Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Tấm vải đỏ – Chương 19 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

4 người vội tắt đèn pin rồi leo lên mái nhà. Từ trên này, họ nhìn thấy mọi thứ trong làng.
Họ nhìn thấy 1 bầy lân tinh đang bay vào làng. Họ tự nhận thấy mình đang bị nguy hiểm bởi mọi ngả đường đã bị chặn lại. Ngôi làng này tọa lạc chính giữa hẻm núi hẹp, 2 bên là núi, chỉ có 2 lối đi là đầu làng và cuối làng mà thôi. Không còn cơ hội thoát thân nữa rồi.
Tần Cẩm khẽ nói:
– Kha Lương à, sao chiếc khuyên tai của anh lại sáng lên thế?
Mọi người đều nhìn thấy khuyên tai của Kha Lương phát ra 1 vòng sáng màu tím nhạt.
Thi Thi hốt hoảng nói:
– Vòng tay của em cũng đỏ lên này.
Hắc Bảo đứng thủ thế trên cầu thang, mọi người bắt đầu hoang mang hốt hoảng.
Lục Tử Minh bình tĩnh khuyên nhủ:
– Bây giờ nếu chúng ta hồi hộp lo lắng cũng chẳng giải quyết được vấn đề; phải mau tìm cách thoát khỏi đây.
– Làm sao mà thoát được? Anh không nhìn thấy đầu làng cuối làng đều đã bị phong tỏa rồi ư? – Kha Lương giận dữ nói.
– Dù gì chúng ta cũng không nên qua đêm ở đây, bởi nếu ở lại chúng ta sẽ không có cơ hội trốn thoát. Hay là chúng ta tách nhau ra, làm thế để có thể tăng cơ hội sống sót. Bởi nếu chúng ta cứ túm tụm 1 chỗ, chẳng may xảy ra chuyện, không ai có thể thoát được. Điều cấp bách bây giờ là phải có người chạy được ra ngoài để xin cứu trợ.
– Trời ạ, cái chỗ khỉ ho cò gáy này thì làm gì có ai để cứu chứ? Chúng ta chẳng trông chờ vào ai được đâu. – Thi Thi thất vọng nói.
Lục Tử Minh kiên trì thuyết phục mọi người hãy tách nhau ra để trốn chạy. Đây là kinh nghiệm nhiều năm làm việc trong ngành cảnh sát của anh – không bao giờ để hết trứng trong 1 giỏ. Tình hình nguy cấp như thế này, 1 người thoát ra được cũng là kỳ tích rồi, không thể chần chừ lâu hơn nữa.
Anh thò đầu ra khỏi giếng trời của ngôi nhà để quan sát xung quanh. Anh nhận thấy cảnh đêm ở đây đẹp tuyệt. Chỗ này giống như chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài. Bầu trời được điểm xuyết vô số vì sao sáng làm cảnh đêm càng lung linh huyền ảo; không ai có thể lường được sự nguy hiểm ẩn chứa bên trong chốn đào nguyên này. Kha Lương là người thứ 2 bất đắc dĩ phải ngắm màn đêm huyền bí nơi đây. Rồi anh thốt lên: “Nếu người ta khai thác nơi này thành điểm du lịch thì 1/5 năm nay, chúng ta sẽ có thêm 1 địa điểm để xả hơi.”
Tần Cẩm đánh nhẹ vào chân Kha Lương nhắc nhở:
– Lúc này mà anh vẫn còn tâm trạng xả hơi được à?
Kha Lương quay lại cười với cô; anh nhẹ nhàng tháo chiếc khuyên tai ra rồi đưa cho Tần Cẩm:
– Em đeo nó đi, nó sẽ bảo vệ cho em đấy. Ông anh nói là nó có thể bảo vệ cho 1 người mà.
– Thế còn anh?
– Anh là hậu duệ nhà họ Kha. Sao lại cần thứ này bảo vệ chứ?
Tần Cẩm cảm động nhìn anh không nói nên lời. Trong lúc mạng sống của mọi người có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào, nếu có linh vật bảo vệ, có lẽ sẽ không phải bỏ mạng nơi đây, vậy mà Kha Lương lại nhường cơ hội đó cho cô.
