hắn để giúp hắn phóng tâm. Nói là hôm qua hắn phải nghĩ lại cho kỹ. Ta quả thật cũng chưa bao giờ biết được, thần tiên lại yếu ớt như thế, chỉ đập đầu một cái cũng chết được. Cũng chỉ có thể lừa phụ vương ta, lại cho rằng đó là một chuyện trọng đại”

Ta không còn gì để nói. Không đem việc này ra quấy rầy hắn, chỉ bởi nghĩ rằng hắn với Kình Thương là cha con, không muốn hắn động tới phiền toái, cũng không tốt. Hắn cố ý giúp, ta cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn làm theo.

Nhân thế lại thiếu hắn một cái nhân tình, sau lại bồi Ly Kính uống rượu, ta đương nhiên càng tận tâm hơn.

Ta sợ nhất vừa uống rượu vừa chơi trò hành nhã. Thuở còn trẻ, còn nghịch ngợm, ngày ngày ta đều theo mấy sư huynh hồ đồ đi chơi bời lêu lổng, đi khắp nơi đóng vai kẻ phong lưu, thi văn âm luật chẳng hiểu gì cả, mỗi lần chơi trò hành nhã đó ta đều bị phạt nhiều nhất. Hành thông lệnh thì ta lại chơi rất tốt, bất chấp đổ xúc sắc hay rút thăm, hay nắm tay đoán số, ta đều dễ dàng đứng thứ nhất.

Còn bây giờ muốn lấy lòng Ly Kính, ta lại thực sự thích chơi hành nhã lệnh, mỗi lần chỉ nói linh tinh rồi lập tức cúi đầu uống rượu, hành thông lệnh lại giả vờ vò đầu bứt tai. Ly Kính rất là vui á.

Sau khi tính toán kế hoạch rõ ràng, quyết định tới đêm mùng hai, chúng ta trộm đưa Lệnh Vũ rời khỏi cung.

Cứ thế, quan hệ giữa hai kẻ bọn ta tiến triển cực nhanh, chỉ trong vòng mười ngày ngắn ngủi, đã đi tới vạn dặm, đã tới mức độ tính toán tới vấn đề bàn luận hôn nhân.

Thật ra cũng không phải ta đàm luận hôn nhân. Vấn đề là ở chỗ, muội muội Yên Chi của hắn, không hiểu sao lại coi trọng ta.

Vị Yên Chi muội muội của Ly Kính này ta đã thấy qua một lần, trông cũng không giống hắn, có lẽ là giống mẫu thân, nhưng cũng là một giai nhân thanh tú.

Hắn rất phấn chấn cao hứng, chỉ nói thân càng thêm thân, tuy rằng ta với hắn nguyên cũng đã thân lắm rồi. Đúng là ta khổ thật sự. Nếu như ta đúng là một thân nam nhi, xét kỹ mà nói, cũng là một chuyện tốt. Nhưng sự thật là ngay từ khi sinh rat a đã không phải là một “lão công hồ ly”. Ta liền nói với Ly Kính, ta chỉ là một kẻ thô hào, thực không xứng với công chúa Yên Chi. Hắn lại cho rằng ta ngượng ngùng, liền mỉm cười mặc kệ. Ta thật là khổ sở.

Một tòa Đại Tử Minh Cung, Lệnh Vũ ở Đông Ngung đau khổ chống đỗ, ta cũng ở Tây Ngung đau khổ chống đỡ, cũng coi như cân bằng

Có một ngày ta chợt nằm mơ, mơ thấy Lệnh Vũ thật sự trở thành vương hậu của tên quỷ quân đoạn tụ kia, ta cũng cưới Yên Chi công chúa. Ly Kính thân thiết kéo tay ta, chỉ vào Lệnh Vũ nói : ” Âm đệ, mau gọi một tiếng mẫu hậu” Lệnh Vũ lại túm tay ta đặt lên bụng huynh ấy, trên đầu lấp lánh kinh quang, dáng vẻ hiền hậu nói với ta ” Mấy tháng nữa, mẫu hậu sẽ sinh cho các ngươi một đứa bé, a Âm, ngươi có vui hay không” Ta mặt mày cứng đờ cười gượng ” Vui chứ”

Đến khi tỉnh lại, quần áo đều lạnh ngắt mồ hôi. Muốn xuống giường uống một ngụm nước lạnh cho đỡ sợ, vừa vén màn lên, đã thấy Ly Kính mặc một bộ quần áo trắng, đứng yên lặng ở đầu giường, ánh mắt nhìn ta sáng quắc.

