Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Tấm vải đỏ – Chương 21 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 21: THAY ĐỔI

Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế; người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe; vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.
– Sư thái à, Tiểu Ngư làm sao rồi? – Thi Thi hỏi.
Ni cô nhẹ nhàng vuốt ve Hắc Bảo; nằm trong lòng bà ta, Hắc Bảo tỏ ra rất mãn nguyện, cứ kêu “meo, meo”.
– Đừng gọi ta là sư thái, pháp hiệu của ta là Viên Không, cháu gọi Viên Không là được rồi. Tiểu Ngư vốn là âm đồng, nên nó là người canh giữ nơi đó. Lời nguyền bao năm nay chưa truy sát Tần Cẩm chính là do Tiểu Ngư chưa thả nó ra, hơn nữa sức mạnh của lời nguyền vẫn chưa đủ mạnh để trốn khỏi nơi âm giới đó. Chính vì thế, nó mượn cháu để trốn ra ngoài báo thù, nguồn cơn của sự việc là như vậy.
Kha Lương thắc mắc:
– Viên Không sư thái, sao sư thái lại quen với bố mẹ cháu thế?
– Chuyện này nói ra thì dài lắm. Năm đó, bởi ta vốn là khắc tinh nên mẹ con tưởng lầm là yêu quái định trừ khử ta, may mà bố con – Kha đại ca phát hiện ra thân phận thực sự của ta nên đã cứu ta thoát chết. Đúng như các cụ thường nói “đánh nhau vỡ đầu mới nhận họ”, từ đó ta trở thành bạn của bố mẹ con.
Nạp Lan Tĩnh cười ngượng. Thời trẻ, bà nổi tiếng nóng tính, chỉ cần một lời nói khó nghe là bà đã rút ngay chiếc gậy trừ ma ra. Khi đó, bà phát hiện ra mẹ Tần Cẩm có một luồng khí không bình thường liền cho rằng mẹ Tần Cẩm là yêu: may mà chồng bà ta kịp thời ngăn chặn nếu không đã giết nhầm người tốt.
Tần Cẩm vẫn đang ngây người ra, Lục Tử Minh thương cảm; vừa lái xe vừa nắm chặt tay cô an ủi.
Trời đã tang tảng sáng. Lục Tử Minh lái xe về hướng thành phố. Thực ra anh cũng không biết phải làm gì lúc này nữa, nhưng trực giác mách bảo anh chỗ đông người sẽ an toàn nhất.
Viên Không sư thái cũng không phản đối. Mấy người lớn dường như đang quyết định việc gì đó, họ nhíu mày suy nghĩ.
Kha Lương cảm thấy kỳ lạ liền hỏi:
– Bố mẹ quyết định thế nào? Bố mẹ đang nghĩ gì thế?
Không ai trả lời Kha Lương. Khi đi qua một ngôi chùa, Viên Không sư thái yêu cầu dừng xe. Sư thái quay lại hỏi bố mẹ Kha Lương:
– Ông bà quyết định làm thế à?
Họ gật đầu, vị sư thái thở dài rồi nói tiếp:
– Thế cũng được, tôi cũng đi.
Trong một lúc, sự xuất hiện của toàn những người lạ mặt đã làm chú tiểu đang quét sân chùa sợ hãi, đánh rơi cả chổi.
Kha Gia Khoan lên tiếng:
– Giá lúc này đưa được ông nội Kha Lương tới đây thì tốt; hai ông bạn già lâu ngày gặp lại chắc có nhiều chuyện để nói lắm đấy.
Nhóm người trẻ tuổi không còn kiên nhẫn lâu hơn được nữa, họ tranh nhau hỏi người lớn rốt cuộc có việc gì mà lại tới đây.
Kha Gia Khoan đành phải trả lời bọn trẻ:
– Bây giờ chúng ta đi thăm một người bạn già. Ông ấy là trụ trì chùa này. Các cháu phải nhớ rằng cho dù có nhìn thấy gì đi chăng nữa cũng phải bình tĩnh đấy, tuyệt đối không được phép hét toáng, không được ngẩn tò te, không được trốn, không được làm mất mặt bọn ta biết không?
Nạp Lan Tĩnh dường như không yên tâm lắm về chồng mình, bà lên tiếng:
– Ông thì cứ mạnh mồm, lẽ nào chính ông lại không bỏ trốn?
– Cũng chẳng có cách nào hơn, đúng là trái đất tròn, xem ra nhóm ta lại tề tựu đông đủ rồi.
Viên Không sư thái thở dài nói:
– Âu cũng là duyên phận; Phật từng dạy duyên đến rồi duyên đi, hoa nở hoa lại tàn mà. Thôi chúng ta mau vào đi.