Cô khóc thầm.
Lục Tử Minh nhìn thấy cảnh này, vô cùng đau lòng. Anh nhận thấy những ngày này, do thường xuyên phải đối mặt với hiểm nguy, anh chẳng còn tâm trạng đâu để nghĩ tới tình yêu nam nữ nữa. Vậy mà vào lúc này đây, điều anh không mong chờ nhất đã xảy ra.
Thi Thi đau xót nhìn Tử Minh, cô cố kìm nén xúc động rồi thuyết phục Tần Cẩm:
– Mình sẽ ở cùng với Tử Minh thành 1 nhóm, bởi tách ra càng nguy hiểm hơn, cậu và Kha Lương nên chia nhau ra mà chạy.
Nhưng Tần Cẩm thúc Thi Thi 1 cái rồi nói:
– Cậu lên giếng trời trước đi.
Đúng lúc Thi Thi trèo lên giếng trời thì có tiếng lục đục ngoài sân. Tần Cẩm giục mọi người mau trốn đi; Ba người đã trốn ra sau ngôi nhà. Lúc này Tần Cẩm muốn trốn cũng khó bởi giếng trời cũng hướng về cổng nhà, chỉ cần cô ló đầu ra sẽ bị phát hiện ngay.
Tần Cẩm nhẹ nhàng ôm Hắc Bảo trốn vào góc khuất của gác xép. Qua cửa sổ gác xép, cô có thể nhìn rõ mọi thứ trong sân. Tuy ngôi làng này không có điện nhưng cô nhận thấy ở đây có thứ ánh sáng mơ mờ sáng hơn ánh trăng 1 chút. Thứ ánh sáng đó phát ra từ đất, chiếu sáng cả ngôi làng.
Cô nghe thấy Tiểu Ngư reo vui: “Bố mẹ đã về rồi ạ?”
Vài đốm lân tinh vây quanh người Tiểu Ngư. Ngoài sân ồn ào hẳn lên, cuối cùng có người đẩy cửa bước vào.
Tần Cẩm sợ hãi, tò mò quan sát bố mẹ Tiểu Ngư. Cô muốn biết rốt cục đã có chuyện gì xảy ra với họ.
2 bóng người bước vào trong, giọng nói của họ giống hệt Tiểu Ngư – từng từ, từng từ một, rất chậm. Bây giờ cô biết, Tiểu Ngư đã học từ bố mẹ nó. Giọng nói đó không khó nghe nhưng lại khiến người nghe sởn gai ốc.
– Tiểu Ngư à, bố mẹ đã về. Con lấy nước cho bố mẹ rửa mặt đi.
Tiểu Ngư vui vẻ, nhanh chóng đi lấy nước, chẳng mấy chốc đã bưng nước ra, nó thành thục đưa chiếc khăn mặt cho bố.
Tần Cẩm nhìn vào chậu nước đặt trong sân. Màu nước sáng lạnh trong đêm, cô thấy bố mẹ Tiểu Ngư chầm chậm ngồi xuống rửa mặt. Trái với suy luận của Tần Cẩm, cô tưởng sẽ nhìn thấy bộ mặt bị phân hủy, đằng này bộ mặt tuy không đẹp nhưng bình thường như bao người khác. Mái tóc lòa xòa xõa xuống trước trán làm cô không nhìn rõ mắt của ông ta.
Họ ngồi xuống trên chiếc bàn trong sân, mẹ của Tiểu Ngư nhẹ nhàng ngâm nga hát, bà bắt đầu kể cho mọi người nghe những câu chuyện vui khi đi làm.
Tần Cẩm cảm thấy mình đa nghi quá. Cô thấy con người ở đây thật chất phác, thật thà bởi họ sống ở vùng sơn cước lạc hậu cách biệt hẳn với thế giới đầy biến động bên ngoài. Chỗ này thậm chí còn chưa có điện, do vậy người ta đi ngủ sớm rồi tranh thủ đi làm tối cũng nên. Thế giới này lẽ nào lại có nhiều ma quỷ đến thế.