Ta lăn ngay từ trên giường xuống.

Bấy giờ đã sang canh ba, ánh trăng ngoài cửa sổ cho dù không sáng lắm, nhưng cũng đủ để chiếu tỏ gian phòng nhỏ này.

Ta ngã ngồi trên mặt đất thầm nghĩ, không biết có trách hay không, có khả năng là hắn không ngủ được, đếm tìm ta giải buồn.

Quả nhiên đã thấy hắn ngồi xổm xuống, trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói ” A Âm, ta muốn kể cho ngươi một bí mật, ngươi có muốn nghe hay không ?”

Ta nghĩ một hồi, giờ này hắn còn không đi ngủ, lại đặc biệt muốn tới kể cho ta nghe một bí mật, cho thấy hắn cực kỳ đau khổ. Ta nếu không nghe, không thể coi là huynh đệ, cho nên đành nuốt hận quay đầu lại.

Hắn thẹn thùng nói : ” A Âm, ta rất thích ngươi, ta muốn ngủ cùng ngươi”

Ta vừa đứng lên, ngay lập tức đã lại ngã nhào xuống.

Theo như ta biết, Ly Kính cực kỳ chán ghét hành vi đoạn tụ của cha hắn, việc phong nguyệt xưa nay đều thập phần chính trực. Trong tẩm điện của hắn có rất nhiều mỹ nhân, người nào cũng thắt đáy lưng ong ngực nở, chân dài. Lúc đó ta đã biến thành một thân nam nhi, mặc dù bộ mặt không thay đổi, nhưng ngực đã hóa thành bằng phẳng. Sau khi nghe hắn nói như vậy, ta thật không thể tin nổi.

Hắn tự cho là đã bộc bạch cõi lòng, coi như đã thương lượng cùng ta, liền cởi xiêm y của ta. Ta liều chết giữ chặt vạt áo trước. Hắn tức giận nói : ” Ngươi đã im lặng đồng ý rồi, lại còn nhăn nhó như vậy làm chi”

Vốn bản thần quân ta không nói năng gì, tuyệt nhiên không phải đồng ý, mà chính là bị choáng quá không nói nên lời.

Lúc ban đầu gặp ta là do hắn thích xiêm y của ta, cũng mới chỉ gặp qua có hơn mười ngày. Tượng đất còn có tôn nghiêm của tượng đất, huống chi ta lúc đó cũng đã có tiên vị, cũng được phong làm Thần Quân.

Thật không thể nhịn được nữa, ta liền chém cho hắn một nhát, đá hắn văng xuống đất. Nào ngờ ta không biết cân nhắc lực đạo, trùng hợp chém trúng vào cái trụ huyệt, cơ duyên xảo hợp, hắn liền hôn mê, ngã nhào vào trên bụng ta, trên người nồng nặc mùi rượu.

Nghĩ kỹ ta cho rằng hành động vừa rồi của hắn cũng vì say rượu, cũng không thèm tính toán. Trên mặt đất lại lạnh, ta liền lấy một cái chăn, cuốn chặt lấy hắn, đẩy xuống chân giường, rồi lại trèo lên giường ngủ tiếp.

Sáng sớm hôm sau, ta vừa mở mắt, đã thấy hắn ngơ ngác nằm trong cái chăn mà ta đã bọc chặt lấy ngày hôm qua, tựa sát vào góc giường, vừa nhíu mày vừa rụt cổ : ” Tại sao ta lại ngủ ở chỗ ngươi ?”

Ta nghĩ một lúc, lại nghĩ tiếp một lúc, cuối cùng chậm rãi nói : ” Đêm qua ngươi say rượu, canh ba chạy đến phòng ta, nói ngươi rất thích ta, muốn ngủ cùng ta.