Mấy người trẻ tuổi đi đằng sau, vừa đi họ vừa ngắm ngôi chùa. Đó là một ngôi chùa cũ kỹ, bụi bẩn khắp nơi, xem ra việc hương hỏa ở đây không được tốt cho lắm.
Đi sâu vào trong, Kha Gia Khoan liền bảo bọn trẻ dừng lại, chỉ có vợ chồng ông và sư thái bước vào. Tần Cẩm nhìn theo bóng mẹ; lúc này cô đã bình tĩnh trở lại và đã chấp nhận mẹ đẻ của mình, nhưng cô nhận ra mẹ cô đã khác hẳn năm xưa – lạnh lùng, quyết đoán và sống lý trí hơn, bà như không còn vướng bận bụi trần nữa. Điều này thực sự khiến cô đau lòng, chỉ muốn khóc cho vơi bớt nỗi buồn.
Ngôi chùa tuy cũ kỹ nhưng vẫn có vẻ tĩnh lặng vốn có của chốn chùa chiền. Phía sân sau của chùa có mấy cây hoa mai đang nở rộ.
Kha Lương chạy ra ngoài xem rồi quay lại ngay, anh thắc mắc tại sao mùa hè lại có hoa mai. Anh ngạc nhiên không hiểu tại sao các bông hoa lại nở ở đầu cành mới lạ chứ. Không nén được tò mò, anh quyết trèo lên xem mấy bông hoa lạ đó.
Thi Thi, Lục Tử Minh, Tần Cẩm nhìn theo anh ta, mọi người đều tin rằng trong chùa ắt hẳn có cao nhân, nếu không làm sao có thể khiến cho hoa mai nở vào mùa hè.
Vừa chạm vào mấy bông hoa, Kha Lương nhận ra đó là hoa giả. Tiếc công mình khó nhọc mới trèo lên được, anh tức tối hét toáng lên: “không hiểu đứa nào vô công rỗi nghề lại gắn hoa giả lừa ông mày đấy?”. Vừa dứt lời, anh nhìn thấy một mảnh giấy gắn trên cây, trên đó viết: “Đứng im, trên đầu bạn có một tổ ong vò vẽ, động đậy là chết đó.”
Kha Lương hỏi to:
– Tần Cẩm, Tử Minh, mau nhìn phía trên đầu tôi có phải có tổ ong vò vẽ không? – Anh ta sợ hãi không nhúc nhích.
Mọi người quan sát hồi lâu rồi nói:
– Chẳng có gì cả, anh bị lừa rồi.
Bị lừa hai cú đau, Kha Lương tức tối đứng bật dậy rồi chửi: “bà nó chứ, đứa nào hại ông, ông quyết tính sổ.”
Đúng lúc này anh nhìn thấy một dòng chữ trên vỏ cây rơi xuống dưới.
Dòng chữ đó là: “yên tâm đi, ở dưới không có dao nhọn, chỉ có gai nhọn thôi.”
Kha Lương sợ hãi rơi xuống đất, anh nghĩ mình chết chắc rồi. Mọi người hốt hoảng chạy tới xem tình hình Kha Lương thế nào. Một lát sau anh mở to mắt; bên dưới đã được phủ một lớp cam thảo dày, chả trách không làm anh bị thương.
Nhìn thấy Kha Lương bình an vô sự, mọi người đều an tâm. Lúc này trông anh thật lếch thếch, không ai nhịn cười được.
Kha Lương đứng bật dậy, tức tối hỏi: “Đứa nào đã bày trò thế?”
Đúng lúc này, nhóm người lớn bước ra, bên cạnh họ là một người đàn ông trung niên, trọc đầu, ăn mặc sành điệu, áo jacket, một chiếc vòng tay rất to, và mang kính râm. Già rồi mà còn đua đòi; đã vậy ông ta lại còn đục khuyên trên miệng nữa chứ.
Ông ta cười sằng sặc, cười ra cả nước mắt.
Kha Lương khó chịu hỏi:
– Ông thấy có gì đáng cười lắm hả?
– Đương nhiên đáng cười rồi, cháu là người thứ 27 đã bị lừa, trò này hay thật đấy!
Kha Lương nghe thấy ông ta đã hại tổng cộng 27 người thì tức tối đánh một chưởng vào bộ mặt nhăn nhở kia, nhưng anh bị ông ta đánh bay vào đống cam thảo.
– Cháu đã lên đai gì rồi? Cháu giỏi loại quyền gì? Bây giờ ta đang luyện thái cực quyền, nào, cùng đi vài đường nhé!
Đến lúc này, Kha Gia Khoan trách con trai:
– Kha Lương, không được vô lễ, mau tới chào bác đi con.