Vừa nghĩ cô vừa cười nhạo sự nhút nhát của mình. Đúng lúc cô định đi ra chào hỏi bố mẹ Tiểu Ngư thì cô nhìn thấy gì đó trong mắt Hắc Bảo.
Trong giây lát, mắt Hắc Bảo sáng như gương, nhìn vào đó có thể thấy hết toàn cảnh trong sân. Bình thường không bao giờ xảy ra chuyện tương tự như vậy. Trong mắt Hắc Bảo, cô không chỉ nhìn thấy 3 người mà là 5 người. Cô lại quá quen với 2 bóng người kia, 1 đứa đang ngồi trên đầu bố Tiểu Ngư, đứa còn lại đang vắt vẻo sau lưng mẹ Tiểu Ngư. Cô đã nhìn thấy cảnh này lúc con ma nữ ám vào Thi Thi và Anh Kỳ. Hai con ma nữ đang nằm xoài trên người bố mẹ Tiểu Ngư, chúng thò tay khoét mắt họ rồi đưa vào miệng.
Gió thổi tung đám tóc trước mặt bố mẹ Tiểu Ngư, Tần Cẩm chỉ nhìn thấy 4 hốc mắt đen ngòm không còn chảy máu nữa. Dường như họ không còn cảm giác đau.
Họ đã chết rồi. Tần Cẩm đã rõ chân tướng sự việc.
Mồ hôi túa ra, cô suy đoán: “Có lẽ ngôi làng này đã vô tình có tấm vải ma quái đó, rồi tất cả mọi người ở đây bị lời nguyền tai ương bám vào, sau đó bị bọn ma nữ nhập hồn điều khiển. Cô thắc mắc tại sao Tiểu Ngư lại không bị chúng điều khiển. Tuy cả làng đã bị lời nguyền hại chết, tại sao ông trẻ lại nói rằng chính bản thân lời nguyền đó cũng sợ hãi khi trở về đây?”
Cô chợt nhận ra đã không còn nhiều thời gian để suy nghĩ vẩn vơ nữa. Trong mắt Hắc Bảo, cô nhận thấy bọn ma nữ bắt đầu hành động, dường như chúng đã đánh hơi thấy cô.
Bố mẹ Tiểu Ngư ngơ ngác đứng dậy hỏi:
– Có người lạ vào làng hả con?
Giọng nói của họ lúc này đã thay đổi, không còn nhịp điệu chậm chạp như lúc nãy nữa, thay vào đó là giọng nữ đanh thép.
Tiểu Ngư nghịch ngợm trả lời:
– Đâu có, con không dẫn người lạ tới đây.
Bố mẹ Tiểu Ngư không tin, tự leo lên trên gác xép tìm.
Tần Cẩm nhìn thấy rõ ràng hai con ma nữ đã ngừng móc mắt bố mẹ Tiểu Ngư, chúng bắt đầu chỉ tay lên gác xép rồi không ngừng làm động tác khoét mắt bằng ngón trỏ.
Tần Cẩm sợ hãi nhìn xung quanh, may mà bên trên còn có giếng trời; cô định trèo lên trên nhưng Hắc Bảo lại đứng chặn phía trước.
Lẽ nào trên giếng trời lại nguy hiểm hơn chỗ này?
Nhưng nếu cứ đứng ở đây, sớm muộn gì cũng bị bố mẹ Tiểu Ngư phát hiện.
Lúc này, cô chẳng còn chỗ nào để trốn cả. Cô đành lùi sâu vào góc khuất của gác xép; tay vẫn ôm chặt Hắc Bảo. Tự nhiên Hắc bảo ngoan hơn hẳn, nó nằm im, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Tiếng bước chân càng ngày càng to, chiếc cầu thang gỗ cứ “cót két” không ngừng. Tiếng bước chân rất lạ, không giống với tiếng người đi lại, cứ “bồm bộp” như tiếng gỗ rơi từ trên cao xuống vậy.
Tần Cẩm trốn trong chiếc thùng gỗ trên gác xép. Cô đã nhìn thấy bóng người lấp ló ngoài cửa.