Bàn tay đang vò đầu của hắn sững lại giữa không trung, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, tóc tai rối bù như tổ chim, giống như một quả trứng chim đập vào trong một bát canh. Sau một lúc lâu, hắn mới nói : ” Ta không phải kẻ đoạn tụ. Ta, ta nếu thuộc loại đó, tại sao còn muốn đem muội muội ruột của mình gả cho ngươi ?”

Ta túm chặt vạt áo, vui mừng nói ” Quả thật ngươi không phải kẻ đoạn tụ”

Cũng không nghĩ tới hành động túm vạt áo của ta này ảnh hưởng mạnh tới hắn đến thế.

Hắn nhấc tay phải lên run rẩy chỉ thẳng vào người ta : ” Ngươi, ngươi làm như vậy, dáng vẻ rõ ràng là sợ bị ta chiếm tiện nghi.”

Ta ngây người ngẩn ngơ một hồi, cuối cùng nghiêm nghị nói : ” Quả thật đêm hôm qua sém chút nữa ngươi đã lột quần áo của ta ra”

Sau đó, mấy ngày liền ta không thấy Ly Kính đâu. Lúc trước, hầu như ngày nào hắn cũng tới quấy rầy ta, vậy mà nay lại bặt vô âm tín.

Thành thật mà nói, mặc dù Ly Kính này gây ồn ào một chút, nhưng rượu mang tới uống cũng ngon, mà cùng hắn chọi gà đấu dế cũng rất khoái trá. Bây giờ, mấy ngày liền không thấy, ta cũng thấy nhớ hắn chút chút.

Yêu Chi công chúa gặp ta ở hậu viên, liền nói chuyện về vị ca ca này, ta mới biết mấy ngày gần đây Ly Kính bận rộn tìm hoa hỏi liễu hàng đêm, thật sự là phong lưu.

Yên Chi vừa cẩn thận, lại hơi lo lắng nói : ” Không biết Thần Quân với nhị ca có hiềm khích gì, hai người hồi trước vốn như hình với bóng cơ mà ?”

Ta vò đầu bứt tai một hồi, lại nhớ tới đêm đó hắn say rượu đùa giỡn ta chưa thành, ta với hắn vẫn hòa thuận. Vả lại huynh đệ như quần áo, thê thiếp như tay chân. Hăn coi trọng việc sinh ra tiểu hài tử để có người hương khói, cái quần áo kia cũng thừa thãi. Ôm mỹ nhân cũng là một việc phong nhã, ở bên cạnh lại có cái nam nhân nhìn chằm chằm mỹ nhân trong lòng ngươi như hổ trình mồi, được nhiên không hay. May thay ta không phải là nam tử, nên cũng không mơ ước mỹ nhân trong lòng hắn. Nhưng đương nhiên hắn không biết, dù sao cũng phải đề phòng một phen. Đã là thân nam tử, lại là nam tử có nhiều phu nhân, cũng không dễ dàng gì. Nghĩ đến chuyện này, ta lại càng thông cảm cho hắn.

Yên Chi tò mò muốn hỏi ta tới tận ngọn ngành. Ta suy nghĩ hồi lâu, thấy nếu nói rõ với nàng cũng không tốt. Xấu hổ hồi lâu, liền tùy tiện tìm một cái lý do, qua loa tắc trách mà qua truông.

Chẳng mấy chốc, đã tới ngày mùng một tháng hai.

Đại Tử Minh Cung chăng đèn kết hoa, đồ ăn của ta cũng cải thiện không ít.

Từ lúc nhận được phong thư của ta, được trấn an, Lệnh Vũ cũng coi như miễn cưỡng sống yên ổn. Mang huynh ấy ra khỏi cung cũng là một việc cơ mật, ta cũng không đề cập trong thư. Giờ càng gần đến hôn kỳ, huynh ấy lại bắt đầu sợ hãi. Mới trong một buổi sáng, huynh ấy đã cắn lưỡi một lần, rồi lại tự nuốt độc dược, chỉ muốn chết.

Ta ở trong sương phòng đi tới đi lui một hồi lâu, cuối cùng quyết định chạy tới tẩm điện của Ly Kính, tính thương lượng cùng hắn một phen, xem có thể tiến hành kế hoạch sớm hơn một ngày được không ?