Bốn người trẻ tuổi ngơ ngác không hiểu. Thi Thi chạy về phía trước, chỉ vào người đàn ông có khuyên môi rồi lắp bắp hỏi:
– Ý của bác là ông ấy chính là vị trụ trì chúng ta cần tìm phải không?
Kha Lương quên cả đau ngồi bật dậy, anh nói đúng một câu:
– Bác à, dù gì bác cũng là hòa thượng, phải chú ý đến phong thái của mình chứ?
Vị hòa thượng cười hì hì rồi nói:
– Ta tên Tiểu Thiên, cứ gọi anh Tiểu Thiên được rồi.
– Anh Tiểu Thiên? – bốn người đồng thanh hét to.
Mọi người ngồi trong thiền phòng, trong đó đã bày sẵn một vài món ăn. Đúng như người xưa nói: “Thượng bất chính thì hậu tắc loạn”, chú tiểu làm rau không sạch, xào xong rồi mà vẫn còn sâu trong đó, thế nhưng vị trụ trì chẳng thèm quan tâm.
Thi Thi không nhịn nổi nữa, liền nhắc ông ta:
– Đại sư, đại sư, ngài sát sinh rồi.
Anh Tiểu Thiên tiếp tục nhai nhồm nhoàm rồi nuốt chửng con sâu vào miệng, nhai xong ông nói: “Bằng chứng đâu? Bằng chứng đâu? Em lấy ra đi! Nếu không có chứng cớ thì đừng nói mò, ta sẽ kiện em tội phỉ báng đấy. Nể tình cô em trẻ đẹp, chúng ta sẽ nói chuyện riêng nhé!”
Mấy người trẻ tuổi bây giờ mới thực sự thấm thía tại sao Kha Gia Khoan lại dặn họ không được hét to, chạy trốn, ngẩn tò te…
Viên Không sư thái cười nói:
– Đã bao nhiêu năm rồi mà sư huynh vẫn không sửa được tính của mình. Các cháu đừng bận tâm nhé! Tiểu Thiên sư huynh vừa sinh ra đã ở trong chùa, vì sư huynh có duyên với cửa Phật. Sư huynh đã từng học ở Đại học Harvard, nhưng học xong sư huynh vẫn quay về đây làm trụ trì. Trước đây, cả hội bọn ta hay chơi với nhau, bổn mạng sư huynh là Phật tinh, ta là Cô tinh, cùng với đạo sĩ bắt ma Kha Gia Khoan và Nạp Lan Tĩnh – người đuổi ma họp thành nhóm Tứ tướng. Nói ra chỉ sợ các con chê cười, bốn người bọn ta lần lượt đại diện cho bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc để trấn áp tà khí. Nếu không phải vì lời nguyền Ca Băng xuất hiện làm loạn thì chúng ta rất ít có cơ hội tập hợp để phá lời nguyền. Sức mạnh của Ca Băng đã rất lớn mạnh rồi, nhưng ta tin tưởng chỉ cần Tứ tướng liên thủ thì các con sẽ bình an vô sự.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, nhưng nếu nghiền ngẫm một chút lời nói kỳ quặc của các vị tiền bối này thì nhóm trẻ chỉ có 2 lựa chọn; một là, đưa hết bốn người lên xe rồi chở tới bệnh viện tâm thần; hai là, tin họ và để mặc họ sắp đặt.
Vào lúc này thì lựa chọn thứ hai vẫn sáng suốt hơn. Anh Tiểu Thiên vừa ăn vừa nghe Kha Gia Khoan thuật lại những chuyện đã xảy ra với họ.
Lúc này Kha Gia Khoan mới phát huy khả năng ăn nói của mình, ông lần lượt kể lại từng việc, cứ như thể ông đã tận mắt nhìn thấy vậy. Người như thế này làm kinh doanh mà không giàu thì đúng là ông trời ghen ghét kẻ có tài.
Khi Kha Gia Khoan tường thuật, mọi người đều chú ý lắng nghe, không nói năng gì, âm thanh duy nhất ồn ào, chính là tiếng nuốt cơm của Tiểu Thiên.
Chỉ trong 1 bữa cơm mà Kha Gia Khoan đã rành mạch kể hết mọi chuyện, đúng là bậc kỳ tài! Trụ trì nghe xong, trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
– Mọi người muốn xuất hồn để bọn trẻ vào giết Ca Băng sao?
Viên Không sư thái thở dài đáp:
– Chỉ còn cách này thôi, bởi chúng ta đều biết tới giờ vẫn chưa có cách phá lời nguyền Ca Băng mà chỉ có thể ngăn chặn nó xuất hiện. Muội thực sự không biết phải làm gì để tiêu diệt nó nữa
Kha Gia Khoan trầm ngâm nói thêm:
– Đệ biết cách này rất nguy hiểm, nhưng không mạo hiểm làm sao khống chế được Ca Băng. Đệ cảm thấy lần này Ca Băng xuất hiện không giống với trong truyền thuyết. Truyền thuyết nói rằng Ca Băng chỉ giết người bị nguyền rủa, gia quyến của họ, kiếp sau của họ chứ chưa nghe nói Ca Băng lại lạm sát; lẽ nào lời nguyền này đã được nâng cấp hay sao?