Tim cô đập thình thịch. Ánh sáng mờ ảo rọi vào căn phòng, cô nhìn thấy bố mẹ Tiểu Ngư tiến gần về phía giếng trời. Họ ngẩng đầu nhìn lên trên. Đột nhiên 1 khuôn mặt lạ với hai hố mắt trống rỗng ló ra; chả trách Hắc Bảo không cho cô trèo lên, hóa ra trên đó đã có người mai phục rồi.
Tần Cẩm lo lắng nghĩ thầm, lẽ nào Kha Lương, Thi Thi, Lục Tử Minh đã bị bọn ma này bắt rồi? Nếu không sao chúng lại biết ở đây có người mà mò tới?
Trời ạ! Không biết họ thế nào? Bây giờ cô mới thấy quyết định của Tử Minh là hoàn toàn chính xác. Nếu lúc này họ đang túm tụm ở đây thì khả năng 1 người trốn thoát được cũng khó.
Tần Cẩm nghe thấy tiếng bước chân bố mẹ Tiểu Ngư ngay sát chỗ cô trốn. Cô đã có thể nhìn rõ mặt họ, lớp da sẫm màu đầy vết nám, trên 2 hốc mắt chỉ còn lại những cục máu khô sẫm bầm lại. Động tác của 2 con ma nữ kia chậm hẳn lại, chúng đã phát hiện ra nơi ẩn náu của Tần Cẩm.
Trong lúc nguy cấp, cô nghĩ tới Kha Lương và chiếc khuyên tai anh đưa cho cô. Cô vội lấy chiếc khuyên tai ra, bây giờ nó chuyển màu tím sáng. Bọn ma dường như rất sợ màu này, chúng không dám tiến lại gần.
Đúng lúc này, một bóng người nhảy từ giếng trời xuống. Tần Cẩm và bố mẹ Tiểu Ngư đều ngoảnh lại nhìn, thì ra là Kha Lương. Anh đang cầm một chiếc gậy gỗ:
– Đừng sợ, anh đến cứu em đây.
Tần Cẩm đứng phắt dậy, cô chạy về phía anh trách móc:
– Anh còn trở lại đây làm gì?
– Anh không thể để em ở đây một mình được.
Bên giếng trời lại xuất hiện hai bóng người nữa; đó là Thi Thi và Tử Minh.
– Đúng vậy, bọn mình không để cậu ở đây một mình được.
Xích hoàn của Kha Lương và vòng ngọc của Thi Thi đều sáng bừng lên. Xem ra trước mắt có thể bảo vệ bốn người.
Hắc Bảo run rẩy trong lòng Tần Cẩm, mọi người đứng dựa vào cửa, đối mặt với bố mẹ Tiểu Ngư. Tử Minh rút súng chĩa vào bọn ma.
Thi Thi liếc mắt nhìn khẩu súng trên tay Tử Minh rồi nói:
– Cất đi, đừng lãng phí đạn nữa anh. Bọn này có bắn trúng cũng không chết đâu.
Tử Minh vẫn ngoan cố chĩa súng vào chúng .
Đột nhiên mẹ Tiểu Ngư đi về phía cửa để tránh ánh sáng rồi kêu to.
Bốn người nhận ra các đốm lân tinh trong làng bỗng chốc bay về hướng ngôi nhà này.
– Chết thật, bọn chúng gọi đồng bọn tới trợ giúp đấy. Kha Lương uất ức lên tiếng.
Tần Cẩm giục:
– Còn ở đấy nói gì nữa, mau chạy đi thôi!
– Có chạy cũng không thoát được, bọn anh vừa quan sát xung quanh, nhận thấy có thể ra khỏi nơi này. Nhưng vì cứu em, bọn anh đã quay lại. Ai ngờ mấy người này cũng đuổi theo. – Lục Tử Minh lườm Kha Lương một cái.
– Hừm, ai bảo anh quay lại làm gì? Nếu biết anh cũng quay lại, tôi đã chẳng quay lại làm gì? – Kha Lương tức tối đốp lại.
– Ra khỏi làng là thoát thôi mà.
– Lúc nãy còn được chứ bây giờ thì khó rồi. Chúng đã vây chặt chúng ta, bây giờ có mọc cánh cũng khó mà thoát được. – Thi Thi tuyệt vọng nói.