Tới trước cửa tẩm điện của Ly Kính, lại bị hai cung nga ngăn lại, nói nhị vương tử điện hạ và hai vị phu nhân đã xuất ngoại đi săn, không ở trong cung. Ta nghĩ quẩn hồi lâu, chỉ đành nhắn lại với cung nga, đợi khi nào nhị điện hạ hồi cung, phiền hai nàng thông báo một tiếng, nói Ti Âm Thần Quân có một trò rất hay, muốn chơi cùng hắn.

Ta ngồi ở trong phòng cắn hạt dưa hồi lâu, không thấy Ly Kính, lại gặp được sư phụ Mặc Uyên của ta.

Mặc Uyên dưới nách cắp một cái bao, bao kín một bóng người, nhìn qua, có thể thấy chính là Cửu sư huynh Lệnh Vũ tự sát chưa thành.

Ta bị một cái hạt dưa mắc ở trong cổ, đến mức mặt mày tím tái. Người cau mày nhìn ta hồi lâu, lại giúp ta vỗ vỗ ngực.

Ta nhổ ra được cái vỏ hạt dư, nghĩ tới hôm nay có thể thoát ra, nếu không phải Lệnh Vũ còn đáng ngại, thì cũng là một việc vui.

Người đưa Lệnh Vũ cho ta ôm lấy, vòng tay ôm chặt lấy eo lưng của ta một lúc, hồi lâu buông ra, thản nhiên nói : ” Không sai, Lệnh Vũ gầy đi một chút, tiểu Thập Thất ngươi lại béo lên một chút, tính ra chúng ta cũng không thiệt gì” 

Ta cười ngượng ngùng, cầm đĩa hạt dưa đưa đến trước mặt người : ” Sư phụ, người ăn hạt dưa đi.

Đêm đó, bọn ta trốn đi cũng không được thuận lợi.

Kình Thương bị mất ta với Lệnh Vũ, mặc dù trong lòng hắn tràn đầy ái mộ đối với Lệnh Vũ, nhưng Lệnh Vũ đâu có đồng ý, đó chỉ là sự ép buộc đơn phương. Mặc Uyên nghĩ tới mối quan hệ hữu nghị giữa thần tộc và quỷ tộc, cũng không muốn gây sự ầm ĩ, chỉ lẳng lặng ẩn vào Đại Tử Minh Cung để đem Lệnh Vũ và ta trở về, coi như đã cấp mặt mũi cho hắn rồi. Đúng là hắn rất không hiểu chuyện, lại điều binh chặn đánh ở cửa cung, muốn bắt chúng ta. Không thể trách được Mặc Uyên không nhịn nổi nữa, đại khai sát giới.

Lệnh Vũ vẫn mê man, không thấy được cảnh đó. Còn ta chỉ thấy máu tươi văng đầy trời, thật là đáng sợ.

Mặc Uyên xưa nay chưa từng bị bại. Lúc người mang ta và Lệnh Vũ rời khỏi cửa cung, ta quay đầu nhìn lai, chỉ thấy Kình Thiên cầm thiên phương họa kích, dứng ở giữa đống máu đỏ sẫm, hai mắt như tóe máu.

Ta vẫn không thấy Ly Kính.

Đang đêm Mặc Uyên mang ta và Lệnh Vũ từ Đại Tử Minh Cung trở về Côn Lôn, suốt dọc đường không nói năng gì, mà Lệnh Vũ vẫn hôn mê, đương nhiên cũng không nói được gì.

Cái đêm hôm đó trọn đời ta không thể quên, mà trọn đời cũng không muốn nhớ lại.

Sau khi trở lại Côn Lôn, Mặc Uyên giao Lệnh Vũ cho tứ sư huynh chăm sóc, rồi vội vàng dẫn ta đi tới phòng đan dược, điểm huyệt cho ta hôn mê, nhốt ta ở trong lò luyện đan.

Khi ta mới tỉnh lại, còn tưởng là Mặc Uyên trừng phạt ta, cho rằng tại ta không chịu chiếu cố tốt Lệnh Vũ, làm hắn bị thương hơn nửa tháng, gầy đi một phần.