– Đúng vậy! Đúng vậy! Lời nguyền này cũng được nâng cấp giống như trong phần mềm máy tính được nâng cấp từ 2.0 lên 3.0 đó, biến thành cấp cao hơn – Kha Lương luôn thích nói leo.
Trụ trì nghiêm mặt lại nói:
– Nếu chúng ta hợp sức xuất hồn đưa bọn trẻ vào quá khứ, chúng lại không biết làm gì rất có thể sẽ vĩnh viễn không ra được nữa.
– Lần này bọn trẻ không đi một mình, chúng ta cũng đi cùng. Một mình bọn nó thì giải quyết được việc gì.
– Chúng ta cũng đi, vậy lấy ai bảo vệ thân xác chúng ta?
Viên Không sư thái nhìn lên trời rồi nói
– Sư huynh yên tâm đi, muội đã mời người tới trông xác chúng ta rồi. Muội vẫn lo làm như vậy liệu có thay đổi được số mệnh không? Nếu có thể thì sẽ tránh được nhiều bi kịch đau lòng.
Lục Tử Minh nghĩ hồi lâu rồi hỏi:
– Các Bác nói có thể thay đổi được số mệnh nghĩa là thế nào?
– Bọn ta dùng thuật thôi miên để kéo linh hồn các cháu ra khỏi xác, đưa vào thế giới phi vật chất. Chúng ta sẽ tìm đường dẫn tới thời gian năm xưa; sau đó đi vào thời điểm cần tới; và thay đổi những gì cháu muốn thay đổi.
Bàn luận một hồi, mọi người rút về thiền phòng nghỉ ngơi. Một đêm yên lành, không ma quỷ quấy nhiễu; đó là nhờ sự trấn áp của Tứ tướng. Họ chỉ thấy tiếng côn trùng kêu rả rích. Nhưng đã quá mệt mỏi rồi nên những âm thanh đó chẳng gây được phiền phức gì cho họ.
Họ dậy rất muộn, lúc tỉnh dậy, mặt trời đã chói chang. Từ lâu lắm rồi, tối qua họ mới có được giấc ngủ yên lành như thế!
Viên Không sư thái không biết tự lúc nào đã đứng ở ngoài ngắm hoa mai. Kha Lương đi ngang qua liền nói với bà:
– Hoa giả đấy bác ạ! Anh Tiểu Thiên gắn lên lừa người ta đấy!
– Bác không quan tâm nó là thật hay giả; miễn đẹp là được.
Kha Lương thấy sư thái thật thâm thúy; anh vội cầm chậu rửa mặt rồi đi ngay.
Lúc Tần Cẩm đi ngang qua sư thái, bà nhẹ nhàng nói với cô:
– Tuy ta có thể nhìn rõ mọi sự hỗn loạn trong thế giới này nhưng con mãi là nỗi bận tâm của ta.
– Lúc con cần mẹ nhất thì mẹ đang ở đâu? – Tần Cẩm nức nở hỏi sư thái rồi đi ngay. Vẻ đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt vốn lạnh lùng của sư thái.
Đúng lúc này, Tiểu Thiên đi tới, ông vỗ vào vai sư thái an ủi, Không ai ngờ ông lại buông lời trêu sư thái ngay: “Sư muội à, nói thật nhé, em vẫn còn trẻ lắm, em nên tiếp tục mặc áo con, nếu không sệ xuống thì hỏng đấy!”
Trong khi Viên Không sư thái đang còn kinh ngạc thì vợ chồng Kha Gia Khoan và Nạp Lan Tĩnh đã cười phá lên sau cửa sổ.
Một lát sau, mọi người ăn sáng. Một ni cô bước vào; đó là một bé gái khoảng bảy, tám tuổi. Vừa nhìn thấy Viên Không, nó sà vào lòng ngồi.
Viên Không sư thái hỏi:
– Con tới rồi à?
Đứa bé đó có đôi mắt to và sáng, bộ quần áo nhà chùa rất đẹp. Nó liền hỏi lại:
– Cô cô, cô gọi con tới làm gì?
– Cô đang muốn cùng mấy người bạn đi xa một chuyến, con có thể giúp ta trông chùa không?
– Có phải mọi người muốn đi giết Ca Băng không?
– Sao em biết điều đó? – Tần Cẩm ngỡ ngàng hỏi lại.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+