Tần Cẩm an ủi cả bọn:
– Cũng có thể xích hoàn và vòng ngọc bảo vệ được chúng ta tới sáng? Trời sáng là bọn chúng sẽ phải quay về mộ của chúng ngay thôi. Tiểu Ngư đã từng nói với chúng ta bố mẹ nó ngủ rất lâu, không cho phép ai quấy rầy đúng không nào?
– Nhưng xích hoàn và vòng ngọc, mỗi cái chỉ có thể bảo vệ cho một người mà thôi. Anh chỉ sợ chúng ta không trụ được đến sáng. – Lục Tử Minh tỉnh táo phân tích vấn đề.
Trong lúc cả bọn chưa nghĩ ra cách gì để đối phó thì lũ nửa người nửa ma kia lại kéo đến đông nghịt.
Tần Cẩm thầm nói: “Không biết lời nguyền độc ác CA BĂNG này có tổng cộng bao nhiêu phân thân? Không biết nó còn tiếp tục hại bao nhiêu người nữa đây?”
Bọn chúng đã bao vây họ. Lúc này ánh sáng trên xích hoàn và vòng ngọc đã tối dần đi.
Bỗng họ nghe thấy tiếng trẻ con lảnh lót:
– Bố mẹ à, bây giờ bố mẹ đã tìm thấy anh chị ấy rồi, bố mẹ xuống đi.
Nghe tiếng của Tiểu Ngư, bố mẹ cậu bé liền đứng im tại chỗ, hai con ma nữ không bám chặt vào họ nữa, và cũng không làm động tác khoét mắt.
Mùi xác chết nồng nặc. Bọn chúng không tiến lên phía trước nữa. Bố mẹ Tiểu Ngư bỏ đi càng làm họ khó hiểu.
– Anh chị mau xuống đi, người trong thôn đến chơi với anh chị này. Anh chị xuống chơi cùng em đi.
Tần Cẩm thấy ba người còn lại đều gật đầu đồng ý. Bây giờ họ giống với hoàn cảnh 108 vị anh hùng bị bức lên Lương Sơn, muốn tháo lui cũng không được nữa rồi.
Lúc xuống cầu thang, họ bủn rủn cả chân tay, đi giữa một bầy xác chết. Họ băn khoăn không biết rốt cục Tiểu Ngư muốn giúp hay muốn hại họ đây. Người ta đã bày bàn ăn trong sân.
Tiểu Ngư kéo họ ngồi xuống ghế, tiếp theo nó mời tất cả mọi người cùng ngồi. Không hiểu sao các xác chết đó lại nhất nhất nghe theo lời Tiểu Ngư, lần lượt ngồi xuống. Bố mẹ Tiểu Ngư ngồi cùng bàn với họ.
Tần Cẩm nhìn vào mắt Hắc Bảo, cô muốn xem bọn ma nữ đang làm gì. Cô ngạc nhiên nhận thấy bọn chúng đều đang chìm trong giấc ngủ.
Tiểu Ngư mời bố mẹ nó xơi cơm.
Bốn người túm tụm lại một chỗ, họ đều cảm thấy chuyện này thật hoang đường, không thể tin nổi. Họ có chung một suy nghĩ không biết có phải họ đang nằm mơ hay không; dù thế nào chăng nữa họ cũng mong mình sớm tỉnh lại.
Tiểu Ngư ăn thức ăn riêng của mình: ngô và quả dại. Nó không hề biết mình đang sống trong môi trường thế nào. May mà nó bị mù.
Tại sao CA BĂNG không làm hại Tiểu Ngư?
Mọi người đều thắc mắc nhưng không ai dám hỏi thẳng thằng bé.
Họ phân vân không biết những xác chết này đang ăn gì. Một bà lão trông lành như đất đi ngang qua chỗ bọn họ, vừa đi vừa rút cây nến đỏ ra cho vào miệng.
Các xác chết đều bưng chiếc bát trước mặt mình lên, trong bát đầy nến thơm. Khắp nơi vang lên tiếng nhai nến khô khốc.