Đột nhiên nghe thấy tiếng thiên lôi rầm rầm.

Đến lúc ta định thần lại, mới nghĩ, có khả năng đó là thiên kiếp của ta. Mặc Uyên an trí ta ở chỗ này, chính là muốn ta được tị kiếp.

Mặc dù ta là tiên thai, nhưng muốn có được tiền đồ, cũng phải tự bước đi trên con đường của mình. Như bình thường, thần tiên phi thăng thành thượng tiên, rồi thượng tiên phi thăng thành thượng thần, ít thì bảy vạn năm, nhiều thì mười bốn vạn năm, phải trải qua hai cái kiếp số. Nếu có thể qua, thì thọ cùng trời đất, còn nếu không qua được, thì tuyệt mệnh.

Thời điểm đó, ta đã ở chỗ Mặc Uyên được hai vạn năm. Theo lý thuyết mà nói, thôi diễm thuật có thể tính toán xem thiên kiếp sẽ rơi xuống đầu mình lúc nào, hoặc dưới hình thức nào, để có thể có sự chuẩn bị trước một số phương pháp, đương nhiên không phải nói chơi.Nhưng ta xưa nay vốn ghét thôi diễn thuật, chỉ cảm thấy ấn già này chán tới cực điểm, mỗi khi Mặc Uyên giảng bài, ta đều ngủ gà ngủ gật, cho nên học đã lâu, cũng may ra chỉ toán ra nổi mệnh số của phàm nhân. Dù vậy, mười lần cũng tới năm sáu lần tính sai.

Ta biết rõ mình đạo bạc duyên thiển, lấy tu vi như vậy mà đòi trải qua kiếp số, thì giống như mổ bụng gà lấy trứng, thật không có khả năng.

May mà trong bảy vạn năm ta đều sống tiêu dao không chút lý tưởng. Cho nên tới lúc này hồn phi phách tán, cũng tuyệt không nuối tiếc. Đối với thiên kiếp lần này, ta thực cũng không rõ. Chỉ hiểu sơ sơ là năm nay, còn những thông tin khác đều thật sự mờ mịt.

Ta ngốc nghếch ở trong lò luyện đan, ngây người một hồi lâu, mới chợt nhớ ra, ta tránh ở trong này, thì ai sẽ là người thay ta ? Nên biết thiên kiếp vốn là thiên kiếp, đương nhiên không giống với kiếp số bình thường, một khi đã rơi xuống, sẽ phải ứng vào trên người ai đó, không phải quên là được.

Tiếng thiên lôi rầm rầm lay tỉnh đầu óc đang trống rỗng của ta, ta xoay người muốn chui ra khỏi bếp lò, cuối cùng vẫn không thể. Trong đời ta lần đầu tiên ý thức được, sau khi đi học hai vạn năm, ta lại học được rằng, muốn sống được cũng phải vô liêm sỉ.

Ngày thứ hai, đại sư huynh đến mở cửa lò, nói những lời rất thấm thía : ” Thập thất, ngày hôm qua sư phụ đứng ở bên cạnh bếp lò chịu hộ ngươi ba đạo thiên kiếp, về sau ngươi phải cố gắng học cho được chút gì. Sau này phi thăng thành thượng thần,  nếu lại bắt sư phụ hứng thiên kiếp giúp ngươi, sẽ không hay lắm”

Mặc Uyên giúp ta độ thiên kiếp, trước khi ta từ trong bếp lò chui ra, đã bế quan tu dưỡng.

Ta quỳ trước động của người ba ngày, nước mắt nước mũi như mưa, chỉ biết tâm niệm một điều ” Sư phụ, có phải người bị thương rất nặng hay không. Thương thế của người còn chưa khỏi, tu dưỡng liệu có khỏi hay không. Đồ đệ đúng là một kẻ vô liêm sỉ, chỉ biết làm liên lụy tới người. Người ngàn vạn lần không thể gây ra bệnh căn, nếu xảy ra chuyện gì, đồ đệ chỉ còn cách bồi táng.

Trên đời này chỉ có duy nhất một lần, ta khóc lóc thất thố mà thương tâm đến thế.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+