Ăn xong, bọn xác chết lại nhanh chóng giải tán theo yêu cầu của Tiểu Ngư.
Bốn người bọn họ được sắp xếp vào một phòng; Tiểu Ngư nói trong đó đã có giường. Đẩy cửa ra, họ thấy hai cỗ quan tài đặt ngay chính giữa.
Kha Lương kinh hãi tột độ, anh lén chạy sang phòng Tiểu Ngư để xem nó đang làm gì? Anh không tin nổi vào mắt mình nữa, thật đáng sợ. Tiểu Ngư đang bò vào chiếc quan tài màu đen, bố mẹ thằng bé giống hệt như bị điểm huyệt, cứ đứng như tượng trước hai đầu quan tài.
Kha Lương vội vã chạy về thông báo cho mọi người phát hiện mới của mình.
Họ trằn trọc hồi lâu rồi cũng chìm vào giấc ngủ mơ màng.
Lúc tỉnh dậy, ngôi làng vẫn im lìm như cũ. Họ chỉ nghe thấy tiếng múc nước của Tiểu Ngư. Tần Cẩm là người đầu tiên bước ra khỏi căn phòng, co khẽ hỏi Tiểu Ngư:
– Bố mẹ em đâu rồi Tiểu Ngư.
– Họ đi làm rồi, người làng đều đi làm hết; chỉ có mình em ở lại trông giữ làng thôi.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Mặt trời đã ló ra, tuy không rực rỡ lắm nhưng ít nhiều mang lại chút hơi ấm cho họ. Họ đã cố thủ được một đêm.
Thi Thi thở dài não nề. Tần Cẩm hiểu bạn nghĩ gì. Trước kia họ là những cô gái thời thượng, lúc nào cũng xuất hiện trước công chúng với mốt này mốt nọ. Những việc cần làm trong ngày của Thi Thi nếu không phải đi khách sạn bao giai thì là phóng xe đi du lịch hoặc xem phim; còn bản thân cô thì mải viết tiểu thuyết kiếm tiền. Họ cảm thấy đấy mới là cách hưởng thụ cuộc sống hiện đại thực thụ. Tuy sướng như vậy nhưng họ vẫn chưa hài lòng cho lắm, thế nhưng nếu so với hoàn cảnh bây giờ thì đúng là một trời một vực.
Đối với họ, điều quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào để được tồn tại trên thế giới này. Giờ đây, họ đành phải giành giật từng giây từng phút với ác ma để có được sự sống mong manh. Tần Cẩm thấy họ như đang sống trong cơn ác mộng chứ không phải trong cuộc sống hiện đại với kim cương, quần quần áo áo, nước hoa..
Lục Tử Minh đề nghị mọi người cùng đi quanh làng để tìm xem có manh mối nào không. Trải qua một đêm hãi hùng, không ai muốn tách riêng ra nữa.
Tạm biệt Tiểu Ngư xong, họ liền lên đường ngay. Họ nhận thấy đã từ lâu không có ai lai vãng tới gần ngôi làng này..
Qua kiến trúc xây dựng và bố cục của ngôi làng này, có thể nói đây là ngôi làng cổ. Họ đi vòng vòng hồi lâu rồi quyết định dừng chân tại ngôi nhà to – chắc là của người giàu có nhất làng. Tường của ngôi nhà được xây rất cao, trên cổng lớn còn treo vải đỏ nữa – tấm vải đã bạc phếch do mưa gió dập vùi. Bên trong sân còn bày rất nhiều bàn ghế giống như đang có tiệc hội vậy.
Bốn người tò mò bước vào xem.
Ngôi làng vắng lặng đến mức họ còn nghe thấy tiếng bước đi của mình vọng rất xa.
Bát đũa được đặt ngay ngắn trên bàn. Từng trận gió lạnh thổi ra. Họ đoán chủ nhân phải rất giàu bởi ngôi nhà chiếm tới 1/3 diện tích của làng, bên trong không biết có bao nhiêu gian phòng nữa, đồ đạc bày biện đều rất quý giá.
Kha Lương cầm một chiếc bình hoa lên nói:
– Trời ạ, nếu chiếc bình này là đồ thật thì chúng ta giàu to rồi..
– Thôi đi ông, chúng ta không phải tới đây để khảo cổ, xin ông cất tính hiếu kỳ đi cho mọi người được nhờ.
Thi Thi tiến lại gần ngắm, cô hớn hở reo lên:
– Chúng ta giàu rồi. Chiếc bình hoa này đúng là đồ cổ thời Nguyên đấy. Trời ạ! Nhà này thật giàu có!
Thi Thi vốn là “Thiên kim tiểu thư” nên cũng có kiến thức sơ đẳng về khảo cổ. Nghe thấy Thi Thi nói vậy, mọi người liền xúm lại chỉ chỉ, trỏ trỏ bình luận. Đúng lúc này, một trận gió lạnh thổi lên. Tần Cẩm ngẩng đầu lên xem thì thấy bóng một người già đang đứng ở cuối hành lang.
Quá kinh sợ, Tần Cẩm đánh rơi chiếc bình xuống đất, chỉ nghe “choang” một tiếng, chiếc bình vỡ vụn. Lục Tử Minh cũng nhìn thấy bóng người áo đen đó, anh đã bắt đầu đuổi theo sau. Kha Lương và Thi Thi tiếc nuối nhìn những mảnh vụn của chiếc bình hoa, sau đó mới cùng nhau đuổi theo Tần Cẩm và Tử Minh.
Bốn người cố bám sát đằng sau, đến giờ họ vẫn chưa biết bóng đen đó là người hay ma, tuy nhiên phải có duyên cớ gì thì bóng đen ấy mới xuất hiện chứ.
Bóng đen đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện ở cuối các ngõ hẻm khiến họ không tài nào đuổi kịp.
Bốn người đưa mắt nhìn nhau, họ quyết định chia nhau ra tìm. Làm như thế có thể sẽ dồn được bóng đen vào một góc, bởi xét cho cùng ngôi làng này cũng không rộng lắm.
Họ cứ đuổi mãi, đuổi mãi tới cây hòe giữa làng, vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu.
Đúng lúc này, ông trẻ bỗng bay xuống trước mặt họ rồi dặn dò.
– Ông đã điều tra ra chỗ này đúng là nơi nặng âm khí nhất. Các cháu nhất quyết phải dời khỏi đây trước lúc trời tối, bằng không sẽ không còn cơ hội thoát thân nữa đâu.
– Nhưng bọn cháu không tài nào tìm được đường về nữa. Khi đi lang thang trong làng, chúng cháu phát hiện đường về đã bị cỏ dại che phủ mất. – Kha Lương sốt ruột phân bua.
– Dù thế nào đi chăng nữa các cháu cũng phải về. Nếu không có đường thì cứ dẫm bừa lên cỏ ắt có đường ngay mà. Ông có cảm giác âm khí ở đây ngày càng nặng đấy, đến ông cũng sắp không chịu nổi rồi. – Ông trẻ nghiêm túc nói.
Đang lúc mọi người bối rối chưa tìm ra được phương án nào khả thi, ông trẻ lại nói tiếp:
– Sư muội à, hay muội thả Hắc Bảo xuống để nó thử tìm đường đưa mọi người ra khỏi chỗ này đi, càng ở đây lâu sẽ càng nguy hiểm đấy.
– Nhưng bọn cháu phải làm gì với tấm vải đây? Hay cứ bỏ nó ở đây là được hả ông?
– Lời nguyền này đã giết hết mọi người trong làng, do vậy ngôi làng này không thể giam nó được nữa, ông sợ có trả lại cũng chẳng được tích sự gì. Quan trọng nhất là làm sao để thoát khỏi nơi quỷ quái này.
– Mọi người trong làng này đã chết, chỉ có duy nhất một đứa bé đang sống. – Tần Cẩm vội nói
– Gì cơ? Vẫn còn người sống ở đây ư? Ngoài các cháu ra ông không nhận thấy sự tồn tại của bất cứ người nào khác nữa, các cháu cần phải cẩn thận đấy.
Vừa nói dứt câu, dường như ông trẻ nhìn thấy cái gì rất đáng sợ rồi vội vã biến mất…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+